“Hỗn láo, dám đánh người của bản công chúa.” Chu Minh Loan tức giận hướng về đám người cất tiếng nói mang theo vài phần khi chất công chúa.
“Ngươi tưởng mình còn là công chúa.” Tử Như cười nhạt, “Đụng đến cháu dâu của ta, ngươi nghĩ mình còn có thể sống sao.” lời nói nhẹ tựa lông vũ lại lạnh như hàn băng.
“Hừ, ngươi lợi dụng Lân nhi, âm mưu ám sát hoàng đế ngươi tưởng kế hoạch trù bị rất tốt, không ngờ giữa chừng nhảy ra một trình giảo kim đúng không.” Minh Châu cười lạnh.
“Để ta nói cho ngươi hay…” Kỳ Nhi nhấp một ngụm trà từ tốn nói: “Kha Lạp quốc đã đổi chủ, mà toàn thể hoàng thất có họ Chu đều bị giết hết rồi, ngươi bây giờ căn bản cũng chỉ là một công chúa vong quốc thôi.”
Ngay lúc đó tại trong hoàng cung Thùy Thiên nhận được tin báo, Kha Lạp quốc toàn thể hoàng tộc mang họ Chu trong một đêm bị giết sạch không chùa một người, tể tưởng Lưu gia lên chấp hành triều chính tự mình xưng vương.
Hoàng đế Thùy Thiên không khỏi một trận mồ hôi lạnh toàn thân, Mãn Nguyệt Lâu quả nhiên không thể đụng đến, trong một đêm giết gần một ngàn người.
“Ta không tin, ta không tin.” Bất chấp hình tượng công chúa, Chu Minh Loan chỉ tay vào mặt Kỳ Nhi rống to.
“Chát chát.” Chu Minh Loan bị ăn tát ngã ngồi trên nền nhà, hai tay bưng mặt vẻ mặt thống khổ kinh hoàng.
Lúc này nàng đã biết ai là người đánh nàng, là nữ nhân mặc hắc y băng lãnh kia vì tay nàng ta còn khi đánh xong còn đang giơ lên trên không.
Chu Minh Loan hoảng sợ, muốn chạy trốn, phải chạy trốn đám người ma quỷ trước mắt, đó là ý nghĩ trong đầu nàng hiện giờ.
Nhưng chưa chạy ra đến cửa, nàng đã bị hoa cốt tiên của Lãnh Minh Châu bắt được kéo trở về, mặt đập thẳng vào nên nhà, khóe môi chảy tơ máu, khuôn mặt tạm cho là xinh đẹp hóa thành thê thảm vô cùng.
“Công chúa, công chúa.” Châu nhi hoảng sợ nhìn chủ nhân bị hành hạ nhưng không thể tiến lên ngăn cản, hai chân nàng đã mềm nhũn muốn chạy cũng không được.
“Bổn cung tru vi cửu tộc nhà ngươi.” Chu Minh Loan gào lên như con thú hoang.
“Bản vương phi chờ ngươi.” Nô tỳ đầu tiên nói chuyện củng Chu Minh Loan thì ra là tam vương phi Tiểu Miêu, nàng tháo ra lớp mặt na da người lộ ra khuôn mặt xinh xắn nhưng biểu tình lại mang một chút tức giận.
“Người đâu đem nàng ta giam vào Thiên Sát điện.” Từ Trường Tuyết phất tay, nơi đây là đại sảnh tụ hợp của các nàng ấy, hắn không muốn máu của nữ nhân kia làm ô uế nơi này,
“Khoan đã.” Minh châu Lên tiếng.
“Muội muốn làm gì?” Lệ Phong rốt cuộc lên tiếng, sau ngần ấy năm tính tình Lệ Phong cũng không phải là tiếc chữ như vàng nữa, dù sao cũng làm mẹ rồi.
“Cứ giao cho muội xử lí ả đi.” Minh Châu cười tà nói.
Độc Cô Thảo nhìn nàng mỉm cười, Minh châu nhìn thấy ủ rũ lên tiếng: “Thì đưa cho Zổ tỷ trước, tháng sau lại đưa cho muội.”
Độc cô Thảo hài lòng gật gật đầu, không nhìn nàng ta nữa, Kỳ Nhi lắc đầu hết cách, chúng tỷ muội cũng không biết nói gì cả.
(cứ đến đây thôi, ai xử tiếp muội đi, hành nó cho đến chết, Pn này còn một màn đám cưới mở đầu cho một chuyện khác nữa.)
…
Năm ngày sau.
Pháo hoa ngập trời, tiếng kèn trống đón dâu linh đình, các cô nương trong Mãn Nguyệt Lâu người cầm lì xì, người cầm bánh phu thê đứng trước cửa phân phát cho mọi người, cả tòa nhà Mãn Nguyệt Lâu treo vải đỏ rực rỡ, chói mắt, người ra vào tấp nập không ngừng.
Hôm nay chính là lâu chủ phu nhân Tuyết Vũ lâu “thú thê” cho con trai, con dâu lại chính là một nam nhân, dù nam phong thịnh hành nhưng chưa ai lại đi lấy một nam nhân vào nhà làm thê tử chính thức bao giờ.
Tiếng kèn của đội đón dâu dừng trước cửa Mãn Nguyệt Lâu, đội dâu dài từ tướng quân phủ đến Mãn Nguyệt Lâu, hàng tá các loại lễ vật, vải vóc, hương liệu, bảo vật, kim ngân nối đuôi nhau tiến vào Mãn Nguyệt Lâu.
đi đầu đội dâu là một cổ kiệu do 8 con bạch mã kéo xe, rèm xe màu đỏ như lửa, bên trong ngồi một nam nhân mặc hỉ phục, anh tuấn mà xinh đẹp, dù nam nhân không thể dùng từ này nhưng không thể dùng từ nào nữa để diễn tả, nam nhân mặt mày loan loan, gương mặt vừa phấn khởi vừa lo lắng.
Kiệu dừng trước lại, có một nam anh tuấn khác đem theo một chút nét trẻ con lại vài phần thành thục cười nhẹ nhìn người trong kiệu, vươn ra bàn tay đưa đến trước kiệu, từ trong một ngọc thủ trắng nõn mảnh khảnh như nữ nhân đặt vào bàn tay ấy.
Hiên Viên Dật dẫn theo thê tử đến trước đại sảnh động nghẹt người, Kỳ Nhi và Hiên Viên Hạo ngồi chủ vị, các tỷ muội chia nhau ta ngồi hai bên, ai nấy thần tình vui vẻ, dù sao cũng hơn mười năm rồi trong lâu mới có chuyện vui như vậy.
Hiên Viên Dật và Nam Cung Lân không đội khăn hỉ tiến vào quỳ xuống hướng hai người chủ vị cúi lạy, bái xong thiên địa cũng không gấp động phòng, dù sao cũng là hai cái nam nhân không cần giống như tân nương trong phòng chờ chồng, tùy ý có thể tiếp rượu của bạn bè xung quanh.
Hiên viên Dật cũng không cho ái thê đi tiếp rượu mà là bưng lên hai chén trà tiến về phía mẫu thân và phụ thân lần nữa quỳ xuống:
“Phụ thân, mời dùng trà.”
“Phụ thân, mời…. dùng trà.” Lần đầu tiên gọi Hiên Viên thúc thúc là cha, Nam Cung Lân cảm giác hơi kì lạ.
Hiên Viên Hạo uống trà do trưởng tử cùng con dâu dâng lên, khẽ gật đầu, mỗi người cho một cái hồng bao, một câu cũng chưa nói, phảng phất hết thảy đã muốn biểu lộ tại vẻ tươi cười trên khuôn mặt.
“Mẫu thân, mời dùng trà.”
“Mẫu thân, mời dùng trà.”
Kỳ Nhi cười tủm tỉm uống xong trà, hai tay nâng Nam cung Lân dậy, nói: “Lân nhi à, nơi này về sau vĩnh viễn chính là nhà của con, có chuyện gì không hài lòng cứ nói với ta, nếu tên tiểu tử kia dám bắt nạt con, ta tuyệt đối giúp con không giúp hắn.”
“Mẫu thân sẽ không có chuyện đó đâu.” Hiên Viên Dật kéo tay thê tử lại tránh cho thê tử bị mẫu thân ăn đậu hủ mà chết dưới tay phụ thân lúc nào cũng không biết.
Nam Cung Lân tuy không muốn nhưng gương mặt vẫn đỏ lên một chút, càng làm tăng nét kiều diễm lạ thường, Hiên Viên Dật nhìn thấy hận không thể nuốt tươi hắn luôn, nhưng không thể vẫn là không thể nếu hôm nay không dâng trà hết cho các thúc thúc, a di, thì đừng phòng động phòng yên ổn.
“Ta nói Dật nhi ngươi, cảm tình cùng Lân Nhi cho dù có tốt cũng không cần phải lúc nào cũng biểu hiện ra ngoài, có phải muốn làm cho Bạch cô cô của con hâm mộ hay không? Tay đến bây giờ còn nắm chặt, cũng phải để cô cô của con có cơ hội sờ đến tay Lân Nhi chứ, con nói được không?” Bạch Vân Phi cười đến hai mắt đều loan lên, nhìn hai người vẫn đang nắm chặt tay trêu ghẹo nói, lời nói vừa dứt cả đại sảnh mọi người đều cười ầm lên.
Hiên Viên Dật hắc tuyến: “Bạch cô cô, quản giáo phu quân của cô cô , đều đã làm cha của ba hài tử rồi còn như thế.”
“Lân Nhi, Bạch cô cô chúc hai người ân ân ái ái, hạnh phúc mỹ mãn, bạch đầu giai lão.” Tiểu Miêu mỉm cười lấy ra hồng bao đưa cho hai người. Nhận lấy hồng bao hai người đi đến trước mặt đại thư kí Mãn Nguyệt Lâu — Lệ Phong.
Lệ Phong tính tình lạnh lùng chỉ thản nhiên nói: “Nhất định phải hạnh phúc.” Cái gì cũng chưa nói, bất quá năm chữ cũng đã đủ bao hàm sự chúc phúc cùng yêu thương đối với cháu trai của mình.
“Lân Nhi về sau nhất định phải thường xuyên ghé vào Thiên Sứ Các, chỗ của ta có rất nhiều thứ thú vị cho con xem.” Một nữ tử mặc váy dài màu tím nhạt tiến lên vài bước kéo lấy tay Nam Cung Lân tranh thủ ăn đậu hủ mĩ nam.
“Minh Châu nói cái gì, miệng lưỡi lanh lợi những lời tốt đẹp đều bị muội giành hết.” Dương Liệt Hỏa cười khanh khách đánh vào tay của Minh Châu đang kéo lấy tay Nam Cung Lân.
“Đúng đó, ta cũng không biết nương tử của ta sinh như thế nào lại mồm mép lanh lợi như thế.” Phong Khiếu Hoa cười tiếp lời.
“Còn phải phải do thúc thúc nuông chiều hay sao.” Hiên Viên Dật tiếp nhận hồng bao nói.
“Tiểu tử nhà ngươi đừng để cho chúng ta thấy ngươi cưng chiều Lân Nhi nếu không thì biết tay chúng ta.” Nguyệt Tĩnh Dạ lên tiếng.
“Dật nhi, về sau đã là người lớn, tốt nhất vợ chồng phải hòa thuận mỹ mãn nha, nhớ kỹ thê tử là lấy về để thương, không thể khi dễ.” Tử Như khó được nghiêm túc nói.
Mang theo Nam Cung Lân đi đến trước mặt Ngân Phong thúc thúc, tính tình của thúc thúc này của bọn họ nghiêm túc trầm ổn, lúc này Ngân Phong vỗ vỗ vào vai của Hiên Viên Dật nói: “Dật nhi, rốt cuộc trưởng thành, về sau không còn là tiểu hài tử nữa, làm việc gì cũng phải suy nghĩ cho thê tử, như vậy mới là một hảo trượng phu.”
Độc Cô Thảo cười tủm tỉm nói: “Dật Nhi a~, về sau có người quản, có thê tử tốt như vậy, nhìn con về sau còn có thể giống như một con ngựa hoang hay không, nhớ phải thường xuyên đem thê tử đến Thảo Phong Các của ta nha.”
Triệu Minh Hàn và Từ Trường Tuyết xưa nay vẫn là người ít nói, chỉ đưa hồng bao cho hai người rồi thôi cũng không nói thêm gì cả, đúng lúc Hiên viên Dật định đưa thê tử đi động phòng lại nhảy đâu ra vài tiểu hài tử chen vào kéo lấy tay thê tử hắn ríu rít nói.
“Lân ca ca, nhất định phải đem Dật ca áp chế, bằng không cái đuôi của Dật ca nhất định sẽ vểnh lên trời.” Con gái nhỏ của Lãnh Minh châu nghiêm trang nói.
Vừa nói xong cả đại sảnh nhất thời lại bùng nổ một tràng cười, Hiên Viên Dật xanh mặt nói: “muội nói bậy bạ cái gì hử.” vừa nói vừa đưa tay béo má muội muội.
Phong Như Minh vểnh môi hướng Kỳ Nhi nói: “Kỳ Nhi a di xem, là thế đó, Dật ca quá khi dễ người.”
Đỗ Nhất cười to nói: “Nói rất đúng, nói rất đúng, không hổ là con gái của Minh Châu, ha ha.”
Nam Cung Lân nhìn cảnh tượng trước mắt cảm thấy hạnh phúc dạt dào, mọi người không nghi kị hắn là nam nhân vẫn tiếp nhận hắn. yêu thương hắn như nhi tử, từ nhỏ đã mất mẹ, bây giờ lại có một đại gia đình bên hắn thật sự là ngoài sức tưởng tượng.
“A di, thúc thúc, mẫu thân, phụ thân, đại tẩu ở đâu? Vân Thiên cùng bọn đệ đệ đến xem tân nương tử.” Ngay cửa đại sảnh có năm sáu tiểu hài tử chạy ùa vào.
Ngồi ở gần cửa nhất Lãnh Ngân Phong đứng dậy, ôm ấy lấy một tiểu hài tử vừa chạy vừa ngã, cười nói: “Vân Thiên, chạy chậm một chút, còn nhỏ như vậy giành giật chạy đi xem “tân nương tử” làm gì.”
Mới hơn mười tuổi Vân thiên con trai lớn của đại tú bà nói: “Vân Thiên cùng huynh đệ đến xem tân nương tử, xem tân nương tử, tam thúc thúc, tân nương tử đâu?”
Từ Trường Tuyết bước lại đưa tay ôm lấy trưởng tử nói: “Gọi phụ thân.”
“Phụ thân, xem tân nương tử.” Vân Thiên vùng vẫy thân thể bé xíu quay đầu loạn nhìn xung quanh.
“Lân ca ca là tân nương tử sao?” Trong đám tiểu hài tử Triệu Minh Tử Duật ngẩng đầu nhìn Nam Cung Lân hỏi.
Lãnh Lăng Thiên tuy tuổi còn nhỏ lại nghiễm nhiên đã có phong thái của đại nhân, khuôn mặt nhỏ nhắn tuấn tú ngửa lên nhìn Nam Cung Lân, đôi con ngươi đen nhánh đặc biệt sáng ngời đánh giá Nam Cung Lân từ trên xuống dưới, đột nhiên tiến lên đẩy ra Triệu Minh Tử Duật một tay kéo lấy tay Nam Cung Lân, một tay túm lấy vạt áo của Nam Cung Lân, dùng sức kéo xuống, Nam Cung Lân nhìn Lăng Thiên nửa ngày mới chậm rãi ngồi xuống.
Trong đại sảnh cũng yên lặng lại chăm chú nhìn theo cặp đôi Lăng Thiên và Nam Cung Lân kia, các nữ nhân cũng hiếu kì, Lăng Thiên muốn làm cái gì nha.
Lăng Thiên chờ Nam Cung Lân ngồi xuống, duỗi hai tay ôm lấy cổ Nam Cung Lân, để sát vào mặt Nam Cung Lân hôn một cái, sau đó Lăng Thiên ôm chặt cánh tay Nam Cung Lân nói: “Mỹ nhân, đừng gả cho Dật ca, chờ Lăng Thiên trưởng thành, Lăng Thiên muốn cưới Lân mỹ nhân a~.”
Trong đại sảnh nhất thời ầm ĩ, Tử Dương ôm bụng cười nói: “Zổ tỷ, con của tỷ cùng cháu của tỷ tranh thê tử, ha ha, Lăng Thiên của chúng ta có tiền đồ, có tiền đồ.”
Vân Thiên cũng không chịu thua nhảy ra khỏi cái ôm của phụ thân,bổ nhào vào trong lòng của Nam Cung Lân, hôn một cái mới ngọt ngào nói: “Ta cũng muốn cưới Lân mỹ nhân.” Nam Cung Lân thở dài không biết nói gì, nhưng cũng vươn tay ôm lấy Vân Thiên.
Tiểu Miêu phì cười nói: “Dật Nhi, con có đối thủ.”
Kỳ Nhi cười ha hả nói: “Con dâu Lân Nhi của ta già trẻ đều ăn a, Dật nhi…. ha ha.” Những người khác đều cười đến ngã trái ngã phải, trong đại sảnh ngay cả những hạ nhân, một đám đều che miệng cười không ngừng, ngồi ở cạnh thượng vị Tử Như và Độc Cô Thảo đã sớm cười đến ngã ra ghế, mị lực của Nam Cung Lân quả thật không thể coi thường.
Các nữ nhân khác vừa cười vừa đưa ngón tay cái hướng về phía đại tú ba và nhị thư kí, con của hai người đúng la danh bất hư truyền nha.
Hiên Viên Dật tuy lãnh tính nhưng cũng không thể nhìn được, nhất thời tức đến sôi máu, Lân Nhi là của hắn không để cho ai dành lấy đâu, Hiên Viên Dật tức thì ôm lấy Nam Cung Lân còn đang khó xử phi thân về tân phòng của hai người.
Một trần cười vang dội đánh thẳng vào màn nhĩ của đôi tân nhân đang chạy trốn kia, nhưng từ đầu đến cuối chưa ai thấy Hiên Viên Tuyết và Hiên Viên Lân đâu cả, muốn biết sự tình thì phải đón xem phiên ngoại sau thôi.
Mọi người hạnh phúc vui vẻ cùng phu quân của mình, hài tử của mình, tiếng cười không ngớt.
Mãn Nguyệt Lâu vẫn là Mãn Nguyệt Lâu, cho dù năm tháng thay đổi người trong lâu vẫn thế, không ai có thể khi dễ họ, cướp người từ trên tay của họ, nếu không phải trả một cái giá thật là đắt.
Hoàn Phiên Ngoại Cường Đoạt “Mỹ Nhân”.
Cổ Vương Xem Ta Thu Phục Ngươi
SERIES: MÃN NGUYỆT THÂU TÂM HỆ LIỆT
TÁC GIẢ: NGUYỆT KỲ NHI
Chi: Ngọc Tiêu Công Tử
______________________
Phần 1: tương ngộ
Thiểm gia, một gia tộc không tính là nổi bật nhưng lại là con cháu văn sĩ, nho nhã ưu mĩ, lễ độ khiêm tốn, trung quân ái quốc, gia đình ba đời làm chức lễ bộ thượng thư trong triều, các con cháu thế gia đương thời đều lấy Thiểm gia làm tấm gương noi theo.
Nhưng đến đời thứ tư, không rõ nguyên nhân vì sao hoàng đế hạ lệnh chu vi cửu tộc của Thiểm gia vì tội thông đồng địch quốc, toàn gia hầu như bị diệt chỉ sau một ngày, chỉ có một đứa trẻ vừa mới hơn mười tuổi được đại tỷ dẫn đi bái tự nên thoát nạn.
Nhưng ông trời quả thật rất trêu người, trên đường về hai người lại gặp phải sơn tặc chặn đường, các nha hoàn nha đinh theo bên người đều bị bắt lại, không thì cũng bị giết chết, tỷ tỷ vì muốn đệ đệ trốn đi đã dùng thân ngăn cản bọn ác ôn kia.
Vị đệ đệ nhỏ tuổi chạy chưa được bao lâu thì bị bắt lại, bị quang đến trước mặt tỷ tỷ của mình, nhìn tỷ t ỷ xơ xác nằm trên đất, quần áo hỗn độn bị xé rách, tóc rối bù, mặt mày tái nhợt, hạ thân đẫm máu, còn đâu hình tượng của một thiên kim tiểu thư.
Vị đệ đệ ấy ôm chặt lấy tỷ tỷ đã không còn hơi thở mà khóc rống, tiếng khóc đau thương dằn xé nội tâm vang lên trong đêm tối thật bi thương, tê tâm liệt phế, những tên sơn tặc kia thì lại cười, cười một cách điên cuồng và dâm tục.
Ngay lúc những tên ấy định vung đao chấm dứt sinh mạng cho nam hài thì một bóng người lao ra, một thiếu niên mặc trường bào thanh nhạt, tóc vấn cao bằng ngọc quan tinh xảo, trên tay một cây ngọc tiêu trong suốt xinh đẹp.
Rất nhanh thiếu niên đã giải quyết xong bọn sơn tặc khốn kiếp kia, thiếu niên quay đầu lại nhìn nam hài, gương mặt tuấn mĩ như tạc tượng, ngũ quan rõ nét phân minh, không tính là cương dương cũng không phải âm nhu.
Nam hài nhìn chăm chú thiếu niên, thiếu niên cũng quan sát đứa nhỏ trước mặt mình, sửng sốt, bàng hoàng, kinh hoảng, trong đầu thiếu niên hiện lên hai chữ duy nhất: Tranh Nhân.*