Không khí của buổi tối hôm nay thật cô đặc.
Ở phía bên kia của buổi tiệc, ngăn cách với chỗ Nhiên đứng bởi 2 chiếc bàn bài dọc lối đi là An. Anh đang nói chuyện với một vài người bạn, trong số đó chỉ có một người cô biết. Anh chàng râu quai nón là Hưng, một trong những học sinh xuất sắc của lớp toán ngày trước, luôn đứng ở vị trí xếp ngay sau An. Bên cạnh Hưng là một cô gái có đuôi mắt dài rất ấn tượng. Tiêp theo nữa là một anh chàng thấp béo, có đôi mắt xếch trông khá dữ tợn.
- An này, sao cậu không về phụ giúp công ty của bố cậu.- Hưng nhìn vào An.
- Ba tớ có một phụ tá đắc lực là cậu rồi còn gì.
- Nhưng dù sao, ba cậu cũng chỉ có mỗi cậu là con trai, cũng cần có người thừa kế. - Anh chàng thấp béo nãy giờ vẫn im lặng bỗng lên tiếng.
An trầm ngâm, rong ruổi lang thang với những ý nghĩ. Kể từ ngày mẹ anh mất vì ung thư, anh quyết tâm sẽ đi theo ngành Y để giành giật sự sống con người với những căn bệnh quái ác. An đấu tranh với bố anh, người luôn mong muốn đứa con trai độc nhất sẽ tiếp quản công ty, chỉ bởi vì anh muốn đi theo con đường mình đã chọn. Anh đến buổi tiệc ngày hôm này chỉ là do bố anh ép buộc.
- Mà này, cậu cũng nên tìm cho mình một người phụ nữ đi. Giống tớ đây này. Cậu cũng lớn rồi còn gì.
Hưng vừa nói vừa ôm lấy Linh, cô gái có đuôi mắt dài, cũng chính là vợ anh.
- Thế mẫu người phụ nữ anh thích là gì? Ở đây có rất nhiều cô gái xinh đẹp cho anh lựa chọn đấy. Mà nãy giờ em cũng thấy không ít ánh mắt đành cho anh đâu. - Linh mỉm cười, phụ họa theo chồng.
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại WapHay.Xtgem.Com chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
An im lặng bởi vì anh không hề nghe thấy bất kì một âm thanh nào. Gặp Nhiên, anh lại cảm thấy đầu óc mình xáo trộn và trống rỗng. Tâm trí anh đang mãi bực bội khi thấy Phan Anh đứng bên cạnh Nhiên.
- Xin lỗi, tớ có việc phải đi một chút. - An đi nhanh về phía Nhiên, để lại ánh nhìn ngỡ ngàng của mọi người.
- Cô gái đó là ai? - Linh nhướng mày hỏi.
- Anh nhận ra rồi. Nhiên đấy. Bạn gái cũ của An đấy. - Hưng đập đập đầu khi thấy khuôn mặt quen thuộc, và rồi bỗng nhiên nhớ ra. - Bên cạnh cô ta là Phan Anh, từng tuyên chiến một thời với An.
- Đó là bạn gái cũ của An ư? Không giống như em tưởng tượng. Em cứ nghĩ rằng bạn gái anh ấy phải là một người rất đẹp và dịu dàng kia. Trông cô gái đó không phải là mẫu phụ nữ truyền thống.
- Nếu có người duy nhất làm An mất bình tĩnh thì đó chỉ là có thể là Nhiên. An đã từng vùi mình trong cơn say khi cô ta ra đi.- Hưng buộc miệng. Anh vẫn còn nhớ ngày Nhiên ra đi, An chuếnh choáng trong men rượu ở một quán bar. - Cuối cùng cô ấy cũng trở về. Người ta bảo những người yêu nhau sẽ về lại với nhau cũng không sai.
- Thế ư? Một người điềm tĩnh như An lại từng vùi trong cơn say ư? - Linh lẩm bẩm. Cô gái đó, có gì đặc biệt? Cô gái đó, tại sao có thể chiến thắng những người đẹp vây quanh An?
Trong lúc mọi người vẫn đang bàn tán thì An đã đứng trước Nhiên và Phan Anh.
- Chào cậu - An lạnh lùng nhìn Phan Anh.
- Chào - Phan Anh đáp trả bằng một ánh mắt không mấy thân thiện. Và dường như biết mình sẽ là người thừa trong cuộc trò cuộc chuyện này, Phan Anh tự động rút lui mặc dù thật sự anh chỉ muốn đấm vào mặt kẻ đang đứng ở trước mặt mình mà không cần bất kì một lí do nào cả - Tớ để các cậu tự nhiên.- Phan Anh cảm thấy như mình là một kẻ hèn nhát, không thể chịu đựng nổi khi thấy Nhiên nhìn An bằng ánh mắt tràn ngập yêu thương.
Nhiên vẫn chưa hết ngỡ ngàng. Cô không kịp nói lời nào thì Phan Anh đã biến mất. Cô thấy mình như đang trôi bồng bềnh ở một nơi xa nào đó. An bắt đầu câu chuyện bằng những xã giao thông thường. An đã thay đổi nhiều. Nếu trước đây anh ít cười, ít nói thì bây giờ gương mặt anh luôn rạng rỡ niềm vui. Có lẽ cô gái ấy đã làm thay đổi An, Nhiên nghĩ.
- Em và Phan Anh là ... - An ngập ngừng hỏi.
- Gì cơ ? - Đầu óc xáo trộn của cô phải mất đến mấy giây để hiểu ý nghĩa câu hỏi của An. Nhiên thông minh là thế, vậy mà không hiểu sao ở trước An cô thấy ý nghĩ của mình không mạch lạc được. - À, vâng, chúng em... chúng em đang yêu nhau. - Cô nghe như giọng nói của ai chứ không phải của mình. Tại sao cô lại nói như vậy? Cô sợ An biết được tình cảm của mình. Cô sợ chỉ có mình chới với trong cảm xúc về ngày xưa. Lòng tự trọng của cô không cho phép cô bộc lộ ra.
Nhiên cố tìm một nét mặt đau khổ trên gương mặt An nhưng tuyệt nhiên không. An vẫn vậy, vẫn điềm tĩnh như mặt nước hồ thu. Ngày xưa cô yêu anh một phần ở tính cách này, vậy mà không hiểu sao bây giờ cô ghét đến vậy. Cô luôn cảm thấy sợ hãi không nắm bắt được ý nghĩ của anh.
- Vợ anh đâu rồi? - Nhiên nhìn quanh tìm cô gái chủ quán mà cô đã từng gặp.
- À, cô ấy hôm nay có việc bận. - An bối rối.
Cô không để ý lắm đến thái độ của An, bởi cô hỏi chi cho có chuyện. Cô đâu quan tâm gì đến vợ anh. Khi nhắc đến cô gái ấy, Nhiên cảm giác có một điều gì đó rất khó chịu mà người đời đặt tên nó là ghen.
Một khoảng im lặng bao trùm lấy khoảng trống giữa hai người, một khoảng trống bắt nguồn từ quá khứ kéo dài mãi đến hiện tại.
- Trông em gầy hơn ngày xưa. - An lên tiếng, đôi mắt anh nhìn cô có chút gì đó xót xa.
- Vâng, em gầy đi. Làm việc nhiều quá mà. - Nhiên cố gắng tỏ ra bình thản, mặc dù nhìn vào ánh mắt anh, cô chỉ muốn bật khóc và hét lên "Vâng, em gầy đi chỉ bởi vì những ngày nhớ anh đã làm em cạn kiệt sức sống." Cuộc đời thật khéo sắp xếp. Sao cứ bắt cô phải gặp anh trên những chặng đường thương nhớ.
- Khi nào em và Phan Anh cưới, sẽ mời anh nhé. - Cô cũng không hiểu tại sao mình lại nói như thế. Tự nhiên cô muốn cay nghiệt với An một cách vô lí. Tại sao cô lại phải đau khổ trong khi An đang hạnh phúc.
- Uh. Anh sẽ đến. - Giọng An vẫn trầm ấm mà sao lại đáng ghét như thế.
An im lặng. Nhiên im lặng. Khoảng cách sao mà xa vời vợi. Cô ước gì được như ngày xưa, khi mà anh vẫn luôn ở gần tay với của cô.
- An, anh ở đây làm em tìm mãi - Một giọng nói trong trẻo, mong manh cắt đứt dòng suy nghĩ của cô, và có lẽ cả của An. Trước mặt cô là một cô gái trạc hai tư tuổi, đẹp hiện đại và gợi cảm với chiếc váy đỏ sang trọng.
- Đây là Hân, thư kí của ba anh. Em còn nhớ ba anh chứ. Công ty ba anh là đối tác làm ăn của công ty này.- An quay sang Nhiên. - Còn đây là Nhiên, bạn tôi.
- Chào chị.
Nhiên lịch sự mỉm cười chào cô gái. Đáp lại cô là một nụ cười đẹp, nhưng ánh mắt có phần soi mói. Tự nhiên cô thấy không thích cô gái này, chẳng hiểu tại sao, có lẽ bởi vì cô gái ấy có một đôi mắt đa tình lúng liếng như Thị Mầu trong vở Quan âm Thị Kính.
- Bác đang kiếm anh đấy. Bác bảo em tìm anh.
Cô gái cố tình kéo anh rời xa khỏi Nhiên. An miễn cưỡng chào cô rồi đi theo cô gái ấy. Cô gái đó tên gì nhỉ? À, Hân. Là một người phụ nữ ghê gớm đây, Nhiên thở dài. Nhiên chợt nhớ đến ba An. Cô nhớ ngày tốt nghiệp, An chở cô trên đường về thì một chiếc xe màu đen bóng loáng chạy chậm song song. Trên xe có một người đàn ông trạc ngũ tuần trong bộ veston sang trọng. Cô thấy An phớt lờ người đàn ông đó và chỉ chào chú tài xế. Ông nhìn cô một lúc bằng ánh mắt rất kì lạ rồi cho xe chạy đi. Sau này, An thừa nhận với cô rằng đó là bố anh.
Tự nhiên cô không muốn ở lại buổi tiệc thêm một giây phút nào nữa. Cô đi tìm Phan Anh lúc này vẫn đang đứng ở quầy rượu. Trước khi ra về, Nhiên cố tìm hình bóng An một lần nữa nhưng không thấy. Biết đâu đây là lần gặp cuối cùng của cô và An. Những đoạn đường sắp tới của cô sẽ chẳng bao giờ có An đi chung. Tự nhiên cô thấy buồn đến nao lòng.
Phan Anh chở cô về trên đoạn đường đầy kỉ niệm của cô và An. Phan Anh im lặng tôn trọng những suy nghĩ mông lung của cô. Tự nhiên cô ước gì người ngồi trước cô là An, để rồi thấy mình có lỗi với Phan Anh nhiều quá. Qúa khứ chẳng thể quay trở về hiện tại.
- Nhiên này. - Phan Anh ngập ngừng.
- Gì thế?
- Cậu có định quay về lại Mỹ không?
- Tớ chưa biết.
Nhiên chưa biết thật, bởi lẽ với cô, dường như bây giờ chẳng có nơi nào là đích đến. Cô xót xa nhận ra chốn bình yên của cô chính là nơi có An. Vậy mà sao ngày xưa cô không nhận ra được điều đó. Ngày xưa cô đã rời bỏ An để rẽ ngang một con đường gập ghếnh mà cứ ngỡ là thiên đường.
Gía mà cô có thể quay trở lại được quá khứ. Gía mà An níu kéo cô ngày ấy...
Chương 4: Người có duyên sẽ gặp lại nhau
- Cậu ở Việt Nam đã hai tuần rồi ấy nhỉ? - Phan Anh nói trong lúc vẫn dán mắt vào tờ báo thể thao hằng ngày.
Nhiên im lặng nhẩm tính. Đã hai tuần rồi sao? Ngày nghỉ phép của cô cũng đã gần hết. Mỗi ngày của cô bắt đầu với việc chạy bộ cùng Phan Anh, rồi kết thúc ở một quán cafe nào đó cũng cùng với Phan Anh. Cứ như thể hai người là một cặp tình nhân không thể rời nhau.
Không nghe tiếng Nhiên trả lời, Phan Anh đặt tờ báo xuống, ngước nhìn cô vẫn đang chăm chú với cây cọ vẽ. Mái tóc rối rũ xuống bờ vai che gần hết khuôn mặt nghiêng. Với anh, lúc nào Nhiên cũng vừa xa xăm vừa gần gũi, nhưng mãi mãi anh không thể nào với tới được trái tim cô. Mối quan hệ giữa anh và cô luôn thiếu đi một thứ gia vị cần thiết để tiến tới tình yêu.
- Hai đứa vào ăn cơm nào - Tiếng mẹ Nhiên cắt đứt sự im lặng vốn dĩ thường tồn tại giữa hai người.
- Vâng.
Nhiên uể oải vươn vai, chưa kịp đặt cây cọ xuống thì Phan Anh đã cầm lấy, bỏ lên hộp màu, rồi đẩy nhẹ vai Nhiên đi xuống phòng ăn.
Đã lâu rồi Nhiên không có một bữa cơm gia đình vui vẻ như vậy. Những ngày ở Mỹ, cô chỉ thường ăn qua loa cho xong ngày. Bữa tối tràn đầy sự ấm áp của không khí gia đình với những tiếng cười giòn tan bởi sự pha trò của Phan Anh. Ánh đèn vàng ấm cúng và mênh mang hắt xuống bàn ăn, mờ mờ ảo ảo phảng phất trên gương mặt mỗi người.
- Nhiên này, con định khi nào sang Mỹ lại? - Câu hỏi của mẹ bỗng làm không khí chùng xuống.
- Có lẽ cuối tuần này mẹ ạ. - Nhiên vẫn cắm cúi ăn, không ngước mắt lên bởi vì cô sợ nhìn thấy sự thất vọng trong ánh mắt mẹ, và cả của Phan Anh.
- Uh. - Cô nghe thấy tiếng mẹ thở dài. Tự nhiên cô mong kết thúc bữa ăn trôi qua thật nhanh để về phòng.
Một khoảng im lặng trôi qua, dường như có thể nghe thấy được tiếng tíc tắc của chiếc đồng hồ treo tường.
- Cô ơi, lần sau cô dạy cháu nấu món này nhé. Ngon quá. - Phan Anh phá tan bầu không khí nặng nề. - Cháu học để sau này nấu cho vợ cháu ăn. Hì hì.
- Uh được rồi, mai tới đây cô dạy cháu nấu. Ai mà lấy cháu là có phước lắm đấy. - Mẹ cười nhìn Nhiên như có ý.
Nhiên biết chứ, cô biết mẹ rất yêu quý Phan Anh. Mẹ cũng muốn cô trở về đây, sống một cuộc sống đầm ấm và có một gia đình hạnh phúc. Nhiều lúc cô đã nghĩ đến điều đó, nhưng nghĩ đến việc tình cờ gặp An trên đường với một người phụ nữ anh gọi là vợ thì cô chỉ muốn ra đi, trốn chạy kí ức. Nhìn mẹ cô độc trong căn nhà vốn nhiều kỉ niệm, cô không nỡ rời xa mẹ. Cô muốn đón mẹ sang Mỹ nhưng mẹ nhất định không chịu rời đi.
Thôi, ngày mai, ngày mai, mình sẽ nghĩ đến một giải pháp nào đó - cô tự nhủ. Tính cô bao giờ cũng vậy. Những lúc đứng giữa những sự lựa chọn nào đó, cô sẽ khất lại từ ngày này qua ngày khác, cho đến khi nào không thể nào lần lữa nữa.
***
Nắng chiều hiu hắt trên những mái ngói đỏ cũ kĩ của phố cổ. Hoàng hôn buồn đến nao lòng giữa phố vắng người. Xa xa một vài chiếc xe ba gác chở trái cây đứng trên hè phố.
Nhiên tra chìa khóa vào cánh cửa gỗ chạm trổ những hình rồng phượng. Cô đẩy nhẹ cửa bước vào căn nhà chưa lên đèn, chỉ có một chút ánh nắng cuối ngày hiu hắt vào ô cửa. Mẹ cô đang ngồi cô độc trên chiếc ghế gỗ, bất động và im lặng. Có một cảm giác bất an chạy dọc sống lưng cô.
- Mẹ, mẹ bị làm sao thế? - Cô hốt hoảng chạy lại
- Mẹ bị khó thở. Cũng không hiểu tại sao nữa.
- Con chở mẹ đi bệnh viện. - Cô dìu mẹ dậy, mặc cho mẹ bảo rằng mẹ chỉ bị cảm thôi, đi bệnh viện để làm gì. Trong lúc chờ mẹ vào phòng khám, cô rối trí đi tới đi lui. Nếu mẹ có chuyện gì, có lẽ cô sẽ ân hận đến chết mất. Mẹ là người thân duy nhất còn lại trên đời của cô. Lẽ ra cô nên dành thời gian với mẹ nhiều hơn. Lẽ ra, lẽ ra... có hàng trăm cái lẽ ra diễn ra trong đầu cô.
- Em đang làm gì ở đây vậy? - Giọng nói quen thuộc, không lẫn vào đâu hết vang lên, làm tê liệt các dây thần kinh của cô. Cô thấy mình đờ người đi.
Là An.
Là anh ấy.
- Em ... Em dẫn mẹ đi khám bệnh. Anh làm gì ở đây? - Nói xong, cô bỗng tự thấy mình ngu ngốc. An là bác sĩ cơ mà.
- Anh làm ở khoa này. Bác bị sao thế? - Anh hỏi, nhìn sâu vào mắt cô làm cô thấy bối rối.
- Em không biết nữa. Mẹ em bị khó thở. Em không biết mẹ có bị gì không nữa. - Nghĩ đến mẹ có thể mắc một bệnh gì đó trầm trọng, tự nhiên nước mắt cô trào ra. Cô cố gạt những giọt nước mắt yếu đuối không theo sự mách bảo của lí trí. Cô ghét thể hiện sự yếu đuối trước mắt người khác, đặc biệt người đó là An.
Cô thấy An ôm cô qua làn nước mắt nhạt nhòa, xoa xoa đầu cô:
- Không sao đâu Nhiên. Không sao cả đâu.
Hơi ấm của anh lan tỏa khắp không khí đến nghẹt thở. Cô nhớ hơi ấm này, làm cô cảm thấy vững tin và bình tâm hơn. Chừng như thấy cô đã bình tĩnh lại, anh dìu cô ngồi xuống ghế chờ.
- Em ở đây nhé, anh sẽ đi thăm bệnh của bác xem thế nào.
Nói rồi, anh sải bước đi về phía phòng bác sĩ, để cô ngồi lại với những chuếnh choáng, những lo lắng, sợ hãi. Mỗi giây phút trôi qua đối với cô như hàng giờ dài đằng đẵng. Cô mơ hồ đến mức không biết An đã đến bên cô tự lúc nào.
- Nhiên, mẹ em cần nhập viện. Bác có khả năng bị viêm phổi.
- Vậy có chữa được không anh? - Cô vô thức bám lấy tay anh.
An nhìn bàn tay nhỏ nhắn bám lấy cánh tay mình, tự nhiên muốn được ôm Nhiên vào lòng như ngày xưa.
- Được em à.
Nhiên thở phào nhẹ nhõm. Đến giờ cô mới nhận ra bàn tay mình đang để ở đâu, vội rụt tay lại, gương mặt đỏ bừng lên. Cô vội quay người lại:
- Em đi làm thủ tục nhập viện cho mẹ. Cám ơn anh.
Rồi không chờ An trả lời, cô cuống quýt rời đi mà không biết rằng có một người thở dài, thẩn thờ nhìn dáng cô ngày càng khuất sau hành lang.