-"Khoang đã rửa mặt chưa mà ăn đấy..con lớn rồi mà cứ như con nít vậy."-mẹ nó nhắc nó,ba lắc đầu trước đứa con gái ngây ngô cũa mình..
Nó chạy lon ton như 1 đứa trẻ lên 3...nó có ba có mẹ tất nhiên họ sẽ khiến nó luôn yêu đời hơn..nó phải mạnh mẽ hơn hơn hơn nữa..
.Đang dạo trên chiếc xích đu trong vườn..nó bất ngờ khi thấy Tuấn..cậu ấy đang đứng ngoài cổng nhìn nó..mặt nó hơi đỏ..vì Tuấn nhìn nó ko ngớt..nó đứng dậy chạy lại vẻ hấp tấp..
-"Cậu tới đây là..."
-"Ko cho tớ tới ngắm cậu đc à.."
-"Ko..ko đâu.."
-"Vậy cậu có thể mời khách vào nhà đc chứ?"
-"Á,sorry..tớ wên!!!hì hì"
..
Tuấn dắc xe vào nhà..cậu ta khi nhìn và wan sát nhà nó..trông nhà nó rất ấm cúng..rồi cậu ta mới nhìn kĩ hơn nó đang mặc 1 chiếc đầm 2 dây tóc thì bới lên,rơi là chà vài sợi tóc..
-"Cậu đến đây sao ko báo trước"-Nó cắt ngang ánh nhìn cũa Tuấn,nó tay cầm 2 cốc nước lạnh chìa ra cho Tuấn.
-"À!tớ muốn làm cậu bất ngờ thôi mà"-Tuấn đưa cốc nước lên miệng..Tuấn ngước nhìn kĩ hơn nhà nó...rồi nhìn lên trên Tuấn thấy căn phòng nó có trồng 1 loại bông dấy...nhìn rất đẹp.
-"Vậy là cậu đã thành công rồi đấy..mà cậu thấy nhà tớ sao nào..thấy nhìn hoài cho cái comment xem,.."
-"Phòng đó là phòng cậu à?"
-"Đúng rồi sao cậu biết hay vậy?"
-"Rình hoài sao ko biết được chứ?"
-"Sax...cậu"
-"Đùa thôi"-Tuấn trêu nó rồi cười khi trông thấy nó sặc nước nhìn nó bây giờ mới đúng là Lâm K.Uyên..
..
Nó và Tuấn ngồi đùa giỡn cùng bên nhau,nóa nói rất nhiều điều cho Tuấn nghe..Tuấn luôn giúp nó giải wuyết vấn đề..tới trưa nó đc Tuấn mời đi ăn..ko gì bằng..nhưng nó đâu biết..nó đã đc hắn mướn người theo dõi..những hình ảnh nó hôn Tuấn rồi ngồi cùng xích đu..đi ăn chạy trên phố..đều chụp hình hết cả..Hắn biết..nhưng hắn im lặng..đốt cháy 1 sắp hình...hắn ngước mặt tới ô cữa kính trong suốt..tay hắn siết chặc..
-"Muốn đối đầu với tôi à Trọng Tuấn.."
Chap 20:
Nỗi buồn như dằng xé hắn..nó ko cho hắn đc giải thích..nó ngay từ khi gặp hắn đã như đối đầu vs hắn..như vậy cũng vui và thú vị đấy..nhưng mà..sao nó có thể hôn Tuấn..tên đó hơn hắn điểm nào..hắn ko còn là hắn nữa...nhìn lên trời mắt hắn trầm lại..ko suy nghĩ thêm hắn lấy chiếc áo khoác..rời khỏi văn phòng..
.
Nó hôm nay cảm thấy thật vui vì nó và Tuấn đã đc đi ăn và đi rất nhiều nơi giải trí..Nó cảm thấy Tuấn là 1 người đáng để nó tin cậy,mỗi khi buồn Tuấn sẽ là 1 chỗ dựa vững chắc với nó..Nó bắt đầu cảm thấy mơ hồ cho tình cảm của mình..nó ko biết đối vs Tuấn là tình yêu hay thứ gì khác...?
.
Nhìn ngắm lại tình yêu cũa nó Tuấn rất khác hắn...fải nói hắn phải học Tuấn ở điểm biết chiều con gái,tâm lí và dễ mến..Nghĩ lại thì hắn chưa bao giờ công nhận nó là người yêu..luôn tỏ vẻ là ông chủ vs nó thôi.
-"Tới nơi rồi,cậu tính ngồi như thế mãi à?"
-"Ôi..hi..tớ xin lỗi..hôm nay rất vui đó cám ơn cậu nhiều lắm!!"
-"Vậy tặng tớ 1 cái hôn đền đáp đi"-nói xong Tuấn chìa má ra,nhìn rất giống con nít..nó cảm thấy Tuấn thật đáng yêu.
-"Èo..thôi xấu wá à.."-Nó cười lấy tay đẩy nhẹ đầu Tuấn..vui thật..
-"Trông 2 người nói chuyện đến ko để ý kẻ thứ 3 này nhỉ?"
-Nó đứng lặng..nó ko ngoảnh mặt lại..nó biết là hắn đang ở sau lưng nó..thật sự nó mong rằng hắn đừng xuất hiện bây giờ..hắn luôn reo những điều tồi tệ đến vs nó..
-"Sao thế!ko ai vui khi có sự xuất hiện cũa tôi ư?"-hắn nhìn nó..mắt hắn nhanh nhẹn nhìn ngay về Tuấn..sự đắc ý cũa Tuấn khiến hắn muôn điên lên..nếu muốn chơi xỏ ai..ko cần hành động mà fải dùng trí..đó là con người hắn..
-"Sao anh đến đây..nếu về việc làm thì mai tôi sẽ đến công ty..anh đừng lo!"-Nó ko thèm nhì hắn 1 lần..1 tay nó ôm bả vai..mặt nó way sang chổ khác..
-"Việc đi làm tôi biết cô nhất định sẽ đồng ý thôi...bản tính cô..đâu thể đứng nhìn mọi người xung wanh bị tổn thương vì mình.."-Lời nói như nhấn mạnh từng chữ,nó muốn tát hắn lắm.. 1 tên đáng ghét...hắn ko hề ngừng kiêu ngạo đc sao?
-Tuấn nhìn hắn...2 người như đấu trí = giao cảm vậy..nhìn nhau mãi mà ko hề chớp.Nó thừa biết hắn ko ưa gì Tuấn..Nó lên tiếng,nó muốn 2 người ngừng chiến..:"Cậu có thể về rồi Tuấn à,cũng muộn rồi.."
-"Tại sao tớ lại có thể để cậu ở lại cùng tên kia chứ"-Tuấn nhìn nó rồi way sang nhìn hắn,Tuấn cười nhẹ..
-"Cậu nói như tôi là 1 tên xấu ko xứng đáng ở bên cạnh cô ấy vậy?"
-"Tôi nghĩ vậy đấy"
-"À..! thế nếu tôi là người xấu thì tôi sẽ ko rãnh để đôi co vs cậu như thế này đâu?"-hắn cười đểu rồi wàng tay vào eo nó..
-"Anh...sao...buông tôi ra."-Nó bất ngờ trước hành động kì wái cũa hắn..
-"Nhưng dù sao tôi cũng cám ơn cậu..đã gợi ý 1 thú vui mới cũa tôi..làm người xấu cũng tốt đấy.."-hắn bồng nó lên..bước vào cổng nhà..ba mẹ nó sao lại mời hắn vào nhà chứ..nó giãy nãy nhìn về phía Tuấn..nó thấy Tuấn đứng nhìn rồi cười như nụ cười ngày ấy...ánh mắt tuy xa xăm nhưng như tố cáo con người thật của cậu ấy..Nó cảm thấy bàng hoàng..nhưng ko đâu Tuấn ko phải như vậy..nó tin Tuấn..
Hắn bế nó vào nhà..ba mẹ nó ánh mắt sững sờ nhìn nóa..và người bế nóa..
-"Ơ chuyện này là sao đây?"-Ba nó lên tiếng phá tan bầu ko khí im lìm
-"Ko có gì đâu ạ..tại...tại tụi con đang đùa..."-bệnh cà lâm xuất hiện rồi..
-Hắn im lặng đứng nhìn..nói đúng hơn là wan sát nó..tuy ngoại hình vóc dáng đã thay đổi..tính cách có đa phần ko giống trước..nhưng đa phần nó ko thay đổi nhiều như nó nghĩ..hắn mĩm cười rồi way sang nhìn ba nóa nói:
-"Dù sao cháu cũng có lỗi vì đã đùa hơi wá"
-"..Ko ..ko giám đốc..vs con tôi trước sau cũng là người wen..wá khích cũng ko đến nổi nào.."
..
Hắn đc ba mẹ nó mời ở lại dùng cơm tối...tất nhiên là nó ko thể từ chối bữa cơm đó..trong lúc ăn nó nhìn hắn vs ánh mắt hình viên đạn..nó thật sự bí lối..ko biết sao hắn xuất hiện ở nhà nó..rồi ba mẹ nó nữa lại còn bên hắn...đã ko muốn gặp..mà cứ phải gặp..
.
Nó cảm thấy bực bội và mệt mõi..nhưng nó ko thể làm gì hơn..Đến tối ba nó và hắn như cha con vậy..họ nói về chuyện thị trường rồi way sang chứng khoáng..nó hơi bất ngờ vì hắn nói chuyện vs ba nó rất ăn ý..nó thiết nghĩ ba nó là người rất cân nhắc trong việc làm ăn..vậy mà hắn...nó ko nên xem thường thực lực hắn đc nữa rồi...
.
Nó đc ngồi cùng góp chuyện nhưng nó là người muốn chen chân vào cuộc nói chuyện của ba mẹ nó và hắn hơi bị khó..hắn lấy lòng ba mẹ nó dễ wá..nó nhớ ba mẹ nó đâu có dễ giải như vậy...sock hết vụ này tới vụ kia..nó đành bất lực..
.
Cuối buổi tối...nó có nhiệm vụ cao cả đc ba mẹ nó giao cho là tiễn khách về..
-"Anh hay thật...lay động đc những người khó tính như ba mẹ tôi anh tài đấy.."-Nó cười nhạt nhìn hắn..môi thì méo xệ
-"Tôi hay ko bằng cô đâu.."-Hắn cũng chẳng nhường để lại ánh mắt khiếm nhã dành cho nó..
-Như 1 phản xạ tự nhiên..cây ngay thì ko sợ chết đứng nó đớp trả 1 cách bạo miệng.. khơi gợi lại tội lỗi cũa hắn:-"Vậy còn anh...coi tôi là món đồ chơi...ko có tôi anh cũng dễ ..dàng...dắc người phụ nữ khác về...anh còn hơn cả 1 tên sở khanh.."-Nó đã như muốn khóc lên từng tiếng nất nhỏ xuất hiện..nó bỏ chay vào nhà..wá nhanh hắn ko thể tóm nó vào trong lòng..hắn đứng nhìn nó...
...
Đây là ngày đầu tiên mình đi làm...mình phải tạo ấn tượng tốt vs mọi người...mày làm đc mà..làm đc mà...nó từ từ bước chậm từng bước 1..gương mặt nó như 1 ngôi sao tỏa sáng..ánh nhìn như có nét thu hút tất cả mọi người...1 ngôi sao sẽ biết tự tỏa sáng khi nào...bây giờ nó đã làm đc rồi..Trong bộ cánh công sở..lối make up hoàn hảo..nó nhanh chóng lấy đc tình cảm cũa mọi người..sự tự tin bản lĩnh thể hiện trên từng bước đi cử chỉ phong cách cũa nó..
.
Theo quy định nó sẽ phải chào sếp cũa nó...nó cảm thấy ko hứng thú..nhớ lại đêm wa..nó ko muốn gặp hắn..ko biết sao nó lại nói vậy..nó wá ngốc..nhưng dù muốn né cũng ko đc đã là thư kí thì...ko gặp ko đc..
.
Rót 1 tách càfê..nó hít 1 hơi rồi bước vào..dù gì nó cũng phải đóng giả là 1 con người mới..ko bị tình cảm chi phối nữa...mái tóc nó thả xuống từng lọn 1, mắt to tròn trong bộ váy công sỡ..nó vừa ra dáng cũa 1 đứa con gái thanh lịch...nhưng lại có nét nghiêm chỉnh cũa người chửng chạc...hắn way băng ghế lại nhìn nó..chéo 2 chân lại..hắn nhìn nó hồi lâu..nó như muốn ngạt thở bởi ánh nhìn cũa hắn..nhưng vẫn phải giử vững tư thế này...
...
-'Vậy tôi...xin phép ra bắt đầu công việc cũa mình.."
-"Đứng lại đó.."
- Hắn nói xong ..hắn bước lại gần nó..ép sát nó vào tường..hắn khiến nó kinh hãi...ánh mắt hắn...nhìn sâu vào mắt nó...nếu cứ mãi như vậy...nó sẽ ko thể diễn tốt đc vỏ bọc cũa nó đc nữa...
"Dù em có thay đổi cỡ nào...em vẫn mãi chỉ là em thôi...
Chap 21:
"Anh đang nói cái gì vậy..tôi..tôi ko hiểu?"-Nó quay mặt đi như né đi ánh nhìn cũa hắn..hắn tinh wá..
"Hừm!"-Hắn nhìn nó rồi từ từ lùi lại..nó như bị ngạt thở vậy..hắn wả vẫn rất đáng sợ..Ánh mắt như nhìn thấu con người nó..Tuy nó biết , ko phải là lần đầu nhưng vẫn có cái gì đó trong hắn..khiến nó cảm thấy là người bị trị..
"Nếu vẫn cứ bướng như vậy thì sẽ chỉ có mình cô bất lợi thôi.."-Hắn nhìn vào ô kính hai tay bắt chéo lại..
"Cuộc chơi chưa dừng lại..vậy sao anh biết tôi là người bị thiệt thòi chứ..!!"-Nó fải lấy lại bình tĩnh..nó ko nên chỉ biết hoảng loạn lúc này..
" Được thôi..Vậy là cô muốn chơi tới cùng đúng ko?"-Hắn lườm nó,hắn đi ngang wa nó, hắn nâng cằm nó lên , nhẹ nhàng nhìn nó..hắn thấy đc..1 con bé ngốc..đang cố lật đổ chủ mình..biết là ko đc nhưng vẫn cứ làm..
"Đúng..vậy tôi xin phép ra ngoài để làm công việc cũa mình đc chưa ạ..thưa tổng giám đốc"-Lời nói như trêu người..tay kia nó đẩy tay hắn ra..Nó bước đi ra ngoài..lòng nó ngẫm nghĩ như vậy có thể nói là tạm đạt..đóng căn phòng..nó ko hết khỏi chóng mặt vì cách hành đông khi nảy cũa hắn..vs 1 ánh nhìn thôi hắn như tố giác ra nó vậy..
-Đúng là con nhóc cứng đầu...tại sao mình ko nói thẳng ra vs cô ấy..là mình yêu cô ấy nhỉ..nhưng nếu nói ra thì còn gì thú vị nữa..cứ như thế này lại hay..bây giờ cô ấy sẽ ko thoát khỏi sự trừng phạt cũa mình..tự ý rời bỏ mình..rồi way về..ko lẽ cô ấy là người ông trời sắp đặt cho mình...li kì thật..
..
Thật sự trong lúc này đây nó vô cùng vô cùng hối hận vì bước vào cuộc chơi này..Nó tuy mang thân fận là thư ký cũa giám đốc..nhưng cứ như là 1 nhân viên wè trong công ty..hết đi gặp đối tác..lại làm bản thuyết trình..tất nhiên người ra lệnh là hắn..nó còn fải giải wuyết 1 đống hồ sơ..và file dữ án sắp tới cũa hắn cho công ty nhà đất..
Mọi chuyện làm nó ko còn suy nghĩ để có thế đấu trí vs hắn..hắn wá khôn ngoan ..khi bắt nó phải làm những việc này..giờ đây nó vừa đánh máy vừa ăn..nó ko thể có giờ nghĩ trưa như mọi người..bây giờ nó chỉ muốn đập đầu vào tường chết mất thôi..có ai ngốc như mình ko hả trời!!!!!!!!!!
Buổi tối nó ko còn thời gian để về nhà đc vì nếu về nhà nó tất nhiên sẽ tốn ít chừng 1 tiếng để tắm ăn cơm..thà ở đây tới khi hoàn tất công việc..sáng hôm sau xin nghĩ..đó là ý đồ và mưu lược cũa nó để đối phó vs hắn..
-"Cô đừng tưỡng ngày mai sẽ xin nghĩ đc vs tôi đâu..!"-Tiếng nói khiến nó lạnh cả sống lưng..hắn như ma vậy...lúc ẫn lúc hiện..Mà sao hắn biết mai mình sẽ nghỉ nhỉ? Tên này..càng lúc càng khiến mình sợ..
-"Ai nói vs anh mai tôi sẽ nghỉ làm.."
-"Khuôn mặt cô đã ko tố cáo cô còn gì.."-Hắn bước vào phòng giám đốc...đặt nhẹ trên bàn nó 1 cốc cà fê nóng ..Nó hơi rung động..thật sự là vậy..con gái rất dễ mềm lòng trong hành động nhỏ nhất cũa đàn ông..
Nhin hắn bước vào nó thấy hạnh phúc..1 cảm giác từ lâu rồi..nó ko còn cảm nhận đc nữa..Nhưng mà hành động này là ý gì..cảm giác này có nghĩa là sao..mình và hắn là kẻ thù cũa nhau..kẻ thù..ko fải là..gì cả? Mày fải luôn nghĩ như vậy...Nghĩ ngợi lung tung..nó lại tiếp tục gỏ..rồi viết...Thật ra nó muốn làm để thôi cái ý tưởng..hắn tốt vs nó là vì yêu nó chăng? Trong nó vẫn còn mong chờ ở hắn điều gì đó chăng? Wá nhiều câu hỏi..Nó ko muốn nghĩ và cũng ko màn tiếp tục nghĩ đến...Làm việc thôi , wên hết đi..
..
Nó đã ngủ mất đi lúc nào cũng ko biết..mới ngày đầu làm việc nó đã đc giao cho những dự án tầm cỡ rồi..nên nó phải bị hao nhiêu năng lượng là chuyện thường..Hắn bước ra ngoài định tiếp tục nhìn nó..hắn thật ra đã đứng nhìn nó rất lâu nhưng nó ko hề biết đấy thôi..nhìn nó làm việc thật đáng yêu..Khuôn mặt nó đã lô lên tất cả..đó là điểm hắn yêu thích nhất ở nó..
-"Thật dễ thương"-Hắn hôn nhẹ lên má nó..choàng lên người nó cái áo vest của hắn...Nhìn xung wanh thấy nó đã hoàn tất công việc hẳn hoi..hắn chỉ giúp nó là save lại thôi..Bước đi vs nụ cười trên môi..tình yêu đã trở về bên hắn..hắn ko còn fải đối diện vs những đứa con gái lẵng lơ kia nữa..đối vs hắn tất cả con gái gọp lại cũng ko bằng nó..
..
"Oáp!!!!"-Tiếng ngáp thật kêu bắt đầu cho 1 chuỗi làm việc cực lực tiếp theo cũa nó..
Nó nhìn vào máy tính theo như bản năng nó tự nhận biết tối wa mình vẫn chưa save tập hồ sơ...Khi nhìn lại..rồi nhìn xung wanh nó như chết ngồi..mắt nó căng ra..mặt nó như trắng hoàn toàn..đầu tóc rối bù.., máy tình đã tắt..vậy vậy..ai tắt nó..còn dữ liệu nó chưa lưu..
-"Ôi ko?đừng đừng công sức nguyên 1 đêm cũa mình"-Nước mắt 1 nước măt 2 rơi ra lã chã..mệt wá rồi..tất cả cũng vì do hắn..bắt nó làm việc như điên..vậy mà cuối cùng mọi chuyện lại như vậy..nếu hôm nay ko nộp thì nó sẽ bị đuổi việc mất...nước mắt nó ngừng rơi đi..nó nghĩ đến 2 chữ.."nghĩ việc"..Nụ cười khẽ trên môi nó..vậy ra...tai họa lại biến thành điềm may.. đối vs nó.
Nó hí hửng lấy hết đồ đạc gom lại..rồi tung tăng bước về nhà..miệng nó lẩm bẩm bài hát nó yêu thích.."Anh nghĩ chỉ mình anh là wái chiêu thôi ư?Tôi đây cũng ko vừa đâu...Hahahaha!!!"Nó nói bừa..khuôn mặt tỏ vẻ sung sướng...nếu người đi đường đi ngang wa họ chỉ phán cho nó 1 câu:-"Tội wá!con gái nhà ai nhìn đẹp vậy mà lại bị khùng"- rồi tặng thưởng cho nó 1 cái lắc đầu..1 cái chẹp môi...Nó như muốn độn thổ khi nhìn thấy hậu wả cũa việc vui wá trớn cũa mình..
Từ ở trên công ty..Hắn đứng nhìn nó cũng fải lắc đầu theo...nó nói những gì hắn đều nghe cả..hắn tới sớm ko chỉ để lấy chiếc áo khoác,hắn muốn nhìn ngắm nó thêm chút nữa..nỗi nhớ tràn về khiến hắn ko thể kiềm lại đc..nhìn nó hắn cười..1 nụ cười đã lâu ko còn xuất hiện vs chàng đại gia này rồi!!!
Chap 22:
Ngồi ngâm mình trong bồn tắm..nó cãm thấy dễ chịu và bớt lạnh hơn nhiều..sắp tới Noel rồi mà..Bây giờ nó chỉ muốn tận hưỡng cảm giác hạnh fúc này mà thôi...Mặt nó thì đắp khoai tây sữa...người thì ngâm vào bồn..vs hương liệu ... Nó như thã người ra hẵng..những đốt trên vai nó dần giản ra...
Sự tận hưỡng ko bao giờ ko có hồi kết..nó nhận đc cuộc gọi cũa hắn.
-"Alô"-Nó nhẹ nhàng đáp trả mắt nhắm lại..vì thế nó ko biết ai đang gọi cho nó..nêu mà nó mà biết ai gọi là nó "nhất định" ko bắt máy..
-"Cô biết bây giờ là mấy giờ ko mà ko mau có mặt tại công ty hả?"-Hắn wát nó khiến nó bắng người ngồi dậy..
Miệng nó lắp bắp...trả lời:-"Vâng vâng tôi đến ngay"