*Tranh nhân: Người trong tranh => đẹp như tranh vẽ.
…..
“Thiên ca ca, ta mỏi chân quá!” Ai đó ai oán kêu ca.
“Ráng lên chút nữa là đến nơi rồi.” Ai đó bắt đắc dĩ phải dừng lại.
Ai đó chu môi làm nũng, ngồi xuống bên đường không thèm lên tiếng, kháng nghị đến cùng.
Ai đó hết cách đánh phải đi qua, ngồi xổm xuống quay lưng về phía người kia.
Người làm nũng rất nhanh nở nụ cười tươi rói, không nói hai lời lập tức trèo lên lưng người kia, người bị bắt làm kiệu thở dài, đứng vậy đi tiếp.
Hai năm trước bọn họ tình cờ gặp nhau trong một hoàn cảnh cũng thật là “thơ mộng” trăng thanh gió mát, thi thể rãi rác trên nền đất được ánh trăng phủ lên, xung quanh là những vết máu do bị chém mà văng ra, như một đóa huyết hoa yêu dị.
Thiểm Vô Nguyệt, hậu nhân duy nhất còn sống sót sau trận thảm sát năm xưa được một thiếu niên anh tuấn cứu giúp, bởi vì không thể quay về nên quyết định đi theo người kia.
Tiêu Lam Thiên — con trai thứ ba của Tiêu gia ở phương nam, gia tộc ba đời là người võ lâm, không giao thiệp cùng triều đình nhưng mặt mũi cũng không nhỏ, Tiêu gia trên giang hồ còn được xưng là Thiết Kiếm gia, chuyên môn đúc ra binh khí chí bảo của võ lâm.
Con Trưởng Tiêu gia là Tiêu Cảnh, một thương nhân phóng khoáng rộng rãi, không nơi nào mà không có bằng hữu của y, năm nay đã hai mươi sáu tuổi có một thê tử và hai nhi tử.
Con thứ Tiêu gia là Tiêu Tranh, năm nay hai mươi mốt tuổi, trong giang hồ nổi danh là một hoa hoa công tử, thường xuyên lui tới thanh lâu, từ đại giang nam bắc không có thanh lâu nào mà hắn chưa từng ghé qua, chỉ duy nhất một ngoại lệ là– Mãn Nguyệt Lâu.
Không ai giải thích được vì sao nhị công tử Tiêu gia lại sống chết cũng không bước vào Mãn Nguyệt Lâu, Mãn Nguyệt Lâu nữ nhân xấu hay sao? hay vì không đủ tài nghệ mua vui khách nhân?
Sai, hoàn toàn sai? nếu Mãn Nguyệt Lâu nữ nhân không đẹp, vậy toàn thể nữ nhân trong thiên hạ nên đồng loạt bi ai tự sát cho nhan sắc của mình đi, tài nghệ của họ nếu không hay thì toàn bộ vũ sư, nhạc công, ca cơ…v…v… không nên sống trên đời cho uổng phí cơm gạo.
Khụ khụ…lạc đề rồi, chúng ta trở lại Tiêu tam công tử nào, hắn năm nay tròn mười tám tuổi, xông xáo giang hồ vào năm mười lăm tuổi, không bao lâu thì gặp một màn đạo tặc áp bức con nhà lành, máu hiệp nghĩa trồi dậy liền rút đao à không… là rút kiếm tương trợ.
Đáng tiếc hắn ra tay quá trễ nên chỉ cứu được một người, nghe được thân thế người đó đáng thương bèn dẫn theo bên mình, nhưng hắn thân là nam nhân tự chăm sóc cho mình đã khó nay còn thêm một nam hài chỉ mới mười ba tuổi.
Sau hai năm dẫn theo nam hài lăn lộn xông xáo khắp nơi, hắn quyết định cho nam hài một nơi định cư lâu dài, chính là đem hắn gửi cho một bằng hữu mới quen của mình, người này tính tình hào phóng lại hữu lễ, thê tử của hắn lại ôn nhu hiền thục, hẳn là không có vấn đề gì.
“Thiên ca ca, chúng ta đang đi đâu vậy?” Thiểm Vô Nguyệt hai tay ôm lấy cổ thiếu niên đang cõng mình, trong mắt là hạnh phúc là vui sướng.
Tiêu Lam Thiên cũng không dừng lại, chỉ thản nhiên đáp lời: “Đến nhà một bằng hữu của ta, chúng ta sẽ ở đó vài ngày.”
“Thiên ca ca, ta có nặng lắm không? huynh có mệt không?” Nam hài dùng tay áo lau đi mồ hôi đang vươn lại trên trán thiếu niên.
“Không sao chỉ là nắng quá thôi.” Thiếu niên nhìn bầu trời ban trưa đầy gay gắt, trên môi tự cong lên thành một nụ cười ôn nhu mà chính bản thân hắn cũng không biết.
“Xin lỗi, là ta quá vô dụng, lúc nào cũng cho huynh phiền phức.” Nam hài cuối đầu, trong mắt hơi chút xót xa, cái mũi nhỏ tham lam hít thở mùi hương nhẹ nhàng trên người thiếu niên.
(ta đính chính lại: anh Thiên bây giờ là 18t = thiếu niên, em Nguyệt hiện tại là 15t = nam hài)
Hơi thở ẩm nóng phả vào trên cổ khiến tâm thiếu niên run lên, để tránh cho nam hài phát hiện mình bất thường thiếu niên xốc lại mông nam hài trên lưng mình, một lần nữa bước nhanh về phía trước.
…….
Trước cửa sổ, một nam hài phấn nộn tinh xảo đang chống cằm nhìn ra vườn hoa đến xuất thần.
Đã ở lại Khiêm gia được 5 ngày, ngày nào Tiêu Lam Thiên cũng đi sớm về trễ, chỉ có Khiêm phu nhân hiền thục nhu mì bồi hắn, trong tâm có một cảm giác xôn xao khó tả, không nhìn thấy Thiên ca ca hắn cũng không nuốt trôi đồ ăn, ngủ cũng không an giấc, không còn lồng ngực rắn chắc cho hắn dựa vào.
“Tiểu Nguyệt, đang nhìn gì mà xuất thần như vậy?” Ngọc Liên phu nhân của Khiêm Minh đẩy cửa đi vào ôn nhu lên tiếng.
“Không có gì, Thiên ca ca lại đi ra ngoài sao?” Thiểm Vô Nguyệt lắc đầu, quay đầu lại cho Ngọc Liên một nụ cười như nắng xuân.
“Ân, đệ ấy bận chút việc.” Ngọc Liên tao nhã ngồi xuống bàn trà, vẫy tay gọi Thiểm Vô Nguyệt “Tiểu Nguyệt, lại đây ăn điểm tâm ta mới làm.”
Thiểm Vô Nguyệt thu lại tình tự thất vọng trong mắt, cố gắng cười, đi qua bên bàn trà ngồi xuống.
“Tiểu Nguyệt thấy ở đây như thế nào, có thích ta và phu quân không.” Ngọc Liên đưa điểm tâm vào tay Thiểm Vô Nguyệt, nhẹ thanh nói.
“Ngọc Liên tỷ rất tốt, Khiêm ca ca cũng vậy, nơi này rất đẹp rất thoải mái.” Sẽ thoải mái hơn nếu như Thiên ca ca bồi bên hắn, trong lòng Thiểm Vô Nguyệt tự động bổ sung.
“Ta nghe Lam Thiên nói đệ không còn nhà để về.” Lời vừa nói ra Ngọc Liên liền biết mình lỡ lời, quả nhiên, khi nàng nhìn qua người bên cạnh, lệ người kia đã doanh tròng, một đôi mắt hắc bạch phân mình trong suốt long lanh nước, chọc người yêu thương khi lệ dâng lên lại làm cho tâm người đau xót.
“Đệ đừng buồn, tỷ không phải có ý chạm vào nổi đau của đệ, ta chỉ muốn hỏi đệ có nguyện ý ở lại nơi này không thôi.” Ngọc Liên gấp gáp giải thích.
“Đệ không sao, Ngọc Liên tỷ tỷ đừng lo!” Thiểm Vô Nguyệt lấy tay chà xát đôi má vừa bị thấm nước mắt, sau đó lại cười nhìn Ngọc Liên “Chuyện này đệ muốn bàn lại cùng Thiên ca ca.”
“Được rồi ta không ép đệ, cứ suy nghĩ cho kĩ, ta còn có việc nên đi trước đây.”
“Ân, Ngọc Liên tỷ đi thong thả.” Tiễn Ngọc Liên đi rồi, Thiểm Vô Nguyệt lại đi đến bên cửa sổ tiếp tục xuất thần nhìn xa xăm.
PHẦN 2: Chia ly
“Cái gì” Tiếng thét kinh ngạc cùng không thể tin vang lên trong một căn phòng ở tây viên Khiêm gia.
Thiểm Vô Nguyệt không thể tin nhìn trừng trừng người đang đứng trước mặt mình, khuôn mặt lãnh tĩnh không nhìn ra cảm xúc gì, ánh mắt lạnh lùng không hề có độ ấm như dĩ vãng
“Không cẩn phản đối bởi vì ta sẽ không dẫn đệ theo.” Tiếu Lam Thiên chém đinh chặt sắt mà nói, lãnh đến không thể lãnh hơn.
“Đệ không muốn, Thiên ca ca, ta không muốn ở đây ta muốn đi theo huynh.” Thiểm vô Nguyệt vành mắt đỏ hồng nước mắt lưng tròng trực chờ khóc.
“Phản đối hay không cũng thế, ở lại đây đệ có thể đi học Khiêm huynh Kiêm tẩu sẽ thay ta chăm sóc đệ.” Lời nói ôn nhu nhưng ngữ khí quá lãnh ngạo làm cho người khác nhìn không ra là quan tâm thật hay chỉ là giả vờ.
“Ta không cần đi học ta chỉ muốn ở bên cạnh huynh thôi, ta có thể tự chăm sóc mình sẽ không làm phiền đến huynh, Thiên ca ca làm ơn cho ta theo với.” Thiểm Vô Nguyệt lần đầu tiên trong đời cầu xin người khác, cho dù lần đó đối mặt với sinh tử hắn cũng chưa từng cầu xin.
Tiếu Lam Thiên nhíu mày tỏ vẻ chán ghét, ánh mắt lạnh lùng ngoan lệ nhưng có ai biết sâu bên trong là thống khổ cỡ nào, nhìn người kia doanh lệ tim như bị ai bóp nghẹt, ruột gan như bị cắt lìa, chỉ muốn tiến lên ôm người vào lòng an ủi, nói cho người ấy biết nguyên do, nói cho người ấy biết chỉ vì an toàn của người ấy nên mình mới nhẫn tâm đem người bỏ lại.
Tiêu Lam Thiên cắn chặt răng không nhìn vào Thiểm Vô Nguyệt xoay người bỏ đi. Thiểm Vô Nguyệt không thể nhịn được nữa nước mắt tràn mi lê hoa đái vũ “Ta không được theo vậy nàng ta thì được sao, một kĩ nữ thanh lâu ta cũng không bằng sao.” Vừa nói tay vừa chỉ vào nữ nhân ăn mặc bán hở đang tựa vào cửa xem kịch vui
Tiêu Lam Thiên hơi dừng bược lại xoay đầu nhìn về phía Thiểm Vô Nguyệt trong mắt là không kiên nhẫn cùng chán ghét “Không liên quan đến nàng ta, nếu đệ ngoan ngoãn ở lại đây ta sẽ đến thăm đệ nếu không nghe lời thì xem như giữa chúng ta không còn gì cả.”
Phải là cỡ nào tuyệt tình cùng ghét bỏ mới có thể nói ra những lời như thế, Thiên ca ca không cần ta, huynh ấy chén ghét ta, ta đến cả một kĩ nữ thanh lâu cũng không bằng. Thiểm Vô Nguyệt cắn răng chạy tới ôm lấy người kia từ phía sau dùng hết can đảm của cả đới ra lời kinh thiên động địa mà ở hai nam nhân là không thể có “Ta yêu huynh Thiên ca ca, nên làm ơn đừng bỏ ta lại, thật sự yêu huynh không phải là lệ thuộc hay đồng cảm mà là tình yêu của hai người, muốn cùng huynh thiên trường địa cửu, muốn cùng huynh bạch đầu giai lão. ta yêu huynh.”
Tiêu Lam Thiên cứng đờ, nội tâm rung trào mãnh liệt, như từng cơn sóng lớn đập vào, trái tim như ngừng đập, trung lòng là cỡ nào vui vẻ cùng hân hoan, cỡ nào vui sướng khi tình cảm cấm đoán của mình cũng được đáp lại, nhưng, không phải là bây giờ… Nguyệt nhi chờ ta, đừng giận ta, không, cho dù đệ giận ta hận ta cũng được chỉ cần chờ ta, ta nhất định sẽ đến đón đệ về, đường đường chính chính mà tuyên bố cho mọi người biết đệ là ái nhân tâm can của ta là thê tử duy nhất của ta trong kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa.
Tiêu Lam Thiên cảm nhận hơi ấm của người phía sau, nhắm mắt lại hít một hơi thật sau dùng hết ý chí để giữ được khuôn mặt lạnh lùng mà đẩy người phía sau ra, cũng không quay đầu nhìn lại kéo nữ nhân khóe miệng vi tiếu ra khỏi Khiêm gia, lên xe ngựa vụt đi.
Trong xe ngựa nữ nhân vẫn giữ nguyên bộ mặt như thế, thân hình như rắn nước trường đến bên người của Tiêu Lam Thiên “Tam thiếu gia, tiểu đệ thật hảo ngoạn nha, xem ra là thật lòng thích ngươi rồi đó.” Nói xong còn cười khúc khích vài cái.
“kít” một tiếng bảo kiếm xuất vỏ kề bên cổ của nữ nhân kia “Cảnh báo ngươi, đem người của ngươi thu về nếu không đừng trách ta hạ thủ vô tình không nể ân nghĩa, nếu ngươi còn dám đánh chủ ý vào người của y thì tham kiếm này không chỉ đơn giản đặt trên cổ của ngươi đâu.” dứt lời kiếm trở lại trong cây ngọc tiêu xinh đẹp, hai mắt Tiêu Lam Thiên nhắm lại trong đầu toàn là hình ảnh lê hoa đái vũ, ánh mắt tuyệt vọng cùng đau khổ của người kia.
….
Thiểm Vô Nguyệt thất thần nhìn theo bóng dáng đã khuất của người kia, ngã ngồi trên đất, nước mắt cứ tuôn trào không dừng được, tim đau quá, rất đau, đến đến không thể thở được, không chỉ tim mà toàn thân cao thấp đều đau giống như có người cầm đao khoét đi từng miếng thịt trên người sau đó sát muối vào.
Thiểm Vô Nguyệt đưa tay giữ chặt ngực, ánh mắt mơ hồ tối lại, ngã sang một bên nằm rạp xuống đất hôn mê bất tỉnh.
Phần 3: Mối Tình 5 Năm…..Ta Muốn Vào Lâu
[5 năm sau]
“Ây dô! Vô Nguyệt à Lâm đại nhân lại đến nữa kìa, ngươi mau mau ra đón tiếp đi.” Một nữ nhân diêm dúa lẳng lơ thân hình lắc lắc như con rắn nước trường vào trong phòng.
Bên trong một mỹ thiếu niên phấn điêu ngọc trác đang bán nằm bán ngồi trên tháp quý phi, vạt áo màu xanh bán hở, máu tóc dài đen như mực được buộc hờ để một bên, một tay chống đầu đôi mắt đẹp khép hờ phong tình vạn chủng.
“Ây da! tiểu tổ tông của ta, người nói gì đi chứ, mam biết ngươi hôm nay không muốn tiếp khách nhưng Lâm đại nhân vạn dặm xa xôi từ kinh thành đến đây chỉ muốn cùng ngươi hàn huyên vài câu thôi mà.” Ma ma đi qua lấy khăn lụa phẩy phẩy ở trước mặt của thiếu niên.
Thiếu niên mi mặt cũng không động chỉ là lười biếng nói “Bảo hắn vào trong đây, ta sẽ tiếp.”
“Hảo hảo hảo, ta bảo hắn vào ngay, Vô Nguyệt của Ma Ma hảo ngoan.” Nói xong phe phẩy định đi ra khỏi phòng.
“Ma Ma.” Thiểm Vô Nguyệt nâng lên đôi mắt đẹp nhìn nữ nhân trước cửa.
“Vô Nguyệt cần gì cứ nói, Ma Ma giúp ngươi chuẩn bị.”
“Thiên ca ca như thế nào rồi.”
“Vô Nguyệt.” Ma Ma nhìn người trước mắt sau đó thở dài đi qua ngồi xuống trên ghế quý phi “Ta cũng rất ít tin tức về hắn, chỉ biết hiện tại trên giang hồ xưng hắn là Ngọc Tiêu Công Tử gia thế hiển hách người lại anh tuấn, các cô nương đến cầu hôn đã muốn đạp sập cửa Tiêu gia rồi.”
“Cảm ơn ngươi Ma Ma.” Vô Nguyệt Nhắm mắt lại, chìm vào hồi ức xa xưa.
“Được rồi, Ma Ma ra ngoài chuẩn bị đây, ngươi hảo hảo sửa soạn cho tốt rồi tiếp Lâm đại nhân.” Không đợi thiếu niên trả lời Ma Ma đã bước ra khỏi phòng.
5 năm trước hắn bị bỏ lại ở Khiêm gia, ban đầu sống rất tốt phu phụ Khiêm gia đối xử với hắn rất chu đáo, hắn hằng ngày đều viết thư gửi cho Tiêu Lam Thiên, dù không được hồi báo cũng không sao cả.
Nhưng khi hắn mười bảy tuổi Khiêm Minh quen thói phong lưu xem hắn như tiểu quan mà đối đãi. Thường nhìn hắn bằng con mắt thèm thuồng của dã thú, có một hôm còn lén vào phòng của hắn giở trò đồi bại nhưng lúc đó thê tử của hắn là Ngọc Liên xông vào, hắn thoát khỏi kiếp nạn ngày hôm ấy, nhưng không bao lâu lại bị người bắt cóc bán vào Khoái Hoạt lâu này, vài tháng đầu hắn còn chờ mong Khiêm Minh sẽ vì tình nghĩa đối với Thiên ca ca mà cứu hắn, nhưng sau đó Ma Ma cho hắn biết người bán hắn vào đây là Liên Ngọc, hắn tuyệt vọng rồi, hắn xem nàng như tỷ tỷ mà đối đãi nhưng không ngờ rằng giấu sau gương mặt xinh đẹp ấy lại là lòng dạ lang thú.
Hắn chờ mong một người sẽ không nhận được thư hắn gửi mà đến dò hỏi tin tức sau đó phát hiện hắn ở đây mà cứu hắn.
1 tháng qua đi hắn háo hức chờ ngày thoát khỏi đây.
3 tháng qua đi, hắn phải nhận huấn luyện của tiểu quan nơi đây nhưng vẫn mong chờ người kia.
1 năm qua đi, tâm của hắn đã nguội lạnh khi phải bán đêm đầu tiên của mình, nhưng vẫn chờ, chờ một ngày kia sẽ lại giang vòng tay ấm áp ôm hắn vào lòng nói rằng [đừng sợ ta sẽ bảo vệ cho đệ, ngoan! ngủ đi]
2 năm qua đi cũng chính là đến ngày hôm nay, tâm hắn đã chết rồi, không còn chờ mong bất kì ai sẽ lại giang tay ôm lấy hắn, bởi thân mình dơ bẩn này của hắn đả bị vô số nam nhân ôm qua, ở dưới thân nam nhân mà rên rỉ.
Hiện tại cho dù ai nói là chân tâm yêu hắn, hắn củng chỉ mỉm cười nói lại [ ta cũng yêu ngươi] hắn là tiểu quan, không phải thiếu gia đại công tử được người phủng trong lòng bàn tay, không cần trông chờ người khác cứu mình, tự mình sẽ bảo vệ mình.
…..
“Vô Nguyệt chạy đi.” Ma Ma một thân máu tươi chạy vào phòng hét to.
Thiểm Vô Nguyệt đang ngủ thì giật mình ngồi dậy “Ma Ma ngươi làm sao.”
“Ngoan, đừng hỏi nhiều mau chạy đi.” Ma Ma khẽ vuốt má của hắn, ôn nhu mỉm cười.
“Ta đưa người cùng đi, Ma Ma người ráng lên.” Thiểm Vô Nguyệt đỡ lấy Ma Ma chạy ra khỏi phòng lại bị người phía sau kéo lại, đóng cửa phòng cài then.
“Ma Ma làm sao vậy?” Thiểm Vô Nguyệt Không hiểu.
“Vô Nguyệt, ta xem con như con trai của ta nên ta mới mạo hiểm mà chạy đến đây, nghe cho rõ đây Vô Nguyệt, ở dưới giường ngủ của con có một cái chốt, ân vào đó nó sẽ đưa con thoát ra khỏi đây….”
“Ma Ma hai chúng ta cùng đi.” Thiểm Vô Nguyệt vành mắt hơi hồng, trong 5 năm qua người đối xử với hắn tốt nhất chính là Ma Ma, hôm nay người chạy đến cứu hắn cũng là Ma Ma, hắn sẽ không bỏ người lại.
“Vô Nguyệt, ta bây giờ chỉ kéo chút hơi tàn mà thôi, người đến là cừu nhân của ta, con mau chạy đi, ta dự định 3 tháng sau sẽ đưa con rời khỏi đây sống một cuộc sống nhàn nhã, cưới cho con một thê tử đàng hoàng, nhưng xem ra không được rồi.”