Tôi mơ hồ có chút ấn tượng, hình như trong huyện Thụy Thảo đích thực có một thiên tài siêu cấp như thế. Nhưng trước giờ những thần nhân (những người thông minh, hành động như thần) như thế thì những người bình thường như chúng tôi không thể nào gặp được. Thần nhân như họ cũng không chia sẻ ánh sáng hào quang với những người bình thường.
Thần nhân- ánh mắt tôi lại lần nữa hướng sang anh.
Chiếc áo sơ mi màu đen làm người ta cảm thấy an tâm và thoải mái, có thể sẽ không có người có thể mặc áo đen mà ấm áp như anh. Cây thánh giá màu đen được đục đẽo tinh tế là trang sức duy nhất trên người anh. Trong đôi mắt sâu lắng là nụ cười nhè nhẹ, phát sáng như nước trong hồ.
Anh ấm áp như hoa cúc.
Anh và Vĩnh Thái là hai người khác nhau.
Anh không phủ nhận mà cười, như anh đã quen với những phản ứng như thế. Ánh nắng thông qua cửa sổ, chiếu đầy giường tôi. Cả người tôi được bao bọc bởi màu vàng, mắt không thể không nhắm lại. Toàn thân anh cũng màu vàng, cây thánh giá trước ngực phát ra ánh sáng chói mắt. Anh quay người lại, từ từ đi đến cửa sổ.
“Vĩnh Thái sắp về rồi!” Tôi và trái tim yếu ớt của tôi đều cần phải xác định lần nữa cái tin chấn động này.
“Thật mà! Hồi nãy mới từ chỗ anh Thượng Dân biết được tin này!” Vịnh Nhi đang chú ý phản ứng của tôi. Thượng Dân là người tuyên bố tin này, bạn ấy rất vinh dự và kiêu ngạo.
“Nói như vậy, anh về thật sao?” Biết được tin tức đến từ Thượng Dân, như thêm bảo hiểm cho chuyện này nữa. Vì Thượng Dân là bạn thân và là họ hàng của Vĩnh Thái, anh tuyệt đối không quen biết thêm một Hàn Vĩnh Thái thứ hai.
Nhiều ngày không gặp, Vịnh Nhi đã bắt đầu nói không ngừng.
“Đáng lẽ muốn mời cậu uống cà phê, là muốn báo với cậu tin này. Mình đợi cậu rất lâu, còn tưởng cậu không tìm thấy chỗ. Ngay lúc đó có hai vị khách đến ngồi bàn kế bên mình, nói ở góc đường xảy ra tai nạn giao thông, xe tải đụng phải một cô gái đi qua đường. Thì mình đã có dự cảm không hay… không ngờ đó là cậu thật…” Nói đến đây, nước mắt Vịnh Nhi chảy ra như nước.
Tôi nắm chặt đôi tay đang rung của cậu, như đang cảm thấy nỗi đau của cậu. Bạn tốt vẫn cứ là bạn tốt, lúc trước tôi còn trách cậu trọng sắc khinh bạn, a di đà phật, tội lỗi tội lỗi!
“Lúc mình tới bệnh viện, bác sĩ nói cậu vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm, chỉ để người thân thăm. Đợi khi cậu ra khỏi phòng bệnh đặc biệt, mình mới có thể gặp được cậu. Lúc đó cậu còn chưa tỉnh nữa! Thật là làm người ta lo lắng! Nhưng cô y tá nói bạn trai cậu đang chăm sóc từng li từng tí cho cậu, kêu mình không cần lo lắng. Mình còn tưởng cậu đã quên cái tên “xúi quẩy” đó và đi quen với một người khác chứ!” Vịnh Nhi vẫn luôn là người nhanh miệng nhanh mồm, từ khi cậu nhận định Vĩnh Thái là người làm cho tôi từ một người vui vẻ không ưu sầu thay đổi thành con người đa sầu đa cảm, thế là cái tên “xúi quẩy” đã trở thành biệt danh của anh.
Cái bóng đen ấy đã đi đến cửa sổ kéo rèm cửa sổ xuống. Hình như anh có chút để ý.
Ánh nắng bị chặn lại, tôi lại có thể mở mắt ra.
“Vịnh Nhi đừng nói nữa…” Tôi không thích những người không liên quan nghe được chuyện riêng của tôi. Mỗi lần chuyện có liên quan đến Vĩnh Thái là y như rằng giống tố sẽ nổi dậy, nên tôi đã quen chuyện gì cũng âm thầm nhẹ nhàng.
“Đợi anh trở về, mình nhất định sẽ dạy dỗ anh! Cho dù xảy ra chuyện gì, anh cũng không nên bỏ cậu lại, một mình trốn đi Châu u!” Vịnh Nhi vẫn không thể khống chế được tình cảm của mình.
Châu u? Anh đã bỏ lại người thân duy nhất, bỏ lại người bạn duy nhất một mình chạy đến chỗ xa xôi như thế? Anh thật sự lòng dạ sắt đá muốn quên mình đi? Tôi nắm chặt khăn trải giường, như nghe được tiếng tim tan vỡ.
Tôi kiên nhẫn chờ đợi nhiều hơn tin tức về Vĩnh Thái, mỗi câu nói đáng quý như một miếng vàng. Nhưng Vịnh Nhi không nói tiếp, chăm chú gọt táo cho tôi.
“Thế anh định chừng nào về?” tôi không đợi để hỏi.
“Cái này thì…” sắc mặt Vịnh Nhi hơi khó coi, “Anh Thượng Dân không có nói, nhưng mà mình nghĩ nếu anh đã bắt đầu liên lạc với anh Thượng Dân, điều đó nói rằng ngày anh trở về sẽ không xa nữa đâu!”
Thì ra ngày anh trở về vẫn còn là một ẩn số! Hy vọng không dễ có được giờ đây lại chìm xuống đáy biển! Tôi chỉ có thể trở về trong sự chờ đợi vô biên… nghĩ đến đây, tôi như đụng phải băng đá, bất chợt rùng người.
“Anh còn trở về làm gì nữa? Đã nhẫn tâm bỏ bạn lại, thật là quá tự cao tự đại rồi! Có bản lĩnh thì đừng bao giờ trở về nữa! Trinh Hy của chúng ta đâu nhất định phải đợi anh chứ!” Tuy Thượng Dân và Vĩnh Thái là bạn tốt của nhau, nhưng Vịnh Nhi không hề đứng về phe Vĩnh Thái. Trái lại, cô cứ vì sự đau khổ của tôi mà không coi anh ra gì.
“Trương Vịnh Nhi!” Tôi giả bộ nghiêm túc, không muốn cho Vịnh Nhi tiếp tục nói xấu Vĩnh Thái nữa. Người khác nói Vĩnh Thái như vậy, tôi sẽ đau lòng.
“Làm gì vậy?” Cậu ấy không phục.
“Cậu còn nợ mình một ly kem đó!” tôi nói. Vịnh Nhi chỉ biết cười.
Tôi không nhẫn tâm nói Vịnh Nhi nữa, dù sao đi nữa thì cậu ta cũng thật sự quan tâm đến tôi!
Vịnh Nhi nợ tôi một ly kem, Vĩnh Thái nợ tôi còn nhiều hơn. Anh nợ tôi vô số giọt nước mắt, vô số sự chờ đợi và vô số cái đau lòng… Trời ơi, tôi không thể tiếp tục như thế nữa, nếu không tôi sẽ điên mất!
“Rốt cuộc anh là ai?” Điều tôi thắc mắc đương nhiên không chỉ là cái tên Trịnh Vân Trác.
“Cô nói xem” tiếng của Vân Trác nhè nhẹ, như tiếng gió thổi qua tai, anh ngồi ở đối diện, trông thật là nhã nhặn. Tôi đã quen với tác phong của anh, ba tuần trong bệnh viện, anh thường xuất hiện bên cạnh tôi. Nếu đúng thật như anh nói mọi việc anh làm đều là vì nguyên nhân tôi bị thương có liên quan tới anh. Thế thì nghị lực và trách nhiệm của anh thật đáng để tôn kính. Tài xế đụng ngã tôi sau khi trả xong viện phí đã không còn xuất hiện nữa, còn anh như đang toàn tâm toàn ý giúp người khác chuộc lỗi.
Ngay cả mẹ cũng nhận định anh là một chàng rể tốt. Tha cho tôi đi! Mẹ gấp muốn gả mình đi như thế ư (tôi có xấu như vậy không)? Tôi chỉ mới là học sinh trung học thôi!
“Có một ngày, tôi vô tình gặp một cô gái, cô nhìn tôi một cách kỳ lạ, sau đó lại kỳ lạ vì tôi mà bị thương. Bây giờ cô đang nằm trên giường bệnh, tôi hy vọng cô có thể sớm bình phục. Bây giờ cô đã có thể đi lại, tôi rất vui.” Anh như đang nhớ lại câu chuyện đó để nói về hiện thực mà anh biết được, yên tĩnh như mặt hồ nước phẳng lặng.
Nghi vấn lúc nãy của tôi đột nhiên biến mất. Đích thực mọi chuyện xảy ra gần đây đều là sự dằn vặt vô cớ của tôi đối với ký ức. Cái tôi thấy chỉ là hình bóng của Vĩnh Thái, không phải là con người của Vĩnh Thái. Tất cả mọi chuyện đều là do tôi tự tranh cãi vô lý!
Cứ như một đứa bé đi lạc đường, lòng rối như tơ vò.
Mùi hương của hoa cúc lan rộng khắp phòng.
“Tôi có thể hỏi cô mấy vấn đề không?” anh hỏi một cách bình tĩnh. Ở bên nhau đã ba tuần, chúng tôi rất ít hỏi đến chuyện của đối phương.
“Cái gì?”
“Hàn Vĩnh Thái là ai?”
“Đừng hỏi có được không?” Tôi đột nhiên cảm thấy lười giải thích. Mọi thứ đều không liên quan tới anh.
“Thế thì đợi chừng nào cô muốn nói thì hãy nói.” Anh không có ý định hỏi tiếp, trong mắt có một sự đau buồn không thể nói được.
Anh đang đau buồn ư?
Thôi vậy, dù sao từ ngày mai trở đi, chúng ta sẽ không gặp mặt nữa. Vì ngày mai tôi đã xuất viện rồi, bắt đầu đi học lại. Hai đường giao nhau chỉ bất ngờ gặp nhau, sau đó sẽ như người xa ngày càng xa nhau. Gặp được anh thì sao chứ? Anh cũng không phải là Vĩnh Thái. Có thể vì sắp phải chia tay, nhất thời tôi cảm thấy có nhiều cảm xúc.
“Cám ơn anh.” Tôi cười với anh. Lúc còn rất nhỏ, ba tôi đã ra đi, mẹ thường rất bận, tôi đã quen với việc chịu đựng sự cô độc. Trong ký ức của tôi ít khi được ai đó chăm sóc tỉ mỉ như thế. Thế mà anh đã hình không rời bóng chăm sóc tôi suốt ba tuần!
“Không cần khách sáo, thế từ nay về sau còn phải nhờ cô chiếu cố cho.” Trong nụ cười của anh có chút gì đó đùa cợt.
“Hả?” tôi như rớt vào sương mù trắng xóa.
“Ngày mai tôi sẽ chuyển đến trường Thụy Thảo.”
“Vì sao?”
“Vì em!”
Phần 4: Học sinh chuyển trường Trịnh Vân Trác
Kiêu ngạo
Nam nữ đang yêu nhau thường dùng sự kiêu ngạo để làm tổn thương đối phương
Đó chính là tại sao lúc em nghĩ đến anh
Thường sẽ hối hận
Học sinh chuyển trường Trịnh Vân Trác!
Đại thiên tài Trịnh Vân Trác!
Lớp A năm một Trịnh Vân Trác!
Nữ sinh trường Thụy Thảo ai cũng bàn luận về đề tài HOT nhất này.
Anh không phải là người, anh là thần! Từ nhỏ đã được chuyên gia giáo dục tôn xưng là thiên tài, chỉ số IQ của anh đủ cả 150! Mới sinh ra đã đọc thuộc lòng tam tự kinh! Anh là người đàn ông có trí tuệ nhất! Vô số những tin đồn được các nữ sinh trường Thụy Thảo truyền qua truyền lại. Tất cả nữ sinh đều lấy việc gặp được Trịnh Vân Trác làm vinh dự, nếu có thể nói với anh được một câu, thế thì là hạnh phúc và may mắn cực độ.
Nữ sinh trường Thụy Thảo phát hiện, bề ngoài của chàng Trịnh Vân Trác và từng là thần thoại của trường Thụy Thảo- Hàn Vĩnh Thái – thật là rất giống nhau! Đây lại là một đề tài để mọi người bàn tán.
Anh thường bao bọc mình trong một màu đen. Có khi mềm mại như khăn lông, có khi lại như gai… cây thánh giá màu đen, cũng đã bắt đầu trở thành đề tài cho vô số các tin đồn.
Trước mặt mọi người Trịnh Vân Trác chỉ có một khuôn mặt là cười. Cái nụ cười nho nhã, cao quý đủ để làm tất cả nữ sinh của trường say mê, thậm chí là điên cuồng! Ngũ quan tinh xảo như thế, khí chất hoàn mỹ như thế, toàn thể nữ sinh trường Thụy Thảo hận là không thể tập thể lạy anh! Đối với tất cả mọi người, anh đều mỉm cười, bao gồm cả những nữ sinh đi ngang qua, dù lao công, hay thậm chí là cả bí thư của chủ nhiệm chỉ đạo lâu năm mới đến để đưa thời khóa biểu… mọi người đều bị nụ cười của anh bắt làm tù binh.
Ai mà không biết thanh danh của cha Trịnh Vân Trác là ông Trịnh Hạo Thành trong giới giáo dục! Thân là người đứng đầu tổ thanh tra của ngành giáo dục, thân là người có tiếng nhất trong ngành giáo dục, bất cứ người nào của huyện Thụy Thành đều xem ông ta như thần linh, hiệu trưởng của trường cũng phải nể ông ta ba phần.
Trước khi Trịnh Vân Trác xuất hiện, anh chỉ sống trong truyền thuyết: thần đồng thiên tài này vốn dĩ có thể học ở trường quý tộc giỏi nhất, thậm chí lúc anh lên lớp bảy, thì đã có giáo sư đại học đến muốn bồi dưỡng chuyên môn cho anh. Nhưng Trịnh Vân Trác lúc đó nói rằng, cha anh làm việc ở Thụy Thảo, vì thế bản thân cũng phải ủng hộ ngành giáo dục của Thụy Thảo. Anh học lại ở Thụy Thảo, chính là sự ủng hộ lớn nhất cho sự nghiệp của cha mình. Lý do thành khẩn này đã thắng được sự thán phục của giáo sư. Nếu bỏ đi dung mạo và trí tuệ xuất chúng của mình, thì phẩm chất và thái độ đúng đắn đã khiến anh trở thành người hoàn mỹ nhất.
Bây giờ, Trịnh Vân Trác vẫn luôn ở Thụy Thảo. Đối với ngành giáo dục của Thụy Thảo, anh tồn tại như một vị thần, như có được quầng sáng và đôi cánh lấp lánh.
Cho dù anh không phải là thần, anh cũng là vua trong mọi người, đương nhiên là anh sẽ có được ánh mắt ngưỡng mộ của tất cả mọi người. Từ sau khi anh xuất hiện, nữ sinh của trường không còn ai nghỉ học nữa.
Anh cũng là mầm mống tai họa của trường. Từ khi anh xuất hiện, nam sinh của trường không được ai để ý.
Chỉ cần Trịnh Vân Trác xuất hiện, lập tức rất nhiều hoa thơm cỏ lạ bị giết chết. Tuần báo Thụy Thảo đưa ra tập san ảnh dày nhất trong lịch sử của anh, làm cho tất cả nữ sinh đều cấp tốc giảm béo cho bóp tiền của mình.
Cả trường Thụy Thảo đều vì thế mà điên cuồng.
Không ai không hoan hô vui hét.
Nhưng nữ sinh trường Thụy Thảo rất nhanh phát hiện ra tính tình tốt của anh cứ như một cái hố đen sâu lắng, làm cho mọi người không thể nắm bắt được. Mỗi ngày anh đều cẩn thận thu dọn chồng thư tình và quà cao như núi, sau đó lặng lẽ ngồi xuống xem sách. Cho đến khi một người đi vào phòng học, anh mới nho nhã ngẩng đầu lên, dịu dàng quan sát nhất cử nhất động của cô.
Người đó chính là Kim Trinh Hy.
Anh sẽ dùng nụ cười thân thiết nhất, ấm áp nhất để cười với cô, dùng giọng nói dịu dàng nhất để nói chuyện với cô. Ngoài đó ra, trong mắt anh không có bất kỳ người nào.
Trong hồ nước sâu, anh chỉ chọn một cái gáo nước. Anh chỉ yêu một mình Kim Trinh Hy.
Bạn có biết câu chuyện của hoa hướng dương không? –
tình yêu để trong lòng: “Có một cô gái yêu phải thần mặt
trời, nhưng chắc chắn cô sẽ không thể có được chàng trai
cao ngạo và tôn quý này, vì thế cô đã hóa thành hoa
hướng dương, ở chỗ mặt trời xuất hiện, thành khẩn vì người
mình yêu thích mà nở hoa.” Nên em cũng sẽ như cô gái
đó, dù chân trời góc bể cũng phải tìm thấy anh!
Trái tim đã từng lạc lõng, là anh đã dẫn em ra khỏi sự cô
độc, thế vì sao bây giờ anh lại làm cho em đau lòng như
thế. Chúng ta có thể làm lại từ đầu không?
Chương 3: Cuối cùng tôi đã vãn hồi được hiểu lầm - Phần 1: Màu đỏ là màu đẹp nhất
Sau khi công chúa Bạch Tuyết cắn một miếng trái táo đỏ
Lập tức chết ngay
Tôi cảm thấy mình càng thảm hơn
Lúc tôi trông thấy trái táo đỏ đó
Không cẩn thận đã bị trúng độc
Thiệt chịu không nổi!
Chịu không nổi – chịu không nổi – chịu không nổi!
Trường Thụy Thảo là xưởng bí mật sản xuất hoa si (những cô gái say mê những chàng trai đẹp) sao. Tại sao chỉ trong một đêm mà lại xuất hiện nhiều dây tơ vò về Trịnh Vân Trác chứ! Lúc đầu nghĩ họ chỉ là nhất thời kích động, nhưng đã qua một tuần rồi, cơn lốc xoáy mang tính hủy diệt này (đối với những nam sinh của trường thì đúng là thế thật) vẫn chưa qua đi, đầu óc của bọn họ có phải đã bị hư rồi không?
“Trí Huệ! Trịnh Vân Trác có gì hay?” Theo như tôi biết, cái cô không bao giờ đeo đuổi theo ngôi sao như cô, giờ đây cũng đang điên cuồng thu tập hình ảnh và những tin tức của Trịnh Vân Trác.
“Trinh Hy, bạn nhất định là quá gần gũi với Vân Trác, nên mới sống trong hạnh phúc mà không biết phúc! Nếu như Vân Trác chịu yêu cầu mình một điều gì đó, hay nói với mình một câu gì đó, mình nhất định chết cũng không từ! Trời ơi, lúc đó mình nhất định sẽ vui đến ngất mất!” Trí Huệ đang hạnh phúc trong sự tưởng tượng của chính mình.
Nghe xem, từ hồi nào Vân Trác đã trở thành vai người bắt cóc cuồng tín? Kêu bọn họ đi bên trái, họ sẽ không dám đi bên phải? Kêu bọn họ nói một, họ sẽ không dám nói hai?
Tôi chỉ có thể cười nhẹ đối với việc không thể giải thích này.