Tôi phát cuồng vì sự hoàn hảo. Đọc truyện của tôi, ắt hẳn bạn sẽ khó chịu vì sự hoàn hảo không tì vết của nhân vật. Bạn tin trên đời này có những người như thế không?
----------
PHẦN 1: TRUY TÌM “THIÊN THẦN”
Chương I. ĐIỂM DANH NHỮNG QUÂN CỜ TRONG TRÒ CHƠI ĐIÊN RỒ
*SOMEONE’S POV:
Nhiều khi tôi ước mình có một đôi cánh để có thể bay thật cao, thật xa. Đôi cánh của tôi không phải là màu trắng của thiên thần, đó là một đôi cánh quỷ nhơ nhuốc.
Là ác quỷ không có tội. Tôi muốn là một quỷ dữ. Đôi cánh thiên thần quá yếu mềm, chỉ có cánh quỷ mới nâng tôi mạnh mẽ bay lên.
Tôi phải đòi lại những thứ thuộc về mình. Đưa tất cả trở lại vị trí ban đầu của nó. Dùng cách thức tàn khốc nhất đi quét sạch những tội lỗi của quá khứ. Chỉ vậy, tôi mới có thể bình yên suốt cuộc đời.
Đi đến tận cùng đau đớn, cởi bộ cánh trắng xuống… Ác quỷ hồi sinh trong đêm tối...
Không còn ai có thể tổn thương tôi nữa đâu!
Tôi thề… sẽ bất chấp tất cả để báo thù!
*END POV
One.Thiên thần sa ngã
Luân Đôn - Anh Quốc.
Vào quang cảnh một ngày đầu hạ, không khí trong vắt như một thứ kem mát lạnh, chiếc cổng lớn khép kín im ỉm hàng ngày của dinh thự rộng lớn thuộc gia tộc Stewart mở toang ra đón nhận những lượt xe trầm lặng ra vào. Những chiếc xe sang trọng khoác lên mình sắc đen tuyền trang nhã như cố tình chỉ rõ địa vị chủ nhân của nó trong xã hội.
Ngôi biệt thự cổ kính này vốn đã lạnh lẽo, đơn độc nay còn tăng thêm sắc màu cô tịch với những gương mặt buồn rượi, thất thần. Khắp mọi nơi trong căn nhà đều treo màn trắng. Loài hoa được cho là có sức sống nhất cũng trở nên thê lương, quỷ dị: sắc hồng bạch tang tóc. Hạ nhân nhà họ Stewart đều mặc trang phục đen, đến chủ nhân và những vị khách ở đây cũng mang đậm một sắc đen trầm mặc. Không khí trang nghiêm, vắng lặng. Đó là quang cảnh của một lễ tang - lễ tang của giới thượng lưu.
Trên tầng ba của tòa biệt thự, lối kiến trúc xưa cũ tách bạch với thế giới bên ngoài, một người đàn ông hơn năm mươi tuổi mặc vest đen, gương mặt tri thức đứng lặng bên khung cửa sổ ngắm nhìn cảnh vật lạnh lẽo phía ngoài.
Vài tia nắng yếu ớt còn sót lại vào thời điểm xế chiếu rơi xuống bệ cửa sổ trắng.
- Lucas, xin lỗi cậu, tôi lại không thể bảo vệ được người phụ nữ đó! - Ông quay lại, sắc mặt thất thần, giọng nói vô lực như rệu rã. Ông đang trò chuyện với một con người nằm trên chiếc giường trắng muốt bất động. Là một người thực vật, người đàn ông trạc tuổi ông có vóc dáng trơ gầy, làn da nhợt nhạt do ít tiếp xúc với ánh nắng mà khô xác, gân xanh li ti nổi lên. Người thực vật nằm nặng nề, mệt nhọc đôi mắt mở to chớp chớp, ông không thể cử động cũng như nói chuyện, ánh mắt tuyệt vọng xoáy sâu vào không gian hanh hao mùi thuốc khử trùng.
Người đàn ông đưa tập hồ sơ giấy dầu trên tay, ông mở ra, lật từng trang giấy ố màu trong đó, những nếp nhăn khắc sâu trên cơ mặt hằn lên:
- Chúng ta còn lại họ, những "thiên thần" cuối cùng. Lucas à, cậu đã biết sắp xếp ván cờ này thế nào rồi chứ? – Ông vẫn trầm mặc nói, đôi mắt u buồn hướng tới người đàn ông đang nằm trên giường. Trong tập hồ sơ bao giấy dầu cũ, từng trang, từng trang đang cất giữ những tư liệu cực-kì-quan-trọng cho trò chơi này.
Ánh mắt nằm trên giường vô lực đỏ ngầu như uất hận, khép hờ tựa một cái gật đầu xác nhận. Mùi thuốc khử trùng thoang thoảng trong phòng, ánh nắng nhạt quyện hơi sương mù hắt vào ô cửa sổ.
- Đã tới lúc trả lại tất cả rồi. Angel - thứ tai hoại kinh khủng của nhân loại, ta phải trừ khử nó, xoá sạch mọi tang tóc đã gây ra. Đó là một sai lầm! Lucas, chúng ta hãy chấm dứt tất cả nhé!
Con người thực vật kia trơ đôi mắt đau đáu lên nhìn người bạn của mình. Ánh mắt giương lên bày tỏ một quyết định đầy cân nhắc.
Quyết định này sẽ chấm dứt toàn bộ những bi kịch của quá khứ.
Phía dưới khoảng sân rộng lớn, khách viếng tang vẫn lần lượt đến rồi đi. Không gian ảm đạm quệnh đặc sự tang thương. Một kế hoạch của hai con người đã được quyết định và người sẽ thay họ thực hiện kế hoạch này: những ác quỷ công lý.
Bóng áo vest đen quay mặt nhìn về phía góc sân, tiếng thở dài mang đầy phiền muộn. Mái tóc ông đã lốm đốm màu sương trắng, những trăn trở đã khiến ông gần như kiệt quệ.
Con người hoang tàn nằm đó, mắt mệt mỏi híp lại, vệt râu lổm chổm sần sùi trên cằm giật nhẹ như đang phát ra âm thanh khục khặc gắng gượng. Một quãng đời của hai con người đã bị chôn vùi trong day dứt và nuối tiếc trong tội lỗi.
Chỉ còn bước đi cuối cùng này mới khép lại tất cả... khép lại dã tâm của một thế hệ...
Thoát khỏi cái không gian u uất, đượm buồn đó. Một thiếu niên có mái tóc nâu hạt dẻ bồng bềnh, đôi mắt nâu đỏ lạ lẫm, gương mặt thanh tú, nước da xanh xao ngập tràn vẻ vô cảm. Cậu ngồi trên bậc tam cấp dẫn xuống vườn hoa hồng bạch phía sau biệt thự, tay ôm một con sủng vật có lông xám, to lớn, là một con chó... nhưng không phải... đúng hơn là một con... Sói. Loài săn mồi khát máu.
Cậu ôm con sói xám vuốt ve trìu mến, con sói không phản ứng, nó nhẹ nhàng dụi đầu vào người cậu như một chú mèo nhỏ. Gương mặt chàng trai phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng, nét buồn đau bị nén chặt sau những đường nét bình thản trên gương mặt.
- Cậu chủ, thì ra là cậu ở đây, mọi người đang đổ xô đi tìm cậu. - Một thanh niên có mái tóc vàng, đôi mắt xanh tinh anh, anh ta mặc vest đen, trên ngực áo đính một chiếc huy hiệu màu vàng hình chữ S được cách điệu. Anh đến bên chàng trai, thở hắt nhẹ nhõm, ánh mắt dịu lại tia lo lắng.
Chàng trai tóc nâu không nói gì, tay nâng đầu con sói xám lên hôn nhẹ, vòng tay ôm chặt con sói vào lòng, biểu hiện như chưa từng biết đến sự tồn tại của anh thanh niên.
- Tại sao cậu lại thả Hero ra? Chủ tịch không thích đâu! - Người thanh niên tóc vàng lia ánh mắt về con sói, anh vội vàng kéo nó về phía mình, nắm vòng cổ của sói xám dẫn về phía chuồng. Con sói níu lại, khẽ gầm gừ, nép vào lòng chàng trai như một sự cầu cứu. Người thiếu niên đó giữ chặt con vật xám lại, gương mặt bình lặng không chút xao động.
- Kevin, cậu vẫn ổn chứ? Đã hai ngày nay cậu không có gì vào bụng rồi. Tôi biết cậu đang rất đau lòng nhưng tất cả đã không cứu vãn được nữa. Cô chủ nhỏ đã mất thật rồi! Cậu đừng như vậy nữa! - Anh thanh niên lo lắng, ánh mắt xót xa nhìn chàng trai trước mặt. Cậu ấy đau đến mức không còn một cảm xúc nào. Sao tất cả những bi kịch đau thương nhất đều dồn về cậu bé đáng thương trước mặt anh vậy?
Kevin đứng dậy, tay vỗ đầu con sói như tạm biệt, hành động lạ lùng ôm chầm lấy nó như một người thân rồi nhướn người lạnh lùng bỏ đi. Con sói chạy theo như luyến tiếc, lấy răng cố sức kéo ống quần và giày của cậu lại, chân huơ huơ lên cao, rên khẽ ư ử.
- Cậu đi đâu vậy? Bây giờ cậu cần vào trong nghỉ ngơi, chuyện gia đình đã rối rắm lắm rồi. Đừng để chủ tịch lo lắng thêm nữa! - Anh thanh niên nhíu chân mày lại bước theo khuyên nhủ.
- Phiền chết đi được! Chuẩn bị xe cho tôi! - Chàng trai lạnh nhạt, bình thản như không có xảy ra chuyện gì. Cậu kìm nén tất cả cảm xúc, giấu bản chất trong nét mặt vô cảm của mình.
- Cậu chủ, cậu định đến đâu?
- Nghĩa trang.
Nghĩa trang thượng lưu phía Bắc Luân Đôn.
Nằm trong quần thể những khu mộ của tầng lớp thượng lưu, dãy mộ của gia tộc Stewart được tập trung thành một nhóm liền kề nhau, nằm ở nơi địa lý tốt nhất, cả nhóm mộ nằm trên một ô đất cao. Có thể giương đôi mắt về tít tắp xa xôi, phong thuỷ hoàn thiện được tính toán tỉ mỉ.
Một dáng hình quen thuộc nhẹ nhàng lướt qua từng ô mộ, khung cảnh hanh hao, đượm hơi sương phảng phất. Là chàng trai tóc nâu có đôi mắt nâu đỏ bình lặng như mặt hồ, nét mặt không cảm xúc.
Kevin dừng lại trước một ngôi mộ được dát hoa cương đen nhã nhặn, xung quanh cắt tỉa hoa cỏ gọn gàng. Một điều hiển nhiên là ngôi mộ được chăm chút rất kĩ lưỡng.
Chàng thiếu niên đặt bó hoa hồng bạch xuống ngôi mộ. Nụ cười tươi tắn, ấm áp như muôn ngàn tia nắng trong veo. Cái khuôn mặt lạnh nhạt phút chốc tan biến, chỉ có giọng nói trìu mến pha chút nũng nịu của cậu văng vẳng trong không gian quạnh hiu nơi này:
- Mẹ, con trai đến thăm mẹ đây. Lâu rồi con không đến thăm mẹ, con hư quá phải không? Mẹ ơi, con sắp về Việt Nam rồi, mẹ thường bảo con có một phần máu thịt của người Việt. Qua các bức ảnh, con thấy Việt Nam thật đẹp. Con sẽ tiếp tục nhiệm vụ thay mẹ, có thể rất lâu con mới trở về đây. Con sẽ nhớ mẹ nhiều lắm! Mẹ đừng lo lắng quá về con! Con của mẹ đã lớn rồi. Trái tim con sẽ mang theo mẹ đi khắp mọi nơi. Con yêu mẹ nhiều lắm!
Những ngón tay thon dài của cậu khẽ vân vê lên tấm bia mộ, mái tóc nâu phất phơ óng ánh những tia sáng từ mặt trời. Trên bia mộ bị sắc nắng chiếu vào, bật lên hình ảnh một người phụ nữ xinh đẹp. Người phụ nữ ấy mang nét đẹp đậm chất Á Đông. Nét mặt thuần khiết như cánh hồng bạch tinh khôi. Đôi mắt to sắc tím buồn vời vợi, lắng đọng, diễm lệ. Chân mày liễu dịu dàng. Mái tóc dài xõa qua vai mượt mà như một dòng suối thanh tao. Trên tóc người phụ nữ ấy được cài một sợi ren màu thiên thanh tinh xảo. Cả một gương mặt đầy nét đoan trang, dịu hiền.
- Mẹ à, con là một đứa trẻ xui xẻo. Người thân ở bên cạnh con sớm muộn cũng gặp nguy hiểm. Tốt nhất con không nên đến gần họ. Mẹ ơi, con sẽ không yêu ai đâu. Con sẽ khiến cô ấy đau khổ. Con không bao giờ từ bỏ quyết định của mình đâu. Thiên thần mãi mãi là một loài yếu ớt, chỉ có thể là quỷ dữ, con mới giành lại sự bình yên cho cuộc đời con. Chờ con. Con sẽ làm được! - Những ngón tay thanh mảnh như được gọt dũa trau chuốt vuốt ve tấm hình trước khi phải rời khỏi đây. Giọng nói cậu hạ thấp, ánh mắt dấy lên sự khổ sở xót xa. Cậu đã quyết định số phận của mình: cởi bỏ đôi cánh trắng thánh thiện để trở thành một ác quỷ tàn khốc. Tranh đoạt quyền được sống, được yêu thương, quyền được bảo vệ những người thân thương bên cạnh.
Bó hồng bạch còn lại được chàng trai trang trọng đặt ở ngôi mộ bên cạnh mộ của mẹ cậu. Nụ cười hiền lành và cái nheo mắt lém lỉnh với tấm ảnh trên mộ toát lên một vẻ thân thiết, chan chứa yêu thương nhưng thấp thoáng xót xa.
- Anh trai yêu! Lâu rồi không gặp! Anh vẫn khoẻ chứ? Nghĩa trang này sắp đón thêm một đứa trẻ thích gây náo loạn rồi. Kara là một đứa bé rất thích huyên náo. Em giao nó cho anh giữ đấy. Em không còn cơ hội nữa rồi! Nó rất thích ăn kem. Giống em. Anh hãy thay em chăm sóc mẹ và Kara nhé!
Hình ảnh một cậu bé khoảng năm tuổi có nụ cười tít mắt. Gương mặt đó có những đường nét giống hệt chàng trai trẻ: vẫn là mái tóc nâu hạt dẻ bồng bềnh, đồng tử hổ phách thanh tân. Làn môi như một cánh đào tươi sáng. Cái mũi cao thanh tú.. Hàng tên khắc trên bia mộ trông cũ kĩ như đã trải qua một thập kỉ - đứa trẻ trên ngôi mộ đã chết từ hơn mười năm trước: Edward Stewart.
Vẫn là lớp đá hoa cương đen được dát công phu, những loài hoa cỏ mơn mởn xanh trong không gian thanh bình. Dường như đứa bé trên bia mộ có nét gì đó rất mật thiết với chàng trai. Cứ như CẢ HAI LÀ MỘT.
- Cả hai ở trên thiên đàng phải luôn luôn vui vẻ, hạnh phúc. Những điều còn lại hãy để con làm tất. Ván cờ này cược bằng sinh mạng. Công lí sẽ về với chúng ta. - Cậu trai trẻ đứng thẳng người nhìn cả hai ngôi mộ, giọng nói vẫn dịu dàng nhưng ẩn chứa đầy phẫn uất. Kết thúc sự sống của một thiên thần sẽ là sự hồi sinh của một ác quỷ. Liệu cậu có làm được?
Không khí nhẹ tênh man mác nỗi buồn heo hút của nghĩa trang. Cái cúi đầu thật sâu của chàng trai dành cho hai con người thân thương đầy day dứt và thù hận. Những áng mây rủ nhau kết thành một nhóm xốp phồng trắng phau trên bầu trời. Những dãy mộ kéo dài tít tắp, miên man như con đường phía trước mà cậu phải đi, gian nan, mà lại vô cùng hiểm nguy.
Bầu trời nước Anh yên bình như không đón được cơn BÃO DỮ ập tới. Cơn bão đó sẽ diễn ra tại một nơi khác - nơi bàn cờ đã được dọn sẵn. Ván đấu này ai sẽ chiến thắng? Sẽ có bao nhiêu quân cờ thí? Con hậu nào linh hoạt nhất ván cờ? Mọi thứ bắt đầu. Kẻ vận hành trò chơi điên rồ nhất, hắn sẽ là ai?
Bangkok – Thailand.
Kang chống tay lên cằm, vân vê cúc áo, cánh môi hồng nhạt liếng thoắng liên hồi trong điện thoại. Mái tóc bạch kim phất phơ dưới ánh đèn huỳnh quang sáng trắng.
- Vâng, em sẽ theo dõi nó mà. Nhà vừa có tang lại còn đòi đi xa, thần kinh nó có vấn đề thật rồi.
“Anh hi vọng em giúp được nó.”
- Biết rồi, Alex. Quan hệ của bọn em thế nào anh biết mà. Em sẽ đi ngay. Chào anh!
Đoạn đối thoại ngắn ngủi của cậu thiếu niên tóc bạch đang cầm trên tay chiếc máy Nintendo với trò game vẫn đang trong chế độ “Pause”. Cậu nằm dài trên giường, đôi mắt cậu liếng láo đảo qua lại, sau khi gác máy, cái dáng cao gầy mới chịu mò dậy, rời khỏi giường. Chàng trai nhanh chóng sắp xếp quần áo cho vào vali. Tình cờ, trong lúc thu xếp, ánh mắt cậu chạm phải một vật, là một chiếc đồng hồ quả quýt được giấu sâu trong tủ áo.
Cậu đang ở trong một căn phòng sang trọng với tông vàng trang nhã, mọi vật dụng trang trí trong phòng đều rất bắt mắt, vô cùng giá trị. Kang cầm vật ấy trên tay tần ngần. Bật nhẹ nắp, bên trong hiện lên bộ mặt của một chiếc đồng hồ cũ kĩ ở thập niên 80, lớp vỏ ngoài màu nâu chẳng có gì bắt mắt nhưng nếu quan sát kĩ sẽ phát hiện một điều vô cùng đặc biệt: chiếc đồng hồ chạy ngược.
Kang chăm chú nhìn vào nó. Mặt trong của chiếc đồng hồ quả quýt, hình ảnh một cô gái xinh đẹp hiện lên bên trong, Kang ngồi xuống giường, ngón tay dài mảnh vuốt ve bức hình được gắn vào mặt trong của chiếc đồng hồ:
- Jenny! Anh sẽ đưa em về Việt Nam nhé! Em sẽ mãi ở bên cạnh anh! Anh yêu em nhiều lắm!
Ánh mắt cậu vẽ lên tia yêu thương vô bờ bến với cô gái trong hình. Cậu mỉm cười dịu dàng. Môi đặt nhẹ lên bức hình nhỏ nhắn, trân trọng đặt chiếc đồng hồ vào một ngăn riêng trong vali. Có chiếc hộp kim loại vàng óng được lấy ra từ kệ tủ đầu giường, một khẩu súng lục mới toanh do chính cậu chế tạo ngay ngắn nằm bên trong. Kang mở hộp, nâng khẩu súng màu bạc lên ngắm nhìn, môi cong nhẹ. Lightnigh – tên của khẩu súng đó. Như tên gọi, trong một cái chớp mắt, nó có thể đoạt lấy sinh mạng của đối phương. Thiết kế của nó cho phép thay đạn mới với tốc độ nhanh nhất, độ sát thương cao, và chắc chắn rằng, kẻ nào đã nằm trong tầm ngắm của Lightnigh thì khó có thể giữ được mạng.
Kang nhìn một lượt khẩu súng trên tay, đưa mắt ngắm thử một mục tiêu. Cướp cần.
Khẩu súng vang lên tiếng lạch tạch. Không có đạn. Kang mỉm cười, nhìn bao đạn còn nguyên trong hộp, sau đó lại bỏ súng trở lại hộp, cất vào vali. Xong, cậu vẫn tiếp tục thu dọn, nhanh nhẹn rời khỏi phòng mình.
Bóng tối nuốt chửng mọi cảnh quang, ngôi biệt thự cũng chìm trong sắc tối tĩnh lặng. Kang lén lút kéo vali rời khỏi cái nơi oái oăm đang giam cầm cậu. Ngôi nhà buồn chán này quả là không thể trói buộc bước chân cậu lâu được. Thoát khỏi nó, cậu sẽ được tự do.
Kang nhẹ nhàng lướt mình qua dãy hành lang hun hút không một bóng người, vệt bóng của cậu trải dài trên nền gạch hoa cương trắng. Không gian tịch mịch trơn tru. Hãy cầu nguyện là sẽ không có ai phát hiện ra vụ tẩu thoát này của cậu.