Tuy rằng bọn họ chỉ là người yêu “thử” nhưng vừa rồi nàng thật sự cảm thấy có “bạn trai” như hắn cũng rất tốt.
Lí Tắc Hàn đem đồ uống đưa cho nàng. “Với tính cách của cô, tôi còn tưởng cô sẽ hung mắng cho hắn vài câu!” Dù sao ở công ty, đặc biệt là đối với hắn, nàng thật sự rất mạnh mẽ.
Trên mặt Đồng Ánh Diêu có chút chua xót. “Tôi đã từng rất yêu người đàn ông đó. Tôi tưởng mình và anh ta sẽ ở bên nhau cả đời. Gả cho anh ta, sau đó sinh con đẻ cái, bên nhau đến già.” Nàng từng tưởng tượng tương lai tốt đẹp của mình và Tiêu Tử Lương như vậy. “Có điều cuối cùng chúng tôi vẫn chia tay.”
Nhớ tới ý tứ trong lời nói của nàng khi ở sân thượng là hình như còn vương vấn bạn trai cũ, Lí Tắc Hàn sờ đầu của nàng khích lệ. “Đừng nghĩ nhiều nữa, thả lỏng lòng mình ra, loại đàn ông này không xứng với cô.”
Còn tưởng rằng hắn sẽ mắng nàng ngu ngốc hoặc gì gì đó, không ngờ lại là an ủi. Cảm nhận được sự ấm áp truyền đến từ bàn tay hắn, làm cho người ta thấy an tâm.
Thật không ngờ hắn cũng có một mặt dịu dàng như vậy. “Nói thật nhé, biểu hiện của “bạn trai” như anh vừa rồi cũng không tệ lắm.”
Lí Tắc Hàn trả lời rất thẳng thắn. “Bởi vì bây giờ cô là bạn gái của tôi.”
Là bạn gái của hắn. Nghe hắn nói như vậy, cảm giác cũng không tồi. Đồng Ánh Diêu cười: “Tôi muốn đi uống một chén, anh muốn đi cùng không?”
“Xem bộ dáng của cô giống như là rất muốn đi nốc rượu. Tôi rất sợ cô uống say.” Uống say rồi hôm sau sẽ rất khó chịu, không cần tự chuốc lấy khổ cực.
Tưởng rằng hắn đang lo lắng hai người uống say sau đó lại lên giường, cho nên nàng cười nói: “Không cần lo lắng như vậy. Một người uống say, một người tỉnh táo, như vậy sẽ không xảy ra chuyện gì.”
“Tôi không…”
“Đi thôi! Đi uống rượu.”
Lí Tắc Hàn lắc đầu cười khổ rồi đuổi theo, xem ra ngày mai nàng phải chịu khổ rồi.
Chương 3.3
“Cạn ly! Cạn ly!”
“Đồng Ánh Diêu, cô yên lặng chút cho tôi nhờ.”
“Cho một chai rượu nữa!”
“Đủ rồi, im miệng!”
……………..
Sắc mặt Lí Tắc Hàn không tốt lắm, một tay đỡ Đồng Ánh Diêu đang say mèm, một tay mở cửa nhà trọ. Sau khi vào nhà, hắn đặt nàng ngồi trên sôpha, sau đó nàng liền xụi lơ mà nằm xuống.
Nói cái gì mà uống một chén, cô gái này căn bản là đi nốc rượu. Đã biết tửu lượng của mình không tốt, sao còn uống nhiều như vậy, thật là!
Còn tại sao hắn phải đem nàng về nhà hắn? Đó là bởi vì nàng uống đến mức thần trí mơ hồ, ngay cả nói còn không rõ, càng không hi vọng nàng có cách nói ra địa chỉ của mình.
Hắn xoay người vào nhà bếp rót nước, khi hắn bưng cái ly đi ra thì đã thấy người lẽ ra đang nằm trên sôpha đã té xuống dưới, ngồi trên sàn nhà.
“Đau quá!”
Lí Tắc Hàn bước nhanh qua, đem ly nước đặt xuống cái bàn bên cạnh, đỡ nàng ngồi lại trên sôpha. “Trúng chỗ nào? Tay có đau không?” Hắn ngồi xuống trước mặt nàng, cầm tay của nàng hỏi, hình như vừa rồi đè trúng tay.
“Tay không có đau.” Đồng Ánh Diêu mang theo men say, mê mang nhìn bốn phía. “Đây là chỗ nào? Hình như không phải nhà tôi.”
“Đây là nhà tôi.”
“Nhà anh?” Nàng kinh ngạc nhìn hắn, sau đó la lên: “Sao lại đem tôi đến nhà anh? Chẳng lẽ anh lại muốn lên giường với tôi sao?”
Lí Tắc Hàn mím môi, nhìn ra được là đang kiềm chế cảm xúc. Vừa rồi hắn nên để nàng lại ven đường mới phải.
Đang lúc hắn chuẩn bị đứng lên thì không ngờ cô gái trên sôpha đột nhiên nhào về phía hắn, lập tức đẩy hắn ngã xuống đất, mà kẻ đầu xỏ lại ngồi lên trên đùi hắn.
“Đồng Ánh Diêu!”
Nàng vươn tay ôm lấy cổ hắn, khuôn mặt say rượu mà đỏ bừng ngây ngô cười ngọt ngào với hắn: “Trưởng phòng Lí, anh biết không? Quen biết anh lâu như vậy, hôm nay tôi mới phát hiện thì ra anh rất đẹp trai nha.”
Lí Tắc Hàn biết nàng say, cũng biết giờ phút này hắn nên đem nàng từ trên người đẩy ra, nếu không có thể hắn sẽ không thể khống chế được chuyện có thể xảy ra sau đó. Nhưng khi nhìn đến gương mặt đang cười sáng lạn với hắn kia thì tay hắn chẳng những không đẩy nàng ra, ngược lại kìm lòng không đậu mà đặt lên bên hông của nàng.
Hai khuôn mặt dựa vào nhau rất gần, tầm mắt nhìn thẳng vào đối phương, hơi thở giao hòa, một bầu không khí ái muội lập tức lan ra trong phòng khách.
Không ai biết rốt cuộc là ai hôn ai trước, bởi vì khi bọn họ ý thức được thì hai người đã hôn đến mức khó mà tách ra. Đầu lưỡi cắn mút lẫn nhau, trằn trọc quấn quít như là đoạt lấy toàn bộ hơi thở của đối phương. Hai người hôn rất sâu rất nồng.
Đêm đó bọn họ cũng hôn đối phương cuồng nhiệt như thế…
Còn sót lại một tia lý trí, trước khi Lí Tắc Hàn không khống chế được liền đẩy ra nàng, hơi thở không ổn định mà nói: “Đồng Ánh Diêu, cô say, tôi không muốn lợi dụng cô.”
Bị đẩy ra làm cho khuôn mặt đỏ bừng kia lộ ra vẻ không vui. Bởi vì nàng thích được hắn hôn, nàng muốn tiếp tục, đôi môi mềm mại chủ động hôn hắn. “Vậy hôm nay đến lượt tôi lợi dụng anh.” Nói xong, nàng đưa tay cởi chiếc áo thun trên người mình.
Không ngờ rằng nàng sẽ đột nhiên thoát y, nhìn thấy bộ ngực đẫy đà bị áo ngực ôm lấy kia, cổ họng hắn căng thẳng, dưới bụng dâng lên một luồng khí nóng mãnh liệt, vật nóng giữa hai chân hắn bắt đầu căng cứng.
Gương mặt tuấn tú căng thẳng. Hắn cố gắng kiềm chế lửa dục của chính mình. Thật là, chỉ cần vừa uống say thì sẽ trở nên cuồng dã như vậy sao? Như vậy sau này hắn phải tuyệt đối cấm nàng uống rượu ở nơi mà hắn không thấy mới được.
Bọn họ vừa mới kết giao, hắn không muốn khiến cho nàng cảm thấy hắn vì muốn làm chuyện này mới ở cùng nàng.
Đồng Ánh Diêu không hiểu tại sao hắn còn ngồi cứng ngắc bất động. Nàng nhoài người về phía trước, đầu lưỡi mềm mại khẽ liếm đôi môi hơi mím lại của hắn.
Tia lý trí cuối cùng còn sót lại, dưới sự khiêu khích mê người của nàng liền tan mất. Lí Tắc Hàn hôn trả lại nàng. Hai người lại hôn cuồng nhiệt lần nữa. Hắn kéo áo ngực của nàng xuống, một tay xoa bóp bộ ngực đẫy đà, một tay kia lại luồn vào trong váy của nàng, ngón tay thon dài khiêu khích trung tâm ấm áp kia…
“Ân…” Nàng ngân nga bên miệng hắn, thân mình bởi vì sự trêu chọc thân mật kia mà khẽ vặn vẹo.
Nhìn thấy dung nhan yêu kiều đầy tình dục kia, nghe nàng phát ra tiếng thân ngâm mềm mại mất hồn thì hắn biết thân mình xinh đẹp này đang khát khao hắn tiến vào. Số lần hoan ái của hai người bọn họ sẽ không chỉ có một lần cho nên hắn ôm lấy nàng đi vào phòng.
Chương 3.4
Đồng Ánh Diêu vốn đang say rượu, lúc này tỉnh táo trở lại.
Nhìn chiếc giường lớn siêu cấp kia, thấy vật nóng cực lớn kia, nàng khẩn trương nuốt nước miếng. “Tôi cảm thấy đi vào sẽ có chút khó khăn.”
“Sẽ không, cô quên lần trước chúng ta đã làm rất nhiều lần rồi sao.” Vật nóng rung động của Lí Tắc Hàn đặt tại cửa khẩu ướt át kia, nhận thấy được nàng rất khẩn trương, cho nên hắn không có xông vào mà chỉ từ từ thăm dò.
Lần trước nàng uống say, căn bản không thấy rõ ràng, thảo nào hôm sau nàng lại cảm thấy không thoải mái, bây giờ nàng đã biết nguyên nhân.
“Đừng khẩn trương, tôi sẽ rất nhẹ nhàng.” Gương mặt tuấn tú cúi xuống hôn cằm của nàng, nhấc eo lên, hắn chậm rãi tiến vào trong cơ thể của nàng.
Cảm thấy vật cứng rắn nóng rực tiến vào, mãnh liệt dồn nén cùng cọ xát mang đến sự không thích ứng cùng tê dại làm cho Đồng Ánh Diêu không ngừng thở gấp, hai tay gắt gao bắt lấy cánh tay hắn.
Khi dục vọng được bao chặt lấy, khoái cảm tuyệt vời kia làm cho Lí Tắc Hàn thoải mái hừ một tiếng, sau đó hắn nhìn thấy đôi mắt trong veo bên dưới đang nhìn chằm chằm vào hắn, bên môi còn mang theo ý cười.
“Cô đang cười cái gì?”
“Tôi không ngờ trưởng phòng Lí cũng sẽ lộ ra vẻ háo sắc như thế. Rất mới lạ nha, nên dùng máy ảnh chụp lại mới được.” Đồng Ánh Diêu cười nói, trước kia hắn chỉ cho nàng xem vẻ mặt tức giận cứng nhắc.
“Cô!” Khuôn mặt tuấn lãng vì sự giễu cợt lúc này của nàng mà hơi hồng. Cô gái này thật đúng là không cãi nhau với hắn thì không vui. Thân hình cao lớn tiến mạnh một cái, đem vật nóng đâm vào chỗ sâu nhất.
Hắn đột nhiên xâm nhập khiến cho Đồng Ánh Diêu kêu lên. “A… sâu quá…”
Bên môi hắn cong lên nụ cười xấu xa. “Không ngờ trưởng phòng Đồng cũng sẽ thốt ra âm thanh dâm đãng như vậy, có phải nên ghi âm lại hay không?” 0
Hắn cười nhạo làm cho Đồng Ánh Diêu thẹn thùng đỏ mặt lên, đồng thời cũng tức giận. “Tôi không muốn làm với anh nữa, anh đi ra.”
“Được, tôi đi ra.” Hắn từ trong cơ thể nàng chậm rãi lui ra.
Đương lúc Đồng Ánh Diêu cho rằng hắn thật sự ra khỏi thì Lí Tắc Hàn lại mạnh mẽ đi vào. khoái cảm kích thích nóng bỏng làm cho nàng lại kêu lên lần nữa. “Dã thú!” Móng tay bấu lấy cánh tay hắn, mấy đường vết thương dài hơi thấm ra tia máu.
Lí Tắc Hàn rút tay về, khẽ liếm miệng vết thương, đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào nàng. “Như nhau thôi.”
Nhìn hắn liếm vết thương do nàng tạo thành, không biết tại sao nàng cảm thấy giờ phút này thoạt nhìn hắn mang một vẻ cuồng dã, gợi cảm cực kỳ. Khiến cho tim nàng đập nhanh hơn.
Thấy hắn cúi đầu muốn hôn nàng, Đồng Ánh Diêu quyết định khi hắn hôn nàng thì phải hung hăng cắn hắn một ngụm. Nhưng khi hai chiếc lưỡi chạm vào nhau, nàng lại kìm lòng không đậu hôn lại hắn, hơn nữa còn ôm hắn.
Trên giường hai người quấn lấy nhau bắt đầu vũ điệu nguyên thủy nhất. Tiết tấu càng lúc càng nhanh, kích tình khoái cảm cũng càng ngày càng cao, cho đến khi lên tới đỉnh, nơi sâu trong ấm áp đó co rút làm cho hắn chịu không nổi mà bắn ra.
“Ân!”
Trận hoan ái mất hồn khiến cho Lí Tắc Hàn đạt tới cao trào trước nay chưa từng có. Bởi vì quá tuyệt vời làm cho hắn hoàn toàn luyến tiếc rời khỏi cơ thể của nàng.
Nhìn khuôn mặt hồng hồng sóng tình chưa dứt kia, khuôn mặt xinh đẹp cực kỳ kia thật hấp dẫn ánh mắt của hắn, sau đó chịu không nổi dụ hoặc mà cúi đầu, nồng nhiệt hôn nàng.
Sau một nụ hôn nóng bỏng, Lí Tắc Hàn hôn lên má nàng, thở gấp: “Vừa rồi rất tuyệt phải không!”
“Không tuyệt chút nào.” Nàng chỉ muốn bất đồng ý kiến với hắn
“Cô nghĩ một đằng nói một nẻo.” Mang vẻ tươi cười, hắn tiếp tục hôn má của nàng.
“Anh mặt người dạ thú.”
“Vừa rồi xem cô rất hưởng thụ.”
“Anh nhìn lầm rồi.”
“Phải không?” Ý cười càng đậm, Lí Tắc Hàn bắt đầu cảm thấy đấu khẩu với nàng là một chuyện thú vị. “Vậy lần này tôi phải nhìn rõ một chút.” Hắn cho nàng một cái hôn thật sâu, vật nóng chưa rút ra lại bắt đầu di chuyển trong cơ thể nàng.
“A… Chậm một chút… A…”
“Tôi biết cô thích nói ngược, ý là muốn tôi nhanh một chút sao?”
Khuôn mặt đỏ bừng của Đồng Ánh Diêu sinh giận mà nhìn hắn. “Vậy nhanh một chút.”
“Được.”
Âm thanh giao hợp quấn quít xao động trong phòng theo tốc độ di chuyển của nam nhân mà nhanh hơn, vị dâm mĩ ái muội quanh quẩn trong toàn bộ căn phòng, còn có tiếng thở gấp gáp kêu lên “dã thú”…
Chương 3.5
Lí Tắc Hàn nhìn Đồng Ánh Diêu đang ngủ say bên cạnh, khẽ mỉm cười.
Nói thật, hắn chưa từng nghĩ tới sẽ cùng nàng phát triển đến mức này. Nhưng trong nội tâm của hắn đối với việc hai người phát triển đến kết quả như vậy dường như cũng không cảm thấy quá kinh ngạc.
Tại sao lại không kinh ngạc?
Ngày đó ở trên sân thượng, hình như nàng hiểu lầm lời của hắn nói đối với việc hai người họ lên giường cảm thấy rất phiền, sau đó cũng không chịu nghe hắn giải thích một chút, thật là.
Đối với chuyện uống rượu xong rồi lên giường với nàng, hắn thật sự cảm thấy rất phiền toái. Nhưng không phải vì cùng nàng lên giường mà bởi vì đêm đó hắn biết rất rõ người mà mình ôm là Đồng Ánh Diêu. Một lần, hai lần, ba lần… hắn đều rất rõ ràng người cùng mình hoan ái là nàng. Lại càng không giống như nàng nói, lầm lẫn mà coi nàng thành bạn gái cũ. Từ đầu tới đuôi hắn đều biết người ôm trong lòng là nàng.
Nhưng vì sao hắn biết rõ nàng là Đồng Ánh Diêu mà lại vẫn ôm nàng? Đây là điểm làm cho hắn phiền toái.
Hắn uống say nhưng sức kiềm chế của hắn vẫn luôn rất tốt, không đến nỗi sẽ làm ra chuyện “say rượu loạn tính”, huống hồ hắn cũng không phải là người quá coi trọng tình dục. Trước kia kết giao với bạn gái, mỗi tuần mới hoan ái một lần là chuyện rất bình thường, có đôi khi còn có thể lâu hơn. Hắn coi trọng sự hòa hợp tinh thần giữa hai người hơn.
Đêm đó hắn thật sự cảm thấy Đồng Ánh Diêu xinh đẹp lại gợi cảm, hơn nữa rất mê người. Nhìn thấy nàng liên tiếp lộ ra vẻ mặt đáng yêu hắn cảm giác trái tim loạn nhịp, cuối cùng mới có thể tan rã sự tự chủ, cùng nàng phát sinh quan hệ.
Hai ngày nay hắn vẫn suy tư về chuyện này, sau đó có đáp án: có lẽ hắn thích Đồng Ánh Diêu.
Làm việc chung với nàng sáu năm, bây giờ mới thích nàng, có phải rất kỳ lạ hay không? Nhưng hình như cũng không quá kỳ lạ, bởi vì nửa năm qua hắn vẫn luôn quan sát nàng.
Khi đi lại với bạn gái cũ Mĩ Na, tuy rằng hai người đều yêu đối phương nhưng nàng vẫn thường giận hắn không có thời gian ở bên nàng. Mấy tháng trước khi chia tay, nàng cãi vã càng ầm ĩ làm hắn rất bực bội. Khi đó thấy Đồng Ánh Diêu, hắn thường nghĩ nếu đổi là nàng, hẳn là có thể thông cảm cho hắn công tác bận rộn. Hơn nữa cùng là những cô gái xinh đẹp nhưng Đồng Ánh Diêu rất độc lập, chắc chắn sẽ không cố tình gây sự, như vậy hai người cũng sẽ không chia tay. Cứ như vậy, nửa năm qua hắn thường quan sát nàng.
Càng nhìn nàng, hắn càng thấy tán thưởng. Ánh mắt lại cố ý vô tình mà đặt lên trên người nàng. Cho dù hắn thường tranh cãi với nàng nhưng hắn cảm thấy nàng là cô gái nghiêm túc nhất trong công ty. Nàng sẽ không vì mình là phụ nữ mà vừa gặp phải vấn đề gì liền nũng nịu nhờ người khác giúp đỡ. Nàng đều tự mình giải quyết. Biểu hiện trong công tác có thể nói hoàn toàn không thua gì đàn ông như hắn. Nàng hết sức mạnh mẽ và cá tính làm cho hắn có chút say mê.
Trước kia hắn thường suy nghĩ, bề ngoài của nàng thoạt nhìn cũng không quá mạnh mẽ, vì sao cá tính lại độc lập như vậy? Sau khi biết thân thế của nàng thì không thấy kỳ lạ chút nào. Không thể không độc lập, cũng không có người để có thể làm nũng. Thật sự không biết năm mười tuổi, nàng làm sao để vượt qua thời kì thương tâm đó.
Bây giờ hắn càng ngày càng cảm thấy có hứng thú với nàng. Cũng thấy hơi buồn cười, vì sao trước kia hai người vẫn không bị hấp dẫn?
Có lẽ là vấn đề thời cơ, bởi vì hai người bọn họ đều có người yêu. Mãi cho tới giờ, bên người bọn họ chỉ có lẫn nhau, sự tán thưởng cùng yêu thích của hắn liền dần dần nổi lên. Tiếp theo lần say rượu đó cho hắn có cơ hội tiếp xúc thân mật với nàng, mà hắn cũng không buông tha.