Anh lại phải đi ư? Lòng tôi lại như đang đau.
“Cái gì, anh lại phải đi nữa à?” Vịnh Nhi nhăn mày đối với anh chàng người bay này.
“Lần này là việc công. Tập đoàn Hàn thị đang mở rộng thị trường ở nước ngoài. Lần này tôi phải thay mặt cho Hàn thị chủ trì lễ cắt băng khánh thành của một công ty ở Châu u.” Anh nhẹ nhàng miêu tả.
“Ha ha ha! Anh vẫn còn chưa quên chuyện của gia đình à! Anh mất tích liền mấy tháng. Hàn lão tiên sinh vẫ còn tin anh sao, đem chuyện quan trọng như thế giao cho anh đi làm!” lãng tử hồi đầu vẫn không đổi, nhưng Thượng Dân vẫn không quên lấy mặt không phải của Vĩnh Thái ra để chỉ trích.
“Không còn cách nào cả. Lão già ấy sức khỏe không được tốt, vì cắt băng khánh thành mà chạy xa thế, không đáng! Tôi đối với Châu u quen thuộc hơn, cho nên tôi đi là thích hợp nhất!” Từ những lời nói này có thể thấy được rằng Vĩnh Thái cũng rất quan tâm đến sức khỏe của Hàn gia gia.
“Vậy cũng được lắm.” Thượng Dân biểu thị sự đồng ý.
“Cậu có muốn đi chung không? Tốt nhất là dẫn luôn bảo bối Vịnh Nhi của anh đi chung. Đến lúc đó, tiện thể giới thiệu cho cậu bạn gái của tôi Khương n Anh.”
“Phụt!” – Vịnh Nhi phun ra nước vừa uống vào, làm cho bị sặc.
Tôi ngẩng đầu lên, vừa hay bắt gặp ánh mắt chất vấn của Thượng Dân, chỉ có thể phản xạ có điều kiện mà quay đầu đi.
Tôi đã hiểu rồi, tôi đã hoàn toàn hiểu rồi. Người tôi không ngừng rung, nước mắt trong khóe mắt làm mờ tầm nhìn của tôi, lòng tôi đau thắt lại. Bây giờ anh chỉ muốn không ngừng miệt thị tôi, thậm chí là sỉ nhục tôi. Ký ức giữa chúng tôi đối với anh, cả hạt bụi cũng không còn.
Kim Trinh Hy, nơi đây chỉ có ngươi là người đơn chiếc. Cô đúng là một cô gái đáng thương!
“Vĩnh Thái, trò đùa này chẳng vui gì cả.” Thượng Dân nghiêm túc nhìn Vĩnh Thái, lắc đầu.
“Tôi không có nói đùa.” Anh không phục, trừng mắt nhìn người hoài nghi anh, cái khuôn mặt đó như muốn giết người.
Anh đang giận! Nhưng người giận phải là tôi!
“Vĩnh Thái, anh thật hiếp người quá đáng! Lúc anh không có ở đây, Trinh Hy vẫn luôn chờ anh. Không dễ dàng mới đợi được anh về, anh lại đối xử với cậu ấy như thế!” Vịnh Nhi trừng mắt lên, giận đến nỗi toàn thân phát rung, nhưng vẫn chưa nói hết thì Vĩnh Thái đã cãi lại.
“Đợi tôi? Hứ! Ở trong lòng của người khác nhớ tôi sao? Hổ thẹn, cô còn nhớ đến tôi!”
“Tôi không có…” Tôi gấp gáp giải thích.
“Sao lại không có, đêm hôm qua tôi vừa thấy.”
Tôi cứng họng không nói gì được. Bi ai? Cũng có thể. Tôi chỉ cảm thấy như ngực bị người khác đánh một cái. Mắt thấy là sự thật, cho dù tôi có nói một vạn câu giải thích thì anh cũng không tin tôi. Thậm chí tôi có chút hối hận tại sao tối qua không kiên cường một tí, như thế tôi đã có thể rời xa vòng tay của Vân Trác. Nhưng mọi thứ đã không thể vãn hồi!
“Cô còn muốn nói tôi nghe gì nữa? Bạn trai của cô là Trịnh Vân Trác, đó là chính miệng cô nói với tôi.” Gân hiện rõ trên mặt anh, đôi mày nhăn lại, nộ khí đó như bóng đêm muốn nuốt chửng tất cả.
“Là tôi nói đó, thì sao nào? Dù gì thì anh cũng đâu để ý đến tôi! Tôi thay đổi như thế nào, còn cần anh quan tâm ư? Anh có thể bỏ chạy buông xuôi tất cả, không lo sự sống chết của người khác, chẳng lẽ lại không cho tôi quen bạn trai sao? Anh không hề biết lo cho cảm nhận của người khác, cứ thích đùa giỡn với tình cảm của người khác. Anh tưởng anh có mấy đồng tiền thối là giỏi lắm sao? Cái tên đại xấu xa bỉ ổi ích kỷ! Cái tên cuồng tính cứ tự cho mình là đúng! Cái tên biến thái chỉ thích đùa giỡn tình cảm của người khác! Tôi ghét anh! Anh là người tôi ghét nhất trong đời!” Như cái bình bị vỡ, tôi bắt đầu khóc. Tôi đã tuyệt vọng triệt để rồi.
Sắc mặt Vĩnh Thái đột nhiên trắng bệch. Anh bặm chặt môi, trong mắt cháy một đóm lửa giận lớn. Cái dáng vẻ đó, như muốn xé tôi ra.
Một phút trôi qua. Tôi không đợi được sự bùng nổ như trong dự đoán.
“Tôi cũng ghét cô, Kim Trinh Hy! Tôi chưa từng gặp cô gái nào bỉ ổi như cô, nếu như cho tôi lựa chọn thêm lần nữa, tôi thà không quen biết cô.” Câu nói này được anh nói ra từng chữ từng chữ một, như một lời nguyền ác độc. Trước sự oán hận sâu như thế, bạo lực đã không thể giải quyết bất cứ vấn đề gì, anh hận là không thể giết chết tôi ngay!
Tôi bỉ ổi?
Tôi đột nhiên nghĩ ra cái hiểu lầm buồn cười đó, là tôi sai. Tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi. Nhưng nếu hồi đó anh thẳng thắn một chút thì hay biết mấy? Làm gì mà phải đem lời tỏ tình che giấu, để ở nơi tôi không thấy được? Nếu không sự việc sẽ không diển biến như thế này!
Tôi cảm thấy rất bất lực! Đây rõ ràng là sự đùa cợt của thượng đế!
Tất cả mọi thứ, đều là vì cái quả pha lê táo xui xẻo đó!
“Binh!” – từ trong túi tôi lấy ra cái thứ xui xẻo đó, quăng lên bàn trước mặt Hàn Vĩnh Thái. Nước trong ly như bị kinh động, lắc lư.
Anh trừng trừng nhìn quả pha lê táo đó, kinh hãi đến nói không ra lời.
Tôi thừa nhận lúc trước tôi vẫn chưa hết hy vọng! Tôi thừa nhận tôi vẫn còn nhớ anh! Từ đêm qua sau khi gặp lại Hàn Vĩnh Thái, tôi vẫn luôn đem theo quả pha lê bên mình. Thậm chí tôi có cảm giác, nó đã trở thành một bộ phận của cơ thể tôi. Nhưng chẳng lẽ mỗi ngày chỉ mình tôi không ăn được, không ngủ được, cái giá này chỉ mình tôi chịu sao?
Nếu đem quả pha lê trả cho anh, thì có thể kết thúc tất cả đau khổ, thế thì tôi nguyện kết thúc mọi chuyện như thế. Thà rằng đau ngắn hơn là đau dài! Sớm chết sẽ sớm siêu sinh!
Quả pha lê táo dưới ánh đèn ánh lên những màu sắc rực rỡ khác nhau, màu đỏ của tươi càng làm cho nó chói mắt hơn.
Ẩn sau cái sự yên tĩnh này luôn là một trận cuồng phong!
Tôi nhắm mắt lại. Trái táo xui xẻo này! Adam và Eva cũng vì ăn trộm trái táo trên cây trí tuệ mà bị giáng xuống làm người phàm! Nữ thần chiến tranh dùng trái táo vàng dấy lên sự mâu thuẫn giữa 3 người con gái, dấy lên cuộc chiến vong quốc suốt 10 năm! Bà hoàng hậu độc ác cũng lấy trái táo có độc để hại chết nàng Bạch Tuyết!
“Thật buồn cười, còn lấy ra làm gì nữa? Cô muốn tự tay tôi đập vỡ nó sao?”
“Không phải.” Tiếng tôi run run như chỉ mình tôi nghe được.
“Thế cô muốn làm gì?” Tiếng hét giận như muốn làm thủng màng nhĩ! Đôi mắt Vĩnh Thái đầy những tia máu, gân xanh cũng từ từ xuất hiện trên trán! Người tôi vẫn không ngừng run.
“Trả cho anh… trả lại tất cả cho anh! Dù gì thì anh cũng đã quên những lời anh đã nói, dù gì anh cũng đã quên yêu cầu anh từng đề ra trong quả pha lên này, nhưng tôi lại không quên được! Em thích anh, em vẫn luôn nhớ tới anh. Mỗi lần nhìn thấy quả pha lê táo, hy vọng của em lại xuất hiện… nhưng bây giờ tất cả những lời đó đã quá muộn rồi? Hôm đó em đã phạm phải sai lầm không thể nào tha thứ được, bây giờ mọi thứ đã không thể vãn hồi. Nếu như vì thế mà ta chia tay, đó là do chúng ta hữu duyên vô phận. Cho nên, xin anh hãy lấy lại quả táo thủy tinh đó đi!”
Tôi bị nghẹn lại không nói được nữa. Hít thở sâu! Kim Trinh Hy, ngươi nhất định phải cố lên!
“Cám ơn những niềm vui anh đã cho em. Em đã vì anh mà đau khổ rất nhiều! Nhưng bắt đầu từ bây giờ em sẽ học tập quên đi, nếu không em sẽ không bao giờ vui được. Tạm biệt, Hàn Vĩnh Thái!”
Tôi xông ra cửa.
Tôi đã nói ra hết rồi. Nói đúng hơn, là tôi lại bỏ chạy một lần nữa.
Tại sao lại trở nên như thế?
Tôi đã không thể đối diện với anh nữa. Hai người chúng tôi đã trở thành kẻ thù.
Kết thúc rồi…
Tất cả đều kết thúc rồi…
Xem như một trò đùa hoang đường, một cơn ác mộng dài. Tỉnh mộng rồi, tất cả sẽ kết thúc…
Phần 4: Tạm biệt, Hàn Vĩnh Thái
Anh nhất định phải chọc giận em sao
Thế thì em nguyền rủa anh
Rủa chết anh
Rủa anh suốt đời này không được rời xa em
Gió trên núi đem theo mùi hương thoang thoảng của cỏ cây, thổi qua mặt. Đáng chết, trong gió tại sao lại có mùi rượu?
Anh uống quá nhiều rồi! Ở trước cửa nhà, anh suýt chút nữa vấp té. Thượng Dân đã đỡ anh dậy. Tối nay, đột nhiên anh cảm thấy toàn thân chẳng còn sức lực, như vừa phải chạy một đoạn đường dài làm cho sức cùng lực kiệt. Thượng Dân nói anh ngày càng dễ say, thật ra trong mấy ngày nay thì hôm nay anh mới uống rượu.
Trước mắt anh vẫn là khuôn mặt ướt đẫm nước mắt của cô. Tối hôm nay cô khóc thật dữ.
Anh nắm chặt quả pha lê táo trong tay. Giữa các mặt ánh lên những màu sắc khác nhau, cũng như tâm trạng phức tạp hiện giờ của anh. Anh đã từng đem tất cả những mong muốn ấm áp, hạnh phúc đặt hết vào trong quả pha lê táo này, hy vọng cô có thể tiếp nhận tình cảm của anh. Chỉ đáng tiếc, trái táo đã tặng lầm người.
Anh đã từng đối xử một lòng một dạ với cô. Anh cũng không ngờ mình lại có những giây phút dịu dàng như thế. Thậm chí anh cảm thấy, cô chính là người mà anh vẫn đợi chờ. Anh thổ lộ với cô tâm ý của mình, đó chính là lời nói của lòng anh.
Nhưng tất cả đều bị cô xem là một trò đùa!
Đáng buồn cười hơn là, quả pha lê táo lại trở về tay anh. Thật đáng chết, đáng lẽ anh phải bỏ trái táo đó đi!
Cảm giác lòng chết chính là thế này. Bao tử đang cháy, cứ để nó cháy đi.
Tiếng cười cao ngạo của các cô gái từ địa ngục truyền tới… Vĩnh Thái là người biết rõ nhất, tuy anh đã tốt với rất nhiều cô gái, nhưng đều là chơi bời qua đường. Con gái? Thật sự anh rất ghét các cô gái! Bọn họ chỉ tham cái gia tài và địa vị của gia đình anh. Trong mắt của họ, anh chỉ là một tấm ngân phiếu, một bộ máy rút tiền. Bọn họ tự động sa vào lòng, liếc mắt đưa tình, cứ cố tình như thế! Cứ giả bộ như thế! Anh không chịu được sự giả dối này, nhưng đến phút chót, anh vẫn khuất phục dưới sự cô độc! Anh sợ bị sự cô độc nuốt chửng! Cho nên tất cả mọi người đều cho rằng anh cần có những cô gái này… anh không khỏi tự cảm thấy đáng buồn.
Anh đã từng cho rằng cô thuần khiết, cho rằng cô là tình yêu đích thực của anh. Nhưng cuối cùng, cô vẫn như những cô gái khác! Chỉ là che đậy khéo hơn thôi.
Hàn Vĩnh Thái nào mà lại bị con hồ ly này gạt!
Tim anh như bị cô đâm một dao thật mạnh!
Mỗi lần thấy cô, lòng anh như bị thiêu đốt. Nếu gặp lại khuôn mặt đó nữa, anh sẽ bị ép cho đến phát điên! Anh chịu đựng không nổi nên mới phải bỏ đi. Đợi cho đến khi có thể quên được cô thì mới trở về, như thế đã được rồi chứ?
Lần này trở về, cô ốm đi nhiều. Nhưng có liên quan tới anh không? Vì cô đã có bạn trai mới rồi. Anh giật mình, chẳng lẽ anh đang ghen ư? Anh đã trở về, nhưng đến bây giờ anh vẫn không thể quên được cô sao? Tại sao anh vẫn cứ nhung nhớ trong lòng? Rốt cuộc là cô còn muốn hại anh đến chừng nào?
Cô đã hại anh rất thảm! Anh không muốn gặp cô nữa!
Nhưng những lời cô nói tối nay có ý nghĩa gì? Cô đang đau khổ? Cô không thể quên được anh? Cô lại vẫy đuôi giả bộ đáng thương sao? Anh không tin! Cái tên giả bộ vô tội!
Lỗi lầm không thể tha thứ? Lỗi lầm không thể vãn hồi? Rốt cuộc những lời cô nói có ý gì? Cô không có mắt sao? Chẳng lẽ tối hôm đó cô không thấy những chữ trong quả pha lê táo ư?
Ý nghĩ đáng sợ này xuất hiện trong đầu anh, anh không khỏi đổ mồ hôi lạnh.
Đích thực, anh ngoài việc viết cuộc hẹn bí mật trên quả táo thủy tinh ra, anh không hề nói gì với cô – anh là một người đàn ông con trai muốn tỏ tình với một cô gái, chuyện khó nói như thế, làm sao có thể cho người khác biết được, lỡ cô không nhận lời thì biết làm sao?
Anh ngồi suy tư. Đã lớn như thế, nhưng đích thực anh không hề có kinh nghiệm tỏ tình với con gái! Những lời này vốn không cần anh mở miệng, chỉ cần hơi gật đầu, móc tay, tự nhiên sẽ có vô số cô gái đến bên cạnh anh. Lời nói đường mật thì anh biết nói, nhưng chỉ để chơi bời thôi. Nhưng đây là phải tỏ tình với cô, phải nói những lời đường mật đó ư? Chỉ có những cô gái tham hư danh thì mới thích nghe những lời đường mật đó! Trong một lúc, anh tìm không ra phương thức nào để bày tỏ tấm lòng của mình!
Anh chỉ làm cách này!
Anh đã từng đứng trước gương luyện tập nhiều lần. Tối hôm đó đứng trên sân thượng, lòng còn hồi hộp lo lắng: không biết khi đối diện với cô, anh có thể nói ra hai chữ “Yêu mến” không. Ai biết được, cô lại không đến!
Con nha đầu này đã trêu đùa anh!
Đáng chết! Chẳng lẽ cô không thấy tờ giấy đó thật?
Ngu ngốc đợi mấy tháng trời, nhưng cuối cùng cũng chỉ đợi được sự chia tay!
Tôi bất chợt muốn khóc.
Đây chính là vận mệnh ư? Người tính không bằng trời tính! Tôi bắt đầu thể nghiệm được sự sắp xếp của ông trời.
Không phải tất cả mọi người yêu nhau đều có thể ở bên nhau. Hoàng tử và công chúa chung sống hạnh phúc chỉ có thể có trong truyện cổ tích thôi. Hơn nữa, mình chỉ là một cô bé lọ lem đáng thương, làm sao có thể mong muốn có được tình yêu của hoàng tử cao quý chứ? Những câu chuyện trong truyện cổ tích chỉ là để gạt trẻ con thôi!
Từ hôm bước ra từ quán bar, Vịnh Nhi đã gọi nhiều lần để an ủi tôi. Nhưng tôi vẫn đóng cửa, không chịu ra khỏi nhà – cũng đã khóc thành thế này rồi, cho dù có kỹ thuật trang điểm thần kỳ cũng không thể cứu được đôi mắt thâm quầng của tôi. Tôi đâu thể để như thế mà đi ra đường hù người khác! Nếu không mọi người sẽ cho tôi là đệ nhất oán phụ của nước Đại Hàn Dân Quốc. Cũng còn may, hôm nay là cuối tuần, nếu không, chắc tôi phải đeo cái kiếng đen lớn đi theo họ rồi.
Tôi dùng nước lạnh tạt vào khuôn mặt của tôi, Kim Trinh Hy ơi Kim Trinh Hy, tất cả mọi thứ đã kết thúc rồi, cô vẫn còn chưa tỉnh ư?
Cho dù tối đó tôi đúng hẹn, chúng tôi cũng không thể ở bên nhau! Tôi bắt đầu buồn chán suy nghĩ. Tính tình của anh xấu như của Santan, lại là một con công đực kiêu ngạo! Tính khí lớn như trời, nhưng bụng dạ thì nhỏ như đầu kim, cho dù cô công chúa có dịu dàng thế nào thì cũng bị anh ép cho tới phát điên thôi! Hàn gia có tên nghịch tử này, đúng là gia môn bất hạnh! Loại người này, cho dù đàn ông cả thế giới này chết hết, tặng thêm năm triệu, tôi cũng không thèm!
Ngay lúc này, điện thoại di động trong phòng tôi reo lên.
Tôi nghe tiếng chuông đó, cứ như ở một thế giới khác.
Không sai, đây là tiếng chuông chuyên dùng của Hàn Vĩnh Thái. Từ sau khi cài đặt, tôi cũng chưa đổi qua. Cuối cùng đây là chuyện gì?
Tôi nhanh chóng chạy từ phòng tắm về phòng.
“A lô?” nhìn trên màn hình ba chữ “Hàn Vĩnh Thái” hiện ra, tôi đắn đo mấy giây, tiếp đó bấm nút trả lời.
“Là tôi.” Tiếng của đại ma vương, hóa thành tro tôi cũng nhận ra.
“Xin nói.”
“Tối nay cô ra ngoài một lát.” Cái tên này không bao giờ nói chữ “Mời”
“Để làm gì?”
“Đến rồi cô sẽ biết. 7 giờ, hồ phun nước, không gặp không về.” Tôi vừa muốn hỏi tiếp thì đã nghe tiếng tít tít trong điện thoại.