"Thích thì cô có thể xem TV," tôi nghe thấy tiếng anh từ một căn phòng khác, "Tôi đi cất đống đồ này đã."
Tôi he hé mắt nhìn xung quanh. Và ngay lập tức, tôi có cảm giác như mình đang đứng giữa một căn hộ cao cấp theo phong cách Châu Âu. Hai cái ghế đi-văng, một cái ghế bành to, một tivi màn hình phẳng cỡ lớn... Cách bài trí thật gọn gàng, đẹp mắt. Tôi thậm chí còn cảm thấy e dè, chẳng muốn chạm vào đồ vật gì, sợ rằng mình sẽ làm hỏng mất sự cân đối trong lối sắp đặt các đồ vật trong phòng.
"Tối nay cô ngủ tạm trên ghế đi-văng nhé." Anh vẫn nói vọng ra với tôi từ một căn phòng khác nào đó. "Không phải là không có phòng riêng cho cô, nhưng mà tôi chưa kịp dọn dẹp gì nó cả. Một mớ hổ lốn."
"Không sao mà. Có cái ghế là đã quá tốt rồi. Cảm ơn anh." Tôi đáp lại. Tôi không biết nói gì hơn nữa, cảm thấy ngượng ngùng sao đó.
Liền đó đã thấy anh bước ra từ một căn phòng mà tôi đoán là phòng của anh, vì anh đã kịp thay đồ ra và giờ đang mặc một cái áo ba lỗ với quần thể thao. Trên tay anh là một vài cái chăn gối, khá nhiều đến mức anh phải vác trên vai. Cẩn thận, nhẹ nhàng xếp đặt đống chăn gối đó lên chiếc ghế lớn nhất trong phòng, anh quay qua tôi. "Trong tủ lạnh có một ít đồ ăn, nếu sáng dậy thấy đói thì cứ tự nhiên. Còn nhà vệ sinh dành cho khách ở đằng kia..." Anh chỉ qua phía bên trái căn phòng. "Nếu còn cần cái gì, cứ đánh thức tôi nhé."
Anh nói tới đâu là tôi gật lia lịa tới đó. Thành thật mà nói thì tôi hoàn toàn không hiểu anh đang nói cái gì nữa. Tôi đang căng thẳng chết lên được. Đúng hơn là tôi đang cảm thấy rất tệ hại trước tất cả những việc làm của anh dành cho tôi, nhất là tôi không biết làm gì hơn là cư xử như một con ngố.
"Xin lỗi anh vì tất cả những chuyện này," tôi cảm thấy mình phải nói những lời này, "và thực sự cảm ơn anh rất nhiều."
"Ôi xời, có gì đâu, thật đấy mà. chưa kể đây chỉ là tạm thời thôi mà. Hả?"
Đúng. Chỉ là tạm thời mà.
"Tôi biết là Seoul thì rõ là rộng lớn," lại vẫn là anh đang nói tiếp, "nhưng tôi nghĩ chúng ta sẽ có cách tìm ra chàng trai của cô. Tôi biết một vài người, mấy người tối ngày chỉ lo ba cái vụ này. Tôi đảm bảo là họ giúp được chúng ta." Anh nhướng mày và nhếch môi cười nụ với tôi.
"À, vâng..."
"Thôi, cô phỉa đi ngủ đã. Sáng mai gặp lại nhé." Anh vươn vai và đi vào phòng. "Ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Và cánh cửa phòng anh đóng sập lại.
Khoan đã thế này là thế nào? Anh thực sự tin tưởng tôi đến thế sao ? Đủ để phó mặc hoàn toàn cho tôi sự an toàn của ngôi nhà, cùng với tất cả những món đồ đạc của anh? Nếu anh quả thật không nhớ chút nào về tôi, thì tôi không thể hiểu nổi. Coi như anh hoàn toàn không biết gì về tôi. À không, có một chút, ít ra anh cũng biết tôi là một con bé đầu óc không được bình thường cho lắm.
Tôi ngã người xuống ghế và đắp lên mình cái chăn anh cho mượn, cố gắng thả lỏng mình. Cái ghế hoá ra rất là êm ái, làm cho mấy cái gối nah đã chuẩn bị sẵn cho tôi thành không cần thiêt. Tôi nằm dài ra và nhìn chòng chịc lên trần nhà, thói quen không thể bỏ. Nó giúp tôi dễ ngủ hơn, khi còn ở Cubic U, nhưng nới này lại khiến tôi thấy hơi căng thẳng. Giờ mới nhận ra cái không khí thân thiện ở Cubic U đáng giá thế nào, thật là dễ chịu. Tôi nhắm mắt và cố dìm mình vào giấc ngủ, nhưng không được.
Tôi mở mắt.
Càng về đêm, đầu óc tôi lại càng hoạt động không ngừng nghỉ. Giờ thì càng nghĩ, tôi mới càng nhận thấy là cái anh chàng "Bi" này có vẻ đúng là... không phải Bi thật. Có nhiều đểim đối lập giữa hai người quá. Bi sẽ không bao giờ mở cửa nhà cho một người khách lạ. Anh hiếm khi tin tưởng ai, tôi biết rất rõ. Nếu là anh thì không thể như thế này...
Nhưng đã 3 năm trôi qua. Khi còn ở bên tôi, cả hai chúng tôi đều ở giai đoạn vẫn còn tiếp tục lớn. Như vậy anh hoàn toàn có thể thay đổi một vài thói quen của mình. Thậm chí có thể anh còn trưởng thành nhanh hơn khi tôi không có ở bên. Khả năng anh trở thành một người hoàn toàn khác là hoàn toàn có thể. Liệu có thể nào là tôi đang được gặp Bi phiên bản thứ hai không? Câu hỏi không lời đáp.
Tôi nhắm mắt lại.
Tôi rối trí quá.
Làm sao để biết đây...
Làm sao để...
...
Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã ngủ lịm đi.
Chẳng bao giờ có gì đáng ngạc nhiên, khi Bi lại xuất hiện trong giấc mơ của tôi. Tôi vẫn nhớ, mỗi lần tôi nhăn nhó là anh vỗ vỗ lên đầu tôi. Tôi vẫn nhớ, mỗi lần anh bực mình là giọng anh lại trầm xuống đáng kể. Tôi vẫn nhớ, mỗi lần hai đứa nằm bên nhau mà ngủ thiếp lúc nào không biết....
Tôi ghét khi phải thú thực là mình cũng đã từng hò hẹn với khá nhiều chàng trai, nhưng tôi chưa từng thích ai chạm vào tôi. Chỉ khi Bi quàng vòng tay ấm áp của anh quanh người tôi, tôi mới chấp nhận những đụng chạm. Vì một lý do nào đó, tôi cảm thấy yên bình trong vòng tay của anh.
Tôi chưa bao giờ thực sự nhận ra điều đó, đến tận bây giờ.
Tôi nhớ anh... nhiều lắm...
*Chương 7*
Anh từ từ mở mắt cho quen dần với ánh nắng đang len qua hàng mi. Rồi nghiêng đầu qua một bên để ngó cái đồng hồ báo thức đầu giường. 11 giờ 17 phút. Trưa trật trưa trờ. Có đến hàng năm nay rồi, hình như chưa bao giờ anh ngủ quá lúc Mặt Trời mọc.
Đấy là không nói, anh ít khi ngủ được trước 3 giờ sáng. Dù có đi ngủ sớm hay muộn, cuối cùng thì anh cũng tìm thấy mình đang làm bạn với cái tĩnh lặng của bóng đêm. Sự yên tĩnh đầy trăn trở.
Vậy là mỗi đêm, anh lại nằm đó, mắt ngắm nhìn những ánh đèn không ngủ của thành phố, trầm mình trong những dằn vặt, những buồn bực không tên. Và giấc ngủ của anh cũng chẳng dễ chịu hơn chút nào. Ngay cả trong lúc ngủ, anh cũng vật vả như đang chiến đấu chống lại những kẻ thù vô hình.
Những thứ đó... sao không giống cảm giác của giấc ngủ đêm qua. Và cả buổi bình minh sáng nay nữa...
Anh đưa mắt nhìn quanh căn phòng và trong anh bỗng dâng lên một niềm hạnh phúc dịu dàng. Mỗi đồ vật như đang trìu mến âu yếm trong vòng tay của ánh nắng vàng ấm áp. Từ rèm cửa, cái bàn, cái cốc thuỷ tinh đang để trên mặt bàn - mọi thứ đều đang sáng rực lên như được dát vàng. Không thể nhớ nổi là đã bao lâu rồi, anh đã ao ước được thức dậy trong một khung cảnh bình yên như vậy.
Anh mỉm cười.
Toàn thân bỗng cảm thấy thật thư thái, dễ chịu. Anh chẳng muốn ngồi dậy nữa. Nhưng vì thói quen không bao giờ ở lại lâu trên giường. Anh nhấc cánh tay trái lên trước... nhưng không được. Chẳng hiểu gì cả... Anh thử lại lần nữa. Đến lúc đó anh mới nhận ra là có một sức nặng đè lên phần vai trái của anh, và khiến cho cả phần người bên trái của anh tê rần, không nhúch nhích được.
Quay qua nhìn, anh nín thở.
Không biết từ lúc nào, cái cô gái ở Cubic U đó đang ngủ ngay bên cạnh anh. Bao lau rồi hả trời!? Cuống cuồng, anh đẩy mình ra xa khỏi cô gái một cách cảnh giác, mạnh đến nổi rơi tụt khỏi giường. Như vẫn chưa đủ, anh dùng chân để đẩy mình trên sàn nhà, tránh xa khỏi chiếc giường, tránh xa cô gái, chạy trốn cho đến khi nện cả lưng vào bức tường đối diện.
"Cái quái gì..." anh hổn hển.
Giác quan thứ sáu mách bảo anh sự hiện diện của người khác ở trong phòng, anh nhìn ra cửa. Một cô gái với mái tóc dài và chiếc áo choàng kiểu cách đang đứng bất động ở ngay cửa phòng, kinh ngạc trước cảnh tượng vừa diễn ra. Cô buông rơi túi xách và vali, sự đau đớn ngay lập tức phủ mờ trên khuôn mặt xinh đẹp.
"Lạy chúa tôi, Bada!" anh vừa nói vừa nhổm dậy với theo cô khi cô vội vã chạy ra phòng khách. "Nghe này, anh - anh có thể giải thích!"
"Anh đi mà giải thích với chính mình ý!" Bada nói với anh bằng một giọng đe doạ. "À mà. Thôi. Đừng giải thích gì cả. Chẳng có gì có thể bào chữa cho anh trong chuyện này cả!"
"Không. Bada, em hiểu nhầm rồi. Không phải như em nghĩ đâu!"
"Nhầm ư!? Tôi lại có thể hiểu nhầm được sao? Tôi đâu có ngốc!"
Đúng lúc đó, Hikaru thức giấc. Cô nghe thấy tiếng hai người cãi oang oang trong căn hộ. Cô vội vàng ngồi dậy và chui ra khỏi giường.
"Anh không có ý bảo em ngốc!" Cô nghe thấy anh nói với cô gái.
Bước ra khỏi phòng ngủ, Hikaru tự nhiên thấy mình đang đứng giữa "Bi" và một cô gái lạ mặt cô chưa từng gặp bao giờ.
"Nhưng rõ là anh phải nghĩ tôi là một con ngốc thì mới chờ lúc tôi vắng mặt để mang một đứa con gái về nhà của chúng ta, chứ còn gì nữa." Bada càng to tiếng hơn và chỉ thằng vào mặt Hikaru.
"Không! Không phải như vậy đâu em!"
"Ồ, hoá ra là không phải như vậy cơ đấy!"
"Tất nhiên là không phải!" Anh vung hai tay lên trời, tỏ ý những điều Bada vừa kết luận quả là vớ vẩn. Quay qua Hikaru, anh hạ giọng. "Coi nào, nói gì đi chứ!"
Hikaru im như thóc. Cô không hiểu nổi chuyện quái gì đang xảy ra nữa. Cô cứ nhìn qua nhìn lại hai người, e ngại trước vẻ hùng hổ của người con gái đứng bên phải cô và thái độ gấp gáp, lo lắng của "Bi" đang đứng bên trái cô.
"Thôi nào, cô nói gì đi chứ!"
"Anh thậm chí còn không biết TÊN cô ta nữa!? Chúa ơi, anh mắc cái chứng gì vậy hả?"
"Thôi đi, Bada! Anh nói lần cuối cùng đây này, anh..."
"THÔI!" Hikaru hét lên. "Hai người bình tĩnh lại được không?"
Cả hai lập tức nín bặt trước tiếng hét váng trời của Hikaru. hai đôi mắt đổ dồn về phía cô.
Hikaru hắng giọng. "Tôi xin lỗi đã gây ra tất cả những chuyện này. Nhưng làm ơn đi, làm ơn hãy tin tôi, chính tôi... tôi cũng không hiểu sao rốt cuộc tôi lại ở trong phòng của anh ta nữa." Và cô đang nói rất thành thật. Tất cả những gì còn đọng lại trong cái trí nhớ ngắn hạn của Hikaru là đêm qua cô đã thiếp đi trên cái ghế dài trong phòng khách. Thật là đáng xấu hổ nếu chuyện thực sự đã xảy ra như vậy, là cô đã mộng du, đã chui vào nằm cạnh "Bi" và mơ đến đang ở bên Bi.
"Ờ, phải." Bada nói với cái giọng mỉa mai.
"Làm ơn, tin tôi đi, tôi đang nói thật đó." Hikaru nói với giọng chân thành nhất có thể. "Rõ ràng là tôi đã ngủ trên cái ghế kia, và khi tỉnh dậy thì thấy đang ở trên giường... Đêm qua tôi mệt quá, có thể đã quên mất cả việc mình đang ở đâu và theo thói quen đi vào phòng ngủ..."
"Chính xác! Anh đã bảo cô ta ngủ trên ghế mà, không phải trên giường. Còn có đống chăn gối ở kia để làm chứng nhé." Anh chỉ tay ra cái ghế. "Anh hoàn toàn không biết gì về chuyện cô ta đã ở cạnh anh."
Dù đó là sự thật, tất nhiên, nhưng những lời nói như đinh đ1ong cột của anh không hiểu sao lại gây nên những rung động mạnh bên trong Hikaru. Và cô phải hơi cúi thấp đầu để giấu đi những cảm xúc của mình.
Bada vẫn chưa buông tha. "Rồi th2i cho là mấy người nói thật đi, nhưng tại sao đứa con gái này lại có mặt ở đây cơ chứ?" Bada vừa nói, vừa quăng ánh mắt sắc lẻm về phía Hikaru.
"Này!" Anh kêu lên. "Bada, em đừng có như vậy...'
"Không, không sao đâu. Cô ấy hoàn toàn có quyền tức giận mà." Hikaru nhấn mạnh. Cô cố giữ cho giọng mình thật bình tĩnh. "Cô à, là do gần đây tôi gặp khó khăn. Tôi tự mình kinh doanh... Nhưng vì mới đến đây nên chưa có hiểu biết gì về nơi này nên..."
"Ai thiết tha. Cô nói coi tại sao cô lại ở đây!" Bada cắt ngang.
"...À," Hikaru bối rối nhìn qua "Bi".
"Bi" đỡ lời. "Cả cửa hàng lẫn nhà của cô ý đều bị tịch thu em à."
"Vậy thì liên can gì đến chúng ta chứ hả?" Bada trừng mắt hỏi lại.
"Bada..." Anh nói từ tốn. "Đừng có như vậy được không, em à..." Hikaru nhìn anh tiến lại phía Bada với ánh mắt quan hoài. Cô hiểu ngay rằng anh không muốn Bada phải đau khổ như vậy...
"Đừng hiểu nầhm cô ấy," anh nói tiếp, "chỉ là... ừm, em nhờ không? Em cũng vừa nghe cô ấy nói là cô ấy mới đến đây thôi... Hồi anh cũng mới đến đây, anh đã không biết là mình ở đâu, mình đang làm gì nữa. nhưng chính em - chính là EM - đã cứu anh. Em đã rộng mở trái tim và giúp anh đứng dậy..."
Khuôn mặt Bada giãn ra, ánh mắt dịu lại theo từng lời nói của anh.
"Anh muốn nói là... Anh hoàn toàn không hiểu gì cả. Anh không biết là em đã nhìn thấy điều gì ở anh, hay tại sao em lại giúp anh... chỉ đến khi anh gặp cô gái này. Và vậy là, anh muốn giúp cô ấy... như em đã từng giúp anh..."
Bada bắt đầu cảm thấy áy náy. Cô hất tóc ra đằng sau và cúi gầm mặt xuống. Cô ghét phải thú nhận là phần nào anh đã đúng. "Em... em xin lỗi. Em đã tưởng là..." Bada bật cười chua xót. "Em cứ tường là..."
"Không sao mà, Bada." Anh nói với cô, choàng hai cánh tay qua người cô. "Không sao mà..."
Hikaru quay mặt đi. Cô không thể chịu đựng được nữa. Anh trông giống "Bi" quá, giống đến mức cô không thể chịu được cảnh tượng hai người ôm nhau ngay trước mặt mình.
"Tôi xin lỗi, tất cả những chuyện này quả là một sai lầm tai hại." Hikaru nói với hai người. "Tôi nghĩ tôi đã ở đây quá lâu. Tôi nên đi thì hơn."
"Bi" nhìn cô bối rối. "Này... khoan đã..."
"Rất vui được gặp cả hai người." Hikaru nói và kèm theo một nụ cười. "Cảm ơn vì đã cho ở nhờ đêm qua, tôi rất biết ơn. Thật đấy." Cô cúi đầu chào và vội vã bước ra khỏi căn hộ, như đang vội vã bỏ chạy khỏi hình ảnh của người con trai đã bỏ rơi cô hồi trước...
***
JoonHyung đứng im lìm trên vỉa hè. Anh đứng đó như trời trồng cũng đã được gần 10 phút, mắt nhìn đăm đăm toà nhà, hai tay đút túi quần. Anh nhìn như thôi miên một thứ gì đó phía sau cửa sổ, đến nỗi HoYoung xua xua tay trước mặt đến mấy lần cũng không biết.
"Yo, Joon, bay đâu rồi...!" Nhưng JoonHyung vẫn đứng im như phỗng, mặc kệ cho HoYoung hô hoán ầm ĩ ngay bên cạnh.
"Hắn đang làm cái quái gì ý nhỉ?" HoYoung vừa thì thầm vừa huých cùi chỏ vào KyeSang.
"Biết chết liền, hay là... ăn không tiêu?" KyeSang nhún vai trả lời.
"Trời... tao đói quá," TaeWoo tự nhiên kêu lên, đưa tay chỉnh lại kính. "Dở hơi quá, phải có ai trong chúng ta dũng cảm gọi hồn nó về lại đây để còn đi ăn nữa chứ." Vừa nói, hắn vừa ngồi bó gối trên bức tường xi măng, mặt mũi thiểu não.
"Thế... hay mày đi!" HoYoung đá đá chân vào TaeWoo gợi ý.
"Này!" TeaWoo kêu lên, loạng choạng suýt ngã. "Không phải tao chứ. Tao... à... đói đến nổi không thể nhúch nhích được nữa rồi. Thôi hay bỏ đi!" Trong lúc đó HoYoung vẫn không thôi trò đá chân trêu TaeWoo, còn KyeSang thì cứ đứng cười ngặt nghẽo.
Danny chỉ biết lắc đầu trước cảnh tượng như trò hề của mấy thằng cu mãi không chịu lớn. Cậu chỉnh lại cái mũ bán báo của mình và tiến đến đứng bên JoonHyung, kẻ vẫn mang một bộ mặt không hề thay đổi kể từ lúc đến đây tới giờ.
"Mấy thằng đệ của huynh quậy quá kìa." Danny nói với Joon, mắt cũng nhìn theo hướng của Joon đang nhìn, về phía cái cửa sổ đằng kia. "Có thể cho biết là chúng ta đang làm cái quái gì ở đây không?"
"Cậu có nhận ra chỗ này không?" Cuối cùng JoonHyung cũng lên tiếng.
"Ơ..." Danny nhìn kỹ lại toà nhà một lần nữa. "Đây chẳng phải là cửa tiệm giặt là Cubic U sao?" JoonHyung gật đầu. "Nhưng... cái cửa hàng này có nằm trong hệ thống của chúng ta đâu nên tóm lại là chúng ta đang làm gì ở đây kia chứ?"
"Ai thèm quan tâm cái cửa hàng chứ..." JoonHyung nhăn mặt.
Danny ngó qua nhìn Joon, im lặng trong giây lát, rồi gật đầu như đã tìm ra chân lý. "Hiểu rồi." Cậu quay lại nói với "mấy thằng cu không chịu lớn" kia. "Này, bây giờ chúng ta sẽ đi thăm ông chủ nhà nhé!"
"Cái gì? Làm gì?" HoYoung tạm ngưng trêu chọc TaeWoo quay ra hỏi lại.
"Phải rồi, chúng ta vào đó để xin đồ ăn, tuyệt!" TaeWoo chưa nói xong đã vội vàng tụt xuống khỏi bức tường.
"Thằng điên!" Danny tiến đến bên TaeWoo và đá nó một cái. "Câm đi cái thằng Em Chã. Và đi tìm cái ông chủ nhà ngay cho tao!"
"Được rồi! Được rồi!" TaeWoo cuống cuồng chạy đi để tránh bị đá tiếp. KyeSang chạy theo. HoYoung thì vẫn đứng yên một chỗ cười sằng sặc cho đến khi nhìn thấy cái mặt tối sầm của Danny.