Thiểm Vô Nguyệt thất thần, Ma Ma, Ma Ma nếu người biết ta yêu chính là nam nhân người sẽ nghĩ sao, tim của ta đã trao đi rồi, cũng đã bị người bóp nát quăng đi rồi, ta không có khả năng sẽ yêu thương bất kì nữ nhân nào nữa.
“rầm rầm.” bên ngoài phòng rất đông người đang đập cửa, Ma Ma cắn răng sử dụng chút hơi tàn, đẩy Thiểm Vô Nguyệt lên giường sau đó nhấn chốt, cơ quan khỏi động Thiểm Vô Nguyệt bị rơi xuống thông đạo tối tăm.
Lúc hắn bị đẩy lên giường cửa bị mở ra, người xông vào kia rất quen, quen đến nổi mỗi đêm đều mơ thấy: nét ôn nhu của người, quan tâm của người, bảo vệ của người, chăm sóc của người, nhưng cũng có lúc hắn mơ về một ngày kia, cái ngày mà nam nhân ấy không chút lưu tình bỏ đi, để lại hắn…
Tiêu Lam Thiên ơi Tiêu Lam Thiên, ta và ngươi rốt cuộc là kiếp trước nợ nần gì nhau, sau bao nhiêu năm bị ngươi vứt bỏ trái tim ta vẫn hướng về ngươi như ngày nào, nhìn thấy ngươi tim sẽ rộn nhịp, nếu hôm nay không có sự kiện này ta sẽ rất vui mừng mà nghĩ rằng ngươi đến đây là để cứu ta.
Thiểm Vô Nguyệt tuyệt vọng nhắm mắt lại, để mặt cơ thể tuột xuống theo thông đạo bên dưới, cùng tiếng thét la chói tai bên trên, đầu hắn bây giờ chỉ có khuôn mặt lạnh lùng của nam nhân kia lúc bỏ rơi hắn và lúc vừa xông vào phòng kia, nam nhân vẫn anh tuấn hiên ngang như ngày nào, ngũ quan vẫn sắc xảo như thế, lại có thêm vài phần thành thục khi trưởng thành, tất cả đều mê hoặc tâm chí của hắn
..kênh truyện chấm prồ...
Không biết bất tỉnh đã bao lâu, khi hắn tỉnh lại chình là nằm ở trong một cái giếng khô, trong bóng tối dày đặc hắn tìm được dây thang do người có ý để xuống, theo đó mà đi lên trên.
đây là đâu? hắn mở của đi ra ngoài, bên ngoài là một mảnh tối đen nhưng hắn có thể nhận ra mình vẫn đang ở trong Tề Dương thành, chỉ là nơi đây thật qua vắng vẻ.
[bụp] cánh cửa sơn son thiếp vàng đối mặt có một bông qua cẩm chướng cắm mạnh vào, sau đó là một bóng người áo xanh nhảy vào trong, bên trong truyền ra tiếng la hét vang vội.
“Lão gia, lão gia.”
“Yêu nữ giết người ta sẽ không tha cho ngươi.”
“Mau báo quan đi.”
“Giết người rồi, có ai không.”
[thùng đông, thùng đông] tiếng người giống trống, đập đồ tạo ra tiếng động, rất nhiều người thức dậy chạy ra xem, Vô Nguyệt thấy vậy lui vào trong đám người, dùng tóc dài che khuất gương mặt, từ từ lui về một con hẻm.
Nhưng hắn chưa kịp đi thì bị một cảnh tượng trước mắt hấp dẫn, một nữ nhân vận hắc y xinh đẹp lãnh ngạo đáp xuống trên sơn môn hoa lệ kia, trong tay nàng là một chồng giấy thật dày, nàng khẽ vung tay toàn bộ số giấy bay ra tứ tán, có cả tờ rơi vào trong lòng của hắn.
Hắn chấn động! phải, bởi vì hắn biết hai người kia là ai, là song sát Mãn Nguyệt Lâu vang danh gần xa, là nhị thư kí và đại thư kí của Mãn Nguyệt Lâu, là người luôn đứng về lẽ phải, luôn trừng trị bọn ác bá tham quan.
bên cạnh thiếu nữ áo đen lại đáp xuống một cô gái áo xanh, nụ cười tuyệt mĩ ngạo tiếu nhân gian hoàn toàn tương phản với người kia. Hai người nhìn nhau gật đầu sau đó phi thân đi.
“Khoan đã, Cẩm Chướng cô nương.” Thiểm Vô Nguyệt hành động trước cả suy nghĩ, hắn cũng không biết vì sao lại gọi người kia lại.
Nhưng hắn không thấy hai người kia trở lại, phía sau bị kéo một cái đã lọt vào hẻm nhỏ, sau đó bị kéo đi rất xa, hắn muốn kêu nhưng miệng không thể nói chuyện, hắn lo sợ sao? không có, sinh tử đối với hắn không quan trong nữa, bởi tim hắn đã chết lâu rồi.
Đi một khoảng rất xa mới dừng lại, nương theo ánh trăng hắn có thể rõ đang đừng trước mặt mình đích thị là song sát Mãn Nguyệt Lâu vang danh kia.
“Lệ tỷ thấy không em đã nói là mỹ thụ mà, giọng nói dụ nhân như vậy thật muốn khi dễ một phen.”
“Tùy em.” Cô nương áo đen nói xong lùi về sau ba bước.
Cô nương áo xanh bĩu môi sau đó quay lại tười cười nhìn hắn “Mỹ…khụ…công tử tên gọi là gì? sau lại gọi ta.”
“Thiểm Vô Nguyệt, ta muốn..” Thiểm Vô Nguyệt cắn môi, hắn đã không còn cái gì gọi là thanh thanh bạch bạch nữa thì sợ gì lại vấn thân vào chốn phong nguyệt đây “Ta muốn gia nhập Phiêu Hương viện.” hắn biết nơi đó là nam kĩ quán nổi danh nhất tam quốc nhưng….
“Lí do.” Lần này là cô nương áo đen lên tiếng, nhìn hắn với ánh mắt sắc lạnh.
“ta muốn trả thù.” đúng vậy, nếu là ơ nơi đó, hắn có thể làm cho mình vang danh, hắn muốn trả thù người kia, trả thù hắn đã bỏ rơi mình.
“Tiểu Zổ” cô nương áo đen nhíu mày.
Cô nương áo xanh chăm chú nhìn hắn một lúc lâu sau lại thở dài “hỡi thế gian tình là gì? vì tình mà mất mạng, vì tình mà hận thù.”
“Vô Nguyệt ta có thể cho ngươi về Phiêu Hương viện, cũng không ép ngươi tiếp khách, nhưng ngươi muốn trả thù gì đó thì hãy suy nghĩ cho kĩ, đừng làm việc khiến mình hối hận.” nói xong cùng cô gái áo đen xoay người đi.
Hắn đi theo phía sau hai người, ánh mắt nhìn đăm chiêu về phía trước nhưng lòng rồi như tơ vò: hắn sẽ hối hận sao, hắn cũng không biết, đến tột cùng là muốn gì chính hắn cũng không hiểu, có lẽ cô nương áo xanh kia nói đúng, hắn cần thời gian để suy nghĩ cho thật kĩ.
Thiểm Vô Nguyệt theo chân Nhị thư kí về Thảo Phong các. Đón hai người là một thiếu niên thanh tú và một nam nhân mặt không biểu tình. Tiểu Liễu chạy tới trước:
_ Chủ nhân, lần này sao không cho chúng ta đi theo?
Nhị thư kí nhéo nhéo cái má nộn nộn của thiếu niên, Thiểm Vô Nguyệt liếc mắt thấy nam nhân kia khẽ nhíu mày:
_ Có Lệ tỷ đi cùng ta mà, thôi đừng dỗi nữa, xem ta mang gì về cho ngươi chơi nè.
Thấy ngón tay thon dài chỉ về phía mình, Thẩm Vô Nguyệt không nhịn được mà hắc tuyến đầy mặt: ta là người, không phải đồ chơi!
Tiểu Liễu tò mò nhìn qua:
_ Vô…Nguyệt?
_ Ngươi biết y sao?
_ Biết a chủ nhân, y là hồng bài nổi tiếng đó, phải không Vô Nguyệt?
_ Ô hô hô hô, ta phục ta quá! – Độc Cô Thảo tự vênh mặt 1 góc 45 độ, pose 1 kiểu tự tin vô đối.
Tiểu Liễu ho một tiếng:
_ Chủ nhân, hình tượng!
Nam nhân mặc đồ đen cuối cùng cũng nói một câu:
_ Chủ nhân có cái đó sao?
Thiểm Vô Nguyệt bắt đầu hối hận khi đi theo nhị thư kí chứ không phải đại thư kí rồi…
Bất quá, hối hận cũng không lâu lắm.
Sau phút tự kỉ, Độc Cô Thảo dẫn cây hái ra tiền mới của mình đến vườn cây chuyên dụng: Phiêu Hương viện, giao cho người coi vườn: Thiên Sứ.
_ Thiên Sứ cục cưng ~
Lãnh Minh Châu đang ngồi buồn chán đếm số rận mà Phong Khiếu Hoa bắt ra từ người Tiểu Tuyết, nhìn thấy Độc Cô Thảo đến thì vui vẻ đứng dậy:
_ Zổ tỷ, có việc gì chơi vui sao?
Thiểm Vô Nguyệt vô thức lùi lại một bước, nụ cười rạng rỡ kia sao lại đáng sợ đến thế?
Độc Cô Thảo thì vui vẻ vỗ tay:
_ Bingo! Thế gian rộng lớn!
Thiên Sứ nhanh chóng trả lời:
_ Tiểu thụ lớn nhất!
Độc Cô Thảo mỉm cười:
_ Khi dễ tiểu thụ.
Thiên Sứ nghiến răng:
_ Tuyệt đối phải chết!
Độc Cô Thảo búng tay:
_ Dạo này tỷ bận, vụ này giao em! Nhớ, không cần thiết thì không được giết chết!
Thiểm Vô Nguyệt rơi vào vực sâu hối hận rồi….
Chủ nhân Mãn Nguyệt lâu đều không phải người….
Văn Xương sau này cười đến ngây thơ mà nói:
_ Các tiểu thư đều rất tốt! Nhị thư kí hôm trước còn khen con thỏ của Tiểu Lan đẹp.
Vô Nguyệt nghĩ thầm trong đầu “Đó là ngươi không biết sau đó chủ nhân quay đi chùi nước miếng thôi” =.=”
Vậy nên mới nói, người không biết gì như Văn Xương đây quả nhiên là hạnh phúc nhất.
Aizz, lạc đề lạc đề rồi…
Lại nói về Thiểm Vô Nguyệt, sau khi vào Phiêu Hương viện, cùng với Truy Nguyệt, Thiết Nguyệt trở thành tam đại danh quan của quán, mỗi đêm khiến bọn đàn ông điên đảo, tiền vào như nước làm mấy vị chủ nhân đếm tiền mỏi tay, cười đến rách miệng.
Nhị thư kí rất giữ lời, cướp từ tay đại thư kí một tập hồ sơ về những kẻ đã giết mama của Vô Nguyệt, Thiên Sứ lại càng vui vẻ đi hành hạ đám người đó, Tử Dương nhàn rỗi cũng vô tình cho vợ chồng Khiêm Minh, Ngọc Liên vài loại dược mới, tác dụng nhẹ thôi, đủ cho 2 vợ chồng đó muốn sống không được, chết không xong mà thôi ~
Nói tóm lại, những người đã hại Thiểm Vô Nguyệt đều bị các chủ nhân Mãn Nguyệt lâu vô tình hay cố ý, nặng tay hay không nương tay mà xử lí sạch sẽ.
Mộ Dung Tử Như cười đẹp như thiên thần, nhưng lời nói chẳng khác gì ác quỷ:
_ Ít quá, chả bõ chơi gì cả.
Thiểm Vô Nguyệt nhìn những cái xác đỏ máu, cảm thấy thân thể trống rỗng.
Cảm giác trả thù là đây sao?
Nhị thư kí vỗ vai y:
_ Thế nào?
Y ngơ ngác nhìn người con gái đó, nhớ lại lời cô đã nói vào lần gặp mặt đầu tiên, phải chăng hắn đã bắt đầu hối hận, thế nhưng…
Thân thể đẫm máu của mama hiện ra trước mắt y, y nhắm mắt lại, hít một hơi:
_ Ta không sao, cảm ơn các tiểu thư đã trả thù cho ta….Chỉ là…nhị thư kí, trước khi rơi vào mật đạo, ta thấy Ngọc Tiêu công tử…
_ Yo~, Vô Nguyệt cũng biết Ngọc Tiêu công tử hả? Hắn hôm đó chỉ đi ngang qua thôi, không liên quan gì hết – Độc Cô Thảo ngoáy ngoáy lỗ tai, hình như có JQ!
_ À… – Vô Nguyệt ứng thanh rồi cáo lui về phòng ngẩn người.
Bất quá thời gian ngẩn người của y cũng không được lâu, bởi nhị thư kí đã cười hớn hở bưng hai vò rượu tới:
_ Su cưng đi hái thuốc rồi, ngươi uống với ta.
Nâng chén tiêu sầu, sầu càng sầu….
Y nhìn bóng mình trong rượu sóng sánh ánh trăng:
_ Nhị thư kí, người từng hận người nào chưa?
_ Có chứ, tên cựu minh chủ đó, còn cả đại sư phụ nữa!
_ Ý ta…không phải thế…
_ Là về tình cảm hả? Tên nào dám dựt người yêu của ngươi?
_ Không…không phải thế…chỉ là…hắn…hắn…
Không biết bởi vì rượu quá nồng, trăng quá yếu hay nụ cười của nhị thư kí quá cô độc mà Vô Nguyệt kể ra những tâm sự dấu kín trong lòng mình.
Độc Cô Thảo cười đến sặc sụa, mãi sau mới ôm hai cái vò lảo đảo đi về:
_ Ngươi đơn phương hắn thì liên quan gì đến hắn? Ngươi hận hắn không đủ ôn nhu, nhưng nếu không được hưởng sự ôn nhu mà ngươi cho là ít ỏi đó thì ngươi có gì để hận?
Thiểm Vô Nguyệt bàng hoàng ngồi đó, từng lời của nhị thư kí như đâm nát trái tim đã rách tươm của y. Phải, y có quyền gì để hận Tiêu Lam Thiên? Còn chưa kể đến việc nếu không có Tiêu Lam Thiên thì y đã….
Ha ha ha, y ngửa mặt lên trời cười dài, nước mắt trượt trên gò má lạnh buốt…
Ở góc tường, một người con gái ôm hai vò rượu cười đến chua chát:
_ Khóc được là tốt rồi…ta còn không có quyền khóc….Ngân … Phong…
Từ sau đêm đó, Vô Nguyệt, vốn đã mị hoặc nay còn câu nhân hơn, với một đôi mắt như nước hồ thu, lắng đọng tất cả buồn vui của nhân tình thế thái.
Theo đề nghị của nhị thư kí, cách 7 ngày y mới xuất hiện một lần, những ngày còn lại y chỉ ngồi sau tấm màn gảy đàn mà thôi.
Có một ngày, khi y đang ngồi tựa trên hành lang nhìn xuống đám đàn ông trụy lạc bên dưới, nhị thư kí đến, ngoài Tiểu Liễu và Sở Lam, còn dẫn theo một nam nhân, hay nói đúng hơn, một tiểu quan.
Chỉ nhìn thoáng qua, Vô Nguyệt đã nhận ra đó là Tề Vân, thanh quan nổi tiếng Tề Dương. Không phải y đã được vị công tử nào đó chuộc thân rồi sao?
Thế nhưng nhị thư kí lại công bố y tên là Huyết Nguyệt, chủ nhân mới của Phiêu Hương viện thay Lãnh tiểu thư.
Không phụ “mong đợi” của y, vừa vào phòng, nhị thư kí liền “lên cơn”:
_ Á há há há, cuối cùng cũng đủ Tứ đại danh thụ, hố hố hố, may mà ở đây không có fan của Lãnh Vô, Thiết Truy không thì nhừ đòn, há há há.
Người tên Huyết Nguyệt, ngoài dự đoán của Vô Nguyệt, vô cùng bình tĩnh, dường như đã quen với tính động kinh của người con gái khét tiếng giang hồ này.
Từ đó, Phiêu Hương viện vốn nổi danh lại càng nổi hơn nữa, Tứ Nguyệt đến mãi sau này vẫn là cái bóng không thể vượt qua của giới tiểu quan.
Thiểm Vô Nguyệt vốn nghĩ cuộc đời y sẽ cứ thế mà trôi, làm tiểu quan vài năm nữa, rồi, theo như lời nhị thư kí, nghỉ hưu, có thể làm sổ sách hoặc ở lại Phiêu Hương viện giúp huấn luyện những tiểu quan còn trẻ.
Thế nhưng nếu chỉ là một ao tù lắng đọng thì cuộc đời đâu có được gọi là bể khổ?
Thiểm Vô Nguyệt yên lặng chứng kiến sóng gió xảy ra với Mãn Nguyệt lâu, chứng kiến Lãnh minh chủ dọn đến ở Thảo Phong các, chứng kiến Sở Lam kín đáo xoa thắt lưng cho Tiểu Liễu, chứng kiến Huyết Nguyệt khóc ngất trong vòng tay Cô Tinh, chứng kiến Tử Dương tiểu thư tha thứ cho Đỗ Nhất công tử, chứng kiến Kỳ Nhi tiểu thư xoa bụng hạnh phúc bên Cổ vương Hiên Viên Hạo, chứng kiến Thụy Đông quận chúa phát điên, chứng kiến…Ngọc Tiêu công tử đến Mãn Nguyệt lâu….
Vô Nguyệt cứ tưởng trái tim mình đã chai sạn rồi, thế nhưng, vào giây phút nhìn thấy người kia đi bên cạnh nhị thư kí, lòng ngực bỗng nhiên nhói đau đến không thể thở nổi, bao nhiêu cay đắng những ngày tháng tủi nhục ùa về, nước mắt không ngăn được mà tràn mi, đôi môi vô thức gọi tên người đó…
Thế nhưng người đi bên cạnh người đó lại không phải mình…
Người đó là Ngọc Tiêu công tử nổi tiếng giang hồ, là người yêu trong mộng của biết bao tiểu thư danh giá.
Còn y? Ha hả, y là Vô Nguyệt nổi tiếng tam quốc, là tiểua qun trong mộng xuân của biết bao gã đàn ông thích trêu hoa ghẹo nguyệt.
Sự thật, quả nhiên cmn tức cười!
…
Buổi sáng hôm ấy, người dân bên sông Kinh Hoài được một phen mở rộng tầm mắt khi một đoàn 5 chiếc mã xa vô cùng xa hoa lộng lẫy từ từ tiến đến.
Bờ sông Kinh Hoài vốn nổi danh là có cảnh đẹp nên việc có những người thừa tiền thiếu thú vui đến dùng thuyền du ngoạn là việc hàng ngày, thế nhưng mã xa lộng lẫy đến như vậy vẫn là lần đầu xuất hiện.
Đến khi chiếc xe đầu tiên, cũng là chiếc lộng lẫy nhất, dừng lại, màn cửa được vén lên thì hầu như tất cả mọi con mắt đều đổ dồn vào đó.
Bước xuống xe đầu tiên là một thiếu nữ lục y, khuôn mặt không đẹp đến kinh diễm như người ta tưởng tượng, chỉ là không ai dám tỏ ra thất vọng, bởi vì người con gái trên đầu cài ba cây trâm, đôi mắt sắc và khóe môi cong cong tựa tiếu phi tiếu kia, còn ai ngoài Nhị thư kí Mãn Nguyệt lâu, Cẩm Chướng Mãn Nguyệt, đương nhiệm Kiếm vương kiêm phu nhân võ lâm Minh chủ?
Thế nhưng, bước xuống sau Độc Cô Thảo lại không phải vị minh chủ tiếng tăm lừng lẫy Lãnh Ngân Phong mà là bốn nam thân.
Bốn nam nhân này đeo mặt nạ bạc nửa mặt, không che hết vẻ đẹp đến câu nhân của mình.
Bốn người này, tuy đeo mặt nạ nhưng bất cứ ai, hay nói chi tiết hơn, bất cứ nam nhân cũng biết danh tiếng của họ.
Người mặc hồng y, khóe miệng cong cong, dáng người đẹp đến nao lòng kia, không ai khác là lão bản Phiêu Hương viện, Huyết Nguyệt.
Người mặc bạch y đứng cạnh, đôi môi anh đào khẽ mím lại, mang đến vẻ đẹp mỏng manh cần yêu thương kia, đương nhiên là tiểu quan mới nổi gần đây, Vô Nguyệt.