***
Nhiên với tay bật công tắc đèn. Căn nhà thiếu bóng dáng mẹ bỗng trở nên cô độc và tối tăm. Phan Anh đến bệnh viên chăm sóc mẹ cô trong lúc cô về nhà lấy một ít đồ dùng cá nhân. Nhiên tự hỏi không hiểu mấy năm qua, mẹ đã rơi biết bao nhiêu nước mắt khi ở trong căn nhà cô độc này. Có lẽ đã đến lúc cô nên trở về bên cạnh mẹ.
Nhiên gửi vội một bức thư cho sếp, kể rõ tình hình của mẹ, kèm theo một lá đơn xin nghỉ việc. Cô sẽ cố gắng quay về lại Mỹ trong thời gian sớm nhất để hoàn thành nốt công việc và chuyển giao cho người kế nhiệm.
Khi Nhiên quay lại bệnh viện thì mẹ đã ngủ rồi. Phan Anh đang nằm gục đầu bên giường bệnh. Cô tự hỏi không biết anh đã ăn gì chưa. Đôi lúc cô cảm thấy như mình đang lợi dụng tình cảm của anh, nhưng ngoài anh ra, cô chẳng còn biết ai ở đây. Thời gian cô rời Việt Nam đã làm những mối quan hệ bạn bè ngày xưa trở nên nhàn nhạt. Người xưa bảo rằng xa mặt cách lòng cũng chẳng sai.
Nhiên lấy cái chăn mỏng quàng nhẹ lên người Phan Anh, rồi đi ra ngoài hành lang hóng gió. Nhưng cơn gió mát làm xoa dịu những trăn trở, bâng quơ trong lòng cô. Ánh sáng của ngọn đèn đường hắt xuống mặt đường, mờ ảo những con người đang đi dạo dọc hai lối đi trong khuôn viên bệnh viện.
Một chiếc áo được khoác nhẹ qua vai cô, thoang thoảng mùi hương quen thuộc.
- Trời lạnh đấy. Em mặc vào đi.
- Em không lạnh đâu. - Cô mỉm cười nhìn An, tần ngần một chút rồi khoác vội chiếc áo vào. Dù sao thì cô cũng rất nhớ hơi ấm của anh, chi bằng ăn mày một chút hơi ấm từ áo khoác cũng tốt.
Cả cô và anh cứ đứng thế một lúc lâu. Dường như im lặng tận hưởng cảm giác bên nhau cũng là một điều hạnh phúc. Mà có lẽ cảm giác ấy chỉ tồn tại trong cô thôi, còn An, anh đã có một gia đình mới rồi kia mà.
Cảm giác ở bên anh thật tuyệt. Nhiên ước gì thời gian ngừng trôi, để cô có thể đứng bên cạnh anh mãi mãi.
- Bác sĩ An, anh ở đây à?
Một giọng nói trong veo vang lên, làm Nhiên ngoái đầu nhìn lại. Cô y tá trông vẫn còn rất trẻ, gương mặt trông thơ ngây, dáng người thanh thoát.
- Có ca bệnh mới vào cần bác sĩ khám. Em cho bệnh nhân nằm ở phòng số 5. - Cô gái nở nụ cười tươi như hoa sớm mai. Ở bên cạnh một cô gái như vậy, có lẽ sẽ luôn cảm thấy cuộc đời tươi đẹp.
- Được rồi. Tôi tới ngay đây.
An quay sang Nhiên, mắt nhìn sâu vào mắt cô " Anh đi đây. Gặp em sau". Ánh mắt ấy thật nồng ấm, làm cô như ngộp thở trong ánh mắt anh.
- Chị là bạn bác sĩ à? - Cô gái mở đôi mắt to tròn nhìn cô.
- Uh, bạn cấp ba.
Thì đúng là bạn cấp ba thật mà, Nhiên tự nhủ rằng mình không hề nói dối.
- Thế ạ? Vậy chắc chị biết bạn gái của bác sĩ An. Em nghe mọi người đồn là chị ấy rời bỏ bác sĩ. Chị ấy chắc đẹp lắm chị nhỉ. Một người hoàn hảo như bác sĩ chắc chắn cũng sẽ yêu một người hoàn hảo. - Cô gái cứ huyên thuyên suốt buổi.
Nhiên không biết phải trả lời thế nào. Chẳng lẽ cô bảo rằng người ấy chính là mình, không đẹp, cũng không thực sự xuất sắc tài giỏi. Tình yêu không cần những lí do, bởi vì lí do nào đi nữa thì cũng thật là nông cạn. Yêu là một thứ thuộc về cảm xúc, mà cảm xúc thì không thể bị điều khiển bằng lí trí, cũng như không có thước đó nào để đo tình yêu. Trong lúc cô đang bối rối vì không biết trả lời thế nào thì Phan Anh xuất hiện. Ánh mắt anh quét từ cô sang cô y tá bên cạnh, bỗng nhiên sững lại:
- Tương Cầm, sao em...? Phan Anh chợt nhận ra cô ấy là y tá, mà y tá thì ở bệnh viện đúng rồi.
- Chào anh, anh khóa trên. - Tương Cầm, cô y tá, bỗng trở nên lúng túng.
- Em làm ở khoa này à? - Phan Anh nhìn vào gương mặt đang nóng bừng của Tường Cầm. Cô gật gật đầu trong vô thức. Rồi anh quay sang Nhiên giới thiệu - Nhiên, đây là Tương Cầm, từng là sinh viên khóa dưới của anh nhưng sau đấy đã chuyển nghề. Còn đây là ...
- Em biết chị ấy. Chị là người quen của bác sĩ An. - Tương Cầm đột ngột ngắt lời. Khi nhắc đến tên bác sĩ An, cô bỗng thấy ánh nhìn hằn học của Phan Anh. Bất giác cô cảm thấy cô gái bên cạnh, cô gái tên Nhiên này, có lẽ có một mối quan hệ nào đấy với cả hai người này. - Em... em phải đi đây. Gặp lại anh chị sau nhé. - Cô cuống quýt rời đi. Năm năm rồi, vậy mà tại sao gặp lại Phan Anh, cô vẫn thấy mình như ngày nào, vẫn sẵn sàng chạy theo anh chỉ cần anh cần cô. Cảm giác đối với Phan Anh, những tưởng đã nhạt rồi, tại sao vẫn chưa quên được?
Nhìn bóng Tương Cầm khuất sau hành lang, Nhiên quay mặt về phía khuôn viên bệnh viện, hỏi nhỏ:
- Sao cậu không kể cho tớ nghe về cô ấy? À không, sáu năm qua cậu đã sống thế nào?
Nhiên bỗng thấy mình thật ích kỉ. Sáu năm qua, cô chưa hề một lời hỏi thăm về cuộc sống của Phan Anh, cũng chẳng biết một chút gì về anh, vậy mà khi cô cần, anh luôn ở bên cạnh cô. Mọi lúc, mọi nơi.
Phan Anh im lặng tựa vào lan can đứng cạnh cô một lúc, rút điếu thuốc từ trong túi ra, phả một làn khói mỏng vào không khí, rồi chậm rãi kể:
- Cô ấy từng là bạn gái của tớ. Là bạn gái duy nhất kể từ lúc cậu đi. Nhưng tớ cảm thấy không thể lừa dối cô ấy mãi được bởi vì tớ vẫn chưa bao giờ quên cậu. Thật kì lạ, đúng không? Dù cậu thờ ơ, lạnh nhạt với tớ đi nữa, tớ vẫn cam tâm tình nguyện yêu cậu. Cho nên tớ để cô ấy rời xa mình.
Có một thứ cảm giác như là hối lỗi, như là day dứt trong lòng Nhiên. Để một người chờ đợi mình mà không thể nào đáp lại, cảm giác ấy thực sự rất khó chịu.
Nhiên đưa tay vuốt lại tóc rối bời vì gió, im lặng ngắm nhìn dòng người qua lại. Trền đời có sinh ắt có lão, có lão ắt có bệnh, có bệnh khắc có tử. Đời người rốt cuộc cũng chỉ là sinh ra và trở về với cát bụi. Con người không thể nào thắng được vòng tuần hoàn của số mệnh. Vậy mà tình yêu lại là một thứ vượt qua được cả không gian và thời gian. Cô yêu An, đến giờ vẫn thế, mặc cho anh đã có gia đình . Phan Anh yêu cô, mặc dù anh biết rõ cô vẫn chỉ một lòng hướng về An. Còn Tương Cầm, cô gái kia, chắc hẳn đã rất đau khổ khi không nắm giữ được trái tim Phan Anh.
Nếu biết yêu là đau khổ, tại sao lại không từ bỏ?
Tại sao lại không từ bỏ?
Chương 5: Tình cờ anh đến
Đã ba ngày Nhiên không gặp An. Cô tự nhủ có lẽ anh ấy quá bận rộn với cuộc sống gia đình. Mà cô có tư cách gì để gặp anh ấy chứ. Cô chẳng phải là vợ, cũng chẳng phải là tình nhân. Thỉnh thoảng, Nhiên nghĩ nếu như giả sử An muốn cô làm tình nhân của anh thì cô sẽ phản ứng thế nào?
Nhiên cố xua đi cái ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu. Ít nhất, cô không có quyền cướp đi hạnh phúc của người phụ nữ khác. Hơn nữa, chắc gì anh ấy đã còn yêu cô. Có chăng chỉ là một chút vương vấn của quá khứ quyện vào hiện tại.
Những ngày ở bệnh viện chăm sóc mẹ, Nhiên thường gặp Tương Cầm. Cô gái ấy, lúc thì chạy sang hỏi thăm bệnh tình mẹ cô, lúc thì chạy đến thay băng cá nhân, thậm chí cũng tạt qua ngay cả khi không có việc gì để làm. Ánh mắt Tương Cầm lúc nào cũng kín đáo đảo xung quanh như tìm kiếm ai. Chỉ nhìn thôi, Nhiên cũng biết rằng cô gái này rất mong được gặp Phan Anh, mặc dù mỗi lần anh đến thì Tương Cầm lại lúng túng chạy đi thật nhanh.
Cũng như mọi khi, hôm nay, Tương Cầm lại nhiệt tình chạy sang hỏi Nhiên có cần gì không. Nhiên đang thay áo cho mẹ, không ngẩng mặt lên, nhẹ nhàng nói:
- Không. Chị có thể tự làm được. – Rồi chợt thấy Tương Cầm vẫn đang tần ngần đứng ở đó, cô thầm nghĩ chắc cô gái này có chuyện gì muốn hỏi mình. Cô nhìn Tương Cầm, mỉm cười - Ngồi ở trong phòng ngột ngạt quá. Em có muốn đi dạo một chút với chị không?
Chỉ chờ như vậy, Tương Cầm gật gật đầu như một đứa trẻ sắp được dẫn đi chơi. Cô nhanh tay kéo Nhiên ra khỏi phòng bệnh, khép cửa nhẹ nhàng rồi đi xuống quán nước cạnh bệnh viện sau khi đã dặn dò cấp dưới chăm sóc cho mẹ Nhiên. Quán khá yên tĩnh bởi lớp kính cách âm khá tốt với âm thanh đường phố. Tương Cầm gọi một ly sinh tố bơ cho mình và một ly nước cam cho Nhiên. Cô có rất nhiều điều muốn hỏi Nhiên, nhưng bỗng dưng không biết bắt đầu từ đâu. Cô loay hoay, cố tìm cách để mở đầu câu chuyện. Nhận thấy ánh mắt đầy tò mò của Tương Cầm, Nhiên bất giác bật cười:
- Em có nhiều chuyện muốn hỏi chị phải không?
Gương mặt Tương Cầm thoáng chốc đỏ lên rồi ngay lập tức cô trở lại vẻ líu lo hằng ngày:
- Chị có phải mới từ Mỹ về không?
- Đúng vậy.
- Vậy là đúng rồi. - Tương Cầm lẩm bẩm. Cô bỗng không biết nói gì tiếp theo. Điều cô cần đã được xác minh, thế mà không hiểu sao cô cảm thấy thất vọng ghê gớm. Dù gì đi nữa, từ trong thâm tâm, cô vẫn muốn có một cơ hội ở bên cạnh Phan Anh, nhưng chị ấy, người Phan Anh yêu nhất, đã trở về mất rồi. Phan Anh mãi mãi chẳng thuộc về cô. Bất giác nghĩ đến điều đó, cô thấy nao lòng, buồn đến tận cùng. Nỗi buồn này không hiểu tại sao lại khó chịu đến vậy.
- Nếu em muốn hỏi rằng chị và Phan Anh có đến với nhau không thì chắc chắn là không.
Nhiên thẳng thắn đối diện với ánh mắt ngạc nhiên của Tương Cầm. Tương Cầm là một người tốt, rất phù hợp với Phan Anh. Nếu đã không thể đem lại hạnh phúc cho Phan Anh, chi bằng cô hãy giúp cô gái này. Người ngoài cuộc thường nhìn sáng suốt hơn người trong cuộc. Không phải là Phan Anh không có tình cảm với Tương Cầm, điều đó cô cũng chỉ vừa được biết sau những lần chạm trán tình cờ giữa hai người ấy, chỉ là hình ảnh của Nhiên trong anh quá lớn, khiến cho Phan Anh cố tình không chấp nhận một người khác.
Tương Cầm nhìn cô, nghĩ ngợi một hồi lâu, đăm chiêu khuấy khuấy ly sinh tố, rồi ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào mắt cô:
- Có lẽ em hơi tò mò nhưng mà ... Bác sĩ An là bạn trai cũ của chị đúng không? Em không biết có nên nói ra không, nhưng mà nhiều lần, khi em đến phòng chị thường bắt gặp anh ấy đứng ngoài cửa nhìn vào. Anh ấy thấy em, liền bỏ đi. Nhưng ánh mắt anh ấy nhìn chị rất kì lạ, vừa trìu mến vừa đau khổ. – Cô so vai – Em cũng không thể diễn tả được.
Tiết lộ của Tương Cầm làm dấy lên trong lòng Nhiên một cảm xúc kì lạ. Lẽ nào anh ấy vẫn còn yêu cô? Không thể nào. Anh ấy đã có gia đình rồi. Cô lắc lắc đầu, xua đi cái ý nghĩ ở trong đầu.
Nhiên không gật đầu cũng chẳng thừa nhận mối quan hệ giữa cô và An, nhưng người ngoài vốn dĩ rất tinh ý.
- Nhiên này, người em yêu nhất là Phan Anh thì anh ấy lại quá yêu chị. Người em thích là bác sĩ An, anh ấy cũng lại cũng chỉ một lòng hướng về chị. Không hiểu tại sao em có duyên với chị vậy nhỉ? - Tương Cầm nhìn cô cười. - Thế mà gặp chị, em lại không hề ghét chị tí nào. Ngày xưa, em thật sự ghen tị với chị đấy, rất rất nhiều, bởi vì chị là người đến trước em.
Nhiên im lặng nhìn cô gái trước mặt. Đôi mắt sáng mở to đầy vẻ láu lỉnh, cánh mũi thon gọn và bờ môi hình trái tim đỏ mọng. Cô gái này, không son phấn gì, vậy mà vẫn xinh đẹp lạ thường.
- Em và Phan Anh quen nhau thế nào? - Nhiên lái câu chuyện sang một hướng khác.
Ánh mắt Tương Cầm nhìn xa xăm, hồi tưởng về một quá khứ hạnh phúc có, mà đau khổ cũng nhiều...
***
Mùa hè năm 2006
Tương Cầm bước vào năm đầu tiên của khoa kiến trúc trường đại học X dưới sự ép buộc của bố, tổng giám đốc của Lâm Hoa, một công ty kiến trúc nổi tiếng trong nước. Khoa kiến trúc vốn dĩ chỉ giành cho những anh chàng tuấn tú, lãng tử với mái tóc dài ngang vai buộc đuôi ngựa, bỗng nhiên lại xuất hiện một cô gái xinh đẹp, dáng người thanh thoát, vì thế Tương Cầm trở thành đối tượng săn đuổi của mọi chàng trai trong khóa. Tương Cầm vốn dĩ không hề có một tí đam mê nào về ngành học, cho nên cô thường xuyên trốn học ra quán café cạnh trường. Quán này bình thường rất đông khách, chỉ vắng vào những giờ sinh viên đi học.
Hôm nay, cũng như mọi khi, cô lại trốn tiết học ra quán. Cô thích ngồi một mình đọc sách, ngẫm nghĩ về cuộc đời. Kể cũng lạ, một cô gái sôi nổi như cô thực ra lại sống nội tâm. Nhưng khi cô bước vào quán, có một người đã giành mất chỗ ngồi quen thuộc của cô. Tương Cầm hậm hực kiếm một chỗ ngồi cũng gần cửa sổ, nằm phía trong góc quán. Ngồi ở vị trí này, cô có thể quan sát được toàn quán, chỉ có điều, cô không thể nhìn ra được đường phố ngoài kia. Quán vắng, chỉ có hai người lặng lẽ cô độc ở hai góc quán. Nhìn kĩ thì anh chàng này có vẻ rất quen. Hình như cô đã gặp ở đâu đó rồi. Tương Cầm đập đập đầu, cố nhớ.
À, nhớ rồi.
Anh chàng này tên Phan Anh, là người đã đánh piano và hát bài “Cry on my shoulder” trong hội diễn ngày thành lập trường. Phan Anh đã làm cho nữ sinh viên trong lớp cô suốt ngày mơ tưởng, chả trách cô trông anh ta rất quen.
Anh ta ngồi một lúc thì có một cô gái xinh đẹp bước vào. Cô gái này, Tương Cầm nhận ra ngay. Cô ta chính là Vân Nhiệm, một trong ba đóa hoa của khoa kinh tế, cũng nổi tiếng kiêu kì nhất trường. Mặc kệ, cô nhủ thầm, đừng chú ý đến người ta nữa. Cô lôi cuốn sách đồ họa ra đọc đọc nhưng không thấu hiểu mấy. Chán nản, tai cô bắt đầu hoạt động, nghe ngóng, nhìn sang bàn Phan Anh. Cô thấy anh ta nói điều gì đó, rồi Vân Nhiệm ôm mặt khóc, bỏ chạy ra khỏi quán. Chà, thật thú vị, Tương Cầm nghĩ. Sau này, khi đã là bạn gái, cô hỏi anh hôm đấy anh nói gì. Anh chỉ cười, bảo rằng cô ấy trao nhầm quà cho anh.
-Vô lí. Nếu cô ấy trao nhầm quà, tại sao lại khóc rồi bỏ chạy như thế?
-Điều này … - Phan Anh lúng túng – Là vì anh bảo rằng lá thư anh đưa cho cô ấy, thật ra không phải của anh, mà là của bạn anh.
-Tại sao thư của bạn anh mà anh lại là người trao? Bạn anh không có chân để tới, không có tay để trao à?
-Sao em biết tài vậy? Bạn anh bị tai nạn, phải nằm bó bột trong bệnh viện nên không đến được.
Tương Cầm tạm tin vào lời giải thích của anh, mặc dù cảm thấy có điều gì đó rất vô lí. Nhưng đó là chuyện của sau này. Sau khi Vân Nhiệm đi rồi, Tương Cầm len lén nhìn sang, thấy Phan Anh vẫn đang ngồi trầm ngâm một mình. Người này sao có đôi mắt buồn đến vậy. Ánh mắt ấy cứ lơ đễnh nhìn về một nơi nào đó rất xa xăm. Vạt nắng của sớm mai đọng lên trên vai người ấy, tạo nên một bức tranh hoàn mĩ. Tương Cầm hý hoáy lôi chiếc máy ảnh ra, chụp khoảnh khắc của một ngày nắng.
Mấy ngày sau, khi đem bức ảnh dự cuộc thi nhiếp ảnh trẻ, cô đặt tên bức ảnh ấy là “Cô đơn ngàn năm đợi em”. Chỉ là một ý nghĩ thoáng qua trong đầu, vậy mà cuối cùng hóa ra anh ấy đúng là “cô đơn ngàn năm đợi em”. Bức ảnh đấy cuối cùng lại đoạt giải nhất, và cô cũng kiếm được một khoản tiền kha khá. Tuy gia đình cô giàu có, cô cũng không cần tiền mấy, nhưng tự mình kiếm tiền cũng là một hạnh phúc nhỏ bé. Nghĩ đến khoản tiền này, cô cảm thấy mình cũng nên chia cho anh chàng kia một nửa. Dù gì cũng là cô chụp lén anh ta. Nhưng mà anh ta cũng khá nổi tiếng trong trường, có khi nào anh ta nghĩ là mình tiếp cận anh ta không? Nghĩ lui nghĩ tới, cảm thấy lương tâm sẽ cắn rứt nếu không được sự đồng ý của chủ nhân mà đã đem ảnh đi dự thi, cô ra tiệm phóng to bức ảnh.
Sau đó, cô nhiều lần ra quán chờ anh ta, nhưng anh tuyệt nhiên không hề xuất hiện. Cứ như là anh ta đã biến mất trong không khí. Cô tìm hiểu một vài người thì biết rằng anh ta học ở dãy lầu 2 của tòa nhà B. Cô quyết định đứng chờ trước cửa phòng học của anh. Điều này làm những người đi ngang khá ngạc nhiên. Tương Cầm, mĩ nhân của khoa kiến trúc tại sao lại đứng trước cửa lớp kiến trúc năm hai. Chẳng lẽ lại đang đợi một anh chàng nào đấy? Tương Cầm biết nhiều người đang nhìn mình, nhưng không sao cả, cô nghĩ mình chẳng làm chuyện gì khuất tất để phải xấu hổ. Cô bình thản ôm bức tranh đã được bọc kín, vân vê mấy ngón tay giết thời gian.