Lúc tan học, chiếc xe màu đen của Vân Trác vẫn sẽ đậu ở chỗ đi từ đường ở trường đến góc quẹo đến nhà tôi. Nếu như tôi giả như không trông thấy anh, anh sẽ lặng lẽ chạy sau tôi, cho đến khi tôi dừng lại, anh mới xuống xe, nhỏ nhẹ nói: “Lên xe đi!”
Thông thường tôi không thể cự tuyệt lời mời lễ phép của anh.
Sâu thẳm trong lòng, tôi không muốn từ chối anh. Trái lại, tôi muốn thấy khuôn mặt giống như Vĩnh Thái. Tôi mong mỏi nhìn thấy anh, như mong muốn nhìn thấy Vĩnh Thái vậy. Ngày Vĩnh Thái trở về vẫn còn là một ẩn số. Nhưng Trịnh Vân Trác vẫn luôn xuất hiện ở bên cạnh tôi, cái bóng đen đó cách tôi quá gần. Sự xuất hiện của Trịnh Vân Trác, sẽ làm cho những ký ức đến một cách tự nhiên hơn. Lúc tôi ngồi trong xe của anh, thường sẽ nằm mơ thấy Vĩnh Thái.
“Em thật sự sợ phải gặp anh như thế sao? Anh có đáng ghét đến vậy không?” Tính tình của anh không giống như trong tin đồn là rất tốt, có khi tôi cũng bị anh ép đến phát điên.
“Không phải, cám ơn anh.” Tôi kiên quyết giữ khoảng cách với anh. Nhưng tôi vẫn không thể nói với anh “Tôi không từ chối đi với anh là vì tôi muốn nhìn thấy khuôn mặt giống Hàn Vĩnh Thái của anh!” Tôi cũng sợ việc không từ chối của tôi, sẽ làm cho anh có nhiều niềm tin hơn, thế thì cuối cùng anh nhất định sẽ thất vọng! Tại vì trong lòng tôi không phải trống không. Lòng tôi đã không còn chỗ cho người thứ hai nữa.
“Tôi sẽ không quen với anh đâu.” Tôi thêm câu này vào. Hy vọng càng lớn, thất vọng sẽ càng lớn! Cho nên tốt nhất là anh đừng nghĩ nữa.
“Không sao, anh sẽ đợi.” Anh chau mày, nhưng khuôn mặt như được điêu khắc vẫn đẹp như thế.
Tôi khống chế ánh mắt tham lam và ý nghĩ tham lam của tôi, nhắm mắt lại.
Có thể thượng đế cho Trịnh Vân Trác xuất hiện là để an ủi sự nhớ mong lâu ngày của tôi. Nhưng tôi vẫn tham lam nghĩ đến Vĩnh Thái thực sự.
Từ lúc nào Vĩnh Thái đã truyền cái tính cố chấp của anh cho tôi thế này?
Vĩnh Thái chết tiệt! Vĩnh Thái thối! Vĩnh Thái ngốc! Tại sao anh vẫn chưa xuất hiện?
“Trinh Hy!”
“Ừm?” tôi mơ hồ mở mắt ra – đến nhà rồi? Lạy chúa! Tôi lại ngủ trên xe của Vân Trác nữa rồi. Nếu như là lúc trước, Vĩnh Thái nhất định sẽ nói là tôi do heo biến thành.
Tôi cầm cặp táp mở cửa xe ra, phát hiện ánh mắt trong suốt và dịu dàng của Vân Trác đang nhìn tôi.
“Có chuyện gì không?” Tôi không nhẫn tâm thấy nhưng giả vờ như không thấy sự dịu dàng của anh.
“Anh có một căn hộ trong tòa nhà Tả Đồng, vì đưa em về sẽ thuận đường hơn. Anh nghĩ, nếu em có rảnh thì lên nhà anh ngồi chơi.”
Tòa nhà Tả Đồng! Cằm tôi gần như sắp rớt xuống đất!
“Ừm, anh có rất nhiều sở thích, như là xem sách, trồng hoa cúc, sưu tầm pha lê, anh nghĩ là bạn bè bình thường, anh cũng muốn em hiểu thêm về anh.” Anh thấy tôi ngạc nhiên đến thế, liền tìm lý do để thuyết phục tôi, để làm cho lời mời này không quá đường đột.
“Sưu tầm pha lê?” Sự ngạc nhiên của tôi không biết dùng từ nào để hình dung. Tại sao lại phải là pha lê?
“Không phải là những pha lê quý.Pha lê thiên nhiên đương nhiên sẽ có giá trị bảo tồn hơn, nhưng giá trị không nhỏ, sưu tầm cũng có độ khó nhất định. Nếu đem ra so sánh, thì anh càng thích pha lê nhân tạo của Swarovski, tay nghề điêu khắc hoàn mỹ, mỗi một miếng pha lê như có được một mạng sống…”
Swarovski không chỉ là cái họ của một gia đình, mà còn là nhãn hiệu của thủy tinh nhân tạo. Ở nước Áo, có được cái họ này là một vinh dự - điều này tôi đã thuộc lòng!
Vì cái hộp màu xanh sẫm có in chú thiên nga trắng, bây giờ còn để trên bàn học của tôi! Trái táo đỏ tươi ấy, vẫn luôn để trên đầu giường tôi!
I Love You – Frank
Mỗi khi nhìn thấy trái táo đó, lời tỏ tình của Vĩnh Thái, cứ như những thước phim được phát đi phát lại. I Love You Too, Frank… câu nói này tôi thật sự rất muốn nói với anh.
Trời xanh đáng kính sợ ơi! Từ khi quen được Trịnh Vân Trác, tôi mới biết được ý nghĩa thật sự của hai chữ “Trùng hợp”. Đặc biệt là lúc tôi lại lần nữa bước vào thang máy của tòa nhà Tả Đồng, Vân Trác bấm nút lầu 24!
Vân Trác đã mướn căn hộ này vào tháng 10 năm ngoái. Cũng có nghĩa là, Vĩnh Thái trả nhà không bao lâu thì Vân Trác dọn vào! Thật là trùng hợp đến không thể tin nổi! Họ thật sự chưa gặp qua nhau ư? Tôi lại cảm thấy hoài nghi đối với khuôn mặt đó.
“Đến rồi! Không khó tìm lắm phải không?”
Đối với tôi thì đương nhiên là không khó! Lúc anh chưa tới thì tôi đã tới rất nhiều lần rồi!
Nếu mà các nữ sinh khác biết được bây giờ tôi đang được mời đến làm khách ở căn hộ độc thân của Vân Trác, nhất định sẽ la đến thủng màng nhĩ cho coi! Nhưng mà tôi không hề có hứng thú đối với căn hộ độc thân của nam sinh, chỉ là vì tôi lưu luyến lầu 24 khu B của tòa nhà Tả Đồng.
Đây từng là căn hộ dơ nhất thế giới, sau đó bị người cần cù hiền lành là tôi chinh phục. Lúc tôi đang hưởng thụ phòng tắm tuyệt đẹp nơi đây, cửa phòng tắm đột nhiên bị mở ra, một tên ác ma say mềm, không, một tên ác ôn say mềm, không chừa tội ác nào xông vào. Theo sau đó, tôi lại bị cái tên ác ôn đó lấy mất nụ hôn đầu tiên trong đời, tôi bắt đầu cuộc sống không bình thường… Tôi đã gặp Hàn Vĩnh Thái như thế, từ đó dây dưa không dứt với anh. Anh là sát tinh của tôi, hay là sự gặp gỡ tình cờ, điều này tôi cũng không rõ.
Nhất định là lúc thượng đế tạo ra thiên sứ, không cẩn thận đã gắn lộn trái tim của ác quỷ, do đó thượng đế chỉ có thể thả anh xuống trần gian. Sau đó anh xuất hiện ở lầu 24 khu B của tòa nhà Tả Đồng. Nhưng lúc thượng đế gọi anh trở về, anh đã đảo lộn cả cuộc sống của tôi!
“Đang nghĩ gì vậy?” tiếng của Vân Trác chứa đầy sự bất an. Ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh mắt thân thiết của anh đang nhìn tôi, như đang cẩn thận bảo vệ cái gì đó.
Tôi phát hiện mình lại chìm đắm trong sự tưởng tượng đơn phương. Sau khi bình tĩnh trở lại, càng làm tôi kinh ngạc là vừa bước vào nhà tôi đã đi thẳng tới phòng tắm. Lúc này, tôi đang đứng dựa cửa phòng tắm, nước mắt chảy đầy mặt!
Vì hành động thất thường của tôi nên Vân Trác mới cảm thấy bất an.
“Em không sao chứ?” Vân Trác khẩn trương nhìn tôi đang chảy nước mắt, không biết phải làm sao.
“Không sao… mắt hôm nay hơi bị khô.” Tôi nhanh chóng lau sạch nước mắt, che giấu sự không tự nhiên trong lòng.
“Nhất định là em mệt lắm, mau ngồi xuống uống ly trà nóng đi.” Vân Trác có ý xin lỗi ôm lấy tôi đang muốn té. Nước mắt được anh dùng cái khăn nhỏ màu trắng nhẹ nhàng lau khô, để lại một mùi hương thoang thoảng của hoa cúc. Giây phút bước ra khỏi phòng tắm, không kìm nén được tình cảm tôi đã quay đầu lại, cái bồn tắm hình vỏ sò đang ánh lên màu của trân châu, cái bồn rửa mặt tinh xảo đặc sắc… mọi thứ mọi thứ, đều giống như lần đầu tiên tôi thấy. Đột nhiên, tôi có chút đảo lộn không gian và thời gian- nếu cho tôi thêm một cơ hội để lựa chọn, tôi sẽ còn liều lĩnh lén lút tắm không? Nếu như Vĩnh Thái giả bộ để trêu tôi, tôi sẽ còn “Cứu” anh nữa không? Nếu tối hôm đó tôi theo hẹn xuất hiện ở sân thượng…
“Hồi nãy thật xin lỗi!” Tôi vì hành động lỗ mãng của mình mà xin lỗi. Vừa mới vào nhà đã xông tới phòng tắm của nhà người ta, đây là hành động bất lịch sự biết bao! Trên thế giới có lẽ sẽ chẳng thể tìm ra được người khách bất lịch sự như tôi.
“Không sao! Thiết kế của phòng tắm này đích thực là hơi đặc sắc, khi lần đầu nhìn thấy nó, anh đã quyết định mướn nó! Có người cũng thích nó như anh, anh cảm thấy rất là vui!” Tiếng của Vân Trác truyền ra từ phòng bếp.
Khi tôi ngồi trên ghế nệm em dịu trong phòng khách, tôi phát hiện mình đang ngồi đối diện với một cái kệ cực lớn. Phòng khách kiểu tây thường hay để các loại rượu tây, trang sức để khách mời thưởng ngoạn. Thế nhưng trên cái kệ lại bày toàn là pha lê! Một hàng thủy tinh tuyệt đẹp với nhiều màu sắc khác nhau, vô cùng tinh xảo. Các con động vật nhỏ được làm bằng pha lê, cái nào cũng dễ thương đáng yêu, sinh động như thật. Còn có cả con MICKY số lượng có hạn, tôi chỉ thấy qua trên tạp chí!
Tôi mở to mắt ra.
“Đây đều là pha lê do anh sưu tầm sao?” Tôi vội hỏi Vân Trác đang bưng trà tới.
“Đúng vậy! Cũng gần 5 năm rồi. Anh rất thích những vật nhỏ này, lúc tâm trạng không vui, bày những vật này ra, sẽ không cảm thấy cô đơn nữa. Không biết từ lúc nào đã trở nên nhiều thế này.” Anh nghiêng đầu tay ôm trước ngực, anh nói một cách rất mãn nguyện.
Tôi khẽ gật đầu, biểu thị đồng ý. Uống một ngụm trà bưởi, thật là ngon! Tôi thích chết cái vị thanh ngọt này.
Mắt tôi nhìn lên cái kệ, chia sẻ sự mãn nguyện của Vân Trác. Đột nhiên, người tôi rung lên như bị điện giật phải, nước trà trong ly cũng lắc lư.
Ở một góc của cái kệ, một hàng pha lê hình trái táo nhiều màu khác nhau đập vào mắt tôi.
Cái nào cũng đều rực rỡ, cũng đều dễ thương. Mỗi một cái đều giống y như quả pha lê táo mà Vĩnh Thái đã tặng tôi.
Tôi lại quá mẫn cảm rồi! Kim Trinh Hy, đâu có gì kỳ lạ! Tôi tự an ủi mình. Pha lê nhân tạo mà Swarovki sản xuất mỗi năm được tính bằng vạn, cho dù là pha lê táo, cũng đâu chỉ có một mình tôi có chứ!
Tôi thở một hơi thật dài, từ khi bước vào căn nhà này, tôi vẫn luôn cảm thấy mình là lạ.
“Em nói, trái táo đẹp nhất sẽ là màu gì?” anh hỏi tôi. Tôi phát hiện trong vô số các màu chỉ không có màu đỏ.
“… anh cho rằng như thế nào?” Tôi không dám trả lời, không muốn tiết lộ quá nhiều cảm xúc.
“Màu đỏ! Tuyệt đối là màu đỏ!” Mắt anh phấn khởi ánh lên màu sáng của bảo thạch.
Người tôi rung lên. Anh cũng thích màu đỏ!
Quả pha lê táo màu đỏ… nó đương nhiên là rất đẹp, cái này tôi đã sớm biết được! Vì quả pha lê táo màu đỏ đó đang nằm im ở trên đầu giường của tôi.
Nó là món quà quý nhất của tôi!
“Thật đáng tiếc, anh chỉ thiếu màu đỏ…” Anh đáng tiếc nói rằng. “Cửa hàng đại lý lớn nhất của Thụy Thảo cũng đã hết hàng rồi.”
Tôi cúi đầu uống trà, không nói gì cả.
“Vốn dĩ anh đã đặt được một cái. Nhưng khi anh đi lấy thì đã bị bán rồi. Anh từng nhờ cửa hàng đại lý đó đừng bán đi, nhưng cô nói, có một chàng trai đã đến xem rất nhiều lần, cầu xin cô nhất định phải bán cho anh. Vì đó là thứ mà người quan trọng nhất của anh rất thích. Anh hy vọng có thể tặng quả pha lê táo màu đỏ cho người quan trọng nhất của anh làm quà sinh nhật. Nghe được những lời đó, anh không truy cứu nữa. Anh rất thích pha lê, nên anh cũng biết giành lấy thứ người khác thích nhất là điều rất tàn nhẫn. Anh nghĩ người nhận được quả pha lê nhất định rất hạnh phúc, cứ xem như là cô bảo quản dùm anh vậy.”
Trời ơi! Chàng trai trong miệng anh, ngoài Vĩnh Thái ra thì còn có thể là ai nữa?
Vĩnh Thái, người quan trọng nhất… không phải chính là tôi sao? Anh đã tặng quả táo thủy tinh cho mình, lúc đó, anh đã xem mình là người quan trọng nhất…
Cổ họng của tôi như bị nghẹn lại, hô hấp của tôi trở nên khó khăn.
Trịnh Vân Trác, sự xuất hiện của anh, như sự tái hiện hoàn mỹ của Hàn Vĩnh Thái. Tôi gặp được anh, theo anh lần nữa đi vào tòa nhà Tả Đồng, theo anh một lần nữa nhớ lại Hàn Vĩnh Thái, cửa ký ức của tôi từ đó mở ra, những việc đã qua như lũ chảy về.
Phần 2: Sự khiêu khích của anh
Này
Anh có biết rằng
Em hoài nghi là mắt mình không còn chính xác
Vân Trác cảm thấy hôm nay tôi rất kỳ lạ! “Em cứ như người mất hồn”, anh nhìn tôi mà không biết phải làm sao.
Cho dù anh nói thế nào, tôi cũng không thể phản bác lại được. Vì tôi vừa nhét vỏ quýt vừa lột vào miệng, những múi cam ngon bị tôi bỏ vào giỏ rác!
Đương nhiên anh không biết nguyên nhân tại sao tôi như người mất hồn! Tôi bi ai mà thở dài.
“Reng…”, chuông cửa reo lên.
“Tôi đi mở cửa!” Vân Trác lập tức đứng dậy. Nhưng qua mấy giây, anh quay lại.
“Sao thế?” Thấy anh mặt ủ rũ, tôi cũng đi ra cửa nhưng ở sau anh không có ai theo vào cả.
“Ngoài cửa không có ai cả- tôi đoán chắc là cô em họ n Anh bướng bỉnh của tôi đang giở trò!” Anh làm một động tác như không có gì cả.
Có chuyện này thật sao? Tôi vẫn cứ cho rằng sở trường hay nhất của gia tộc họ Trịnh là làm bộ mặt nghiêm túc, đây gọi là “Quyền uy”. Gia tộc họ Trịnh có thể có chỗ đứng trong ngành giáo dục, chẳng phải vì bất cứ người nào trong gia đình họ cũng được dạy dỗ thành người lịch sự nho nhã, không kiếm ra được khuyết điểm nào sao? Theo những gì tôi biết được, hai người anh của Vân Trác từ nhỏ đã là học sinh ưu tú. Nhưng thật sự tôi chưa từng nghe qua Vân Trác có một cô em họ bướng bỉnh!
“Tôi mở giùm anh!” tôi chủ động đi mở cửa. Anh sợ cô em họ ma quỷ đó như vậy sao? Quả nhiên là một vật trị được một vật! Tôi bị cái mặt mũi ủ rũ ngàn năm khó gặp cảu Vân Trác làm cho bật cười.
Mở cửa ra, tôi bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc.
Một người đang đứng trước mặt tôi. Cảm giác quen biết nói cho tôi biết, anh chính là người mà tôi ngày đêm nhớ mong, anh không còn là cái bóng nữa.
Một chiếc áo sơ mi đơn giản sọc xanh trắng và quần jean, anh vẫn như vậy, mặc gì cũng đẹp! Tóc mai hơi cong, các góc mặt sắc nét, khuôn mặt tuấn tú vô cùng. Đôi lông mi dày đậm của Vĩnh Thái cũng không thể che được đôi mắt đen láy của anh. Sống mũi cao và xương má phát ra khí chất kiêu ngạo, đôi môi hơi nhếch lên chỉ toàn là sự ngông cuồng và không chịu khuất phục. Con người này, tôi quen hơn cả! Tại vì anh đã xuất hiện trong mộng tôi hàng ngàn hàng vạn lần! Đôi môi tôi cũng quá quen thuộc với nụ hôn của anh…
Hàn Vĩnh Thái đã trở về thiệt rồi sao? Người trước mặt tôi đúng thật là Hàn Vĩnh Thái sao?
Anh cũng nhìn tôi như vậy, miệng cũng vì kinh ngạc mà hơi mở, mắt anh mở ra còn lớn hơn mắt con bò! Như việc nhìn thấy tôi là một điều ngoài ý muốn. Hiển nhiên là anh vẫn chưa quên tôi.
Đương nhiên tôi cũng nghĩ như vậy!
Chúng tôi đều không mở miệng. Một không khí lạnh ngắt, chúng tôi như đang ở trong một không gian khác. Có thể chỉ qua hai phút, nhưng lại dài như cả ngàn năm. Giống như luân hồi vậy, chúng tôi lại gặp nhau ở cùng nơi này. Nơi giống nhau, người cũng giống nhau, nhưng lại xa lạ như vậy, thật sự là một sự châm biếm!
Giây phút này, một ý nghĩ nảy ra trong đầu tôi. Nếu như tôi nói tôi vẫn còn yêu anh, anh sẽ phản ứng như thế nào?
Anh còn nhớ những gì đã từng nói với tôi không? Tuy chúng tôi không thề non hẹn biển, tuy chúng tôi không có bất kỳ hẹn ước nào, nhưng chúng tôi có rất nhiều ký ức đẹp đẽ, cho dù những ký ức này đã hại tôi sống dở chết dở…
Vĩnh Thái, anh có biết rằng những ngày này vì tìm kiếm anh, em đã phải chịu bao nhiêu uất ức, thậm chí chút nữa đã mất đi tính mạng…
I Love You Too. Tôi cảm thấy mình chỉ vì câu nói này mà sống đến bây giờ.
“Anh…! Mau ra đây xem bạn trai của em nè! Có phải là đẹp trai hơn anh không? Ơ… cô là ai vậy?” Sau lưng Vĩnh Thái có một cô gái đưa đầu ra, mở to miệng ra mà la, đang đánh giá tôi. Một lọn tóc quăn trên đầu cô, một cái kẹp tóc trái anh đào kẹp lấy tóc của cô, cô mặc một cái áo sơ mi màu sáng và cài váy màu sữa thắt nơ, nhìn là biết đây là cô gái dễ thương xinh đẹp, là SWEET HEART mà chàng trai nào cũng mong muốn có được.