Tay hắn nâng cằm của nàng lên, hôn đôi môi mềm mại kia. “Đồng Ánh Diêu, anh thích em.” Nói xong, che môi của nàng lại.
Hắn thích nàng! Đồng Ánh Diêu cảm thấy đầu óc trống rỗng. Là bị lời tỏ tình của hắn hù dọa hay là vì nụ hôn nhiệt tình khiến nàng hít thở không thông giờ phút này?
Không biết, nhưng hắn tỏ tình, sợ hãi thì có sợ hãi nhưng cảm giác cũng không tệ lắm. Nàng không biết mình có thích hay không hắn, nhưng nàng biết mình tuyệt đối không chán ghét hắn chút nào.
Còn nữa, nghe được giọng nói êm tai đó nói thích nàng, lòng của nàng có chút vui mừng không hiểu nổi.
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại WapHay.Xtgem.Com chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Chương 4.3
Về việc trưởng phòng Lí phun hỏa mà kéo trưởng phòng Đồng đi vào văn phòng của sếp Hạ “đàm phán”, tuy rằng chuyện đã qua nhiều ngày nhưng mọi người vẫn thấy tò mò với việc rốt cuộc hôm đó hai người đã nói gì.
Có điều đương sự cũng không muốn phát biểu quan điểm của mình với bên ngoài. Không, là không nói gì với người khác hết.
“Thật sự làm người ta tò mò, rốt cuộc hai người bọn họ nói cái gì đây?” Lương Như Phượng nói, sau đó hỏi người bên cạnh. “Ê, cô không cảm thấy tò mò, muốn biết chân tướng sao?”
“Không – muốn – chút – nào.”
“Nhưng tôi thật sự tò mò muốn chết.” Người bên cạnh không nói gì.
Lương Như Phượng không hề quanh co lòng vòng. “Ê, Đồng Ánh Diêu, cậu thật sự không chịu nói gì sao?” Đồng Ánh Diêu nhìn bà bầu liều mạng tìm hiểu tin tức giống như paparazi. “Chuyện nên nói mình đều đã nói. Chúng tôi chỉ đàm phán công việc thôi.”
“Chỉ là bàn bạc công việc thì trưởng phòng Lí có cần phải kéo cậu vào văn phòng của sếp Hạ không?”
“Bởi vì anh ta sợ rống trong phòng của mình, nhiều người cũng không thể làm việc, cho nên chúng tôi mới đi vào văn phòng của sếp Hạ ‘đàm phán’.”
“Trưởng phòng Lí cưỡng chế cậu vào văn phòng của sếp Hạ như vậy, mọi người sao còn có đầu óc để làm việc chứ. Tất cả đều đang nghĩ rốt cuộc giữa hai người đã xảy ra chuyện gì. Có người còn muốn báo cảnh sát nữa kìa!” Dù sao vẻ mặt tức giận của trưởng phòng Lí hôm đó thật sự rất đáng sợ. Nếu thật sự xảy ra thảm án, cũng không kỳ lạ chút nào.
Nàng còn nhớ rõ, hôm đó ánh mắt của nhiều người luôn hướng về văn phòng của sếp Hạ, không biết không khí có bao nhiêu khẩn trương kích động, còn nói đợi chút nữa thật sự sẽ báo cảnh sát! Kết quả, nửa giờ sau, hai người “đàm phán” lần lượt đi ra. Không ai bị thương, vẻ mặt của hai người cũng không có thay đổi nhiều lắm. Giống như chưa hề xảy ra chuyện gì, thật sự lỳ lạ.
Hỏi trưởng phòng Lí rốt cuộc tại sao lại tức giận? Hắn chỉ thản nhiên trả lời không có việc gì.
Đồng Ánh Diêu nhìn bạn thân, đã hỏi mấy ngày rồi, có sóng gió thì cũng nên ngừng rồi, nàng đúng là vẫn chưa từ bỏ ý định.
Nàng quen biết Như Phượng đã lâu, rất hiểu tính cách của nàng. Tuy rằng thích nói chuyện linh tinh nhưng rất bộc tuệch. Nhớ tới chuyện nàng chia tay với bạn trai cũ, nhờ phước của nàng mà cả công ty đều biết. Tuy rằng đó là sự thật nhưng nàng cũng không giận Như Phượng. Có điều lúc ấy tạo nên không ít rắc rối, mỗi người vừa thấy nàng liền an ủi.
Bởi vậy xin tha thứ nàng lần này tạm thời không muốn để cho bạn thân biết. Bởi vì nàng khẳng định nếu bây giờ nói với nàng, một phút sau toàn công ty đều sẽ biết. Sau này nói với nàng là được rồi.
Hôm đó, có thể nói nàng bị Lí Tắc Hàn vừa dụ dỗ vừa lừa gạt đáp ứng chính thức kết giao với hắn. Có điều nàng còn chưa muốn công khai, bởi vì nàng còn chưa chuẩn bị tốt. Tuy hắn có hơi mất hứng, nhưng tạm thời thỏa hiệp. Mặt khác, nàng còn đang suy nghĩ nên nói sao với Tiểu Hủy chuyện mình và Lí Tắc Hàn kết giao.
Nàng rất sợ Tiểu Hủy sẽ hiểu lầm, cho rằng bọn họ đã kết giao, tại sao còn muốn nàng đi tỏ tình? Thật ra hôm đó nàng cổ vũ Tiểu Hủy đi tỏ tình, tuy rằng có chút ý đồ cho rằng có thể giải quyết phiền toái của mình nhưng nàng thật lòng chúc phúc cho Tiểu Hủy cùng Lí Tắc Hàn. Cũng cho rằng so với nàng thì Tiểu Hủy càng thích hợp kết giao với hắn. Xem ra nàng phải cẩn thận suy nghĩ nên nói sao với Tiểu Hủy mới không làm cho nàng cảm thấy bị tổn thương.
“Nói thật, mình cảm thấy gần đây giữa cậu và trưởng phòng Lí hình như có điểm không giống với với trước kia.”
Đồng Ánh Diêu cười gượng gạo. “Không giống chỗ nào?” Bị nhìn ra cái gì sao?
“Mình cảm giác gần đây số lần trưởng phòng Lí điên cuồng hét lên ‘Đồng – Ánh – Diêu’ giảm bớt đi. Không, hình như không còn nữa. Trước kia trưởng phòng Lí thường rống như thế.” (Công nhận chị tinh ghê!)
“Cậu rất thích xem mình bị người ta rống sao?”
“Cũng không thể nói như vậy, xem hai người đấu võ mồm cũng rất thú vị. Coi như là một niềm vui nho nhỏ không thể thiếu trong cuộc sống của mình. Gần đây hai ngươi không cãi nhau, hại mình cảm thấy hơi nhàm chán.”
Nàng thật sự chịu thua rồi! “Cậu suy nghĩ nhiều quá. Được rồi, 1 giờ rưỡi rồi, đã hết giờ nghỉ trưa, mau trở về làm việc.”
Đồng Ánh Diêu đem vua bà tám đuổi về phòng làm việc của mình, bắt đầu chuyên tâm làm việc
Chương 4.4 18
Đồng Ánh Diêu tắm rửa xong, lau khô thân thể, cầm lấy một chiếc áo thun nam sạch sẽ mặc vào, chiếc áo dài tới cặp đùi trắng nõn của nàng, sau đó ra khỏi phòng tắm.
Sau khi cùng Lí Tắc Hàn ăn tối xong, hắn muốn nàng đến nhà hắn qua đêm, nàng không có từ chối. Dù sao nàng và Lí Tắc Hàn đã không còn là học sinh hai mươi tuổi, mà là người trưởng thành. Kiểu yêu đương thuần khiết đó đã cách bọn họ rất xa.
Nàng từ nhà tắm đi vào phòng thì thấy hắn đang nằm trên giường. Vừa thấy nàng, vẻ mặt dường như có chút khẩn trương, đem tạp chí trong tay đặt lên chiếc bàn bên cạnh. Hắn cho là rất tự nhiên nhưng đã khiến cho Đồng Ánh Diêu tò mò.
“Vừa rồi anh đang xem cái gì?” Ngồi lên giường, nàng thử leo qua người hắn, muốn lấy quyển tạp chí đang đặt trên bàn kia.
“Không có gì.” Tay hắn thuận thế ôm lấy eo của nàng. Còn muốn ngăn cản nàng xem!
“Em muốn xem.” Nàng đưa tay lấy quyển tạp chí. Đó là một quyển tạp chí liên quan tới mua bán nhà cửa.
“Xem cái này để làm gì? Anh muốn đổi nghề buôn bán nhà cửa sao?”
Hắn ôm nàng từ phía sau, ngửi thấy hương thơm nàng vừa tắm rửa xong, có chút say mê.
“Anh muốn đổi một căn nhà lớn hơn.”
“Tại sao? Em thấy chỗ ở hiện nay của anh cũng không tồi, sao lại muốn đổi?” Sau khi kết giao với hắn nàng mới biết tại sao hắn có thể mua nhà, lái xe BMW, hơn nữa toàn bộ đều đã thanh toán hết. Thì ra hắn có chơi cổ phiếu, theo chính miệng hắn nói thì “kiếm được một chút”. Nàng rất nghi ngờ một chút lợi nhuận đó là bao nhiêu?
“Hai phòng ngủ một phòng khách thì nhỏ quá. Em đã biết anh muốn mua nhà mới, nếu gần đây em có rảnh thì giúp anh xem một chút, sau đó cho ý kiến.” Căn nhà hiện tại nếu một mình hắn ở thì còn được, nhưng tương lai hắn cần một căn nhà lớn hơn. Sau khi ba mẹ hắn về hưu liền bay đi Mỹ với anh trai hắn. Mỗi năm hắn đi Mỹ ít nhất hai lần để thăm họ.
“Nhưng em không biết nhà như thế nào thì tốt. Em thấy anh nên đi hỏi người khác thì tốt hơn.” Nàng thật sự không hiểu lắm về nhà cửa.
“Em không cần phải hiểu biết gì cả, chọn căn nhà mà em thích là được rồi.”
Chọn cái mà nàng thích? Đồng Ánh Diêu hơi hiểu dụng ý của hắn. “Em hỏi anh, anh muốn mua nhà mới có liên quan đến em không?”
“Có.” Lí Tắc Hàn thẳng thắn thừa nhận, dù sao hắn cũng đã kêu nàng chọn nhà ở.
“Không phải chú em nói cuối năm muốn làm lễ cưới sao? Bây giờ đến cuối năm chỉ còn có nửa năm. Nếu được, anh muốn trong vòng ba tháng ổn định nhà cửa, sau đó là có thể chuyên tâm chuẩn bị hôn lễ.” Nghe kế hoạch của hắn, mua nhà mới, chuẩn bị hôn lễ? Đồng Ánh Diêu kinh ngạc không thôi.
“Tắc Hàn, anh biết mình đang nói gì không?”
“Anh đang nói chuyện kết hôn của chúng ta.”
“Anh đừng bị lời nói của chú em làm ảnh hưởng. Hàng năm chú em đều nói cuối năm phải gả em ra ngoài. Đó chỉ là nói đùa, anh không nên tưởng là thật.” Đồng Ánh Diêu không ngờ hắn lại nghĩ xa xôi như vậy. “Anh ngẫm lại xem, chúng ta mới kết giao chưa bao lâu.” Nghiêm túc mà tính thì đại khái chỉ mới có nửa tháng.
“Không liên quan gì đến thời gian kết giao lâu hay mau. Hơn nữa nói đến thời gian, chúng ta đã quen nhau sáu năm.” Lí Tắc Hàn cười khẽ. “Đây mới là có liên quan nè. Em có biết mỗi khi anh lái xe đưa em về nhà, anh đang nghĩ gì không? Nhanh chóng cưới cô gái này về nhà thì sẽ không cần lưu luyến tách ra như vậy nữa.”
Rõ ràng không phải là lời thì thầm âu yếm gì nhưng không hiểu sao trong lòng lại rất xúc động. Đồng Ánh Diêu nhìn người đàn ông bên cạnh, tim đập nhanh hơn, hốc mắt hơi ươn ướt, bởi vì nàng sâu sắc cảm nhận được mình được hắn yêu thương.
Lí Tắc Hàn sờ đầu của nàng, giọng nói sủng nịch hiếm thấy. “Cầm lấy tạp chí mà xem. Nhớ chọn căn nhà mà em thích.” (haiz, bít tìm đâu ra người như anh nữa đây?!)
Cảm giác xúc động dâng lên, Đồng Ánh Diêu không nói gì, hắn làm cho nàng muốn khóc. Nàng nghiêng người về phía trước, chủ động hôn hắn. Tuy rằng nàng có chút bất đắc dĩ cùng bức bách mới kết giao với hắn nhưng nàng phát hiện người đàn ông này càng lúc càng hấp dẫn, lòng của nàng thường không hiểu sao bị lời nói của hắn tác động.
Hai người hôn nhau, bàn tay ấm áp thò vào trong áo thun của nàng. Bên trong nàng không có mặc gì cả. Bàn tay hắn cầm lấy bộ ngực mềm mại, khẽ vân vê nụ hoa mẫn cảm, dưới sự chơi đùa âu yếm của bàn tay hắn, cảm thấy chúng nó đứng thẳng lên.
“Ưm…” Cảm giác kích thích do sự chơi đùa vuốt ve kia mang lại làm cho nàng khẽ ngâm nga, nàng kìm lòng không đậu cũng đưa tay sờ soạng cơ thể cường tráng với cơ bắp hoàn mỹ kia.
Giờ phút này hai người thân mật tiếp xúc làm cho người ta có cảm giác dường như bọn họ là một đôi tình nhân đã quan hệ nhiều năm, giữa hai người có một sự ăn ý vô hình.
Cảm giác kết hợp càng ngày càng tốt đẹp hơn, cũng rất ăn ý. Cặp đùi thon dài trắng nõn hơi mở rộng ra làm cho hắn tiến vào càng sâu, chạm đến điểm mẫn cảm kia. Khoái cảm ập đến làm cho thân mình của Đồng Ánh Diêu run lên, đem vật nóng như lửa của hắn hấp thu càng nhanh.
Lí Tắc Hàn khó chịu ngâm lên một tiếng, hô hấp bắt đầu dồn dập. Khoái cảm trí mạng như sóng nhiệt điên cuồng kéo đến, rừng rực thiêu đốt lửa tình trong cơ thể hai người. Hắn nâng eo lên, lần lượt va chạm càng sâu càng mạnh, kịch liệt rút ra đưa vào làm cho hai người hoàn toàn trầm luân trong cơn lốc khoái cảm…
Khi lên đến đỉnh cao trào, Đồng Ánh Diêu ôm vai hắn, nhịn không được mà cắn môi, quả thực hắn cũng không khác dã thú lắm. Có điều vui thích như vậy làm cho nàng cảm thấy rất thỏa mãn.
Có thể nói với hắn rằng ‘mặc dù nàng không xác định mình có thích hắn hay không, nhưng có thể xác định rất thích cơ thể của hắn’ được không?
Chỉ thích cơ thể của hắn, chỉ sợ người có cá tính nghiêm túc như hắn nghe xong sẽ phát điên mất!
Được rồi, nàng thừa nhận nàng bắt đầu có chút thích hắn…
Sáng hôm sau, một chiếc BMW màu bạc đậu tại giao lộ cách công ty quảng cáo Thịnh Thải khoảng vài phút đi đường.
“Em như vậy mà còn phải đi một đoạn đường nữa, để anh trực tiếp đưa em đến cửa công ty.”
“Không cần, em muốn xuống xe ở chỗ này.” Đồng Ánh Diêu cự tuyệt đề nghị của Lí Tắc Hàn, mở dây an toàn ra, cầm lấy cặp tài liệu của mình.
“Nhưng anh sợ em đi lâu quá thì sẽ mệt…”
Biết hắn ám chỉ cái gì, mặt Đồng Ánh Diêu đỏ bừng lên, giận dỗi mà nhìn hắn. “Đều là do anh làm hại, cũng không biết kiềm chế một chút.” Tuy rằng nàng cũng rất hưởng thụ nhưng bây giờ chân lại hơi nhũn ra.
Lí Tắc Hàn đau lòng sờ má nàng. “Còn chưa thể công khai chuyện chúng ta kết giao sao?”
“Đúng vậy.” Nàng còn chưa muốn công khai.
“Vậy đến khi nào mới có thể công khai?”
“Để em nghĩ đã.” Đồng Ánh Diêu trốn tránh vấn đề mà xuống xe. “Em xuống xe đây, đến công ty gặp lại.”
Khi Đồng Ánh Diêu đi được vài bước, phía sau có người vốn định mở miệng gọi nàng, nhưng khi đột nhiên nhìn thấy Lí Tắc Hàn từ trên xe bước xuống, người kia liền ngẩn cả người.
Lí Tắc Hàn xuống xe gọi Đồng Ánh Diêu lại, sau đó đi qua đưa tập tài liệu được bọc bằng giấy da trong tay cho nàng. “Em để quên cái này.” Nếu ở công ty đưa cho nàng, nàng nhất định sẽ tức giận.
“Cám ơn.” Đồng Ánh Diêu nhận lấy.
“Hôm nay cố lên.” Hắn sờ đầu của nàng.
“Anh cũng vậy.”
Lí Tắc Hàn hôn lên má nàng rồi mới trở lại xe. Hành động thân mật của hai người khiến cho vẻ mặt của người đứng ở phía sau trở nên mờ mịt.
Hơn 3 giờ chiều, Đồng Ánh Diêu từ bên ngoài trở lại công ty, phát hiện trên bàn đã không thấy bản kế hoạch phải đưa cho bên cửa hàng trang sức nổi tiếng. Ngày mai nàng có hẹn với phó tổng giám đốc Từ của bên đó.
Nàng vội vàng tìm trợ lý Đinh Tiểu Hủy bởi vì văn phòng của nàng không có người khác đi vào. Có phải khi nàng sắp xếp lại đã không cẩn thận mà cầm đi hay không?
“Xin lỗi, trưởng phòng, buổi sáng khi em sắp xếp lại vốn đã không thấy.” Đinh Tiểu Hủy nói.
“Em không thấy? Vậy sao lại không thấy đâu nhỉ?” Đồng Ánh Diêu không khỏi có chút lo lắng. Tuy rằng bản kế hoạch kia còn có trong máy tính, nhưng nội dung của hai mươi mấy trang đó, hơn một nửa đại khái là bản vẽ tay cùng tài liệu viết tay. Đây là nàng tìm mấy ngày mới hoàn thành.
“Trưởng phòng, có phải chiều hôm qua khi trở về, chị không nhìn rõ ràng mà coi nó như tài liệu cần bỏ đi không?”
“Không thể nào, hễ là tài liệu muốn vứt bỏ, chị đều nhất định phải xem lại một lần. Chị sẽ không đem bản kế hoạch quan trọng như vậy vứt đi.”
Đem tài liệu muốn bỏ đi xem lại một lần nữa là thói quen nhiều năm qua của nàng. Nàng xác định mình không thể đem bản kế hoạch kia trở thành tài liệu không cần nữa mà vứt đi.
“Vậy em cũng không biết.”
“Sao vậy, xảy ra chuyện gì?” Có mấy đồng nghiệp tiến vào hỏi thăm có phải đã xảy ra vấn đề gì hay không. Biết tài liệu của trưởng phòng Đồng bị mất, mọi người đều rất kinh ngạc. Bọn họ kêu nàng tìm cẩn thận một chút, dù sao công ty không có người lấy đi bản kế hoạch kia. Có thể là trưởng phòng Đồng để quên ở đâu đó. Nếu coi là tài liệu không cần đi rồi hủy đi, vậy chỉ sợ xác suất tìm lại được là nhỏ.
Đồng Ánh Diêu thở hổn hển vài hơi. Bây giờ phải làm lại sao? Tuy rằng tài liệu có liên quan vẫn còn nhưng còn kịp làm lại sao? Nhưng nếu không làm lại, ngày mai nàng phải làm sao bàn hợp đồng quảng cáo với phó tổng giám đốc Từ đây?
“Trưởng phòng Đồng, cô có cần tìm lại nữa hay không?”
“Đúng rồi, bản kế hoạch kia tên là gì, chúng tôi cùng tìm giúp cho.”
“Cám ơn ý tốt của mọi người.” Đồng Ánh Diêu lấy tài liệu có liên quan ra, quả quyết nói: “Tôi quyết định làm lại.” Mặc kệ là nàng hay là Tiểu Hủy không cẩn thận làm mất. Tóm lại đã mất thì mất, nàng có truy ra rốt cuộc là ai làm mất đi nữa cũng không có ý nghĩa, chỉ có thể làm lại.