Mấy ngày nay cô không gặp Vĩnh Khanh, và anh ta cũng không tới làm phiền cô. Cuộc sống của cô cứ bình lặng trôi qua như vậy, nhưng chẳng ai biết sau cái bình lặng ấy sẽ là những sóng gió gì đang chờ cô. Kim Ngân đã quá mệt mỏi rồi, cô thấy mình như bị ai đó rút mất từng hơi thở. Tựa như một bông hoa mất rễ bị mặt trời rọi vào, và nó đang héo hon đi từng ngày.
Kim Ngân đặt tờ báo xuống, suy nghĩ lung lắm. Nếu Vĩnh Khanh đã tìm tới đây rồi thì anh ta muốn làm gì cô? Kim Ngân chợt nghĩ nếu anh muốn dày vò cô thì có lẽ cô đã có đủ sức để chịu đựng rồi. Cô đã sống trong đau khổ mười năm, ngay cả cái chết cô cũng không sợ, sự dày vò của anh còn có nghĩa lý gì nữa đây?
Năm nay Kim Ngân 28 tuổi, còn Vĩnh Khanh thì 33, cả hai đã chẳng còn trẻ gì nữa, sống thế này âu cũng là cho qua ngày đi. Cô còn gì để mất nữa đâu!
Đang suy nghĩ thì cửa tiệm bỗng nhiên mở ra, một người bước vào và nói:
- Xin chào, có thể bán cho tôi một bó hoa hồng được không?
Kim Ngân nhìn vị khách vừa tới. Sau đó, cô liền thốt lên bằng một giọng kinh ngạc:
- Đức Trung, sao lại là anh?
Đức Trung đứng trước lối ra vào, ánh sang nhất thời bị anh che lấp, khiến một khoảng không gian như chìm vào bóng tối. Đức Trung mỉm cười, một nụ cười ấm áp như thường lệ. Bộ comple trên người như tỏa sáng cùng nụ cười của anh.
Sau đó anh không trả lời Kim Ngân mà nhìn ngắm khắp tiệm, rồi mỉm cười nói:
- Chà, giờ thành cô chủ tiệm hoa rồi.
Kim Ngân cười, đáp:
- Đây là tiệm hoa của mẹ em. Em chỉ bán hộ thôi.
Đức Trung gật đầu tỏ vẻ hiểu ý. Anh nhìn Kim Ngân ngồi giữa một rừng hoa, dáng vẻ cô đơn khôn cùng. Thực ra, đây chỉ là một tiệm hoa nhỏ, rất nhỏ, nhưng nhìn Kim Ngân ngồi giữa những chậu hoa, Đức Trung có cảm giác trước mặt anh là một cô gái cô đơn lạc giữa những phồn hoa, hư vinh của đời.
Đây là một rừng hoa, một rừng hoa ngút ngàn tầm mắt.
Đức Trung bước tới, kéo một chiếc ghế rồi ngồi xuống cạnh cô, nói:
- Bán cho anh một bó hồng miễn phí, được không?
Kim Ngân bật cười:
- Tất nhiên là được rồi. Coi như trả tiền xe hôm trước anh đưa em về.
Đức Trung cũng cười, nhưng là cười bất lực. Cô ấy vẫn thế, vẫn cứ sòng phẳng với anh. Anh biết vậy, nhưng lại luôn để hy vọng làm mất đi lý trí. Thực ra, anh đã định cho mình một vị hôn phu từ rất lâu rồi, là một cuộc hôn nhất mang tính chính trị. Cũng là do bố anh muốn thế. Song đời quả thực không như ta muốn, Kim Ngân bất ngờ xuất hiện trước cuộc đời anh một lần nữa, khiến anh lại một lần nữa phải phân vân.
Vài ngày trước, khi anh tới đây gặp Vĩnh Khanh, anh đã đánh cậu ta một trận. Đánh tới nỗi bàn tay tím bầm lên. Vậy mà Vĩnh Khanh không hề đánh lại một chút nào. Thậm chí, cậu ấy còn đứng yên để anh giáng từng cú đấm vào mặt. Lúc đó anh không hiểu, nhưng cuối cùng thì anh đã hiểu. Hóa ra Vĩnh Khanh không hề hận Kim Ngân, là cậu ta đang hận chính mình. Chỉ là cậu ấy vẫn còn day dứt về chuyện đứa con.
Sống giữa yêu và hận quả thực khổ sở. Chẳng khác nào đứng giữa hai con đường, đôi chân muốn bước vào cả hai nhưng ta lại chỉ có một cuộc đời, cho nên phân vân không biết phải đưa chân đi đâu. Chỉ cần một bước đi sai, sẽ khiến ta phải hối hận mãi về sau.
Đức Trung mỉm cười, rồi rất tự nhiên đưa tay vén một lọn tóc sang bên tai Kim Ngân. Anh nhìn cô như đang nhìn một khu vườn bí ẩn. Vừa bị cuốn hút, mà vừa chẳng muốn thoát ra.
Bất ngờ, anh nói:
- Kim Ngân, chúng ta kết hôn đi!
Kim Ngân kinh ngạc nhìn Đức Trung. Những câu từ mà anh vừa nói hoàn toàn khiến cô không kịp hình thành suy nghĩ cho mình. Lấy anh ư? Có phải là cô nghe nhầm không? Cô và anh trước giờ luôn ở ranh giới bạn bè, lời yêu còn chưa nói, tại sao anh lại ngỏ lời muốn kết hôn với cô được?
Kim Ngân vẫn bàng hoàng nhìn Đức Trung, cơ hồ như muốn hỏi anh lý do. Cô vốn đã nghĩ cả đời này mình sẽ phải sống trong cô độc. Cô cũng không bao giờ hy vọng mình sẽ tìm được một người chồng như trong mơ. Bởi cô biết, ông trời không muốn cô được hạnh phúc, nên cô đã chấp nhận làm một kẻ không bao giờ có được hạnh phúc. Nhưng tại sao? Tại sao ông ta lại cứ thích trêu ngươi như vậy? Tại sao lại để người đàn ông hoàn mỹ thế này hỏi cưới cô?
Kim Ngân cười khổ, cô rút lấy một bông hồng ở trước mặt. Sau đó, cô nhìn anh hỏi vu vơ:
- Anh có thích hoa hồng không?
Đức Trung gật đầu, nhưng đôi mắt thì vẫn đang cố dò xét ý của cô.
Kim Ngân tiếp tục nói:
- Nếu hoa hồng đâm vào tay anh, khiến anh chảy máu, anh sẽ nghĩ sao?
Đức Trung đáp:
- Thì vứt nó xuống, và tìm cách cầm máu.
Kim Ngân mỉm cười nói:
- Lúc cưới em, anh có suy nghĩ gì không?
- Anh đã suy nghĩ rất nhiều rồi mới tới gặp em.
- Nhưng nếu em khiến anh đau, anh sẽ làm gì? Sẽ lại vứt bỏ em và tìm cách làm lành vết thương như anh đã từng làm với hoa hồng chứ?
Đức Trung bỗng nhiên không biết phải trả lời Kim Ngân ra sao. Anh không biết nữa, anh không biết mình có vứt bỏ cô nếu cô làm anh đau hay không. Đức Trung năm nay 33 tuổi, anh tất nhiên là có đủ chín chắn để suy nghĩ về những việc làm của mình. Nhưng với tình yêu, anh thấy mình vẫn còn quá non trẻ để hiểu được nó. Anh từng nghĩ mình yêu Kim Ngân, nhưng anh biết mình không quá yêu cô. Bởi cô không yêu anh! Đức Trung anh không phải là một thằng điên biết yêu, không phải là một nhân vật nam phụ yêu nữ chính đến điên cuồng như trong phim, trong truyện. Anh chỉ là Đức Trung – một con người bình thường – một người đàn ông bình thường như bao người đàn ông khác, và cô – Kim Ngân, cô là người mà anh không để mình quá yêu. Chính vì không yêu cô quá đậm, nên anh không biết mình có đủ can đảm để tha thứ cho cô nếu cô làm anh đau hay không.
Đức Trung cúi đầu không nói. Anh đưa tay đón lấy bông hồng trong tay cô. Bất giác, anh nắm mạnh tay một chút, để da thịt bị gai hoa hồng đâm đến chảy máu. Đức Trung cắn răng, cố gắng nắm chặt hơn, cố gắng để bản thân không buông nhành hoa hồng đó ra. Anh thích hoa hồng, nhưng anh không thích nó quá nhiều để cầm nó trong tay khi nó làm anh đau. Liệu rằng, anh có làm được như những gì mình muốn hay không?
Kim Ngân thấy vậy liền hoảng hốt, cô vội vàng đưa tay gỡ nhành hoa hồng trong tay Đức Trung ra. Nhưng khi cô vừa chạm tay vào thì anh liền nói:
- Nếu như anh đối với em cũng như thế này, thì em có chịu để bản thân mình hạnh phúc một lần không?
Kim Ngân nhìn bàn tay rớm máu Đức Trung, cô đáp trong vẻ sợ hãi:
- Mọi chuyện không thể chỉ dựa vào một nhành hoa hồng được. Coi như vừa rồi là em nỡ lời, anh mau buông nó ra đi.
Song, Đức Trung vẫn cố chấp nói:
- Anh đã nghĩ mình không yêu em nhiều đâu, và đúng là như thế. Nhưng anh tin, anh sẽ mang lại hạnh phúc cho em. Anh không thể để người anh yêu phải chịu đau khổ được nữa. Anh không cần gì ở em, anh chỉ cần em được hạnh phúc. Nếu một ngày em không cần mong muốn này của anh nữa, em có thể bỏ anh mà đi.
Bất giác, Kim Ngân cảm thấy trong tim mình như có một thứ gì đó chạy qua, khiến cô phải ước vọng, khiến cô phải sụp đổ. Nhưng sự sụp đổ là sụp đổ của những cố chấp. Cô không dám cho mình hạnh phúc, vì sợ mình sẽ lún quá sâu. Cô quen biết anh nhiều năm, nhưng chưa một lần anh thổ lộ với cô. Là do cô quá vô tâm ư? Hay là tại anh chốn nó quá sâu, quá chặt nên cô không thể thấy được nó?
Nhưng…
- Đức Trung, tại sao lại như vậy? Tại sao anh lại nói như vậy với em? Anh biết là em không yêu anh mà. Tại sao anh lại làm thế với em chứ?
Nước mắt Kim Ngân rơi xuống, thấm vào tay của Đức Trung khiến anh đau xót. Chẳng biết đó là sự đau xót của da thịt hay là của trái tim nữa.
Đức Trung buông nhành hoa hồng ra, anh để máu chảy dọc xuống theo ngón tay của mình. Sau đó, anh nhìn cô, rồi đưa bàn tay đầy máu ấy ra trước mặt cô và nói:
- Anh cũng không biết nữa, Bản thân anh cũng không hiểu mình đang làm điều điên rồ gì. Anh đã suy nghĩ rất nhiều, rằng anh có thể cưới một người vợ rồi làm cho resort của mình vượt qua khu vực Đông Dương. Rằng anh có thể cưới một người con gái còn trẻ hơn em, đẹp hơn em và thông minh hơn em. Rằng anh có thể cưới một người mà biết đâu sau này, anh sẽ yêu người đó không lối thoát. Nhưng Kim Ngân à, em không biết được đâu, tất cả những người con gái mà anh từng nghĩ là “có thể” ấy đều mang bóng hình em. Em hỏi anh tại sao lại làm thế với em? Nhưng anh cũng muốn biết, tại sao em lại làm thế với anh?
Kim Ngân lắc đầu, nước mắt cô theo cái lắc đầu đó rơi xuống. Tựa như là bất lực, tựa như là hoang mang. Mười năm đã bào mòn mọi hy vọng trong cô, đã bào mòn mọi ước muốn của cô. Đến nay, khi mọi thứ đã ở ngay trước mắt, cô bỗng thấy sợ hãi và muốn chạy trốn.
Nếu Đức Trung ngỏ lời yêu cô vào mười năm trước, biết đâu cô sẽ nhận lời với anh. Nhưng giờ thì đã quá muộn rồi, trái tim cô đã dành cho một người, mãi mãi đã dành cho một người. Cho dù anh ta làm cô đau, còn đau hơn cả cảm giác gai hoa hồng đâm vào tay thì cô vẫn không thể buông tay, cũng không thể để trái tim mình thôi yêu anh được nữa. Là do cô không thể, cô bất lực với chính mình rồi!
Kim Ngân nắm lấy bàn tay của Đức Trung, sau đó cô mỉm cười nói:
- Xin lỗi anh!
Ừ, thì là xin lỗi anh! Đó là một câu nói đơn giản, nhưng cũng là tất cả những điều cô suy nghĩ vào lúc này.
Đức Trung để mình cười, nhưng hình như anh không muốn vậy. Cô xin lỗi anh, anh hiểu. Là cô đã từ chối anh, anh cũng hiểu! Nhưng anh có thể làm được gì hơn đây? Trái tim vừa như treo lơ lửng trên không trung, hồi hộp và mong chờ đến nỗi không thở nổi. Còn bây giờ thì…nó vẫn ở nơi cao ấy, và mãi mãi không trở về bên anh nữa rồi.
Kim Ngân quan sát từng biểu hiện của Đức Trung, cô thực sự không biết phải nói với anh lời nào nữa. May sao lúc đó chuông điện thoại của cô vang lên, kéo hai người ra khỏi tình thế khó xử. Kim Ngân vội vàng lấy điện thoại ra, không nhìn qua người gọi và đưa lên tai nghe. Cô nói bằng một giọng thân thiện:
- Alo?
- Kim Ngân!
Tiếng gọi ấy khiến Kim Ngân như rơi vào một hố sâu không đáy. Trái tim cô nảy lên một cái rồi đập liên hồi, mất kiểm soát. Là Vĩnh Khanh, giọng nói vừa rồi là của Vĩnh Khanh. Kim Ngân liếc nhìn Đức Trung, không muốn để anh phát hiện nên cô đã cười tỏ ý xin lỗi rồi bước ra ngoài tiệm nghe điện thoại.
- Có chuyện gì thế? – Kim Ngân cố gắng tỏ ra bình tĩnh.
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu rồi trả lời:
- Tôi có lời này muốn nói với em.
Kim Ngân cười nhạt, cô đáp bằng một giọng giễu cợt:
- Là gì? Là sẽ không cho tôi sống yên ổn? Hay là không cho tôi hạnh phúc? Hay là bắt tôi phải chết để đền mạng đứa con của anh?
Vĩnh Khanh không hề để ý đến những lời mỉa mai của Kim Ngân. Anh chỉ khẽ thở dài một cái, sau đó nói rất nhẹ nhàng:
- Chúng ta…kết hôn nhé?
Chương 25.
Kim Ngân nắm chặt hai bàn tay vào nhau, cố giữ cho mình thật bình tĩnh. Ngay cả giọng nói cũng phải thật bình tĩnh. Cô hít một ngụm khí lạnh, sau đó từ từ nói:
- Rốt cuộc thì anh muốn gì?
Vĩnh Khanh thầm cười khổ, điện thoại trên tay bị anh siết chặt lấy. Cô ấy hỏi anh muốn gì? Anh muốn gì ư? Đương nhiên là muốn kết hôn với cô ấy rồi. Khi một người con trai cầu hôn một người con gái, đó là một khoảnh khắc kỳ diệu của tình yêu. Nhưng sao anh thấy, lần cầu hôn này chẳng khác nào một lời ngỏ đưa cô ấy vào địa ngục cả. Kim Ngân đã vì anh mà đau khổ suốt mười năm qua, anh lại luôn nghĩ mình sẽ dày vò cô ấy cả đời. Và chắc, khi anh cầu hôn cô, cô sẽ nghĩ đây là cách để anh độc chiếm, làm khổ cô.
Anh không phủ nhận chuyện mình yêu cô ấy, cũng không chối bỏ chuyện anh bị ám ảnh về chuyện đứa con mười năm trước. Mọi người bảo anh hận thù nhiều, nhưng nào có được thế! Mỗi lần nhìn thấy Kim Ngân khóc, là anh lại không kìm được lòng muốn cho mình một cái tát thật đau. Tại sao anh phải dày vò cô ấy? Là vì cô ấy nói muốn giết đứa con của anh. Nhưng đó là quá khứ, mười năm đã trả được món nợ tình cho anh chưa? Anh không biết, anh chỉ biết anh phải giữ lại cô ấy bên mình. Đau khổ cũng được, anh còn gì để mất nữa đâu. Ngay từ khi nhớ lại mọi chuyện anh đã biết, ông trời thực sự không muốn giải thoát cho hai người.
Bầu không khí im lặng cứ thế trôi qua như vậy, chẳng ai biết là lâu hay chóng, chỉ có cảm giác tựa như cả kiếp người đã đi qua. Dòng xe cộ bên ngoài đường vẫn hối hả, vô tâm. Khói bụi hòa vào, tung bay rồi tích tụ trên bầu trời. Những gì lắng đọng trên đời này cũng chỉ là cát bụi mà thôi. Khi con người ta chết đi, dù là một thời oanh liệt cũng chỉ còn lại hai trang sử trắng và một đống trò tàn xám ngoét. Huống hồ là tình yêu mong manh! Qua năm qua tháng, liệu có trường tồn như người ta vẫn tưởng? Hiện thực luôn tàn khốc và nó không phải là cổ tích.
Mãi một lúc lâu sau, khi Kim Ngân toan ngắt máy thì Vĩnh Khanh mới lên tiếng:
- Em dám không?
Kim Ngân kinh ngạc:
- Anh nói gì?
Vĩnh Khanh cười nhạt:
- Tôi nói là em có dám kết hôn với tôi hay không?
Kim Ngân cũng cười giễu một cái, như để mỉa mai câu hỏi điên rồ của Vĩnh Khanh:
- Anh có vấn đề hả? Tôi tại sao lại phải dám hay không dám? Cả thế giới này đều biết anh hận tôi và tôi…muốn tránh xa anh. Anh cầu hôn tôi? Nực cười! Anh nghĩ tôi là con ngốc chắc? Là món đồ chơi anh thích làm gì cũng được à?
- Đúng thế, tôi có vấn đề, và tôi muốn biến em thành con ngốc của tôi. Không được sao?
Kim Ngân lặng người, cô bất ngờ tới nỗi câm nín. Đã nói hết nước hết cái thế rồi anh ta vẫn không suy chuyển, chẳng lẽ phải đợi đến khi cô buông những lời vô tình ra thì anh mới vừa lòng hay sao?
Kim Ngân bỗng thấy lạ, rõ ràng vài hôm trước Vĩnh Khanh còn nói muốn cả đời này sẽ không buông tha cho cô, nhưng tới hôm nay anh lại cầu hôn cô. Chẳng lẽ đây là cách thức dày vò của Vĩnh Khanh?
Anh ta thực sự muốn chơi đùa sao? Vậy được, cô sẽ chơi đùa với anh. Đùa cả một đời cũng được, mà đau một đời cũng chẳng sao.
Kim Ngân quay lại nhìn Đức Trung đang đứng trong tiệm hoa của mình, sau đó cô nhắm hờ đôi mắt suy nghĩ. Cô đã qua cái thời yêu đương bồng bột, qua cái thời thương nhớ khôn nguôi mà biến mình thành một con ngốc rồi. Tuổi trẻ thực kỳ diệu, nó cho ta nhiệt huyết, cho ta hy vọng…Nhưng nó chỉ có một lần thôi, cũng như là một cơ hội duy nhất trong đời. Khi mà ta đã bỏ lỡ, tức là ta đã đánh mất, và nó sẽ không bao giờ quay lại.
Kim Ngân nhớ lại những chuyện đã qua, trong lòng không kìm được liền run lên một cái. Mười năm nhanh tựa một lần chớp mắt, ngoảnh đi ngoảnh lại, đã thấy phong sương nhuộm lấy tất cả. Sao cô không nhận ra mọi thứ chỉ cần buông tay là được? Nhưng lương tâm là thế đó, con người có lương tâm thì mới sống được. Nếu không có lương tâm, thì cảnh sát trên đời này cũng chỉ đứng đó làm cảnh cho người ta thôi. Kim Ngân cô bị lương tâm dằn vặt suốt mười năm trời, đó là tòa án tối cao, cô không có cách nào không đối mặt. Vậy bây giờ, cô có nên kết thúc tất cả tại đây?
Những đau khổ, những yêu thương, những hy vọng tuổi trẻ…Tất cả, nên để nó về một miền trời không tên.
Hít một hơi thật sâu, trong lòng nhẹ nhõm khôn cùng. Kim Ngân nắm chặt lấy điện thoại nói: