Đồng Ánh Diêu không hiểu tại sao khi biết nàng ở đây cô ta lại kinh ngạc như vậy. Nhưng nàng cũng không né tránh câu hỏi của cô ta.“Tôi ở chỗ này.”
“Cái gì, cô thật sự ở chỗ này?” La Mĩ Na thật sự vô cùng khiếp sợ.
Trước kia khi kết giao với Tắc Hàn, nàng từng muốn hai người sống chung nhưng đều bị hắn cự tuyệt. Nguyên nhân là hắn muốn có không gian riêng. Mà nàng cũng không biết cho nên cãi nhau với hắn vài lần. Kết quả là, bây giờ hắn cư nhiên ở chung với Đồng Ánh Diêu?
Trong một lần đi biểu diễn, nàng quen một người đại diện rất có tiếng ở Hongkong. Vì muốn vào giới giải trí Hongkong, nàng không thể không đề nghị chia tay với Tắc Hàn. Tốn không ít tiền tham gia huấn luyện của công ty. Ai ngờ đối phương lại sắp xếp cho nàng chụp hình cấp 3, đương nhiên nàng không chịu. Cứ như vậy hai bên giằng co với nhau, cuối cùng nàng bồi thường mà hủy hợp đồng.
Nàng không còn gì cả cho nên trở về Đài Loan, định nhận lỗi với Tắc Hàn. Trước kia nàng rất tùy hứng làm bậy, nàng hy vọng hai người có thể hòa hợp lại, dù sao lúc trước bọn họ cũng không phải vì không yêu đối phương mà chia tay. Chỉ là không ngờ tới hắn cư nhiên đã có bạn gái mới. Bây giờ còn ở chung một chỗ?
Nếu lại mất đi Tắc Hàn, nàng thật sự không còn gì cả. Tuy rằng Tắc Hàn không phải công tử nhà giàu gì, nhưng biết cách quản lý tài sản cùng đầu tư, thật ra cũng coi như là có tiền, là người xứng mặt ‘người đàn ông độc thân vàng’. Nàng thật sự không thể không có hắn.
“Nếu cô muốn tới tìm Tắc Hàn, anh ấy còn chưa về.”
“Tôi biết, mãi cho đến vừa rồi anh ấy vẫn ở nhà tôi, sau đó mới về công ty thu thập đồ đạc. Nhưng anh ấy đánh rơi di động ở chỗ tôi, tôi đặc biệt đem đến đây cho anh ấy.” Thấy Đồng Ánh Diêu hơi biến sắc, trong lòng La Mĩ Na mừng thầm. Nàng cùng Tắc Hàn kết giao hai năm, mà bọn họ cũng mới kết giao hơn hai tháng, nàng tin tưởng có thể làm cho Tắc Hàn trở lại bên cạnh mình.
Thảo nào vừa rồi Tắc Hàn từ công ty gọi điện cho nàng, nói trễ một chút sẽ qua lấy điện thoại. Mà khi nàng nói không cần phiền phức như vậy, nàng trực tiếp đưa đến đây cho hắn, bởi vì nàng còn có chuyện muốn nói với hắn, hắn lại khẩn trương nói nàng không cần đem tới. Thì ra Đồng Ánh Diêu ở đây. Nếu đã gặp gỡ, vậy thì nàng liền nói rõ ràng với cô ta.
Nàng đưa điện thoại di động đưa cho Đồng Ánh Diêu. “Tôi có lời muốn nói với cô.”
“Cô muốn nói gì?”
“Đồng tiểu thư, nếu có thể, tôi hy vọng cô trả Tắc Hàn lại cho tôi.” La Mĩ Na rưng rưng nước mắt, vẻ mặt đáng thương mà cầu xin nàng.
Đồng Ánh Diêu nhìn bộ dạng đáng thương của La Mĩ Na. Lí Tắc Hàn là vì nhìn thấy cô ta như thế mới không thể buông ra, cho nên mãi đến lúc nãy đều ở bên cạnh cô ta sao?
“Tôi biết tôi không nên ích kỷ như vậy mà yêu cầu cô rời xa anh ấy. Nhưng hai người cũng chỉ mới kết giao hơn hai tháng, mà tôi cùng anh ấy đã có tình cảm hơn hai năm. Cho dù chúng tôi chia tay, tôi biết Tắc Hàn vẫn còn yêu tôi. Nếu không anh ấy cũng sẽ không vừa nhìn thấy tôi khóc liền ở bên cạnh tôi.” La Mĩ Na một tay lau nước mắt, một tay đặt lên ngực. “Đồng tiểu thư, tôi thật sự rất yêu Tắc Hàn.”
Đồng Ánh Diêu không biết chính mình nên nói gì.
“Đồng tiểu thư, tôi cầu xin cô trả Tắc Hàn lại cho tôi.” La Mĩ Na tiếp tục cầu xin. Thấy trên mặt Đồng Ánh Diêu không có phản ứng gì, cô ta quyết định thay đổi chiến lược.
“Cô biết không? Trước kia Tắc Hàn đã nói với tôi sau này anh ấy nhất định sẽ chăm sóc tốt cho tôi. Anh ấy là một người đàn ông có trách nhiệm, tôi tin tưởng anh ấy nói được thì làm được.”
Chiến lược của La Mĩ Na đã thu được hiệu quả. Đồng Ánh Diêu cứng mặt. Nàng cảm thấy cảm giác bất an trong ngực mình liên tục khuếch đại, làm cho ngay cả hô hấp nàng cũng cảm thấy đau đớn.
Thảo nào Lí Tắc Hàn bị nàng quấn lấy cả một buổi chiều cùng buổi tối mà không thể rời đi. Bởi vì cô gái này cũng không thuần khiết vô hại như vẻ bề ngoài, không có việc gì cũng chớp một đôi mắt đen vô tội. Ngược lại, cô ta rất thông minh, biết mình đang nắm điều kiện có lợi gì.
Tuy rằng người đàn ông kia từng nói yêu nàng, cũng nói muốn kết hôn với nàng, nàng cũng tin tưởng hắn. Bởi vì người kia sẽ không thích nói giỡn, huống chi là hôn nhân đại sự.
Nhưng không biết vì sao, hiện tại lòng của nàng có chút dao động đối với những lời hắn đã nói…
Sau khi La Mĩ Na rời đi, Đồng Ánh Diêu có chút mờ mịt mà trở về phòng khách.
Chương 8.1
Sau khi La Mĩ Na rời đi khoảng 10 phút, Lí Tắc Hàn vội vàng từ công ty trở về.
“Mĩ Na đã tới?”
“Đúng vậy, cô ta đem di động của anh trả lại đây.” Đồng Ánh Diêu đem điện thoại di động bỏ lên trên bàn.
“Cô ấy nói gì với em sao?” Hắn có chút lo lắng hỏi.
Vừa rồi hắn về công ty, muốn gọi điện thoại cho Ánh Diêu, báo cho nàng biết sắp về nhà thì mới phát hiện di động để quên ở nhà Mĩ Na. Hắn gọi điện thoại cho cô ta, trước khi hắn về nhà sẽ đến làm phiền cô ta lấy điện thoại lại, kết quả cô ta nói muốn đem tới đây cho hắn. Sợ cô ta sẽ chạm mặt với Ánh Diêu, sau đó nói lung tung cho nên hắn cố gắng ngăn cản. Nhưng hắn biết cô ta vẫn đến.
Quả nhiên.
“Cô ta nói từ chiều đến vừa rồi anh đều ở bên cạnh cô ta. Cô ta hy vọng em có thể trả anh lại cho cô ta.” Đồng Ánh Diêu nói đại khái.
Lí Tắc Hàn sa sầm mặt: “Em không cần để ý lời của cô ấy. Giữa anh và cô ấy đã sớm chấm dứt. Sở dĩ kéo dài đến vậy là bởi vì cô ấy cứ khóc mãi.”
Đồng Ánh Diêu nghe được hắn nói như vậy, hơi biến sắc.
“Nếu mỗi ngày cô ta đều khóc thì ngày nào anh cũng phải ở bên cạnh cô ta sao?” (đúng rùi đó!) Nàng biết mình không nên vì chuyện thế này mà tức giận, nhưng nàng không kìm nén được cảm giác bất an vẫn ở trong lòng vừa rồi. Huống hồ bộ dáng cô ta đến tìm hắn vừa rồi thoạt nhìn tuyệt đối không giống như là rất đau lòng.
“Em nói gì vậy?” Lí Tắc Hàn không ngờ tới nàng sẽ nói ra những lời như vậy. Ngữ khí của hắn bất đắc dĩ. “Đồng Ánh Diêu, đừng vì sự xuất hiện của Mĩ Na mà phá hủy quan hệ giữa chúng ta, được không? Nếu em muốn biết chuyện giữa anh và Mĩ Na, anh có thể nói với em.”
“Em không muốn biết.” Nếu hắn muốn nói bởi vì lúc trước từng yêu cô ta cho nên không thể thấy cô ta khóc mà không để ý tới, như vậy nàng tuyệt đối không muốn nghe.
Thái độ quá mức lạnh nhạt của nàng làm cho Lí Tắc Hàn nhíu đôi mày rậm lại: “Ánh Diêu, anh cảm thấy khi em giải quyết vấn đề tình cảm giữa chúng ta thì dường như quá mức lý trí.”
“Quá mức lý trí? Thế nào, anh hy vọng em giống như La Mĩ Na, vừa khóc vừa nháo cầu xin anh đừng trở lại bên cạnh bạn gái cũ sao? Chuyện như vậy La Mĩ Na đã làm, lại thêm một La Mĩ Na nữa, anh chịu nổi sao?”
“Đồng Ánh Diêu, thế nào em cũng phải chọc tức anh vào lúc này sao? Anh đã đủ phiền phức rồi.” Nàng biết rõ hắn không có ý đó. “Sở dĩ anh ở cùng Mĩ Na, đó là vì anh cảm thấy có chút áy náy với cô ấy. Tồn tại một loại trách nhiệm đạo nghĩa, không cách nào mặc kệ cô ấy.”
Buổi chiều nghe nàng kể mình bị lừa đi chụp phim cấp ba, hắn cảm thấy có chút có lỗi. Hắn sớm đã không yêu Mĩ Na, ở cùng nàng, đó thuần túy là xuất phát từ áy náy, mà không phải còn ôm tình cảm gì với nàng. Bởi vì trước khi hai người còn chưa chia tay, lòng hắn đã muốn bắt đầu chú ý Đồng Ánh Diêu, coi như một loại bắt cá hai tay trên tinh thần, cho nên hắn đối với nàng lạnh nhạt hơn. Đúng lúc đó nàng gặp được người đại diện ở Hongkong kia, quyết định đi Hongkong phát triển, cho nên hai người chia tay.
Hắn từng nghĩ, nếu sau khi hai người tranh cãi, hắn quan tâm và để ý nàng nhiều hơn một chút, có lẽ nàng sẽ không đưa ra lời chia tay mà đi Hongkong, sau đó cũng sẽ không rơi vào tình cảnh hôm nay. Không có gì cả, ý thức trách nhiệm trời sinh làm cho hắn đối với việc nàng gặp phải cảnh ngộ như vậy cảm thấy rất có lỗi.
Có điều hắn sẽ không để cho Ánh Diêu biết nguyên nhân hắn áy náy, bởi vì chuyện này không liên quan đến việc của nàng, hắn không muốn nàng liên lụy vào. Hắn sẽ xử lý tốt mọi việc. (haizzzzz, không dám tốt đâu anh ơi, không nói mới chết đó)
Tuy Lí Tắc Hàn là xuất từ bảo vệ Đồng Ánh Diêu cho nên mới không nói ra nguyên nhân áy náy. Nhưng Đồng Ánh Diêu vừa nghe đến hắn nói ra hai chữ áy náy, vẻ mặt sa sầm một chút.
“Bởi vì kết giao với em mà anh cảm thấy áy náy với cô ta?”
“Có thể nói như vậy.” Lí Tắc Hàn không phủ nhận. (má ơi, ngu hết chỗ nói!)
Nàng không ngờ hắn cư nhiên lại thừa nhận! Nàng cảm thấy trong nháy mắt dưỡng khí trong ngực đều bị hút hết làm cho nàng buồn bực khó chịu, thậm chí đau đớn không thôi. Thế nào nàng cũng không ngờ tới hắn cư nhiên lại dùng hai chữ “áy náy” để miêu tả tình cảm giữa bọn họ. Nàng tưởng bọn họ ở bên nhau là hạnh phúc.
Vừa rồi La Mĩ Na tìm đến nàng, hy vọng nàng rút lui, trước sau nàng vẫn không đáp ứng. Đó là bởi vì nàng tin tưởng hắn yêu của nàng, tin tưởng hắn sẽ giải quyết tốt mọi việc, nàng chỉ cần lẳng lặng ở nhà chờ hắn là được rồi.
Kết quả, chờ đợi được dĩ nhiên là kết quả như vậy.
Trong tình cảm của hai người, cảm thấy hạnh phúc chỉ có một mình nàng sao? Mà hắn vẫn cảm thấy kết giao với nàng là thẹn với La Mĩ Na sao? Thật sự khiến người ta đau lòng.
Chương 8.2
Đồng Ánh Diêu hít một hơi thật sâu, nếu trong ba người có một người chịu rút lui làm cho hai người kia đạt được hạnh phúc thì nàng sẽ làm như vậy! “Lí Tắc Hàn, nếu kết giao với em khiến cho anh cảm thấy áy náy với cô ta thì anh cũng không cần khó xử như vậy. Nói với em một tiếng, em sẽ ra đi.”
“Đồng Ánh Diêu, em biết bây giờ em đang nói gì sao? Anh có bảo em rời đi sao? Anh nói không cần vì sự xuất hiện của Mĩ Na mà phá hủy quan hệ giữa chúng ta.” Cái gì gọi là nàng sẽ ra đi? Vậy hắn đi trấn an Mĩ Na làm cái gì, không phải là vì không cho nàng ảnh hưởng đến quan hệ giữa bọn họ sao? Hiện tại nàng lại nói phải rời khỏi, hắn thật sự phát hỏa.
“Em…” Lúc này di động của Lí Tắc Hàn vang lên, là La Mĩ Na gọi tới. “Em lại gọi tới làm gì? Nếu em muốn khóc thì cứ khóc đi!” Hắn tức giận rống lên xong bèn tắt điện thoại di động.
“Không phải cảm thấy áy náy với cô ta sao? Vậy còn không mau đi an ủi cô ta? Anh yên tâm, em sẽ không ngăn cản anh.”
“Anh nói áy náy không phải ý đó, mà là…” Lí Tắc Hàn thật sự không biết nên giải thích như thế nào, nhưng hắn sắp bị nàng làm tức chết. “Đồng Ánh Diêu, trước hết đừng thảo luận Mĩ Na được không. Lẽ nào em không tin tưởng anh như vậy sao?” Nàng nên biết hắn có thích nàng biết bao, thậm chí đã bắt đầu lập kế hoạch cho tương lai của bọn họ.
“Đúng.” Nàng thật sự đã không còn tin tưởng hắn.
Lí Tắc Hàn chấn kinh. Trong chốc lát hắn cảm thấy mình thật sự uổng công yêu nàng rồi sao. Cảm giác tâm ý của mình bị hung hăng giẫm đạp. “Đồng Ánh Diêu, em có biết em trả lời như vậy đả thương người thế nào không?”
Nàng cũng không phải không bị thương! Có đôi khi chân tướng cùng lời nói là tàn khốc như vậy, nàng thở dài. “Tắc Hàn, em nghĩ chúng ta nên tách ra một thời gian đi!”
Đầu tiên là nói không tin tưởng hắn, bây giờ còn nói muốn tách ra, Lí Tắc Hàn thật sự hoàn toàn bị nàng chọc giận, hắn gầm nhẹ nói: “Rốt cuộc em đối xử với tình cảm của chúng ta thế nào đây? Em cho là đang mở quán rượu sao, muốn bán thì bán, không muốn bán thì dẹp quán sao?”
Đối mặt với lửa giận của hắn, Đồng Ánh Diêu có chút bất đắc dĩ. “Trưởng phòng Lí, một người đàn ông mỗi lần chỉ có thể chịu trách nhiệm với một phụ nữ. Thoạt nhìn La Mĩ Na dường như thật sự không thể không có anh. Anh cứ đi chịu trách nhiệm với cô ta đi!” Như vậy hắn sẽ không cần phải cảm thấy áy náy cùng phiền não nữa.
“Ý của em là em không có anh cũng không sao cả, anh đối với em mà nói có cũng được mà không có cũng không sao phải không. Anh ở trong lòng em không có một chút sức nặng nào sao?” Khi một người tức giận đến cực điểm, vậy thì sẽ thế nào? Đương nhiên là hoàn toàn không khống chế được.
“Đồng Ánh Diêu, em đã muốn anh trở lại bên cạnh La Mĩ Na như vậy, anh đáp ứng em!”
……………………..
Rõ ràng vốn không xảy ra chiến tranh, nhưng mấy ngày nay trong phòng làm việc của Thịnh Thải lại tràn ngập mùi thuốc súng, hại mọi người đều căng thẳng.
Đặc biệt giờ phút này, trong phòng hội nghị nho nhỏ, cuộc họp thảo luận của phòng kế hoạch vừa xong, mùi thuốc súng này lại làm mọi người đều cảm thấy có chút khó thở.
Tiểu Mã ho nhẹ vài tiếng, cảm thấy sắp bị đông lạnh. Nói thật, hắn rất nhớ nhung bộ dáng hai người đấu võ mồm trước kia, so với hiện tại thú vị hơn gấp trăm lần.
Lúc này di động đặt lên bàn của Lí Tắc Hàn vang lên, hắn nhìn xuống màn hình, sau đó lại nhìn Đồng Ánh Diêu ngồi ở đối diện rồi nghe điện thoại. “Mĩ Na, em sắp đến sao. Được, một chút anh xuống liền.”
Tiểu Mã đối với việc Lí Tắc Hàn ngang nhiên cao giọng hợp lại với bạn gái cũ cảm thấy có chút hoang mang. Dù sao hắn không phải người như vậy. Hắn đối với trưởng phòng Đồng tuyệt đối không phải chơi đùa mà thôi. Nhưng tại sao lại trở lại với bạn gái cũ, hắn thật sự thấy rất mờ mịt. Có điều chắc chắn là, giữa anh Hàn và trưởng phòng Đồng đã xảy ra vấn đề. (nói vậy cũng nói, không có vấn đề thì sao chia tay, dùng đầu gối nghĩ cũng ra nữa là…)
Lại nhìn trưởng phòng Đồng, mặc dù bên ngoài thoạt nhìn rất bình tĩnh, nhưng cũng vì như vậy hắn mới có thể cảm thấy trưởng phòng Đồng cũng rất không bình thường. Bởi vì trưởng phòng Đồng là người luôn duy trì nụ cười trên mặt, có việc hay không cũng thích ầm ĩ với anh Hàn vài câu. Nhưng trưởng phòng Đồng im lặng như vậy thì rất kì lạ.
Lúc này Mỹ Mi đi vào phòng họp. “Trưởng phòng Đồng, chị có khách ạ. Là một vị tên Lưu Đại Đồng tìm chị.”
“Lưu Đại Đồng?” Đồng Ánh Diêu kinh ngạc từ trên ghế đứng lên.
“Trưởng phòng Đồng, có cần mời Lưu tiên sinh đến văn phòng của chị không?” Nếu là khách hàng của trưởng phòng, bình thường sẽ mời đối phương đến văn phòng của trưởng phòng.
“Không cần, tôi ra ngoài là được.” Nhìn Đồng Ánh Diêu khẩn trương đi ra ngoài, Tiểu Mã nói: “Trưởng phòng Đồng thoạt nhìn rất khẩn trương, rất ít khi nhìn thấy cô ấy như vậy. Lưu Đại Đồng kia là ai? Anh Hàn, anh biết không?”
“Không biết!” Sắc mặt vốn đã đủ khó coi của Lí Tắc Hàn lại sa sầm lại. Vừa rồi hắn cũng thấy dáng vẻ khẩn trương của Đồng Ánh Diêu. Cũng giống như Tiểu Mã, hắn cũng rất muốn biết Lưu Đại Đồng kia là ai, cư nhiên sẽ làm nàng khẩn trương như vậy?
Hắn không biết chiến tranh lạnh giữa mình và Đồng Ánh Diêu tới khi nào mới chấm dứt. Mỗi lần nhìn đến vẻ mặt của nàng vẫn như lúc trước, cơn giận của hắn liền không thể hạ xuống. Lẽ nào chia tay với hắn, nhìn hắn và Mĩ Na ở bên nhau, nàng thật sự không hề gì sao? (có có thì người ta cũng không nói cho anh nghe!) Có khi sẽ làm cho người ta có ảo giác, tình yêu say đắm ngọt ngào của hai người trước đây đều là hư ảo s