_ Đừng nói cho đệ ấy, nếu đệ ấy coi bị người … là không xứng với ta thì để ta làm cho bản thân xứng với đệ ấy.
Tim Vô Nguyệt tưởng như ngừng lại, y có nghe nói đêm nay sẽ bán đấu giá đêm đầu tiên của một tiểu quan mới, tiểu quan đó…không phải là Lam Thiên ca chứ?
_ Chỉ là – tiếng của Thiết Nguyệt vang lên – nếu Vô Nguyệt biết huynh làm tiểu quan liệu có ….
Rầm – Vô Nguyệt tông cửa xông vào, bên trong Lam Thiên mặc bộ đồ chuyên giành cho tiểu quan mới đang ngồi bên giường, mà một đám hóng chyện thì đang ngồi bên cạnh.
…
Dẫn đầu đám kì đà ra khỏi phòng, Độc Cô Thảo thở dài:
_ Hỏi thế gian tình ái là chi…
Huyết Nguyệt lo lắng:
_ Chủ nhân lại muốn gửi Cẩm chướng sao?
_ Không, ta không muốn giết người nữa, chỉ muốn chỉnh người thôi, cái đám họ Tiêu ấy thật ngứa mắt.
….
Kết thúc của câu chuyện lần này rõ ràng là buổi sáng hôm sau Tiêu Lam Thiên thần thanh khí sảng đích thân xuống bếp nấu cháo cho ái nhân ăn rồi. Ách, tiết lộ thêm là Lãnh Ngân Phong, Cô Tinh, Thiết Nguyệt cũng đã họp mặt đầy đủ ở đó, mấy người còn lại đương nhiên là đang nằm trong chăn thoa thắt lưng rồi, ha ha.
Lại nói lần này không thấy đôi Sở Sở, đơn giản là bởi kì trăng mật lần trước bị việc gặp Nguyệt Kỳ Nhi phá hỏng nên lần này đi bù đó mà.
Mãi đến mấy ngày sau, Truy Nguyệt mới hí hửng nói:
_ Nhị thư kí, rốt cuộc ta cũng nhớ ra mình quên việc gì, chúng ta đã bỏ quên Tuyết Băng Diệp cô nương rồi.
Thiết Nguyệt có chút vô lực nhìn hắn, việc như thế mà giờ mới nhớ ra?
Độc Cô Thảo cười cười,đút cho chồng ăn một trái quả lạ vừa được người mang tới tặng, nhớ lại hình ảnh một chàng trai anh tuấn vác muội muội dễ thương đi mà mơ màng về một câu chuyện ngôn tình với kết thúc có hậu mà hoa quả mình dang ăn chính là bằng chứng.
A ~, trời đẹp quá nha ~