“ Ta xem lần này các huynh nên có biện pháp khiến cho các nàng ấy vui lên đi, tốt nhất là cho nàng mang thai thì thiên tính mẫu tử sẽ khiến cho các nàng ấy bớt quậy như Thảo nhi thôi.” Lãnh Ngân Phong chán nản, nhìn xung quanh, ánh mắt láo liên như hồ ly vậy.
“ Ta đâu có thể như huynh chứ, Tử Như thật sự rất nguy hiểm trong chuyện đó. Đừng nói là thực hiện, nếu mà nàng ấy không đồng ý thì còn lâu huynh mới có thể ở cùng phòng với nàng ấy. Ta xem trước tiên nên giải quyết chỗ này rồi tìm người giúp đi” Từ Trường Tuyết cảm thán
“ Ý của Tuyết huynh rất đúng, tuy Kì Nhi không nói gì nhưng nếu như không theo ý nàng thì nàng sẽ không còn yêu thích ta nữa. Không được, lão bà là trên hết” Hiên Viên Hạo thở dài ai biểu hắn trong các nam nhân lại phụ bạc lão bà của mình nhiều nhất.
Hiên Viên Hạo không tự chủ nhớ lại ngày này của năm trước, chỉ khi nào Kỳ Nhi có chuyện gì liên quan đến Độc Cô mới tươi cười cùng hắn nhưng cũng là nu cười giả tạo, còn bình thường tuy bị chúng tỷ muội đẩy vào cùng phòng vẫn là kẻ giường này người ghế nọ.
Rồi cái sở thích quái dị của nàng, khổ nhất là mỗi lần Độc Hành Kiếm Vương và Cô Thiên Thần Thâu đến chơi nàng hầu như cả ngày đều ở bên cạnh hai người bọn họ, tám đến nước miếng tung bay đầy trời, vừa tờ mờ sáng là không thấy bóng dáng đâu.
Hiên Viên Hạo bó bó cái đống hoa do phu nhân giao cho hắn kia đột nhiên nghe tiếng thở khẽ của cao thủ, ngẩn đầu lên nhìn thấy Lệ Phong phu nhân của Triệu huynh nàng ta nở một nụ cười bí hiểm rồi bỏ đi.
….
Hiên Viên Hạo đem cái vòng hoa tả tơi đến trước mặt phu nhân, thấy nàng ta khóe môi giật liên tục tâm nghĩ: chiến này tiêu chắc rồi, nhưng cũng không thể trách hắn đường đường một nam nhân làm sao có thể thắt vòng hoa được cơ chứ.
Vậy mà phu nhân nhà hắn chỉ thở dài một cái cầm lấy vòng hoa kia hôn kiễng chân hôn lên môi hăn, nói: “Cảm ơn chàng.” rồi quay lại nhập tiệc cùng chúng tỷ muội.
…
“Kỳ Nhi hôm nay có mệt không.” Hiên Viên Hạo giúp nàng cởi áo ngoài ra vắt lên trên giá ôn nhu hỏi.
“Có một chút nhưng rất vui, chúng tỷ muội lâu rồi không có nào nhiệt như thế.” Nhắc đến tỷ muội nàng lại nở nụ cười đầy hạnh phúc.
“Nàng cười như thế trông rất đẹp.” Hiên Viên Hạo ôm lấy Kỳ Nhi
Đôi mắt hẹp dài nhẹ nhàng xoay chuyển, Kỳ Nhi bật cười nói “Ta còn nhớ rõ cái ngày trước khi đâm ta một kiếm cũng…”
“Kỳ Nhi.” Hiên Viên Hạo vội vã nói “Ta thừa nhận khi đó là ta sai, nàng đừng để ở trong lòng, ta…”
“Hạo.” Kỳ Nhi nói “Ta cũng không có ý trách cứ chàng, chỉ là nghe xong lời của chàng bỗng nhiên nhớ tới chuyện trước đây có chút hoài niệm mà thôi.”
“Hô…” Hiên Viên Hạo thở phào nhẹ nhõm, buông Kỳ Nhi ra.
Kỳ Nhi bước vào sau bình phong tắm rửa, Hiên Viên Hạo thu lại nụ cười khi ở trước mặt của nàng, hai năm rồi nàng vẫn như thế ở bên cạnh hắn nói yêu hắn, cùng đồng ý cùng hắn làm vợ chồng nhưng hắn luôn có cảm giác đã không thể trở lại như ngày xưa.
Luôn cảm thấy nàng không còn tin tưởng vào tình yêu của hắn nữa, hắn phải làm sao đây, suốt hai năm cố gắng vẫn không đủ sao hắn phải làm thế nào đây, làm thế nào có lại tình cảm khi xưa của nàng.
Kỳ Nhi tắm xong bước ra chính là một thân thụy y trắng như tuyết, tóc còn vươn nước nhỏ trên vai, đôi má hơi ửng hồng bước đến bên giường ngồi xuống, khi đi ngang qua cũng không liếc nhìn hắn lấy một cái.
“Ta giúp nàng xoa bóp.” Hiên Viên Hạo lại tươi cười bước đến gần nàng.
“Ân.” Kỳ Nhi gật đầu đồng ý, xoay người một chút đưa lưng về phía Hiên Viên Hạo.
Hiên Viên Hạo ngồi xuống sau nàng đưa tay lên vai bắt đầu xoa bóp, xoa xoa một hồi cái cổ trắng như tuyết lúc ẩn lúc hiện trước mặt hắn, phu nhân lại kéo tóc sang bên để lau khô để lộ vành tai nhỏ xinh khéo léo, Hiên Viên Hạo cảm thấy một trân khô nóng trong người.
“Được rồi không cần xoa nữa, đi ngủ thôi.” Kỳ Nhi đứng vậy để khăn vắt lên bình phong gần giường, xoay người lại định nằm xuống ngủ lại thấy Hiên Viên Hạo nhìn mình chằm chằm.
“Kỳ Nhi…” Hiên Viên Hạo khẽ gọi tên nàng.
“Có chuyện gì sao?” Kỳ Nhi đang trong tư thế xoay người lên giường nên hai chân hơi giang ra một chút, tay chống về phía sau, lại thêm cái nghiêng đầu khi nói dụ hoặc không nói nên lời.
Hiên Viên Hạo không trả lời nàng kéo nàng lại mãnh liệt hôn xuống, một tay nâng đầu nàng bắt nàng phải đón nhận nụ hôn bá đạo của hắn, một xả xuống cái thụy y như tuyết kia.
Kỳ Nhi bi tập kích bất ngờ không kịp phản ứng, vì nàng căn bản không nghĩ hắn sẽ làm vậy, bị hôn đến choáng váng tỉnh lại trên người nàng đã không còn gì cả, mà trên người hắn cũng chỉ còn có cái áo lót màu trắng bên trong.
“Kỳ Nhi có thể cho ta một cơ hội nữa để yêu nàng được không?” Trong mắt Hiên Viên Hạo lúc này là dục niệm mãnh liệt nhưng đang cố đè nén, hắn không muốn cưỡng cầu nàng chỉ cần nàng nói không được hắn sẽ buông nàng ra.
Kỳ Nhi đưa một tay lên vuốt mặt hắn khẽ nói: “Có những thứ đã không thể thay đổi được cưỡng cầu mà làm chi…”
Trong mắt Hiên Viên Hạo ánh lên tia buồn bả, nàng nói như vậy là hắn thực không còn cơ hội sao, hắn có thể trách ai đây là do một tay hắn tạo nên bây giờ quả báo phải do hắn gánh chịu, hắn làm tổn thương sâu nặng người con gái mà hắn yêu nhất, cũng đã tổn thương đến trái tim của nàng.
“Ta không cầu nàng tha thứ, cũng không cầu nàng yêu ta, chỉ xin cho ta một cơ hội để một lần nữa có thể yêu nàng.” Trong mắt hắn bây giờ hoàn toàn là hình bóng của nàng, hắn không dám tưởng yêu nàng thực sự cự tuyệt với hắn sau đó đi lấy một nam nhân khác, hắn sẽ phát điên lên mất hắn đã không thể không có nàng rồi.
“Xin lỗi.” đây là đáp án của Kỳ Nhi.
“Nàng đến tột cùng muốn thế nào mới bằng lòng tha thứ cho ta?!” Đôi mắt đen láy của Hiên Viên Hạo nhiễm vẻ thống khổ “Ta biết ta làm rất nhiều chuyện có lỗi với nàng, thế nhưng… chỉ cần nàng nói cho ta biết nên làm thế nào, ta đều có thể sửa… Muốn ta nói xin lỗi… bao nhiêu lần cũng không sao…”
“Hạo.” Con ngươi trong suốt của Kỳ Nhi đầy vẻ kiên định “Ta nói xin lỗi chàng, không phải bởi vì ta không chịu tha thứ cho chàng, mà là bởi vì… tất cả phát sinh quá nhanh…”
Hai người cứ như vậy trong một khắc.
Hiên Viên Hạo bình tĩnh nhìn chăm chú người đang lẳng lặng nhìn mình: “Kỳ Nhi có thể cho ta đáp án chưa?”
“… Ta đáp ứng chàng.” Thanh âm nhu hòa êm tai phát ra từ trong miệng Kỳ Nhi “Ta nguyện ý thử thêm một lần nữa.” Trong mắt nàng mang theo tiếu ý nhàn nhạt, không thấy chút ưu sầu nào.
“Cảm ơn.” Dùng toàn lực ôm lấy phu nhân mình, thả lỏng cơ thể căng cứng, lẩm bẩm bên tai đối phương “Ta nhất định… sẽ tuân thủ lời hứa của mình, yêu nàng suốt đời suốt kiếp vĩnh bất phân ly.”
“Được rồi đừng nháo nữa, phải ngủ đó.” Kỳ Nhi cười hạnh phúc đẩy Hiên Viên Hạo ra, Ngược lại bị hắn thứa dịp nhào đến hôn tới tấp: “ưm…chàng…” Kỳ Nhi vung tay định đánh lại nghĩ nghĩ, đánh chết thì mình sẽ ở giá a, không thể đánh được. Kỳ Nhi nhìn Hiên Viên Hạo, nhưng chỉ thấy hắn cười thật giảo hoạt thôi.
“Ta muốn nàng.” Giọng nói khàn khàn đầy dục vọng nam nhân hòa với ôn nhu và chìu mến khiến Kỳ Nhi cũng ngẩn người, thừa dịp nàng ngẩn người Hiên Viên Hạo mỉm cười gian trá bắt đầu cuối xuống múc lấy đóa hoa trước ngực, tay còn lại xoa nắn bên kia.
Kỳ Nhi chỉ còn có thể thở dốc không ngừng rên rỉ từng tiếng đứt hoảng, bị hắn đẩy ngã xuống giường lại một trận hôn long trời lỡ đất
“Đợi đã…”
“Không đợi.”
“Thế nhưng…”
“Mỗi ngày đều như vậy mới tốt.” thanh âm đắc ý của tên nào đó “Như vậy có thể chứng minh ta không có ra ngoài ăn vụng a.”
“Chàng dám…”
“Đương nhiên ta không dám, cũng không cần, bởi vì phu nhân của ta xinh đẹp kiều mị như vậy mà…”
—— Sau đó đại sắc lang thực hiện được âm mưu bắt đầu chậm rãi ăn đại tiệc của nó, đem người kia gặm sạch sẽ từ đầu tới chân, một mẩu cũng không thừa.
Nhưng con đại sắc lăng kia chỉ lo gặm nhắm mà không chú ý con thỏ bên dưới nở nụ cười đầy gian ác, Hiên Viên Hạo suốt đời này ngươi cũng đừng mong thoát khỏi tay Kỳ Nhi ta.
…..
…….
………
Có những thứ không thể thay đổi được như tình yêu của ta dành cho chàng, nhưng có những thứ cũng phải thay đổi thôi……
Phiên Ngoại: Hái Hoa Tặc
Sự kiện này diễn ra sau năm năm, kể từ lúc đánh lui boss cuối của tam quốc.
.
.
Nếu hỏi chuyện gì gần đây trong giang hồ đang quan tâm chú ý nhất, đó chính là hái hoa tặc “mới vào nghề” thách thức nữ nhân Mãn Nguyệt Lâu.
Người mà hắn thách thức chẳng ai xa lạ chính là Nguyệt Kỳ Nhi con gái của ma giáo chủ, phu nhân của cổ vương Hiên Viên Hạo, bảo bối của nhị thư kí Mãn Nguyệt Lâu.
“Tên kia chắc chán sống rồi, bộ chưa nghe danh Mãn Nguyệt Lâu hay sao.”
“Ta nghe nói hắn chỉ mới nổi danh do thành công “hái” được đệ nhất hoa khôi của Lan Lan viện nên mới gông cuồng như thế.”
Mọi người đang tán gẫu hăng say thì chợt nghe có tiếng tiểu nhị vang lên từ bên ngoài – “Có khách đến!”
Lúc này đã quá ngọ, người trong tửu lâu cơm no rượu say rồi thì cũng đã sớm tan đàn, số lưu lại đa phần là nhàn rỗi chuyện phiếm. Trong lâu không đông khách, vì thế mà tiếng hét của tiểu nhị trở nên rất rõ ràng, khiến cho mọi người tò mò hướng mắt ra cửa chờ xem.
Người đến là một thanh niên tuấn mĩ, mày thẳng mắt sáng anh tuấn khí khách, một thân lam y càng thêm tiêu sái, môi hơi cong lên tạo một nụ cười nhẹ hút hồn người.
Mọi ánh mắt đều tập trung vào người đó cho đến khi hắn đi vào một nhã gian, cửa “két” một tiếng đóng lại, đánh thức những con tim còn đang thổn thức bên dưới.
“Hừ, một bọn thiển cận.” vị lam y công tử kia vừa vào phòng liền hừ lạnh nhìn ra cửa sổ, từ nơi đó nhìn ra có thể thấy được Mãn Nguyệt Lâu.
“Kỳ Nhi, dù nàng có phu quân thì sao, nàng chỉ có thể là người của Lăng Thiên ta thôi.” Trần Nghiêm nghiến răng “ba” một tiếng đập mạnh lên khung cửa sổ, trên đó xuất hiện một đạo vết nứt.
.
.
“Kỳ Nhi định xử lí sao.” Dương Liệt Hỏa mang cái bụng bầu 6 tháng nghe tin nàng bị hái hoa tặc gửi thư thách thức liền từ Ám Nguyệt giáo chạy đến Nguyệt Ảnh Lâu, hiện đang ngồi trong lòng ca ca nàng nghĩ trưa.
Kỳ Nhi vừa đặt mua vài cái thảm lông cừu thượng hạng trải ngoài sân, phía trên treo một tấm vải tơ tầm chống nắng, thế là giống như đi picnic, bài thêm vài món ăn để cho cả nhà đặc biệt là mấy bà bầu nằm dài ra đó.
“Có người đâm đầu vào cho muội chỉnh vì sao không nhận a~.” Kỳ Nhi cười thập phần khả ái.
Dương Liệt Hỏa và Nguyệt Tĩnh Dạ rùng mình, nụ cười này chính là vui sướng khi có người gập họa của muội ấy, xem ra là hỏi lộn người rồi, phải đi tìm tên hái hoa tặc kia cầu phúc cho hắn.
“Kỳ Nhi tỷ, đưa muội xem là thư nào?” Minh Châu nằm dài trên thảm lông đưa bàn tay ngọc về hướng nàng.
Minh Châu tiếp nhận thư nhìn sắc mặt đang cực kì khó coi của Hiên Viên Hạo mà thanh giọng đọc thêm một lần nữa: “Thân gửi Kỳ Nhi tiểu mỹ nhân, bổn công tử nghe danh nàng xinh đẹp kiều mị, cầm kì thi họa, ca vũ tinh thông tuyệt diệu, tối nay bổn đại gia sẽ đem khôi kia xxx để mở rộng tầm mắt, hy vọng Mãn Nguyệt Lâu không làm bổn vương thất vọng — Trần Nghiêm.”
Hiên Viên Hạo gương mặt đã khó coi nay càng khó coi gấp bội, sát khí ngùng ngục bóc cao ba trượng, đưa tay ôm lấy eo của ái thê kéo vào lòng khẽ “hừ” một tiếng.
“Hạo, chàng ghen?” Kỳ Nhi ngồi trong lòng Hiên Viên Hạo gối đầu lên vai hắn, đưa tay nắm lấy lọn tóc phía trước đùa vỡn.
“Không được sao hử?” Hiên Viên Hạo trừng mắt nhìn nàng, cuối đầu xuống tại môi nàng trác hôn một chút.
..kênh truyện chấm prồ...
“Ai da, ta nói Hạo ca, huynh cùng Kỳ Nhi tỷ cho dù có tốt cũng không cần phải lúc nào cũng biểu hiện ra ngoài, có phải muốn làm cho muội hâm mộ hay không?” Minh Châu ngồi bên trái cười đến hai mắt đều loan lên, trêu ghẹo nói, lời nói vừa dứt mọi người đều cười ầm lên.
Kỳ Nhi cười xán lạn: “Khiếu Hoa, quản giáo phu nhân của đệ đi, đều đã làm mẹ của hai hài tử rồi con chanh chua như thế.”
(giải thích một chút: muội xưng hô theo cấp bậc của người trong lâu, phu quân cũng theo đó mà xưng hô, dù cho PKH lớn tuổi hơn muội cũng gọi là đệ.)
Phong Khiếu Hoa cười ha hả nói: “Ta nhìn thế cũng nhìn không ra chanh chua đâu, chỉ là nói đúng tình hình thực tế thôi, mọi người xem có phải hay không.” nhất thời lại vang lên một trận áp chế tiếng cười, Kỳ Nhi mỉm cười dịu dàng nhìn Phong Khiếu Hoa, khiến hắn không dám cười nữa, giỡn à chọc giận Kỳ Nhi không phải muốn phu nhân đá hắn ra ngoài sao, giỡn tý là được rồi.
“Kỳ Nhi trở lại vần đề chính, mau nói kế hoạch cho mọi người tham gia đi, đừng đem chuyện tốt giấu một mình hưởng chứ.” Tiểu Miêu tay cầm chùm nho, bỏ vào miệng một trái, cười hạnh phúc nhìn nàng.
Lệ Phong tỷ tính tình lạnh lùng chỉ thản nhiên nói: “Tỷ cũng tham gia.”
“Được rồi, cũng chả có kế hoạch gì đầu…..bất quá….” Kỳ Nhi nói lập lững quét mắt xung quanh nhìn tất cả mọi người một vòng thấy mọi người đều nhìn nàng, nói ra một câu khiến cho người sau nàng muốn học máu: “Các tỷ phải kiềm chế Hạo lại, không cho hắn phá hư kế hoạch.”
“Nàng muốn làm gì…” Nói xong suy nghĩ một chút lại bổ xung thêm một câu: “Gì cũng được, ta. không. cho. phép.” bốn chữ cuối cơ hồ theo kẽ răng mà ra.
“Hạo huynh khoan hãy tức giận, nghe muội ấy nói hết đã.” Từ Trường Tuyết cười nói, aizz cảm thương thay cho một đời đệ nhất sát thủ a~, từ khi theo đại tú bà tính tình cũng thay đổi không ít.
“Nếu là Mộ Dung cô nương gặp phải tình trạng này huynh sẽ thế nào.” Hiên Viên Hạo nghiến răng nghiến lợi nói.
“Sát.” Từ Trường Tuyết không chút do dự nói ra đáp án, sau đó nhận ngay một ánh mắt của Độc Cô Thảo: không có tiền đồ.
“Kỳ Nhi, tỷ yên tâm đi có muội ở đây Hạo của tỷ muốn phá rối cũng không được, mau nói kế hoạch ra nha.” Tử Dương nằm gối đầu trên chân Đỗ Nhất vừa gậm bánh bao vừa hướng nàng cười nói.
“Tử Dương, miệng lưỡi muội lúc nào cũng lanh lợi, người khác còn chưa kịp nói, đều bị muội giành nói hết.” Bạch Vân Phi cười haha.
“Còn không phải bị Đỗ Nhất đệ nuông chiều quen, để choTử Dương có thể luyện thành một bộ võ mồm nước lửa bất xâm, đao thương bất nhập như hôm nay.” Kỳ Nhi cũng cười đùa theo.
“Hừ, phu quân tỷ chắc không nuông chiều tỷ chắc.” Tử Dương Khinh bỉ liếc qua.
“Nói đi đâu, vấn đề chính.” Độc Cô Thảo định quăng nguyên chùm nho vào Kỳ Nhi nhưng không biết nghĩ sao lại chỉ quang 1 trái.
Hiên Viên Hạo đưa tay đón lấy trái nhi kia, bóc vỏ ngoài đút cho Kỳ Nhi ăn, phu nhân của hắn ân nho hay mấy loại trái khác cũng không ăn vỏ, Kỳ Nhi mỉm cười nhường người chụt lên má Hiên Viên Hạo một cái.
“Mọi người xích lại đây muội nói cho nghe.” Kỳ Nhi đưa tay vẫy vẫy với môi người, cần gì xích lại bọn họ đều là cao thủ kế bên như vậy dù nói nhỏ cũng nghe.