Cô nghe quá nhiều nào là “lo cho chồng từ cơm nước, giặt dũ, giấc ngủ, vệ sinh……..” có lần anh đi làm về muộn mà ko chịu tắm, Nhược bực lắm vì anh rất hôi, lúc nào cũng thế ngủ anh cứ lấn ra cái vạch mà cô quy định, sáng ra anh nằm ôm cô ngon lành ma fko biết mình đã phạm luật, đã phạm còn chớ, đến lúc cịu phạt anh ta chỉ muốn nhận hình phạt nếu đó là một nụ hôn ko thì miễn bàn. Bảo anh nhưng vẫn thế riết thành quen, nhưng anh hôi thế sao cô chịu
Bảo mãi Khiêm mới vô được nhà tắm ai dè anh xịt nước vô cô ướt hết
Hic hic
Lúc đó anh nhe răng cười bảo “tắm chung, vợ có nghĩ vụ chăm sóc chồng”
-----
ĐàLạt
-em dậy đi, chúng ta đi chơi chứ có ai như em đâu suốt ngày chỉ ngủ-vừa nói Khiêm vừa lấy chân kều vô mền của Nhược đang ngủ, cô ko buồn nói chuyện mặc cho anh làm gì thì làm, cô quá mệt rồi, Tùng bảo cô đừng nên vận động nhiều ảnh hưởng lắm, cô nằm nhưng ko ngủ mà miên mam suy nghĩ
-Nhược dậy đi-hết chân rồi đến tay
-vợ iu-bây giờ thì Khiêm đã lọt vô được cái mềm Nhược nằm, cô ko nói gì, nhắm mắt làm thinh
Bỗng Nhược thấy mình được ai đó bế lên, cô la oai oái còn ai trồng khoai đất này, Khiêm bế cô lên **ng mũi anh và cô và nói
-đi chơi ko?
-ko, bỏ em xuống
-đi ko
Bạn đang đọc truyện Chú Ơi Cháu yêu chú tại wapsite PhuThoBay.Pro . chúc bạn đọc truyện vui vẻ.
-đã bảo ko mà
-vậy anh bế em đi-Nhược hỏang ai chứ Khiêm thì dám lắm, cô bực mình vì sự quan tâm quá mức của anh, đành phải thay đồ và đi chơi với anh
-em đem theo cái gì vậy
-máy quay
-làm gì?
-anh quay em
-em xấu như ma, mà đòi quay với chả kiếc
-kệ em-Nhược nói và bước đi trước, Khiêm chạy theo
-thôi, vì anh là một chàng đẹp trai, galăng nên anh sẽ quay dùm quý công Nương xinh gái này-vừa nói anh vừa nhúm người ra vẻ mình là một quý tộc chính gốc
---
-em đang ăn mà, quay gì, xấu lắm
-anh thik
-em ko muốn, xấu chết đi được-vừa nói Nhược vừa đẩy cái máy quay ra xa
-em xấu hay ko anh tự biết
-nhưng em thấy xấu hổ
-vìsao
Vừa nói cô chỉ tay qua một đám người đang nhìn cô va fKhiêm chằm chằm
-người ta nghen tị với em đóa
Nói mãi ko được cô đành để Khiêm quay luôn
--
-Nhược em đi đâu nãy giờ vậy, mặtem xanh quá
-ko sao đâu, bây giờ mình đi đâu hả anh
Nhược nói lảng sang vấn đề khác cho Khiêm khỏi lo, nhưng anh vẫn liên tục hỏi cô. Nhược cảm thấy vui lắm, vui vì Khiêm quan tâm đến cô rồi
-em có bị sao ko vậy
-ko chỉ sơ ý té thôi-vừa nói cô vừa cười cho Khiêm đỡ lo
-anh thấy em lạ lắm, hay có chuyện gì rồi
-đâu có, anh dẫn em ra xe đi
Cô càng cười càng cho Khiêm cảm giác bất an, suốt ngày hôm nay cô luôn đi cạnh anh, nếu anh đi xa một chút là cô gọi, cứ như cô ko thấy anh vậy
-Nhược nếu em có bị gì thì nói với anh nhá, em bị gì mẹ anh lo lắng lắm
Nhược bất ngờ, còn anh thì sao anh có lo cho cô ko, hay anh sợ mẹ la nên mới quan tâm tới cô như vậy. Nếu nói vợ anh bị bệnh chắc anh sẽ bỏ cô mất, Nhược ko muốn nghĩ đến, quá đau lòng cô khóc
-em bị đau hả
-anh có quan tâm tới em ko
-sao em hỏi vậy?
-thì ra từ trước đến giờ nếu ko có mẹ thì anh vẫn lạnh nhạt với em
Khiêm ko nói gì, anh cũng phát hiện ra dạo này anh rất quan tâm đến cô, bất kể đang làm gì cũng nhớ tới cô, chỉ cần nghe cô ko chịu ăn hay bị thương thì trong lòng anh đau nhói
Nhược ko nghĩ vậy, cô nghĩ anh ko nói tức là đồng ý rồi, cô ko quan tâm cô.
Khiêm cố gạt cái ý nghĩ mình thích Nhược ra khỏi đầu, làm sao có cái chuyện anh thik Nhược được. Anh đi dạo một mình sau khi cho Nhược ngủ, cô có vẻ mệt mỏi hẳn, sắc mặt hơn xanh khiến anh lo lắng vô cùng còn vì sao anh lo lắng thì anh ko biết.
Nhược trở mình thức dậy ko thấy Khiêm đâu cô liền đi tìm anh, cô đi khắp nơi hỏi thăm cũng ko thấy anh đâu. Cô đi dạo một vòng xem có gặp anh ko. Nhược hít thật sâu để nhớ được vị của Đà Lạt, hồi nhỏ cũng lên đây chơi ko khí vẫn thế ko thay đổi, có chỉ là chính cô thôi.
Đi một vòng thấy Nhược thấy bóng ai đó giống Khiêm đang đứng bên đường nhìn ra một cái hồ, Nhược mỉm cười chạy lại, nhưng nụ cười của cô tắt ngay. Bên cạnh Khiêm là Thục, đang ôm lấy anh âu yếm, Nhược biết cô chả là gì, chỉ là cô quá ảo tưởng thôi, một đứa bệnh tật thì có quyền gì chứ. Nhược đau lòng bỏ đi
Khiêm cảm thấy khác, khác quá, nụ hôn của Thục ko còn khiến anh thik thú và muốn đón nhận nữa, hay anh hết yêu cô. Anh phủ nhận điều đó, ko phải anh luôn nhớ đến cô sao. Sao hôn Thục mà anh luôn nghĩ về Nhược, hình ảnh cô luôn hiện trong anh quá rõ, anh ngồi xuống khiến Thục thấy khó chịu
-anh hết yêu em rồi sao
Anh im lặng khiến Thục sợ, cô sợ điều mà cô ko muốn cho nó là sự thật, rằng “anh đã yêu Nhược” ko còn là của cô nữa
-anh
Ngập ngừng anh nói tiếp:
-anh vừa nhận ra có một người con gái khác đã ngự trị trong lòng anh từ lâu chỉ là anh ko nhận ra thôi
-Nhược phải ko?
Khiêm gật đầu, anh phải cám ơn Thục vì đã cô cho anh biết, anh đã thay đổi và nhận ra tình cảm của mình
-anh nhận ra điều ấy khi nào?
-hồi nãy, khi em hôn anh
Thục bật khóc, chính cô đã làm cô thất bại, cô cười và bỏ đi để lại Khiêm một mình an