_ Là mày ép chị ra tay độc ác!
Tôi đứng sững nhìn nó, cô gái này định làm gì? Nhỏ đó cúi người lấy chiếc guốc dưới chân mình cầm lên tay, ánh mắt nguy hiểm tập trung, ước lượng khoảng cách, tay nhẩm tính lực cần có, nó cười lạnh:
"Hừ... Vù... Vút..." - Hả? Nó phóng nguyên chiếc guốc về phía tên đó.
Chiếc guốc gỗ lao vun vút như phi tiêu ám khí bay tới con người đang hì hục chạy phía xa, cách lao xoáy vòng như cánh hoa rơi đầy diễm lệ (@.=):
"Cốc... Bộp... Ạch...!" - Kĩ thuật siêu phàm! Chiếc guốc mộc hạ đúng vào đầu tên đó, không trật 1mm.
Con nhỏ trước mặt tôi là cao thủ Gunny thì phải, chơi gà gì vậy? Cho tôi biết mà add friend với!
Tôi há hốc mồm nhìn nó. Mọi người đổ xô tới toan bắt hắn. Như hiểu ý từ trước, tôi và nhỏ đó đều ngoái đầu nhìn nhau. Nhỏ gật đầu như chào rồi kéo tay tôi, không nói lời nào, mắt liếc về gã móc túi đang ngã sóng soài đếm sao cách bọn tôi chừng 10m, nhỏ nháy mắt ra hiệu, lập tức tôi hiểu ngay ý.
_ Móc túi! Móc túi! Bớ người ta móc túi! - Tôi và nhỏ đó đều la làng như sắp cháy chợ, nhỏ xách chiếc guốc còn lại lên tay, chân trần kéo tay tôi xăm xăm chạy tới tên đó.
Tôi và nhỏ “song dép hợp guốc” tới tên côn đồ móc túi vừa rồi, một vài người nghĩa hiệp giúp bọn tôi kèm cặp cái tên không-còn-sức-phản-kháng vì bị nguyên chiếc guốc đáp vào đầu.
Cả hai nhào vô, guốc dép sẵn sàng, khí thế hừng hực, tôi cũng lột đôi dép quai hậu của mình ra, chạy vù đến. Cả hai mặc kệ mấy vũng nước lốm đốm bẩn sực mùi cá thịt trên đường, nó màu đen xỉn, bắn vào chân tôi. Tôi không quan tâm, hăng hái chiến đấu cùng nhỏ:
"Bốp... bốp... bịch… bịch... hực hực... ặc ặc...” - Âm thanh hỗn độn của cuộc ẩu đả.
Tôi - tay đấm chân đá. Nhỏ - tay nhéo chân sút. Cả hai hợp thành một “cặp đôi hoàn hảo” oánh lộn ăn ý như hiểu nhau từ trước. Bảo đảm, nếu lập thành một băng đánh ghen, đòi nợ mướn sẽ kinh doanh vô cùng hiệu quả à nha!
_ Móc túi hả? Bỏ tật nha con! Móc túi nè! Đáng đời! Bụp bụp... rầm rầm... hự... - Con nhỏ đó còn hăng sức hơn cả tôi, nhìn vóc dáng thanh mảnh nhưng vô cùng khoẻ mạnh. Đánh không cần lấy hơi.
_ Á! Á! Hai chị tha cho em! Em biết lỗi rồi! Em xin chừa mà! Đừng đánh em nữa! Ui da! Hự hự! - Gã thanh niên còm nhom rên rỉ van xin. Cả người hắn lăn lộn trên nền đất ẩm ướt bẩn thỉu trông vô cùng nhếch nhác. Tôi lầm lừ đứng thẳng người dậy nghỉ hơi. Công nhận đánh người thôi cũng mệt dễ sợ. Nhỏ đó ngước dậy, thở hồng hộc:
_ Bóp tiền của tao đâu? Trả đây! Haizz! - Vừa nói, nhỏ vừa vuốt mồ hôi, nhìn tên thanh niên đe doạ.
_ Dạ, dạ đây ạ! Em xin trả lại chị! Xin lỗi! Từ nay em không dám nữa! Hic hic! - Hắn rối rít van xin, run lẩy bẩy y như cún mắc mưa, khóc lóc vờ vật. Đưa tay run run trả lại cái bóp da màu hồng cho nhỏ đó.
Mọi người ùn ùn chú ý đến vụ việc rầm rộ này, hai cô gái liễu yếu đào tơ tay không bắt cướp. Wow! Tin giật gân nữa đây mà! Những tiếng xầm xì, bàn tán vang lên, có tiếng tấm tắc ca ngợi bọn tôi nữa! Nhỏ giựt phắt lấy cái bóp từ tay tên đó, phủi sạch bẩn rồi lúi húi mở bóp ra kiểm tra.
_ Hì hì, may quá! Không bị rơi mất! - Nhỏ nhìn vào một bức hình nhỏ lồng vào bóp, là một bức vẽ bằng chì tinh xảo. Trên đó là một cậu bé cười rất tươi, khuôn mặt đáng yêu, khôi ngô vô cùng, sau lưng còn có một đôi cánh.
Thiên sứ! Là bức hình vẽ chì một thiên sứ! Nét mặt thánh thiện, thuần khiết không chút vẩn đục. Hình như bức hình đó rất quan trọng với cô gái.
Tôi vuốt mấy giọt mồ hôi lăn tăn trên trán, chống tay nhìn tên bầm dập, tơi tả kia hăm he:
_ Lần sau còn tái phạm thì mi không còn được cư xử “nhẹ nhàng” như hôm nay đâu!
Lúc đó, bảo vệ của khu chợ ập tới, những ánh mắt hiếu kì dạt ra hai bên. Bảo vệ tóm lấy tay tên lưu manh khoá chặt sau lưng, chăm chú nhìn bọn tôi thảng thốt:
_ Hai cháu... bắt được tên móc túi này sao?
_ Dạ, chuyện nhỏ thôi mà! Không có gì đâu! - Tôi khách sáo, mi mắt nheo nheo cười tít.
_ Cháu kiểm tra xem có thiếu thứ gì không? - Người bảo vệ lo lắng hỏi cô gái, tên côn đồ bị hai vị bảo vệ khác lôi xềnh xệch tới công an phường.
_ Dạ, không thiếu thứ gì nữa ạ! Cảm ơn chú! - Nhỏ đó cười sáng lạn nắm chặt cái bóp trên tay, thả chiếc guốc mang vào chân. Nhóm người tản dần, hỏi qua loa vài câu nữa, người bảo vệ cũng tạm biệt theo nhóm giải tên móc túi vừa nãy lên phường.
Tôi bước tới nơi chiếc guốc vừa rồi bị phóng đi, nằm xó một góc, nhặt nó trả về khổ chủ:
_ Guốc của bạn nè! - Tôi cười tươi, chỉnh lại hơi thở, mang dép vào chân, thở hì hục.
_ Hì hì, cảm ơn bạn nha! - Nhỏ đó quay sang cười với tôi.
Lúc nhỏ nhìn thẳng vào tôi, giờ thì mới chú ý, ban nãy lo đánh nhau mà quên mất nhìn rõ mặt cô gái.
Nhỏ bạn xinh quá! Như búp bê barbie ấy! Da trắng sứ, hồng như hoa anh đào, mắt to ánh lên tia xanh trầm long lanh, to sáng như hòn ngọc, mi rậm cong như được hoạ sĩ vẽ quá đà màu đen mun, cái mũi nho nhỏ thanh tú đi cùng làn môi nhỏ xíu cánh mọng như màu cam chín bắt mắt, kết hợp với khuôn mặt trái xoan càng tôn thêm nét kiêu sa, quý phái bức người, hai chân mày nâu lá liễu cong nhẹ như cánh bướm ve vẩy. Đúng là kiệt tác của tạo hoá!
Người bạn mới (3)
_ Bạn ơi, bạn sao thế? - Nhỏ lay lay vai tôi hỏi han.
Tôi bị đứng hình trước nhan sắc quá đỗi xinh đẹp của nhỏ. Mọi người bắt lại nhịp điệu ồn ả của chợ búa, dường như quên mất vụ “hai ngón” vừa xảy ra. Đúng là chợ!
_ Ơ... Bạn xinh quá! - Không nén được nổi vẻ ngưỡng mộ, tôi cười sượng mở lời khen. Trời ơi! Nếu là con trai tôi sẽ đeo đuổi cô ấy mất!
_ Hả? Ha ha! Bạn cũng xinh đáo để mà! Xem nè, da cũng trắng mịn, mũi cao quá đi! Môi đỏ hồng nữa! Ôi trời, đôi mắt của bạn đẹp quá! Trong như nước ấy! Xinh quá đi mất! Xinh hơn cả mình đó! - Nhỏ cười không ngớt nhìn tôi. Khen xã giao hay gì đây? Thấy tôi khen rồi khen lại hả? Khách sáo ghê đi.
Hì hì, nhan sắc mình, mình tự soi gương mình thấy mà! Qua cá tháng tư rồi, đừng chọc mình! - Tôi chun mũi cười khì khì với cô gái.
_ Bạn không tin hả? Mình nói thật mà! Mà cảm ơn bạn vì đã giúp mình nha! - Nhỏ vỗ vai tôi, giọng nói trong trẻo như kẹo bọc đường, dễ thương quá cơ!
_ Không có gì đâu! Tại thấy bất bình nên phải ra tay thôi! Bạn có sao không? - Cười giả lả, tôi bắt đầu thích nhỏ này rồi nha! Trời ạ! Sao tôi không phải là con trai kia chứ!
_ Không sao hết! Mà hồi nãy bạn ngã có đau lắm không? - Nhỏ lại hỏi, mi mắt lướt về tôi, đôi mắt to hướng lên đầy vẻ cảm kích.
_ Ưm, không sao hết! - Tôi ưỡn ngực cười. - Nè! Lúc nãy bạn siêu thật đấy! Đứng ở khoảng cách xa như vậy mà vẫn ném chuẩn ghê. Khai thật đi, có luyện Gunny hay Angry Birds gì không? - Tôi cũng tỏ ra vẻ ngưỡng mộ không kém.
_ Ừm, Angry Birds thì luyện hằng ngày còn Gunny chưa thử lần nào hết! - Nhỏ ngượng, cười đến nỗi mặt đỏ hồng lên.
Chợt nhớ tới túi quần áo vứt ở góc shop quần áo lúc ngã, tôi bước lại phụ cô chủ shop dọn đống đồ vương vã.i dưới nền do ẩu đả, nhặt lại túi quần áo:
_ Haizzzz... tay chân bẩn hết rồi! - Ngắm lại cả người lốm đốm bẩn do đánh nhau, có mùi hôi của nước bẩn nữa! Kinh khủng quá đi! Tôi than vãn. Cô gái trước mặt cũng chẳng khá khẩm hơn.
_ Ừm, phải vệ sinh lại cái đã! À, mà bạn tên gì vậy? - Nhỏ đó quay sang hỏi, bỏ cái bóp hồng vào túi, kéo lại cẩn thận.
_ Hửm? Mình tên Mai, gọi mình là Apple cũng được! - Nhìn thẳng vào cô bạn, tôi cười tỏa nắng tít mắt:
_Nè, còn bạn tên gì? Mà… hình như… bạn không phải là người Việt Nam phải không?
_ Hả? Sao á? Sao bạn biết? - Cô gái mở to mắt nhìn tôi, từng sợi mi cong cong rung rinh như nhảy múa.
_ Nghe cách bạn phát âm không tròn chữ cho lắm! Phải không nè? -Tôi rón rén hỏi.
_ Đúng rồi! Mình tên là Lee Sang Mi, tên Việt Nam là Phạm Kì Thư, cứ gọi mình là Bell cho ngắn! - Đôi mắt tít lại, Thư nhìn tôi đầy thân thiện.
_ Sang Mi? Bạn là người Hàn hả? - Tôi lặp lại cái tên và hỏi.
_ Ừm, nãy giờ mình có phát âm sai gì không? - Cô bạn tỏ ra vẻ lo lắng nhìn tôi.
_ Ừm, ngữ pháp thì rất chuẩn nhưng phát âm vài từ không được rõ lắm! Tóm lại Bell là người Hàn mà nói tiếng Việt được như thế là quá đỉnh rồi! - Tôi đưa ngón cái trỏ lên tỏ dấu hiệu number one.
_ Hay quá! Mình vừa đến Việt Nam nên không có nhiều bạn! Hay là mình kết bạn nha! - Thư cởi mở ngước mắt nhìn tôi.
Tôi cười thích thú, đưa tay ra:
_ Được thôi! Chào Bell! Rất vui được gặp bạn!
Thư cũng đưa tay ra, cười cực tươi:
_ Hello Apple, same here!
_ Ý, trước khi bắt tay thì... hì hì - Tôi nheo mắt ẩn ý.
_ Ừ ha! Bẩn thật! Bọn mình xin phép vào nhà vệ sinh của cửa hàng rửa tay chân lại mới được! - Thư hiểu ý, huých khuỷu tay tôi.
_ Chính xác! - Tôi tán thành.
Thế là, mạn phép cô chủ cửa hàng cho bọn tôi được vào toilet rửa ráy lại tay chân, tôi và Thư bắt đầu quen nhau.
Cô bạn mới gặp rất hợp tính tôi, vô cùng cởi mở và vui tính. Nhìn cô gái này mà tôi đang ngỡ mình đang gặp một phiên bản Ngọc Linh thứ hai, nhưng cô bạn này có vẻ dịu dàng và trang nhã hơn (trừ lúc đánh nhau vừa rồi). Cả cách cười nói và cư xử đều có chút gì đó bị ràng buộc vào khuôn mẫu. Chúng tôi nhanh chóng kết thân, Thư nói tiếng Việt khá tốt, chúng tôi đi dọc các shop quần áo để mua sắm. Vừa đi vừa trò chuyện với nhau rất vui vẻ.
_ Này, tại sao bạn lại đến Việt Nam thế? - Lơ đễnh chọn xem những chiếc quần skinny mắc trên sào, tôi vừa xoay qua hỏi Kì Thư.
_ Ưm… để tìm Prince! - Cô bạn trả lời, không chút đắn đo, như được mặc định từ trước.
_ Prince? - Tôi có chút bất ngờ, hỏi lại.
_ Ơ… ừm, một phần là tìm cậu ta, một phần là do mình muốn học trung học tại đây! - Thư ngượng ngùng nhìn tôi cố gắng giải thích.
_ Còn cậu bé thiên thần vẽ trong tấm hình ở trong bóp bạn là ai thế?
_ Bạn thấy nó sao? À, là Prince lúc nhỏ đấy! Cậu ấy là thiên thần! - Cười hãnh diện, Thư ngưng bàn tay đưa lên móc, ánh mắt lấp lánh nhìn tôi.
_ Bạn thích cậu bé đó? Thiên thần? - Tôi tò mò trước vẻ bí ẩn của Thư.
_ Cậu ấy là con người nhưng mang gương mặt của thiên thần. Có thật đấy! Mình không nói ngớ ngẩn đâu! Mình đã mất rất nhiều thời gian để chứng minh về sự tồn tại của cậu ấy! - Dường như là sợ tôi không tin cậu bé trong bức hình có thật, ánh mắt Thư chợt xoáy sâu vào tôi.
Như bị một sức mạnh khẩn thiết cầu xin, tâm trí tôi buộc phải tin vào cái điều mơ hồ ấy:
_ Ừm, cậu bé ấy rất đẹp trai! Cậu ấy tên Prince à? Bạn tìm được cậu ấy chưa?
_ Rồi! mất 10 năm để tìm. Vừa tóm được hắn vào 3 tháng trước! - Thư thản nhiên trả lời, có gì đó hân hoan trong câu nói của cô. Cô bạn ướm thử một chiếc áo pull lên người ngắm nghía.
_ Cậu ấy ở Việt Nam? Chắc lớn lên cậu ấy sẽ rất đẹp trai! Ôi… xem ra cậu rất thích Prince! - Tỏ vẻ ngưỡng mộ, tôi tiếp tục hỏi, đôi mắt bắt được một chiếc quần jean short trắng bắt mắt.
_ Thích! Rất thích! - Thư lại ngừng tay, cô đung đưa chiếc lắc tay có chiếc giày thủy tinh nhỏ xíu đính ở trên, chiếc lắc làm bằng kim loại trắng tinh xảo. Vẻ mặt cô chân thành tuyệt đối.
_ Wow! Lắc tay của bạn xinh quá! Mua ở đâu thế? - Tôi chú ý tới món trang sức trên tay Thư.
_ Là quà sinh nhật được đặt làm, không có bộ thứ hai đâu! Chiếc lắc này vốn là một cặp với sợi dây chuyền có mặt giày thủy tinh hệt như thế này! - Giơ tay cho tôi xem, Thư có vẻ rất trân trọng nó.
_ Ủa? Vậy sợi dây chuyền đâu?
_ Prince đang giữ ấy! Mà thôi! Đừng nhắc tới hắn nữa! Cậu ấy chỉ đáng yêu khi còn bé thôi! Càng lớn càng đáng ghét! Mình đang bực vì hắn nên mới ra đây shopping xả stress đây này, ai ngờ xúi quẩy gặp móc túi. May mà gặp được bạn! Vui thật đó! Mà hiện giờ bạn đang nghỉ hè phải không? Mùa hè này bạn đã làm những gì? - Gạt qua những gì đã nói, Thư chuyển sang đề tài khác.
Chúng tôi đang đi xuyên qua một ngã rẽ, đến khu bán kẹp tóc, phụ kiện điệu đà, vài tiệm kim hoàn chen chúc nhau mọc lên.
Nắng vẫn yếu ớt trong môi trường ẩm thấp, mây xanh, chắc là không có mưa. Khu chợ vẫn ồn ào nô nức tiếng rao mời của những tiểu thương.
_ Mình hả? Vừa nghỉ hè hơn nửa tháng, chưa dự định gì thì đã bị một đạo diễn tóm vào đóng thử một bộ film. Xem như là nghề part-time trong tháng hè này đi! Mình tới đây là cũng do lựa chọn phục trang lên film nè! - Tôi không giấu giếm, tự nhiên kể ra với Kì Thư.
_ Wow! Vậy bạn là diễn viên à? Oa… Đóng film có vui không? Bạn tham gia film gì thế? - Thư hớn hở lắc lắc vai tôi đầy hào hứng.
_ Ừm, một bộ film thần tượng. Một vai diễn có tính cách khá giống mình ngoài đời. Mình chỉ thấy bối rối trong việc lựa chọn style thôi!
_ A, tức là bạn không biết cách ăn mặc thế nào cho hợp với vai diễn phải không? Nếu như cá tính khá giống bạn ngoài đời thì dễ thôi! Nói gì chứ khoản thời trang thì Bell đây sẵn sàng hỗ trợ Apple tới cùng! - Vỗ ngực tự tin, nhìn cách ăn mặc của bạn ấy là rõ Kì Thư là một người rất sành điệu rồi! Thế thì tại sao không nhờ cô bạn này giúp, đúng là cơ hội ngàn vàng.
_ Bell chịu giúp sao? Tốt quá! Mình cần khoản 2-3 bộ trang phục cho ba phân đoạn khác nhau. Giờ mình có được một bộ rồi! Còn hai bộ nữa! Phải phù hợp với hai hoàn cảnh bước đi dưới mưa và bị rượt đuổi. Mình đang chọn đây và mù tịt về khoản kết hợp phụ kiện luôn!
_ Vậy sao? Thực ra… thời trang không nhất thiết phải là hàng hiệu, nó chỉ là một cách thể hiện cá tính của người mặc. Cho dù bạn mua một chiếc váy 100.000đ nhưng nếu biết cách kết hợp thì nó vẫn trở thành trang phục cao cấp! - Chọn những chiếc băng đô rực rỡ, Thư vừa huyên thuyên - Nếu bạn cần trang phục theo hoàn cảnh đã cho thì đây là một số cách!
1. Khi trời mưa: Nên chọn những chất liệu mỏng, nhẹ, đủ ấm vì có lẽ cảnh quay sẽ kéo dài. Bạn nên chọn một trang phục có màu tươi sáng để dễ dàng nổi bật dưới làn mưa trắng. Với kiểu dầm mưa như vậy thì mình nghĩ bạn không cần kết hợp thêm bất cứ phụ kiện gì vì như thế chúng sẽ ướt sũng dưới nước mưa. Trông rất te tua. Giày nên chọn những kiểu không thấm nước để tránh làm hỏng giày.
2. Bị rượt đuổi: Tức là phải chạy. Lúc này Apple nên chọn những bộ trang phục dễ dàng di chuyển, chất liệu dễ hút mồ hôi để khi vận động nhiều sẽ bớt khó chịu. Bạn có thể cột tóc cao kết hợp với mũ lưỡi trai hoặc nếu muốn dịu dàng vẫn có thể thả lơi tóc, khi chạy trông sẽ rất đẹp. Đừng chọn những trang sức quá rườm rà. Có thể chỉ cần một khuyên tai nhỏ và mình hãy nhấn nhá ở phần áo và giày nhiều hơn. Có thể mặc thêm áo cardigan, hoodie hoặc chọn quần denim cũng rất ổn. Và khuyên Apple nên chọn giày đế bằng như bata , giày candy để giảm đau xóc khi chạy! - Thư tuôn một tràng như stylist có nghề làm tôi ngớ cả người. Chuyên nghiệp thật nha!
_ Wow! Thư là Stylist phải không? Chuyên nghiệp y như designer vậy đó! - Tôi vỗ tay không ngớt tấm tắc khen.
_ Đâu có đâu! Vì mình rất thích mua sắm, chỗ nào có quần áo đẹp là có Bell xuất hiện. Dù là cửa hàng cao cấp hay bày bán ở chợ trời miễn đẹp là mình mua tất. Từ đó nên mình cũng có kha khá kinh nghiệm ăn mặc. Ước mơ của mình là trở thành một nhà thiết kế thời trang mà! - Thẹn thùng cười, Thư ướm lên tóc tôi một chiếc kẹp nhỏ hình cánh bướm ve vẩy, những hạt đính trên cánh bắt nắng sáng lên lấp lánh.