Chính là James Peterson! Chàng đứng đó, gõ cửa và không ai mở cửa cho chàng. Nàng thụt lui lại gần sát bức tường gỗ, tại đó chàng không thể nhìn thấy nàng. Nếu nàng đứng im, chàng sẽ không biết nàng ở đó. Chàng sẽ bỏ đi. Nàng đứng im cho tới lúc tiếng gõ cửa ngừng lại. Rồi nàng cảm thấy nàng phải coi xem chàng đã đi chưa. Nàng thò đầu ra, chỉ đủ để nhìn. Chàng vẫn chưa đi. Nàng vội thụt lui vào, nhưng không thụt lui đủ mau. Nàng nghe thấy tiếng chàng cười. Nàng nghe thấy chàng nói bằng cái giọng trầm sâu của chàng, từng chữ chậm chạp và cố tình trêu chọc:
"Tôi thấy cô rồi - Dục Thủy Sơn Điền!"
Nàng không nhúc nhích. Nàng không dám thở. Nếu nàng bỏ chạy về phòng thì liệu chàng có đi theo không? Nếu chàng đi theo thì tệ quá. Chàng không được phép tới phòng nàng. Mẹ nàng đâu? Nhu Mị đâu? Hai người không nên cùng đi ra ngoài, bỏ mặc nàng ngủ một mình.
Cái giọng trầm trầm bên ngoài lại nói một cách lười biếng, vẫn cười.
"Cô ra gặp tôi hay tôi vào gặp cổ"
Nàng trấn tĩnh lại sau câu nói này. Nàng thắt lại kimono, tại thắt lưng và cổ. Chàng không nên trông thấy đôi chân trần của nàng đi đôi dép hồng bên dưới chiếc váy dài. Nàng bước ra một cách đàng hoàng.
"Mẹ tôi đi ra ngoài một lát, và sẽ trở về ngaỵ Tôi sẽ sai con ở ra gặp anh."
Sau câu ấy, nàng lui vào trong nhà ngay, tìm con Nhu Mị. Nàng khẽ goi., "Nhu Mị!" nhưng không có ai trả lời. Nhà bếp trống vắng. Nàng không tìm thấy Nhu Mị. Vì thế nàng không biết làm gì ngoài cách tự nàng ra mở cửa trước.
"Mẹ tôi sắp về rồi." Nàng lại ngập ngừng, mặt đỏ bừng nóng hổi.
"Tôi không muốn gặp mẹ cộ" Chàng đứng đấy, lật nón ra và đứng đó cầm chiếc nón trong tay, khẽ quay tròn chiếc nón.
Nàng đứng đó bối rối. Nàng sẽ làm gì với chàng? Nàng không thể mời chàng vào nhà. Mẹ nàng sẽ không hiểu. Không ai có thể hiểu được.
Chàng hỏi, "Cô không đi học hả, cô Dục Thủy Sơn Điền?"
"Không, tôi - tôi hơi mệt."
Chàng khen ngợi, "Cô trông giống một bông hồng mới nở."
Nàng chắp hai tay lại, vặn chặt hai bàn tay mà không biết.
Nhìn tay nàng, chàng nói, "Tôi nghĩ cô không muốn tôi đứng đây."
Nàng phản đối, "Không phải thế. Lý do là lúc này trong nhà chỉ có một mình tôi, và vì thế... "
"Vì là một cô gái tử tế, cô không biết làm gì với tôi."
Thực là nhầm lẫm khi cho chàng biết nàng ở nhà chỉ có một mình. Không suy nghĩ, nàng thì thầm, "Xin ông đi đị"
Dĩ nhiên nàng không biết mắt nàng long lanh, đôi môi mềm và đỏ hồng, cả khuôn mặt của nàng là một bông hoa nở ra với mặt trời, và ngước lên nhìn chàng. Chàng bước một bước nữa lại gần nàng, và tất cả cơn hấp hối của lòng ham muốn của chàng từ lâu vẫn bị đè nén, bỗng bừng dậy trong con người chàng. Lòng ham muốn này không thể từ chối được. Chàng bất thần hoa mắt với lòng khao khát. Chàng không thể trông thấy rõ khuôn mặt nàng, và chàng không thể dừng lại nữa. Chàng nghiêng xuống người nàng, cố gắng đầu hàng một nhu cầu quá đỗi khao khát, và biết chàng phải làm thế. Hôn đôi môi nàng là đủ rồi, đôi môi một cô gái mong manh và tinh khiết, trong khu vườn đẹp này, không khí thơm ngát và âm thanh duy nhất là tiếng thác đổ. Nàng chỉ có một mình ở nhà. Chàng rên rỉ và choàng tay ôm lấy nàng với một sự dịu dàng vô tả, từ từ kéo nàng sát vào người chàng. Rồi chàng trông thấy khuôn mặt nàng và đôi môi đỏ thẫm. Chàng cúi đầu và đặt môi lên môi nàng, uống hết cái hơi thở hổn hển của nàng, tay ôm lấy mặt nàng, trong lúc nàng cưỡng lại, quay mặt tránh bên này bên kia, cho tới lúc nàng chịu thua, và để mặc chàng ôm lấy nàng.
Đây là cái giây phút lâu dài mà chàng mơ ước cả đêm hôm qua, cái giây phút mà nàng chưa đủ biết, hoặc chưa thể tưởng tượng được. Cuối cùng nàng hầu như ngất đi trong cánh tay chàng, và chàng khẽ lùi lại, mặc dầu vẫn ôm nàng trong vòng tay của chàng.
Nàng không nhìn chàng. Nàng không cố gắng tránh né chàng, nhưng nàng quay đầu đi chỗ khác, má nàng tựa vào vai chàng, để giấu mặt. Chàng gục đầu xuống đỉnh đầu nàng, trên tóc nàng, mái tóc quá đen và quá mềm.
Chàng lẩm bẩm, "Phải như thế này."
Nàng không thể nói, và khi nàng im lặng, chàng nâng mặt nàng lên, mân mê cái cằm mềm và nhọn của nàng. Chàng hỏi, "Em biết sẽ phải thế này, phải không?"
Nàng thì thầm. "Tôi không biết. Tôi chưa làm thế này bao giờ."
Nghe nàng thú nhận sự ngây thơ trong trắng, chàng cảm thấy vô cùng sung sướng. Chàng cúi xuống thì thầm, "Ôi, em yêu quý!"
Nàng năn nỉ, "Không được làm thế nữa. Lần đầu như thế đủ rồi. Tôi sẽ phải làm gì? Tôi cần phải suy nghĩ chuyện này sẽ là gì."
"Nghĩa là anh yêu em."
"Anh chưa biết tôi mà!"
"Người đàn ông không cần phải biết người đàn bà để yêu. Anh sẽ tìm hiểu em bằng cách yêu em."
"Ha, đây là nước Nhật Bản."
"Anh và em - một người nam một người nữ."
Nàng canh chừng chiếc cổng. Mẹ nàng sẽ trở về bất cứ lúc nào. Nàng nghĩ mẹ đi chợ như thường lệ, và Nhu Mị cũng đi theo mẹ.
"Tôi không thể đợi ở đây. Mẹ tôi sẽ trở về."
Chàng nói ngay, "Hay để anh gặp mẹ em."
Nàng vội vàng nói, "Không, không. Không dễ dàng như thế đâu. Ba tôi ghét người Mỹ. Ba tôi yêu tôi lắm."
Khi nhắc tới cha, nàng thối lui lại, và chàng buông ra cho nàng đi, cảm thấy sự thay đổi ở nàng.
"Dục Thủy, em bao giờ cũng vâng lời ba em ử"
"Tôi ao ước vâng lời ba tôi."
"Em cho anh một cơ hội không?"
"Một cơ hội?"
"Để em biết rõ anh hơn."
Nàng thở dài, "Chúng ta làm sao có cơ hội được?"
"Darling ơi, anh sẽ tìm cách."
Nàng đã quên chữ "darling," nhưng bây giờ nàng nhớ lại chữ ấy. Một lần Kiến Sơn dùng chữ này cho người con gái chàng hứa hôn. Đây là một chữ của tình yêu. Nghe thấy chữ ấy nói bằng giọng trầm ấm đầy vẻ ao ước, người nàng bỗng run rẩy. Nàng có thể tìm thấy tình yêu thế này ở đâu? Nàng chỉ có thể tìm thấy tình yêu ấy ở Hoa Kỳ mà thôi. Ở đó người ta không sợ tình yêu.
Nàng bỗng nhìn chàng thật chăm chú. "Tôi sẽ tin anh, anh James. Tôi gọi tên anh có đúng không?"
"Anh thích nghe cách em gọi tên anh."
Nàng thấy chàng lại cúi xuống nàng. "A, thôi anh đi dị"
"Chúng ta sẽ gặp lại ở đâu? Anh đến đây được không?"
"Không, không - để tôi nghĩ đã."
"Dưới cây tử đằng hoa ngày mai được không?"
"Được!"
Chàng cúi xuống và nàng cảm thấy môi chàng một lần nữa, dịu dàng nhưng rất đòi hỏi. Hai người cùng không biết gì nữa. Lần này nàng hiểu nàng đã yêu chàng! Bỗng nhiên có âm thanh của lá cây xào xạc. Hai người cùng nghe thấy và giật mình. Môi rời nhau, hai người nhìn khóm trúc nghiêng cành xuống bên trên cửa trước. Những lá xanh non lấp lánh và nhảy múa trong một làn gió nhẹ. Dục Thủy kêu lên, "Thực lạ lùng quá!"
Chàng ngạc nhiên hỏi, "Ngoài đó có gì không?"
Trong một lúc hai người quên nhau, và nhìn khóm lá nhảy múa. Rồi chợt nhớ nàng vẫn còn đứng trong vòng tay của chàng, nàng lùi lại và bỏ chạy vào trong nhà.
Chương 4
Đứa Con Hai Dòng Máu Chương 4
Dục Thủy không thể quan niệm nổi sự phóng túng của nàng. Tại sao nàng chấp nhận đề nghị của chàng? Nàng khỏi bệnh một cách lạ lùng, và sẵn sàng đi học sáng ngày hôm sau, trong chiếc váy màu vàng và cầm một cây dù trắng nhỏ thêu những bông hoa vàng. Cha mẹ nàng không nói gì, và nàng cũng không nói gì, vì nàng phải mang một chồng sách và một hộp bút chì mới gọt. Có vẻ như nàng sẽ học hành chăm chỉ. Và nàng quả thực định tâm như thế.
Tuy nhiên chàng đã gặp nàng, trước khi nàng tới cổng trường. Chàng đứng đó từ sớm, chờ đợi, bộ quân phục mới sạch sẽ, và chàng vẫn đẹp trai như bao giờ. Mắt chàng xanh như nước biển vào một ngày nắng ấm.
Chàng bạo dạn nói khi trông thấy nàng. "Anh ở đây để quyến rũ em."
Nàng hoảng sợ. Vào một ngày như thế này, ai có thể cưỡng lại được sự quyến rũ? Nàng phải nhớ rằng nàng là một người con gái đàng hoàng. Nàng cố gắng lấy vẻ nghiêm trang. Nàng tiếc là không đeo kiếng, như nhiều cô gái khác.
"Anh sung sướng thấy em đẹp quá. Như vậy dễ quyến rũ hơn."
Nàng năn nỉ, "Xin anh. Tôi phải đi học."
Chàng tỏ ra hăng hái hơn. "Dục Thủy, anh chỉ còn năm ngày nghỉ lễ nữa thôi. Anh chưa được xem gì tại Kyoto cả, một trong những thành phố nổi tiếng nhất thế giới. Em có thể đi cùng anh ngày hôm nay, và cho anh biết những nơi phải đi thăm - hãy coi đây như một bổn phận ái quốc của em."
Nàng kinh hoàng không nói được.
Chàng khuyến khích. "Đây không phải là một việc làm cao quý hay sao? Anh là một người Mỹ ngu ngốc. Anh sẽ không nhắc nhở cho em biết anh đang chiếm đóng nước em. Trong lúc này, hãy coi anh như một du khách. Anh ao ước được đem về quê nhà một ấn tượng tốt đẹp về Nhật Bản. Vì thế anh tới cái thành phố đẹp nhất này. Khi anh trở về Hoa Kỳ, và không bao giờ được nhìn lại Nhật Bản, anh sẽ kể cho mọi người về Kyoto, cho biết chuyến viếng thăm của anh là cái thời gian sung sướng nhất đời anh. Anh sẽ được xem tất cả vẻ đẹp của thành phố - và anh không bao giờ quên được."
Nàng chịu thua dưới cặp mắt xanh tươi cười của chàng, không phải ngay lập tức, nhưng là tiếng cười chảy qua thân thể nàng, trả lời cho tiếng cười của chàng. "Anh quá quyến rũ, nhưng tôi không thể. Tôi sẽ nói với giáo sư của tôi thế nào? Nhỡ có người trông thấy tôi đi với anh thì sao? Ba tôi sẽ giận lắm."
Chàng nhún đôi vai hoàn hảo của chàng. "Xin tha lỗi cho anh. Như thường lệ, đàn bà bao giỡ cũng gặp nguy hiểm. Chúng ta hãy quên sự quyến rũ đi. Em nên đi học đị" Tiếng cười đi ra từ mắt chàng. Hai người đi song song với nhau tới cổng trường. Chàng đưa tay cầm sách cho nàng, và nàng nhớ rằng ở Hoa Kỳ đôi khi con trai phải ôm sách cho nàng. Đấy là một tập quán tại đó. Nàng đi cùng chàng, tự mắc cở thấy rằng chính nàng ao ước chàng đừng chịu thua dễ dàng như thế.
Nàng liếc nhìn chàng từ khoé mắt dài của nàng, chàng đang nhìn nàng. Mắt chàng lại xanh, và miệng chàng cong lên, như thể chàng muốn cười.
Chàng đề nghị, "Anh có thể cất sách của em bên dưới rễ của cây tử đằng hoa. Anh nghĩ cây ấy đủ rậm rạp để che giấu cả người em nữa. Anh đã nhìn bên dưới rồi"
Nàng trả lời, "Để tôi giấu chọ"
Nàng giấu sách vở bên dưới rễ cây. Không ai trông thấy nàng. Lúc đó còn quá sớm. Nàng đặt sách vở dưới rễ cây rồi quay trở lại với chàng và hai người bắt đầu đi vội vàng xuống một con đường nhỏ.
"Hãy cho anh biết về Kyotọ" Chàng hỏi như thể chàng muốn biết. Nàng trả lời nghiêm trang để làm dịu cái lương tâm ngạc nhiên của nàng.
"Đây là một thành phố cổ, trước kia từng là kinh đô gần một ngàn năm. Tại đây có mười bốn ngàn ngôi đền thờ Phật. Dân số khoảng một triệu người. Có hoàng cung cũ và những ngự viên, những lâu đài và vườn đẹp nhất thế giới."
"Hỡi người hướng dẫn đáng yêu của anh, hãy đưa anh tới khu ngự viên."
Chàng nghĩ trong vườn thế nào cũng có chỗ kín đáo, hang động, khe núi, những cái ao lặng lẽ, bụi cây và hàng rào. Chàng nghi ngờ nàng cố ý không dẫn chàng tới những chỗ kín đáo ấy.
Nàng giải thích, "Đây là Vườn Đá, một cái vườn nổi tiếng nhất." Nàng ngắm một khuôn hình chữ nhật khô cằn, một sa mạc bên trong một bức tường thấp. Những tảng đá khô đứng như những hòn đảo giữa một biển chết chỉ có cát trắng. Bên trên cát trắng là một cái bồ cào vẽ nên những làn sóng im lặng, không động đậy trong những đường cong dài.
Chàng ngạc nhiên. "Đây là khu vườn ử" Trong một lúc chàng quên mục đích của ngày hôm ấy. Ở đây có một cái gì chàng không hiểu, một sự trang nghiêm mênh mông và không hiểu được.
Dục Thủy nghiêm trọng giải thích, "Anh sẽ thấy. Hãy đếm những tảng đá nếu anh muốn."
Có mười lăm nhóm tảng đá, nhóm gồm năm và hai tảng, nhóm năm và ba tảng, và nhóm ba và ba tảng.
Nàng giải thích, "Tất cả những tảng đá đó không phải là hải đảo. Một vài tảng được làm ra để trông giống như đàn chim nước nghỉ ngơi." Nàng dùng ngón tay út chỉ và nói, "Kia là vịt trời."
Những tảng đá không khắc đẽo, do gió và nước tạo nên và mang tới đây để ngủ, nhưng quả thực trông rất giống loại chim nước.
Chàng hỏi, "Em có hiểu khu vườn này không?"
Nàng thú nhận, "Không hoàn toàn hiểu. Tôi biết là vì ba tôi dẫn tôi đến đây. Ba tôi hiểu. Ñt nhất ba tôi biết. Khu vườn này giải thích cái linh hồn trong sạch của người tạo ra nó. Khu vườn rất cổ và nổi tiếng. Nếu chúng ta ở đây nhiều giờ, trong im lặng, chúng ta sẽ bắt đầu hiểu."
Chàng lắc đầu. "Không có anh! Anh chỉ thích đời sống hiện tại."
Vì thế trong kiên nhẫn, nàng dẫn chàng tới khu vườn xanh trong một lâu đài cổ, một nơi kỳ thú, tại đó những ngọn đồi thấp, đồng nhất vườn cỏ với bầu trời. Dù thế, đây cũng không phải chỗ cho những người yêu nhau. Đây là một khu vườn được chăm sóc đặc biệt, mỗi chiếc lá được an toàn. Chàng không trông thấy người làm vườn, không có ai ngoại trừ một vài người như chàng và nàng, giống như những người ngoạn cảnh. Ở đây không có vẻ hoang vu để tạo ra sự tự dọ Chàng đi một cách gò bó, xúc động và thán phục. Chàng không dám đụng tay nàng. Nàng cũng có vẻ xa cách. Chàng cảm thấy nàng thuộc về chỗ này, chứ không phải chàng.
Đến trưa chàng không muốn thăm đền đài và vườn nữa. Chàng bất chợt nói, "Anh đói quá rồi. Anh cũng đi đủ nhiều để đánh bóng những tảng đá ở đây rồi. Chúng mình hãy đi ăn, rồi thuê một chiếc xe ngựa, và đi ra ngoài thành phố. Anh muốn xem cảnh miền quệ”
Nàng gần như người đi trong mợ Sau khi nhượng bộ nhiều, sau khi phạm tội bỏ học một ngày, bây giờ nàng dường như sẵn sàng cho bất cứ cái gì. Máu nàng dồn dập với ý nghĩ này.
Trong bữa ăn trưa nàng rất vui vẻ, trả lời những câu hỏi hóm hỉnh của chàng, bảo cho chàng biết vài người trong tiệm ăn có thể là ai. Nàng chưa bao giờ tới đây, một nơi tối tăm trên một con đường vắng vẻ. Tiệm này tồn tại được là nhờ món tôm quá ngon, món trà xanh, và cơm khô trắng như tuyết. Một vài người khách vào mua những món ưa thích. Nhưng sau đó bên sườn núi, chàng thấy nàng vẫn xa cách.
Hai người bỏ chiếc xe ngựa dưới chân đồi, con ngựa trắng già thì ngái ngủ, còn người xà ích thì im lặng trước một quân nhân Mỹ. Hai người trèo lên đồi cỏ, có lối đi lót gạch qua khu rừng trúc. Dường như đây là một nơi hẻo lánh vắng vẻ, nhưng chàng vẫn nghi ngờ. Tại vì gạch quá sạch và không có những bụi cây nhỏ. Chàng tới một chỗ cỏ rêu và dừng lại.
"Tốt quá. Mềm như một cái gối, phải không? Dục Thủy, ngồi xuống đị"
Nàng vâng lời, ngồi quỳ đầu gối xuống, vẫn hơi cách xa chàng. Mấy sợ tóc nhỏ trên trán nàng ướt mồ hôi, và dán vào làn da ẩm ướt của nàng. Môi nàng đỏ hồng. Chàng nhìn nàng một lúc, muốn vượt qua cái khoảng cách nàng đặt ra. Bất chợt, chàng nhích lại gần và cầm tay nàng.
"Dục Thủy!"
Nàng quay đôi mắt trong sáng nhìn chàng. "Hãy kể cho tôi biết về Hoa Kỳ đị"