Mọi người nghe xong nhất tề cười ái muội, duy chỉ Hiên viên Hạo đầu muốn bốc khói, nhưng chưa kịp làm gì đã bị ba đại cao thủ, Từ Trường Tuyết, Lãnh Ngân Phong, Triệu Minh Hàn trấn áp, Tử Dương cười hì hì lấy trong ngực ra một lọ thuốc màu trắng đổ ra một viên cho vào miệng Hiên Viên Hạo….
….
Đêm tối…trời đang không trăng, không sao, không gió, không mây, có ai đang đi ngang đây……( =)) )
Một bóng đen nhanh nhẹn lẻn vào Nguyệt Ảnh Lâu, dừng trước phòng ngủ của Kỳ Nhi, khinh công người này thật cao đáp xuống mà không gây một tiếng động nào cả.
Kỳ Nhi trong phòng, tay chống đầu nhìn ra ngoài cửa, bên ngoài một làn mê hương được thổi vào phiêu tán khắp gian phòng. Nàng cười lạnh, trở mình nằm xuống giường giả bộ ngủ.
“Két…” Cửa bị đẩy nhẹ vào, cửa vừa khép lại bên ngoài từ trong hơn mười người phi thân lên nóc nhà bao vây xung quanh căn phòng, ai trong bọn họ cũng đều cười……tà ác.
“Hảo mỹ nhân, bổn đại gia đến đây.” Người đên chính là Trần Nghiêm, hắn cho rằng mê dược của mình là vô địch, đã làm vơ chồng Kỳ Nhi ngủ say, chỉ cần giết Hiên Viên Hạo bắt Kỳ Nhi đi là được, nhưng hắn không chú ý ở trên bàn trà nhang thơm vẫn tỏa ra nghi ngút…..
Trần Nghiêm vén lên sa trướng, bên trong chỉ có một cô gái đang nằm, tóc xõa ra như thác, khuôn mặt hoàn mĩ ngũ quan tinh xảo: “Thiên tiên….trên đời này đúng là có tiên nữ hạ phàm…” Trần Nghiêm lẩm bẩm, nước miếng đều chảy đến cằm.
Kỳ Nhi cố tình xõa tóc ra, quần áo bảy phần mặc ba phần hở, xương quai xanh ẩn hiện trong cái áo ngủ, hương khói trong phòng còn lượn lờ khung cũng trở nên liêu trai vô cùng.
Vươn tay ra định nhắc mĩ nhân lên, nhưng mĩ nhân trên giường đột nhiên mở mắt ra cười ngọt ngào với hắn: “Chào mừng chàng đến với QUỶ. NGUYỆT. LÂU.”
“Nàng không trúng mê hương.” Trần Nghiêm cả kinh lùi về sau, mắt nhìn chung quanh nhung không phát hiện ra gì cả.
“Tướng công không phải đến đón thiếp sao?” Kỳ Nhi kéo chăn ra bước xuống giường tiến lại gần hắn, mắt phượng kiều mị khẽ chớp, môi anh đào hé ra câu dẫn người.
Trần Nghiêm nhìn nàng cả buổi cuối cùng mỉm cười đưa tay ôm lấy cái eo nhỏ kia, kéo mĩ nhân trước ngực vào lòng đưa tay nâng cằm nàng lên, nói: “Là nàng câu dẫn bổn đại gia ta.” nói xong cuối xuống hôn.
Kỳ Nhi lách mình từ trong tay hắn nhẹ nhàng thoát ra đi đến bàn trà: “Phu quân sao lại gập còn chưa uống chén trà…a~~” Kỳ Nhi hơi cuối xuống vai áo hơi tuốt lộ ra một chút da thịt tuyết trắng.
“rắc.” Từ đâu đó vọng lại tiếng một vật bị bẻ gãy.
Kỳ Nhi tâm không khỏi thở dài, Hạo của nàng mất bình tĩnh rồi nếu còn diễn nữa sợ rằng hắn sẽ liều mạng với mấy ca ca đệ đệ, tỷ tỷ muội muội ngoài kia mất.
“Phu nhân, xuân tiêu một khắc đáng giá ngàn vàng.” Trần Nghiêm cười đến tà mị bước qua định ôm lấy nàng.
Kỳ Nhi biết là hết “đùa” cùng hắn được nữa rồi nên cười lạnh nói: “Trần Nghiêm đây là ngươi tìm đến chết chớ trách Kỳ Nhi ta vô tình, trên đời này chưa ai dám thách thức ta như vậy mà còn sống.”
“Mỹ nhân sao lại trở mặt nhanh vậy, đến để bổn đại gia thương nàng.” Trần Nghiêm nào còn để ý gì khác mỹ thực trước mắt không ăn có lỗi với ông trời lắm nha.
“Ngươi quả thực đúng là bổn a bổn.” Kỳ Nhi lạnh nhạt nói, tay vung Phệ Hồn Tiên đánh về phía hắn nhanh như thiểm điện.
Trần Nghiêm cả kinh, hắn xác định là nàng không có võ công vì sao lại xuất ra được nội lực kinh hồn như vậy, thấy tình thế không ổn hắn phi thân lao ra ngoài.
Kỳ Nhi cũng chỉ chờ có thế, nàng nhếch mép cười thu lại trường tiên: “Trần Nghiêm ta xem ngươi làm sao thoát khỏi bàn tơ động của Mãn Nguyệt Lâu chúng ta đây.”
Bên ngoài, Trần Nghiêm vừa lao ra hoàn toàn bất động, bên trái hắn có bồn người một cô nương áo tím đang cầm vài cái bình cười thập phần “gian xảo” nhìn hắn, một cô nương khác tay cầm trường tiên dài bên cạnh là bạch hổ và lang, kế bên các nàng là hai nam nhân anh tuấn.
Bên phải hắn có bồn người, hai cô nương một người áo đỏ một người áo hồng, bên cạnh là hai nam nhân gương mặt nghiêm nghị.
Phía trước cũng là bốn người một nữ nhân gương mặt khuynh quốc khuynh thành, một nam nhân tà mị, thêm một nam một nữ băng lãnh hàn khí.
duy chỉ có phía sau là ba người, một nữ nhân mặc lục y cười đến loan loan mắt, hai nam nhân đứng kế nàng một bình tĩnh thản nhiên, người còn lại hình như rất tức giận.
Dù là hướng náo hắn cũng không thể thoát, nhìn sơ qua cũng biết bọn họ là nhân trung chi long phượng, chẳng những xinh đẹp và anh tuấn hiếm thấy, còn có thể nhìn ra võ công là cao thủ trong các cao thủ mà hắn từng thấy.
“Trần Nghiêm, còn muốn hay không bắt muội muội ta cùng ngươi…” Tiểu Miêu che miệng cười duyên nhìn qua Hiên viên Hạo đã giận đến nhất phật thăng thiên nhị phật xuất thế.
“Cứ giao hắn cho tỷ xử lí.” Độc Cô Thảo nói, hai mắt đã híp lại thành hình bán nguyệt.
“Không được ta cũng tham gia.” Mộ Dung Tử Như liếc mắt qua.
“Muội cũng muốn hành hắn.” Minh Châu vuốt vuốt sơi trường tiên trong tay.
“Vậy muội đương nhiên cũng có phần.” Tử Dương nào bỏ qua chuyện tốt, có người cho nàng thử dược a~~~
“Ta cổ vũ thôi.” Dương Liệt Hỏa mỉm cười, bọn ai cũng tham gia rồi người kia chết là chắc không cần đến nàng đâu, chỉ cần đứng xem là được rồi.
“Tỷ cũng vậy.” Lệ Phong môi hơi cong tạo một nụ cười âm lãnh.
“cho hắn làm tiện thụ đi.” Kỳ Nhi từ trong bước ra, Hiên Viên Hạo nhìn nàng ăn mặc mỏng manh, nhíu mày, chớp nhoáng một cái lấy từ trong phòng ra chiếc áo khoác bằng lông hồ ly trắng khoác lên cho nàng, đưa tay ôm lấy nàng vào lòng.
“Đúng nha, Phiêu Hương Viên đang thiếu người a.” Minh Châu vui vẻ hoan hô.
“Ưm…” Độc Cô Thảo nhìn Trần Nghiêm từ trên xuống dưới từ dưới lên trên một lần gật đầu nói: “Đúng là cố tố chất của thụ.”
“Để muội hạ dược kia cho hắn đi.” Tử Dương nhanh miệng nói.
“Dược gì thế?” Dương Liệt Hỏa hiếu kì hỏi.
“Là dược khiến nam nhân bất lực đó, nghe nói Dương muội đang trong giai đoạn nghiên cứu.” Tiểu Miêu meo meo trả lời.
Toàn thể nam nhân trong lâu công thêm tên hái hoa tặc chính giữa, nuột một ngụm nước miếng và đổ mồ hôi lạnh toàn thân, Đỗ Nhất đứng bên cạnh Tử Dương nghe xong đã mồ hôi ướt cả áo.
“Tử Dương muội nghiên cứu cái đó định làm gì thế?” Kỳ Nhi cũng rất hiếu học a~
Toàn thể nam nhân vì một câu hỏi này lại đổ mồ hôi còn gấp hai lần trước, không tự chủ liếc mắt nhìn nhau xem ai đã chọc giận vị thần y này rồi, không khéo thì….toàn thể lại ăn ý liếc mặt xuống nhìn tiểu huynh đệ của mình.
“Trước tiên giam tên này tại Thiên Sát điên, chúng ta cứ từ từ hành hạ.” Tử Như cười tà ác nhìn hắn.
“Tam vương gia cứu mạng, đây là phạm pháp.” Trần Nghiêm liều mạng hướng Bạch Vân Phi kêu cứu.
Tiểu Miêu liếc mắt nhìn phu quân lập tức nhận được câu trả lời vô cùng hài lòng: “Ta không thấy gì hết.”
“Kiếm Vương….” Chưa nói hết đã bị Độc Cô Thảo đánh gãy: “Ở đây chỉ có Cẩm Chướng Mãn Nguyệt Thôi.”
“Tử Dương cô nương ta bỏ ra 10 vạn hoàng kim chỉ cần ngươi hạ độc tất cả bọn họ.” Trần Nghiêm giở chiêu bài mua chuộc và chia rẻ.
“Người bây giờ lấy đâu ra 10 vạn hoàng kim.” Minh châu khinh thường liếc hắn.
“Có…có…có…ngươi chỉ cần đến nơi xx núi yy động zz sẽ gặp thôi.” Trần Nghiêm gấp đến hoảng.
“Cám ơn ngươi nha.” Tử Dương cười ngọt ngào nhìn hắn.
“Ta đã nói ra nơi để tiền, ngươi mau cứu ta.” Trần Nghiêm định Chạy lại Tử Dương lại bị một câu của nàng bức lui: “Ta có nói nhận lời sao.”
“Sở Lam..” theo tiếng nói một bóng đen lướt ra nhanh như chóp túm lấy cái tên đi bắt không được gà còn mất luôn nắm thóc, Tiền mất tật mang kia vào Thiên Sát điện chờ chủ nhân và các tiểu thư xử lí.
“Mọi người mệt rồi về nghĩ đi thôi.” Kỳ Nhi nói xong đã thấy mấy cái bóng xẹt xẹt, không còn ai trong Nguyệt Ảnh các của nàng
.
.
“Hạo chàng còn giận sao.” Kỳ Nhi Hiên Viên Hạo lôi vào phòng quăng lên giường…đi ngủ.
“Hừ.” Hiên Viên Hạo hừ một cái cũng không nói gì.
Kỳ Nhi biết nàng giỡn cũng hơi quá, đã có phu quân còn bày ra tư thế quyến rũ người khác: “đừng giận, sẽ không có lần nào nữa.”
Hiên Viên Hạo im lặng nhắm mắt như đang ngủ, không thèm nghe phu nhân mình ôn nhu nói.
“Được rồi chàng muốn thế nào đây?” Kỳ Nhi hết cách nhìn phu quân nàng cứ như là tiểu tức phụ ấy.
“Vậy nàng mau đến bù cho ta.” Hiên Viên Hạo trở mình đè lên người nàng.
“Chỉ vậy thôi sao.” Kỳ Nhi đưa tay vòng qua cổ hắn dâng lên đôi môi anh đào cùng hắn triền miên.
“Chết tiệt, nàng…tiểu yêu tinh.” Hiên Viên Hạo ôm lấy nàng mãnh liệt hôn xuống, căn mút, bắt lấy lưỡi nàng ôn nhu đùa giỡn. Phu nhân của hắn khi nãy ba phần kiều mị bảy phần câu dẫn hướng hắn, vậy đừng trách hắn “sử dụng” gia pháp với nàng, ái bảo nàng hôm nay làm hắn cực kì sinh khí. (vâng gia pháp trên giường)
Trướng màn được hạ xuống ngăn cách với bên ngoài, từng kiện y phục theo đó bay ra ngoài, bên trong chỉ còn có hai thân thể xích lỏa trần trụi quấn lấy nhau, dây dưa một chỗ, hành động theo bản năng nguyên thủy nhất của con người.
Phiên Ngoại: Cường Đoạt “Mỹ Nhân”
Phần 1:
Thời gian trôi đi thật mau thấm thoát đã 13 năm trôi qua, người trong Mãn Nguyệt Lâu vẫn vậy, có khác chăng là các bảo bối ngày nào nay đã lớn và thành danh trong giang hồ.
Nguyệt Kỳ Nhi phu nhân lâu chủ Tuyết Vũ Lâu Hiên Viên Hạo, vì hắn sinh hạ ba đứa nhỏ, một cặp song sinh và một bé trai đáng yêu bậc nhất, được liệt vào tam bảo của Mãn Nguyệt Lâu.
Con cả tên Hiên Viên Dật 17 tuổi là một người ôn hòa, nhưng lãnh đạm hết thảy, giang hồ danh xưng lãnh công tử, thừa kế khuôn mặt từ cha tuấn mĩ phi phàm nhưng lại mang vài phần “nai con” từ mẫu thân, khiến Hiên Viên Dật nhìn qua như một công tử yếu đuối, bởi dáng vẻ cũng khá mảnh khảnh, nhưng đó là người ngoài nhận xét.
Trong lâu ai lại chẳng biết, Hiên Viên Dật một thân công phu từ mẫu thân, kì tài võ học còn có cả sử dụng cổ trùng từ phụ thân, nói hắn văn nhược thật sự là quá xem thường. Nhưng cũng có chuyện người trong lâu không biết ngay cả Hiên Viên Hạo phụ thân của Hiên Viên Dật cũng không biết chỉ có Kỳ Nhi mẫu thân của hắn là rõ ràng nhất.
Hiên Viên Dật bề ngoài ôn hòa nhưng bên trong lạnh lùng vô cùng, đây cũng là di truyền từ Kỳ Nhi ngoài nóng trong lạnh, đối người trong lâu hắn rất ôn nhu, nhưng người ngoài lâu thì một cái lãnh đạm, nếu là người hắn không thích chính là vô tình cùng lãnh khốc.
Muội muội song sinh của hắn Hiên Viên Tuyết 17 tuổi là một mỹ nhân, nàng ôn nhu và chu đáo, đôi khi lại tinh nghịch, hoàn toàn thừa hưởng khuôn mặt từ phụ thân duy chỉ có cái tính thích “độc cô” của mẫu thân là di truyền triệt để, nàng không thích võ công mà thích y thuật của Tử Dương a di, tuy không giống a di là thần y, nhưng nếu kết hợp với độc y của mẫu thân cũng không ai dám khi dễ nàng.
Đệ đệ duy nhất của hắn là Hiên Viên Lân 12 tuổi một trong tam bảo của Mãn Nguyệt Lâu, vừa sinh ra thì đã định sẵn cả đời được yêu sủng, ngay cả hắn trước mặt đứa em này cũng không đào đâu ra được cái gì là lạnh lùng hay lãnh đạm được, bé đáng yêu, ngây thơ và trong sáng.
“Đại ca..” một thân ảnh nhỏ nhắn chạy lại gần Hiên Viên Dật.
“Lân nhi, đừng chạy coi chừng té, sao lại ra đây một mình?” Hiên Viên Dật thành công tiếp được Hiên Viên Lân đang lao vào lòng mình.
“Đệ ngồi trên kia thấy ca nên chạy xuống, ca ca lần sau dẫn đệ ra ngoài ngoạn đi.” Hiên Viên Lân vừa nói vừa lấy tay chỉ nơi mình vừa chạy xuống.
Hiên Viên Dật nhìn qua, đấy chẳng phải là Thảo Phong Các sao: “Có mệt không.” ôm lấy đệ đệ đi ngược hướng ngôi nhà kia, trở về Nguyệt Ảnh Lâu của mẫu thân.
“Không mệt, cái này cho ca ca.” Hiên Viên Lân lấy từ trong hà bao màu vàng bên hông ra một cái bánh điểm tâm, đưa vào trong miệng Hiên Viên Dật.
“Hảo ngon.” Hiên Viên Dật cắn lấy một miếng cười nói, hắn không thích đồ ngọt nhưng không nỡ làm đệ đệ này buồn.
“Chỉ được ăn cái này thôi, còn lại là của mẫu thân, phu thân và nhị tỷ.” Hiên Viên Lân cười tươi vỗ nhẹ cái túi bên hông.
Hiên Viên Dật hôn một cái bên má đệ đệ tâm nhủ: đã 12 tuổi rồi sao vẫn đáng yêu như thế, thân hình cũng chỉ khoảng đứa trẻ tám chín tuổi nhỏ nhắn dễ bồng, tay chân thì cứ nộn nộn toàn thịt là thịt, màu da hồng hồng nhìn thật mềm, thật muốn cắn một cái.
“Mẫu thân.” Từ trong lòng ca ca nhảy xuống Hiên Viên Lân nhào vào lòng mẫu thân.
“Lân nhi, lại chạy đi đâu?” Kỳ Nhi lấy ra khăn lụa lau mồ hôi cho con.
“Mẫu thân hảo.” Hiên Viên Dật vào phòng ngồi xuống bên cạnh mẫu thân, nhìn kĩ thì từ năm hắn 10 tuổi đến nay mẫu thân cũng không già đi chút nào, tuy tóc người bạc trắng nhưng như vậy càng tăng thêm nét yêu mị, chẳng những mẫu thân hắn mà còn có cả các a di, cô cô, dì, đếu như thế cả.
Làm sao già được, từ sau khi kháng boss cuối xong, Hiên Viên Hạo vì bù đắp thê tử một đêm bạch phát mà ngày đêm luyện ra cổ nhan, duy trì nhan sắc mãi mãi, nhưng mỗi tháng phải đưa vào người một con, đưa đủ 12 lần là thành công.
Nhưng Kỳ Nhi nhất quyết phải cùng chúng tỷ muội mới được, nàng sẽ không hưởng phước một mình, nhưng cổ nhan rất khó dưỡng cũng chỉ có đúng 12 con làm sao mà cho các tỷ muội khác được, Kỳ Nhi đem chuyện này ra bàn bạc, sau 2 canh giờ căng thẳng rốt cuộc cho ra kết quả: Tử Dương sẽ đi luyện dược tăng công hiệu của cổ nhan lên, chỉ cần một con và hai viên dược là đủ. Kết quả chính là nữ nhân Mãn Nguyệt Lâu nhan sắc trường tồn, mà trong lâu lại “thỉnh thoảng” có trộm ghé thăm.
“Dật nhi, không phải con đi xem sinh ý cùng cha sao.” Kỳ Nhi đưa tay vén tóc lại cho Hiên Viên Duẫn nhìn Hiên Viên Dật nói.
“Phụ thân còn xem lại sổ sách một chút, lát sẽ về sau.” Hiên Viên Dật rút ra một cây trâm ngọc đưa cho mẫu thân: “Cái này là phụ thân mua về cho người, bảo hài nhi đưa.” Nói xong lại lơ đãng nhìn ra cửa sổ.
Kỳ Nhi mỉm cười, đứa con này vốn rất hiếu thuận, lại cứ mỗi lần tặng quà cho nàng lại nói là của phụ thân đưa, bất quá nàng cũng không vạch trần: “Cảm ơn con Dật nhi.”
“Một lát bồi mẫu thân đi ra ngoài lựa vải đi.” Kỳ Nhi đưa tay đặt trâm lên bàn, nàng đã có thói quen chỉ cài hai cây bạch trâm cùng huyết thảo trâm của Zổ tỷ thôi.
“Một lát con định đi thăm Lân ca ca.” Hiên Viên Dật nở nụ cười nhìn mẫu thân.
“ừ, vậy con đi đi.” Kỳ Nhi đưa tay bế bảo bối nhỏ vào phòng ngủ, Hiên Viên Dật nhìn mẫu thân đã khuất bóng liền dùng khinh công phi thân đi.
Kỳ Nhi trong phòng lắc đầu: “Nó tưởng rằng ta cái gì cũng không biết sao, thật là…”
.
.
.
Nam Cung Tướng Quân Phủ.
Một nam tử ôn nhuận như ngọc đang ngồi uống trà trong phòng, đương triều tướng quân trẻ nhất của Thùy thiên quốc, năm nay chỉ mới 22 tuổi đã lập không ít chiến công, một người nhã nhặn ôn nhu, biết bao thiên kim tiểu thư đều đem lòng gởi gắm, nhưng Nam Cung Lân thờ ơ không để ý tới, không phải hắn không muốn mà là không được, trong lòng hắn đã có người khác.
Khẽ thở dài, buông xuống chén trà, nhìn ra bầu trời bao la bên ngoài, mấy con chim kia tự tại biết mấy, hắn cũng muốn được như vậy nhưng phụ thân gởi gắm niềm tin vào hắn, hắn không thể làm người thất vọng.
“Đang nhìn cái gì mà thất thần?” Một giọng nói lãnh ngạch từ sau truyền đến, tiếp theo Nam Cung Lân rơi vào lòng ngực quen thuộc phía sau.