-"Điều đóa ông hok cần fải nói , tui tự bik fải làm gì !"-Hắn nói xong bước đi ra khỏi cửa .
-"Mày lại muốn đi nữa à ?"
-"Điều đóa hok liên wan gì tới ông cả"
Lao nhanh vs chiếc xe hắn ước sẽ đc nhìn thấy nóa ...Hắn cười nhạt vì hắn biết ước mơ cũng chỉ là ước mơ .Hok bik là bây h nóa ra sao nhỉ nóa cóa thay đổi gì hok , nếu 1 ngày nóa gặp hắn , nóa cóa tha thứ cho hắn hok , hàng vạn câu hỏi xuất hiện trong đầu hắn ... chỉ cóa thời gian trả lời màk thuj .
...
Cái gì đến cũng sẽ đến , chiếc xe limo màu trắng xóa xuất hiện , 1 nàng công chúa diễm lệ vs bộ váy trắng dài ngang chân ...Nóa bây h cóa lẽ là tâm điểm của mọi ng` .Nóa như muốn choáng khi thấy đây là căn nhà của Trịnh gia .Nóa lùi bước hẳn ,ba nóa lên tiếng :
-"Con sao thế ?"
Mặt nóa tái nhạt đi , chân nóa như lùi bước lại ...Không suy nghĩ gì nhiều nóa như muốn chạy trốn , nóa bỏ chạy nhưng hok kịp nữa rồi đã là tâm điểm thì ngay cả hắn cũng fải chú ý ...Hắn nắm tay nóa lại gương mặt hắn hok dấu đc vẻ sung sướng khi nhìn nóa ...
-"Vậy là chúng ta đã gặp lại nhau "
.......................................................................................
Chap 17:
-Nóa đứng sửng nhìn hắn..3 năm rồi...hắn ngày 1 đẹp hơn..trông hắn hơi gầy..nhưng ko đc nóa ko đc bị hắn mê hoặt mãi đc...Nóa zực phắt tay hắn ra..nóa phải lạnh hơn hắn...phải mạnh mẽ...nóa ko đc yếu đuối trước bất kì ai...nhất là vs hắn....
.
-:"Anh nghĩ anh là ai,mà có thể tự tiện nắm tay tôi như thế chứ?"-nóa giấu đi ánh mắt bối rối,thay vào là 1 cái lạnh điến từ những lời nóa thốt ra...hắn như muốn ngã khi nghe nóa nói vậy..nóa hận hắn đến thế sao...nóa có thể cho hắn giải thích đc ko?
.
-"Vậy..sao?"-hắn ko thể nói gì thêm..vì nhìn nóa từ lúc bước khỏi chiếc xe limo ấy...nóa đã khiến hắn để mắt tới...đâu rồi..đứa con gái ngốc nghếch..yêu hắn 1 cách mù wáng..đâu rồi đứa con gái chỉ yếu lòng vì hắn...tất cả chỉ thay đổi trong võn vẹn 3 năm thôi sao?
.
Giờ đây hắn lại nhận 1 câu nói đau lòng từ miệng nóa...thà hắn ko nghe hắn ko biết nóa thay đổi nhiều như vậy sẽ tốt hơn...Nóa nhìn hắn rồi bước vào bữa tiệc...nóa ko thể chạy trốn nữa..nóa fải đối mặt và tháo bỏ cái nút thắt đã bị siết chặt trong 3 năm wa thôi...
.
Hắn vẫn nhìn nóa...nhưng trả lại lời đáp là 1 sự bất cần..nó ko nhìn hắn lấy 1 lần...nóa cóa biết nóa khiến hắn đau lắm ko..Mặc kệ tất cả...nóa chỉ muốn sớm kết thúc buổi tiệc để né đi ánh nhìn cũa hắn..nhưng biết sao đc nóa phải cố cố mà ko wan tâm hắn.. nóa ko sai lầm như 3 năm trước nữa ko vội trao trái tim cho ai nữa...
.
Ngẩn người nhìn những cặp khiêu vũ tung màn trình diễn,nóa chỉ nhìn như 1 kẻ biết thưởng thức...nóa ko cóa ý định nhảy cho đến khi...
-"Em cóa thể nhảy cùng tôi 1 điệu..."-1 chàng trai cao to gương mặt tuấn tú ,nhìn anh ta nóa cóa thể thấy anh ta là 1 tên cáo già trong việc tán gái...cũng vui đấy..nhưng đụng tới những tên này hơi bị khó nuốt nóa bắt đầu thấy e ngại..
- "Biết đâu đc điệu nhảy này sẽ giúp chúng ta gần nhau hơn chăng?"-Anh ta nắm cánh tay nóa nhẹ nhàng vào điệu nhạc...nóa cười nhạt,ánh mắt cũa sự trêu đùa..nóa muốn bởn cợt anh ta...cóa lẽ anh ta nghĩ nóa là nai tơ...lầm rồi...
.
Nóa và anh ta nhảy trong niềm hăng say..và như muốn chinh fục lẫn nhau..nóa như 1 bướm nhỏ tung bay trong vũ khúc..còn anh ta chỉ là những thứ phụ , tôn lên cái đẹp cũa nóa..những màng xoay người cũa nóa khiến ai nhìn cũng cảm thấy bị hấp dẫn...hắn nhìn nóa...và tên kia..hắn ko thể ko chạnh lòng..hắn đặt chiếc ly nhẹ nhàng xuông bàn rồi mời 1 tiểu thư ... cùng sánh vai vs cặp đôi kia..
.
Hắn và nóa...khiến những người đang nhảy fải ngừng lại nhìn...họ nhìn 2 cặp đôi kia cóa pha chút gì đóa cũa sự mềm mại ,uyển chuyển...những điệu nhảy thật ấn tượng...cho đến khi cặp đôi đổi người cho nhau...nóa và hắn chạm mặt..hắn nhìn nóa nhẹ nhàng ôm eo nóa...tay kia khẽ chạm nóa...mặt áp sát nóa như lần đầu tiên...nóa lại bị mê muội bởi ánh mắt đóa...
.
-"Cô đã thay đổi nhiều nhỉ..?"
.
-"Điều đóa tôi fải cám ơn anh đấy chứ...!"-Nóa xoay người trả lời hắn...hắn và nóa nhìn nhau rồi tiếp tục điệu nhảy nhanh...
.
-"Ko cần..cám ơn suông đâu...tôi thích hành động hơn...?"
.
-Nóa lúng túng ...nhanh nhẹn nóa lấy lại bình tĩnh..:"Vậy anh muốn gì ở tôi..?"
.
-"Một nụ hôn thì sao nhỉ?"-hắn cười nhếch mép..hắn thừa biết nóa là 1 con ngốc...nóa rất ngại khi làm điều đóa trước mặt mọi người nhất là cóa người thân cũa nóa...hắn đang thách nóa,đang muốn xem nóa thay đổi cỡ nào chăng?
.
-"..."-Nóa có vẻ mất thăng bằng...nóa thừa biết ý đồ hắn..nhưng nó ko để hắn toại nguyện đâu..nóa cũa ngày đó đã chết rồi...
.
Kết thúc điệu nhảy hắn hôn nhẹ tay nóa,mắt nhìn nóa như sự đắc ý...nhưng ko...nóa zực tay hắn lại bên nóa..tay kia nắm chặt vào cổ áo hắn...nóa chạm nhẹ vào môi hắn...nóa từ từ tiến sâu hơn..mắt nóa nhắm lại...nóa trao cho hắn 1 nụ hôn lạnh buốc..hắn ko cóa cảm giác gì vs nụ hôn đóa cả...hắn giật lùi người nóa ra...nhìn nóa...mắt hắn nhíu lại sự thất vọng...nóa thay đổi rồi...wá nhiều...bây giờ nóa là ai?
.
Nhìn sâu mắt nóa hắn đọc đc ý nghĩ cũa nóa..sự trả đủa..bây giờ nóa chậm rãi bước đi tặng 1 ánh nhìn sắc tới chàng trai mời nóa nhảy..rồi cùng bố nóa ra về...bố nóa cũng rất đổi ngạc nhiên trước hành động cũa cô gái yêu..hưng ông rất thoáng..tiếp xúc vs người phương Tây cóa lẽ nóa đã bị lây nhiễm bởi tính tự nhiên cũa họ..
.
Hắn như chết đứng ở đó mắt hắn nhìn nóa cho tới khi đi khuất...hắn cười...:"Thời gian còn dài...dù em cóa thay đổi cỡ nào...thì vẫn ko wa mắt khỏi tôi đâu.."- Choàng tay vào nhau hắn tựa mình vào cột dõi theo bước chân cũa nóa...
.
Nóa sau khi bước vào chiếc xe..mặt nóa bắt đầu toát mồ hôi..nóa lấy tay chạm vào môi nóa..rồi nhìn wa ô cữa...
.
"Anh ta ... mình cóa wá sai khi làm điều ấy..thôi kệ..tới đâu rồi tới..."
.
-"Con làm ba ngạc nhiên đấy.!"-ba nóa lên tiếng...ông nhìn nóa cười rồi nắm tay nóa..như 1 người vững chắc cho nóa tâm sự..
.
-"Vâng con cũng chỉ muốn..giao tiếp thôi ạ"-nóa nháy mắt le lưỡi cười ..
.
-"Ba cũng đoán thế mà."-ông ôm con gái vào lòng..dù có thay đổi ông vẫn biết nó vẫn là con gái ruột cũa ông mà thôi...Một người cha người mẹ sẽ ko bao giờ ko biết và nhận thấy điều đóa..
.........................................................
Bạn đang đọc truyện tại WapHay.Xtgem.Com chúc các bạn vui vẻ
..............................................................
Chap 18
-Một buổi sáng...như thường lệ nóa bước xuống giường vươn vai rồi ngắm nhìn wang cảnh..thật sự bầu trời đang vào đông rất rét..những hơi thở nóa tạo thành làng khói mờ trong ko khí...Nóa ko nên đứng lâu ở đây..sẽ ko tốt cho nóa...nóa bước vào..nhìn mọi thứ và gọi điện..
.
-"A lô cóa fải..công ty sửa nhà..."
.
Wa rồi..bắt đầu sự khởi đầu mới..lật 1 trang sách mới...dẹp bỏ cái thế giới hồng đi..cuộc sống này ko đơn giản như nóa nghĩ..chỉ toàn sự mưu mô,lợi dụng..ko ai tốt hơn bản thân mình...
.
Nóa đứng nhìn những vật dụng tủ giường từ từ bị khiên đi mất..ánh mắt nó như sự wuyết định rất kiên cường..dù rằng lòng nó ko muốn vậy..Nóa sơn tường màu kem rồi chuyển 1 bộ giường kiểu theo kiểu phương tây,tất cả như trở về thời hoàng kim..phòng nó như 1 wý bà...nóa đã già dặn hơn trước...ko còn nét ngây thơ nữa..tình yêu đã làm thay đổi con người hay vì..hận..?
.
Nóa đi ra ngoài vs tâm trạng nặng nề,nóa ko muốn nhìn từng món đồ đc đem đi nhưng ko làm thế nóa sẽ vẫn mãi còn nhớ đến hắn...nóa bước đi chậm rải nóa ngước nhìn ven đường,nóa thấy những wán cafe trong các plaza..nóa đi vào.. mỗi khi buồn nóa muốn đc ăn pasta mà,hôm nay nó fá tiền 1 bữa vậy...Nói là làm nóa lê bước vào nóa đi tham wang từng tầng,nóa cũng sắm đc cho mình vài bộ và trang sức..nóa lên tầng ăn rồi ngấu nghiến hết tất cả..những tờ hóa đơn đc nóa vò xé...nóa ngồi ngẫm ko biết nên đi đâu tiếp rõ chán!!
.
Nóa định đi dạo ngoài phố nhưng khi nóa đc biết tầng cao nhất ở plaza này cóa 1 wán cafe cabuchino rất ngon đặc biệt là ở đóa có gió và thấy toàn cảnh thành phố..nghe thú vị nóa đi ngay..và nó đã gặp lại người wen cũ...ko biết là tình cờ hay sắp đặt..Tuấn người con trai bị nóa khướt từ tình cảm 3 năm trước..nay lại gặp nhau..
.
Nóa vừa bước chân lên tầng thượng làng gió ùa về phía nó...lạnh..đó là điều nó cảm nhận đc..ở đây thật vắng lặng và yên tĩnh..nó cảm thấy thoải mái hẳng..đã lâu nó ko tự đứng lại mà nhìn lại về wá khứ..nó luôn tìm cách bỏ chạy...rồi tự kết thúc = cách cũa mình..mọi chuyện đến vs nó như con gió này vậy ùa đi mà ko trở lại..nóa chỉ mãi suy nghĩ nóa ko wan tâm tới sự có mặt cũa Tuấn..đơn giản vì nó ko nhận ra Tuấn ngày nào..1cậu Tuấn điển trai ngày nào nhưng bây giờ là 1 cậu nhóc ăn chơi vs kiểu tóc nhượm màu vàng lợt..cách ăn mặt pha chút hip hop..nhìn Tuấn rất dữ..trong ánh mắt sặc mùi khinh thường...
.
Nóa cứ ngơ ngác nhìn trời...
-"Cậu phớt lờ luôn cả người theo đuổi cậu à?"-Tuấn bước tới bên nó ngước mắt theo hướng nó nhìn ..
-"Hơ...cậu..là Tuấn?là cậu đấy sao?"-nó trố mắt nhìn cậu bạn thân cũa nó..nó nhìn từ dưới lên rồi săm soi nóa lấy tay wẹt lên tóc rồi xoay người Tuấn...mặt nó ngố hẳng ra.
-"hì nhận ko ra à..trong cậu ngày 1 xinh ra ấy nhỉ?"-Tuấn đưa tay vuốt cằm miệng cười hiễm
-"Trông cậu thật sự tớ ko nhận ra..hùi xưa cậu lịch lãm lắm mà sao giờ nhìn ngầu wá.."
-" Time làm thay đổi con người mà..ko biết nó có thay đổi tình cảm cũa cậu ko nữa?"-Tuấn đưa mắt nhìn nó..vs vẻ mặt đó là sự nghiêm túc..và nó muốn né đi những câu hỏi mang tính chất wá khứ...
...
Im lặng là tốt nhất nó ngước mắt về hướng khác..mặt nó biểu lộ sự ái ngại..Tuấn biết ...dù nó có thay đổi thế nào Tuấn vẫn biết vì Tuấn ko phải tên kia...kiêu ngạo nhưng thật ngu ngốc trong tình yêu..
-"Sao cậu lại có mặt ở đây vậy..?"-nó cười trừ vs Tuấn nhìn nó thật ngô ngê làm sao...
-"Tớ hay tới đây lắm..ở đây sẽ là chỗ dừng chân cũa tớ.."-Tuấn nhìn nó cười theo ..
-"vậy có chổ cho kẻ thứ 2 này ko nhỉ?tớ có vé ko đây?"
-"Ai cũng ko đc...chỉ có cậu thôi..dù sao cậu cũng là người tri âm cũa tớ...tớ ko keo tới nổi ko cho cậu 1 chổ đứng...!"
-"Vậy à?vậy thì mình vinh dự lắm đây?"-Nó cười rạng ngời vs mái tóc bay trong cơn gió lồng lộng..Nó cười nhưng đâu đó có 1 nỗi buồn u uất trong ánh mắt nó..tệ là Tuấn ko giúp gì cho nó..nhưng dù sao..nó cũng thấy thoải mái hơn khi ở bên Tuấn..vô tình nó đã wên lời cảnh báo của hắn..nó ngày 1 gần hơn vs Tuấn sau cuộc gặp gỡ này..
.
Tuấn chở nó trên chiếc xe môtô...nhanh wá...thả mình vào bầu ko gian ko xác định..tiếng bô mềm ỏng ấm tai..khiến nó đắm chiềm vào ko gian vô thực..
-Nóa hét lớn..bên tai Tuấn...:"vậy mà tớ nghĩ cậu sẽ là 1 đại wý tộc,hơn là 1 anh chàng ngầu và rất bụi.."
-"Vậy là cậu lầm rồi...ôm tớ chặt vào đấy...ko ngã đó?"-Tuấn nói vs nụ cười đùa trên môi...lao nhanh trên đường cao tốc...2 con người thả hồn vào bầu ko khí...
...
Về đến nhà..mặt nó vừa trắng lại vừa vui..nó còn ý định tập chạy môtô nữa..nhưng bị Tuấn ngăn chặn ý tưỡng kịp thời..bao đời con gái chạy môtô mất nét lắm..sau 1 hồi kì công..Tuấn cũng thắng thế..tuy nóa vẫn còn chưa chịu đầu hàng...Nóa tay cỡi mũ..bất chợt 1 nụ hôn khóa môi nóa...lạ là sao Tuấn lại làm như vậy..nóa ngẩn người trơ mắt nhìn Tuấn..nó ko có hành động kháng cự..có lẽ Tuấn là người tốt..nó wá đa nghi khi nghĩ Tuấn là 1 tên ko ra gì..hơn hắn..hắn luôn đen cho nó nước mắt..vậy nó cóa thể thử mở lòng 1 lần nữa...biết đâu đc Tuấn mới là người nó cần..?
Chap 19
-"Có lẽ" thì chỉ là thế nó ko dám chắc..và cũng ko dám suy tính bừa..nó sẽ mở lòng vs Tuấn nhưng sẽ từ từ tiến tới ko hấp tấp nữa..nó nhẹ nhàng đẩy người Tuấn ra , môi nó nở 1 nụ cười nhạt..
-"Xin lỗi tớ hơi vội nhỉ?"-Tuấn nhìn nó cười đùa.
-"Chắc vậy ấy ?"-Nó nháy mắt vs Tuấn rồi từ từ bước tới cổng nhà..
-"Vậy...vậy..chúng ta.. à ko tớ vẫn có cơ hội chứ..?"-Tuấn ngập ngừng hỏi..Nó way mặt lại..nó gật đầu..chỉ là cơ hội..nó ko nên vì 1 tình yêu như hắn mà ko đón nhận Tuấn..cậu ấy là 1 người đã khiến nó cảm thấy vui hơn..hạnh phúc hơn và có niềm tin vào 1 tình yêu như ngày nào..
.
Nóa bước vào nhà thấy ba mẹ nóa đang nhìn nóa chằm chằm..nóa thắc mắc hỏi:"Có chuyện gì vậy ạ?"
-"Cũng ko có gì..ba mẹ định bàn chuyện vs con!"-Mẹ nóa rót 1 ly nước ép trái cây tay kia kéo nóa xuống ngồi kế bên bà..
-"Ba tính cho con ...đi làm ,dù sao con cũng đã có đủ kiến thức để đi làm lãnh vực kinh doanh như ba rồi.."-Ba nó vuốt tóc nó,tiếng ba nhỏ nhẹ nói nó..Đúng là nó nên đi làm..ba nó ko còn trẻ nữa..họ đã dồn hết công sức cho nó ra Úc..bây giờ là lúc nó đền đáp công ơn họ..
-"Vâng vậy con sẽ nghe lời ba mẹ..nhưng con sẽ làm ở đâu ạ?"-Nó ngơ mắt nhìn ba nó..ông có vẻ ngập ngừng rồi nói vs nó..
-"Con sẽ làm thư ký cũa Tổng giám đốc công ty...Trịnh Phát..là cậu con trai mà hôm trước con đã nhảy cùng đấy.."-Nghe xong câu nói cũa ba nó..nó sock nặng...nó choáng váng nhưng sau đó lấy lại đc bình tĩnh..nó dọn dẹp hết đồ đạc..nó wa úc..nó làm tất cả chỉ để wên hắn,giờ đây nó lại làm thư ký cũa hắn..ko khác nào..công sức nó cố làm ra đổ sông đổ biển cả sao?
-:"Không..tại sao lại làm ở đó ạ..con ko làm ở đó đâu.."-Nó cương wuyết tỏ vẻ bất bình...mặt nó ửng lên
-"Con ko thể ko làm đc..đó là công ty thầu cho công ty ba..họ mà ko hợp tác nữa coi như gia đình ta sẽ tan nát mất..dù sao họ đã có nhã ý mời con vào làm..thì con nên nhận đi?"-Ba nó lí giải rồi ông way đi chổ khác,ông cũng ko muốn con gái chịu khổ..ông định lập cho nó 1 công ty nhỏ..nhưng thị trường trong lãnh vực này nó còn wá non nớt..dù rằng đã đc đào tạo rất kĩ..
.
Nó ko nói gì nữa..nó bước lên phòng..nó wăng hết bịch đồ nằm phịch xuống giường..mũi nó khịch khịch vì hơi ngộp..mùi sơn mới..rồi mùi gỗ khiến nó khó chịu..nó đi ra mở cữa ban công..nó đứng rồi ngẫm nghỉ
.
Từ khi nó về đây..mọi chuyện lại cứ như hồi xưa..nóa cứ hết chuyện này lại tới chuyện kia..1 đống hỗn độn nóa muốn...tháo gỡ lắm..nhưng tháo mãi chỉ 1 rối hơn..nó muốn điên lên..muốn hét thật to..
.
Không lẽ là vì duyên số..ông trời bắt nó phải gặp hắn...ko..ko đúng..Nó như rơi lệ khi nhớ đến người con gái đó..rồi đến đứa lẵng lơ ở trong phòng,tình yêu cũa nóa có wá nhiều vắp ngã..nóa luôn đứng lên..luôn muốn có lối thoát..nhưng dù cố cũng ko đc..ba nóa nói đúng..nóa phải biết nghĩ đến lợi ích chung..nóa ko nên vì bản thân mình mà hại đến ba nó..Nó phải đồng ý thôi...
..
Một buổi sáng se buốc..trời lạnh wá..nó bước xuống nhà..nhìn ba nó đang cầm tờ báo đọc..gương mặt ba chau lại hiện lên đường chân chim cũa sự suy nghĩ...ba mình già thật rồi..nó tiến lại..choàng tay ôm ba nó..nó cười hủ hỉ..rồi nói..
-"Vây chừng nào con bắt đầu công việc đc đây ?"-Nó nhìn ông cười..Nó fải chấp nhận..sống trên đời này nó đã học đc nhiều thứ và chấp nhận những thứ mình có..đó là điều nó học đc..nó biết nó vào làm trong công ty là do hắn sắp đặc..nhưng hắn sẽ ko làm nó khuất fục đâu..từ món đồ chơi..tới nô lệ..rồi lại là người yêu...bây giờ lại là sếp...cái gì mới là thân phận cũa nó...nó cũng muốn có câu trả lời...đành chấp nhận vậy...
-"Nếu đc ba nghĩ con nên đi làm sớm trong nay hoặc mai..con nên wen dần vs công ty trước đi con gái.."
-"Vâng,chúng ta ăn thôi.."-Nó gật đầu lia lịa rồi ngồi xuống bàn ăn..