Phan Anh lúc ấy vẫn không biết rằng mình sắp trở thành một nhân vật được chú ý. Khi anh bước ra khỏi lớp, đột nhiên có một giọng nữ vang lên đằng sau:
-Này anh, tôi đang đợi anh đấy.
Phan Anh nhìn lại, thấy một cô gái khá xinh đẹp đang ngẩng đôi mắt to tròn nhìn mình, giọng nói có phần kiêu kì. Anh nhìn qua bên trái, lại nhìn qua bên phải cũng không thấy ai, ánh mắt cô gái lại nhìn thẳng vào mình, đành buộc miệng hỏi:
-Cô đang nói chuyện với tôi à?
Giọng anh thật trầm ấm, Tương Cầm thầm nghĩ. Cô cố nở một nụ cười đẹp nhất, nhìn thẳng vào mắt anh.
-Không sai người.
Một vài ánh mắt soi mói, nhìn chằm chằm vào hai con người đẹp đẽ kia, cũng có phần thích thú với câu chuyện đang xảy ra.
-Cô tìm tôi có chuyện gì? – Phan Anh giương mắt nhìn cô, gãi gãi đầu đầy thắc mắc. Cứ mỗi lần lúng túng, anh lại gãi gãi đầu trông rất đáng yêu.
-Cái này … cái này tôi tặng anh nè. Nhưng anh đừng hiểu nhầm nhé. Tôi tình cờ gặp anh trong một quán café rồi chụp được khoảnh khắc này. Tôi… tôi đem bức ảnh đi dự thi và đoạt giải nhất. Tôi nghĩ tôi cũng nên chia cho anh một nửa tiền thưởng, nhưng mà lại thấy rất kì kì, cho nên tôi quyết định phóng to bức ảnh để tặng anh.
Tương Cầm nói một hồi, phân bua vì sợ bị hiểu nhầm. Anh chàng nhìn cô một lúc. Hai giây. Ba giây. Hai mươi giây. Rồi bỗng nhiên phá lên cười:
-Tôi hiểu rồi. Cám ơn.
Trong thoáng chốc, Tương Cầm sững sờ.
Nụ cười ấy đẹp quá. Đẹp quá.
Lấy lại bình tĩnh, Tương Cầm lại chợt nghĩ “Hay là anh ấy nghĩ mình thích anh ấy”. Không, không được. Tương Cầm xua xua tay:
-Không phải tôi thích anh đâu đấy. Không phải đâu đấy.
Nhìn dáng vẻ lúng túng của cô gái, Phan Anh chợt muốn bật cười một lần nữa. Cô gái này thật sự rất đáng yêu.
-Tôi biết rồi. Cô không cần phải lo lắng đâu. Tôi phải đi đây. Tạm biệt.
Tương Cầm đứng thẫn thờ nhìn dáng Phan Anh bước đi. Lẽ nào cô đã trúng mũi tên tình yêu? Là yêu từ nụ cười đầu tiên? Không, không thể nào. Tương Cầm cố xua đi hình ảnh nụ cười của anh, nhưng không hiểu sao nụ cười ấy vẫn đọng lại trong tâm trí cô suốt cả ngày. Đến ngay cả trong bữa ăn, cô cũng nghĩ đến nụ cười ấy.
Ngày hôm sau, khi Tương Cầm đến lớp học, đám nam sinh trong khoa vây quanh cô hỏi dồn dập khiến cô cảm thấy không khí thật ngột ngạt:
-Tương Cầm, em quen Phan Anh à?
-Tương Cầm, em thích Phan Anh à?
-Tương Cầm, nói đi, rốt cuộc là thế nào?
Tương Cầm bỏ ngoài tai hết tất thảy bởi cô cho rằng, mình không cần giải thích với ai. Ngày ngày, thỉnh thoảng gặp Phan Anh trong trường, cô thấy trống ngực mình đập thình thịch, cứ như trái tim cô muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mỗi lần Phan Anh tình cờ nhìn thấy cô, anh lại mỉm cười vẫy vẫy tay về phía cô, làm cô cảm thấy bầu trời ngày hôm ấy sao mà đẹp thế.
Cô yêu mất rồi. Cô yêu Phan Anh mất rồi.
Trái tim của thiếu nữ lần đầu biết yêu hóa ra kì lạ đến thế.
Cô cũng chẳng biết từ khi nào cô trở nên thân thiết với Phan Anh, chấp nhận làm một người bạn ở bên cạnh anh những lúc anh buồn, cô đơn. Phan Anh luôn kể cho cô nghe về một người con gái có mái tóc rối bời mà anh bảo rằng “Đó là người mà suốt đời anh yêu.” Trước nay, cô không tin có một tình yêu nào có thể tồn tại suốt đời, thế mà bây giờ cô tin rằng có lẽ, suốt kiếp này, cô không thể nào quên được Phan Anh.
Khi Phan Anh ngỏ lời yêu cô, đêm ấy, cô không thể nào ngủ được. Nụ hôn của Phan Anh vẫn còn đọng lại trên môi cô. Khi Phan Anh nói chia tay, cô cố gắng kiềm chế trước mặt anh để rồi khóc ngất trong làn mưa một mình. Cô đổ lỗi cho trời mưa làm ướt mắt cô. Là do trời mưa đấy, không phải do anh đâu. Mà sao đau đến thế? Đau đến nghẹt thở mất.
Chuyện trôi qua đã gần năm năm rồi, mà cứ mỗi lần nhớ lại, Tương Cầm vẫn cảm thấy đau nhói đến kì lạ. Cứ tưởng thời gian có thể xoa dịu vết thương, nhưng hóa ra khi gặp lại Phan Anh, cô biết hình ảnh người ấy vẫn còn đong đầy trong cô.
Chương 6: Hạnh phúc của mẹ
Nhiên không ngờ rằng mình một lần nữa lại gặp ba của An ở trong bệnh viện, ngay phòng mẹ cô đang điều trị. Cũng như mọi buổi tối, Nhiên nấu một ít canh hầm thịt xương, mang vào cho mẹ. Lần này, cô vừa bước tới cửa thì bắt gặp một người đàn ông đang nắm tay mẹ, ánh mắt đầy trìu mến, thương yêu. Cô vội nép vào bên ngoài cánh cửa trước khi mẹ nhìn thấy cô. Người đàn ông này chính là ba An, dù chỉ gặp một lần nhưng hình ảnh người đàn ông trong chiếc xe màu đen nhìn cô một cách kì lạ cứ ám ảnh cô mãi. Ông tuy đã lớn tuổi nhưng ánh mắt vẫn còn tinh anh, cương nghị. Gương mặt ông cứ như là một bản sao thứ hai của An, chỉ khác chăng An trẻ hơn ông.
-Em hãy về sống với anh đi. Chúng ta sẽ chăm sóc lẫn nhau.
Người đàn ông lên tiếng, tay vẫn xoa xoa bàn tay mẹ Nhiên. Bàn tay ấy, ngày xưa rất đẹp, rất thon, giờ đã trở nên nhăn nheo vì tuổi tác. Mẹ cô im lặng không nói gì, chỉ ngắm nhìn bó hoa lưu ly ở trên bàn. Mẹ vốn thích hoa lưu ly. Từ ngày xưa, mỗi lần bố Nhiên đi đâu xa về, hay bố làm việc gì có lỗi thì bố thường mua một bó lưu ly cắm trong nhà, nhằm xoa dịu cơn giận của mẹ.
Mẹ khó nhọc đẩy tay người đàn ông ra:
-Thôi anh về đi. Con gái em sắp tới rồi đấy. Chuyện đó là không thể, anh biết rồi đấy.
Người đàn ông ngồi một lúc nữa rồi thở dài, chậm rãi bước ra khỏi căn phòng. Ánh mắt ông chạm phải ánh mắt dò hỏi của Nhiên. Cô đang đứng ở ngoài, nép vào bức tường phòng bệnh. Người đàn ông sững người một lúc, rồi tiến đến bên cạnh cô:
-Có thể nói chuyện với bác một chút không?
Nhiên gật đầu, thẩn thờ đi theo người đàn ông. Tâm trí của cô dường như vẫn chưa chấp nhận được chuyện vừa xảy ra. Lẽ nào bác ấy và mẹ lại có mối quan hệ khắng khít như thế? Từ khi nào lại như thế?
Người đàn ông lái xe chở cô đến một nhà hàng sang trọng, yêu cầu một phòng riêng đặc biệt. Căn phòng được trang trí họa tiết rồng bay phượng múa. Ghế ngồi được lót vải vàng như ghế ngồi của các vị quan ngày xưa. Nhạc hòa tấu nhẹ nhàng, êm ả, âm thanh vừa phải đủ để khi người ta hết chuyện để nói thì có thể dùng âm nhạc để khỏa lấp khoảng trống.
-Chắc cháu đã đói rồi. Gọi một chút gì ăn đi.
Cô không đói. Tuyệt đối không hề đói. Cũng chẳng muốn ăn gì cả, chỉ cảm thấy cổ đang khát khô. Cô gọi một ly nước cam tươi, uống một mạch hết ly nước. Bàn tay cô vẫn còn đang run run lên. Chỉ đến khi đã lấy lại được bình tĩnh, cô nhìn thẳng vào người đàn ông hỏi dồn dập:
-Bác chính là bố của An? Còn mối quan hệ giữa bác và mẹ cháu là thế nào?
Người đàn ông uống một chút rượu vang, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào ly rượu, rồi cất lời:
-Đúng vậy. Bác là bố của An, chắc cháu cũng đã từng gặp ta rồi. Ta và mẹ cháu vốn dĩ là hàng xóm, sinh ra và lớn lên cùng quê, nhưng rồi vì chiến tranh loạn lạc nên bặt tin tức. Khi ta trở về quê cũ thì nghe tin mẹ cháu chạy giặc vào thành phố X rồi sau đó không còn liên lạc gì nữa. Sau này khi ta gặp lại thì mẹ cháu đã kết hôn. Ta đã từng bế cháu hồi bé, chắc cháu không còn nhớ. – Người đàn ông cười khổ.
Nhiên im lặng, bởi cô chẳng biết phải nói thế nào.
-An … anh ấy có biết chuyện này không? – Nhiên bỗng nhiên nhớ tới An.
Người đàn ông chậm rãi gật đầu:
-Biết. Ngay trước khi cháu đi du học, nó đã khám phá ra điều đó. Nó vốn luôn hận ta bởi vì ta đã không thể nào yêu được mẹ nó.
-Vậy còn mẹ cháu? – Nhiên hỏi trong vô thức. An biết ba anh yêu mẹ cô. Lẽ nào vì thế mà anh không níu kéo cô ở lại khi cô chuẩn bị sang Mỹ? Vậy mà cô thật ích kỉ với tham vọng của mình. Tại sao mọi chuyện bỗng trở nên phức tạp như vậy. – Mẹ cháu có biết rằng An… An là con trai bác không? – Nhiên cảm thấy có một cái gì đó nghèn nghẹn nơi cổ họng.
-Biết. Cũng chính vì biết nên mẹ cháu không chấp nhận ta.
Người đàn ông gục đầu vào hai bàn tay. Gương mặt tiều tùy, hốc mắt trũng sâu, dường như là thiếu ngủ. Ông xin cô chấp nhận ông, xin cô cho ông một cơ hội để chăm sóc mẹ cô. Nhiên thấy tai mình ù đi. Đến tận bây giờ, cô vẫn chưa chấp nhận được sự thật.
Nếu như mẹ cô lấy ông, vậy hóa cô và An, trên danh nghĩa, sẽ là anh em ư?
Nếu vậy … nếu vậy thì thật là kì quái. Nhưng hạnh phúc của mẹ cô, lẽ nào cô lại nhẫn tâm phá hoại. Mặc dù cô vẫn chưa thể chấp nhận người đàn ông ấy là người bố thứ hai, nhưng ít ra mẹ cô có một người chăm sóc sớm hôm. Mẹ đã vất vả, tần tảo suốt bao nhiêu năm nay, lúc nào cũng cô độc lặng lẽ một mình, lẽ nào cô lại muốn mẹ cô độc suốt cả quãng đời còn lại.
Thế nhưng, tại sao cô vẫn không thể chấp nhận được ý nghĩ mẹ sẽ thuộc về một người khác. Hơn nữa, người ấy lại chính là bố An.
***
Cuộc nói chuyện với người đàn ông ấy vẫn để lại những dư âm dai dẳng trong Nhiên. Khi cô trở về lại phòng bệnh, mẹ đang cố gắng với lấy bình nước, trượt tay làm đổ tung tóe cả sàn nhà. Nhiên chạy vội lại đỡ mẹ ngồi dậy, lấy một ly nước đầy cho mẹ. Mẹ mỉm cười cám ơn, làm cô thấy sống mũi cay cay.
-Mẹ này, - Nhiên lên tiếng – mẹ hãy đi tìm hạnh phúc của mình đi.
-Tại sao con nói vậy? Con đã nhìn thấy gì à? – Gương mặt mẹ trở nên hốt hoảng, lo lắng, làm cô cảm thấy mình thật có lỗi.
-Con đã gặp bác ấy. – Nhiên nói nhẹ tựa như cơn gió mặc dù tâm hồn cô nặng trĩu. Cô ôm lấy mẹ. – Bác ấy rất yêu thương mẹ. Mẹ đến với bác ấy đi. Con cũng đỡ lo lắng cho mẹ hơn.
Mẹ không nói gì, chỉ im lặng tựa vào cô. Cô cảm nhận thấy nước mắt mẹ rơi ướt cả vai áo.
- An đã kết hôn rồi, nên mẹ không cần phải lo lắng cho con nữa đâu. Mẹ hãy chấp nhận bác ấy đi.
Nhiên vừa ôm mẹ, vừa trấn an mẹ, cũng là trấn an chính mình. Cô sẽ quên An, sẽ quên hoàn toàn.
Tối hôm ấy, cô hẹn gặp An ở La petite note. Quán vẫn như xưa, người vẫn là người cũ, mà sao thấy xa cách vời vợi, chẳng thể với tới trong tầm tay.
-Em có chuyện gì muốn nói à? – An hướng mắt, nhìn sâu vào mắt cô, chờ đợi.
-Em … em… - Cô cảm thấy thật khó để mở lời.
Nhiên im lặng dằm những hạt ô mai tròn trĩnh trong cốc nước, nghĩ ngợi một hồi rồi lấy hết can đảm:
-Anh hãy chấp nhận mẹ em đi.
Nhìn thấy ánh mắt ngỡ ngàng của anh, cô đột nhiên không biết nói gì. Anh rút bao thuốc từ trong túi quần ra, châm một điếu.
- Anh hút thuốc từ bao giờ thế?
Cô nhìn anh trầm ngâm phả khói. Làn khói mỏng bay lên rồi tan biến trong không khí, không để lại một vết tích gì cả. Tự nhiên cô ước gì tình yêu cũng vậy, cũng tan biến, không để lại thương đau nào.
-Từ ngày em đi. –An vờ như lơ đễnh trả lời cô. Không phải là anh không hiểu bố anh yêu mẹ Nhiên đến mức nào, chỉ là anh không thể chịu được cảm giác khi nghĩ đến người mẹ quá cố của anh. Vẫn biết rằng con người sống trên đời cần phải tha thứ cho nhau, nhưng mà người mẹ của anh, đến lúc chết, vẫn không có lấy một câu yêu thương từ ba anh. Anh nhớ vào ngày mẹ mất, khi anh đang núp ở bức tường trước cửa phòng, nghe tiếng mẹ anh khóc:
-Tại sao đến lúc em sắp chết, anh không thể nói dối em một lần? Em chỉ cần anh nói dối một lần rằng anh yêu em. Điều đó khó khăn lắm à?
Bố anh gục đầu xuống giường, không nói gì. Có lẽ trong lòng ông cũng đau khổ lắm. Ngày ấy, anh vẫn còn bé, chưa hiểu chuyện. Sau này, khi yêu Nhiên, anh đã hiểu được cảm giác yêu một người là thế nào. Thỉnh thoảng, tạt ngang qua nhà, nhìn dáng bố cô độc trong căn nhà rộng lớn, anh cảm thấy thương ông rất nhiều.
An nhìn Nhiên một lúc lâu, như muốn đem hình ảnh của cô mãi mãi khắc sâu vào tâm trí. Anh biết cô đang chờ một cái gật đầu của anh.
-Uh. Anh chẳng phản đối gì cả.
Thực ra anh đã đồng ý từ lâu rồi. Chỉ là, anh biết rằng nếu như bố anh lấy mẹ Nhiên thì có lẽ cuộc tình giữa anh và cô đã hoàn toàn chấm dứt, chẳng còn hy vọng gì. Mà vốn dĩ cũng còn hy vọng gì nữa đâu, cô đã có Phan Anh rồi kia mà.
Khi hai người bước ra khỏi quán thì trời bỗng đột ngột đổ mưa lớn. Những con người lầm lũi trên đường giữa cơn mưa trắng xóa. Anh xòe ô ra, giăng lên che cho cô:
-Anh đưa em về.
Nhìn cơn mưa ngày càng nặng hạt, Nhiên gật đầu. Không phải chỉ bởi vì cơn mưa, chỉ là cô muốn được ở bên anh lâu hơn một chút. Bất giác cô tự hỏi không hiểu tại sao người ta yêu nhau suôn sẻ thế, vậy mà mình cứ gặp nhiều trắc trở. Nhưng rồi lại nghĩ lại, có lẽ cô và An chưa tu đủ ba kiếp để được sống bên nhau mãi mãi. Ngồi trong xe của An, cảm nhận hơi ấm của anh lan tỏa, lại thêm tiếng nhạc dịu nhẹ, cô chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Có lẽ cô đã quá mệt mỏi với mọi chuyện. Trong giấc mơ, cô thấy An nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn. Đến khi tỉnh dậy, cô vẫn cảm thấy mọi chuyện rất thực, nụ hôn dường như vẫn còn đâu đây. An đưa cô vào phòng bệnh rồi quay trở về.
Nhìn dáng An bình thản trong cơn mưa, cô chỉ muốn nhào đến bên anh, ôm anh thật chặt và thú nhận rằng cô yêu anh rất nhiều.
Trái tim cô đang gào thét, đang cầu xin cô từ bỏ hết lòng tự tôn của mình để chạy đến bên anh.
Nhưng mà, cô mãi mãi vẫn là một người kiêu hãnh. Hơn nữa, An đã kết hôn mất rồi.
Đêm càng về khuya thì càng lạnh. Người càng đối diện với đêm lạnh lại càng cảm thấy cô đơn.
Chương 7: Nghịch lý
Đám cưới của mẹ diễn ra nhanh chóng, không cờ hoa, không kèn trống, chỉ có bữa tiệc nho nhỏ với sự góp mặt của gia đình hai bên. Dù gì đi nữa thì cô vẫn cảm thấy mọi chuyện đang dần trở nên khập khiễng. Hôm nay mẹ mặc một chiếc áo dài nhung màu xanh đen quý phái, trông sang trọng y hệt một quý bà. Cũng đúng thôi, dù gì mẹ cũng là phu nhân của chủ tịch tập đoàn lớn.
Nhiên đảo mắt nhìn quanh, có chút ngạc nhiên, trong lòng tự hỏi tại sao An xuất hiện một mình, không đem theo vợ anh. Cô cũng không tiện thắc mắc, bởi vì dù sao đócũng không phải là chuyện của mình. Huống gì, nếu cô hỏi, biết đâu An sẽ nghĩ rằng cô đang ghen. Nhưng thực ra, chính là cô đang ghen kia mà.
Thỉnh thoảng, cô bắt gặp ánh mắt An nhìn cô chăm chú, khiến cho cô bối rối quay mặt đi. Tại sao cứ đứng trước anh, cô cảm thấy như mình không còn là một Nhiên tự tin, điềm tĩnh trên thương trường.
Buổi tiệc tàn, Nhiên bảo rằng cô sẽ sống ở nhà cũ. Mẹ không thuyết phục được cô, lặng lẽ khóc như cô gái lần đầu tiên về nhà chồng. Cô muốn ôm mẹ vào lòng, nhưng bố dượng đã làm nhiệm vụ ấy thay cô mất rồi. Cô bảo rằng chỉ là sẽ tiện hơn nếu cô sống ở căn nhà cũ. Nghĩ ngợi một lúc, mẹ đồng ý. Cũng thật khó xử khi bắt cô phải sống trong căn nhà này, khi mà thỉnh thoảng phải đối mặt với An cùng với người phụ nữ mà An gọi là vợ, dù anh hiếm khi về nhà. An có một căn hộ riêng chỉ cách bệnh viên khoảng hai cây số.