- 'Thư ký Phong, chuẩn bị xe chúng ta đến Hàn thị'
- 'Vâng'
20 phút sau, cô, GĐ phòng kinh doanh, GĐ phòng nhân sự, thư ký Phong có mặt tại tập đoàn Hàn thị. Bước đi ung dung đến trước phòng CT TĐ Hàn thị, cô tiêu sái bước vào.
- 'Ai, sao không có phép tắc...mày...mày đến đây làm gì'
- 'Chào CT Hàn, chúng ta lại gặp lại rồi. A. Có vẻ ông đang bận nhỉ. Thật đúng là trẻ không thương già không tha mà. Chả trách chúng tôi lên đây mà không có bóng dáng cô thư ký xinh đẹp này, hóa ra ở đây hầu hạ dục vọng ông chủ, cô đi ra ngoại thông báo triệu tập tất cả cổ đông 20 phút nữa họp hội đồng quản trị, đi nhanh'
Nghe tới đây cô thư ký "xinh đẹp" sợ quá, khuôn mặt biểu đủ loại thái cảm xúc, từ cảm xúc kích tình đỏ mặt e thẹn, ngạc nhiên đờ mặt cuối cùng sợ quá mà đen sầm mặt mày, vội vàng mặc lại quần áo chạy ra ngoài,3 người nam còn lại không hẹn mà quay đầu đi chỗ khác đỏ chín mặt mày, Hàn Quân ngượng quá cũng vội chỉnh tề bộ đồ vest. Trong phòng lúc này còn lại 5 người, cô cũng không vội tiếp tục châm chọc ông ta:
- 'Ai gia. CT Hàn, tôi nhớ lần trước đã nhắc nhở ngài rồi cẩn thận bị AIDS mà ngài đâu chịu nghe, bây giờ ở đây có nhiều người tôi có muốn giấu diếm cho ngài cũng không được, chỉ sợ mọi người nhìn vào nghĩ ngài thuộc dạng trâu bò, trâu già thích gặm cỏ non. Haiz, tội nghiệp ngài quá'
- 'Mày không cần tỏ ra đạo đức, rốt cuộc hômnay mày đến đây có việc gì, tại sao mày dám triệu tập hội đồng quản trị, ở đay không ai chào đón mày, cút ra ngoài'
- 'Từ từ, đừng nóng, để dành sức lát xem kịch'
Cố kéo dài thời gian cô hạ thấp đầu cúi xuống vị trí ông ta đang ngồi nhẹ giọng nói đủ mọi người nghe.
- 'Tôi sẽ trả lời tất cả câu hỏi của ông...ngại quá bây giờ chưa phải lúc, mời ông theo tôi đến phòng họp sẽ hiểu rõ.'
Nhìn vẻ mặt tức giận của ông ta, cô bước đi, quay lại liếc nhìn trào phúng
- 'Ông cứ ngồi chỉnh chu quần áo, đầu tóc cho bảnh bao, tiện thể ngồi thêm lát nữa nếu không e rằng ngày mai ông cũng không vào nỗi cánh cửa này.'
Nói rồi cô khoan thai bước đi để lại phía sau một kẻ bực tức làm từng thớ thịt giật lên trên khuôn mặt béo mũm "bảnh bao". Cô đi rồi, ông ta cũng vội theo sau, ông ta cũng khó nghĩ về những lời cô nói, đồng thời trong lòng cũng dấy lên cảm giác bất an càng lúc càng thể hiện rõ.
Tại phòng họp
Cô nhẹ đẩy cánh cửa, theo sau là thư ký Phong, GĐ kinh doanh, GĐ nhân sự. Ngồi vào vị trí chủ tịch trước con mắt ngạc nhiên của nhiều người, cô bình thản nhìn thư ký Phong. Như biết ý, Phong rút trong cặp một tập giấy tờ lần lượt đưa đến trước mặt các cổ đông.
- 'Trước mặt các vị là số nợ, doanh thu hàng năm của tập đoàn trong những năm gần đây'
- 'Tại sao bà có những số liệu này'
- 'Không biết từ khi nào TGĐ Golden star có hứng thú kinh doanh với tập đoàn chúng tôi, mời cô ra khỏi ghế CT, đây không phải nơi dành cho bà.'
- 'Đúng vậy, mời bà rời khỏi ghế, Hàn thị không đón tiếp Golden star.'
.......................
Vừa lúc đó cửa phòng họp mở ra lần nữa, đi vào có hai người, một là Hàn Quân, theo sau là một người đàn ông nữa.
- 'Mày đang làm gì ở đây, cút khỏi nơi này'
- 'Tôi bây giờ đang trả lời tất cả các câu hỏi của ông.' Quay sang thư ký Phong: 'thư ký Phong, cậu thay tôi trả lời đi'
- 'Vâng'. 'TGĐ tập đoàn chúng tôi hôm nay đến đây với tư cách là CT mới của tập đoàn Hàn thị.'
- 'Sao. Anh đang nói gì vậy, chủ tịch tập đoàn chúng tôi từ khi nào trở thành TGĐ các vị'
- 'Phiền các vị trật tự. TGĐ chúng tôi hiện nắm giữ 37% cổ phần tập đoàn Hàn thị, ông Hàn Quân có 35%, như vậy các vị hiểu rồi chứ'
- 'Các người nói gì'. Hàn Quân lúc này mặt đỏ phừng phừng, tức giận lại túm cổ áo cô mà xách lên định tát cô, mọi người vội chạy lại cản ông ta ra, tuy chưa hiểu mọi chuyện nhưng trong lòng họ thật sự rất sợ cô vì họ biết tác phong làm TGĐ Golden star lạnh lùng, tàn bạo, không nên đắc tội với cô. Cô lạnh lùng liếc qua ông ta một cái rồi nhìn xuống phía cổ đông lúc này đã ổn định lại chỗ ngồi nói:
- 'Tôi là Hàn Lăng-TGĐ Golden star hiện nắm giữ 37% cổ phần, hôm nay đến đay ra mắt mọi người, tôi tạm thời sẽ tạm thời giữ chức CT tập đoàn Hàn thị thay ông Hàn Quân, rất mong sự hợp tác của các vị'
Nói xong cô đưa mắt tiếp tục nhìn xem phản ứng của mọi người. Lúc này phía dưới đã bàn tán lao xao, Hàn Quân tức giận đập bàn nhìn cô nói:
- 'Mày lấy đâu ra 37%, mày nên nhớ mẹ mày chỉ có 18% phần trăm, mà bây giờ nó đã được chuyển qua cho tao, mày cút ngay.'
Phía dưới lại nổi lên một trận bàn tán:"thì ra là con gái CT", "sao chưa bao giờ thấy mặt", "thì CT và vợ trước ly hôn, nghe đâu bà ấy dẫn con gái đi", "từ trước tới giờ tôi chỉ nghe CT có một cô con gái thôi",...
- 'Các vị xin trật tự'. Rồi cô quay sang Hàn Quân." Hàn Quân, tôi không quên 18% cổ phần của mẹ tôi bị ông dụ dỗ chiếm đoạt, tôi hôm nay đến đay không muốn ôn lại chuyện cũ, hẹn ông hôm khác, những việc còn lại mời ông Hùng- GĐ ngân hàng SAS giải thích rõ hơn cho mọi người'. Quay sang ông Hùng ' GĐ. mời ông.'
- 'Vâng, cảm ơn. Tập đoàn Hàn thị hiện đang nợ ngân hàng chúng tôi 20 triệu đô la, thế chấp bằng 35% cổ phần, 4 biệt thự, 1 xe ô tô nhãn hiệu BMW, 3 xe Nissan đều đứng tên Hàn Quân; ngoài ra còn 3 nhà máy của tập đoàn Hàn thị. Tính đến hôm nay đã quá thời hạn trả nợ 13 ngày, vì vậy ngân hàng chúng tôi có quyền tịch thu tài sản của Tập đoàn và ông Hàn Quân, việc này các vị rõ hơn ai hết'.
- 'Chuyện này chúng tôi đã rõ, nhưng không phải ngân hàng đã gia hạn thêm cho chúng tôi 15 ngày sao'
- 'Chuyện này có lẽ các vị đã nghe nhầm, chúng tôi chỉ gia hạn 10 ngày, đến hôm nay đã nể mặt các vị quá rồi'
- 'Hàn Lăng, có phải chính mày đã sắp đặt, chính mày hại tao, đây là tâm huyết của mẹ mày, mày dám hủy nó, mày thật độc ác.'
- 'Người độc ác là ông, ông đã làm gì với tập đoàn này'
Phịch. Ném một tập hồ sơ trước mặt ông ta, cô nói tiếp:' Đây là toàn bộ những hóa đơn đã sử dụng vào việc "giao lưu" đều đứng tên ông, ngoài ra trong đó còn có hai cuốn sổ chứng minh việc ông lạm dụng tài sản tập đoàn, còn những chuyện khác phía công an sẽ giải quyết tiếp'
-'M...a...y...n...o...i...g...i'
- 'Ông đừng cà lăm như vậy, phía công an chắc họ cũng đến rồi.1...2...3'
Tạch
- 'Xin hỏi ông Hàn Quân có ở đây không?'
- 'Là...Là tôi'
- 'Ông bị bắt vì bị tố cáo lạm dụng công quỹ, tham gia cá độ trái pháp luật, phiền ông theo chúng tôi về điều tra'
'Bệch'. Ông ta ngồi phịch xuống sàn, bất ngờ nối tiếp bất ngờ,"tất cả mọi chuyện tại sao lại ra thế này, phải, do nó, con hồ ly tinh, mẹ nó, nó dám hãm hại ta''
Nói rồi hai vị công an mặc quân phục lại đưa còng số 8 vào tay ông ta, dẫn ông ta đi trước con mắt ngạc nhiên lẫn lạnh lùng của mọi người. Ra tới cửa, ông ta quay lại hỏi cô
- 'Tất cả mọi chuyện đều do mày sắp xếp phải không?' Cố nặn ra được mấy chữ hỏi cô, nhưng không có tiếng đáp lại, ánh mắt ông lộ rõ sự bất lực vô vọng,không còn ánh mắt căm tức vốn có, khuôn mặt ông ta trở nên trắng bệch không còn sức sống mặc công an dẫn đi. Ra đến cửa chợt nghe tiếng trả lời của cô
- 'Tôi chỉ lấy lại những thứ đáng lẽ là của tôi, chúc ông may mắn'
Đó là câu trả lời, tất cả đã kết thúc, lòng tham của ông ta đã nhấn chìm, đúng vậy, nếu như biết có ngày hôm nay liệu ông ta còn làm như vậy không, nhưng thực sự trên đời này sẽ không bao giờ xuất hiện hai từ "nếu như" dù chỉ một lần, quá khứ đi qua sẽ không bao giờ lấy lại được. Lúc này cuộc họp cũng đã kết thúc, đương nhiên cô đã là tân CT tập đoàn Hàn thị, bây giờ cô đang ngồi trong phòng ngủ tại nhà. Lật giờ cuốn ambum đã ố vàng, nơi lưu trữ tấm hình duy nhất của gia đình. Cô nhớ rõ bức hình này chụp lúc sinh nhật cô 7tuổi, lúc đó cô mặc một chiếc váy hồng được cha ẵm trên tay đứng cạnh mẹ, khi đó cô rất vui và càng không bao giờ nghĩ có ngày cô sẽ mất đi gia đình. Cô ôm tấm hình và khóc rồi ngủ thiếp đi. Trong giấc ngủ cô đã được gặp mẹ, mẹ vẫn vậy, vẫn vuốt nhẹ nhàng lên mái tóc cô, hôn lên trán cô, cô òa khóc rồi sà vào lòng mẹ, cô kể tất cả cho mẹ nghe, mẹ chỉ cười nhẹ nhàng, nụ cười mà 5 năm qua cô luôn mơ thấy nhưng rồi mẹ nói mẹ phải đi, bóng mẹ dần biến mất, cô chạy theo mẹ nhưng càng ngày càng xa. Cô tỉnh dậy khuôn mặt đầm đìa nước mắt. Ra ban công,lúc này trời đã về đêm, ngước lên nhìn trời cô tự hỏi "con làm đúng phải không mẹ". Bầu trời hôm nay đen tĩnh mịch chỉ có một số ngôi sao lạc lõng chiếu sáng yếu ớt xuống mặt đất. Trước đây, mẹ cô rất thích ngắm sao, mẹ bảo khi nào trên trời xuất hiện thêm một ngôi sao sáng thì lúc đó có một linh hồn rời xa nhân gian. Mẹ bảo cô khi nào không còn mẹ bên cạnh thì nhìn lên trời xem ngôi sao nào sáng nhất chính là mẹ, lúc đó hãy nói tất cả tâm sự của mình, mẹ lúc nào cũng ở bên cạnh cô, ủng hộ cô. Phải mẹ luôn là người yeu thương cô nhất, hiểu cô nhất."Mẹ à, con mệt mỏi quá, hãy giúp con có thêm sức mạnh vượt qua tất cả nha mẹ, con yêu mẹ nhiều lắm."
Lúc này, tại biệt thự Vũ gia, sau khi cho Bin ngủ, anh đi xuống vườn hoa sau nhà ngồi. Châm điếu thuốc, anh suy nghĩ rất nhiều, quả thật anh không hiểu Hàn gia làm thế nào mà khiến cô hận họ đến vậy, anh chỉ biết cha mẹ cô ly hôn, sau đó hai mẹ con cô rời khỏi nhà; cô cũng không liên lạc với anh và sau một thời gian đi tìm cô, trở về anh mới biết cô đã theo người đàn ông khác; nay bỗng dưng cô trở lại trên mình lại là thân phận người thừa kế Golden star khuấy động giới doanh nghiệp Việt Nam. Mọi việc cô làm dường như đã có sự tính toán trước, có lẽ chỉ có chuyện của anh làm cô bất ngờ, anh cũng không tiện xen vào việc nhà họ, dù sao anh cũng đã rút vốn khỏi Hàn thị không ảnh hưởng đến anh. Ban đầu vì sự năn nỉ của Hàn Nhược Mai và hoàn thành tâm nguyện của cha anh mới đầu tư vào Hàn thị, việc Hàn thị nợ ngân hàng anh rõ hơn ai hết, kinh doanh của Hàn thị dần ổn định là nhờ số vốn anh đầu tư, việc cưới xin cũng từ việc này mà ra, gia đình anh có người sinh con nối dõi, Hàn gia có thể tiếp tục kinh doanh. Với anh việc lấy ai không quan trọng, anh chỉ làm tròn nghĩa vụ cho Vũ gia, trái tim anh đã chết từ ngày biết tin người con gái anh yêu phản bội. 5 năm sau người đó trở lại, vẫn khuôn mặt ấy, hình dáng ấy nhưng sao xa vời vậy, cô đã không còn là một thiếu nữ hồn nhiên nữa, thay vào đó là một phụ nữ sắc sảo, vô tình khiến ai nhắc tới cũng nể sợ. 5 năm có quá nhiều thứ đã thay đổi, hận cô cũng vì quá yêu cô.
Chương 9: Nước mắt cá sấu
Sáng sớm tới công ty, cô nhận được giấy gọi từ tòa án, chuyện của Hàn Quân đã kết thúc, bây giờ cũng là lúc nên xử lý chuyện riêng của cô với anh. Trước đó cô cũng quyết định không sát nhập Hàn thị vào Golden star, việc này đương nhiên đã được sự ủng hộ của cha mẹ nuôi.Cha mẹ nuôi hôm nay về nước, cô biết họ rất lo lắng cho cô, yêu thương cô như con ruột, việc để cho cô trở thành người thừa kế Golden star, giúp cô thu thập thông tin Hàn thị trả thù Hàn gia càng chứng tỏ họ yêu thương cô rất nhiều.
Vừa mới ra khỏi Hàn thị, cô thấy phía trước có người đang bị hai bảo vệ tập đoàn cô cản lại. Cô vội vã xuống xe, tiến lại phía họ, vừa nhìn thấy cô, hai người phụ nữ vội chạy lại mà khóc lóc.
- 'Hàn Lăng, cuối cùng dì cũng gặp được con'
Vừa nói hai người phụ nữ vừa níu tay cô mà khóc. Phải người đó chính là người đã cướp đi hạnh phúc gia đình cô, người xỉ nhục mẹ con cô-Trần Kim Hà, mẹ Hàn Kim và cô ta. Nhìn màn khóc lóc nhiệt tình giả dối của hai mẹ con cô ta cô thật muốn bật cười, dù sao một tiếng nữa máy bay mới hạ cánh, cô cũng muốn xem mẹ con họ đóng kịch như thế nào. Cô không trả lời mà để mẹ con họ tiếp tục diễn, cô chỉ cần là người kết thúc vở hài kịch nước mắt cá sấu này là được, nên nhường sàn diễn cho hai nhân vật chính triển vọng.
- 'Hàn Lăng, dì rất nhớ con và mẹ con, ngày đó đuổi mẹ con con đi là dì sai, dì hối hận lắm, dì đã đi tìm mẹ con con nhưng dì không tìm được. Dì cũng giận bản thân mình lắm, hôm gặp con ở hôn lễ dì cũng định lại chào hỏi con nhưng lại xảy ra chuyện...Lăng này, chuyện của gia đình ta con không nên kéo cả công việc vào. Dù sao ông ấy cũng là cha con, con sao có thể để ông ấy ngồi tù; còn nữa Hàn Kim, con bé là em gái con sao con lại gây chuyện ở hôn lễ nó hại nó giờ không dám ra đường gặp ai. Con...con...sao con độc ác vậy, con, xin con hãy nể tình mà giúp cha con lần này.'
- 'Chị, chị giúp cha đi, em sẽ không tính toán việc chị cướp anh Gia Anh đâu.'
Không khí vẫn như ban đầu chỉ có tiếng khóc của hai mẹ con Hàn Kim, nhiều người hiếu kỳ dừng lại xem, xung quanh họ rất nhiều người với nhiều lời bàn tán xoay quanh họ, mẹ con Hàn Kim khóe môi nở cười, việc họ cần chính là việc này. Lấy cảm thông từ mọi người, tạo dư luận chỉ trích cô nói cô là kẻ ác độc lấy việc tư trả thù riêng, mẹ con họ cũng chẳng thiết gì Hàn Quân, họ chỉ cần tiền của ông ta.
Còn cô, cô vẫn muốn tiếp tục xem vở diễn máu mủ tình thâm của bọn họ, nhưng có lẽ nên kết thúc vở diễn kinh tởm này, bọn họ muốn cô bị mọi người chỉ trích, cô biết, vậy đông người xem thế này cô cũng nên để họ toại nguyện. Nhìn thẳng vào mặt Trần Kim Hà, cô lẳng lặng nói
- 'Bà Hàn, chắc bà đã hiểu lầm chuyện gì rồi, tôi làm sao có khả năng giúpchồng bà thoát tội.' Ngừng một lát xem sắc mặt của bà ta, cô tiếp tục
- 'Chồng bà phạm tội gì chắc bà rõ hơn tôi. Đừng nói lời vô ích nữa'
Bà ta vội vàng kéo con gái quỳ xuống, dù mất mặt nhưng chỉ còn cách này hy vọng mới có thể vớt vát lấy ít sản nghiệp của Hàn gia, bà ta cũng nhìn thấy lúc này có một số nhà báo vừa đến, đương nhiên chuyện này là đề tài nóng hổi cho giới săn tin, làm sao qua nổi đôi tai nhạy bén của bọn họ. Mấy ngày nay mẹ con bà ta phải sống ẩn dật trong khu nhà trọ ẩm thấp để trốn chủ nợ, cuối cùng không chịu nổi bà ta đành phải cùng con gái đến đây cầu xin cô, nhưng nhìn thấy cô họ lại nảy ý định làm bẽ mặt cô làm cô trở thành kẻ cướp chồng người khác, hại cha vào tù khiến cô chịu sựphỉ báng của mọi người.
- 'Con nói gì vậy, ông ấy bao năm nay tận lực vì công ty, chắc chắn đã có người dã tâm độc ác hãm hại'. Nói xong bà ta liếc cô rồi nhìn mọi người như chứng tỏ điều bà ta vừa nói, cũng ám chỉ chính cô là kẻ đó.
- 'Bà nói vậy có nghĩa chồng bà rất oan uổng, nhưng sao công an lại tìm được rất nhiều bằng chứng chứng minh chồng bà phạm pháp, hơn nữa còn có tài liệu chứng minh bà cũng tham gia cá độ. Thôi việc này nên để phía công an họ giải quyết, bây giờ tôi có việc bận phiền bà rời khỏi đây, đừng nên làm loạn nếu không gậy lưng đập lưng ông đó'
Nói xong cô quay người hướng về xe chuẩn bị đi nhưng sau đó cô đã khựng lại vì câu nói của bà ta, thật quá đáng.
- 'Mày là con hồ ly tinh, mày cướp chồng em mày, hại cha mày vào tù, mày là đồ không có giáo dục'
- 'Bà chửi đủ chưa, đã vậy thì bà và tôi nói rõ chuyện cũ lẫn chuyện mới. Bà là kẻ cướp chồng người khác, biết cha tôi có gia đình mà vẫn bám theo, chính bà là kẻ đã đuổi mẹ con tôi khỏi nhà cùng ông ta lấy tôi ra ép mẹ tôi ký vào đơn ly hôn, bà và ông ta là kẻ gián tiếp gây ra cái chết cho mẹ tôi. Bà còn nhớ mẹ tôi đã quỳ xuống cầu xin các người điều gì không, chính là hãy nuôi tôi nhưng các người đã làm gì, các người bảo chúng tôi là rác rưởi, là con chó, các người cũng cướp mất 18% cổ phần của mẹ tôi ở Hàn thị. Trong khi các người ung dung hưởng thành quả ông ngoại và mẹ tôi thì chúng tôi phải chịu cái đói cái rét, suốt hai ngày mẹ con tôi không có gì vào bụng, rồi mẹ tôi nhập viện, tôi phải đi làm cả ngày mà không đủ tiền đóng viện phí, mẹ tôi sau đó cũng qua đời. Bà nói tôi không có giáo dục sao không nhìn lại mình xem, có giáo dục mà đi hủy hoại gia đình người khác, biết mẹ tôi bị bệnh mà lại đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà giữa đêm khuya, có giáo dục mà ai cũng giống bà tôi cũng không muốn làm, nhục nhã thay cho bà'. Rồi cô quay sang Hàn Kim nói tiếp: