Đưa cặp mắt"quyến rũ"của mình nhìn thẳng vào mặt nó, và hắn nói...
- - Tha lỗi cho tôi nhé!
Trước cái vẻ nghiêm túc của hắn và tiếng vỗ tay ríu rít của mọi người, thì thực sự... nó cảm thấy bối rối. Con bé đưa mắt nhìn xung quanh, thực sự rất ấn tượng! Hắn đã làm tất cả những điều này ?! Chỉ để nói một lời xin lỗi sao ?!
"Có vẻ cũng thành ý phết! Dù sao thì hắn cũng đã giữ lời hứa với mình"- Con nhóc thầm ngẫm trong đầu như thế, và quyết định sẽ không giận lâu, nó lại nhẹ nhàng cúi xuống, rồi từ từ nhận lấy bó hoa với một nụ cười rạng rỡ dần nở trên môi...
Thấy con bé đã nhận hoa, lòng hắn thầm thở phào nhẹ nhõm, chắc hành động ấy cũng coi như thay cho một lời"tha thứ"!
Nhưng, đúng lúc ấy...
Một tiếng"tách!!"
Hai tiếng"tách!!!"
Rồi hàng loạt những tiếng"tách! tách"và thứ ánh sáng loang loáng nhấp nháy liên hồi của máy ảnh và đám nhà báo bất ngờ vang lên, xối xả ùa vào như muốn"nuốt chửng"lấy con bé!
.... Con bé sững sờ....
.... Như chết đứng giữa không gian....
.... Hoàn toàn thất vọng!....
.... Hắn là cái thứ người gì vậy ???....
Cậy có tiền thì có thể đem người ta ra làm cho đùa cho thiên hạ như vậy được sao ???!! Mà tại sao cứ phải là nó chứ!!! Bỗng chốc...những ký ức về buổi tối"đáng ghê tởm"ngày hôm qua chợt ùa về tâm trí nó...
Và con bé thấy thật sự"giận dữ"!!! Máu nóng dồn lên mặt, ngay lập tức, chẳng cần nghe một lời giải thích nào hết!!! Nó bóp chặt bó hoa, ném cái"bốp"vào mặt hắn...rồi bước đi với vẻ mặt lạnh lùng...
"Hay lắm! Lại một trò đùa..."
Hắn ngơ ngác nhìn theo...
Thật sự không hiểu chuyện gì hết!!!
Hắn đâu có lỗi!!! Hắn cũng đâu có làm gì!!!
Tại sao bọn nhà báo lại xuất hiện ở đây!!!
Hắn cũng đâu có biết!!!
--- Chỉ có thể rõ một điều, hắn là con trai duy nhất của chủ tịch tập đoàn công nghệ đứng đầu ở Nhật Bản - Nawatabe. Vì vậy, mọi hành động, cử chỉ lẫn đời tư của hắn đều là"miếng mồi ngon"mà cánh nhà báo luôn muốn"được săn"- Không trừ chuyện này!
"Chết tiệt! Hắn chán ngán cái cuộc sống này lắm rồi!!!"
Kyoshi hét loạn lên trước khi mọi người tịp tản ra xa...
Cảnh con bé ném hoa vào mặt hắn bị tất cả đám phóng viên cùng nhà báo ghi và chụp lại cẩn thận. Ngay tối hôm ấy, chiếc điện thoại bàn nhà nó như muốn nổ tung vì những cuộc gọi phỏng vấn chẳng ra đâu vào đâu...
"Alo! Cô có phải Kimio Aisawa..."
"Alo! Cô có quan hệ gì với cậu Kyoshi nhà Nawatabe..."
"Alo...."
-------------
"Im hết đi!!!!"- Nó quát lên rồi đập máy cái rầm!!!
Bà Aisawa đang ngồi đan len cũng ngơ ngác quay ra hỏi :
- - Có chuyện gì mà lắm người gọi thế con!
Vội vàng rút dây nguồn ra khỏi ổ cắm, con bé nhăn nhở cười gượng gạo cho qua chuyện...
- - Chẳng có chuyện gì đâu mẹ! Chỉ là một vài người bạn...
- - Ừm! Ngủ sớm đi con!
"Vâng! Đi ngủ!"...
Uể oải lê bước lên chiếc giường thân yêu, nó đặt lưng nằm phịch một cái mà chẳng thấy thoải mái tẹo nào -__-"!!!
Tất cả là gì chứ!!! Tại hắn mà ra hết!!! Một ngày chết tiệt...À mà không, hai chứ! Kể từ ngày nó vô tình"giúp đỡ"hắn...Thì tất cả đều trở nên rắc rối và tồi tệ >"""
"Hít hà...Sáng rồi! Dậy thôi!!!"
Ngửi thấy mùi thơm thơm từ phòng bếp cuộn hương đưa tới"lãnh địa"của nó, con bé vội bật mình tỉnh dậy :"Má mì nấu cơm đây mà ^^!".
- Oaaaaaaa!!!!
Con bé hào hứng chạy ù đến chỗ bàn ăn, thì ngay lập tức, mama lấy muôi chặn lại TT__TT!
- - Cấm manh động! Ra chợ mua thêm ít rau cho mẹ!
-
Cầm chiếc giỏ của mama đưa trong tay, nó lại tung tăng ra phố"thực thi mệnh lệnh"^-^! Lon ton bước trên đường, thỉnh thoảng ngó qua bóng mình trên những chiếc gương của mấy quầy shop bên đường, nó thấy bản thân chững chạc lên hẳn!
Nhưng lần này có vẻ là lạ, dường như mọi người nhìn nó rồi bàn tán nhiều hơn là nó tự nhìn mình thì phải ?! Theo thói quen cũ, nó vẫn lướt qua tiệm sách báo, chọn cho mình lấy vài quyển tạp chí hay hay rồi mới chịu đi về :P.
Và rồi, chuyện gì phải đến thì nó cũng sẽ đến...
Ngay khi vừa đặt chân bước vào tiệm sách của ông chủ hàng, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt nó chính là"hình của con bé và thằng Kyoshi"ngày hôm qua được in to tướng trên trang nhất của tờ tạp chí mà nó thường đọc >"""
[ Buổi chiều, tại trường học...]
- - Này! Norikhông, cậu đang xem cái gì đấy!
Thấy tụi con gái cùng lớp cứ chúi đầu vào một cuốn tạp chí, thỉnh thoảng lại quay sang nhìn nó rồi bĩu môi rồi cười khúc khích. Bắt đầu thấy khó chịu, nó liền đứng dậy, đi tới, và giật phắt cuốn tạp chí trong tay bọn nó...để xem có gì liên quan đến mình trong đó.
Và tất cả...quả không ngoài dự đoán của con bé...lại là hình của nó và thằng Kyoshi được đưa lên trang nhất với những lời bình luận chẳng được hay ho là mấy!
"Chết tiệt!"
Nó quăng mạnh cuốn tạp chí xuống bàn, rồi bàng hoàng đưa bắt nhìn quanh...dường như chết đứng khi nhìn thấy hầu như tất cả mọi người, từ đám học sinh ngoài hành lang cho đến các thầy cô giáo trên bục giảng đều đang chăm chú theo dõi những thông tin nhảm nhí mà bọn nhà báo bịa đặt về mối quan hệ giữa"hắn"và nó một cách thích thú!
"Thế đấy! Bỗng chốc, mình thành người"nổi tiếng"! Bỗng chốc...mình biến thành trung tâm tiêu khiển dành cho mọi người...Hay thật! Biết"cảm ơn"ai đây ???"- Con bé thầm mím môi cười chua chát rồi chợt nghĩ tới thằng Kyoshi *___*!!!
--------------------------
- - Mio Chan...Cho mình xin lỗi, mình thật sự không cố tình...
Nhỏ Norikhông lại líu díu xin lỗi trước sự giận dữ của Kimio. Nó cười nhạt, xua xua tay rồi vờ như mình chẳng để tâm đến những chuyện đó mấy...
- - Chẳng sao cả! Tớ đâu có thể cấm được sự tò mò của cậu!
-
- - Kimio giận tớ đấy à...
- - Hok! Tớ chẳng giận cậu đâu! Quên rồi, thật đấy mà ^^!!
Cố gắng nở một nụ cười thật rạng rỡ để cho con bạn đỡ khó xử, nhưng thực chất tất cả những tâm trạng đang xáo trộn đến khó tả của con bé chỉ được giấu dưới vẻ ngoài đầy gượng gạo. Nó vẫn buồn, đôi mắt như trùng xuống...buồn vì một cái gì đó vô hình.
Lê bước thất thểu về phía trạm xe buýt, nó vẫn ngồi chờ như mọi khi. Nhưng lần này thì hơi lạ,"ông"tài xế có vẻ đến sớm hơn mọi ngày, và dường như đang chờ đợi nó. Hehe, nói nhảm vậy thôi, chứ đời nào lại có chuyện đó...chắc do trùng hợp ^^!
Lon ton bước lên xe, nó chợt giật mình khi thấy"bác tài xế"quen thuộc với chiếc mặt nạ hình con thỏ màu hồng che kín mặt o__O~!!! Trời đất!!! Sao"già"rồi mà còn"xì-tin"vậy!!! Mốt mới của mấy ông tài xế đấy à...
Bỗng, thấy cánh cửa ra vào đóng cái rầm ngay khi"bác tài xế"ấn một nút nào đó trên bộ điều khiển xe. Ờ thì... chắc để cho an toàn. Nó thầm nghĩ thế, rồi thở dài ngồi lên xe.
Thản nhiên chọn một chỗ thoáng mát cho mình, nó vẫn ung dung như thế cho đến khi...tên tài xế bất ngờ xoay tay lái rồi điều khiển xe đi với một vận tốc đáng kinh sợ trên con đường đại lộ đầy những người!!! Bất ngờ nghiêng ngả với"tài"lượn lách, đánh võng của hắn trên xe buýt...Con bé như hét điên lên vì hoảng sợ, vừa hét... vừa mếu...
- - Thôi ngay!!! Thôi ngay đi!!! Ông muốn chết đấy à!!!
- - Cho tôi xuống!!! Cho tôi xuống mau!!! Tôi không đi xe buýt nữa đâu... huhuhuuuu!!! Ai cứu tôi với!!!
Nó cứ tiếp tục thét gào, còn hắn vẫn tiếp tục với trò"điên loạn"của mình...Mặc kệ cho công an, còi rú ầm ĩ lên ở phía sau -___-"!
[ Tại một trạm dừng xe buýt, ở ngoại ô thành phố...]
- - Huhuhu!!! Anh bị điên à!!! Đồ thần kinh!!! Lập dị!!!
Nó như muốn gắt um lên vì hoảng sợ, trong khi đó"hắn"vẫn ôm bụng cười khành khạch.
- - Haha!!! Nhìn cô sợ sắp khóc ra rồi kìa!!! Thế mà cứ tưởng...ghê gớm lắm :]]!!!
-
- - Kệ mặc tôi!!! Mắc mớ gì đến anh!!! Đồ kì cục!!! Anh muốn chết à mà lái xe như thế!!!
Vừa nói, nó vừa hét toáng lên rồi cầm lấy chiếc cặp của mình, đập bùm bụp vào người tên"tài xế"hâm dở ấy =.="!!!
- - Ờ...phải...xin lỗi...thiếu chút nữa thì đã kéo cô"đi"cùng rồi...
Bỗng, nó ngơ ngác... trước cái vẻ... đột ngột trầm lắng của hắn o__O~!!
- - Hơ...này...Muốn chết thật đấy à...?!
- - Tôi đùa với cô chắc =.="!!!
- - Sao lại muốn chết ?!!! 0
Đưa ánh mắt khó hiểu sang nhìn con bé, hắn khẽ chau mày...
- - Cô muốn biết thật đấy à...
Chớp chớp mắt, nó tỏ vẻ thành ý lắm lắm!!!
- - Ừm ừm!!! Tất nhiên rồi!
Thở dài, hắn bắt đầu mở miệng...
- - Hừm...Đấy là tại cô cứ hỏi đấy nhá...
-
- - Rồi! Biết rồi! Khổ lắm nữa =..="!!! ( Cò quay mất thì giờ quá )
-
- - Tại cô đấy!!!
Bất ngờ, tự dưng bị"tên điên"đổ lỗi cho mình, con bé lại gắt um lên!!!
- - SAO LẠI TẠI TÔI!! ANH KHÙNG À!!!
0
- - Thì tại cô không chịu...tha lỗi cho tôi đó...( Kyoshi nhăn nhó trả lời )
Nghệt mặt, nó thật sự chẳng hiểu gì...
- - Hô! Lỗi tại anh! Anh có lỗi, tôi còn chưa oánh cho một trận thì thôi!!! Lại còn bày đặt đòi tha thứ hả...quên đi!!! ( Vì vẫn còn đang hoảng, nên tạm thời nó chưa thèm xử lý )
Bỗng, lại một lần nữa...hắn bất ngờ đứng dậy, hét toáng lên o__O~!!
- - TÔI ĐÃ BẢO LÀ TÔI XIN LỖI RỒI MÀ! TÔI CŨNG ĐÂU CÓ BIẾT! CÔ NGHĨ LÀ TÔI CỐ TÌNH BÀY RA NHỮNG CHUYỆN ĐÓ ĐỂ RỒI BỊ SOI MÓI, BÀN TÁN HẢ!!! LÀM NHƯ TÔI MUỐN LẮM Ý!! SAO CÔ CỨ PHẢI GAY GẮT VỚI TÔI THẾ NHỈ!!
Con bé đần mặt, ngớ người luôn...
- - =_="... Nói như vậy...là anh không có lỗi gì ý hở =_="!!!
Thằng nhóc rụt rè...hắn không dám khẳng định (__ __")!
- - À... ừ thì... cũng không hẳn vậy!! Tôi biết, lỗi ban đầu vẫn là do tôi. Nếu tôi không kéo cô đi đến buổi party, thì sẽ không xảy ra những chuyện đó. Nếu tôi không đến trường xin lỗi cô một cách phô trương, thì báo trí cũng sẽ không thể bàn luận về chúng ta như vậy...Nhưng...tôi không có ý xấu mà... thật đấy TT___TT!!!
Nó nhìn, lặng im...rồi chợt phì cười!
- - Haha! Hay thật đấy! Đại công tử nhà giàu như anh mà cũng biết nhận lỗi cơ đấy! Thôi được rồi...lần này tôi tha. Nhưng nếu lần sau còn tái phạm thì...*___*!
- - Còn có lần sau sao...?
Con bé ngơ ngác...
- - Hửh o_O~!?
Kyoshi lắp bắp, thốt ra từng câu một cách khó khăn.
- - Ý tôi là...cô còn cho tôi cơ hội gặp lần sau sao :">!!!
"BỐP!!!"- Nó lại cầm cả cái cặp đập một cú giáng trời vào lưng thằng Kyoshi, rồi gắt lên..."Quên đi ý!!! Đừng có mơ!!! Đấy là tôi... đe dọa vậy thôi *__*!"
Nói thì nói thế...chứ từ sau ngày hôm ấy, chiều nào cũng vậy, hắn đều đến chờ đón nó ở trạm xe buýt với danh nghĩa là"bác tài xế"từ rất sớm. Và chẳng có cách nào khác, con bé đành miễn cưỡng lên xe. Chiếc xe buýt chỉ dành cho một hành khách duy nhất - đó là nó.
Hằng ngày, trước khi trở về nhà, hắn đều đưa nó ra ngoại ô của thành phố, một nơi thật yên bình với những cánh đồng cỏ lau lộng gió, xa xa là dòng sông xanh trong vắt long lanh dưới ánh nắng của buổi chiều tà. Nó lặng im ngắm nhìn và cảm thấy tâm hồn bỗng trở nên dịu nhẹ trước những cảnh vật ấy. Có lẽ vì thế mà...con bé đã bớt gay gắt hơn đối với Kyoshi ^^!
Chúng bắt đầu nói chuyện và kể cho nhau nghe những câu chuyện xảy ra hàng ngày. Dường như đó đã vô tình trở thành một thói quen. Cũng không ngần ngại khi tâm sự những chuyện vui buồn như thế...
Có một lần, Kyoshi bỗng nhiên hỏi nó.
- - Nè! Ai cũng có một ước mơ, vậy nếu ước mơ trở thành sự thật, thì cô muốn thấy cái gì ???
Kimio mỉm cười, và nó trả lời ngay mà không cần suy nghĩ nhiều.
- - Hèm! Xem nào...Tôi muốn hằng ngày được đi trên một chiếc xe buýt màu hồng, với những cánh cửa kính màu hồng...À! Cả ghế cũng màu hồng nữa, nếu có thêm những tấm rèm màu hồng thì càng tốt...Và, quan trọng nhất là, xung quanh tôi có thật nhiều những bông hoa màu hồng phấn ^^!!
Mặt hắn nghệt ra, rồi bất giác bụm miệng cười khinh khích...
- - Ha ha! Ước mơ gì mà kì cục thế!!
Thấy hắn cười, mặt nó đỏ ửng, con bé lại đấm bùm bụp vào lưng thằng Kyoshi rồi gắt loạn lên...
- - Đừng có cười tôi!!! Chỉ là ước mơ thôi mà >___<"!!!
.......................
Lại vào một buổi chiều đẹp trời, khi chúng đang ngước mắt lên thẫn thờ nhìn những áng mây màu hồng tím đang lững lờ trôi trên bầu thiên thanh. Bỗng, con bé lại buột miệng hỏi.
- - Nè! Vậy còn ước mơ của anh là gì ??
Không giống con bé, lần này, hắn im lặng một hồi lâu, rồi bất ngờ ngắt hai ngọn cỏ lau lên, chắp chúng thành một đôi cánh màu trắng sữa...rung rinh trước gió...
- - Tôi ước...Có một ngày nào đó...sẽ không xa, những vị thiên thần trên thiên đường sẽ mang ba trở lại với tôi...
Con bé nheo mày, nó thật chẳng hiểu ý hắn cho lắm =.="!
- - Ủa! Sao kỳ vậy! Ông Nawatabe vẫn còn đang sống khỏe mạnh đây mà!!!
Bất ngờ, hắn gắt lên rồi quay ngoắt đi...hậm hực.
- - Đừng có nhắc đến ông ta! Ông ta không đủ tư cách làm"ba"tôi!! Ông ta chỉ là...dượng!
- - Dượng ?!!! 0
- - Ừm, phải! Dượng thôi! Ông ta đến với mẹ tôi, quyến rũ bà và trở thành"dượng"ngay sau khi ba tôi vừa mất! Thế đấy...
Thấy hắn cười, một nụ cười rất nhạt mà cay đắng.
Nó ậm ừ...rồi líu díu.
- - Tôi... tôi xin lỗi! Thật sự không cố ý ~__~!!!
- - Chẳng sao cả! Tôi quen rồi! Chỉ là...không ngờ có thể tâm sự những chuyện đó với cô ^^!
"Hì!"- Nó mỉm cười, tự dưng thấy lòng ấm áp...
- - Còn ba cô! Tôi không thấy cô nói tới ông ý bao giờ...
"ĐỪNG CÓ NHẮC ĐẾN ÔNG TA!!"- Nó lặp lại nguyên lời Kyoshi vừa nói, khiến hắn giật mình đến tái mặt
- - Cô...cô sao vậy...
Hắn lắp bắp, trước sự giận dữ đến run rẩy của con bé...Có vẻ nó sắp khóc, hắn cảm nhận thấy được...
"Một người đàn ông...sẵn sàng bỏ đứa con gái mới năm tuổi và người vợ trẻ ở lại để đi theo một người đàn bà giàu có khác...để đến với một cuộc sống mới - cuộc sống của người giàu! Chắc hẳn ông ta thích điều đó lắm! Tận hưởng sự sung sướng trên nỗi đau khổ và cô độc của vợ con. Để một đứa bé mới năm tuổi phải chịu sự rè bỉu và hắt hủi của hàng xóm, nó chưa có lấy nổi một phút giây hạnh phúc cho đến khi...quyết định đứng dậy, và tự thay đổi cuộc sống của mình. Vì vậy, nó đã trở thành"một đứa con gái côn đồ"như bây giờ vậy đó!"
"Cô có bao giờ hối hận với sự thay đổi của mình không ?!"
Nó cười - một nụ cười thật rạng rỡ - và nó chắc chắn.
"Không bao giờ!"
Kể từ ngày hôm ấy, vẫn vậy, chiều nào chúng cũng đưa nhau đến"đó"trước khi trở về nhà. Nhưng, có một sự thay đổi nho nhỏ mà con bé vô tình nhận ra...Rằng mỗi ngày, cánh đồng lau nơi đây dần trở nên đẹp hơn bởi những bông hoa màu hồng phấn được trồng xen kẽ trên nền trắng sữa dịu dàng...Nó không biết, ai đã trồng chúng tại nơi đây, nhưng có một điều mà nó biết rõ"người mang chúng đến là ai"!