Đứng hàng phía sau, một thân hắc y, cằm đẹp đến lạnh lùng cương nghị, chính là tiểu quan trong giấc mộng bao thiếu phụ, Thiết Nguyệt.
(Lại nói tại sao lại là thiếu phụ, rất đơn giản là bởi vì Phiêu Hương viện ngoài tiếp khách nhân là nam còn có cả một chi nhánh chuyên an ủi những thiếu phụ cô đơn vắng chồng, mà hồng bài không ai khác là Thiết Nguyệt của chúng ta đây).
Đứng bên cạnh, người duy nhất mặc y phục nhị sắc, bàn tay trắng che chiếc miệng nhỏ đang ngáp, còn ai có thể đáng yêu đến như thế ngoài Truy Nguyệt?
Chính vì thế, những người ngồi trên 4 chiếc mã xa phía sau cũng không cần bàn cãi, chính là các tiểu quan của Phiêu Hương viện cùng với lũ trẻ của Trầm Sương viện.
(Zổ: còn ai nhớ cái Trầm Sương viện Cua tặng ta làm nơi nuôi trẻ em mồ côi và người già neo đơn không vậy?)
Có người hâm mộ, có người bĩu môi, nhưng Phiêu Hương viện là gì chứ? Lờ sự tồn tại của miệng lưỡi thế gian chính là nghề của các chàng ~
Xôn xao chưa được bao lâu thì mục tiêu được đổi mới: một chiếc thuyền siêu lớn, siêu xa hoa đến gần.
Đứng ở đầu thuyền là một lam y công tử, lam y phiêu phiêu (= =”), Tiêu Ngọc trên tay, còn ai khác Ngọc tiêu công tử Tiêu Lam Thiên?
Ngọc Tiêu công tử nhẹ nhàng hạ xuống bờ, cố giấu bất ngờ khi thấy các tiểu quan Phiêu Hương viện:
_ Nhị thư kí, xin lỗi, ta tới muộn.
Độc Cô Thảo mỉm cười xã giao:
_ Không, là chúng ta tới sớm.
Ngọc Tiêu công tử cũng không khách khí thêm, đưa tay làm một tư thế tao nhã:
_ Thỉnh.
Độc Cô Thảo tiêu sái bước lên chiếc cầu nhỏ bước lên thuyền, theo sau đương nhiên là Tứ đại danh quan vẫn không nói một lời từ nãy. Riêng Ngọc Tiêu công tử thì quay qua dàn xếp đám tiểu quan phía sau.
Độc Cô Thảo búng tay, tức thì hai chiếc thuyền cũng lớn và đẹp không kém xuất hiện. Văn Xương vừa xuất hiện chắp tay cảm tạ Tiêu Lam Thiên rồi đưa người lên đó.
Tiêu Lam Thiên quay lại cười nhẹ:
_ Nhị thư kí thật không cho ta chút mặt mũi mà.
Độc Cô Thảo nhếch khẽ khóe miệng, cũng không phản đối.
Đến lúc năm người gần bước lên thuyền, chiếc cầu nhỏ bỗng run lên rồi gẫy đôi.
Độc Cô Thảo không uổng nổi danh giang hồ, một bước Thủy Thượng Phi tiêu sái mà tao nhã lướt trên mặt nước.
Huyết Nguyệt cũng đã được học qua khinh công trác tuyệt, chỉ thấy bóng y nhoáng lên một cái, thân hình đã vững vàng đứng bên chủ nhân mình.
Thiết Nguyệt tay phải khẽ vươn ra, kéo người bên cạnh vào lòng rồi nhún người, nhảy một bước dài lên thuyền, gọn gàng lưu loát đến nỗi Truy Nguyệt được đặt xuống vẫn còn chẳng hề hay biết mình như thế nào lại đứng trên này.
Về phần người không biết võ công Vô Nguyệt, không hiểu sao lại do Ngọc Tiêu công tử vốn đang đi cuối ôm eo bay lên.
Độc Cô Thảo xòe cái quạt của phu quân ra, khuôn mặt lộ rõ vẻ mất hứng khiến Ngọc Tiêu công tử bối rối đến nỗi quên cả việc phải buông người trong lòng ra, thậm chí còn vô thức siết nhẹ ~
Một phu thuyền lên tiếng hừ nhẹ:
_ Người của Phiêu Hương viện quả nhiên nhiều tiền, đến nỗi sập cả cầu.
Tuy là tiếng nói rất nhẹ ,nhưng giữa lúc yên tĩnh thế này lại đặc biệt vang.
Độc Cô Thảo mặt không chút thay đổi nhìn qua, đang định lên tiếng thì một giọng nói vang lên:
_ Nhiều tiền thì sao? Ít ra họ còn làm ra tiền, còn ngươi thì vì tiền mà ngay cả vợ con cũng bán, đúng là không bằng cầm thú.
Tiếng nói là của một cô nương trẻ, rất xinh đẹp đang đi lên một chiếc thuyền hoa lệ gần đó. Thấy Độc Cô Thảo nhìn mình, cô nương đó tiếp tục lên tiếng:
_ Cẩm Chướng cô nương, cô cứ mặc kệ cái tên ham mê cờ bạc ấy, chỉ là loại ghen ghét với thành công của người khác mà thôi.
Độc Cô Thảo vuốt ve cây quạt:
_ Vị muội muội này, có thể cho tỷ biết tên không?
_ Muội họ kép Tuyết Băng, tên chỉ có một chữ là Diệp, Zổ tỷ, muội rất thích đam mỹ của Mãn Nguyệt lâu.
Độc Cô Thảo cười đến tươi sáng:
_ Hôm nay có mỹ công mỹ thụ, muốn theo tỷ không?
_ Muốn!
Cho đến tận lúc Tuyết Băng Diệp hạ xuống thuyền, mấy người kia vẫn không hiểu nhị vị cô nương nói cái gì.
Tuyết Băng Diệp khúc khích cười:
_ Gian tình a Zổ tỷ!
Độc Cô Thảo xoa xoa đầu vị muội muội mới quen, thời đại này mà có thể hủ quả nhiên đầu óc rất tốt:
_ Tuyết Băng có phải phú gia ở La Tuyền?
_ Phải, muội đi bàn chuyện làm ăn.
_ Nghe nói đại tiểu thư Tuyết Băng rất có tài, lại tuyệt sắc hơn người, quả nhiên là không phải nói quá.
Vị cô nương nào đó chu môi:
_ Tỷ tỷ ~
Trong khi thuyền ra khơi, hai vị cô nương chuyện trò, Tứ Nguyệt đành phải bồi Ngọc Tiêu công tử.
Huyết Nguyệt thân là lão bản nên đương nhiên là thân chinh ra trận đầu tiên:
_ Ngọc Tiêu công tử, có phải sự xuất hiện của chúng ta là ngoài ý muốn? – dù sao ai mà tưởng được gặp mặt mà dẫn theo cả một đám tiểu quan thế này chứ?
Tiêu Lam Thiên vẫn rất phong độ cười:
_ Không có gì, thực ra lúc đầu ta còn nghĩ có cả Lãnh minh chủ đến nữa.
Huyết Nguyệt không nói tiếp, nhưng khóe miệng lại vụng trộm cong lên, cô gia và Cô Tinh không biết giờ đang làm gì?
Ở một cái thuyền đánh cá gần đó, có hai người đang dán mắt vào ống nhòm cùng hắt xì một cái!
Tán gẫu một lúc cũng đã tới trưa, 7 người ngồi xuống dùng cơm.
Trong bữa ăn, Tuyết Băng Diệp tò mò hỏi:
_ Tiêu công tử, nghe nói công tử nổi tiếng là thường đi giết lũ buôn người?
Câu hỏi này rất riêng tư, Tiêu Thiên Lam vốn sẽ không trả lời, Vô Nguyệt khẽ vò góc áo, Độc Cô Thảo đang đưa mắt nhìn mấy chiếc thuyền đánh cá đằng xa quay lại như có như không mà liếc y một cái:
_ Ta cũng tò mò.
Tiêu Lam Thiên cau mày một lúc rồi mới nhẹ giọng trả lời:
_ Bởi vì một người quan trọng của ta bị bọn buôn người bắt đi.
Truy Nguyệt khẽ vén lộn tóc rủ xuống, ngẩng mặt hỏi:
_ Thế huynh đã tìm được người đó chưa?
Thiết Nguyệt khẽ lắc đầu, nếu tìm được, khuôn mặt kia đã chẳng lộ vẻ đau khổ đến dường ấy, vẻ đau khổ ấy, sự đau khổ ấy, phải chăng thật quen thuộc, y quay sang nhìn người lại đang đánh vật với mớ tóc bên cạnh, rồi mới nhẹ nhàng đưa tay sang giúp, suy nghĩ làm gì nữa, người, không phải đã ở bên ngươi rồi đó sao?
Tiêu Lam Thiên ngẩn người nhìn làn nước gợn sóng:
_ Không tìm được, chưa từng tìm được, cũng đã 2 năm rồi.
Vô Nguyệt vô thức nắm chặt đôi đũa, 2 năm, phải chăng y rời mình là để đi tìm người quan trọng đó? Tim không nhịn được mà nhói đau, thế nhưng, hắn không biết, mình đau là vì người bỏ hắn lại hay là vì sự thương tâm trong mắt người?
Tuyết Băng Diệp tò mò:
_ Người đó là ai? Bị bắt như thế nào? Nếu cần ta có thể giúp?
Nụ cười của Tiêu Lam Thiên càng trở nên buồn bã:
_ Nhà đệ ấy vốn bị kẻ xấu hãm hại, trở thành tội phạm truy nã của triều đình. Ta muốn đi tìm chứng cớ chứng minh. Nhưng lại sợ đệ ấy đi theo sẽ gặp nguy hiểm, nên đã để đệ ấy ở lại nhà một bằng hữu mà ta tin tưởng, không ngờ…
Nếu không có lớp mặt nạ, Vô Nguyệt hẳn không thể che giấu khuôn mặt trắng bệch của mình. Lam Thiên ca…là ta hiểu nhầm huynh sao?
Độc Cô Thảo ghé mặt vào vai Vô Nguyệt, che đi phần nào khuôn mặt lộ ra dưới mặt nạ, nhàn nhạt lên tiếng:
_ Thiểm Vô Nguyệt?
Người Vô Nguyệt run lên nhè nhẹ, liền bị Độc Cô Thảo đè ép xuống.
Tiêu Lam Thiên gật đầu, môi khẽ mím lại, ánh mắt tối sầm đi.
Tuyết Băng Diệp nâng chén rượu:
_ Không phải là đệ đệ của huynh sao? Đệ bên ngoại?
_ Không phải, là…người ta yêu…
Độc Cô Thảo vung tay giữ lại cái chén rơi xuống, điểm huyệt bất động cho Vô Nguyệt rồi mới thở dài:
_ 2 năm không tung tích, phải chăng cảnh còn người mất?
Tiêu Lam Thiên bóp nát cái chén:
_ Ta có linh cảm rằng đệ ấy còn sống.
_ Nếu còn sống, 2 năm đã qua, ai biết người đó đã trở thành người như thế nào? – Huyết Nguyệt không nặng không nhẹ nói một câu.
_ Trước khi ta đi, đã làm tổn thương đệ ấy rất nhiều, nên ta chỉ hy vọng tìm được đệ ấy, nếu đệ ấy sống tốt, ta sẽ chúc phúc cho đệ ấy, còn nếu đệ ấy…vẫn còn cần ta thì ta tất nhiên sẽ không để đệ ấy chịu khổ.
Truy Nguyệt hứng thú nâng cằm:
_ Nếu hắn không tha thứ cho ngươi thì sao?
Sắc mặt Tiêu lam Thiên trắng bệch:
_ Nếu thế…ta…sẽ âm thầm bảo hộ đệ ấy.
Đúng lúc ấy, một đám thuyền nhỏ như lướt gió chạy tới, mang theo mấy chục tên áo đen bay lên thuyền.
_ Tiêu Lam Thiên mau nộp mạng.
Độc Cô Thảo che quạt nói với Huyết Nguyệt:
_ Hình như bọn sát thủ chỉ có một lời thoại ấy nhỉ? XYZ mau nộp mạng!
Huyết Nguyệt mỉm cười:
_ Nhanh, gọn, chuẩn mà.
Truy Nguyệt vội vã trèo vào lòng Thiết Nguyệt:
_ Hai người còn nói a, bọn chúng tới nơi rồi kìa.
Độc Cô Thảo cười:
_ Các ngươi nói nếu ta cũng chui vào lòng Tiêu công tử thì sao?
Huyết Nguyệt bĩu môi về phía chiếc thuyền đánh cá đang rẽ sóng chạy lại:
_ Thì cái thuyền kia sẽ bay tới đây.
Độc Cô Thảo cười đến tươi sáng, dẫn đầu tam Nguyệt (hay đúng hơn là nhị Nguyệt với một Nguyệt vẫn đang treo trên cổ người khác) lướt nước bay về chiếc thuyền đánh cá nhỏ, bỏ mặc chiếc thuyền lớn.
Truy Nguyệt vừa được thả xuống đã la lên:
_ Còn Vô Nguyệt nữa.
Độc Cô Thảo giả bộ sợ hãi nhào vào lòng người áo trắng vừa xuất hiện:
_ Ai nha~, vừa nãy lỡ tay điểm huyệt bất động cho hắn rồi, làm sao bây giờ, phu ~ quân. Người ta không muốn bay qua đó nữa đâu.
Lãnh Ngân Phong đen mặt, nhưng vẫn không đẩy người trong lòng ra, hừ một cái:
_ Không phải có Ngọc Tiêu công tử ở đó sao? Nàng chẳng bảo võ công hắn không tồi sao.
Thiết Truy Tinh Nguyệt vội vã ôm ái nhân vào trong khoang thuyền, để hai người kia tự làm mình làm mẩy với nhau đi, cô gia chủ nhân cãi nhau, tiểu nhân trúng tên lạc, mạng nhỏ quan trọng a ~ ~
Trở lại với tình hình trên thuyền của Ngọc Tiêu công tử, vị lam y phiêu phiêu còn không có thời gian mà nhìn 4 cái tên lâm trận bỏ chạy kia, bắt đầu kiệt lực chống đỡ đám sát thủ.
Mãi đến khi ánh mắt vô tình quét đến một người mặc bạch y vẫn đang ngồi bên bàn mới kêu lên:
_ Vô Nguyệt, sao ngươi còn ngồi đây?
Vô Nguyệt thực không muốn trả lời, mà y cũng không cần trả lời, bởi một tên sát thủ đã nhằm y mà đam tới. Ngọc Tiêu công tử dù sao cũng không phải mới nổi danh ngày một ngày hai, vội vã lao tới ôm người lùi lại tránh, bất quá mũi kiếm trờ tới rất nhanh, chiếc mặt nạ vì thế mà rơi ra.
Quay qua để xác định người trong lòng không sao, Tiêu Lam Thiên lại ngây ngẩn cả người, khuôn mặt này…
_ Vô Nguyệt…
Vô Nguyệt bị điểm huyệt nhưng vẫn có thể nói, y cắn môi rồi nói:
_ Ta vốn là tiểu quan Vô Nguyệt mà, công tử không phải đã biết sao?
_ Không đúng, đệ là Vô Nguyệt, là Thiểm Vô Nguyệt.
Vô Nguyệt cười chua xót:
_ Là tiểu quan Thiểm Vô Nguyệt.
Đương nhiên, trong lúc hai người tâm tình thì mấy anh sát thủ lẻ bóng vẫn tiếp tục công việc của mình, vậy nên kết quả đương nhiên là ….
Độc Cô Thảo bước xuống từ cái ôm của chồng, nhìn cảnh tượng kinh điển: tiểu thụ khóc ôm cái xác, à nhầm, cái thân hình đầy máu của tiểu công, hỏi:
_ Trả được thù rồi, thấy hết hận chưa?
Vô Nguyệt người run đến không kìm nổi, tay vẫn bị tay người kia nắm chặt không buông.
Tình cảnh này là thứ mình muốn?
Phải không?
_ Chủ nhân, xin hãy cứu huynh ấy, van xin người hãy cứu huynh ấy!
_ Không phải ngươi muốn hắn chết sao?
_ Ta…ta…
Huyết Nguyệt khẽ thở dài, nhìn ái nhân bên cạnh rồi quay người đi, tiếp theo có lẽ đến vai của mình lên sàn rồi đây:
_ Cứ mang người về trước, từ từ suy nghĩ xem sao?
Buổi đi chơi đến đó coi như kết thúc vui vẻ (?), chỉ có điều, cuối ngày, khi chuẩn bị nằm xuống giường, Truy Nguyệt vẫn còn thắc mắc:
_ Hình như chúng ta đã quên việc gì đó phải không?
Tất nhiên là sau đó Thiết Nguyệt làm cho y không còn sức mà nghĩ ngợi nữa.
…
Phiêu Hương viện mấy hôm nay vắng bóng tiểu quan Vô Nguyệt, hỏi thì chỉ thấy lão bản Huyết Nguyệt thần bí cười:
_ Trẻ con đã đến lúc lớn rồi.
Này này Huyết Nguyệt, chủ nhân ngươi mà nghe thấy ngươi nói cô ta sử dụng lao động chưa đến tuổi vị thành niên thì ngươi sẽ bị hành thê thảm đó.
Thật ra thì mấy hôm nay Vô Nguyệt nghỉ phép không lương để suy ngẫm lại tất cả mọi chuyện.
Độc Cô Thảo chép miệng:
_ Có gì mà cần suy nghĩ, lưỡng tình tương duyệt thì đến với nhau là xong.
Lãnh Ngân Phong phe phẩy quạt, tựa tiếu phi tiếu nhìn nương tử:
_ Phải không?
Huyết Nguyệt hiếu kì nhìn Độc Cô Thảo đỏ mặt rồi mới bước vào, aizz, việc này ai cũng không tranh được với hắn, người ta có kinh nghiệm a kinh nghiệm. Bị tập thể mọi người khinh bỉ, Cô Tinh vuốt vuốt sống mũi cầm kiếm đứng ở ngoài.
..bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ..
Cũng chẳng biết nghe Huyết Nguyệt tỉ tê thế nào mà Vô Nguyệt cũng xuôi xuôi rồi, ấy thế mà không biết người nhà Tiêu gia nghe tin từ đâu, kéo đến viện làm loạn.
Độc Cô Thảo ôm tay đứng trên lầu cười khẩy:
_ Ta hiểu vì sao Bất Phàm ca ca lại rời bỏ gia tộc rồi.
Tiêu Lam Thiên đau đầu nhay trán:
_ Cô nương biết nhị thúc sao?
Độc Cô Thảo im lặng, nếu nói nhị thúc ngươi là ca ca nuôi của ta thì ngươi có gọi ta là cô cô không?
Nháo đến nháo đi một hòi cũng đạt được kết quả là Tiêu Lam Thiên quyết định theo chân nhị thúc Tiêu Bất Phàm rời khỏi gia tộc. Bất quá, hệ lụy của việc này, là tiểu thụ Vô Nguyệt chui vào trong vỏ ốc tự ti của mình.
…
Phiêu Hương viện mấy hôm nay lại tiếp tục vắng bóng tiểu quan Vô Nguyệt, hỏi thì lão bản Huyết Nguyệt lại thở dài:
_ Là triệu chứng u buồn tiền hôn nhân ấy mà.
Này này Huyết Nguyệt, ngươi dùng từ ngữ của chủ nhân ngươi liệu khách quan có hiểu được không vậy?
_ Bất quá ngài đừng lo, hôm nay Phiêu Hương viện sẽ ra mắt tiểu quan mới, không kém Vô Nguyệt đâu.
Vô Nguyệt thất thần đã mấy ngày, bất quá thất thần không có nghĩa là không có nhu cầu đi WC, vậy nên, từ đường từ mao xí về, y nghe được cuộc trò chuyện sau đây.
Đầu tiên là giọng sặc mùi tiền của nhị thư kí:
_ Hố hố hố, tối nay vớ bẫm rồi.
Tiếp theo là giọng thê nô của Lãnh minh chủ:
_ Ừ.
Thật đúng là câu trả lời vô nghĩa, Vô Nguyệt chuẩn bị rời đi thì nghe thấy giọng Huyết Nguyệt:
_ Không cần thông báo với Vô Nguyệt sao?
_ Không! Lam Thiên huynh nói lại đi.
Vô Nguyệt vểnh tai lên nghe tiếng Lam Thiên trả lời: