Đàm Thư Mặc lập tức nhớđến cái đêm cô gặp mẹ anh xong cũng chính là cái đêm trăng rằm, khẽ bật cười, Triệu ThuỷQuang hơi ngượng, nói, “Em ngủđây, vậy nha.”
Đàm Thư Mặc cầm điện thoại, tay gõ nhè nhẹ lên tấm kiếng, vội vàng kêu, “Khoan đã”, Triệu Thuỷ Quang không có cúp máy, vẫn cầm điện thoại, nằm trên giường chờ anh nói tiếp.
Anh khẽthởdài, “Anh cũng rất nhớem.”
Lời tâm tình nồng nàn yêu thương khiến mặt vàlỗtai cônóng lên, khuôn mặt anh nhưđang hiện rõràng trong đêm đen.
Anh nói “ngủngon” nghe thật dịu dàng, nhưru côvào giấcngủêmđềm.
Côgậtđầu cười trong điện thoại, trànđây vui sướng, “Ngủngon.”
Cúpđiện thoại, đắp chăn, mỉm cười chìm vào giấc ngủ.
Bên kia, Đàm ThưMặc cúpđiện thoại, vừa xoay người, đãthấy Hàn Hi Hi đứng ởphía sau, hôm nay hai người cóngười bạn học kết hôn, cùng đến tham gia tiệc cưới
Hàn Hi Hi nhìnánh mắtđượm niềm vui không ngớt của anh, lòng thoáng chua xót, nói, “Côbạn gái nhỏởCanada à?“
Đàm Thư Mặc cất di động vào túi, khẽ gật đầu.
Hàn Hi Hi gượng cười, đùa cợt hỏi, “Nghe nói anh phảiđợi côbéđó hai năm, con gái trong hai năm này cóthểquen biếtbao nhiêu người.”
Đàm Thư Mặc nhìn thật sâu vào mắt Hàn Hi Hi, Hàn Hi Hi chột dạ bởi ánh mắt sắc bén của anh, vội quay mặt chỗ khác, anh nhướng mày, khẽ cười, tâm trạng rất tốt, “Côấy ở bên đó hai năm, ai nói anh không thể cùng qua đó?”
Hàn Hi Hi ngẩng đầu nhìn vẻmặt tựtin vui vẻcủa anh, côbiếtrõĐàm ThưMặc làngười nói làlàm, đối với cái bản thânmuốn trước giờđều cốgắng đạt được, đây mới chính làanh, chỉđáng tiếc làkhông phải với cô.
CôHàn Hi Hi tựhỏi sao mình lại không làmđượcđiều này,Đàm ThưMặc nếu cóthểđem một phần mười tình cảm dành cho Triệu ThuỷQuang đối với cô, côcũng cam tâm tình nguyện, giờthìtốt rồi, côđã thông suốt, cần gìchứ, tình yêucólẽkhiến người ta trởnên xinh đẹp, chứkhông phải xấu xí.
Cônghĩthế, xua tay, đi vàođại sảnh, nói, “Nhớkết hôn phảimời em đấy, màmiễn tiền mừng nhé!Đau lòng quárồi!”
Cứnhưvậyđi, một côgái nhưcô, xinh đẹp lại thông mình, làdo Đàm ThưMặc không biết nhìn thôi, tâm trạng côhiệnthời thật tốt, giẫm mạnh gót giày tiến vềphía trước.
Đàm Thư Mặc nhìn khung cảnh sau lưng của cô, dựa vào bệcửa sổ, bắt chéo chân, cười khẽ.
Xa xa, côdâu chúrểđứng mời rượu, anh nhìn thế, cũng cóchútvui mừng vàngưỡng mộ, nói thật, anh cũng rất chờmong mộtngày nhưvậy.
Kết hôn, nắm tay, bách niên giai lão, nếu nhưkết hôn cùng côbécon ấy, anh nhấtđịnh sẽcười toe toétđến tận mang tai, kiênđịnh hôto, “YES, I DO.”
Thực tếthìĐàm ThưMặc cũng trông ngóng điềuđó, vào tháng tư, xin ngân hàng đầu tưsớm cho chuyển công tác, hộchiếucũng đã làm xong hết, anh nhưngựa không dừng vóđặt sẵnvémáy bay vàkhách sạn. Rốt cuộc xuất phát.
Từlúc côđi, anh đã quyếtđịnh phảiởbên cô, chỉlàcần thờigian tìm công việc, với bằng cấp nước Anh vàkinh nghiệm làmviệcởTrung Quốc muốn tìm việcởBắc Mỹ, cũng phảiđợi duyệt khálâu.
Đây cũng chính là nguyên nhân anh không cho cô liên lạc với mình, cô lại tưởng rằng anh sẽđể cô một mình ‘chiến đấu’ hai ba năm bên ấy, anh thật đúng không thể buông tay được. Chỉ là, cô vừa mới qua đó, khó tránh khỏi nhớ nhà, cũng không thểtránh được việc hối hận, khi đó nếu anh liên lạc với cô chắc còn khiến cô khổ sở hơn, cũng không dễ dàng hoà nhập với cuộc sống mới và thích ứng với hoàn cảnh mới. Do đó, anh mới cho cô thời gian, một mình tôi luyện, đợi đến lúc côđã cứng cáp hơn, cũng làđến lúc anh nên đến.
Máy bay từTrung Quốcđến Canada, đi một vòng tráiđất, loáng cáiđãđáp xuống.
Trênđường đi, anh cầm bưu thiếp cóghi địa chỉmàcôđã gửi, ghéqua trường học của cô,đi qua lùm cây in dấu chân của cô,gặpđượcông cụchạy bộmàcôđã kể, mộtđường cất bước, lòng trànđầy vui sướng.
Cứthế, anh đã từtừbước vào cuộc sống của em.
Đứng trước cửa nhà của cô, anh vuốt ấn đường, gõ cửa, nhưng không ai trả lời, anh nhìn đồng hồ cũng đã ba giờ chiều, có lẽcô còn đang học, anh dựa vào hàng rào trước nhàđợi cô, ông cụ tóc vàng tản bộđi ngang qua, vẫy tay chào anh, anh gật đầu mỉm cười.
Tháng tưởCanada, vẫn giálạnh hơn so với trong nước, nhưng vạn vật cũng bắtđầu sinh sôi nảy nở, gióhây hẩy thổi qua nhánh cây, phát ra tiếng xào xạc. Trước cửa nhàcủa cô, con mèo nhỏchầm cậmđi xuyên qua rừng cây bên cạnh, vừađi vừangoảnh đầu lại nhìn anh.
Sau một lúc, tuyết bắtđầu rơi, trời tháng tư, tuyết rơiởCanada làchuyện rất bình thường.
Ngàyấy, Triệu ThuỷQuang vàTôSan vềnhà, trênđường đihuyên thuyên nói vềluận văn sắp tới, phàn nàn nào làgiáo viênquánghiêm khắc, nào làđã sang tháng 4 màtuyết còn rơi, vừađến trước cửa nhà, nhìn thấy bóng dáng rắn rỏi mạnh mẽkia, lập tức dừng lại, dụi dụi mắt, không thểtin được, không biết phải nói cái gì.
TôSan nhìn Triệu ThuỷQuang sững sờ, cũng cảm thấy tòmò,sao vừa mới vềđến, đã thấy cóanh chàng cựcđẹp trai đứngởtrước cửa, gầnđây thi đến lúlẫn rồià?
Triệu ThuỷQuang rất nhiều lần vềđến nhà, từng tưởng tượng người nọnếuđứng ởtrước cửa, cười vànói, “Anh đãđến rồi, côbéngốc“, thìtình huống lúcđó sẽnhưthếnào, côchỉcầnnghĩnhưvậy, lòng đãấmáp rộn ràng.
Thật không ngờýnghĩđó cuối cùng đã thành sựthật, bông tuyếtrơi vào khoémắt, mang theo nguyện vọng tưởng chừng nhưkhông thểlại thành sựthật, côđột nhiên cảm thấy nhưđang mơvậy, cóthểgặpđược anh thật hạnh phúc, đi Canada cũng thật tốt, lần này trởvềthìanh đãđến, đứng tại nơiđây, tấtcảnhưmột giấc mơdài!
Thời gian quálâu, trải qua nhiều khókhăn trắc trở,đặt chânđến nhiều nơi, gặp qua nhiều người, mọi thứbắtđầu trởnên mơhồ.
Người nọđứng thẳng lên, dưới trời tuyết lạnh, cười với cô,chầm chậm bước xuống bậc tam cấp, côcũng từng bước đi tới, khuôn mặt anh càng ngày càng rõnét hơn, hiện hữu ngay trước mắt cô.
Cho tới lúc này, anh duỗi hai tay ra, bàn tay ấmápsờgòmácô,đôi mắt côphản chiếu khuôn mặtđiển trai củaanh, hàng mi cong dài, dưới mắt lại cóquầng thâm tím xanh nhàn nhạt, anh điđường mệt nhọc, côbiết chứ.
Cômởmiệng gọi anh, “ThầyĐàm….”
Anh nhướng đôi mày kiếm, trong mắt tràn ngập niềm vui vôvàn, nói, “Xin hỏi, anh phải làm ThầyĐàm đến chừng nàođây hả??”
Côkhông biết nói gì,đỏ mặt, đầu cúi thấp.
Ngàyấy, thời tiết kháxấu, trờiđổ tuyết lớn nhưviên kẹo ngọt, nhẹnhàng rơi xuống mái tócđen tuyền của anh, mát mát nơilông mày, từtừtan ra, không còn một dấu vết.
Anh tựtay gạt những đốm tuyết trênđầu cô, bàn tay nóng hổinâng mặt côlên, cônhắm mắt lại, môi chạm môi nồng nàn, hoa tuyết trên môi lập tức tan ra.
Ở nửa bán cầu còn lại, những người yêu nhau giữ chặt lấy nhau, sương tuyết ngập tràn, bay phất phơ giữa cảnh tình thơ mộng.
Ngoại Truyện 1 (update thêm)
Chiếc xe lửa đầu tàu hình viên đạn màu trắng sữa hú còi rời bến.
“Kính thưa quý khách, đã đến Vô Tích, mong quý vị chuẩn bị hành lý xuống xe.”
Hi Vọng cầm hành lý đứng trong đoàn người xuống xe, vốn ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ, khi xe dừng lại thì tất cả mọi người đều cùng đứng lên, gương mặt quen thuộc đột nhiên đập vào mắt.
Không biết đã xa nhau bao lâu, bởi vì cứ ngỡ rằng cả đời này không thể gặp lại nhau, dường như khi thời gian qua trôi qua rất dài, đã quen việc không có em trong cuộc sống này, đã quen với nụ cười của một ai khác bên cạnh, đã không còn nhớ nhung gì, thế nhưng bất chợt ngoảnh lại lại phát giác ký ức ấy mãi hiện hữu trong lòng, chưa từng tan biến.
Vẫn mái tóc cong cong, so với lần trước thì đã dài hơn chút, miệng khẽ mân lên, cô rõ ràng là đang ngủ.
Nhiều lần sau khi tan học, anh đi chơi đá banh, cô luôn chờ trong phòng đọc sách, ngồi coi tí thì đã ngủ gục, đến khi anh quay về thì chỉ trông thấy một gương mặt đỏ au đang say sưa trong giấc ngủ còn nhiễu nước bọt lên sách, anh luôn cảm thấy buồn cười, bề ngoài thì nhìn rất điềm đạm nho nhã nhưng thật ra cô lại rất lười và có tí ranh ma nữa, người lớn cứ cho rằng cô rất mềm yếu, nhưng ai biết được cô luôn ức hiếp anh, nhưng không sao cả, anh lại rất thích.
Anh sẽ vừa nhìn cô ngủ, vừa làm bài tập, sau khi thu dọn mọi thứ rồi mới gọi cô dậy.
Cầm khăn giấy kê bên miệng cô, cô cảm thấy nhột nhột tự nhiên sẽ thức dậy.
Anh huơ huơ khăn giấy, nói, “Cuồn cuộn nước sông kìa.”
Cô vừa thẹn vừa giận đấy, vừa nguýt vừa nhe nanh múa vuốt giành tờ khăn giấy với anh.
Cách nhau chỉ chừng ba bước chân, anh quay đầu nhìn cô, đã từng đau lòng hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa, gặp lại nhau chính là chuyện hạnh phúc nhất trên thế gian, trong chiếc xe chật ních người, cô bình thản ngủ, đeo tai nghe, dựa vào cô gái kế bên, tất cả trong tầm tay với của anh.
Những người trước mặt di chuyển, anh nhích từng chút về phía trước, vươn tay, suýt nữa đã đụng vào cô, phát giác cô gái kế bên cô nhìn mình với ánh mắt kì quái, anh vờ như vô tình nắm vào thành ghế sau lưng cô.
Hi Vọng có chút giận dỗi, bực cô cứ mải miết ngủ. Anh rất muốn biết khi cô thình lình nhìn thấy anh thì sẽ có phản ứng gì, phải chăng cũng bang hoàng không thể bình tâm giống như anh, vì sao chỉ có mình anh suy nghĩ bay tán loạn. Anh rất giận, giận không thể đi đến véo vào mặt cô, điều mà anh đã từng làm nhiều lần trước đây.
Thế nhưng anh lại sợ cô sẽ tỉnh giấc, anh phải phản ứng thế nào với ánh mắt kinh ngạc của cô đây, xem nhau như người xa lạ đã lâu không gặp ư? Anh không làm được.
Anh cứ thế cúi đầu nhìn cô, cô vẫn ngủ say trong tay anh.
“Đinh”, xe tới bến, dòng người nườm nượp đi xuống, mãi đến khi phía sau có người vừa đẩy vừa hô, “Đi đi kìa.” Anh mới dịch tay, ngẩng đầu nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của vợ đang đứng trong sân ga, có chút ngẩn ngơ.
Anh bắt đầu bước tới, đứng bất động tại cửa ra vào của xe lửa, nghiêng người lại cho người khác đi qua, anh quay đầu nhìn cô, cô vẫn ngủ ngon lành, anh sớm biết vậy rồi, cô vốn rất giỏi ngủ, cứ hễ muốn ngủ là ngủ li bì.
“Hi Vọng.” Vợ và con của anh đứng gọi ở cửa sân ga, anh bước xuống xe lửa, cầm chặt tay vợ mình.
“Đinh”, xe lửa lại lăn bánh đi xa không chút lưu luyến.
Triệu Thuỷ Quang nghe có người gọi tên “Hi Vọng”, chau mày tỉnh dậy, nghiêng đầu nhìn lối đi nhỏ trong xe lửa, hai người phụ nữ ngoài tứ tuần đang trò chuyện, một trong hai người lắc đầu thốt lên, “Hi vọng không nhiều lắm, hi vọng không nhiều lắm!”
Triệu Thuỷ Quang tự giễu bản thân, đây như phản xạ có điều kiện vậy.
Em họ Thần Thần thấy cô thức, liền sốt sắng nói, “Chị họ, nãy đi ngang ga Vô Tích có một anh chàng cực kì đẹp trai đứng kế bên chúng ta đó! Em với anh ta còn nhìn nhau nữa!”
Triệu Thuỷ Quang tiếc nuối, “Thế à, thật sao, sao em không chịu kêu chị dậy gì hết!”
Cô không hề biết, mấy phút đồng hồ trước đây có một người lòng đầy rối rắm đã nhìn cô thật lâu.
Đời người dài như thế, thế giới lại nhỏ như vậy, chúng ta luôn ngỡ sẽ không gặp nhau, em ở đây, còn anh lại ở nơi nào đó, không sao cả, bởi vì anh biết đây chính là duyên phận lớn nhất của chúng ta.
Ngoại truyện 2: Cuộc sống vợchồng
Vào ngày nào tháng nào năm nàođó, một người chồng anh tuấn phong độ hào hoa kiệt xuấtđi làm vềnhà,đổi giày, ôm lấyngười vợđang loay hoay trong bếp.
Anh hôn vành tai của cô, “Buổi tối chúng ta ăn gìthế?“
Tay côđang bận bịu, tai đãđỏửng lên, “Vâng, ăn mì.“
Đôi môi mỏng của anh kề sát tai cô, “Bạn học Triệu ThuỷQuang.”
“Sao?” Hôhấp của côkhông ổnđịnh.
“Xin hỏi chúng ta tổng cộng cóbao nhiều ngàyăn mìnữa?” Anh rời khỏi cái cổtrắng nõn của cô, khoanh tay hỏi.
Đã một tuần lễ từ sau ngày kết hôn, cô xung phong trổ tài nấu nướng “cao siêu” lúc còn ở Canada, được thôi, anh không ngăn cản cô, thấy cô vợ bé nhỏ cần mẫn chịu khó như thế anh cũng rất mừng.
Tuy nhiên, tuy nhiên, suốt cảtuần nay anh chỉăn mì, ngàynào ngày nấy cũng mìvàrau, rất tốt, cực kỳtốt, anh sắp sửaănthịt người luôn rồi.
Côngước mắt, nhìn cặp lông mày nhướng cao của anh, thẳng thừng nói, “Hôm nay ăn mìÝ!“
Anh cầm cái xẻng trên tay cô, xoắn tay áo, đặc biệt trịnh trọng nói, “Ái phi, từnay vềsau hãyđể Trẫm nấu cơm!”
Thếlàtừđó, quyền sởhữu nhàbếpđãđược chính thức trao cho Đàm gia!
Kết hôn sáu năm, Triệu ThuỷQuang lâu lâu lại nổi hứng muốnăn mìÝ, hai người cùng ngồi trên ghếsofa vừaăn vừa xem phim.
Sáu nămđi qua, đã không còn tình cảm mãnh liệt sục sôinhưtrước, nhưng cóđôi lúcĐàm ThưMặc lại nhắcđến lầnđầu tiên Triệu ThuỷQuang trong bệnh viện e thẹn nói mình cònchưa trưởng thành, rồi côtức giậnđánh anh.
Sáu nămđi qua, còn nhiều hơn cảmột câu nói hiểu nhauđơn giản, cãi nhau ầmĩcũng làmột niềm hạnh phúc nho nhỏ.Anh mỗi ngàyđi làm vềsớm nấu sẵnđồăn, còn côthìmỗi tuầnngồiởsofa xếpđồ cho anh, lúc côvềnhàđã thấyđồăn nóng hôihổi, anh vừa mởngăn kéo ra vừa cười khi thấy mấyđôi vớcuộnthành hình nấm hương.
Sống trênđời này, mỗi ngày không biết cóbao nhiêunụcười vànước mắt, ởđây cóngười đang cười, ởkia lại cóngườiđang khóc.Cuộc sống quángắn ngủi, lại cóquánhiều người, đến rất nhanh rồi ra đi cũng rất vội vàng. Cuộc sống dàiđằng đẵng, may mắn cóanh ởbên, nắm tay cùng nhau vượt qua, mớicóthểđối mặt với khókhăn, đối mặt với ranh giới mong manh của sựsống vàcái chết màkhông mảy may sợhãi, chíít còn sống chính làcòn hạnh phúc.
Tình yêu cũng vậy, cuộc sống cũng thế,đừng chờkhi hoa nở, rồi thìmới hái trái, hãy trân trọng duyên phận trong tay, quýtrọng người bên cạnh, đừng đểđến lúc mấtđi mới biếtquýtrọng những gìmình đang có, thừa dịp hiện tại vẫn còn kịp, quýtrọng tình yêu, quýtrọng giátrịđẹp của cuộc sống.
~~~Phiên ngoại 3~~~
Về con cái – Về tình yêu (Phần về Hi Vọng)
Ngày đó, anh ăn cơm xong, ngồi trên ghế sô pha đọc tạp chí, trên TV đang chiếu chương trình văn nghệ mà vợ anh thích xem, thi thoảng có tiếng hoan hô vang lên, vợ ngồi bên cạnh bật cười khanh khách, anh tò mò buông tạp chí xuống.
Trên TV là một cặp song sinh rất đáng yêu, chừng năm sáu tuổi, đang biểu diễn một bài tấu nói, còn nhỏ mà đã thông minh lanh lợi, trông rất lém lỉnh. Anh chỉ vừa xem chút cũng đã mỉm cười.
*** Tấu nói: một loại khúc nghệ của Trung Quốc dùng những câu nói vui, hỏi đáp hài hước hoặc nói, hát để gây cười, phần nhiều dùng để châm biếm thói hư tật xấu và ca ngợi người tốt việc tốt.
Cuối cùng, người dẫn chương trình lên sân khấu, giữ hai cô bé đó lại không cho đi, lần lượt đưa micro qua, hai chị em trịnh trọng cầm micro nói, “Xin chào!” Chào khán giả đang xem, không giống dáng vẻ lém lỉnh hoạt bát hồi nãy, mắt chớp chớp đáng yêu, hồn nhiên trẻ thơ,
DJ dẫn chương trình thấy hai cô bé hồi hộp, càng muốn trêu chọc hai cô bé này hơn, hỏi tên của hai đứa, bé gái buộc tóc nói, “Đàm Ngải Ngải”, bé gái tóc bum bê đáp, “Đàm Cần Cần”. Đôi mắt to tròn sáng long lanh.
DJ dẫn chương trình hỏi, “Trong hai đứa, ai là chị?”
Qua một lúc, bé gái buộc tóc Đàm Ngải Ngải chỉ qua bên cạnh nói, “Cần Cần là chị.”
Bé gái tóc bum bê Đàm Cần Cần mắc cỡ không dám nói chuyện, cứ cúi đầu nhìn giày mình.
DJ dẫn chương trình hỏi, “Ai dạy hai đứa tấu nói thế?”
Bé gái buộc tóc đáp, “Là mẹ dạy!” Bàn tay nhỏ ú nu chỉ về phía camera.
Ở trên màn hình, một cô gái hơn hai mươi tuổi đứng bên cạnh camera, đột nhiên phát hiện mình xuất hiện trên màn hình, thoáng sửng sốt, sau đó còn mỉm cười trên màn hình, lộ ra má lúm đồng tiền nhỏ xinh, giơ ngón tay cái lên với hai cô con gái.