Đây là lần thứ hai, cô ngồi sau xe máy của hắn.
Họ cùng ăn tối, sau đó hắn đem cô đến bờ biển, mua một cái bánh ngọt, một tá bia, hào hùng vạn trượng tuyên cáo với cô không say không về.
“Không được.” Cô không thể uống rượu, Tử Tu sẽ mắng cô mất.
“Cậu đừng nói nữa đi!” Cô còn không thèm nhìn xem hắn là vì ai mới mua, sinh nhật làm sao có thể không có rượu? Thế mà cô lại hắt nước lạnh vào hắn.
Cô mở miệng đang định nói gì đó…
Thì một tiếng chuông độc nhất vô nhị vang lên.
Vẻ mặt hắn cứng đờ.“Quan Tử Tu?” tiếng chuông này hắn đã rất quen thuộc, chỉ thấy cô hầu gái kia không dám chậm trễ, vô cùng cung kính nhận điện.
“Em ở đâu vậy?” Đầu tiên bên kia hỏi.
“Ơ……” Cô có chút chột dạ liếc tên ngồi bên trái một cái, cố ý nói nhỏ:“Em ở thư viện làm báo cáo.”
Đầu dây bên kia im lặng một chút.“Nếu không có việc gì, đừng về nhà quá trễ.”
“Nhưng……” Anh cũng bận rộn nhiều việc không phải sao? Cô không muốn về nhà một mình đối mặt với bốn bức tường lạnh lẽo ngày sinh nhật đâu!
“Trễ nhất trước mười một giờ phải về nhà, biết không?” Không cho kháng nghị, trực tiếp phán quyết.
Cúp điện thoại, thấy cô buồn không hé răng, Dương Gia Chương một bên chủ động hỏi:“Hắn nói thế nào?”
“Anh ấy dặn tôi về nhà sớm một chút.”
“Tôi không biết cậu còn có nhiệm vụ gác cổng nữa? Chậc, bị quản nghiêm vậy, cậu rốt cuộc là bạn gái hay là con gái hắn vậy?” Quả thực bất khả tư nghị.
Cô buồn chán, không có tâm tư nào phản bác hắn.
“Cậu thực sự muốn ngoan ngoãn theo lệnh? Rõ ràng là chính hắn không thể bên cạnh cậu, có lập trường gì yêu cầu cậu về nhà sớm một chút thay hắn chờ cửa? Cậu cũng không phải con cún hắn nuôi mà có trách nhiệm trông nhà cho hắn !” Hắn khó chịu đến cực điểm, đối với Quan Tử Tu hắn hoàn toàn không có ấn tượng tốt, cũng cũng không cần phải để ý lời nói nữa.
“Cậu nói chuyện thật khó nghe.” Những lời này đối với tâm trạng của cô thật là khó nghe, mỗi câu đều giống một mũi kim xuyên vào tim, làm nó chảy từng giọt máu.
“Tôi chỉ là nói chuyện khó nghe mà thôi, còn hắn thì sao? Hắn căn bản là không quan tâm cậu, nếu hắn thực sự để ý, thì đầu tiên phải nghe tới ý kiến của cậu, mà không phải tự tiện quyết định cậu cần cái gì, ngay cả hỏi cũng không hỏi một tiếng xem cậu suy nghĩ thế nào, vĩnh viễn chỉ biết gọi cậu như vậy, tùy ý xếp đặt cậu, khống chế cậu, một chút cũng không để ý đến tâm trạng cậu! Đây là yêu sao? Cậu cho rằng hắn như vậy là yêu cậu sao? Tôi chỉ cảm thấy, hắn chỉ là tìm một con rối biết nghe lời, có thể mặc hắn giật dây!”
“Cậu đừng nói nữa!” Đau quá! Mỗi chữ của hắn, mỗi câu của hắn đều khiến ngực cô vô cùng đau đớn, nước mắt liều mạng rơi xuống, cô xúc động đoạt lấy nửa chai bia trong tay hắn, mạnh bạo uống hết, làm tê liệt trái tim đau đớn.
Không chỉ sự chất vấn của Dương Gia Chương, ngay cả cô cũng hoài nghi, tình yêu thực sự còn ở đó sao? Tất cả kế hoạch của anh đều thật hoàn mỹ, mỗi chuyện đều là anh xếp đặt, không chỉ cuộc sống của anh, ngay cả cuộc sống của cô cũng xếp đặt thật tốt, bao gồm khi nào thì yêu nhau, khi nào thì đính hôn, khi nào thì kết hôn, khi nào thì sinh em bé, ngay cả cô học khoa gì cũng đăng kí theo sự lựa chọn của anh…… Nhưng cái cô muốn kỳ thực không phải là anh nói cho cô nên làm thế nào, mà là anh ôn nhu lại gần hỏi cô một câu:“Bé con, em muốn thế nào?”
Chưa bao giờ, anh chưa bao giờ hỏi cô muốn thế nào, cũng chưa bao giờ thèm để ý cô muốn cái gì……
Anh vì sao không thể nghe lời nói của cô, quan tâm ý nghĩ của cô nhiều hơn một chút? Cô thực sự không có cảm giác của tình yêu……
Phần 2
Đau đầu quá!
Hạ Vịnh Tự chống đỡ những cơn sóng trong đầu, trí nhớ cuối cùng trong đầu cô là cùng với Dương Gia Chương hợp lực uống hết chỗ bia đó, sau đó di động cứ kêu mãi, hắn ngại ầm ỹ, hai tay đoạt lấy điện thoại, tắt máy, lại tiếp tục uống. Cuối cùng ý thức đã có chút mơ hồ, chỉ nhớ rõ hắn nắm vai cô truy hỏi:“Tôi rõ ràng so với hắn còn yêu cậu hơn, vì sao cậu không chấp nhận tôi……” Sau đó không khống chế được hành vi mà hôn cô……
Trí nhớ chỉ có vậy.
Cô cả kinh, cả người đều bừng tỉnh lại, cảm giác gân cốt đau nhức, không thể di chuyển được, mới phát hiện người ở bên trên cô…hai người đều có điểm chung là — quần áo không chỉnh tề!
Đầu óc trống rỗng, cô không biết phản ứng gì, trái tim trong nháy mắt chìm vào hầm băng lạnh lẽo không thấy đáy, tứ chi đông cứng.
Cô…… làm gì vậy?
“Dương Gia Chương! Cậu đứng lên cho tôi!” Cô tức giận, sợ hãi xông vào đẩy hắn ra.
“Ồ…… Cậu dậy rồi sao.” Người này vẫn còn một nửa trong mơ, mơ mơ màng màng quăng một câu ra, hai tay vừa định ôm cô, cô lại đang tức giận, giờ mạnh tay tặng cho hắn một cái tát.
“dậy lâu rồi!”
“Cậu vừa dậy mà đã tức giận?” Sờ sờ bên má đau đớn, người bị đánh lại không hiểu gì cả.
“Ngày hôm qua, chúng ta…… Chúng ta ngày hôm qua…… Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Cô không nhớ rõ mình làm sao lại đi đến chỗ ở của hắn, không nhớ rõ bọn họ đã làm gì, trí nhớ chỉ là một mảnh hỗn loạn……
Dương Gia Chương ngồi dậy, liếc cô một cái.“Cậu không nhớ?”
Cô phải nhớ cái gì? Chẳng lẽ…… Thực sự có?
Nước mắt lưng trừng trong hốc mắt, cô khó khăn phát ra thành tiếng:“Cậu nói…… Chúng ta……”
“Cậu nói thế nào thì là như thế!” quần áo hắn lệch lạc mà không du côn, xuống giường lấy chiếc áo T-shirt trên sàn mặc vào người.
“Rốt cuộc có hay không?!” Cô gấp đến độ sắp khóc.
“Có.” Cô muốn hỏi, hắn liền đáp rõ ràng.
“Nhưng mà…… quần áo tôi còn ở trên người……” Hoàn toàn không có ấn tượng gì cả.
“Ax, cậu không phải xử nữ đúng không? Nói lời này không sợ người ta cười sái quai hàm sao!” Ai quy định chuyện này mặc quần áo không thể làm?
Lời này vừa nói ra, nước mắt lập tức trào ra khỏi mắt, liên tục rơi xuống chăn.
Chậc, làm thế nào mà nước mắt nói là chảy ra được vậy?
“Tôi không ép buộc cậu nha, là cậu tự nguyện đó.”
Nói chưa dứt lời, cô càng khóc dữ hơn.“Cậu, cậu khốn khiếp –”
“Tôi đâu nói tôi không chịu trách nhiệm, cậu khóc gì chứ?”
“Ai cần cậu chịu trách nhiệm!” Cô có Tử Tu mà! Nhưng mà bây giờ, bây giờ……
Nghĩ đến cái tên kia, trái tim cô đau xót. Cô phản bội anh…… bây giờ, họ phải làm sao?
“Chẳng lẽ cậu còn muốn quay lại với hắn? Con người hắn tâm cao khí ngạo như vậy, cậu cho là hắn còn có thể tiếp nhận cậu sao? Đừng mơ tưởng nữa!”
Hạ Vịnh Tự á khẩu không trả lời được.
Cá tính của Tử Tu cô quá rõ ràng, anh với anh, với tất cả, đều phải mong muốn làm thế nào hoàn mỹ nhất, cho tới bây giờ, tất cả cũng đã như anh mong muốn, anh có thể chịu được việc ngoài sắp xếp của mình sao, có thể chịu đựng được người mình yêu thương phản bội mình sao?
Không thể, tuyệt đối không thể……
Chương 4
Phần 3
“Em đi đâu vậy?”
Vừa vào cửa, câu hỏi lạnh như băng đã vang lên, dọa cô sợ hãi.
“Tử, Tử Tu……” Kinh hoàng, chột dạ, làm cho đầu óc cô trống rỗng, ấp úng tìm không ra một chữ đáp lại.
Mặt anh không chút biểu cảm, ngồi ngay ngắn ở phòng khách.“Tối hôm qua em đi đâu? Anh gọi di động cả một buổi tối, em không tiếp.”
“Em…… cùng Giai Kì thảo luận bản báo cáo, muộn quá…… Ở chỗ cô ấy ngủ một đêm…… Có lẽ…… Di động hết pin…… Anh cũng một đêm không ngủ sao?” Vẫn ở chỗ này chờ cô?!
Anh yên lặng chăm chú nhìn cô, không nói một lời, nhìn thấy cô không ngừng lo sợ, không thể nhìn thẳng vào mắt anh.
Một hồi lâu, anh thở dài một hơi.“Em không về, anh có thể ngủ sao? Lần sau ở bên ngoài, gọi điện thoại báo cho anh biết.”
“Em, em quên mất……” Hổ thẹn tràn đầy trong ngực, ánh mắt phiêu di chú ý đến bánh sinh nhật trên bàn, sửng sốt.“Tử Tu, cái này……”
“Ngày hôm qua là sinh nhật em, không phải sao?”
Anh nhớ?! Một sự ngạc nhiên mãnh liệt lại làm cô khó có thể phản ứng.
Cô luôn nghĩ rằng, anh đã quên, cho dù nhớ, anh bận rộn như vậy, thời gian biểu ngày hôm qua cũng không có rảnh rỗi chút nào, cho nên đương nhiên nghĩ rằng…… nghĩ rằng anh sẽ không làm chuyện đó.
Nhưng mà…… Anh lại làm, anh đã sắp xếp tất cả mọi chuyện để cùng với cô đón chào lễ sinh nhật 22 tuổi.
“Vì sao anh không nói cho em……” Nếu anh sớm nói…… có lẽ đã không có chuyện gì xảy ra……
“Anh có nhắc em về sớm một chút.”
“Không phải anh nói…… sinh nhật không quan trọng sao?” Cô thực sự cho rằng, anh không quan trọng ngày này.
“Anh chỉ nói là sinh nhật của anh không quan trọng.” Anh đâu có nói sinh nhật cảu cô không quan trọng? Liên quan đến chuyện của cô, làm sao anh có thể nói không quan trọng? Nếu năm trước không có chuyện bất ngờ không thể xử lí được, anh có thể không ở bên cô sao?
Anh đem cô…… so với chính anh còn quan trọng hơn! Nghe ra ý này, nước mắt rốt cuộc khó có thể ức chế tràn trên hốc mắt.
Cô đã làm gì? Cô rốt cuộc đã làm gì?!
Người đàn ông của cô mệt mỏi, cô đơn trắng đêm chờ cô về, còn cô lại qua đêm trên giường một người đàn ông khác…… Cô phải đối diện với anh thế nào đây?
“Vâng, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi…… Em cái gì cũng không biết……”
Tâm trạng vô cùng hoảng loạn, đau quá. Họ phải làm thế nào bây giờ?
“Được rồi, được rồi, chỉ là một lần sinh nhật thôi, không cần khóc như vậy đâu, sang năm bù lại là được rồi.” Cuối cùng, anh an ủi cô như vậy.
Cứ nghĩ rằng anh sẽ giận một chút, nhưng không hề, chỉ là theo quán tính thở dài một hơi, nói rằng “Quên đi, không sao đâu”
Nhưng, nếu anh biết này đêm qua đã xảy ra chuyện gì còn có thể ngồi ở đây, bình tĩnh nói rằng:“Quên đi, không sao đâu” ?
Không thể nào, cùng anh nhiều năm như vậy, cô rất hiểu anh. Tình cảm của Quan Tử Tu vô cùng trong sáng, không biết là cô hay anh, anh cũng yêu cầu phải tuyệt đối trung thành, không được không rõ ràng, chủ nghĩa hoàn mỹ tuyệt đối, đương nhiên không có cách nào chịu được mối tình bẩn thỉu với kẻ bên ngoài.
Bởi vậy, tốt nhất cô chỉ có thể cả đời giấu anh, bằng không một khi bị anh phát hiện, bọn họ cũng xong luôn.
Nhưng mà, cô phải giấu thế nào đây? Cô không có kĩ thuật diễn suất cao như vậy, càng không có cách nào giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, không thẹn với lương tâm mà đối mặt với anh, mỗi lần ánh mắt chuyên tâm của anh đều nhắc nhở cô: Cô phản bội anh, cô phản bội anh……
“rốt cuộc em làm sao vậy?” Ban đêm, Quan Tử Tu bị cô lăn qua lộn lại, anh khó có thể ngủ say, khẽ thở dài một tiếng, hỏi.
Từ sau đêm không về nhà tuần trước, cô thường không yên lòng, có khi nửa đêm cũng có thể bị ác mộng làm tỉnh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hỏi cô mơ cái gì, cô cũng không nói.
Anh biết trong lòng cô có chuyện, nhưng không có cách nào dự đoán chuyện gì. Cô rốt cuộc đang sợ cái gì vậy?
Cô nói dối anh, anh biết.
Ngày sinh nhật đó, thực ra anh đến trường học đón cô, không đợi được người, nhưng lại gặp Giai Kì, cô ấy nói cô đã đi về trước rồi. Cô căn bản không phải ở thư viện làm báo cáo, cũng không ở lại với Giai Kì một đêm gì cả.
Cho dù không gặp Giai Kì, lấy sự hiểu biết của anh với cô làm sao có thể nhìn không thấu nói thật hay nói dối? Cô không phải một người che giấu giỏi, mỗi lần làm truyện gì trái lương tâm, ánh mắt sẽ phiêu di, không dám nhìn thẳng vào anh, anh không nói ra, là vì không bỏ qua được bộ dáng sợ hãi của cô, nếu cô không muốn nói, anh sẽ không ép cô.
Chỉ là, cô rốt cuộc đi đâu? Ở bên cạnh ai? mà vì sao phải nói dối anh?
Anh căn bản không muốn nghĩ đến những hướng kia, chỉ bởi vì với cô anh có trăm phần trăm tin tưởng, không truy hỏi, là vì tin cô sẽ có chừng mực, anh toàn tâm toàn ý yêu cô, cho nên cũng tin tưởng vững chắc rằng cô sẽ toàn tâm toàn ý yêu anh như vậy.
Trước đây đã có rất nhiều lời ong tiếng ve truyền vào tai anh, về chuyện cô cùng một người đàn ông khác thường ở bên nhau, anh chỉ biết cười trừ. Khi họ cùng với nhau, thì thầm thị phi cho tới bây giờ cũng không thiếu, lời đồn đại càng nghe nhiều, có mấy câu có thể tin được? Mấy năm nay dắt tay làm bạn tình cảm không phải giả dối, trừ phi chính miệng cô nói với anh, bằng không mặc cho nghìn người chỉ trỏ, anh cũng sẽ mặc kệ.
Anh tin tưởng cô sẽ không làm anh thất vọng.
Phần 4
Dương Gia Chương mỗi ngày đều chờ cô ở cổng trường, cho nên muốn tránh cô cũng không tránh khỏi. Lúc đầu, cô hoàn toàn không thể tha thứ cho hắn.
“Cậu đã hại tôi làm chuyện có lỗi với Tử Tu, cậu còn muốn thế nào?!”
Hắn đáp lại cô:“Tôi chỉ muốn có một cơ hội để yêu cậu.”
Đối mặt với sự cố chấp của hắn, trái tim cô mâu thuẫn, triệt để mất đi chủ kiến.
Đối với Tử Tu, lòng cô chỉ có thẹn thùng tràn đầy, khó có thể đối mặt anh, sự sợ hãi, lỗi lầm nhanh chóng làm cho cô thở không nổi, mỗi ngày như vậy thật thống khổ, dù tình yêu có sâu bao nhiêu cũng sẽ rút cạn sức lực của cô.
Còn với Dương Gia Chương, cô tuy rằng rất giận, rất oán, nhưng lại không cách nào đón nhận tình cảm đó, cô với hắn không có tình yêu. Người này ở bên cạnh cô, hàng ngày nghe cô tâm sự, từng rất nhẹ nhàng, rất tự tại, ở bên cạnh hắn cô không có áp lực gánh nặng gì, đó là điều Quan Tử Tu chưa bao giờ cho cô.
“Chính cậu cũng hiểu rõ rằng, cậu và Quan Tử Tu là đi không nổi nữa, vì sao lại phải tạo khó khăn cho chính mình?” Hắn nói.
“Cậu nghĩ rằng tôi và cậu trở thành như vậy là ai làm hại?”
“Tôi sao? Vịnh Tự, không cần lại lừa mình dối người, cho dù không có tôi, trong lúc đó vấn đề của hai người cũng rất nhiều, cùng hắn cậu căn bản là không vui vẻ, ở trước mặt hắn, cậu vĩnh viễn chỉ cảm thấy mình hèn mọn, thực ra, cậu đã sớm không còn yêu hắn, cậu lưu luyến, không muốn buông ra, chỉ là quá khứ ấm áp đã qua của tình yêu, như vậy vì sao không rời khỏi hắn, cho tôi một cơ hội? Tôi yêu cậu không ít hơn hắn, cậu cùng tôi mới có thể cảm thấy thoải mái, không phải sao?”
“Không phải…… Không phải như thế……” Cô cãi lại, thanh âm yếu ớt ngay cả chính mình cũng còn không thuyết phục được.
Mỗi câu hắn nói đó đều là sự thật, cô ở cùng Tử Tu quả thật áp lực thật lớn, cùng với Dương Gia Chương lại có thể trở lại làm chính mình, lộ ra nụ cười chân thật……
Có phải, tình yêu đã sớm phai mờ bởi khoảng cách quá xa kia, xa đến mức không còn có khả năng xuất hiện nữa?
“Rời khỏi hắn, được không? Ở bên cạnh tôi, tôi sẽ thương cậu nhiều hơn hắn.” Dương Gia Chương nhẹ nhàng nói.
“Không biết, tôi không biết……” Rất loạn, trái tim u mê tìm không thấy lời nói, ngay cả chính cô cũng không trả lời được, làm sao có thể trả lời hắn?