Cô chính là cô em họ mà Vân Trác đã nói? Hồi nãy cô nói – Vĩnh Thái là bạn trai của cô?
Cô là bạn gái mới của Vĩnh Thái?
Vân Trác nghe tiếng chạy tới. Bốn người nhìn nhau. Ánh mắt của tôi và Vĩnh Thái phức tạp. Anh đang nghĩ gì? Anh còn nhớ tôi không! Nhưng bây giờ anh đã là bạn trai của n Anh! Ánh mắt sắc bén của anh thật đáng sợ. Đau lòng quá! Nhưng đối với một con ong hái hoa, bạn gái của anh vẫn luôn thay đổi nhanh như đèn xanh đen đỏ? Chuyện này có gì đáng kinh ngạc!
Trong đầu tôi có một tiếng nói khác. Không đúng! Anh chỉ là đang giận mình! Anh quen bạn gái chỉ là để chơi bời cho đỡ buồn thôi. Bọn họ chỉ là vật thay thế! Trong lòng Hàn Vĩnh Thái chỉ có một mình tôi thôi!
Tiếng của Phó Mỹ Linh lại vang lên trong đầu tôi: Cóc ếch mà muốn ăn thịt thiên nga, cũng không xem thử mình có đủ tiêu chuẩn không! Kim Trinh Hy, cô xách dép cho Vĩnh Thái cũng không xứng nữa!
Ư… đau đầu quá…
Tôi hít một hơi dài. Kim Trinh Hy, nhất định phải kiên cường!
“Chào cô! Tôi là bạn gái của Vân Trác! Xin giúp đỡ cho!” câu nói hoan nghênh xuất hiện từ miệng tôi bây giờ lại trở thành thế này. Vân Trác ngạc nhiên nhìn tôi, trong giây lát từ kinh ngạc đã chuyển thành vui mừng.
Tôi hận chết cái con ma đã dẫn đường cho tôi!
“Tôi và cậu rất giống nhau.” Vân Trác nghiêm túc nhìn Vĩnh Thái, như đang nhìn chính mình trong gương, anh cười một cách rất tự nhiên.
“Giống thì giống, nhưng anh không thấy là người ta đẹp trai hơn anh sao? Ai kêu anh suốt ngày chỉ mặc bộ đồ màu đen, tối ngày làm bộ mặt của mục sư, còn học sự cổ lỗ của dượng nữa chứ! Mới tí tuổi đầu mà nhìn cứ như một ông chú vậy!” n Anh nói xấu Vân Trác, một tay vui mừng nắm lấy bắp tay của Vĩnh Thái. Vĩnh Thái cứ như con rối, không làm gì cả.
“Rất vui được gặp anh!” Vân Trác thân thiện đưa tay ra.
“Anh chính là con trai của nhà giáo dục vĩ đại, sưu tập pha lê của toàn thế giới đó sao?” Vĩnh Thái đầy sự bất mãn, và không nắm tay của Vân Trác. Ánh mắt của Vĩnh Thái không hướng vào người Vân Trác, mà nhìn thẳng vào tôi đang đứng sau Vân Trác. Anh đang uy hiếp tôi ư? Tôi không tránh được ánh mắt sắc bén của anh, lòng tôi đau như cắt.
“Nói như vậy, anh cũng thích pha lê à?” Vân Trác không che giấu sự kinh ngạc.
“Hồi trước có một cái.” Anh với ánh mắt không chịu khuất phục ấy, vẫn nhìn tôi chằm chằm.
“Là màu đỏ phai không? Bây giờ còn không?” Vân Trác hỏi.
“Tôi đã bỏ rồi.”
Tính tình của cái tên đáng ghét này vẫn không hề thay đổi!
“Anh…! Đừng làm khó Vĩnh Thái nữa! Vừa mở miệng ra là thủy tinh với không thủy tinh, người ta đâu có chuyên nghiệp bằng anh, làm gì mà lấy cái giỏi của mình đi ép cái dở của người khác chứ! Vĩnh Thái cũng có sở thích của mình, điều này thì anh không hơn được Vĩnh Thái đâu! Vĩnh Thái anh nói có phải không…” n Anh không phục mà nói lại. Vĩnh Thái có chút vui mừng khi nhìn thấy bộ dạng buồn rầu của Vân Trác.
Cô gái này thật thú vị!
Anh đã bỏ rồi ư? Một phút trước đó tôi mới biết anh đã tặng táo thủy tinh cho người quan trọng nhất của anh, phút sau đó anh nói anh đã bỏ rồi! Anh thích dẫm đạp lên tôn nghiêm, đùa giỡn với tình cảm của người khác như thế ư, tôi chỉ là một trong hàng tá bạn gái của anh thôi sao! Anh vẫn không muốn nghe tôi giải thích ư? Cái tên Hàn Vĩnh Thái tự cao tự đại đó, lúc anh lãnh đạm là có thể tổn thương tôi mà không cần dao kéo.
Cái tên tự cho mình là nhất! Cái tên xấu xa ác ôn siêu cấp! Trong đầu tôi lại xuất hiện tiếng cười chói tai của Phó Mỹ Linh. Tôi đã yếu ớt đến nỗi không thể chịu đựng thêm sự tổn thương này nữa.
Có thể đây chính là nguyên nhân tại sao bản năng tôi nói ra tôi là bạn gái của Vân Trác. Tôi như một con chim đáng thương, trốn sau lưng Vân Trác. Bàn tay ấm áp của Vân Trác lần đầu tiên nắm lấy tay tôi.
Đèn đường mở lên.
Nhà hàng La Poloma tụ tập không ít người. Sự trang hoàng yên tĩnh đầm ấm như muốn nói với bạn rằng, nếu như bạn phiền lòng, nơi đây sẽ là một sự lựa chọn tốt. Ánh sáng của cây nến chiếu ra ngoài cái ly thủy tinh, làm cho hoa cúc ở kế bên trở nên đẹp hơn. Hèn chi Vân Trác chọn nhà hàng này, vì nhà hàng này có hoa cúc mà anh thích nhất.
Nhưng cái không khí này thật sự làm con người ta không thể thả lỏng! Ngón tay tôi buồn chán sờ những giọt nước ở ngoài ly nước uống, cảm thấy lành lạnh.
Vĩnh Thái ngồi đối diện tôi. Tôi không dám ngẩng đầu lên nhìn anh. Tôi cảm nhận được anh đang nhìn tôi, ánh mắt sắc như dao.
Nhưng tại sao anh không nói gì cả? Anh thật sự không hề để ý ư?
Cuộc tụ hợp của 4 người trở thành cuộc đối thoại giữa n Anh và Vân Trác. Tôi buồn chán uống hết ly thức uống, lại bắt đầu dùng đũa chọc những hạt cơm.
“Trinh Hy, em phải ăn nhiều hơn!” Vân Trác không hề bỏ rơi tôi, mà còn rất quan tâm gắp một miếng cá để vào chén của tôi.
“Cô không thích ăn cá.” Tảng “Băng đá ngàn năm” trước mặt tôi cuối cùng cũng chịu mở miệng, khí lạnh xung quanh người anh đủ làm đông cứng người khác.
“Sao anh biết?” n Anh và Vân Trác đồng thời nói ra câu này. Đối thoại của hai người tạm ngưng, sự chú ý kỳ lạ bắt đầu hướng vào tôi và Vĩnh Thái, vào hai người vừa bị bỏ rơi.
“Cô thật sự là không thích ăn cá.” Đột nhiên anh giật lấy dĩa cá trước mặt tôi.
Anh như đang khảo nghiệm phản ứng của tôi sao? Hiển nhiên là anh đang khiêu khích tôi!
“Ai nói tôi không thích ăn cá? Cá là thức ăn mà tôi thích ăn nhất! Từ nhỏ tôi đã thích ăn…” hiển nhiên là tôi đã trúng chiêu khích tướng của Hàn Vĩnh Thái, tay tôi giật lại dĩa cá, bắt đầu nuốt từng miếng từng miếng cá. Nước trong khóe mắt làm tôi không nhìn rõ những thứ ở trong chén.
Tại sao anh vẫn nhớ tôi ghét cái mùi tanh của cá? Hình như tôi chỉ nhắc qua một lần, từ nhỏ tôi đã ghét cá…
Tại sao anh lại nhớ?
Tại sao anh còn nhớ lời nói không hề quan trọng này?
Ừm… khó chịu quá, khó nuốt quá!
Vĩnh Thái gần như làm đổ cả dĩa cá trên bàn.
Không chỉ n Anh và Vân Trác nhìn anh, mà tất cả các thực khách đều chú ý to nhỏ nói đến vị bạo chúa này.
“Thưa ông, xảy ra chuyện gì vậy?” Nghe tiếng nhân viên nhanh chóng chạy đến, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt như hung thần cũng phải lùi lại 3 bước.
“Món cá này, khó ăn quá! Đổi món khác đi! Các anh muốn ngược đãi bụng tôi ư? Có phải các anh cố tình không để chúng tôi ăn cơm không?” Vĩnh Thái mắng như súng liên thanh. Nhân viên ứng phó không nổi, sợ hãi nhanh chóng tìm thực đơn.
“Vĩnh Thái… anh sao vậy?” n Anh sợ hãi nhìn Vĩnh Thái đang tức giận. Tôi đoán khuôn mặt cố tình kiếm chuyện của Bá Vương Long là lần đầu cô thấy.
“Không sao cả, chúng ta chọn món khác đi.” Vĩnh Thái có chút ý xin lỗi.
“Vĩnh Thái, trước kia anh quen với chị Trinh Hy sao?” đối diện sự hoài nghi của n Anh, mặt Vĩnh Thái có chút không hài lòng.
“Xin lỗi các vị, tôi có chút không khỏe, xin cáo từ.” Đột nhiên tôi đứng dậy, rời khỏi chỗ ngồi.
Lý do tôi phải bỏ đi là vì nước mắt tôi đã bắt đầu chảy xuống, có thể vì tôi không biết phải dùng khuôn mặt như thế nào để đối diện với Vĩnh Thái. Tôi đã quá chán ghét trò mèo vờn chuột này, chán ghét không khí khó chịu, chán ghét cái tôi không thẳng thắn!
“Trinh Hy!” sau lưng tôi là tiếng kêu và tiếng bước chân đuổi theo của Vân Trác.
“Đừng lo cho tôi!” đây là lần đầu tiên tôi không lo phong cách thục nữ trước mặt anh. Nếu anh đến là để bắt tôi trở về chỗ ấy, thì thà chết tôi cũng không trở về cái chỗ đáng ghét đó!
“Phải chú ý an toàn, coi chừng xe!” anh lớn tiếng dặn dò. Trong lòng tôi có chút cảm động – anh đang lo lắng sự lỗ mãng của tôi sẽ tạo ra hậu quả gì?
“Đừng lo cho tôi!” tôi trả lời cứng ngắt, không quay đầu lại.
“Hàn Vĩnh Thái làm cho em không vui vậy sao?” Tiếng của anh vẫn còn ở sau tôi. Nghe được cái tên đó, người tôi như bị điện giật. Tôi dừng lại, tức giận nhìn Vân Trác.
“Anh biết rồi phải không? Cái gì anh cũng biết hết rồi phải không?” Tôi tức giận hét vào mặt anh, tay đấm vào người anh. Anh đã sớm biết hết tất cả! Anh cố tình đưa tôi đến đây, cố tình nhắc đến quả pha lê hình trái táo màu đỏ, còn Vĩnh Thái thì lại xuất hiện ngay lúc này, tất cả tất cả đều là sự sắp đặt của anh!
Thật quá đáng! Cái tên chuyên rắc muối lên vết thương của người khác! Cái tên đáng chết thối tha!
“Đúng vậy, từ giây phút em nhìn thấy quả pha lê hình táo, anh đã chứng minh được sự suy đoán của anh là đúng, chỉ là anh không thể ngờ rằng bạn trai bây giờ của n Anh lại là bạn trai cũ của em Hàn Vĩnh Thái. Anh xin lỗi!” Vân Trác để mặc cho tôi trút hết nỗi bực tức, anh vẫn không đánh trả.
Anh cúi đầu chào tôi. Nước mắt từ trên mặt tôi chảy xuống.
Đây là tạ lỗi ư? Còn được gì không? Nếu xin lỗi có thể giải quyết tất cả mọi chuyện, thì cảnh sát sẽ chẳng còn lý do để tồn tại nữa!
Tôi tuyệt vọng nhìn vào mặt anh, để cho nước mắt chảy xuống. Vĩnh Thái, em thích anh như thế, ngay cả người khác có một chút xíu giống anh, em cũng trân trọng… thế mà anh lại…
“Xin lỗi!” anh nghiêm túc nói thêm lần nữa.
“Tôi không cần sự xin lỗi của anh!” tôi vẫn còn rất giận.
“Em có thể không tiếp nhận sự xin lỗi của anh, nhưng lại có thể đem anh ra để đùa cợt, đây gọi là thích hợp ư?” anh bình tĩnh chất vấn tôi.
Lòng tôi lạnh đi. Anh biết là tôi đã vì Vĩnh Thái, mà nói dối anh là bạn trai của tôi! Thì ra tất cả mọi thứ đều chạy không khỏi mắt của anh! Ngu như tôi, với ý nghĩ tồi tệ như thế thì làm sao có thể giấu được người thiên tài như anh? Tôi cười gượng.
“Xin lỗi…” tôi đã nói không ra tiếng nữa rồi.
“Anh đâu có trách em.” Khẩu khí của anh dịu xuống, quay trở lại an ủi tôi.
“Xin lỗi…” đột nhiên tôi cảm thấy mình rất bỉ ổi, rất vô liêm sỉ.
Vốn dĩ tôi tiếp cận anh, cũng chỉ vì khuôn mặt giống Vĩnh Thái của anh. Ý nghĩ xấu xa đó của tôi, anh sớm đã biết rồi. Vân Trác, xin lỗi…
Nhưng mà cho dù giây phút này cái ôm của anh đã an ủi tôi, nhưng trong đầu tôi chỉ toàn là hình bóng của con người đó. Cái người đã tổn thương tôi sâu nhất.
Đêm đó, gió lạnh thổi làm người ta cảm thấy bất an.
Đêm đó, tôi đã để lại rất nhiều rất nhiều nước mắt và nước mũi trên áo của Vân Trác.
Nhưng mà nếu tôi biết ánh mắt của Vĩnh Thái vẫn luôn ở một nơi không xa nhìn chúng tôi, có lẽ tôi sẽ không lựa chọn làm như thế.
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại WapHay.Xtgem.Com chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Phần 3: Chúng tôi trở thành kẻ thù
Em yêu anh
Như đôi mắt đang chớp của hải triều
Nhưng có lúc
Em cũng nhìn không rõ nó đang nói gì
Em chỉ có thể lặng yên nhìn nó
Một lần rồi lại một lần
“Tang tang tang – Trinh Hy, cậu đoán xem hôm nay mình giới thiệu ai cho cậu nè?” Vịnh Nhi tung tăng vui vẻ đi đến chỗ tôi.
“Hàn Vĩnh Thái” Tôi mặt mày buồn tủi trả lời bạn ấy.
“Các cậu đã gặp nhau rồi hả?”
“Đúng như dự đoán của cậu – Vịnh Nhi cậu thật là thần thông quảng đại, thần cơ diệu đoán.” Nói thì nói như thế, nhưng mặt mày tôi như đưa đám.
“Các cậu gặp nhau khi nào vậy? Tại sao không cho mình biết?” Vịnh Nhi cứ như trái bóng bị xì hơi.
“Cậu gấp gáp kêu mình qua đây là để gặp anh ư?”
“Không phải cậu vẫn luôn mong gặp được anh sao?” Bạn ấy cảm thấy kỳ lạ khi nghe cái giọng bất cần của tôi. Hồi trước tôi tìm đủ mọi cách để biết được tin của anh, cho dù đó là một li một tí, cũng đều làm cho tôi lo lắng khôn nguôi.
“Suốt cuộc đời này người mà mình không muốn gặp nhất là anh.” Tôi cắn răng. Tối hôm qua tôi đã lĩnh giáo đủ cái tính khí xấu xaa của Hàn Vĩnh Thái rồi. Hồi trước tôi thích anh, chắc là vì tôi đồng tình anh! Anh cô độc ư? Anh thiếu tình thương ư? Đó chỉ là suy nghĩ đơn phương của tôi mà thôi! Cái tên suốt ngày sống trong cuộc sống rượu chè trai gái, đi tới đâu có các cô gái vây quanh, sẽ cô độc ư? Sẽ thiếu tình thương ư?
Cái tên chơi đùa tình cảm của người khác, nhất định chết không được toàn thây!
“Trinh Hy, cậu nhất định sẽ cám ơn tôi vì tôi đã đem lại cho cậu một người” – lần này lại đến Quyền Thượng Dân. Lạy chúa! Lại nữa rồi! Nếu như anh nghe được những gì hồi nãy tôi vừa nói, tôi đoán anh mong sao có thể nuốt câu nói này vào bụng.
Vịnh Nhi nhìn cái tên không biết sống chết đó, âm thầm cầu nguyện cho hắn.
Người phía sau Thượng Dân là Hàn Vĩnh Thái.
Đó là anh muốn khoe thân hình người mẫu của anh ư? Cái áo sơ mi màu trắng mỏng nhánh, cơ thịt màu đồng thoát ẩn thoát hiện, đúng là một cơ thể hoàn mỹ. Nếu như ở các bar, cái cách ăn mặc này sẽ làm cho các cô gái mê mẩn, vì thế mà điên cuồng. Đây không phải là quá hở hang, nhưng sẽ càng mê hoặc người khác. Anh không thẹn là kiệt tác của thượng đế, cười với những khách nữ xung quanh.
Đáng chết, tôi cũng bị anh thu hút rồi!
Khi ánh mắt của anh nhìn tôi, nụ cười trên môi nhanh chóng tắt đi.
“Thượng Dân, anh gạt tôi đến đây.” Vĩnh Thái rất tức giận. Xem ra anh không hề biết trước việc người anh sẽ gặp là tôi.
Thượng Dân như rơi vào 9 tầng mây. Lần này cả anh và Vịnh Nhi đều trở thành vật thế thân!
“Đúng là lòng tốt không được báo đáp!” Vịnh Nhi đứng bên cạnh kháng nghị.
“Hứ!” – Tôi và Vĩnh Thái đồng thời phát ra âm thanh này, một người nhìn đông, một người nhìn tây.
“Bọn họ sao vậy?” Vịnh Nhi và Thượng Dân nhìn nhau, mặt mày ủ rũ, đúng là mặt phu thê!
Lại là cuộc tụ họp của 4 người. Cuộc tụ họp buồn tẻ.
Tôi ngồi quậy ly nước uống. Tình cảnh này, sao lại giống tối hôm qua thế!
Tôi liếc nhìn anh. Anh như con mèo lười nằm trên chiếc ghế nệm. Anh nhìn tôi, ánh mắt như xuyên qua đỉnh đầu tôi, nhìn trực tiếp cái hồ sau lưng tôi, làm như tôi trong suốt như không khí, không hề có chút dấu vết trong tri giác của anh.
Anh miệt thị tôi!
Anh cố ý! Hàn Vĩnh Thái, anh phải trả giá cho sự ngông cuồng của mình. Tôi tức giận nắm chặt bàn tay, sự nhẫn nại của tôi cũng có giới hạn.
“Tôi đi nhảy.” Anh đột nhiên đứng dậy và đi ra ngoài.
“Đứng lại.” Thượng Dân ngồi bên cạnh giữ lấy tay anh. Anh không kịp phản ứng, chỉ có thể ngồi xuống ghế. “Trinh Hy không vui, cậu không thấy sao?” Thượng Dân như đang ra lệnh. Trong ký ức của tôi, giữa hai anh chàng này nói chuyện ít khi có mùi thuốc súng như thế này.
“Thế thì sao?” anh đáp lại như thế.
“Vĩnh Thái, bốn người chúng ta tụ hợp như thế này là một cơ hội khó mà có được. Cho nên chúng ta đừng gây nhau nữa.” Vịnh Nhi liền làm người giảng hòa.
“Nói cũng phải, hai ngày nữa tôi lại phải đi Châu u, có thể sẽ phải qua một quãng thời gian nữa mới trở về.” Vĩnh Thái uống cạn rượu trong ly. Cái giọng nói đó, như đang đấu khẩu với Thượng Dân.