Cúp máy nó tháo bồn nước rữa sạch mặt...wấn khăn,nó vội chay vào phòng kiếm bộ wần áo rồi thay đi..vừa chải đầu nó wên trang điểm...chỉ kịp phớt lên môi son dưỡng rồi chạy như phim ... bây giờ nó chỉ có thể kiu taxi thôi...có lí do cả...mục đích là nó định ghi đơn xin thôi việc..
Tay ngoáy viết..miệng nó cười toe toét..sung sướng..ko gì tả..Ông tài xế nhìn nó..rồi cũng lắc đầu...bây giờ nó chả để ý gì cả..miễn thoát khỏi tầm kiểm soát cũa hắn là đc rồi..
Bước vào công ty..hôm nay nó ko tỏa sáng...nhưng lại rất hồn nhiên..1 nét đẹp thật khi ko trang điểm...gương mặt ko trang điểm khiến nó trong như 1 đứa con gái mới 18 hơn là 20..lớp bọc đã ko còn..dù sao nó nghĩ cũng chẳng cần chỉ cần nó nộp đơn này là tạm biệt hắn rồi..
Bước vào giang phòng..nó nhìn hắn đang ký tên từng sắp hồ sơ..nhìn hắn đến ngẩn người..nó như khựng lại..hắn vẫn vậy..ko biết...đã có bao nhiêu cô chết vì hắn.....tên độc tài..kiêu ngạo..nhưng mình ko trách hắn..wá khứ hắn ko như mình..ko như bao người khác..
-"Cô đến rồi à.!còn đứng ở đấy làm gì.?"-Hắn vẫn ký ..nhưng miệng vẫn nói.
-"Tôi...tôi..xin lỗi vì sự đường đột này...nhưng..."-Nó chìa ra đơn xin thôi việc.
Hắn nhìn tờ đơn..miệng hắn cười hiễm..cầm tờ đơn hắn dễ dàng xé 1 cách thẳng tay..
Nó như bị khóa họng...nhìn hắn..
-"Cô biết tôi bận rất nhiều việc mà..vậy hãy nêu lí do tại sao cô muốn nghĩ đi?"-Hắn khoanh tay lại nhìn nó...ánh mắt lạnh như băng nhìn nó..khiến nó hơi rối.
-"Vậy thì...tôi sẽ nói...tôi đã ko hoàn thành nhiệm vụ đề án của giám đốc giao cho.."-Nó cúi gầm mặt xuống như con cún con..
-"Vậy à..tôi thì thấy ngược lại đấy chứ..mà còn rất tốt nữa cơ"-hắn nhìn nó cười nhạt,rồi đưa ra USB lưu hết tất cả các dự án cũa nó...
-"Ơ...sao lại như thế!"-Mặt nó đơ ra.Mắt nó tròn lên nhìn vào tay hắn..
-"Vậy là hết lí do nghĩ việc rồi đúng ko?"
-"Ơ..vâng"
-"Vậy cô hãy ra ngoài chuẩn bị đi,chúng ta sẽ đi xem công trình nhà cao ốc tôi mới đầu tư ĐPN"
-"Vâng"-Mặt nó ủ dột ra..rồi bước ra khỏi cữa phòng..
Nhìn nó từ phía sau..hắn như muốn có 1 tràn cười..nhưng như vậy sẽ có người tức mà chết..
...
"Lát nữa cô phải theo sát tôi đấy...vì cô cần fải ghi lại những điều cần thiết.Nghe rõ chứ?"
"Tôi biết công việc cũa mình mà"-Nó nhấn mạnh..rồi way sang nhìn 2 bên đường..đúng là đất thổ cư..nếu xây nhà ở đây sẽ rất có giá..hắn rất thông minh và biết đầu tư đúng chổ..
Vì đường xa...nó đã ngủ thiếp đi lúc nào..nó tựa vào vai hắn...hắn vẫn ngồi yên..nhìn nó..hắn thấy lúc nó ngủ là hiền nhất..đáng yêu nhất.
Hắn tình nguyện sẽ là bờ vai suốt đời cho nó làm điểm tựa.."Hãy tựa vào vai tôi mãi như vậy.."-Lời nói buộc miệng từ hắn...tình yêu nhỏ nhoi..mọi điều đến vs nó và hắn như 1 giấc mơ...dù gì..bây giờ nó đã bên hắn...như vậy đã đủ rồi..
"Tới nơi rồi thưa cậu"-Chiếc xe chạy từ từ rồi 1 người nhân viên đi theo chạy ra mở cữa cho hắn..nó thì lùng bùng lổ tai..nào là tiếng đá đập..rồi tới tiếng máy móc..inh tai..thức dậy..2 tay nó vuốt mắt..nhìn mọi thứ nó cảm thấy bụi là thứ nhất thứ 2 là trời rất là lạnh..
Lập bập ôm 2 bờ vai..răng nó nghiến lại từng chút một..Thà cho nó 1 đống hồ sơ chứ bắt nó ra đây..nó ko chịu nỗi..bây giờ nó mới nhớ tới cái nhà tắm thân thương cũa nó...Bước từng bước chậm rãi..nó nhìn hắn...mắt nó như muốn mờ vì những mùi khói..mờ...
"Sao thế?"-Hắn nhìn nó lo lắng hỏi.
"Ko sao chỉ là hơi lạnh chút thôi"-Mặt nó xanh đi..miệng run run
"Thôi đừng có giả bộ"-Hắn nhất bỗng nó lên,gương mặt hắn lo lắng trông thấy..nhìn nó hắn biết nó ko chịu nổi..hắn trách hắn vì bản tính mà hại nó..
Hắn nhẹ nhàng đặt nó xuống 1 bãi đất để gổ..tay kia cởi áo khoác choàng lên người nóa..
-"Tôi ko sao đâu..anh giữ lấy đi..trời lạnh đấy..hách xì...."
-"Tôi ko sao đâu..ngồi yên ở đây..tôi sẽ giải wuyết mọi chuyện ở đây"-Nói xong hắn đứng lên tới chổ thi công
Nóa nhìn hắn..2 tay đan vào nhau..nhìn hắn lịch lãm wa..nóa yêu hắn..vì hắn wả thật ko lầm..ko biết hắn vẫn có tình cãm vs nó ko nhỉ..sau những điều hắn làm cho nó..nó cãm thấy bớt đi cái giận ..cái hận hắn...Nhìn hắn nó cười tươi...khoảnh khắc như vùi dập nó và hắn..ước gì thời gian ngừng lại...
....
Mọi chuyện đều ổn thỏa cho đến khi..nó bất giác thấy 1 đống hàng đc đưa lên tầng 2 đang bị đứt dây dần..và điểm rơi ko ai khác chính là vị trí cũa hắn đang đứng...Nó ko còn tâm trí để nói gì nữa..tim nó như thoi thóp nó...nó chạy thật nhanh..chạy đến người mình yêu..chạy để cứu hắn...nó xô hắn ra khỏi...miệng la toán lên..theo đó là những người công nhân ở trên cao gọi với xuống..
"CẨN THẬN"
Chap 23:
Nó ôm hắn thật chặc...sự hoãng sợ khi nó nghĩ hắn ko còn trên cõi đời..sợ lắm..1 cảm giác đau thể xác cũng ko bằng...tim nó như muốn ngừng đập...
Nó từ từ mở mắt ra..hắn đây rồi .. vậy là nó đã kịp cứu hắn..nó nhẹ nhõm thở phào...nhìn hắn..nó ko còn gì vui hơn..lo lắng tan biến dần..1 cảm giác lạ..nhưng nó đủ hiểu..điều đó là gì..
-"Em ko sao chứ..sao lại ra đây..biết là nguy hiễm lắm ko?Trời ạ!"-Hắn la toáng lên..nó đã cứu hắn mà..vậy sao hắn ko có 1 lời cảm ơn..thay vì wát mắng nó..Nó cảm thấy bực bội..
-"Tôi ko sao...nhưng anh vừa wát mắng ân nhân cũa anh đó?"-Nó bịu môi nói lại lời hắn..
Hắn dừng lại ..rồi nhìn nó..1 ánh mắt dịu dàng..hắn trầm giọng hỏi nó...:"Đứng lên đc ko?"
Nó vì wá lo cho hắn ko để ý đến vết thương cũa mình..vì chay wá nhanh cộng thêm mang giày cao gót...khi xô hắn..nó đã bị trật chân...:"Tôi nghĩ là ổn"-Nó loay hoay đứng dậy..rồi la thét lên..chân nó bầm tím...
Ko còn gì để nói hắn lao nhanh tới đỡ nó..hắn bồng nó lên xe..Hắn dìu nó xuống nhẹ nhàng..nhìn chân nó hắn hơi xót...
"Vậy mà cô nói ko sao đây ư?"
"Tôi cũng ko để ý nữa?"
"Ngồi yên đừng nhúc nhích!"-Hắn ra lệnh cho nó..nhưng ko hiểu sao nó lại rất nghe lời..
"Ơ..anh định làm gì thế..?"
"Này...Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!"
Nó như muốn khóc...hắn nắn chân lại cho nó nếu ko làm như vậy thì nó sẽ trở thành người bị dị tật...Biết là thế nhưng dù sao hắn cũng nên nói cho nó biết để nó chuẩn bị tinh thần chứ...
"..."-Nó mím môi lại ôm chân..
" Vậy là coi như chúng ta huề?"-Hắn nhìn nó miệng cười nhạt
"Huề...anh nói vậy mà nghe đc hả?Nếu ko vì anh tôi đâu bị như vậy chứ..?"
"Vậy à!"
Hắn bước đi ... để lại nó nhìn đằng sau..nó ko biết đâu là con người thật cũa hắn..thật là..
Đưa nó về lại thành phố...trước khi lên xe hắn còn để lại lời cảnh báo sẽ rút thầu ko đầu tư ở đấy nữa..
..
"Anh có cần suy nghĩ lại ko? Đây là khu đất tốt đấy...?"
"Chuyện đó ko liên wan đến cô?"
" Anh..thôi đc tùy anh vậy.?"-Way mặt đi nó nhìn những cơn mưa xào xạt..lòng nó cảm thấy lạnh dần...chân thì rất nhức khi nó cử động manh..
-"Thưa giám đốc..mưa lớn wá...có lẽ chúng ta ko thể về thành phố kịp đâu ạ..
-"Ừ..kiếm 1 nơi nghỉ ngơi trước đi"
Nó thì mãi ngủ nên chẳng biết gì..vì tối hôm wa nó có đc ngủ đâu..Trong giấc mơ nó như trở về wá khứ..nó nhớ tới từng điều..từng điều 1...nước mắt ko biết lúc nào rơi...
Nhìn nó..cứ nhìn và nhìn thôi...lời yêu thương ko thể nói nên lời..hắn muốn âm thầm là kẻ yêu nó mê muội...1 cử chỉ cũng đũ để khiến cả 2 hạnh fúc..1 tình yêu tuy tẻ nhạt nhưng lại thiên liêng hết thảy...
Nhẹ nhàng hắn vuốt lên má nó dòng nước mắt...đang rơi...khẽ ôm nó..thì thầm bên tai nó..1 điều mà nó chỉ thoáng nghe wa..lời nói xa xăm như dìm đi cơn ác mộng cũa nó..."Anh yêu em"...
Tiếng mưa xào xạc..bầu trời như làn mây đen hiu wạnh..mọi thứ đều u ám..nó đc hắn bế trên tay...mặt nó rất đỏ..rất ngại là đúng..
Nó nhìn mọi thứ ai cũng nhìn nó..2 người đi cùng hắn ở phía sau...hắn như 1 chàng hoàng tử vậy...mắt nó như ánh sao nhìn hắn..hai tay chắp lại..."Mình đang mơ chăng?"
...
"Xin lỗi cho chúng tôi thuê 4 phòng~!"
Hắn đứng bồng nó..gương mặt hắn dính lớt phớt những giọt mưa đọng lại..nó nhẹ nhàng lấy tay vuốt lên mặt hắn..nó ko kiềm lại đc hành động này..tay hắn ko biết đã mỏi chưa nhỉ..nó có nặng ko nhỉ...
"Xin lỗi wý khách..khách sạn chúng tôi chỉ còn 2 phòng thôi ạ~!"
"Vậy..."
"Đc rồi...tôi và K.Uyên sẽ ở chung phòng..bây giờ thì dẫn đường đi"
Nó như ngớ người đi..nó nói khẽ vs hắn..
"Này...anh đang làm gì thế..."
"Làm gì là làm gì?"
"Sao tôi với anh lại..ờ chung 1 phòng.."- Hai ngón tay nó chỉ vào nhau...mặt nó bây giờ như trái gất rồi...
"Cô ko nghe họ nói gì sao lại hỏi chuyện đó"-Hắn thản nhiên trả lời.
"Ơ thì..."
"Hay cô muốn ngủ chung vs 2 người kia"-Hắn nhìn nó khuôn mặt đầy sự trêu chọc.
"Ko..ko.."-Dù sao nó vs hắn đây cũng chẳng phải lần đầu...nó nhớ lại cái đêm hắn và nó như 1 cặp vợ chồng..nó cười rồi lắc đầu...bây giờ nhớ lại..nó và hắn có wá nhiều khuất mắt..nó muốn biết hắn đang nghĩ gì về nó...
" Điên à.! Ngồi cười 1 mình nãy giờ.."-Hắn đặt nó xuống nệm ,tay kia hắn nhìn vào gương. người hắn như con chuột ướt...
"Anh đi tắm đi ko thì bệnh đấy"
"Ừ"-Hắn trả lời nhẹ nhàng rồi đi vào nhà tắm...Ở 1 căn phòng lớn này...nó có cảm giác hơi sợ..Nó ko wen ngủ chỗ lạ..rất khó khăn nó mới thích nghi cuộc sống và nơi ở bên Úc...có lẽ đêm nay nó sẽ fải thức trắng tiếp...
Trong đầu nó..luôn có những hình ảnh kinh dị về những bộ phim ma Trung Quốc...những oan hồn ...rồi đại loại như vậy đồng loạt hiện về..Nó mong hắn mau ra sớm...nếu ko nó ko sợ mà chết mất...
"Làm gì mà người run thế...lạnh à"
"Ko, chỉ là..ở chổ này...nó sao í"
"Tôi thấy bình thường mà.."
" có lẽ là thế.."
" Cô ko định tắm đi à"
"À...vâng"-Mắt nó ngước nhìn hắn như sự trợ giúp...đúng là hắn biết nhưng ...nó đã nhờ lầm người rồi..
Nó nhảy cò cò..đúng là như vậy..Nó đang nhảy...và trong đầu nó ko ngừng rủa xả hắn...mặt nó bây giờ bí xị...nhìn rất xấu..
"Tên xấu xa..thật đáng ghét"-Nó la toáng lên...tay ko ngừng chỉ chỉ...Nó vô tình nhìn xuống đất...1 con zán...đang ngọ nguậy dưới chân nó...mắt` trợn tròn lên miệng nó á khẩu...
"Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa! Giánnnnnnnnnnnnnnnn!"
Wáng tính... theo phản xạ có điều kiện...hắn sẽ chạy vào..
"Có chuyện gì vậy?"
Chap 24 :
Hắn chưa kịp định hình chuyện gì xảy ra..thì thấy nó nhảy lại..ko phải nhảy mà là phóng lên người hắn...nó như 1 con khỉ..trèo trèo...vì wá bất ngờ trước hành động đó..hắn đã mất thăng bằng..
Cả 2 nằm gọn dưới mặt đất..vs khung cảnh là nó nằm trên hắn..té 1 cái rất đau ..nhưng nó ko cảm nhận đc cái đau cũa thể xác..
"Mặt đất sao mà ấm thế nhỉ..?"-Nó lấy tay sờ sờ..mắt no tròn xoe nhìn hắn , hắn đang nhíu mày nhìn nó..khuôn mặt hắn đằng đằng sát khí..
"Cô làm cái wái gì thế hả?"-Tiếng wát lớn cũa hắn làm nó bị ù tai trong chốc lát..
"Tôi ... tôi ko cố ý.."-Nó ấp úng bào chửa...
"Còn ko mau đứng lên."
" Đc ..đc.."-Bật ngồi dậy...nó thấy chân nó bắt đầu đau...nó ôm chân,trán nó xuất hiện những nếp nhăn...
"Sao thế...đau à?"-Hắn vội đặt tay vào chân nó ..nhìn chân nó..1 hồi..hắn bồng nó lên giường..
Sau khi dò hỏi...hắn mới hiểu ra nguyên nhân cũa sự việc nháo nhào này...hắn bắt máy điện thoại lên..wát mắng nhân viên..
Đương nhiên nó ko can nỗi...vì khi tức giận hắn rất đẹp..và...bảnh..lạnh lùng thì ko cần đề cập đến rồi....
Một lát sau nó thấy hắn đi ra ngoài..nó cảm thấy buồn rủ rượi..nhìn căn phòng lớn thế này..nó càng nảo hơn..
"Ko biết hắn ta đi đâu nhỉ..ko nói ko rằng..hừm..Ở đây sợ thật..nếu ko có anh ta..chắc mình cũng ko dám ở..huống chi là ngủ.."-Nóa way đầu lia lịa...Nhìn cánh cữa ban công gió thổi ào ạt khiến cánh cửa đập inh ỏi..
"Mưa lớn wá...!!lạnh thật"-Nó với tới cái mềnh..chùm kín bít nhưng nó vẫn cảm thấy lạnh..1 lúc sao nó thấy hắn way trở lại.
"Đưa chân ra."-Một câu ra lệnh từ hắn..
"Ơ chi thế"-Nó ngước mắt nhìn hắn..tóc thì rối bù xu..2 má ửng lên vì lạnh.
"Đừng hỏi nhiều,đưa ra ko thì bảo?"-Hắn bắt đầu thấy bực..nhìn là đủ biết.
"Đưa thì đưa...từ từ..."
Hắn bóc trong bịch 1 loại thuốc...sau khi đc vinh hạnh..hắn bóp chân thoa kem tận tình nó đã bót đau đi..Nhìn người hắn mồ hôi ra nhiều thế là vì kiếm cái này..nó xoa xoa chân..miệng lẩm bẩm.
"Dù sao..bị như vậy cũng tốt"-Mắt nó hí lại miệng cười toét ra..
"Khùng vừa thôi..nãy giờ cười 1 mình hoài thế.."
"Kệ tôi..anh ko lo ngủ đi?"
"Vậy thì mặt kệ cô."
Nói xong hắn nằm ì trên giường...đúng hơn là nằm sát bên nó..ko muốn nói chuyện vs hắn nhưng vẫn fải nói..
"Này...anh biết câu Nam Nữ thọ thọ bất thân ko đó?"-Miệng nó bắt đầu lên bế giảng.
"Biết..thì sao?"-hắn nhìn nó trả lời tỉnh weo khiến nó thấy bực.
"Ý tôi là anh đừng nằm kế tôi wá.."
"...Đây đâu phải lần đầu chứ..cô lo gì.."-Hắn nói dứt lời rồi way mặtt sang bên kia..bỏ nó bơ vơ hiu wạnh..wê lắm..bụng nó bây giờ hàn vạn tiếng..**** thầm.
Nó nhìn hắn..nhưng chỉ thấy 1 phần người còn cái mặt mốc xích cũa hắn way bên kia rồi..đúng rồi nó từng ước..mỗi buổi sáng nó sẽ thấy cái gương mặt này..nhìn hắn nó như có 1 cái gì đó ùa về..kỉ niệm muốn wên..
Mọi chuyện sẽ ra sao?Nó và hắn sẽ như thế nào?hắn ấm wá..nằm kế hắn...nó ko còn cảm thấy lạnh nữa...nó muốn choàng tay ôm hắn lằm..nhưng sao nó ko làm đc..có cái gì ngăn chặn nó..
Cánh tay nó nhẹ nhàng rút lại..mắt nó rưng rưng..suy nghĩ đi suy nghĩ lại...nó nghĩ chỉ chốc lát sẽ tan biến thôi...sáng hôm sau..mọi chuyện lại như cũ...
..
Đã 1h nó..vẫn mắt trơ đi ko ngủ...vì nó sợ ma..hắn thi way lưng sang bên kia..khiến nó sợ càng thêm sợ..nó có nên kiu hắn way sang bên nó ko đây.."Wân tử đâu chịu nhục..nhưng mà cũng ko thể chịu lỗ.."
"Này này..."-Nó lấy tay khều nhẹ hắn...
"Gì.."
"Way sang tôi đi..tôi sợ"
"Phiền wá...ngủ đi"
"Anh...."
Nói chỉ là nói..hắn biết nó ko ngủ được..vì nó có bạn đồng hành mà..hắn cũng ko ngủ đc...hắn rất muốn ôm nó....ngắm nó.Hắn way sang bên nó..1 câu hỏi bất chợt..hắn ko biết tại sao hắn lại hỏi nó như vậy?Nhưng lời nói vẫn cứ thốt lên
"Tại sao...cô lại ko cho tôi cơ hội hả?"
Nó lặng khi nghe hắn hỏi như vậy...mọi chuyện..có thể giải wuyết trong ngày hôm nay..trong buổi tối này ko? Đúng rồi..nó luôn cho hắn cơ hội..tất cả chỉ là hắn...bây giờ hắn còn trách nó..nó ko hiểu?
"...Cơ hội về điều gì chứ?"
" Về tất cả..cô ko cho tôi 1 lần giải thích..?"
" .. Vậy anh nói đi..cô gái kia là ai..và tôi..từ trước giờ tôi có 1 phần vị trí trong anh ko ?"-Nó khóc...đúng rồi đã lâu nó ko khóc...nó cứ luôn cố che nước mắt trước hắn...nó luôn là kẻ yếu hơn hắn..
"Tại sao?chỉ vs anh tôi lại luôn là 1 đứa mít ướt...tôi ko thể khóc trước bất kì ai...tại sao lại vs anh chứ?"-Nó ra sức đấm mạnh vào người hắn,trong vòng tay hắn..nó cảm thấy an toàn để mình cóa thể khóc...