-Em đừng lấy anh ta – Phan Anh lấy hết can đảm, xoay người Tương Cầm lại, nhìn sâu vào mắt cô. Tương Cầm thấy người cô run rẩy, mất hết các giác quan.
Thấy Tương Cầm vẫn im lặng, Phan Anh chậm rãi nói: “Lấy anh nhé”.
Tương Cầm vẫn đứng im như pho tượng. Nếu là cách đây mấy tuần, có lẽ cô đã vui sướng đến mức thao thức cả đêm. Nhưng bây giờ, cô đâu còn sự lựa chọn nào khác. Ngày mai đã là ngày kết hôn của cô rồi. Cô thấy đầu óc mình rối lên, chẳng suy nghĩ được gì cả. Không, không thể. Còn danh dự của bố cô nữa, làm thế nào ông có thể đối mặt với dư luận nếu như ông có một đứa con gái là cô dâu bỏ trốn trong đám cưới.
Tương Cầm vội vàng đẩy Phan Anh ra, cô mấp máy:
- Anh về đi.
Cô tra khóa vào một lần nữa. Lần này khóa bật ra nhẹ nhàng. Cô nhanh chóng chạy vào trong, đóng sập cánh cửa lại, đưa hai tay lên ngực ngăn trái tim đang nhảy thình thịch. Cô khóc như chưa từng được khóc.
Tương Cầm đã có một đêm mất ngủ. Mắt trũng sâu xuống. Chuyên gia trang điểm cho rằng chắc cô mất ngủ vì hồi hộp cho đám cưới. Chỉ có Nhiên biết rằng, tối qua Tương Cầm đã khóc suốt đêm. Kể cũng lạ, một cô gái luôn tỏ ra tươi vui như Tương Cầm, tại sao lại khóc rất nhiều, còn một người có gương mặt buồn như Nhiên lại ít khi rơi lệ.
Nhiên thấp thỏm, chờ đợi một điều gì đó mà cô không định hình được. Nhìn gương mặt vô hồn của Tương Cầm, cô biết Tương Cầm đang đấu tranh rất nhiều bên trong. Đồng hồ điểm đến con số 10, Nhiên thở dài, chỉ hy vọng Tương Cầm đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc hôn nhân này. Cánh cửa phòng trang điểm mở ra. Bố Tương Cầm, một người đàn ông thấp, to béo bước vào, cười hỉ hả:
-Con gái ngoan, đã đến giờ lành rồi. Trợ lý Quân là một người tốt. Bố rất yên tâm giao con cho cậu ấy. Con nhất định sẽ sống hạnh phúc.
Tương Cầm nở một nụ cười gượng gạo, nắm tay bố bước vào phòng cử hành hôn lễ. Ai cũng khen cô dâu thật xinh đẹp, trông chẳng khác gì người mẫu, chỉ có điều gương mặt buồn quá. Chú rễ thì gương mặt tràn đầy hạnh phúc. Anh chìa tay ra đón lấy tay Tương Cầm, nhưng cô lại có chút do dự. Cô dừng lại đột ngột khi bước lên bậc thang đầu tiên.
Tiếng xôn xao bên trong phòng vang lên.
Lẽ nào lại chuẩn bị có một cô dâu chạy trốn?
Tương Cầm vén tấm khăn voan, nhìn trợ lý Quân một lúc, môi mấp máy định nói nhưng lời nói lại tắc nghẹn nơi cổ họng. Trợ lý Quân nhìn cô đau khổ. Không phải là anh không biết. Ngày hôm qua, khi bốn người đi ăn tối, anh tình cờ bắt gặp ánh mắt của Phan Anh và Tương Cầm giao nhau lặng lẽ, chỉ là anh cố tình không hiểu. Vốn dĩ anh cho rằng gạo đã nấu thành cơm rồi, hôn lễ cũng chuẩn bị cử hành rồi, một ngày nào đó Tương Cầm sẽ quên người ấy đi và yêu anh. Nhưng anh đã nhầm, thực sự nhầm. Tình yêu của Tương Cầm quá lớn, lấn át lí trí của cô. Anh gật đầu đầy đau khổ. Anh còn biết làm gì hơn nữa, ngoài trừ buông tay ra? Yêu một người nghĩa là mong muốn người ấy hạnh phúc. Anh cũng từng yêu, cũng từng có một tình cảm sâu nặng, cũng đã từng hy vọng người ấy chạy trốn khỏi lễ cưới.
-Xin lỗi, em không thể tiếp tục hôn lễ này.
Tương Cầm vén váy, chạy một mạch ra khỏi khán phòng, bỏ lại đằng sau tiếng xì xào, và tiếng bố cô hét lên vang vọng:
-Tương Cầm, đứng lại cho bố.
Tương Cầm cứ chạy đến nơi cô cần đến, nhắm thẳng một hướng đến nhà Phan Anh. Chạy xuống bậc thang của khách sạn nơi diễn ra hôn lễ, cô gặp Phan Anh đang bước lại từ phía đối diện. Cô mỉm cười qua làn nước mắt. Anh đây rồi, anh đã đến bên cô rồi. Cô chạy ào vào lòng anh. Phan Anh ôm chặt lấy cô vào lòng, cứ ngỡ là giấc mơ. Chỉ đến khi sắp vuột khỏi tầm tay, anh mới biết rằng anh đã yêu Tương Cầm. Cũng may, thượng đế chưa quay lưng lại với anh. Đôi khi tình yêu là một thứ tình cảm ích kỉ, không thể nào vẹn cả đôi đường thì nên chọn lấy tình yêu, bởi vì người sống bên mình suốt đời nên là người mình yêu thương. Nếu không thì sẽ uổng phí cả một kiếp người.
Chương 11: Anh có còn yêu em không?
“ Ngày … tháng … năm…
An,
Hai năm, em vẫn ở nơi này chờ anh còn anh đang ở đâu?
Nơi anh đến, tuyết đã rơi chưa? Ngày xưa, em luôn tin rằng người đầu tiên em gặp vào ngày tuyết đầu mùa rơi sẽ chính là người sẽ nắm tay em đi suốt cuộc đời. Em đã nghĩ đến anh, nhưng em biết đó chỉ là một giấc mơ. Việt Nam là xứ nhiệt đới thì làm gì có tuyết, anh nhỉ?
Anh có đang vòng tay ôm một người nào đó rồi im lắng ngắm tuyết rơi không? Có không anh?
Hai năm anh đi, phố phường thay đổi từng ngày, thay đổi đến mức chỉ một tuần em không đi ngang qua lối cũ thì đã cảm thấy mọi thứ dường như xa lạ. Giàn bông giấy trước nhà em giờ đã có thêm hoa trường xuân và dây leo xanh. Em vẫn thường đứng trên ban công nhìn xuống, hy vọng bất chợt nhìn thấy anh đang đứng dưới hàng bông giấy. Nhưng em biết giấc mơ vẫn chỉ là giấc mơ, còn hiện thực thì trần trụi đến khắc nghiệt.
À, anh biết không, Tương Cầm đã mang thai được năm tháng rồi đấy. Nói về hai người này thì phải nói đến một thiên tình sử gian nan. Sau khi cô dâu bỏ chạy khỏi đám cưới, bố Tương Cầm quyết từ mặt con gái. Tương Cầm và Phan Anh lấy nhau, không ồn ào kèn trống, không lời chúc phúc, chỉ đến chính quyền làm giấy kết hôn rồi về sống với nhau. Cuộc sống ngày ngày rất hạnh phúc. Thỉnh thoảng, vợ chồng Tương Cầm gọi em đi ăn tối, không quên giới thiệu em cho một anh chàng nào đó. Phan Anh hay nói đùa rằng:
- Nhiên, lấy chồng đi. Cậu sắp thành bà cô già rồi đấy. Sau này thấy con tớ mà phát thèm thì đừng có nghĩ đến chuyện bắt cóc con tớ đấy nhé.
Nói rồi, anh chàng lại xoa xoa cái bụng tròn vo vo của Tương Cầm, nói với đứa bé trong bụng:
- Con gái, đừng làm mẹ đau nha con.
Lập tức, Tương Cầm sẽ sừng cộ lại ngay “ Đã bảo với anh nó là con trai kia mà. Em siêu âm rồi.” Phan An rụt cổ, so vai như muốn nói với em rằng “Cậu thấy đấy, cô ấy toàn bắt nạt tớ.”
Nhìn gia đình Tương Cầm hạnh phúc, đôi lúc em cảm thấy tủi thân lắm. Em cũng đã không còn trẻ nữa, cũng đã đến lúc phải lấy chồng, sinh con, sống một cuộc đời êm ấm. Nhưng mà không hiểu tại sao em lại không thể mở lòng ra với bất kì ai. Có lẽ bởi vì hình ảnh của anh quá lớn trong em.
Em vẫn đợi anh đến lau khô những giọt nước mắt em rơi trong đêm tối. “
Nhiên gập lá thư lại, cho vào một cái hộp gỗ nhỏ. Cô bắt đầu có thói quen viết thư cho An từ khi anh đi, chỉ khác chăng là những lá thư không bao giờ được gửi đến đúng người cần nhận.
Mỗi ngày trở về căn nhà trống trải, thật sự cảm thấy rất cô độc. Cho nên Nhiên đăng báo tìm người cho thuê căn phòng của mẹ. Bảng thông báo dán được hai ngày thì có một cô gái tới tìm cô.
- Chào chị, tôi là Từ Minh. Chị là người cho thuê nhà à?
- À chào chị. Mời vào.
Cô gái này có mái tóc rối bời y hệt cô, cũng dáng người giống giống cô, chỉ khác là trông trẻ hơn cô một chút. Người ngoài nhìn vào, chắc sẽ nghĩ rằng hai người có quan hệ huyết thống nào đó. Từ Minh tự giới thiệu cô là một bác sĩ người Mỹ gốc Việt. Bạn trai cô trở về Việt Nam làm việc nên cô muốn về cùng vì không thể rời xa anh ấy. Nhìn kĩ, cô gái này phong cách nhẹ nhàng, lại nói chuyện có duyên, khiến Nhiên cảm thấy khá mến cô.
Ba ngày sau, Từ Minh chuyển tới, sống ở căn phòng cũ trước đây của mẹ cô. Từ Minh bằng tuổi cô. Cô gái này, thật sự rất biết lấy lòng người khác. Mỗi sáng, Nhiên thức dậy đều thấy thức ăn sáng được chuẩn bị trên bàn, kèm theo một mảnh giấy:
“ Chúc cậu ngon miệng”
Có Từ Minh, cô cảm thấy căn nhà bớt trống vắng. Mặc dù Từ Minh không nói chuyện nhiều, nhưng mà sự có mặt của cô làm Nhiên bớt đi cảm giác cô độc. Nhiên cũng hiếm khi hỏi chuyện Từ Minh, bởi vì cô quan niệm rằng nếu một người muốn kể, họ tự khắc sẽ kể, không cần hỏi.
***
Nhiên chạy vội vào công ty, đâm sầm phải một người đang đi phía trước. Sáng nay cô đi làm trễ vì chiếc xe trở chứng hư dọc đường.
- Xin lỗi
Người đàn ông trước mặt quay lại, nhìn sững vào cô một lát rồi cười nhẹ:
- Không sao.
Người đàn ông này, tại sao cô lại có cảm giác rất quen thuộc. Cô đập đập vào đầu mình, thầm nghĩ trí nhớ của mình thật tồi tệ.
Cô đi chung một thang máy với người đàn ông. Nhìn kĩ thì anh ta cỡ ba lăm tuổi, gương mặt cương nghị, sống mũi cao, đôi mắt màu nâu được che dưới cặp kính cận khá dày. Anh ta thuộc một kiểu mẫu của người thành đạt.
- Cô làm ở công ty nào? – Người đàn ông hỏi cô, mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước. Bây giờ cô mới nhận ra giọng anh ta lơ lớ, không thuần việt.
- Tôi làm ở công ty YR. – Theo phép lịch sự, cô trả lời, ánh mắt nghiêm trang.
- Ồ, tôi cũng là nhân viên mới của công ty.
Nhiên xoay sang nhìn người đàn ông một lần nữa. Anh ta không có vẻ gì là nói dối. Cô mỉm cười đáp lại. Dù sao thì cô và anh ta cũng sắp là đồng nghiệp, cũng nên xã giao một chút.
- Tôi là Nhiên, nhân viên phòng kinh doanh. Còn anh?
- Tên tôi là Đằng Qúy. Có gì mong cô giúp đỡ. – Anh ta chìa tay ra, chờ đợi cái bắt tay từ Nhiên.
Thang máy dừng ở tầng 11, Nhiên bước ra. Trông thấy anh ta vẫn còn đứng trong thang máy, thầm nghĩ anh ta chắc không biết đường trong công ty:
- Anh không vào à? Công ty nằm ở tầng này đấy.
- À, tôi có một chút việc phải lên tầng trên. Gặp lại cô sau vậy.
Tầng trên à? Tầng trên là tầng của tổng giám đốc, phó tổng và các giám đốc bộ phận. Anh ta lẽ nào lại là một trong những giám đốc ? Mà thôi, cô cũng chẳng muốn thắc mắc nhiều. Nhiên gật đầu chào rồi quay bước vào phòng. Nhân viên trong văn phòng đã có mặt đầy đủ.
Hai năm trôi qua, Nhiên giờ đã trở thành một phó giám đốc đầy năng lực. Lẽ ra cô được cân nhắc lên chức giám đốc, nhưng Nhiên từ chối. Không phải bởi vì cô không thể đảm nhận nổi trọng trách, chỉ là cô cảm thấy chức vụ tăng cũng đồng nghĩa với trách nhiệm tăng theo. Cô không muốn cả ngày ở công ty, tối đến cũng phải ở công ty làm việc. Vả lại, cô muốn ở cùng tầng dưới với mọi người hơn là ngồi ở tầng trên cùng với các giám đốc khác.
Vừa vào đến phòng, Nhiên đã thấy nhân viên nháo nhào.
- Thôi nào, về chỗ làm việc đi. – Cô nghiêm khắc nhìn mọi người, vỗ vỗ tay thật to, yêu cầu giải tán.
Thực ra, Nhiên là một phó giám đốc rất được lòng nhân viên, bởi vì cô hòa nhã, điềm tĩnh, tuy có nghiêm khắc nhưng luôn đúng công, đúng tội.
- Chị Nhiên, – Phương Linh, cô nhân viên mới vào của công ty, đột nhiên hỏi cô- Chị đã gặp sếp tổng mới chưa?
- Chưa. Mà tại sao em quan tâm vậy?
- Trời ơi – Phương Linh lầm bầm. – Chị đúng là bà cô già không màng đến sự đời. Chị không biết à, sếp tổng mới chỉ độ ba lăm tuổi, độc thân, giàu có, hiện tại đang là đối tượng theo đuổi của hàng tá nhân viên nữ trong công ty đấy. Nghe bảo sếp tuy không tuấn tú nhưng mà nhìn cũng được. Với lại, đàn ông thì cần gì đẹp trai, chỉ cần kiếm ra thật nhiều tiền là được.
- Thế em đã gặp chưa? Biết đâu anh ta lại xấu như Chí Phèo thì sao?
- À chưa, nhưng em nghe người ta đồn thế. Hì hì.
- Chưa thì đi làm việc đi.
Phương Linh bắt gặp ánh mắt nghiêm khắc của Nhiên, lè lưỡi, rụt cổ, quay về chỗ làm. Sếp đúng là sếp, nổi tiếng là bà cô không màng sự đời.
Còn lại một mình, Nhiên vừa lấy tập tài liệu tuần trước ra xem thì có điện thoại của giám đốc bộ phận.
- Nhiên, em lên phòng tổng giám đốc ngay bây giờ nhé. Sếp tổng mới muốn gặp các giám đốc và phó giám đốc.
Thật là mệt, cô than thầm. Vốn dĩ, cô không có hứng thú với các cuộc họp. Khi cô đến nơi thì mọi người đã yên vị sẵn chỗ ngồi trong phòng họp. Người đàn ông ngồi chính giữa trông thật sự rất quen. Cô chợt nhớ ra anh ta chính là người cô mới gặp ở thang máy. Anh ta ngồi ở ghế chủ tọa. Lẽ nào anh ta chính là sếp tổng mới?
Như giải đáp thắc mắc của cô, anh lên tiếng:
-Xin chào. Tôi là Đằng Qúy, tổng giám đốc mới của YR Việt Nam. Rất mong được sự giúp đỡ của các bạn.
YR là một tập đoàn đa quốc gia. Sếp tổng của mỗi nước thường được tuyển chọn ở Mỹ và được đưa về các nước để công tác.
Nhiên cảm thấy thật xấu hổ về chuyện ban sáng. Anh ta là sếp tổng, tự khắc biết rõ tầng làm việc của mình là tầng 12. Thỉnh thoảng, trong buổi họp, cô thấy sếp tổng nhìn về phía mình. Anh ta chắc có lẽ đã nhận ra cô.
Hôm nay đúng là một ngày không may mắn đối với mình, cô thầm nghĩ. Hết xe hư lại đến đụng độ sếp ở thang máy. Cũng may là cô đã không làm việc gì gây ấn tượng xấu với sếp.
Khi cô trở về lại phòng làm việc thì thấy điện thoại có ba cuộc gọi nhỡ của mẹ. Cô một tay bấm số điện thoại, một tay lấy xấp tài liệu hồi sáng ra xem tiếp
-Có chuyện gì vậy mẹ?
-Nhiên này, tối nay đi ăn với cả gia đình nhé. – Giọng mẹ có chút ngập ngừng. – Hôm nay An về nước.
Hôm nay An về nước. Cô vẫn chưa tin được vào tai mình. Có một thứ cảm xúc hỗn độn dâng lên.
-Vâng, con biết rồi. Xong việc con sẽ ghé qua nhà.
Suốt cả buổi chiều hôm ấy, Nhiên không làm được việc gì ra hồn. Tâm trí cô cứ mãi nghĩ đến cuộc gặp gỡ tối nay. Hai năm rồi, không biết An đã thay đổi đến mức nào. Một vài lần, Phương Linh gõ cửa, nhưng cô cũng chẳng để ý.
-Chị Nhiên – Phương Linh hét to vào tai cô, làm cô chợt bừng tĩnh.
-Chuyện gì đấy?
-Chị bị sao thế? Trúng mũi tên thần tình ái hay sao mà thần người ra vậy? – Ánh mắt Phương Linh nhìn cô dò hỏi – Có phải đã tương tư sếp tổng mới rồi không? Từ lúc chị gặp sếp tổng đến giờ, người cứ như trên mây ấy.
-Không có gì. Mà em có chuyện gì không? – Cô ngẩng mặt lên nhìn.
-Em muốn xin chị chữ kí cho tập tài liệu này.
-Uh cứ để đấy. Chút nữa chị sẽ kí.
Nhưng rồi, chẳng hiểu tại sao cô bỗng quên mất, khiến cho Phương Linh mấy lần cứ chạy vào phòng nhắc nhở. Khi chuông đồng hồ điểm đến con số 6, cô đứng bật dậy. Trong lòng cảm thấy rất lo lắng, bồn chồn. Cô bước vội ra khỏi công ty, nhưng sực nhớ ra xe cô sáng nay đã đem đi sửa, vẫn chưa lấy về. Cô đi tới bến đỗ bắt taxi, nhưng lại trúng giờ cao điểm nên chẳng có chiếc nào còn trống chỗ. Trong lúc cô đang tần ngần thì có một chiếc xe màu đen chạy đến đỗ lại ngay trước mặt cô. Cửa kính được kéo xuống, một người đàn ông ló đầu ra ngoài nhìn cô cười:
-Cô muốn đi đâu à? Tôi đưa cô đi. Giờ này chẳng có taxi đâu.
Là sếp tổng.
Nhiên cúi đầu chào sếp tổng, xua tay bảo rằng không sao, cô cũng không vội gì. Thế nhưng, sếp tổng cứ nhất định mời cô lên xe, làm cô không thể nào từ chối được. Anh quàng dây qua người cô, thắt dùm cô dây an toàn. Hơi thở đàn ông quyện lấy không khí, làm cô cảm thấy có chút choáng váng.
-Cô đến phố nào?