Cuối tháng mười hai, Triệu Thủy Quang bắtđầu được nghỉđông, khi ấy cônhậnđược một cúđiện thoại, cônói: “Hello”, bên kia ngập ngừng một lúc: “Làanh đây.”
Triệu Thủy Quang còn tưởng bản thân cóthểbắt chước phim truyền hình, vờhỏi, “Anh làai?” Thếthìquágiảtạo, đó cũng không phải chuyện màTriệu Thủy Quang biết làm, nghe giọng nói nhẹnhàng khoan khoái của anh nhưtiếng thanh niên, thìcôđã biết làai, côhỏi: “Hi Vọng?”
Bên kia “Ừ“ rồi nói tiếp: “Anh kêu chịHi Diệu cho sốcủa em, biết em đãđến Canada rồi!”
Triệu Thủy Quang trong lòng thầm trách Hi Diệu, nói: “Phải, em đãđến vào dịp nghỉhè.” Nói nhẹnhàng thoải mái, tựa nhưđang nói chuyện với người bạn cũvậy.
Đúng vậy, những kỷ niệm một thời tuổi trẻ, đó là thời gian vôcùng đẹp đẽ, làm sao có thể quên được chứ, xem anh như một người bạn cũ, dù biết sẽđau lòng, sẽ có chút vấn vương.
Hi Vọng làngười thông minh, nhanh nhảu phảnứng lại, nói: “Đãđến chỗcủa anh màcũng không chào hỏi một tiếng!” Đôi mắt nhắm lại, giọng điệu mang theo chút trêu chọc.
Triệu Thủy Quang pha trò, cười: “Hìhì“. Hai người đều quen với sựthay đổi này, nhất thời thấy lúng túng.
Thật lâu sau Hi Vọng mới nhỏgiọng hỏi: “Em chịuđượckhông?” Sợcôhiểu lầm, lại nói thêm câu: “Ởđây lạnh lắm!”
Triệu Thủy Quang nói: “Phải, rất lạnh!” Giơlênđồng hồđeo tay lên coi mới phát hiệnđãđến thời gian lên lớp, côthuêphòng ởcách xa trường học, vìthếphảiđi học từsớm.
Hi Vọng đang ngồi trước máy vi tính, mắt nhìn lịch bay trênmàn hình, nói: “Ừm, vậy làtốt rồi, em mau điđi, cógìthìcứgọi cho anh!”
Triệu Thủy Quang đang thu dọn sách vởbỗng dừng lại, nói: “Được, bye bye.”
Hi Vọng nói: “Bye bye, anh cúpđây.”
Thật ra anh vàcôcũng biết không ai trong hai người sẽgọicuộcđiện thoại kia cả.
Đúng vậy, Triệu Thủy Quang đôi khi cũng sẽ nhớđến Hi Vọng, nhưng càng ngày càng ít nhớđến hơn. Hai người đã từng bên nhau lâu như thế, hơn nữa kỷ niệm lại nhiều vô số kể, ít nhiều cũng gợi lên dĩ vãng đôi lứa tươi đẹp. Cô nhớđến anh, nhưnhớ con bươm bướm đã thấy lúc ban sáng, thảm cỏ xanh tươi bên đường, mây trắng bồng bềnh trôi trên bầu trời xanh thẳm, chỉđơn giản là nhớ mà thôi, cóđôi khi, “tưởng nhớ” trở thành“hoài niệm”, phải chăng đó là một loại lãng quên?
Hi Vọng cúpđiện thoại, lại bấm một dãy sốkhác, gọiđến công ty du lịch: “Xin chào, tôi muốnđăng kývéđến Montreal vàotháng tới, quácảnh à? Tốt nhấtđừng quácảnh.” Dừng lại rồinói tiếp: “Tôi muốn bay thẳng!”
Vốnđã hẹnđến chỗcủa người bạn vào tuần cuối cùng của kỳnghỉ, bất ngờlại biết côđang ởCanada, nhưvậy cóphải anh cóthểhi vọng mộtđiều gìđó không?
Ban đầu muốnđặt vémáy bay quácảnh ởnơi côsống, chẳng cógìcả, chỉlàthầm nghĩgặp mặt một chút màthôi.
Hôm nay lại nghe cônói chuyện, thìanh đã biết chuyện của hai người từlâuđã kết thúc rồi, dựa vào ghế, anh nghĩ, cũng tốtthôi, từnay vềsau mỗi người đều cócuộc sống riêng, trântrọng lẫn nhau.
Vào dịp mừng năm mới, nghe nói trong nước tuyết rơi dàyđặc, Triệu Thủy Quang hơi lo lắng, côbiết rõĐàm ThưMặc nhấtđịnh sẽvềBắc Kinh để mừng năm mới, đến lúcđó chắc chắnsẽbịmắc kẹtởsân bay. Nghĩđi nghĩlại quyếtđịnh gọiđiệnthoại.
Ngàyấy cũng làngày Triệu Thủy Quang thi thửgiữa kỳ,ởchỗcác côtuyết cũng rơi rất nhiều, Triệu Thủy Quang cóchút bựcbội, sao gần lễmừng năm mới rồi còn thi nữa, nhưng cũng đành hết cách, phải khoácáo lông vừa dày vừa dàiđến trường trong tuyết lạnh, giólạnh vùvùthổi qua mặt, giày giẫm lên lớp tuyếtđọng lại phát ra tiếng “sột soạt“.
Quátrình thi rất thuận lợi, nhưng không biết kết quảthếnào, Triệu Thủy Quang thi xong không thểchờđợi được màchạymột mạch vềnhàgọiđiện thoại, vừa vặn bên côđang là12 giờtrưa, bên chỗanh thì12 giờkhuya, chỉchênh nhau 12 tiếng, thếmàlại cách nhau nửa vòng tráiđất.
Thẻđiện thoại chuyển cảbuổi, cuối cùng cũng thông, thật raĐàm ThưMặc làngười rất“tiết kiệm”, phải rồi, Triệu ThủyQuang nghĩlại càng thêm khóchịu, “tiết kiệm”đấy nhé,đến cảđiện thoại không hềcónhạc chuông đaâm, màchỉcótiếng“bíp bíp”đơn điệu thôi.
Triệu Thủy Quang kềđiện thoại sát tai, hớn hởchờđợi.
Một lúc sau mới cóngười nghe máy, “Hello”, làgiọng nóitiếng Anh của anh.
Triệu Thủy Quang ngãxuống giường vàlớn tiếng nói: “ThầyĐàm, năm mới vui vẻ!” Chỉnghe bên kia vang lên “Đùng” mộttiếng, hình nhưâm thanh pháo hoa đang nổ.
Đàm Thư Mặc cười khẽđầy gợi cảm, tiếng cười truyền vào trong tai của cô, Triệu Thủy Quang vui vẻ mừng khấp khởi trong lòng.
Đàm Thư Mặc gần đây đã trở lại Bắc Kinh để mừng năm mới, lúc thấy cóđiện thoại, mấy đứa cháu ngoại trai vẫn còn đang giành dưa leo với Sở Phi Phi.
Đúng vậy, đồng chí Sở Phi Phi ăn xong cơm tất niên, sau đó liền chạy qua mấy con đường để đến đây chúc tết, dùspan> sao nhà của Đàm Thư Mặc cũng y như là nhà mình vậy, trước đây mỗi khi tan học, trong nhà không có ai thì sẽđến nhà của Đàm Thư Mặc chơi, xem ông nội của Đàm Thư Mặc vẽ tranh.
Đàm Thư Mặc lúc nhìn thấy sốđiện thoại thì cảm thấy ngờngợ, một dãy số dài ngoằng, cứ tưởng rằng bên nước Anh cóchuyện gấp, lúc nghe máy, thì lại vui mừng không thôi, ngheđược giọng nói ngọt ngào ấm áp của cô vang lên bên tai, ngẩngđầu lại có pháo hoa đang pháo hoa nổđì đùng, rực rỡ bừng sáng cả một góc trời trong đêm.
Anh dựa vào lan can, nụcười trên môi lại càng tươi hơn bao giờhết. Thời gian vừađúng, hoa nởvừa vặn, không phải sao?
Triệu Thủy Quang nằmởtrên giường, nghĩđến cảnh náo nhiệtbên kia, cótíbuồn bực, hỏi: “Bây giờđang ởBắc Kinh sao? Lễmừng năm mới vui không?”
Đàm Thư Mặc buồn cười, đoán chừng cô bé kia đang ghen tịđây mà, nhàn nhạt nói : “Cũng khá vui, năm nào cũng vậy mà.” Không kích thích hắn.
Vừa mới nói mấy câu, điện thoạiđã bịPhi Phi giựt lấy, giởgiọng bỡn cợt: “Này, em Tiểu Quang.”
Triệu Thủy Quang không hiểu ra sao cả, tựdưng lại xuất hiệnmột người, nhưng vẫn lịch sựnói : “Chào anh Sở, chúc mừng năm mới!”
SởPhi Phi cười cười, đôi mắt phượng càng híp lại thành mộtđường dài, nói: “Lúc nào vềđây đi, chúng ta cùng nhau ănchơi, vừa nãy mớiăn hết sủi cảo…”
Còn chưa nói xong, đã bịĐàm ThưMặc giựt lạiđiện thoại.
Triệu Thủy Quang nghe được bên kia mắng câu “Biến“, đó làgiọng củaĐàm ThưMặc, côbỗng tưởng tượng cảnh hai anh chàng đóđang đùa giỡn, che miệng cười rộlên, người này tính tình cũng rất trẻcon.
Đàm Thư Mặc cầm điện thoại nghe, còn chưa mở miệng nói,đã nghe bên kia lên tiếng trước: “Ăn hết sủi cảo rồi kìa!” Giọng nói cực kỳ rầu rĩ.
Đàm Thư Mặc nói: “Mà anh nghĩ, chỉ cóthìlà, rồi thịt heo hầm cải trắng, cónhiêuđó thôi.” Giọng nói trànđầy vui vẻ,không thểche giấu, tất cảđều biểu hiện ra cả.
Triệu Thủy Quang hơiủrũ, nói: “Thìlàkhông thểăn.”
Đàm Thư Mặc “Ừ” nhẹ một tiếng, không hề nói những lời nồng nàn, giọng nói rét lạnh trong đêm hoa nở rạng ngời.
Triệu Thủy Quang cũng cảm giác mình bịbệnh tâm thần rồi, gọiđiện thoạiđường dài, chỉđể thảo luận sủi cảoănđược hay không! Người đang chìmđắm trong bểtình đều làkẻngốc hết.
Hai người nói chuyện trên trời dưới đất, từđầu đến cuối, côkhông hềkểkhổ,đều nóiđến những chuyện lýthúkhi mớiđếnđây, vídụnhưlần thứnhấtđến xe điện ngầmăn, côđã gọi mónrẻnhất, ai ngờkhiến nhân viên phục vụrất lung túng, bởi vìmónđó chỉlàgia vịthêm vào trong mónăn màthôi, mấy mónkhác mới tính tiền.
Anh dựa vào lan can bên cạnh, vừa nghe điện thoại, vừa cười khẽ, ngẫu nhiên sẽnói vài câu với cô, mệt mỏi thìlại thay đổi tưthế.
Mãiđến khi thẻđiện thoại gần hết tiền, cógiọng nói nhắc nhởcòn lại năm phút, cômới nói: “Vậyđi, năm mới vui vẻ!“
Anh nói: “Ừ, phải tựmình chăm sóc cho bản thân.”
Lặng im thật lâu, côdựa vào cạnh giường, nhìnánh mắt trờirực rỡchiếu rọi qua cửa chớp, nghe hơi thởđều đặn của anh; Còn anh thìđứng trên hành lang, nhìn qua khung cửa sổ, mấyđứa cháu nhỏvẫnđang nôđùa, người nhàthìđang đánh bài, bầu không khíhoàthuận vui vẻ, bên tai văng vẳng tiếng hít thởcủa cô.
Giọng nói rập khuôn lại chen ngang: “Kính thưa quýkhách, thời gian tròchuyện của quýkhách còn một phút…”
Cônói: “Hẹn gặp lại.” Vẫn còn lưu luyến, anh nói: “Ừm, gặplại!”
Vẫn không muốn cúpđiện thoại, cuối cùng, cônói: “Em muốntrởvề!” Cũng không phải nói nhấtđịnh phải trởvề, chỉđơn thuần nghĩnhưthếkhi nghe được giọng nói của anh, côcũng biết làkhông thểnào, chỉlànói màthôi, rốt cục cũng đã nói ra, sợbịanh mắng, thìđiện thoại vừa lúc kết thúc!
Quảnhiên, bên tai chỉcòn nghe tiếng “bíp bíp” vang đều, đột nhiênđối mặt với căn phòng nhỏtrong sựcôđơn lẻloi.
Bên kia, anh nói: “Được.”
Cônói muốn trởvề, vàanh cũng đã thốt lên lờiđó, thật ra chính bản thân anh cũng muốn côquay về, nhưng nỡlòng nàonói ra được chứ, khiến cômột lần nữađứng trước ngãba lựachọn.
Vừa vặn nói ra, cuộc gọi cũng đúng lúc kết thúc.
= > > > Này làphần 1 trong đoạn kết. Đến hôm qua, mình mới phát hiện bản kết thúc trong bản raw của mình chỉlàbản kết thúc Internet màthôi. Giống như“Ăn Xong ChùiMép”, tác giảđã viết 2 phần kết, một cho bản Internet, còn1 bản cho sách xuất bản năm 2010 tạiĐài Loan. Tối qua, mình vừa kiếm lại vàđã down được. Thành thửsẽedit lạiphần kết thứ2 theo bản raw xuất bản. Ngoài ra, trong bảnxuất bản của ELHT, còn một phiên ngoại vềH, nhưng đểcoi chính xác làcóphiên ngoại H này k, mình sẽtìm kiếmthêm.
Em là học trò của anh == Phần kết 2 ==
Chương 37
~~~ Phần Kết 2 ~~~
Sau đó, Triệu ThuỷQuang lâu lâu sẽgọiđiện thoại cho Đàm ThưMặc, đều làgọi lúc bên côbuổi tối còn anh thìban ngày, anh sẽchăm chúlắng nghe cônói chuyện, côthìngày càng gan hơn, lúc rất nhớanh sẽlập tức gọiđiện thoại “quấy phá“ anh.
Thật ra, Đàm ThưMặc cũng rất nhớcô, hai nămước hẹn kia,được rồi, chỉcần không quátrớn thìanh sẽmởmột mắt nhắmmột mắt lại.
Ba tháng kếtiếp, lànăm học cuối cùng của Triệu ThuỷQuang, phải viết luận văn, thi cửcũng nhiều hơn, bắtđầu bận rộnđếnđầu tắt mặt tối, suốt ngày vùiđầu đọc sách ởthưviện, ngay cảnickname của MSN cũng đổi thành: lái xe đến đổ máu LIB, dĩ nhiên cũng rất ít khi liên lạc với Đàm Thư Mặc.
***LIB: viết tắt của Library (thưviện)
Thật ra Triệu ThuỷQuang ởđây, cũng córất nhiều bạnbèngười Trung Quốc, côlàngười cởi mởi vàtỉmỉ, cókhông ítbạn học nam ngỏlời, nhưng Triệu ThuỷQuang đã cóĐàm ThưMặc rồi, chỉcoi những bạn học nam khác nhưbạn bèbình thường, mấy chàng trai nước ngoàiđều rất thực tế, lâu dần, người ta biết rõbạn không cóývới người ta, tựắt tìm kiếmmục tiêu kếtiếp.
Triệu ThuỷQuang cũng không cảm thấy côđơn. Tuy mỗilầnđều nói chuyệnđiện thoại rất lâu, nhưng giọng nói kia vẫnkhông phải kềcận bên tai, lúc buồn bã, bất luận cáigìcổvũcũng không bằng một cáiômấm lòng của anh.
Triệu ThuỷQuang buồn cười mànghĩ: tình yêu cách biệt hai phương trờiđúng thật tra trấn người.
Nhớlại nămđó, Dương Dương say sưa nấu cháođiện thoại, côcònđi phángười ta, giờthìphải mau chóng niệm A Di ĐàPhật, báoứng đúng làbáoứng mà.
Khoảng thời gian viết luận văn, Triệu ThuỷQuang kết bạn cùng TôSan, côgái học ngành Kinh Tếcũng cócảmột núi sách phảiđọc, hai người thường xuyên cùng nhau vào thưviện, rồicùng nhau vềnhà.
TôSan làcôgáiđến từBắc Kinh, xinh đẹp, năng động, cảngười tràn trềsinh lực, còn cócảkhối bạn trai, TriệuThuỷQuang trước nay không giống người khác, côrất cảmơnviệc TôSan tận tâm với mình, cũng sẽkhông vìchuyện riêng tưcủa TôSan màđối xửlạnh nhạt khinh rẻcôấy nhưnhững côgái khác.
Dùsao mỗi người đều lựa chọn cách yêu khác nhau.
TôSan cũng vui vẻkết bạn cùng Triệu ThuỷQuang, mối quan hệcủa hai người thân thiết hơn cũng sẽtròchuyện vàkểnhau nghe chuyện tình cảm, nhưng mỗi người đều cóbímật nhỏ,cuộc sống ởnước ngoài vốn bận rộn, còn cóai màrảnh đi lo chuyện người khác chứ.
TôSan vẫn luôn cho rằng Triệu ThuỷQuang thầm yêu ai đó, chỉlàchưa “đơm hoa kết trái” màthôi.
Ngàyấy, hai người điăn cùng nhau, ghévào một quánnhỏđểăn súp.
Gọi chén súp củcảiđỏ, bên trong cócàchua, cải bắpvàcàrốt.
TôSan vừa ngẩng đầu lên thìthấy Triệu ThuỷQuang đang gắptừng miếng càrốt ra, vôcùng cẩn thận, nhưthểđang thực hiệnmột công trình lớn lao nàođó.
TôSan nói, “Nè, không thểkénăn nhưvậy!”
Triệu ThuỷQuang lại cười đáp, “Mình không thích ăn càrốt!” TôSan bực dọc nói lại, “Bộbạnởtrong nước cũng thếà!“
Triệu ThuỷQuang không nói gì, TôSan cho rằng côđuối lý, ai ngờmột lát sau, côđáp, “Trong nước mình cómột người tri kỷrất tốt, càrốt của mình đều đưa cho người đóăn!” Híp mắtlại, mỉm cười ngọt ngào, trong mắt tràn ngập niềm hớn hở.
Dùcôchưa nói lànam hay nữ,đương nhiên TôSan cũng biếtchắcđó lànam rồi.
Con gái chỉkhi nhắcđến người con trai màhọyêu thích thìmới cười rạng rỡnhưthế, cười đến ngây ngônhưkẻngốc, lại vẫn chan chứa một niềm vui khôn tả.
Triệu ThuỷQuang mỗi lầnăn càrốt, lúc gắp càrốt ra đều nhớđến Đàm ThưMặc, nhớđến anh đã nói, “Anh chỉnói anh không ghétăn càrốt, nhưng chưa nói làanh thích ăn!”
Chỉcần nhưvậy thôi, cũng đã cảm thấy hạnh phúcvàtrànđầy mật ngọt yêu thương, đã từbao giờtất cảthóiquen của em đều cósựhiện diện của anh.
Viết xong một nửa luận văn, Triệu ThuỷQuang cùng TôSan trênđường trởvềnhà, hơn mười giờtối, thịtrấn nhỏrấtyênắng, lâu lâu cóxe chạy vụt qua, nghe tiếng gióvùvùbêntai nhưong vỡtổ, Triệu ThuỷQuang kéo phẹc-mơ-tuya củachiếcáo bông lên, TôSan cũng không nói gì, hai người họchành cảngày cũng đã thấm mệt rồi.
Nhanh vềđến nhà, TôSan bỗng nhiên thốt lên, “Hôm nay làtrăng rằm“, Triệu ThuỷQuang cũng ngẩng đầu lên, nhìn nơimàTôSan chỉ, quảthật làvầng trăng tròn vành vạnh, sáng tỏnhưnước, treo lơlửng trên nóc nhà.
Triệu ThuỷQuang tay vừaôm túiđựng laptop, một tay bỏvàotúi quần, thơthẫnđứng đó nhìnánh trăng sáng vằng vặc, cônhớngười nọcũng từng nói, “Nhìnđi, ánh trăng tối nay.”
Khi đó, côvàanh đều cùng ởdưới một bầu trời, nhìn cùng mộtánh trăng, giọng anh mắng côlà“đồ ngốc” đầy yêu thương vẫn còn văng vẳng bên tai, giờđây bên côđang làbuổi tối, cònbên anh lại làban ngày, không thểcùng nhau ngắm trăng được.
Triệu ThuỷQuang chầm chậm bước lên bậc thềm, mởcửa, giẫm mạnh giàyđể phủi tuyếtđọng, rồi quay lại nhìn mặt trăng tròn kia, ủrũvôhạn.
Lúc ngủ, chịu không được muốn gọiđiện cho anh, lúc gọiđi, người nọrất nhanh đã bắt máy, “Alo” một tiếng, nghe trongđiện thoại kháồnào.
Đàm Thư Mặc hơi lo lắng, cứ tưởng cô xảy ra chuyện gì, ngày thường khi cô gọi anh đều là bên anh buổi tối, như thế anh mới rảnh rỗi, hôm nay lại khác, và cách thật lâu cô mới liên lạc với anh, anh đương nhiên phải căng thẳng, liền rời khỏi tiệc rượu.
“Sao vậy?” Anh đứng bên cửa sổ, phía dưới làcon đường tấpnập xe qua lại.
Triệu ThuỷQuang ấp a ấpúng nói, “Không cógì, chỉlàđêm nay ngắm trăng rằm, chợt nhớanh.” Nói xong thật muốnđánh bản thân, nói cái gìthếnày, khùng quáđi thôi!