- 'Chú biết rồi, làm thế nào là ở cháu, có câu nói này trên phương diện là người chú cũng là người chứng kiến hai đứa nhỏ lớn lên không biết cháu có muốn nghe không?'
- 'Chú cứ nói đi'
- 'Có những việc pháp luật cũng không thể giải quyết được, chú không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì nhưng chú hi vọng cháu đừng quá lún sâu vào vết xe đổ của nhiều gia đình, quan trọng nhất vẫn là suy nghĩ của hai đứa trẻ, cháu đã từng trải qua chắc cháu không mong con cái cháu cũng giống cháu, dù cố gắng đến đâu thì hai đứa cũng cần cha chúng bên cạnh, chú chỉ khuyên như vậy, giải quyết thế nào là tùy ở cháu, rảnh thì gọi cho cha mẹ cháu, hai người bon họ đọc báo biết chuyện cũng lo cho cháu lắm. Thôi, cháu làm việc đi, chú đi trước'
- 'Vâng, chào chú'
(bạn đàn đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ)
Sau khi ông Minh về, cô ngồi suy nghĩ tất cả, chú Minh nói đúng, cảm giác không có cha bên cạnh thật đáng sợ, cô không bao giờ mong con mình phải chịu buồn bã, đau khổ như cô nhưng anh ta sẽ lấy Hàn Kim, cô biết rõ tính cách, con người cô ta, những lời xỉ nhục năm đó vẫn văng vẳng bên tai cô, nhất định cô ta sẽ đối xử với con cô như mẹ con cô ta từng làm với mẹ con cô, cô không thể trao con mình vào miệng hổ, cô phải bảo vệ con.
- 'alo, thư ký phong vào gặp tôi có chút việc'
3 phút sau
- 'Vào đi'
-'TGĐ'
- 'Việc tìm hiểu về tập đoàn An Mạnh thế nào rồi'
- 'Thưa TGĐ, tập đoàn An Mạnh hiện đang đầu tư vào hai dự án lớn, một là vào tập đoàn Hàn gia nhưng nghe nói đã dừng lại để tập trung vào dự án còn lại là chuẩn bị đấu thầu một khu đất lớn, nghe nói khu đất này có địa thế rất đẹp dùng để xây dựng hệ thống resort, họ đầu tư rất mạnh vào dự án này'
- 'An Mạnh từ khi nào hứng thú với việc xây dựng resort vậy, tìm hiểu kỹ về khu đất đó, tập đoàn chúng ta chẳng phải cũng đang có dự án xây dựng hệ thống vui chơi giải trí cho trẻ em phải không, chọn khu đất đó, liên hệ với đối tác, chúng ta chuẩn bị đấu thầu khu đất đó. Ok. Còn việc thu mua cổ phiếu Hàn gia thực hiện đến đâu rồi'
- 'Dạ, nhưng dự án khu vui chơi làm như vậy có hoang phí quá không'. Cô nhíu mày , từ khi nào mà nhân viên của cô quản lý nhiều chuyện như vậy.
- 'Tôi tự xử lý được, có vấn đề gì à'
- 'Dạ...không. Về việc Hàn thị, tập đoàn chúng ta đã thu mua phần lớn các cổ phiếu mà họ xuất ra trong 1 năm qua công với việc mau lại cổ phầ của ông Mai Văn Hà và Mạch Như Chính, tính ra trong tay TGĐ nắm giữ khoảng 37% cổ phần Hàn thị'
- 'Hàn Quân có bao nhiêu cổ phần'
- 'Khoảng 35%'
- 'Tốt, chuẩn bị giấy tờ liên quan, tiện thể thu mua thêm một ít cổ phần của một số cổ đông nữa, tôi muốn lần này chắc chắn bắt được một mẻ cá lớn, tuyệt đối không được thất bại, có điều việc này An Mạnh cũng có thể nhúng tay vào...'
- 'Việc này thì bà có thể an tâm, tôi đã điều tra, CT TĐ An Mạnh đã công bố hủy hôn với con gái Hàn gia nên gần đây họ đang gặp khó khăn trong vấn đề tìm vốn đầu tư, hơn nữa việc vợ chồng ông Hàn Quân thua khi chơi cá độ cũng ảnh hưởng không ít'
- 'Cậu làm tốt lắm, liên hệ với luật sư tập đoàn, GĐ phòng kinh doanh, nhân sự 2 ngày nữa cùng đi với tôi'
- 'Dạ được. Không còn việc gì tôi xin phép ra ngoài'
- 'Đi đi'
Còn lại một mình, cô tiếp tục làm việc nhưng đầu óc cô hôm nay không thể tập trung được, đối đầu với An Mạnh là điều khó tránh khỏi, họ là tập đoàn có thực lực rất mạnh, muốn loại bỏ e rất khó, đi nước cờ này cô thực sự không nắm chắc được thắng lợi, nhưng vì con, cô chỉ có thể mạo hiểm. Còn về Hàn thị, nếu ngày đó cô sớm nói cho mẹ biết ông ta có tình nhân thì mẹ cô sẽ không ký vào tờ giấy chuyển nhượng cổ phần, hai mẹ con cô bây giờ cũng sẽ không phải chịu cảnh chia lìa âm dương. Cô cũng biết ông ta lấy mẹ chỉ vì số cổ phần ông ngoại để lại cho mẹ có thể giúp ông ta lên làm CT vững chắc. Tất cả là tại cô đã hại mẹ, vì cô nhút nhác, sợ sệt, nhưng bây giờ thì khác rồi.
"Vì muốn đôi môi em mỉm cười
Nụ cười ánh lên trong anh bao hi vọng
Không vương thêm buồn bã những đêm dài thao thức
Ru mi em bằng khúc ca anh hát"
Tiếng chuông điện thoại kéo cô trở về hiện tại
- 'Alo'
- 'Alo, bà chủ, tôi tài xế Lâm'
- 'Ừ. Có chuyện gì không'
- 'Dạ...c..â..u...cậu chủ mất tích rồi'
- 'Cái gì'
- 'Dạ. Hôm nay cô chủ và cậu chủ gặp nhau, sau khi tôi đếntrường đón thì không thấy nữa, có lẽ...có lẽ bị...'
- 'Anh không phải nói gì cả, tôi sẽ đến đó ngay lậy tức'
Cụp.
- 'Thư ký Phong, liên hệ lấy cho tôi sđt của CT An Mạnh, nhanh lên'
Hai đứa đều mất tích, vô lý, có thể anh ta đã bắt Bin đi, mấy ngày nay do mải đối phó với anh ta và Hàn gia mà cô đã quên đề phòng, tại sao cô có thể lơ đảng như vậy được. Cùng lúc này anh cũng nhận được tin Rubi đi cùng với bin mất tích, anh cũng bận việc đối phó với cô và thu mua khu đất mà quên sự an toàn cho con, anh nghĩ có thể cô đã đón con đi mất rồi.
Cô lái xe như bay trên đường, vội vàng gọi điện cho anh, đầu dây chưa kịp bắt máy cô đã liền quát:
-"Tên khốn kiếp, anh bắt con tôi đi đâu rồi, mau đem chúng trả lại cho tôi, nếu không tôi sẽ phá tan cái tập đòn nhà anh''
- ''Cô chửi ai, tôi cũng đang đến trường tìm con, cô đừng có mà quát ầm lên''
Không hẹn mà gặp hai người cùng lúc đổ xe trước cổng trường, sau khi hỏi cặn kẽ mọi chuyện cô và anh lên đường tìm con, hẹn tìm thấy thì liên lạc qua điện thoại, cả hai huy động một lực lượng lớn vệ sĩ, báo cảnh sát mà vẫn chưa tìm được.
Chương 7: Gặp cướp
Trong lúc đó:
- 'Anh ơi, Rubi đói quá, mình đang đâu đây sao tối vậy'
- 'Anh cũng không biết'
- 'Em muốn về nhà. Huhu. Rubi sợ tối lắm'
- 'Rubi ngoan, đừng khóc, ánh sẽ bảo vệ em, huhu, anh cũng sợ tối lắm'
- 'Huhu,hức'
- 'Ê. Hai nhóc, sao khóc vậy, lạc đường phải không'
- 'Huhu'
- 'Ê mày. Lần này bắt được món lớn rồi, nhìn kiểu ăn mặc của hai đứa này thì biết. Chậc chậc.'
- 'Đưa bon chúng về rồi tính, không ngờ hôm nay ra đường gặp may, tự dưng có miếng ăn dâng lên tận miệng'
- 'Ê, nhóc, lại đây các chú dẫn về nhà'
Thấy hai đứa chần chừ, hắn nhị không được mà trừng mắt, hai anh em sợ quá, co rụp người lại ôm nhau.
- 'Bọn nhóc này có đi không, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt hả, tụi bay, kéo chúng đi'
- 'Oa...oa, mẹ ơi, cha ơi cứu con...oa...oa'
Lúc này cô và anh đã trở lại đồn công an vì không tìm được giờ chỉ còn cách ngồi chờ tin tức, bàn tay cô lo lắng sợ hãi, khuôn mặt trở nên trắng bệch, hai tay run run đan chặt lại vào nhau; anh cũng không khá hơn cô là bao nhưng là một người đàn ông lăn lộn nhiều năm ngoài xã hội anh cũng giữ được chút bình tĩnh. Nhìn bàn tay cô đan chặt vào nhau, anh thực sự muốn lại cầm đôi bàn tay mảnh dẻ ấy, ôm cô vào lòng, vừa lúc đó điện thoại của cô reo lên:
"Vì muốn đôi môi em mỉm cười
Nụ cười ánh lên trong anh bao hi vọng
Không vương thêm buồn bã những đêm dài thao thức
Ru mi em bằng khúc ca anh hát"
Cô giật mình, ngước nhìn sđt,"là Lam", cô bỗng òa khóc
- 'Lam ơi...huhu...Bọn trẻ...m...â...t...mất...tích rồi'
Anh ngồi bên cạnh nhìn thấy cô khóc như vậy, bất chợt tim nhói đau, rất nhanh sau đó anh lấy lại bình tĩnh.
- 'Tôi biết rồi'
Ngạc nhiên:
- 'Sao bà biết'
- 'Chúng đang ở đây với tôi, bà đến đầu đường X đón chúng tôi đi'
- 'Được, được, bà đợi tôi một lát'
Cụp
- 'Cô đi đâu'
- 'Đón con'
- 'Tìm thấy chúng rồi'
- 'Phải'
- 'Ở đâu. Tôi đi cùng cô'
Hai người lái hai chiếc xe Hyundai Tucson lướt nhanh trên đường. Vừa đến nơi, cô vội lao ra khỏi xe chạy lại chỗ hai thiên thần của mình,ôm hôn thắm thiết
- 'Mẹ, Rubi nghẹt thở rồi'
- 'Mẹ kỳ quá, sao lại hôn Bin trước mặt người lạ, mẹ buông Bin ra nữa'
- 'Mẹ...mẹ xin lỗi...mẹ lo cho hai đứa quá'
- 'Cha, sao cha cũng ở đây...ô...ô...sao cha cũng kỳ giống mẹ vậy, ôi...sắp... nghẹt thở lần nữa rồi'
- 'Cha xin lỗi, hai con không sao chứ'
Cô đứng đó, nhìn con, rồi nhìn anh, cô biết anh yêu thương con thật lòng. Thực ra cô cũng không thể ngăn cẳn cha con gặp nhau nhưng nghĩ đến một ngày anh mang con rời khỏi cô, cô không thể cần lòng được, con là do cô sinh ra, làcô dùng tính mạng này đổi lấy, cô không thể để con rời khỏi tầm mắt của cô.
- 'Con đói'
- 'Vậy cha dẫn các con đi ăn'
- 'Cả mẹ nữa, mẹ...mẹ đi nha mẹ'
- 'Về nhà mẹ nấu các con ăn'
- 'Cha cùng ăn với chúng ta hả mẹ'. Bin giương đôi mắt tròn xoe lên hỏi mẹ, cô nhìn hai đôi mắt con đang mong chờ, nhìn sang anh, rồi nhìn Lam, chỉ thấy cô ấy nhún vai. Đặt vào hoàn cảnh của cô, tuy là bạn thân nhưng xét cho cùng cô cũng chỉ là người ngoài làm sao có thể xen vào bọn họ, hơn nữa nhìn vào sự chờ mong của hai đứa trẻ cô không nỡ nói không với bạn mình mà chỉ biết chào đi trước.
- 'Tôi đi trước đây, có gì phone cho tôi. Mạnh, chúng ta đi trước thôi'. Nói rồi Lam kéo tay người đàn ông bên cạnh đang đứng như tượng kéo đi.
- 'Này...này'
Cô đứng đó, ngượng ngùng nhìn hai đứa con, chưa biết trả lời thế nào thì có tin nhắn từ Lam:"Sorry bà nha, chuyện này bà nên tự quyết định đi, dù sao cũng nên nghĩ cho bon trẻ, gần 12h đêm rồi, chẳng còn mấy nhà hàng mở cửa giờ này nữa đâu.Tôi luôn bên cạnh bà. Pipi bà.", lát sau lại có tin nhắn, cô vui mừng mở ra đọc nhưng lại thất vọng ngay:'' Mai tôi phải bay sang Mĩ dự hội thảo tiện thể làm việc riêng luôn, có lẽ khoảng gần một tháng, có gì bà nói qua điện thoại nha. Pipi.'
- 'Mẹ, được không mẹ'. Hai tay đều hai đứa con lắc cô còn làm được gì.
Đang suy nghĩ, nghe tiếng con gọi, cô giật mình quay lại, nhìn bọn họ, cô thoáng động lòng nhưng rất nhanh sau đó cô lấy lại được vẻ bình tĩnh, cô cúi xuống, vén mái tóc dài lên cười với con:
- 'Bin, Rubi ngoan, bây giờ muộn lắm rồi, cha con phải về nghỉ, mai cha phải làm việc nữa, hai đứa theo mẹ về nhà, không nên quấy rầy cuộc sống của cha.'
- 'Dạ. Vậy hôm nào cha đưa chúng con đi...'
Lời nói chưa phát ra khỏi miệng của hai đứa trẻ đã bị anh cướp lấy, cái gì mà "không nên quấy rầy cuộc sống của cha".
- 'Tôi nghĩ cô ngày mai cũng bận, tốt nhất nên để tôi đưa con về'
- 'Anh đừng nói nhảm nữa, con sẽ do tôi đưa về, anh tốt nhất nên quay về cuộc sống vốn có của anh đi.'
Anh nhíu mày, không nói gì nữa hai tay bế hai đứa tiến về xe của mình, cô vội vã chạy theo kéo tay anh lại bế được Rubi, đang định kéo tay kia thì anh giữ lấy. Cuối cùng sau một hồi giằng co mỗi người bế trên tay một đứa tiến về xe mình thống nhất gặp nhau ở tòa án.
Ngày hôm sau, tại văn phòng của Hàn Quân.
..k e n h t r u y e n . p r o .. - 'Bà Hàn, mời ngồi, không biết hôm nay bà đến có việc gì, hay Gia Anh đã thay đổi quyết định. Không sao, gia đình tôi có thể hiểu tuổi trẻ bồng bột.'
- 'Ông đừng nằm mơ nữa, nó sẽ không thay đổi quyết định đâu, nếu ban đầu không phải do tôicố gắng dàn xếp ông nghĩ con gái ông có thể bước chân vào Vũ gia ư, công ty này liệu còn tồn tại được nữa hay không'
- 'Hàn Nhược Mai, bà đừng quên giao ước giữa chúng ta, bây giờ con gái tôi không vào được Vũ gia, An Mạnh không rót vốn vào tập đoàn này nữa số cổ phần đó bà đừng hòng nhận được'
- 'Ông định qua cầu rút ván sao'
- 'Cái này tôi làm theo giao ước, bà đừng tưởng tôi ngu ngốc không biết trong đầu bà đang toan tính gì, bà giúp con gái tôi chẳng qua chỉ muốn nó thay bà giám sát Vũ Gia Anh, chẳng qua bà sợ có ngày bị đuổi, mà con gái tôi say mê nó lại nghe lời bà nên đây là lựa chọ tốt nhất cho bà, tôi nói đúng chứ bà Hàn'
- 'Không sai, nhưng ông cũng không hơn tôi là bao, cái chúng ta muốn đều giống nhau vì sao cứ phải vạch áo cho người xem lưng, chi bằng chúng ta bắt tay hợp tác lần nữa, đảm bảo lần này thành công thì tôi và ông sẽ kiếm được món hời rất lớn'.
- 'Ý bà là..'
- 'Tôi có nghe thư ký nói qua An Mạnh hiện đang dốc sức đầu tư vào một dự án rất lớn, dự định mở một hệ thống resort, nếu dự án thành công An Mạnh không chỉ là ông vua của ngành công nghệ thực phẩm mà còn chiếm gần một nửa thị trường dịch vụ, còn nếu thất bại...chắc ông hiểu đầu tư mạnh thì tất hậu quả thế nào'
- 'Nhưng làm sao khiến An Mạnh thất bại'
- 'Đối thủ hiện nay của An Mạnh không có, nhưng tôi mới nghe được thông tin Golden star cũng đang muốn có khu đất đó, chỉ cần rò rỉ thông tin trong nội bộ của An Mạnh cho đối phương biết thì lúc đó...haha'
- 'Vũ Gia Anh rất cẩn trọng hắn sẽ không để lọt thông tin đâu, nếu An Mạn thua thì Golden star cũng sẽ không tha chúng ta, bà nên nhớ quản lý tập đoàn đó hiện nay là ai'
- 'Tôi biết, ông yên tâm người của tôi đều ở trong hai tập đoàn đó, dù ai thắng ai thua thì chúng ta đều không thiệt hại, ông chỉ việc làm theo tôi thì sẽ được hưởng lợi...một con số không hề nhỏ đâu'
- 'Bà chắc chắn chứ'
- 'Ông không tin, làm ăn với tôi lâu nay ông có phải chịu thiệt không, quyết định là ở ông. Bất quá. Haiz. An Mạnh không rót vốn nữa ông biết hậu quả thê nào rồi đấy'
- 'Cám ơn bà đã nhắc nhở, nào cụng ly cho tương lai của chúng ta. Hợp tác thành công'
- 'Cụng ly. Chúc cho hợp tác thành công'
Ở một góc nào đó trong trái đất này, vẫn còn những kẻ tham lam bất chính cả đời chỉ biết hãm hại người khác để hưởng lợi về phía mình. Cổ nhân có câu:'' Giang sơn dị cải, bản tính nan di" quả không sai, nhưng vỏ quýt dày có móng tay nhọn, làm nhiều chuyện xấu cuối cùng hậu quả bản thân phải chịu
* '' Giang sơn dị cải, bản tính nan di": câu này có nghĩa sông núi khó đổi, tính gốc khó dời.
Chương 8: Của thiên trả địa
Tập đoàn Golden star, Phòng TGĐ
"Rầm"
- 'Anh còn định chối cãi, anh đừng nghĩ một tay che cả bầu trời, những việc mờ ám anh đã làm tôi đều đã điều tra rõ, vốn dĩ để anh ở lại đây là tôi hi vọng anh có thể nhận ra sai lầm mà sửa đổi...thật không ngờ anh lại "ngựa quen đường cũ", không những không hối cải mà còn thông đồng với người ngoài hãm hại tập đoàn, thử hỏi từ khi anh gia nhập đến nay chúng tôi đã bạc đãi anh bao giờ chưa, tôi nói đúng không GĐ tài vụ'
- 'TGĐ, có lẽ bà đã hiểu lầm, từ khi được ông bà chủ tin tưởng giao phó cho chức vụ này tôi luôn làm đúng bổn phận với quý tập đoàn, ngài chỉ dựa vào mấy lời nói đó thì đừng nên buộc tội vô cớ cho tôi'
- 'Anh muốn chứng cớ phải không, thư ký Phong, mang tập hồ sơ cậu điều tra ra đây cho mọi người cùng rõ'
- 'Đây...đây là...'
- 'Là sổ đen và sổ anh gửi lên cho tôi, ngoài ra còn một số chi phiếu bất hợp lý do chính tay anh ký duyệt, giờ anh có thể trả lại công ty số tiền anh đã cắt xén và nộp đơn từ chức, anh cũng có thể không trả...chỉ là...chúng ta hẹn gặp ở tòa, giờ anh có thể đi'
- 'Cô được lắm, cái ghế này cô cũng không ngồi lâu được đâu, cô sẽ bại dưới tay An Mạn thôi.Hừ'
- 'Việc đó thế nào tôi tự xử lý được, không cần anh nhắc nhở, mời anh rời khỏi tập đoàn'
Rầm
Cô thấy đau đầu, lấy tay day day thái dương, từ khi cô về Việt Nam thay cha mẹ nuôi quản lý công việc đã phát hiện ra không ít bê bối, nhưng nghĩ đến việc họ được sự cất nhắc của cha mẹ nên cô đã lẳng lặng chờ họsửa chữa nhưng ...Theo điều tra gần đây, một số vị trí chủ chốt của tập đoàn đang làm việc cho người ngoài-Hàn Nhược Mai, cô không thể chờ đợi được, việc bà ta và Hàn thị bắt tay cô đã cho điều tra rõ, phàm những việc liên quan đến Hàn thị cô đều điều tra tận gốc, nhờ vậy mới có thể phát hiện ra nội gián. Cô cũng biết An Mạnh cũng bị cài người, việc này chắc chắn có liên quan tới dự án đầu tư sắp tới. Là một con người làm ăn chân chính, cô thật muốn đấu tay đôi minh bạc với An Mạnh nhưng cô cũng là một người mẹ, cô cũng có ích kỷ, nếu An Mạnh biết bị Hàn thị cùng mẹ mình hãm hại nhất định sẽ xử lý, khi đó cô khó có thể đánh bại anh ta, vậy quyền nuôi con sẽ càng lung lay hơn.