Hứa Ân Ân nhăn mũi, đột nhiên cảm thấy muốn khóc.
“Ân Ân?” Phí Kiệt hoảng sợ nhìn mắt cô đang ngấn nước.
“Người thân cũng không có quyền can thiệp tự do của em.” Cô bức bách nói, nước mắt trào ra, ướt đẫm hai má.
“Em….. em đừng khóc!” Phí Kiệt đi nhanh đến chỗ cô, bộ dáng cực kì hoảng sợ.
“Em càng muốn! Ai bảo anh xem thường em, ngay cả mặc quần áo gì cũng can thiệp !”
“Được rồi, được rồi, em mặc cái váy đó rất đẹp, đẹp như tiên nữ, vậy được chưa?”
“Không.” Cô nhăn mặt, vẫn cứ muốn khóc. Vì sao anh chỉ có thể coi cô là người nhà? Vì sao?
“Lợi nhuận tháng này đều cho em hết, em đừng khóc nữa!”
Hứa Ân Ân nhìn khuôn mặt đẹp tựa như tạc ra từ đá cẩm thạch, lúc nào cũng nghiêm nghị, nhưng giờ lại vì cô khóc mà chân tay luống cuống, vẻ mặt hốt hoảng, cô lại cảm thấy vui trong lòng.
“Được.” Cô gật đầu. “Em muốn thay quần áo.”
Reng reng reng…. Di động của Hứa Ân Ân vang lên.
“Alo.” Cô bắt điện thoại, cười nói: “Em xong ngay thôi, anh đợi em một chút.”
Phí Kiệt vừa nghe cô nhỏ nhẹ nói chuyện điện thoại, lập tức dừng lại, cứ đứng đó không chịu đi.
“Anh đang ở cửa sau của nhà hàng hả? Sao mà đến sớm vậy?” Hứa Ân Ân nói, ánh mắt nhìn Phí Kiệt, một tay chỉ ra phía cửa.
Phí Kiệt lại xem như không thấy, đi đến sofa ngồi, chân kê lên bàn, quanh minh chính đại nghe cô nói chuyện điện thoại.
“Anh nói gì?” Vẻ mặt Hứa Ân Ân đột nhiên thay đổi, cầm di động bước ra khỏi văn phòng.
“Không thay quần áo sao? Khẩn cấp lắm à? Còn nữa, chưa tới giờ mà đã nghỉ thì em làm gương xấu cho nhân viên, vậy mà cũng xứng làm quản lý và chia hoa hồng sao?” Phí Kiệt đứng dậy đi theo cô, lạnh lùng nói.
Hứa Ân Ân dừng lại, nghiêm mặt quay sang quát anh: “Cửa sau của nhà hàng có trẻ con!”
“Em nói cái gì?” Phí Kiệt kinh ngạc hỏi lại.
“Anh nghe rồi đó. Cho nên, em giờ phải đi coi sao.” Hứa Ân Ân cau mày, nghiêm túc nói: “Anh đi ra sảnh nhà hàng đứng đó nhe 10 cái răng mà cười cho em, đừng cho thực khách nhìn thấy bộ dạng này của anh, nếu không họ sẽ chạy hết, với lại tối nay có phóng viên ở trước cửa nhà hàng.”
Hứa Ân Ân nói xong, đi nhanh ra cửa sau.
Phí Kiệt còn nghe văng vẳng lời của Ân Ân, trong lòng lại căng thẳng.
Anh dùng tay che ngực, tự hỏi sao ngày nào ngực anh cũng nhói đau, mạch máu bị nghẽn sao?
Không phải, ngực anh nhói đau là vì Hứa Ân Ân. Hôm nay cô quyết định nghiêm túc cùng người khác hẹn hò, làm cho anh không thoải mái, ngực anh đang rất đau.
Mặc kệ, anh hiện tại có việc khác phải làm. Phí Kiệt hít một hơi thật sâu, kéo lại cổ áo, xoay người bước ra sảnh nhà hàng, chuẩn bị dùng mị lực của anh làm thực khách thất điên bát đảo…
Part 3.1
Sau đó, Phí Kiệt ra sảnh nhà hàng nói chuyện cùng thực khách, rồi cùng fan hâm mộ chụp hình, rốt cuộc nhận được tất cả 8 danh thiếp của khách nam, 12 danh thiếp của khách nữ. Mặc dù đối mặt với người xa lạ, Phí Kiệt vẫn duy trì hình tượng tao nhã, miệng nhếch lên 15 độ tươi cười, luôn giữ khuôn mặt lạnh lùng, nhưng thực khách đều rất thỏa mạn, ai nấy đều cảm thấy anh rất hào hoa phong nhã. Mà phụ nữ thì cứ liên tục dùng đôi mắt đẹp phóng điện về phía anh.
Phí Kiệt đi vào phòng bếp, lập tức thay đổi bộ dáng.
Những người khác đâu? Anh nhìn xung quanh phòng bếp còn bận rộn lúc nãy, giờ lại chẳng thấy ai, không nói không rằng bước nhanh lên văn phòng ở lầu 2.
Lúc đẩy cửa bước vào, anh liền thấy nhân viên đang chen chúc ở đây.
“Nó thật đáng yêu!” Nhị trù Tiểu Sa nói.
“Xem này xem này… Nó vừa cười ! Nó thích tôi, cho tôi ôm cho tôi ôm !” Sư phó Bách chuyên về món nướng đang chồm người về phía trước định ôm đứa nhỏ.
“Tránh ra đi ! Không phải vừa này mới ôm sao, chỉ có Ân Ân ôm nó thì nó mới không khóc, hai người họ thật là có duyên.” Sư phó Ngải Tâm chuyên làm điểm tâm lên tiếng.
Phí Kiệ thấy đám nhân viên cứ nháo nhào lên, không kiên nhẫn quát to—-
“Các người ở đây làm gì ? Không cần làm việc sao ? Tránh ra hết cho tôi !”
Tất cả mọi người quay đầu nhìn anh, vẻ mặt như đang nghiền ngẫm món ăn độc đáo nào đó.
Phí Kiệt nhìn Hứa Ân Ân, còn cái kia đưa lưng về phía anh, đầu tực trên vai cô, mông còn quấn tã, giống như con đà điểu nhỏ.
“Đứa bé này là chuyện gấp đó hả?” Phí Kiệt hỏi.
Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt khiển trách nhìn anh, bao gồm cả người đang mặc âu phục, diện mạo nhã nhặn đang ngồi bên Hứa Ân Ân – Kỉ Đại Vũ.
“Phải, là chuyện gấp, em còn muốn hỏi ý kiến của anh trước khi quyết định.” Hứa Ân Ân ôm đứa bé đứng dậy, đối mặt với Phí Kiệt mà nói, đứa bé tựa dầu trên vai cô, cứ cười hì hì phía sau lưng cô.
“À ha, em từ khi nào mà tôn trọng anh vậy?” Phí Kiệt bĩu môi, giọng nói đầy vẻ trêu chọc.
“Anh xem qua tờ giấy này đi.” Hứa Ân Ân đưa tờ giấy cho anh.
Phí Kiệt nhìn khuôn mặt không cười của cô, biết chắc cô đang giận anh.
“Chết tiệt, tự nhiên không đâu đem đứa bé tới đây…..” Anh cúi đầu nhìn tờ giấy, da đầu nháy mắt run lên, tờ giấy viết – Phí Kiệt, đây là trách nhiệm của anh. Nó tên là Phính Đình, hiện tại đã 1 tuổi.
“Chết tiệt! Đó không thể nào là con anh!” Phí Kiệt lập tức phủ nhận.
Hứa Ân Ân xoay đứa nhỏ đối diện với anh. Phí Kiệt thoáng chốc giật mình, trừng mắt nhìn bản sao thu nhỏ của mình – Khuôn mặt rất giống, đôi mắt cũng giống, đôi môi cũng giống, ngay cả lúc cười rộ lên cũng hoàn toàn rất giống anh. Chỉ có thể kết luận 1 điều : đứa bé này giống anh y đúc.
Hứa Ân Ân nhìn vẻ mặt khiếp sợ của Phí Kiệt, cô thậm chí cắn môi mới có thể đè nén nỗi đau trong lòng. Anh đã có con, cô hoàn toàn không biết người con gái sinh cho anh đứa con này. Cảm giác bị phản bộ quả thật rất đau, như roi da hung hăng quất lên người, mà điều làm cho cô càng đau hơn chính là – cô căn bản không có tư cách trách anh.
Đột nhiên cô cảm thấy việc cô yêu anh say đắm là cực kỳ ngu xuẩn.
“Nó rất giống anh, đúng không ?” Hứa Ân Ân ôm đứa bé, cố ý ngồi vào chỗ bên cạnh Kỉ Đại Vũ.
Phí Kiệt trừng mắt nhìn hai người ôm đứa bé, cảm thấy cực kì chướng tai gai mắt. Cứ thế mà công khai biểu diễn tình cảm sao, tưởng đây là sân khấu sao ? Anh cố tình không cho bọn họ được như ý.
“Đi ra ngoài hết ! ” Phí Kiệt hung hăng quát tháo, toàn bộ nhân viên văn phòng đều lùi về sau 3 bước.
“Thẹn quá hóa giận.” Thím rửa chén đáng tuổi mẹ của Phí Kiệt nói.
“Tôi thẹn quá hóa giận ? Các người thường nói tôi bụng dạ hẹp hòi sao……” Phí Kiệt lành lùng cười, ánh mắt nhìn chằm chằm đám nhân viên, tựa như ma cà rồng đang tìm mồi : “Có muốn biết mai sáng ai không cần đi làm không ?”
Cả đám nhân viên bỗng dưng rùng mình, thím rửa chén cũng im lặng dẫn đầu ra ngoài.
Đứa bé ở trong lòng Hứa Ân Ân cứ nhìn bọn họ, đột nhiên ngón tay đưa vô miệng, hưng phấn mà cười khanh khách khanh khách ra tiếng.
Phí Kiệt nhìn đứa bé vung tay múa chân, lần đầu tiên anh hoài nghi không biết nó có cùng huyết thống với anh không. Mẹ nó, tiểu quỷ này vui sướng khi người ta gặp họa, cái gì mà giống anh chứ !
Phí Kiệt nhìn về phía Hứa Ân Ân, phát hiện cô cũng vừa bực mình vừa buồn cười nhìn tiểu quỷ đó. Phí Kiệt muốn đi qua nói gì đó, nhưng lại thấy quái vậy chướng mắt đang ngồi cạnh Ân Ân.
“Đây là văn phòng làm việc của Philadelphia, ai không phận sự miễn vào.” Phí Kiệt không khách khí nói, hung hăng trừng mắt Kỉ Đại Vũ.
Kỉ Đại Vũ xấu hổ đứng dậy.
“ Đây là văn phòng “của em”, anh không cần đi ra ngoài.” Hứa Ân Ân nói với Kỉ Đại Vũ sau đó trừng mắt nhìn Phí Kiệt, “Anh xuống dưới mà làm việc kìa.”
“Ha !” Phí Kiệt hô lên một tiếng, trên mặt lộ vẻ cười lạnh. “Cảm ơn ông trời, thì ra em còn biết đây là “văn phòng” nha.”
Lỗ tai Hứa Ân Ân đỏ bừng, hai mắt phun ra lửa giận, “Ít nhất em cũng không công tư chẳng phân biệt mà đem con đến chỗ làm.”
“Tiểu quỷ đó không phải con anh.” Phí Kiệt khóe miệng giật giật, gầm nhẹ một tiếng.
“Ha, anh ôm nó xuống hỏi thực khách đi, 99% mọi người đều sẽ nói như vậy.” Cô đem đứa nhỏ tiến đến trước mặt anh. Phí Kiệt giận mở to mắt, nhìn Kỉ Đại Vũ vẻ mặt khâm phụ cô, anh thiếu chút nữa là đã chửi thề.
Hứa Ân Ân quay đầu nhìn Kỉ Đại Vũ, ôn nhu nói : “Đại Vụ, thật có lỗi, chắc tối nay em không thể đi với anh được.”
“Không sao, chuyện đứa nhỏ quan trọng hơn.” Kỉ Đại Vũ thông cảm nói.
“Chúng ta lần sau gặp lai, để em tiễn anh về.” Hứa Ân Ân không do dự đem đứa bé nhét vào lòng Phí Kiệt, ra lệnh: “Ôm!”
Phí Kiệt cứng đờ như pho tượng. Đứa bé ở trong lòng anh cứ nhìn anh mà cười.
“Nhìn cái gì !” Phí Kiệt trừng mắt quát lên.
Đứa bé chợt mếu máo, đôi mắt nhíu lại ——
“Oa…… oa……… oa…….” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phính Đình dần dần đỏ lên, chân tay cũng bắt đầu giãy giũa, không muốn anh ôm nữa.
“Mày nếu có quan hệ huyết thống với tao, liền câm miệng ngay !”
Phí Kiệt bắt chước cách ôm lúc nãy của Hứa Ân Ân, một tay nâng lưng, một tay đỡ mông, vỗ vỗ vài cái. Tiểu quỷ kia đầu dựa vào vai anh, miệng bắt đầu nở nụ cười, đúng thật là đã ngừng khóc !
“Mẹ nó, biết vậy nãy chẳng nói thế.” Phí Kiệt nguyền rủa một tiếng.
“Mẹ…..” Tiểu quỷ kia miệng hé ra bắt chước nói theo.
“Mẹ nó, mày bắt chước tao chửi thề hả ?” Phí Kiệt đưa tay lên nách đứa nhỏ, sau đó cọ cọ vài cái.
“Mẹ…..” Tiểu quỷ kia hưng phấn kêu to hơn, đôi chân múp míp vung trong không trung.
“Tốt nhất mày là đang gọi mẹ, nếu không lão tử sẽ lấy xà phòng rửa sạch miệng mày.”
Tiểu quỷ kia bởi vì thân mình chậm chạp, không thể tức giận kêu to ra tiếng, đôi chân múp dùng sức đá —— chính giữa ngực Phí Kiệt.
“Dám đá lão tử !!!!!!” Phí Kiệt mới vừa nói xong, trên mặt hiện lên tia hoảng sợ, “Chết tiệt ! Tao một chút cũng không muốn là lão tử của mày ! Mày có sức đá tao như vậy, hẳn là có thể tự đi, không cần tao ôm.”
Anh khẩn cấp đem đứa bé thả xuống đất.
Part 3.2
Cho dù Hứa Ân Ân mong muốn nhìn thấy cảnh tượng gì giữa Phí Kiệt và đứa nhỏ, cô cũng không thể đoán trước được cảnh tượng mà mình đang nhìn thấy—-
Phính Đình đang ôm chặt chân Phí Kiệt, ra sức cắn đầu gối anh. Khóe mắt cô chợt cay cay, hai loại cảm xúc vui vẻ và đau khổ cùng dấy lên, đau khổ vì anh có con cùng người phụ nữ khác, vui vì cuối cùng anh cũng có người thân của mình.
“Xem đã chưa ? Phải thu tiền vé vào cửa đấy.” Phí Kiệt liếc nhìn cô một cái, lấy tay ngoắc ngoắc cô.
“Anh làm gì nó vậy ?” Cô bưng một chén cháo đi đến bên bọn họ.
“Cái gì cũng không làm, mà chắc nó cũng biết tốt xấu, biết anh là đầu bếp Phí Kiệt mọi người đều yêu.” Phí Kiệt đắc ý nói.
“Hứ.” Hứa Ân Ân giở giọng xem thường, ngồi xuống cạnh Phí Kiệt, đặt chén cháo xuống, ôm lấy tiểu tử đáng yêu này.
Phính Đình ô a cái miệng, lộ ra mấy cái răng be bé, cứ nhìn cô cười mãi không thôi. Hứa Ân Ân trong lòng chua xót, nhưng thấy tiểu tử này dễ thương như vậy, cô nhịn không được mà hôn hai má của nó.
“Sao con lại đáng yêu quá vậy !” Cô vừa hôn vừa nói.
Tiểu tử kia ôm chầm lấy cổ cô, hôn vài cái lên đó. Phí Kiệt khoanh tay trước ngực, vẻ mặt khó chịu nhìn hai người họ tương thân tương ái.
“Hừ, tuổi còn nhỏ mà đã biết nịnh bợ, lợi dụng người khác, tương lai chắc còn hơn vậy nữa. ” Anh hừ lạnh một tiếng, đôi mắt đen nheo lại lộ vẻ khó chịu.
“Anh nói gì !?!” Hứa Ân Ân trừng mắt liếc anh, ý muốn nói cô còn chưa tính với anh chuyện này.
Sắc mặt Phí Kiệt liền thay đổi, cũng chẳng muốn so đo với cô, tự nhiên không đâu rớt xuống đứa con cũng đủ làm anh đau đầu, trầy da tróc vẩy rồi.
“Em đem chén gì lên đây vậy ?” Phí Kiệt hỏi.
“Thím ở nhà bếp bảo đem cháo lên cho nó ăn.” Hứa Ân Ân đem đứa bé để vào trong nối, cẩn thận cài dây an toàn.
“Nếu bọn họ thích nó vậy, thì cứ đem nó về mà nuôi.” Phí Kiệt khó chịu nói.
“Nói chuyện như anh vậy mà được sao ? Anh phải chịu trách nhiệm với nó chứ.”
“Nó không phải con anh, nó năm nay một tuổi, mang thai thì cũng phải 9 tháng, một năm chín tháng trước lúc đó anh đang ở khách sạn ở Mỹ làm tham gia hội nghị trao đổi của đầu bếp tổ chức mỗi năm, em lúc đó cũng đi cùng anh, không nhớ sao ?” Ánh mắt anh vô tội nhìn cô.
“Ai nói anh ở nước ngoài thì không thể yêu đương nhăng nhít.”
“Khi đó bên anh toàn là mắt xanh mũi đỏ, nếu mà có sinh thì cũng sinh ra đứa con tóc vàng mắt xanh rồi.” Anh không cho là đúng, cãi lại cô.
“Anh quan hệ nam nữ tùy tiện.”
“Vậy kêu cảnh sát tới bắt anh đi.” Anh hừ lạnh một tiếng, chẳng muốn giải thích nữa.
Anh nhớ rõ ràng lúc đó ở Mỹ một tháng, cô cũng đi cùng anh, anh làm sao mà để ý tới ai khác chứ. Cô lúc nào cũng nói anh phong lưu, rồi lại đi kiếm bạn trai nữa chứ, anh cũng chỉ “xã giao” để cuộc sống này sinh động tí thôi.
Phí Kiệt tự nhiên mở lớn hai mắt, cảm giác có gì đó đâm vào ngực mình — không đúng, hoàn toàn không đúng ! Anh không phong lưu !
“Ô……a……” Phính Đình ra sức đá chân, cố gắng trườn dậy, muốn bắt lấy chén cháo.
“Ngoan nha, dì sẽ cho con ăn ngay.” Hứa Ân Ân nhìn ra tiểu tử này đang đói bụng, vội vàng để khăn trắng trước ngực nó, cầm lấy muỗng múc cháo. “Mở miệng nào…..a a a……”
Phí Đình rất ngoan, cháo vừa đưa tới miệng, liền nhanh chóng nuốt ngay, sau đó lại hé miệng muốn ăn nữa.
“Đói bụng lắm hả?” Hứa Ân Ân đau lòng nói, thật sự không hiểu tại sao đại ma đầu như Phí Kiệt lại có đứa con như thiên sứ vậy.
Phí Kiệt nhìn tiểu quỷ này không cần đến 5 phút mà đã ăn sạch chén cháo, vẻ mặt anh chợt trở nên hung ác. Tiểu quỷ này quả thật rất đói bụng, khó trách vừa rồi cứ cắn đầu gối anh. Mẹ của nó rốt cuộc đã bỏ đói nó bao lâu chứ ?
Hứa Ân Ân định lấy khăn lau miệng cho đứa bé, thì lại thấy mí mắt nó nửa khép nửa mở, không đến vài giây, nó liền ngủ ngon lành.
“Ăn ngon lại ngủ ngon, đứa bé quả thật có phúc.” Hứa Ân Ân nói xong liền ngẩng đầu nhìn Phí Kiệt.
“Liên quan gì anh?” Anh hất cằm, ngạo mạn nói, “Nó không phải con anh.”
“Không phải con anh, chẳng lẽ con em?” Hứa Ân Ân nghiến răng nghiến lợi đi về phía trước, hai tay nắm áo của anh, ánh mắt tràn đầy tức giận, “Càng tệ hơn là, em thật sự không ngạc nhiên khi anh có đứa con.”
“Đứa nhỏ không phải con anh, anh lần nào cũng dùng bao cả.” Phí Kiệt nắm lấy cổ tay cô, cố gắng phản bác.
“Thì nh dùng bao của người phụ nữ đó.” Hứa Ân Ân như muốn phun ra lửa, lập tức đứng dậy đá anh một cái.
“Em làm gì vậy ! Anh không điên mà dùng bao của người khác, vạn nhất nếu bao đó quá thời hạn hay chất lượng có vấn đề, thì anh bị bệnh gì thì sao.” Phí Kiệt cũng nổi điên, đứng lên bước đến trước mặt cô.