Cứ thế, anh ngồi lặng im, xoa xoa đầu cô, dỗ cô vào giấc ngủ, rồi lặng lẽ khép cửa ra về. Anh không biết rằng, khi cánh cửa được khép lại, có một đôi mắt he hé mở ra, ngân ngấn nước.
Ngày mai, mình sẽ quên anh ấy, Tương Cầm tự nhủ. Chỉ ngày mai thôi, mình sẽ hoàn toàn quên anh ấy. Còn hôm nay, cô có thể nghĩ một chút về anh, nhớ một chút về anh và yêu anh một chút.
Chương 9: Rời xa anh
Sáng tỉnh dậy, Nhiên thấy đầu đau nhức. Hình như tối qua cô đã uống khá nhiều rượu. Ai đã đưa cô về nhà nhỉ? Cô lơ mơ nhớ ra hình như Phan Anh và Tương Cầm đã đến quán bar dìu cô về. Cô lấy tay xoa xoa đầu, vẫn còn rất nhức nhối. Bước xuống phòng ăn, cô thấy Tương Cầm đang nấu canh. Nhìn thấy cô, Tương Cầm cười, đẩy bát canh về phía cô:
-Chị Nhiên, ăn canh này đi. Canh giải rượu đấy.
Nhiên nhìn vào mắt Tương Cầm, dường như sưng lên rất nhiều. Chắc tối qua Tương Cầm đã khóc không ít. Thấy ánh mắt Nhiên dò hỏi, Tương Cầm vội lấy tay che mắt.
-À, tối qua em xem phim. Phim buồn quá nên em khóc đấy.
Nhiên thở dài. Cô bé này, bao giờ cũng cố gắng xuất hiện với nụ cười trên môi nhưng thật ra lại rất đau khổ trong lòng.
-Chị này, tối nay em đi gặp mặt đấy. – Tương Cầm ngập ngừng nói với cô.
-Gặp ai cơ? – Nhiên thắc mắc.
-Tức là gặp mặt qua mai mối ấy. Anh chàng này nghe bảo rất đẹp trai, lại có tài. Anh ta là trợ lý của bố em đấy. – Tương Cầm hồ hởi nói, miệng cười tươi.
Nhiên nhìn cô, chẳng biết nói gì. Tự nhiên cảm thấy mình có lỗi với Tương Cầm rất nhiều, mặc dù lỗi đó chẳng phải do cô, cũng không phải do ai cả. Chỉ là vấn đề của trái tim. Nhưng nếu không có cô, chắc chắn Phan Anh đã yêu Tương Cầm. Họ lẽ ra là một cặp đẹp đôi trời sinh.
-Chút nữa chị đi mua sắm với em nhé. Lần đầu tiên gặp mặt, cũng trông phải xinh đẹp một chút chứ. À, em sẽ đi cắt tóc nữa.
Tương Cầm lấy ra một cuốn tạp chí, hồ hởi chỉ cho Nhiên xem các kiểu váy áo cắt trông rất đẹp măt.
Ăn sáng xong, Tương Cầm kéo Nhiên ra khỏi nhà, bắt taxi lên phố. Cũng đã lâu lắm rồi Nhiên không đi mua sắm, không tận hưởng cái thú vui của thời con gái. Đi bên cạnh Tương Cầm, cô thấy mình trẻ ra một vài tuổi. Một cô gái tươi trẻ và đáng yêu như Tương Cầm, ai lại không cảm thấy yêu mến chứ.
Tối hôm ấy, Tương Cầm mặc một chiếc váy hoa xòe trông rất trang nhã. Mái tóc cắt ngắn lịch lãm và trẻ trung. Cô cầm một cái túi xách hiệu LV, tự tin bước vào chiếc xe màu bạc bố cô đưa đến. Trước khi đi, còn dặn Nhiên:
-Chị ngủ sớm đi. Đừng đợi em. Mà nếu không ngủ được thì gọi cho Phan Anh, bảo anh ấy tới đón chị đi chơi nhé. Anh ấy mà nghe chị gọi thì dù bận mấy cũng sẽ tới liền. – Tương Cầm nháy mắt nhìn Nhiên.
Nhiên bỗng thấy thương Tương Cầm quá. Lại càng tự trách mình.
Tương Cầm đi rồi, Nhiên ở một mình trong căn nhà không rộng mà sao lại có cảm giác thênh thang và cô đơn đến thế. Cô nhớ tới lời Tương Cầm, bấm số điện thoại gọi Phan Anh. Anh đang đi ở công ty, làm thêm giờ. Anh bảo sẽ đến trong vòng mười lăm phút.
Phan Anh chở cô đi vòng vèo, rồi không biết đi đâu, anh rẽ xe vào La Petite Note. Quán vắng yên tĩnh đến lạ thường. Chỉ có tiếng piano reo rắc vào hồn người những cung bậc tình cảm.
-Hôm nay Tương Cầm đi xem mắt đấy. – Nhiên vờ như tình cờ nhắc đến, thăm dò phản ứng của Phan Anh. Cô thấy ánh mắt anh có một chút ngỡ ngàng, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản.
-Thế à? Thế cũng tốt.
Phan Anh cố giữ vẻ điềm tĩnh, tự lừa mị bản thân rằng anh không quan tâm đến Tương Cầm, nhưng rõ ràng, cảm giác này… chính là ghen. Mà anh ghen với ai chứ? Ghen với một người thậm chí mình chưa gặp mặt.
Buổi tối trôi qua nhàn nhạt. Mỗi người mãi rong ruổi theo một ý nghĩ riêng. Bao giờ cũng vậy, giữa anh và Nhiên luôn tồn tại một sự im lặng. Đó không phải là sự im lặng giữa hai người yêu nhau, mà là một khoảng cách vô hình ngăn cách giữa hai người.
-An có gọi cho cậu không? – Phan Anh hỏi.
-Không.
-Thế còn cậu?
Nhiên cười. Nụ cười phảng phất xót xa, đau đớn. Cô đã không gọi cho anh, bởi vì cô cảm thấy hiện tại giữa hai người không thể có cái kết có hậu. Anh bây giờ đã là anh trai cô.
-Nhiên này – Phan Anh nhìn cô. – Cậu và An thực ra đâu phải là anh em cùng huyết thống. Luật pháp vẫn cho phép hai người yêu nhau và lấy nhau. – Không hiểu tự bao giờ, anh đã chấp nhận sự thật rằng Nhiên không thể yêu anh. Có lẽ chính vì Tương Cầm đã thổi một làn gió mát vào hồn anh. Đôi lúc, anh nghĩ, nếu như tình cảm của anh đối với Nhiên là tình yêu, vậy thì hình ảnh của Tương Cầm giữa những cơn mơ là gì? Lẽ nào một thứ tình cảm na ná tình yêu, hay là sự thương hại?
Nhiên im lặng, không nói gì. Bởi cô chẳng biết nói gì. Điều đó, cô cũng đã từng nghĩ đến, nhưng mà, thật sự cô cảm thấy rất kì quái nếu như cô và An yêu nhau, lấy nhau rồi sinh con. Con của cô sẽ gọi mẹ cô và bố An bằng gì? Hơn nữa, dù sao anh cũng đã quyết định ra đi, nghĩa là không còn muốn gặp lại cô.
-Thôi đừng nói đến chuyện đó nữa. – Nhiên ngẩng mặt lên. – Nói về cậu và Tương Cầm đi.
-Tớ và Tương Cầm thì có chuyện gì để nói. – Phan Anh ngạc nhiên hỏi.
-Cậu có thể dối người khác, nhưng không thể dối chính bản thân mình. – Nhiên vừa nói vừa đổ một ít trà nóng vào ấm trà, tráng sơ qua một vài lớp nước rồi chậm rãi đổ vào tách trà. Thưởng thức trà cũng là một thú vui tao nhã.
Phan Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, tự hỏi không biết giờ này Tương Cầm đang đi với ai. Không biết tự bao giờ hình ảnh Tương Cầm đã len lỏi vào trái tim anh, cho dù anh luôn phủ nhận rằng chỉ có Nhiên là tình yêu duy nhất của mình. Nhưng rõ ràng là anh đang nghĩ đến Tương Cầm. Thật lạ. Ngày xưa, khi Tương Cầm biến mất khỏi cuộc đời anh, anh cũng không khó chịu đến mức như bây giờ. Vậy mà khi nghe Tương Cầm đi gặp mặt một người nào đó mà không phải là anh, anh thấy bực bội. Chẳng lẽ tình cảm của anh đối với Tương Cầm đã lớn lên rất nhiều rồi.
Đưa Nhiên quanh cô một vòng giữa những con phố dài, Phan Anh dừng lại trước cửa nhà Nhiên. Cô vẫy tay chào tạm biệt anh, đang định bước vào nhà thì Phan Anh gọi giật lại:
-Cậu không mời tớ vào nhà à?
Trong thoáng chốc, Nhiên ngạc nhiên, rồi từ từ gật đầu, môi nở một nụ cười đầy ẩn ý. Anh chàng này chắc đang rất nóng lòng muốn biết về cuộc hẹn của Tương Cầm. Ai bảo Phan Anh không quan tâm đến Tương Cầm chứ? Nhiên định vào bếp pha một ly café cho Phan Anh nhưng anh giành lấy công việc đó, đẩy cô ra phòng khách ngồi. Anh bảo rằng café anh pha chắc chắn ngon hơn cô làm. Nhiên vừa bước ra ngoài thì đúng lúc Tương Cầm tra chìa khóa, bước vào với gương mặt tươi rạng rỡ.
-Nhiên, anh ấy thật tuyệt. Gương mặt tuấn tú, dáng người cao ráo, lại nói chuyện rất có duyên. Em thích anh ấy rồi.
Nhiên không ngờ đến tình huống này xảy ra. Cô thở dài, cũng tốt, biết đâu ghen cũng là một gia vị giúp cho Phan Anh nhận rõ tình cảm của mình. Trong bếp, Phan Anh nghe rõ từng lời của Tương Cầm. Bàn tay anh run lên vì giận dữ. Một sự bực tức vô cớ không hiểu vì đâu. Phan Anh tự nhiên thấy café đắng nghét. Anh vô thức đổ ly café xuống bồn rửa chén. Anh từ từ bước ra, bắt gặp ánh mắt ngỡ ngàng của Tương Cầm. Cô nhanh chóng lấy lại ánh mắt bình thản, nhìn anh cười đầy ngụ ý:
-Anh khóa trên, anh mới đến chơi à? – Lâu lắm rồi Tương Cầm mới gọi anh bằng “anh khóa trên”. – Hôm nay hai người đã đi chơi những đâu? Vui không?
Nhiên chưa kịp mở miệng thì Phan Anh đã đáp thay cô:
-Vui. Rất vui. Cảm ơn em đã hỏi thăm.
Giọng anh có phần bực bội. Anh quay qua Nhiên, nhỏ nhẹ:
-Tớ về đây.
Nhiên gật đầu. Anh cố gắng mỉm cười chào Tương Cầm rồi bước nhanh ra khỏi cửa. Tương Cầm đứng ngây người ra, hỏi Nhiên:
-Chị lại làm gì để anh ấy bực mình à?
Bắt gặp nụ cười mỉm đầy ẩn ý của Nhiên, Tương Cầm lẩm bẩm “ Lạ thật. Hôm nay anh ta sao vậy?”, nhưng rồi cô không suy nghĩ nữa, nhanh chóng ngồi xuống ghế cạnh Nhiên, huyên thuyên kể về buổi tối hôm nay:
-Anh ấy có nhiều sở thích rất giống em đấy. Anh ấy thích đọc truyện Sherlock Homes giống em, thích hoa lan giống em này...
Nhiên thầm than khổ. Hai con người này, tại sao lại chẳng có duyên với nhau chút nào vậy?
Ngoài trời, Phan Anh chạy xe dạo vòng vòng quanh phố phường, cảm thấy trong lòng bực bội, khó chịu, nhất là khi nhìn thấy vẻ mặt tươi vui hớn hở của Tương Cầm. Anh chợt nhớ đến những kỉ niệm từng có giữa hai người. Anh nhớ đến ngày anh nói chia tay, Tương Cầm không khóc, chỉ im lặng một lúc lâu rồi nói:
-Em đồng ý.
Lúc ấy, anh có một chút hụt hẫng, nhưng rồi lại nghĩ, có lẽ do cô ấy chưa yêu mình sâu đậm. Thế cũng tốt, tốt hơn là cô ấy đã nặng lòng, như tình cảm của anh đối với Nhiên. Anh bước vội ra khỏi quán, trốn chạy sự hèn nhát của mình, rồi cứ thế lang thang trong đêm cũng như đêm nay. Ngày hôm sau, rồi hôm sau nữa, anh không hề nhìn thấy Tương Cầm mặc dù đã cố tình đi ngang qua lớp cô. Một tháng sau, quá nôn nóng, anh hỏi một sinh viên khóa cô và được biết cô đã chuyển trường, còn chuyển sang trường nào thì không ai biết. Kể từ đó, anh không hề nhận được bất kì tin tức gì từ cô cho đến tận năm năm sau. Nhiều lúc, thức dậy sau cơn mơ, anh như cảm thấy nụ cười thánh thiện của cô vẫn đang ở quanh đây, rồi lại giật mình xua đi những ám ảnh về cô. Có lẽ, anh đã thích cô từ ngày đó nhưng lại cố tình phủ nhận, chỉ bởi vì trong mối quan hệ này, anh luôn là người nhận nên không nhìn thấy được cảm giác thật sự của chính mình.
Phố lên đèn nhộn nhịp, vậy mà sao anh cô độc đến vậy?
Chương 10: Lấy anh nhé
Những cuộc gặp gỡ giữa Tương Cầm và anh chàng trợ lý tên Quân ngày càng dày. Anh chàng cũng tỏ ra săn đón Tương Cầm. Cũng phải thôi, đứng trước một cô gái đẹp, đáng yêu như Tương Cầm, có chàng trai độc thân nào lại không rung động. Phan Anh thường xuyên qua nhà Nhiên hơn, đôi khi chỉ vu vơ nói chuyện vài câu, chờ đến lúc nghe tiếng xe máy ngoài cổng của anh chàng trợ lý thì Phan Anh vội vàng đi về. Tất cả không lọt qua khỏi ánh mắt của Nhiên.
Dạo này Nhiên đã bắt đầu đi làm trở lại. Công việc cũng khá ổn, phù hợp với chuyên môn của cô. Cô làm về mảng nghiên cứu thị trường. Chỉ là, giữa những bộn bề công việc, luôn có một khoảng trống nào đấy khiến cô không thể không nghĩ đến An. Cô tự hỏi không biết giờ này An đang làm gì, đang đi với ai, đã có bạn gái mới hay chưa. Thỉnh thoảng, đến thăm mẹ và bố dượng, cả hai người đều tránh nói về An trước mặt Nhiên. Mẹ có vẻ rất hạnh phúc, gương mặt hồng hào, ánh mắt biết cười. Mẹ cũng sắp xếp nhiều cuộc xem mắt cho Nhiên, nhưng cô nhất quyết không đi gặp mặt. Cô bảo mẹ “Kết hôn là duyên nợ.”
Tối hôm nay, vừa về tới nhà, Nhiên thấy trong nhà tối om. Cô nhìn lại đồng hồ, thấy đã hơn mười giờ rồi. Giờ này mà Tương Cầm vẫn đang ở ngoài đường kia à? Cô một tay cởi giày, một tay với lấy công tắc điện. Đèn vừa bật sáng, có một bóng người làm cô giật mình, nhìn kĩ hóa ra là Tương Cầm. Tương Cầm đang ngồi thu mình trên chiếc ghế salon, ánh mắt vô hồn. Nhiên chạy vội đến chỗ Tương Cầm, lay lay cô:
-Chuyện gì vậy, Tương Cầm? – Cô lo lắng hỏi.
Tương Cầm ngẩng mặt lên nhìn cô. Hai hàng nước mắt đầm đìa.
-Trợ lý Quân cầu hôn em.
Ra là vậy. Nhiên thở dài, lại thầm trách Phan Anh đang dần để vuột mất hạnh phúc mà không biết.
-Thế em quyết định thế nào?
Tương Cầm khóc to hơn:
-Em đồng ý rồi. Nhưng… Em không yêu anh ấy, làm thế nào lại có thể lấy anh ấy?
Tương Cầm ôm chặt Nhiên, nước mắt ướt đẫm áo Nhiên. Cô không biết phải nói gì với Tương Cầm, cứ để mặc Tương Cầm khóc như vậy cho đến lúc mệt lả đi. Tương Cầm ngồi thẳng dậy, vội vàng lấy tay quệt nước mắt rồi cố gắng mỉm cười:
-Em quyết định rồi. Đây sẽ là lần cuối cùng em khóc vì Phan Anh.
Bất giác Nhiên ước gì mình có thể khóc như Tương Cầm. Cô cũng đau lắm, nhưng tại sao mắt lại cứ ráo hoảnh?
Mấy ngày sau, Tương Cầm kéo Nhiên đi sắm đồ cưới. Tương Cầm vốn dĩ đã xinh đẹp, mặc áo cưới lại càng xinh đẹp hơn. Trông cô giống như tiên nữ trong những câu chuyện cổ tích. Trong lúc chờ Tương Cầm thử đồ cưới, Nhiên gọi điện cho Phan Anh:
-Cậu biết Tương Cầm sắp kết hôn rồi chứ?
Không nghe Phan Anh nói gì, Nhiên nhắc lại một lần nữa. Cô nghe giọng Phan Anh “uh” có chút gượng gạo. Bất giác, cô thở dài. Phan Anh thật ngốc, sao lại để một thiên thần như vậy vuột khỏi tay mình. Cô tắt máy, bảo sẽ gọi lại sau. Có lẽ cậu ấy cần yên tĩnh một mình để suy nghĩ về tất cả.
Những ngày sắp đến đám cưới, Tương Cầm bận rộn hơn, nhưng dường như ánh mắt cô cứ buồn xa xăm. Trợ lý Quân cho rằng cô gái sắp về nhà chồng thường có cảm xúc giống vậy nên anh cũng không để ý nhiều. Gương mặt anh có một vẻ rất mãn nguyện, hạnh phúc. Ở bên Tương Cầm, lúc nào anh cũng cảm thấy vui vẻ.
Đêm trước đám cưới, Tương Cầm cùng trợ lý Quân mời Nhiên và Phan Anh ăn tối, gọi là chia tay những ngày độc thân. Miễn cưỡng, Phan Anh cũng đến nhưng tâm trạng không thoải mái cho lắm. Quân cứ đinh ninh rằng Phan Anh là bạn trai của Nhiên:
-Hai người định lúc nào kết hôn? – Anh hỏi.
Nhiên sững người trong giây lát, rồi cười trừ cho qua chuyện. Cô nhìn qua Phan Anh, không thấy anh nói gì, chẳng đồng tình cũng không phản đối. Tương Cầm vội khuấy khuấy nồi lẩu, che giấu tâm trạng ngổn ngang trong lòng. Nhiên cảm thấy cuộc gặp mặt thật nhạt nhẽo. Ba người ba tâm trạng, chỉ có trợ lý Quân vẫn không hiểu những câu chuyện mập mờ đằng sau nên rất thoải mái ăn uống.
Kết thúc buổi ăn tối khi quán đã gần hết khách.
-Để tôi đưa mọi người về. Xe của tôi đang đậu ngoài kia – Trợ lý Quân mỉm cười, một tay nắm lấy tay Tương Cầm.
-Không cần đâu. Em muốn được đi dạo với Nhiên một chút. Đằng nào từ ngày mai, em cũng không được ở cùng với chị ấy rồi. – Tương Cầm rút tay ra khỏi tay Quân.
-Thế cũng được. Vậy anh đi trước nhé. – Ánh mắt Quân dường như phảng phất một nỗi buồn, nhưng rất nhanh lấy lại được vẻ bình tĩnh. Anh cúi xuống hôn lên trán Tương Cầm, rồi bước về phía chiếc xe BMW màu đen sang trọng.
Chỉ còn lại ba người đi bộ dọc con phố. Cảm thấy mình là người thừa, Nhiên lấy lí do phải tạt qua siêu thị, cô sẽ bắt taxi về sau. Níu kéo Nhiên không được, Tương Cầm đành đi về cùng với Phan Anh, trong lòng có chút bối rối. Cô cũng mất đi vẻ líu lo hằng ngày, cứ chăm chú nhìn con đường trước mặt. Gió lạnh thoảng qua làm người cô run lên. Cô chỉ mặc phong phanh một chiếc áo mỏng, mà gió về đêm thì lạnh quá. Phan Anh liền cởi áo veston, dịu dàng quàng qua vai cô, rồi cứ lặng lẽ đi như thế cho đến lúc về tới tận nhà. Tương Cầm nhìn Phan Anh, mấp máy môi định nói điều gì đó, nhưng rồi cô thở dài, ra dấu chúc ngủ ngon, rồi tra khóa vào ổ.
-Tương Cầm.
Tiếng Phan Anh vang lên đằng sau lưng cô. Trái tim Tương Cầm như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Không được, cô tự nhủ, ngày mai là đám cưới mình rồi. Đừng để anh ấy làm xáo trộn mình nữa. Tương Cầm cố gắng bình tĩnh, tra nốt chìa khóa vào, nhưng không hiểu sao không mở được cánh cổng. Tay cô run lên, không phải vì gió lạnh. Cô đột ngột cảm thấy một hơi ấm bao quanh mình. Tay Phan Anh quàng qua người cô, ấm áp và mạnh mẽ. Nước mắt cô chảy dài xuống từ khóe mắt.