Kim Ngân nhớ mười mấy năm trước, nhà bà ngoại Hoàng Mai có một cây hoa ngọc lan. Hai người lần nào đến cũng gài hoa lên tóc đến cả buổi. Lúc đó còn nghĩ rằng, chỉ cần như thế thì tóc sẽ có mùi hoa. Nghĩ lại thì cũng vui thật! Kim Ngân không biết cây hoa đó bây giờ còn không, nhưng những đoạn ký ức về ngày ấy thì sẽ mãi mãi không bao giờ phai.
Nghĩ vậy, Kim Ngân liền vào nhà lấy điện thoại và tìm số của Hoàng Mai. Đã lâu rồi hai người chưa gặp nhau, có lẽ phải hẹn cô ấy đi đâu đó vào hôm nay mới được.
Từ lúc Kim Ngân chuyển về đây sống với Vĩnh Khanh, cô thấy bản thân như ngày một lười biếng. Cả ngày chỉ quanh quẩn vài việc như nấu cơm, dọn nhà, spa, shopping…Những công việc của một người phụ nữ. Có đôi lúc Kim Ngân còn nói đùa với Vĩnh Khanh rằng: “Chắc em chỉ thiếu nước làm cái máy đẻ cho anh nữa thôi.” Đúng là cô còn thiếu cái nước ấy. Sớm muộn gì cô cũng sẽ thành một bà cô lắm điều mất.
Kim Ngân đưa tay rờ lên bụng mình, cảm giác hạnh phúc dần dần lan tỏa. Cô có thể cảm nhận được một sinh linh đang sống trong cơ thể mình. Đó là con của cô và Vĩnh Khanh. Nó chính là hy vọng của cô và anh. Sau khi ra đời, cô nhất định sẽ dành cả tấm lòng mà yêu thương nó. Kim Ngân nghĩ, liệu có phải đây là đứa bé mà năm xưa cô đã giết? Và bây giờ nó lại quay trở về đây làm con của cô và Vĩnh Khanh? Khi nghĩ như vậy, bản thân Kim Ngân không hề có chút sợ hãi. Ngược lại, cô còn rất vui và cảm thấy nhẹ nhõm vì điều ấy. Ít ra thì cô cũng có thể chuộc lỗi với nó rồi. Ít ra thì ông trời cũng để cô có một cơ hội để sửa lại lỗi lầm năm xưa. Vậy thì, hãy cứ nghĩ đứa trẻ này là nó đi…
Kim Ngân bấm gọi vào số của Hoàng Mai. Điện thoại đổ hai hồi chuông thì cô ấy bắt máy.
- Hoàng Mai, hôm nay có rỗi không? Chúng ta đi chơi nhé!
Hoàng Mai dường như vẫn còn đang ngủ, cô ấy thều thào nói:
- Cậu đang ở nhà Vĩnh Khanh mà, chúng ta cách nhau hai giờ đồng hồ đi xe đấy.
- Không sao, mình sẽ tới đón cậu.
- Cậu định đi cái gì tới đây?
Kim Ngân suy nghĩ một hồi, sau đó cô đáp:
- Đi xe khách!
Hoàng Mai bật cười trước câu trả lời của Kim Ngân. Cô ấy vẫn chẳng biết nghĩ trước tính sau cái gì. Vĩnh Khanh đồng ý cho cô ấy đi xe khách tới thành phố H hay sao? Nếu anh ấy mà biết, thì chắc chắn sẽ tới đây hỏi tội cô mất.
- Được rồi Kim Ngân, chốc nữa mình sẽ tới chỗ cậu.
Kim Ngân còn chưa kịp nói gì thì Hoàng Mai đã ngắt máy. Cô ngẩn người nhìn chiếc điện thoại trong tay, không kìm được lại khẽ bật cười.
Khoảng hai tiếng sau, Hoàng Mai đến quán cà phê mà Kim Ngân đã hẹn. Lâu rồi hai người chưa đi chơi cùng nhau, tính ra cũng mười năm rồi. Từ lúc Kim Ngân cưới, cô và cô ấy có nói chuyện điện thoại mấy lần, nhưng cũng chỉ là qua điện thoại. Cảm giác không được gần gũi cho lắm.
Hoàng Mai đưa tay nhìn đồng hồ, cũng may là chưa trễ hẹn. Cô mở cửa rồi bước vào. Vừa mở cửa ra đã nghe thấy tiếng nhạc du dương và hương cà phê nồng đượm. Hoàng Mai đưa mắt nhìn quanh, kiếm tìm bóng dáng của Kim Ngân.
- Hoàng Mai, ở đây.
Kim Ngân đưa tay lên vẫy người bạn của mình.
Hoàng Mai thấy vậy mỉm cười bước đến. Cô đặt túi xách vào chiếc ghế bên cạnh, ngồi xuống và nói:
- Sao hôm nay lại có hứng hẹn mình đi chơi thế?
Kim Ngân nháy mắt nói:
- Chúng ta về trường đại học đi. Mình muốn trở về đó quá. Đã lâu lắm rồi…
Hoàng Mai mở to mắt nhìn Kim Ngân:
- Cậu…Trường chúng ta ở thành phố H đó. Mình đã tới đây rồi, cậu đừng nói là mình phải quay lại.
Kim Ngân cười hì hì, sau đó cô nắm lấy bàn tay của của Hoàng Mai năn nỉ:
- Đi mà. Dù sao thì mình cũng muốn về thăm mẹ.
Hoàng Mai thở dài, trong lòng không khỏi kêu khổ. Biết thế lúc đó, cô đã để Kim Ngân nói nốt rồi mới cúp máy. Xem ra cô quá vội vã rồi.
Thế là hai người thong thả uống nốt tách cà phê, rồi mới bắt xe về thành phố H. Đường từ đây về H không phải là xa, mất khoảng hai tiếng ngồi xe khách. Trên xe, Kim Ngân và Hoàng Mai nói đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, khiến cho con đường dường như cũng ngắn lại.
Cảm giác như giữa hai người chưa từng xảy ra chuyện gì vậy. Ký ức mười năm trước mãi mãi nằm lại ở vùng trời u tối ấy, như một thứ cấm kỵ, không có ai được động tới.
Có những chuyện qua đi rồi sẽ không bao giờ quay lại được. Nhưng cũng có những chuyện cho dù qua đi, cũng sẽ là một vết đen trong cuộc đời. Kim Ngân và Hoàng Mai cả đời làm bạn của nhau, họ đã xác định như thế. Chuyện trước kia không ai muốn nhắc lại, nhưng trong tim họ hiểu rằng, họ đã có một thời đau thương.
- Mai, cậu định cứ ở vậy hay sao?
Bỗng dưng Kim Ngân lại hỏi câu này khiến cho Hoàng Mai không biết phải trả lời ra sao. Đúng là suýt chút nữa cô cũng quên đi hoàn cảnh hiện tại của mình. Nhưng nhớ được rồi thì cô phải làm sao đây? Trái tim cô đã bước qua thương nhớ, nó không còn cuồng nhiệt theo đuổi một thứ gì được nữa. Cô muốn yêu một người, muốn lấy một người, nhưng đâu phải cứ muốn là được.
- Kim Ngân, mình thấy như thế này cũng tốt mà – Hoàng Mai gượng cười đáp.
Kim Ngân nhìn cô bạn của mình, trong lòng chợt dâng lên một niềm xót xa. Là vì cô, đúng không? Nếu cô không xuất hiện trên đời này, thì biết đâu Hoàng Mai và Vĩnh Khanh đã có thể được ở bên nhau rồi. Nhưng biết sao được, ông trời không cho con người được “nếu”. Vậy nên cô chỉ có thể chấp nhận sự thật mà thôi.
Trong tình yêu, không có gì là hoàn hảo cả. Với tình yêu của ba người thì lại càng thế. Chắc chắn sẽ có một người phải đau, sẽ có một người phải buông tay.
Kim Ngân ôm Hoàng Mai vào lòng. Mong rằng một ngày nào đó, cô ấy sẽ tìm được người có thể dựa vào những khi mệt mỏi. Cô ấy sẽ tìm được người nắm tay cô ấy đi tới hết cuộc đời này. Một ngày nào đó, phải, một ngày nào đó thôi.
Trường X nằm trên một con dốc khá cao, hai người phải mất nửa tiếng đi bộ mới tới được nơi đây. Kim Ngân còn nhớ rõ, thời gian trước kia, ở hai bên đường này là những bụi cỏ um tùm. Mỗi lần đi qua còn nghe thấy cả tiếng dế kêu. Còn bây giờ, thời đại đổi khác, các nhà cầm quyền đã biến những bụi cỏ đó thành vỉa hè lát gạch đỏ. Nhìn trông rất sạch sẽ và cũng rất văn minh.
Nơi đây đã thay đổi đi rất nhiều, khiến Kim Ngân hơi bỡ ngỡ với lần trở về này. Đã chục năm không đi trên con đường ấy, giờ đây sao thấy có chút gì đó bồi hồi và xúc động.
Kim Ngân ngoảnh mặt nhìn sang bên phải, quán cơm ven đường khi xưa – nơi mà lần đầu tiên cô đã gặp Vĩnh Khanh ấy không còn nữa. Có lẽ họ đã chuyển đi nơi khác rồi.
Nơi ấy vào một ngày mưa, cô đã gặp được định mệnh của đời mình. Định mệnh ấy mang rất nhiều đau khổ và nước mắt, đến nỗi mà có thể khiến cô phải tuyệt vọng, không biết bấu víu vào đâu.
Hoàng Mai thấy Kim Ngân đang nhìn về phía căn nhà kia thì liền nói:
- Cậu muốn xem bói hả?
Kim Ngân quay người lại nói vẻ ngạc nhiên:
- Xem bói?
Hoàng Mai gật đầu:
- Vài năm trước, chủ tiệm cơm đã bán lại căn nhà này cho một bà thầy bói. Nghe đồn rằng xem cũng chuẩn lắm. Cậu có muốn xem thử không?
Kim Ngân bật cười:
- Cậu cũng mê tín quá. Thực ra mình không tin vào mấy thuật bói toán này lắm. Vả lại, biết trước được câu chuyện sẽ khiến người ta bất an hơn. Thà cứ là không biết, cứ là nhìn tương lai với một đôi mắt mù mờ. Như vậy sẽ tốt hơn, nhỉ?
Hoàng Mai mỉm cười rồi gật đầu không nói. Con người ta vẫn luôn tò mò về tương lai của mình. Họ rất tham lam, tuy rằng đã có quá khứ, nhưng còn muốn biết cả tương lai. Nhưng Kim Ngân lại khiến cô hơi ngạc nhiên về câu nói vừa rồi. Cô ấy thực sự không muốn biết tương lai của mình sẽ ra sao. Cô sợ sẽ nhận phải điềm báo không như mong muốn? Thôi thì, như vậy cũng tốt. Đúng là cứ để tương lai là một dấu hỏi chấm vẫn hơn. Ít nhất thì ta còn có thể đánh lừa ta rằng: Ngày mai mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.
Đúng lúc ấy, từ sau cánh cửa của ngôi nhà kia, có một đôi mắt bừng mở. Đôi mắt ấy nhìn chằm chằm vào hai cô gái đang bước đi. Đôi mắt ấy có màu trầm, vô hồn, đục mờ. Đôi mắt ấy xoáy sâu vào trong khoảng không tăm tối như muốn tìm thấy chút gì đó mà người đời không bao giờ đoán ra được…Và chủ nhân của đôi mắt ấy – một bà lão đang cười rồi nói rằng:
- Nhanh thôi, sẽ nhanh thôi mà các cô gái. Tương lai sắp đến đây rồi!
Chương 30.
Kim Ngân chợt thấy lòng mình nhói lên một cái, tựa như là có ai đó dùng kim chích vào trái tim cô. Kim Ngân hoang mang nhìn ngôi trường của mình, không hiểu sao cô lại thấy sao nó hoang tàn đến vậy.
Bầu trời trên kia có vài đám mây đen vần vũ, hình như sắp có một cơn mưa.
- Hoàng Mai, chúng ta đi khỏi đây thôi. Bỗng dưng mình thấy bất an quá.
Hoàng Mai cũng cảm nhận được có chút gì đó, cô liền gật đầu rồi cùng Kim Ngân bước ra khỏi ngôi trường.
Kim Ngân không về nhà thăm mẹ như kế hoạch lúc đầu nữa, mà cô liền bắt xe về nhà luôn. Không hiểu tại sao giờ đây cô lại cảm nhận được như có một chuyện gì đó sắp xảy ra. Nó khiến lòng cô nóng ran lên như lửa đốt. Kim Ngân bất an đưa tay đặt lên bụng. Cô không nghĩ rằng đứa trẻ này sẽ rời xa cô, cô cũng không nghĩ rằng nó quay lại đây để trả thù cô đâu.
Kim Ngân lo sợ, khẽ nói:
- Đừng đi, đừng bỏ - mẹ!
Cô rất sợ điều cô nghĩ sẽ thành hiện thực, cô rất sợ những điều cô không mong muốn lại trở thành sự thật. Nhưng cô không biết làm gì hơn là cầu nguyện cả. Trước giờ ông trời vẫn luôn độc ác với cô, mặc cho cô có cầu xin bao nhiêu lần thì ông ta vẫn khiến cô phải đau khổ và tuyệt vọng. Nếu lần này cũng thế, cô nhất định sẽ không bao giờ cầu xin ông ta nữa. Nếu lần này cũng thế…Cô nhất định sẽ nguyền rủa ông ta.
Kim Ngân về nhà trong một tâm trạng bất an. Cô mở cửa vào phòng, quăng mạnh túi xách lên giường và nằm xuống đó. Ngày hôm nay, đáng ra mọi chuyện sẽ rất tốt đẹp nếu cô không đi qua ngôi nhà của bà thầy bói ấy. Tuy không vào xem, tuy không nghe thấy những lời mà bà ta phán, nhưng cô lại có một dự cảm chẳng lành. Tựa như là có ai đó đang cố tình nói cho cô biết, có một chuyện sắp xảy ra.
Liệu có phải đây là tâm trạng của những người mang thai? Trong thời kỳ này, tâm tính của những bà mẹ rất khó hiểu. Cô chưa từng trải qua nên không biết. Nhưng có thể, đây chỉ là tác động của việc mang thai mà thôi.
Kim Ngân vội vàng gọi điện cho Vĩnh Khanh. Biết được rằng bây giờ anh đang bận, nhưng cô không thể không nói cho anh biết.
Điện thoại vừa đổ được hai hồi chuông thì Vĩnh Khanh liền bắt máy:
- Anh nghe đây.
Kim Ngân cố gắng bình ổn thần trí, rồi cô nói:
- Khanh, em cảm thấy khó chịu lắm.
- Có cần đi bác sĩ không? – Vĩnh Khanh hỏi.
Kim Ngân đáp:
- Chắc là có, chiều anh đưa em đi nhé
- Được rồi. Bây giờ anh đang trên đường về, chiều anh sẽ đưa em đi khám.
Nhưng đúng lúc ấy, bất giác, Vĩnh Khanh như phát hiện ra được một điều gì đó, anh liền vui mừng nói:
- Kim Ngân, em đã có thai rồi phải không?
Kim Ngân bặm môi, cô không định nói cho anh biết, vì cô muốn anh bất ngờ.
- Em…
Không để Kim Ngân nói nốt vế sau, Vĩnh Khanh liền cười rồi nói tiếp:
- Đúng rồi, đúng là em có thai rồi. Kim Ngân, đợi anh, đợi anh về rồi chúng ta sẽ tới bệnh viện.
Kim Ngân còn chưa kịp nói gì thêm thì Vĩnh Khanh đã ngắt máy. Cô chỉ biết nhìn điện thoại rồi ngẩn người ra cười. Kim Ngân còn chưa kịp nói gì tới chuyện cảm giác bất an vừa rồi thì anh đã ngắt máy. Nhưng ít ra thì sự hạnh phúc của anh cũng lấn át nó đi nhiều. Lúc này, trong lòng cô cũng có phần háo hức. Cô muốn gặp anh, muốn xem vẻ mặt của anh như thế nào.
Kim Ngân thở phào nhẹ nhõm, cô ngồi dậy rồi chuẩn bị đi tắm. Trong lòng vẫn không ngừng nguyện cầu. Mong là mọi chuyện sẽ ổn. Mong là đứa con này sẽ ở lại bên cô.
Vĩnh Khanh nắm chặt điện thoại trong tay, trên môi không ngừng mỉm cười. Hôm nay là một ngày thật đẹp, cho dù ngoài xe mưa đang rơi rất lớn. Không sao, Kim Ngân đã có thai rồi, anh sắp được làm bố rồi, nên tất cả mọi thứ trên đời này đều đẹp, kể cả cơn mưa ngoài kia.
Kim Ngân không biết được rằng anh đã mong muốn đến thế nào đâu. Cô ấy cũng không thể biết được rằng, anh đã hạnh phúc như thế nào sau khi biết được tin này. Nếu cô ấy ở đây, ngay bên cạnh anh, anh nhất định sẽ bế cô lên và xoay vòng. Sau đó, anh sẽ áp tai vào bụng của cô ấy để nghe nhịp đập trái tim từ một sinh linh khác.
Vĩnh Khanh mỉm cười vô thức, cảm hạnh phúc như lan tỏa trong từng tế bào. Đúng lúc ấy, chiếc điện thoại trên tay anh bỗng dưng rơi xuống. Vĩnh Khanh nhìn nó và nhíu mày, định cúi xuống nhặt nó lên. Nhưng đúng lúc ấy, trong anh chợt như có tiếng nói ngăn cản. Có lẽ anh không nên nhặt. Đây là đường cao tốc, xe cộ đi lại rất nhanh. Huống hồ, bây giờ trời đang mưa nữa. Như thế sẽ rất nguy hiểm. Vậy là Vĩnh Khanh để nó nằm im lìm ở dưới đó, tiếp tục chú tâm vào công việc lái xe.
Bên ngoài trời mưa vẫn rơi. Mưa rơi lộp bộp, hắt cả lên cửa kính xe. Không ai biết, một chiếc xe đang lao trong màn mưa ấy vì hạnh phúc. Cũng không ai biết, có một người hạnh phúc nhất trong ngày mưa ảm đạm hôm nay.
.
.
.
Sau khi tắm xong, Kim Ngân liền ngủ một giấc. Những ngày đầu mang thai, cô rất hay buồn ngủ, nôn khan và thèm ăn. Cũng may là Vĩnh Khanh không biết những việc ấy, nếu không hẳn anh ấy sẽ rất đắc ý về chuyện thay vitamin vào lọ thuốc của cô.
Kim Ngân ngủ rất say, cô ngủ say tới nỗi mà chuông điện thoại reo liên hồi cũng không nghe thấy. Phải đến bảy giờ tối, khi Kim Ngân thức dậy cô mới loáng thoáng nghe thấy điện thoại và tỉnh dậy nghe:
- Tôi nghe đây!
Đầu dây bên kia là tiếng nói của Linh. Giọng nói ấy pha chút ngập ngừng mà lại vội vã. Tựa như vừa muốn nói mà lại vừa không muốn nói vậy.
- Chị Kim Ngân, mau tới bệnh viện đi. Anh Khanh gặp tai nạn rồi.
Bộp.
Chiếc điện thoại rơi xuống sàn như trái tim ai đang rơi xuống.
- Alo? Chị Ngân? Chị có nghe thấy không? Mau tới bệnh viện đi.
Mau tới bệnh viện đi.
Anh ấy đang đợi cô ở đó.
Mau tới bệnh viện đi.
Anh ấy đang đợi cô đến nói với anh ấy rằng: “Em đã có thai rồi, Vĩnh Khanh, em đã có thai rồi!”
Từ loa điện thoại, tiếng nói của Linh vẫn không ngừng phát ra:
- Chị Kim Ngân, chị phải bình tĩnh. Anh Khanh vừa được đưa vào phòng cấp cứu, mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi.
Phải, mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi. Sẽ ổn cả thôi mà.
Kim Ngân ngồi trên giường, ánh mắt vô hồn nhìn vào bức ảnh cưới được treo trên tường. Nụ cười của Vĩnh Khanh, nụ cười của cô. Ánh mắt của anh, ánh mắt của cô. Tất cả đều hạnh phúc.
Hai người đã trải qua biết bao nhiêu sóng gió, không có lý nào ông trời lại bất công đến vậy. Cô đã có thai, và anh hứa chiều nay sẽ đưa cô tới bệnh viện mà. Sao anh lại tới đó trước cô? Tại sao lại còn vào phòng cấp cứu đợi cô?