“Biết sự lợi hại của tao chưa ?” Phí Kiệt đắc ý nhìn về phía Ân Ân.
Mái tóc anh lòa xòa trước trán, lúc cười hai mắt sáng lên, đôi môi gợi cảm mỉm cười thật mê người, mỗi lần thấy anh cười, Hứa Ân Ân cảm thấy ngực mình như bị ngàn búa đánh vào, đau nhức rã rời.
Phí Kiệt thấy cô ôm ngực xoay đi, vẻ mặt hoảng loạn, anh liền ôm đứa nhỏ vào lòng, thì thầm nói, “Cô ấy tưởng tao sẽ đánh mày, mày nói cô ấy có ngốc không ?”
“Em là quan tâm nó.” Hứa Ân Ân hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh trả lời.
“Quan tâm chuyện của em trước đi. A….. Quên mất, Kỉ Đại Vũ yêu mến của em lúc nãy có gọi điện thoại đến.”
“Có hả ? Sao em lại không nghe chuông báo gì cả ?”
“Điện thoại của em để ở phòng khách, anh vừa lúc nghe được tiếng chuông, thuận tiện nghe điện thoại dùm em.”
“Sao anh không đưa em nghe ?” Cô sốt ruột nói.
Phí Kiệt trừng mắt nhìn Ân Ân, ý cười trên mặt đột nhiên mất đi, đôi môi mím lại…. Biết thế chẳng thèm nói cô nghe, lúc anh nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình, tâm tình thật sự siêu khó chịu.
Nhưng mà cái này cũng không thể trách anh, tự nhiên bị phỗng tay trên, ai mà chịu được chứ?
“Nếu anh ấy hiểu lầm gì thì sao?” Hứa Ân Ân không tự chủ được cắn môi, nhíu mày lo lắng.
Nếu cô với Phí Kiệt không thể tiến tới, đương nhiên cô cũng phải kiếm đường lui cho mình. Phí Kiệt ngay cả con cũng có rồi, vạn nhất ngày nào đó có thêm một đứa con khác nữa, mà cô vẫn chỉ cô đơn lẻ loi, làm sao mà cô đối mặt với anh được.
“Lo lắng cái quỷ gì! Anh nói ở đây có cả đống người, kêu anh ta đừng suy nghĩ lung tung. Anh còn nói với anh ta, hôm qua em chăm sóc đứa nhỏ cả đêm, nên hôm nay anh cho em được nghỉ, bảo anh ta dẫn em đi chơi. Em không kiếm được ông chủ sảng khoái hào phóng thứ hai đâu!”
Người cô để ý là Kỉ Đại Vũ, cho nên nếu để cô biết anh yêu cô, mặt mũi và tự tôn đàn ông của anh biết để đâu!
“Hôm nay là thứ sáu, là ngày đông khách nhất!” Cô thấp giọng nói.
“Cho em nghỉ, em còn dài dòng cái gì!” Phí Kiệt quát to, làm đứa nhỏ kinh sợ giật nẩy mình.
Anh cúi đầu ôm chặt đứa nhỏ, trấn an nó, “Không việc gì, tao chỉ lớn tiếng tí thôi.”
Đứa nhỏ rất nhanh khôi phục nguyên trạng, tiếp tục ôm Phí Kiệt mò mẫm người anh.
Hứa Ân Ân nhìn ý cười ôn nhu trên mặt anh, lòng lại nhói đau lần nữa.
“Nhiệm vụ của em là đi hẹn hò với Kỉ Đại Vũ, trong nhà hàng mướn cả đống người để làm gì chứ?” Phí Kiệt hạ giọng nói.
“Em muốn làm một quản lý có trách nhiệm không được sao?” Cô trừng mắt lớn tiếng nói với anh.
“Chậc chậc chậc, đã sắp 30 tuổi, ngay cả một nữ tính cũng không có, còn muốn đi hẹn hò gì chứ. Kỉ Đại Vũ có nghĩ em là gay không đó?”
“Em ở trước mặt anh ta không có như vậy.” Cô đỏ mặt, cố ý hung hăng trừng mắt liếc anh một cái.
“Hừ.” Phí Kiệt hừ lạnh một tiếng.
Cô thật chẳng ra gì, dám coi trọng Kỉ Đại Vũ, chẳng để ý đến cực phẩm trước mắt cô, đúng thật là cô gái ngu ngốc!
Hứa Ân Ân bực bội, choàng tay bồng đứa nhỏ từ tay anh. “Em không ở nhà hàng, ai chăm sóc cục cưng này?” Phí Đình nằm gọn trong lòng cô tìm tư thế thoải mái nhất, bàn tay nhỏ bé co lại, đầu tựa vào ngực cô, còn ngáp một cái.
Hứa Ân Ân thấy thế liền tươi cười, nhẹ nhàng hôn hai má của nó.
Ngực Phí Kiệt như bị kim châm, anh hy vọng hình ảnh trước mặt vĩnh viễn còn mãi, làm anh có cảm giác đây là nhà của anh, cô là vợ của anh, nó là con của anh và cô….
“Cả đống con gái xếp hàng dài dài chờ làm bảo mẫu cho anh, em lo lắng cái gì! Hay là sợ không ai lấy, muốn anh lo cho em cả đời hả?” Nói xong, anh xoay người đi ra khỏi bếp.
Hứa Ân Ân ôm chặt đứa nhỏ, nó cứ y như là bản sao lúc nhỏ của Phí Kiệt, nó ngủ yên lành trong lòng cô, bất chợt khóe mi Ân Ân đỏ ngầu, nước mắt không tự chủ mà tuôn ra.
Part 5.1
Hứa Ân Ân cảm thấy cùng Kỉ Đại Vũ dùng bữa tốt thật rất vui. Bởi vì Kỉ Đại Vũ là người tốt, lại chăm sóc cô chu đáo, mọi chuyện đều để cô làm chủ, làm cô thấy mình như là một bà hoàng. Nhưng mà lúc đang hẹn họ cùng anh, cô nhịn không được để điện thoại lên bàn, lâu lâu lái liếc mắt nhìn, sợ thình lình có người nào đó gọi cô về.
Biết rõ mình không nên như thế, nên cô trực tiếp tắt di động. Nhưng cô vẫn chưa yên tâm, Phí Kiệt và đứa nhỏ…..
Trời mới biết, cô không phải là tham công tiếc việc, mà đang lo lắng chuyện khác. Điều duy nhất hiện giờ cô có thể làm là – cố gắng không nhắc đến chuyện nhà hàng lúc đang ăn tối, hơn nữa cố gắng hỏi han công việc và cuộc sống của Kỉ Địa Vũ.
Hứa Ân Ân cảm thấy mình đã điểm đúng huyệt, bởi vậy Kỉ Đại Vũ mặt mày hớn hở, thao thao bất tuyệt.
Lúc này, hai người đang ngồi trong xe Kỉ Đại Vũ, lúc dừng đợi đèn xanh, anh quay sang hỏi cô, “Đúng rồi, anh quên hỏi em, hai người đưa đứa bé đi kiểm tra ADN chưa?”
“Buổi sáng em có đưa nó đi rồi. Mà ai ngờ mới tới cửa bệnh viện, nó đã khóc thét lên, ngay cả y tá cũng thấy tội cho nó, sau đó đề nghị em lấy dịch vị trong khoang miệng để kiểm tra thay gì là rút máu.” Nhắc đến việc rút máu, cô liền liên tưởng đến mấy ống tiêm, bỗng dưng rùng mình một cái.
“Chừng nào mới có kết quả?” Kỉ Đại Vũ nói.
“Một tuần.”
“Anh cũng có người bạn làm bên khoa xét nghiệm, anh ta nói thường người cha đưa con họ đến kiểm tra ADn, đa phần trăm phần trăm đều không phải con họ.” Kỉ Đại Vũ nghiêm trang nói.
“Ai là ba nó, người mẹ là người rõ nhất.” Hứa Ân Ân nhớ tới chuyện người phụ nữ đó sinh cho anh một đứa con, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú nhịn không được nhíu lại.
Lúc biết mang cốt nhục của Phí Kiệt, không biết cô ta cảm thấy thế nào? Nếu là cô, cô sẽ mang đứa nhỏ cao chạy xa bay đến nơi mà không ai quen biết cô, cô sẽ không tự tay bỏ cốt nhục của mình.
“Kỳ thật kiểm tra ADN hay không cũng không quan trọng, dù sao đứa nhỏ đó cũng rất giống Phí Kiệt.” Kỉ Đại Vũ nói.
“Rất giống.” Hứa Ân Ân cảm thấy đau khổ, lòng cô quặn lên từng hồi.
“Người phụ nữ của anh phải tốt số lắm.” Kỉ Đại Vũ dừng xe gần công viên nhà cô.
“Nếu không, cũng sẽ bồng đứa nhỏ tới tìm anh ta, mà anh ta lại chẳng biết mẹ nó là ai.” Hứa Ân Ân đột nhiên nhớ tới lời sư phó Bách nói với cô, đêm nay đứa nhỏ cùng Phí Kiệt và bảo mẫu đã đùa giỡn rất vui vẻ.
Môi cô mím lại, tâm trạng đột nhiên xấu đi.
Kỉ Đại Vũ ngắm cô một lúc, thật cẩn thận nói, “Nhân viên nữ nhà hàng của em chắc đều thích anh ấy.”
“Nhân viên nữ nhà hàng bình thường đều miễn dịch với anh ấy, bởi lúc anh ta nóng giận thì cứ như khủng long thời tiền sử vậy. Ở trong bếp không nói chuyện yêu đương, mà chỉ nói đến năng lực làm việc.” Chỉ có cô thôi, qua nhiêu năm vậy mà vẫn không chống lại sức hấp dẫn của anh.
Hứa Ân Ân cau mày, hận bản thân mình vô dụng.
“Anh cũng cho rằng em không giống những cô gái khác, cho nên….” Kỉ Đại Vũ ngừng nói, ho nhẹ hai tiếng, nhìn cô.
Trời ạ, anh muốn tỏ tình sao? Cô vừa rồi không nghe lầm chứ? Hứa Ân Ân vội vàng ngồi nghiêm chỉnh, chờ đợi anh nói cái gì.
“Em đồng ý làm bạn gái anh không?” Kỉ Đại Vũ cầm tay cô.
Hứa Ân Ân cảm giác tay anh khẩn trương đổ mồ hôi, hai cô cũng đứng ngồi không yên.
“Cái kia……” Hứa Ân Ân không biết nói sao, giả bộ vén tóc rút tay về.
Kỉ Đại Vũ nhìn hành động của cô, vẻ mặt thất vọng tràn trề.
“Nếu anh không ngại ngày nghỉ em phải làm việc thâu đêm suốt sáng, em rất muốn trở thành bạn gái anh.” Cô lớn tiếng nói.
“Anh hoàn toàn không ngại.” Kỉ Đại Vũ mừng rỡ, kích động lại cầm tay cô.
Lúc này, Hứa Ân Ân để anh nắm chừng vài ba giây rồi vội rút tay lại.
Thảm! Cô có phải đã lâu không quen bạn trai, nên có chút hồi hộp?
“À…. Cuối tuần này em mời anh đi xem phim, để bù cho tối nay anh mời em ăn tối.” Hứa Ân Ân vội vàng tươi cười nói.
“Được.” Kỉ Đại Vũ dùng sức gật đầu.
Bên trong xe lại im ắng, hai người bốn mắt nhìn nhau đến nỗi mất tự nhiên, cuối cùng — hai người đều nhịn không được bật cười.
“Ân Ân, anh…..”
Hứa Ân Ân thấy anh chòm người về phía trước, biết rõ anh định làm gì, cô vội vàng bước xuống xe, vẫy tay.
“Chúng ta gặp nhau sau nhé, bye bye.”
Trờ ạ, xem cô sợ đến chạy trối chết, may là nãy cô đáp đồng ý làm bạn gái Kỉ Đại Vũ, nếu không anh nhất định nghĩ cô chán ghét anh.
Hứa Ân Ân bước đến bậc tam cấp, nhìn đồng hồ — mười một giờ. Không biết đứa nhỏ thế nào rồi ?
Hứa Ân Ân ngẩng đầu nhìn sang nhà Phí Kiệt còn sáng đèn, không tự chủ được lấy chìa khóa nhà anh trong túi cô ra. Cô không phải muốn đột kích kiểm tra, chỉ muốn xem đứa nhỏ có ổn không, tuyệt đối không có động cơ mờ ám nào.
Được rồi, cô đối với bảo mẫu của Phí Kiệt có chút “tò mò”, thật sự là như thế thôi !
Part 5.2
Mười một giờ đúng, Hứa Ân Ân cô gái kia còn chưa về nữa. Phí Kiệt ngồi ở phòng khách, phụng phịu trừng mắt coi phim hài trên TV.
Cô sẽ không lần đầu tiên hẹn họ mà cùng người ta qua đêm chứ ?
Nếu cô mà ngốc đến như vậy, anh đành phải gọi điện thoại bảo cô về nhà. Dù sao anh cũng muốn lúc chú Hứa về nước, Ân Ân lại xảy ra chuyện. Ai nấy đều biết lúc chú Hứa ở nước ngoài, anh là người chăm lo cho Ân Ân.
“Kiệt, anh chẳng quan tâm người ta.” Y tá Phương Lâm mặc quần đùi ngắn cũn cỡ trực tiếp ngồi lên người anh.
“Cô muốn làm gãy chân tôi sao ?” Phí Kiệt lạnh lùng nhìn bạn của em họ của sư phó Ngải Tâm.
Phương Lâm õng ẹo trên người Phí Kiệt, nũng nịu nói, “Anh quá đáng nha ! Người ta cao 1m70, 51 kg, ai cũng bảo em có dáng người của siêu mẫu.”
Lúc trước ở nhà hàng đã gặp qua anh hai lần, cô sớm ái mộ anh từ lâu. Hôm nay đương nhiên phải tận dụng cơ hội, làm cho anh trở thành người đàn ông của cô.
“Tôi đây không quan tâm cô bao nhiêu kg, tóm lại, cô nói nhỏ cho tôi, đứa nhỏ khó lắm mới chịu ngủ.” Anh hạ giọng, hung thần ác sát uy hiếp nói, “Cô nếu không có việc gì làm, có thể đi được rồi, tôi sẽ tính cho cô tiền lương của 12 tiếng.”
“Lợi dụng người ta xong, là đuổi người hay sao ?” Phương Lâm bĩu môi nói.
“Cô cũng có giá trị lợi dụng ?” Phí Kiệt trừng mắt nhìn mặt cô trang điểm đậm lè y như lên sân khấu hát tuồng, “Đứa nhỏ lúc ở nhà bếp đã khóc ròng rã 2 tiếng đồng hồ. Cô không quên việc này chứ ?”
Phương Lâm môi đỏ mọng mím lại, nhún vai nói, “Đứa nhỏ không có mẹ bên cạnh nên cảm thấy không an toàn.”
“Thôi đi, quản lý nhà hàng của tôi cũng chăm sóc nó, nhưng nó cũng chẳng có khóc như vậy. Tôi còn nghĩ cô là y tá, đối việc chăm sóc đứa nhỏ thì cô sẽ rất chuyên nghiệp.”
Kỳ thật…. Em cũng chuyên nghiệp lắm, anh muốn thử xem không ?” Phương Lâm nhìn anh đầy mị hoặc, đem nửa người áp sát vào Phí Kiệt.
“Tôi không có hứng thú làm mấy chuyện này trước mặt đứa nhỏ, cô làm đủ trò rồi đó.” Phí Kiệt đẩy cô ta, lấy tiền từ bóp ra đưa cô, “Tốt lắm, phí bảo mẫu 5000, cô có thể đi rồi.”
“Em không cần tiền, em muốn anh ! ” Phương Lâm cúi người, để anh nhìn rõ ngực mình cùng từng đường cong thon thả của mình.
“Cô trị đáng giá 5000.” Phí Kiệt ngay cả xem cũng lười xem, mấy loại con gái này anh chưa từng thấy sao ? Đường cong, dáng người thế này anh đã nhìn đến miễn dịch.
“Vậy cho em hôn một cái, coi như là phí bảo mẫu đêm nay.” Phương Lâm ôm chầm cổ Phí Kiệt không chịu buông.
“Tùy cô.” Năm ngàn này anh có thể quyên vào từ thiên, bằng không mời mọi người ăn cơm no nên, cũng không có gì lỗ cả.
Phí Kiệt kéo ót Phương Lâm, cho cô hôn một cái.
“Có thể đi.” Anh để một giây rồi đẩy cô ra.
“Không đủ.” Phương Lâm nhanh hôn anh, không muốn buông tay.
Phí Kiệt nghe ngoài cửa có cửa đang mởn khóa, anh nhíu mày, nắm chặt vai Phươg Lâm mà đẩy cô ra.
“Cô thôi đi.”
Phương Lâm dùng sức toàn thân, sống chết hôn anh.
Phí Kiệt giận trừng đôi mắt đen cùng Hứa Ân Ân bốn mắt nhìn nhau.
Hứa Ân Ân sắc mặt thoáng chốc tái mét, xoat ngươi đi ra ngoài.
Ta spoil nhé các nàng
” Phí Kiệt ôm cô vào lòng, bỗng nhiên cúi đầu hôn môi cô. Hứa Ân Ân cứng đờ, tay đẩy vai anh ra. Anh nắm chặt gáy cô, tiếp tục hôn môi cô, chẳng quan tâm cô kháng cự, đôi mắt đen anh nhắm lại, cảm giác tiếp xúc với môi cô thật tuyệt.
Chết tiệt ! Hứa Ân Ân bắt đầu mềm hóa, thả mình theo nụ hôn của anh, cảm giác thật ôn nhu thoải mái, làm cho người ta cứ muốn hôn mãi, không muốn ngừng lại. “
Part 5.3
Phí Kiệt đẩy Phương Lâm ra, rượt theo Ân Ân, “Hứa Ân Ân, em đứng lại cho anh ! Anh muốn hỏi em !”
Phí Kiệt chạy nhanh ra đến cửa nắm chặt tay Ân Ân, “Buông tay, trở về — lo chuyện của anh đi.” Hứa Ân Ân không quay đầu lại nhìn anh, giọng cô run run vang lên.
Dù rằng đã nhiều năm ở bên Phí Kiệt, cũng thấy không ít phụ nữ bủa vây anh, nhưng lần đầu tiên tận mắt nhìn anh cùng người phụ nữa khác hôn nhau, lòng cô như bị ngàn kim châm rất đau đớn.
“Cô ta là ai vậy ?” Phương Lâm cũng chạy theo Phí Kiệt ra ngoài.
“Cô nếu không đi, đừng trách tôi không khách sáo.” Phí Kiệt cau mày, quay đầu quát vào mặt Phương Lâm.
“Người nên đi là em.” Hứa Ân Ân cố gắng vùng ra khỏi tay anh.
Phí Kiệt thấy cô muốn bỏ chạy, anh nguyền rủa một tiếng, kéo cô ôm chặt vào lòng mình. Hứa Ân Ân bị anh ôm, cảm giác tức giận giờ chẳng thấy đâu nữa, mà cô lại thấy mặt mình nóng ran lên, như là bị lửa bao trùm vậy.
Mặt cô dán chặt vào khuôn ngực rộng rắn chắc của anh, gần đến nỗi cô có thể ngửi thấy mùi hương khoan khoái trên người anh, anh ôm cô rất chặt, như thể cả đời này không muốn buông cô ra….
“Cô có thể đi rồi !” Phí Kiệt nói với Phương Lâm.
“Trở mặt nhanh thật.” Phương Lâm khoanh tay trừng mắt nhìn Phí Kiệt cùng Hứa Ân Ân.
“Tôi đuổi cả buổi tối mà cô không đi, không trở mặt mới là lạ.” Phí Kiệt ôm Hứa Ân Ân đi tới, dùng chân đá văng cánh cửa gỗ, đồng thời xoay người nói với ai kia, “Nhớ ra đóng cửa dùm.”
“Anh lợi dụng người ta xong thì trở mặt, đồ chết tiệt !” Phương Lâm tức giận, cô đá thật mạnh vào cánh cửa một cái “rầm”, sau đó bực tức bỏ đi.
“Nhắc anh lần sau đừng chọc tới loại bảo mẫu này.” Phí Kiệt vừa ôm Hứa Ân Ân vào nhà vừa nghênh mặt nói, miệng còn không ngừng nhắc đi nhắc lại, “Em có biết mình là con gái không vậy ? Biết mấy giờ rồi không ? ”
Hứa Ân Ân cúi đầu nhìn tay mình, một câu cũng không lên tiếng, bởi vì cô sợ chính mình nhịn không được mà cười. Anh vì cô mà đuổi cô gái lúc nãy đi, anh rất để ý đến cô !
Part 5.4
Phí Kiệt sợ làm đứa nhỏ thức, kéo Ân Ân vào trong phòng, thấy cô cứ cúi đầu biết nhận lỗi, giọng nói anh nhỏ nhẹ phần nào.
“Một người con gái chưa lập gia đình mà đi chơi đến tối mịt mới về, bộ em định không lấy ai ngoài Kỉ Đại Vũ sao ?” Anh buông cô ra, khoanh tay trước ngực, miệng không ngừng cằn nhằn.