_ờ ờ_nó bị sun lôi đi nhưng vẫn cố nhìn về phía người con gái ấy thật sự rất giống người trong hình.
***********shop home dog & clothing for dogs
_chị mua cái này_sun dơ khoảng chục bộ đồ cho chó
_ờ lấy hết đi_thật sự trong tâm trí nó đang lo sợ 1 điều gì đó mà chính nó cũng không thể hình dung nổi lo sợ ấy.
Cuối cùng 2 đứa nó cũng mua 15 bộ đồ cho Sin và 3 căn nhà bằng nệm.Ra xe đi về,mặc cho sun ngồi trên cứ huyên thuyên về những chuyện ở trường lớp v,...v nhưng nó không thể nào lắng nghe được.Thật sự nó cảm thấy cô gái ấy từ mái tóc đến làn da rất giống Hạ Lan.
**********shop quần áo**********
_bây giờ mình phải mua làm sao cho cách ăn mặc thật dịu dàng và hiền hậu như hắn đã nói tối hôm qua._mi(mặc dù mi đã thành hạ lan nhưng mình vẫn kiu là mi nha)
Đúng hôm nay mi cũng tới khu trung tâm mua sắm để mua đồ theo như bản tính của hạ lan mà hắn đã nói tối qua.
30p' sau
Sau khi mua xong 1 đống đồ thì ả ta lên xe đi về biệt thự họ Lục
*********biệt thự Họ Lục***********
Pính Pong Pính Pong
Ông quản gia già đi ra mở cửa
Kéttttt
Cái cửa mở ra,sau tấm cửa màu đen là 1 khuôn mặt đã từ lâu ông quản gia không được thấy nữa.Ông lắp...bắp:
_tiểu thư.....người....đã về sao?
_huhu ông ơi con nhớ ông lắm_và đây =) màn nước mắt cá sấu cô nàng dàn dựng
_vào mau....mau cho ông chủ bà chủ xem
2 người họ dẫn nhau đi vào trong căn nhà gỗ.
_bà chủ ông chủ xem ai này_ông quản gia kêu réo mừng cho họ
_có gì không bác 5! trời đang buổi trưa mà_ông lộc và bà lộc đi ra ngoài
_ông bà xem....ai này_ông quản gia run run chỉ vào mi
Mi từ từ bước ra,ông lộc bà lộc hoảng hồn nhìn con người trước mặt mình.1 giọt 2 giọt nước mắt thay nhau rơi trên khuôn mặt người đàn bà chờ con,
_ôi trời ơi con tôi_bà lộc dang tay vào mi
_huhu mẹ ơi_mi nhảy vào lòng bà
Thế là buổi trưa hôm đó nhà bà lộc đầy niềm vui và nước mắt.Mi cũng không quên nhiệm vụ chính của mình nên nhắc khéo bà lộc
_mẹ ơi_ả ta nũng nịu
_gì con???
_con nhớ anh Vương mẹ điện thoại chi anh ấy đi
_khổ quá thằng vương nó....nó
_sao mẹ???
_từ ngày con đi nó đau khổ qua sinh ra hư hỏng gái gú,ăn chơi 1 tuần xài hết cả trăm triệu nên Bác An chọn vợ cho nó rồi_bà lộc nói từ từ sợ con gái mình buồn
_hihi không sao đâu mẹ con chỉ xem anh vương là bạn thôi_mi ra vẻ vui tươi nhưng ả ta đang mưu tính 1 việc gì đó
_ờ ờ để mẹ gọi cho nó mừng
_khỏi mẹ
_sao vậy hồi nảy con muốn mẹ gọi mà
_con sẽ qua nhà anh Vương lun ạ_mi nói rồi chạy đi thay đồ
*********nhà hắn**********
_anh bận đồ dô_nó và hắn làm gì trong phòng
Sun đứng ngoài này nghe lén
_anh đang mệt nghỉ tí!_hắn nói
_á đau quá_nó hét
_từ từ sẽ hết_hắn nói
Bản tính nhiều chuyện nổi dậy trong lòng sun.
Rầm
Cái cửa bung ra
_bắt quả tang 2 người làm bậy bạ nhé
Lúc này trong phòng nó thì đang cột cái nhà cho con sin còn hắn thì nằm ngủ.
_bậy bạ gì sun_nó ngu ngơ hỏi sun
_ơ...sao em nghe chị kêu anh bận đồ vào???
_à bận cho con sin á_nó chỉ vô con sin đang nằm ngủ chung với hắn
_sao chị là đau gì zạ???
_thì chị bị cây đinh đâm trúng_nó dơ tay cho sun coi
_her her...chết hố nặng
_hố gì_lúc này hắn mới tỉnh hỏi
_à thì em tưởng..tưởng_sun cười gian
_tưởng gì??? a thì ra em tưởng chị và..._nó chỉ tay về phía hắn
Nó và hắn nhìn nhau chợt hiểu rồi đỏ mặt,sun thấy thế thích lắm,nó gí sun "bụp" tơi bơi.
Reng Reng Reng
Mọi hoạt động trong phòng dừng lại khi nghe tiếng chuông cửa,1 cảm giác bất an dâng lên cuồn cuộn trong người nó.Không hiểu sao nó không muốn hắn xuống mở cửa.Nhưng kết quả là nó ,sun và hắn cùng mở cửa.Cửa nhà hắn là 1 lớp chắn = sắt nên không thể thấy mặt được phải để cửa chạy lên từ từ.Hắn nhìn chăm chăm người sắp hiện diện trước mặt hắn,1 cảm giác quen thuộc len lỏi qua từng trí nhớ,1 cơn đau ập đến trong tim hắn.1 cảm giác hụt hẩng,và bồn chồn trong tim nó.Đến khi cành cửa chạy lên hết,chỉ nghe được tiếng:
_Hạ Lan
end chap 21
người thừa
_Hạ Lan_1 tiếng thốt lên không phải của sun càng không phải của hắn mà là của nó.
Hắn và Sun quá đổi ngạc nhiên nên bất động trơ trơ nhìn con người trước mắt mình.Chưa gì Hạ Lan đã nhảy thẳng vào lòng hắn:
_anh vương ơi em nhớ anh lắm_hl lại sử dụng nước mắt
_ơ...hl em...em còn sống_thật sự hắn rất bất ngờ và xen tí e ngại khi trước mặt nó
_đúng! em còn sống_cô ta ôm thật chặt hắn như muốn chứng minh tình cảm khi xưa
Thật sự bây giờ hắn rất rối,cảm xúc lẫn lộn như 1 tơ vò trong lòng hắn,cứ như vậy hắn đứng chết trân tại chỗ mặc cho hl ôm mình còn nó thì nó cảm thấy hắn vẫn còn 1 chút gì đó là thương hl,nghĩ mình ở đây như người thừa nên nó lên tiếng:
_ah...ah em lên lầu....anh cứ tiếp Hl nhé_nó nói rồi chạy thật nhanh lên lầu,hắn biết chứ hắn biết trong lòng nó bây giờ không muốn nhìn hắn thế này nhưng biết làm sao được.Sun nhìn người con gái đang ôm anh 2 mình,thật sự sun thấy chẵng giống tính cách hl khi xưa tí nào,hl khi xưa luôn e ngại mỗi khi hắn nắm tay nhưng bây giờ tùy tiện ôm hắn như thế này!Thở dài sun bỏ lên phòng ngủ.
_ờ...em vào nhà..._hắn kéo tay hl vào tron
************phòng nó*************
Mày sao vậy nhi? mày phải tin tưởng anh chứ sao mày nghi ngờ anh như thế,dù thế nào anh cũng lun bên mày mà.Tâm trí mày không cho phép mày ghen tuông bậy bạ.Đúng vậy mày phải ráng nhẫn nhịn và đặt lòng tin ở nơi anh.
Nó nằm suy nghỉ,đầu óc nó có 1 mối lo sợ không tên,khi nảy nó thấy lóe lên trong mắt hl có gì đó là thách thức?tự trấn an bản thân nên quên đi những gì không cần nhớ.Nó quyết định không trốn tránh mà sẽ xuống dưới đối mặt với hl.
***********phòng khách************
_anh! em ấy là vợ anh à_hl đang ngồi đối diện với hắn
_ừ
_bao giờ anh mới kết hôn_giọng hl thoáng buồn
_ừ gần 2 năm nữa
_anh à giá như em đừng mất tích thì giờ anh và em có lẽ đang ở bên nhau đúng không?_1 giọt rồi 2 giọt nước mắt lăn dài trên mi của cô gái 2 mặt
_hl đừng khóc_hắn bối rối thấy cảnh hl khóc
Từ từ hl ngã thẳng đầu qua vai hắn,hắn cũng chẵng biết làm gì ngoài vỗ vỗ nhẹ lưng của hl như lời an ủi.
_hai...hai..người_1 tiếng nói như nghẹn ngào vang lên
end nửa chap đầu
chap 22:người thừa (cont)
_hai..hai người_1 tiếng nói rất nghẹn ngào xen lẫn gì đó là thất vọng
_ơ....thư_hắn nhìn nó với ánh mắt như muốn nói lời giải thích
Phải nói bây giờ người nó như có luồn điện mấy trăm vôn chạy qua người,điều nó lo sợ sắp thành sự thật sao? nó chưa từng thấy mình bị thừa ra như vậy! nhìn hắn ôm ấp người con gái trước mặt mà nó cảm thấy quặn đau từng cơn 1.
_à Thư đó hả em?_Hl lúc này mới thấy sự hiện diện của nó
_va...vâng_nó đứng im như tượng để quan sát và đính chính đâu là sự thật.Cho đến khi nghe Hl kêu
_em yên tâm chị chẵng còn gì với anh Vương đâu chị chỉ muốn ôm anh vương sau gần 2năm xa nhau thôi._Hl cố giải thích nhưng thật sâu bên trong đây cũng là 1 nước cờ của Hl
Có nên tin hay không?Chị ấy chỉ nói là ôm xả giao vậy mà! đúng vậy mình không nên nghi ngờ chị ấy như thế!_nó thầm nghĩ và cười nhoẻn
_dạ em cũng đâu nghĩ gì đâu chị!_
Phù,hắn thầm cảm ơn cho Hl nếu Hl không giải thích thì hắn cũng chẵng biết nói sao!.
_à thôi em có việc phải về,chào em và anh_ả ta nói rồi bỏ đi
Sau khi Hl rời khỏi nhà, hắn mới đi lại chỗ nó,nhìn nó với 1 ánh mắt ngọt ngào hắn nói:
_em này!! chẳng qua anh và Hl chỉ còn quan hệ bạn bè thôi
_em hiểu mà! em thông cảm cho anh! sau này nếu chị ấy qua đây chơi em sẽ nói chuyện với chị ấy nhiều hơn.
_ừ! vợ ngốc đừng ghen tuông mà tội chồng nhé_hắn ôm chầm nó
_ùm! đồ điên_nó nói rồi chạy thẵng lên phòng
Sau khi lên phòng nó mới bình tâm để suy nghĩ tiếp mọi chuyện,thật sự thì nó chỉ an tâm phần nào thôi nhưng nỗi lo sợ cứ khiến nó không thôi nghĩ ngợi về những ngày tháng thiếu hắn sẽ như thế nào!nỗi buồn heo hút tận sau trong tâm trí nó mà chỉ nó mới thấu hiểu mọi thứ,nó không muốn giống như những phim nó đã coi, nhân vật nữ luôn giấu nhân vật nam những nỗi buồn.Nó không muốn thế nó muốn cùng sẽ chia với hắn tất cả nhưng khi đứng trước hắn nó mới cảm thấy là nó không đủ bản lĩnh và tự tin khi làm thế.Suy nghĩ mơn man rồi nó lại chìm vào cơn ngủ mê lạ thường,trong cơn mê nó thấy,Hắn đang ôm nó bỗng Hl xuất hiện,Hl mở rộng vòng tay thế là hắn bỏ nó chạy về phía Hl.Nó khóc nó cố kêu hắn quay lại nhưng 2 người đó cứ nắm tay nhau đi giữa ánh chiều tà đang buông xuống.Giật mình nó mới biết là mơ,vừa kịp định thần nó phát hiện 1 vòng tay đang ôm siết lấy mình.Quay phắt qua,đập vào mặt nó là khuôn mặt hắn đang lim dim "ngủ"
_á....anh làm gì thế???
_im! anh đang ngủ
_anh đi về phòng đi!_mặt nó đỏ lựng lên khi hắn ôm nó như thế,con gái mà ai chẵng vậy
_ngủ đi_hắn kêu
_không..á_nó chưa kịp nói hết chữ "không" thì làn môi ngọt ngào của ai đó cuốn lấy làn môi của nó.Sau 5p' hắn vẫn chưa buông ra,nó cứ thế mà mất dần 0xi.Và cuối cùng là nó chìm trong giấc ngủ lun.
Sau khi hắn hôn nó gần 5p' thì mới buông ra,thấy nó đã ngủ hắn cười nói:
_anh biết cách làm em ngủ rối ngốc à_sau đó hắn ôm siết lấy nó.
Cả 2 người cùng vào chung 1 giấc mơ,1 giấc ngủ không quá dài nhưng đó là 1 thứ hạnh phúc khiến cả 2 mỉm cười mãn nguyện.Thử thách chẵng lẽ chỉ có thế?hạnh phúc của 2 người liệu có được bảo toàn mãi mãi?đón xem chap sau
end chap 22
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại Waphay.Xtgem.Com chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
chap 23:Đau
Những giọt sương còn đọng lại đêm qua,phả hơi sương vào phòng,khiến người trong phòng khá lạnh.1 nụ cười không quá đẹp cũng đủ khiến chiếc môi xinh biến thành hình bán nguyệt.Khẽ mở mắt sau giấc ngủ hạnh phúc đêm qua,hắn chợt nhận thấy nó đang cười.Nhưng không,hình như là nó đang mơ.Nụ cười càng lúc càng tươi,và môi nó khẽ mấp máy:
_anh....em..yêu anh...nhất...đừng bỏ em nhé
Hắn khó hiểu nhìn nó,nó nói ai thế chẳng lẽ nó có người yêu cũ?không thể nào.1 lần nữa môi nó lại cong lên và phát ra
_đồ ngốc!đồ ngốc tên Vương
Hắn ngạc nhiên,thì ra giấc mơ của nó là hắn.Hắn cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết.Điều này khiến hắn càng tin và thương nó nhiều hơn.Khẽ vuốt đầu nó như đứa con nít,hắn thì thầm:
_anh đã xác định được tình cảm nhỏ nhoi của mình rồi ngốc à!đồ ngốc tên Thư
Nó nghe ai thì thầm bên tay,mở mắt ra,đôi lông mi cong vút,chiếc má ửng hồng mỗi khi nó tỉnh dậy,cũng đủ khiến hắn muốn cắn cho 1 phát.Nhưng hắn luôn biết lảng tránh đi những lúc bản thân hắn muốn "gần" nó.Hắn biết nó còn đi học và 2 năm nữa mới ra trường nên hắn luôn kiềm chế cảm xúc của mình.Chiếc mắt to tròn mở to hết cỡ nhìn người trước mặt mình.
_ơ...anh_nó còn buồn ngủ nên tưởng mình mơ
_ừ! dậy đi em ngủ nướng quá_hắn chu mỏ nói(nhìn như co nít)
_hihi,em xin lỗi_nó cười ngượng
_mà em ngủ nhìn dễ thương lắm á_hắn nói nhưng đâu dám nhìn thẳng nó(chẵng qua anh í tự ái cao lắm)
_hay là hôm nay mình đi tập thể dục nhé_nó kêu hắn
_ừ! trời con sương mù ấy đi lẹ cho mát.
Sau 5p' hắn và nó cũng thay đồ,ngộ là nó và hắn mặc đồ đôi tập thể dục ấy.
*************
Nó và hắn đi ra ngọn núi nhỏ gần nhà.Đúng là không khí ở đây rất mát và đẹp.Trên ngọn núi vẫn còn thấp thoáng sương mù bay trên đỉnh.Mặt trời cũng vừa lên cách đây không lâu nên tia sáng thấp thoáng vẫn còn chiếu vào mặt nó và hắn.Thấy bàn tay nó để dưới đùi từ từ hắn cũng chút thẹn thùng nắm lấy bàn tay thon thả của nó.Nó giật mình rồi nhìn xuống dưới,thấy vậy nó cũng vui lắm.Hắn và nó nắm tay nhau đi về hướng ngọn núi.
Tường như hạnh phúc ấy và không gian ấy chỉ dành riêng cho 2 người,tưởng họ sẽ bên nhau hạnh phúc thì.
_qua trùng hợp nhỉ???
1 tiếng nói sau lưng nó và hắn khiến nó và hắn rút tay ra ngay lập tức.Quay lại sau lưng thì thấy Hạ Lan.Hôm nay hl bận 1 chiếc quần sóc + áo phông nhìn thật thì cute lắm.
_ủa hl em cũng tập thể dục à_hắn cười cười nhín hl
_dạ! anh và Thư cũng đi lên núi sao???
_dạ! đúng rồi chị_nó trả lời ngay lập tức vì nó muốn tham gia vào cuộc nói chuyện này nó không muốn mình bị thừa đi.
_vậy mình cùng leo núi nha_hl nheo mắt sau đó đi trước.
Hắn và nó biết là có Hl thì chẵng có gì nhưng không gian riêng tư nãy biến đâu mất tiêu.Nó cảm thấy buồn vì Hl xuất hiện.Hl đi trước thì trong lòng khẽ nhếch mép và nghĩ:
_đeo nhẫn đôi và mặc áo đôi nhỉ.bằng mọi cách tao phải phá 2 thứ ấy đi.
Bây giờ chắc khoảng gần 6h,sương mù vẫn chưa tan hết vẫn còn 1.2 lớp.3 người cùng đi không gian ngộp vô cùng.
_a đau quá_Hl la lên
Hắn và nó chạy nhanh lại xem chuyện gì
_gì vậy chị???_nó lo lắng
_hu hu đau quá...chị bị trẹo chân_Hl khóc ngon lành
_giờ sao anh_nó quay qua hỏi hắn,bắt gặp ánh mắt hơi chút lo lắng cho Hl thì nó hơi nhói.
_à...à cô ấy bị bông gân rồi
_anh cõng chị ấy về đi_nó nói 1 giọng xen chút thất vọng
_anh..._hắn thật sự bị đưa vào tình huống bối rối bao giờ hết
Sau 1p' hết cách lựa chọn cuối cùng hắn cũng phải cõng Hl đi về nhà mình để bôi thuốc.Trên đường đi,Hl ngồi khóc đằng sau.Về tới nhà,cũng khoảng 6h mấy rồi.Sun thì đưa con sin đi chơi sau đó đi ăn sáng luôn.Đưa Hl vào phòng y tế.Lúc hắn bôi thuốc vào chân Hl thì
_á đau quá anh vương_Hl ôm thẳng cổ của hắn
Nó nhìn Hl thì có chút ghen tuông nổi lên trong lòng,nó không để yên nữa.Hắn đang cầm cây kéo để cắt miếng gạt và chai thuốc đỏ
_anh để em bôi cho
_thôi! anh bôi cho hôm trước em băng cho con sin còn không được mà(hôm bữa con sin bị thương nó băng cho con sin khiến con chó la quá trời)_hắn lắc đầu nhìn nó
_đi mà! em biết mà_nó cố giật từ tay hắn
Hắn và nó cứ đôi co qua lại,Hl ngồi nhếch mép vì Hl biết sắp có chuyện lớn xảy ra ở đây,và nụ cười đó chợt tắt thay vào:
_Á''''''''''''_hl la làng
Thì ra nảy giờ hắn và nó giựt qua giựt lại khiến cây kéo bay thẳng xuống chân Hl.Mũi kéo đâm thẳng vào chân Hl.Máu tuôn ra xối xả,nó bàng hoàng nhìn hắn:
_chị .....có sao.... không.... chị???
Chát
1 cái tát lên thẳng khuôn mặt của nó,cái tát không quá mạnh nhưng cũng đủ khiến nó nhận ra,người tán nó đang nhìn chăm chăm vào nó.1 giọt,2 giọt,3 giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt của nó.Người tát nó chính là HẮN
_em sao vậy?anh đã nói không được bây giờ em thấy hậu quả em làm chưa???
_em thấy,và em cũng hiểu trong tim anh người quan trọng nhất không phải là em_nó om mặt sau đó chạy thẳng về phòng.Hắn ngồi im đó không nói gì
_anh gí theo Thư đi_Hl khuyên hắn
_thôi để anh băng chân em sau đó cho người chở em về_hắn lắc đầu sau đó băng chân cho hl.
Trong lòng Hl nhảy tưng tưng lên vì sung sướng,ban đầu ả chỉ định cho nó tức không ngờ kế hoạch thành công quá sức tưởng tượng.Rồi đây,đây chính là cơ hội tốt nhất để Hl tiến tới
end chap 23
chap 24:cảm giác không rõ và chuyến giã ngoại kì bí
Sau khi băng bó xong hắn kêu người chở Hl về.Lúc này hắn mới có thời gian suy nghĩ đến chuyện ban nãy.Thật sự hắn tát nó không mạnh,chỉ là hắn muốn nó hiểu rằng:hắn không muốn nó cãi lời hắn,hắn chỉ mún nó mãi nghe lời hắn thôi.Liệu như vậy có quá ích kỉ?Nhớ lại câu nói của nó khi nãy trên phòng làm hắn thấy tim mình như khẽ thắt lại! Thở dài hắn hắn lên phòng nằm nghỉ.
*********phòng nó**********
Nó khóc không phải vì đau chứ?không nó khóc vì tủi,nó tủi vì nó không quan trọng đối với hắn.Hắn tát nó ngay trước mặt người yêu cũ của hắn,hắn còn thương Hl sao?.