Chạy trời sao khỏi nắng, nó làm sao tẩu tán được cái tô đó, muốn đổ bỏ cũng phải xuống bếp, đi lên nhà trên thì đụng ba.
He he, Cherry, em die chắc rồi. Đúng là một "tragic death" lưu giữ trong sử sách ngàn đời mà! Hô hô!
Tôi đi rửa rau, an tâm hạ đẹp con bé ấy. Đố mà nó thoát khỏi. Ai ngờ...
Nó loay hoay với tô bún, mặt mày bí xị như bánh bao chiều. Từ nhà trước, bỗng Hạ Khánh Di lù lù bước tới.
_HẮT XÌ! HẮT XÌ! HẮT XÌ! - Hắn hắt hơi tù tì mấy cái.
_Anh Di! Anh bị cảm hả? ( Á, có rồi! Di lão đại, cứu tinh của đời em! Anh hãy cứu rỗi lấy em! Ăn dùm em tô bún "ngon lành" này đi anh!). - Cherry hỏi.
_Hông phải! Anh mới từ vườn vô! Ở đó có cây hoa nhài đang trổ hoa. Thơm nứt mũi luôn! Nhưng mà ngửi một hồi không biết sao mà hắt xì luôn! Nghẹt mũi luôn rồi nè! Hắt xì! - Khánh Di trả lời, tay xoa mũi bực dọc. - Ủa? Em đang ăn bún riêu hả? Wow! Màu sắc hấp dẫn quá! - Thông cảm, con gà mờ Hạ Khánh Di hôm nay quên đeo kiếng, đôi mắt một mí lấp loé ánh xanh vui vẻ.
_Ừm, "bún riêu" đó anh! Anh ăn hông? - Con nhỏ kia gật gù bỏ ngõ.
_Của em mà! Thôi, ăn đi! Anh đi lấy cái kính để ở trên nhà trước đã, hồi nãy rửa mặt xong để quên trên phòng khách rồi!
_Thôi mà! Ngồi xuống! Đũa nè, muỗng nè, tô nè! Xực đi anh! Em không cản đâu! - Con bé tinh quái đó bắt đầu diễn trò. Hơ hơ, tính nhờ con khỉ đó chịu giùm hả? Cưng gan nhỉ?
Tôi đứng đằng xa, tai dỏng lên hóng hớt. Nghe quỷ nhỏ đó nói thế định bay lên ngăn cản nhưng tôi sực nhớ lại Di cũng là kẻ thù. Nhất tiễn song điêu, cứ cho con nhỏ đó mời mộc Di đi, ngư ông đắc lợi thôi! Mất mác gì!
_Ăn hả? Của em mà!
_Ăn đi anh! Em ăn no rồi! Tô này đặc biệt cho anh đó! Ăn đi mà! - Nó nịnh nọt mời Di.
_Ờ, vậy anh không khách sáo à nha! - Di tí tởn, đưa đôi đũa lên chuẩn bị ăn. Chia buồn cùng ông nhé Di! Ông muốn chết thay nó thì tui chìu, xử nhanh tiêu gọn mà! Ha ha!
Cherry chống cằm chờ đợi, mắt sáng quắc, hồi hộp nhìn.Tôi đứng đằng bếp cũng hóng hớp mà xem kết quả.
Một, hai, ba,... Thình thịch... Thình thịch...
_ÁÁÁÁÁÁaaaaaaaaaaa! Cay quáááááááaaaaaaaa! - Một âm thanh "êm dịu" sơ sơ 20 000 "đề -xi- ben" (dB_Decibel) vang lên làm nóc nhà của tôi muốn bật đinh, rớt xà bay tán loạn, làn hơi lảnh lót đủ tư chất để được mời vào nhà hát Sidney Opera biểu diễn. Hô hô, Hạ Khánh Di, chúc mừng ông đã được nếm món ăn "sát thủ" đó! Ông không bị lột lưỡi mới là lạ, tôi chơi nguyên hũ ớt bột chứ mấy muỗng hồi nào! Ha ha! Trả thù được một người rồi! Oh yeah! Lá là la!
_Nước, nước! Cay quá! Cay muốn chết đi được! Món gì mà khủng khiếp vậy chứ? Không từ nào diễn tả được luôn! Mùi vị thật kinh khủng! Nước! - Tên Di rối rít đi tìm nước uống, la lối khiến ngôi nhà vỡ bụng bằng một tràn cười muốn đứt ruột.
Tôi cười như phát khùng, mẹ tôi thì cầm cái vá múc bột mà cười khằng khặc, Vĩ An chứng kiến từ đầu tới cuối cũng không chịu nổi mà cười lăn lộn, con Cherry thì vỗ tay đôm đốp phán:
_Thấy chưa? Biết ngay mà! Đời nào mà bà chị nhà mình tử tế thế được! Xém nữa chết dưới mưu đồ độc ác của bả rồi! Hơ hơ, may thiệt!
_Cherry! Em dùng anh là vật thí nghiệm vậy hả? Hừ hừ! Muốn giết anh à? Cay muốn lột lưỡi nè! Oa oa cay quá! - Di vừa tu nước ừng ực, miệng thổi phì phò hạ hoả. Xém nghĩ Khánh Di hoá thành con rồng nhỏ biết phun lửa trong phim hoạt hình. - Cái trò tàn ác này do bà làm phải hông Apple? - Hắn chống nạnh hầm hầm nhìn tôi.
_Ờ, tui làm đó! Bỏ tật ham ăn nha cưng. Tui tính gài con Nhi ai dè ông nhào vô chịu dùm làm chi, ráng chịu! - Tôi õm ờ tỏ ra vô trách nhiệm.
Three.
Hoàng tử mắt nâu và đại chiến khỉ tóc vàng (tt)
_Tính dùng mấy chiêu này để phục kích em hả? Ha ha, xưa rồi Diễm! Chị vẫn chưa đủ trình độ hạ được em đâu! Thôi, em đi thay đồ! Dọn mấy cái này đi nghen! Ha ha! - Con nhỏ đó làm vẻ như vừa thắng trận về, kênh mặt hãnh diện rồi chạy ù lên gác như sợ tôi bày thêm trò nào hãm hại nó nữa.
_Gừhh, bà chết với tui! Dám chơi tui thế hả? Gừhh! - Di tức xì khói, co giò rượt tôi chạy vòng vòng.
Tôi bị Di đuổi, bỏ rổ rau chạy trối chết, cười hô hố lên chọc quê Di. Chúng tôi kẻ rượt người né xung quanh cái bàn ăn trông cực kỳ lộn xộn. Tiếng cười nói, tiếng choảng nhau, tiếng xèo xèo trên bếp cùng tiếng chó bênh chủ đang bị đánh sủa gâu gâu gộp thành một dàn hợp xướng vô kỷ luật, vô trật tự rộn rã.
Cuộc đuổi nhau chỉ kết thúc sau tiếng Vĩ An réo tôi:
_Mai nè, đừng giỡn nữa! Tui hỏi cái! Có hai người lạ add nick bà nè! Có ok?
_HẢ? Ai vậy? - Tôi tạm đình chiến vài giây mà nói rồi dùng mấy ổ bánh mỳ đoảng nhau tiếp với Di.
_Ờ, một nick tên là Angel Hunter, nick kia tên là Messenger Of Darkness. Đồng ý không? - An quay lại màn hình đọc tên nick rồi quay lại hỏi tôi.
_Ờ, đồng ý đi! - Tôi hờ hợt không quan tâm lắm, vẫn lo chơi với Khánh Di.
_Hả? Tên gì chứ? Khoan đã! Đừng add! - Di bỗng nhiên la toáng rồi chạy bay đến chỗ An ngồi.
_Sao thế? - An hỏi.
_Messenger Of Darkness! Không được add! Nhất định không được add! - Mặt Di bỗng xám lại, hoảng sợ như thấy ma, lắc đầu ngăn cản An. Cái con khỉ này! Bạn của tôi thì tôi add, mắc mớ gì lại không được? Muốn chống đối tôi à?
_Kệ cha đó! Add đi An! - Tôi nguýt An.
_Tui bảo không được add nha! - Sắc mặt cậu ta càng xám đen hơn, bất an như nơm nớp trên đống lửa.
_Add đi! Đừng chần chừ! - Tôi xúi An.
_Đừng mà! Đừng! Thôi xong rồi! - Di ôm đầu trào máu nhìn tôi như trách móc. Gì mà ghê gớm vậy chứ? Ông kẹ hả Di?
_Ê, Messenger Of Darkness đang online nè! - An chỉ vô màn hình.
Tôi cũng bị thu hút mà bu vào, tên nick này là lạ làm sao ấy. Tôi không sao lý giải được. Khánh Di trợn to mắt rồi đẩy An ra khỏi ghế:
_Cho tui mượn máy một chút! - Di nói với vẻ gấp rút như lo sợ gì đó rồi ngồi lên máy. Vĩ An đứng cạnh tôi tò mò, còn tôi bị vẻ lo lắng của Di làm cho quên bẳn mọi việc, ngoan ngoãn đứng một bên xem Di đang làm gì.
Khánh Di ngồi vào máy, yahoo của tôi vẫn đang mở, cậu ta dò vào friend list của tôi rồi nhằm vào một trong hai cái nick mới add mà pm: Messenger Of Darkness. Kỳ lạ là Di đang hỏi những câu hỏi bằng tiếng Anh, tất nhiên trình độ của An và tôi thì dư sức hiểu. Nhưng nhìn ánh mắt đầy vẻ hoang mang của Di, tôi nghĩ đang có việc quan trọng gì đó xảy ra. Đây không đơn thuần là vụ tán gẫu bình thường.
Hình ảnh từ máy tính hiện lên:
"BUZZ...
Who are you? (Mày là ai?)." _ Bàn tay Di thoăn thoắt gõ.
Có dấu hiệu trả lời từ nick kia:
[Messeger Of Darkness. ( Sứ giả của bóng đêm).] - Người lạ mặt đó đáp gọn lõm.
"Are you going to do? (Mày đang định làm gì?)". - Di vẫn hỏi, môi mím lại âu lo.
[Secrets! (Bí mật!) ].
_Ê, Di, Darkness truyền tập tin gì kìa? - Màn hình hiện lên thông tin nick đó đang truyền cho chúng tôi xem một hình ảnh gì đó, Vĩ An nhắc Di chú ý đến nó.
_Đồng ý không? Sao vậy? Đó là ai ông biết không? Có chuyện gì à? - Tôi nôn nóng hỏi lia lịa.
Khánh Di không trả lời tôi mà bấm bấm ngón tay suy nghĩ, sau đó đồng ý nhận tập tin.
Lát sau, dữ liệu truyền xong. Di mở hình lên, từ khoảng thời gian người lạ đó gửi hình thì im bặt như đang dò xét thái độ của bọn này.
Tấm hình được mở, điều ngạc nhiên ngoài suy nghĩ của tôi, đó là một tấm ảnh kì lạ.
Ảnh chụp một lá bài Tây đang nằm trơ như đang bay trong không khí, quân bài đó chính là con Jack bích, một quân Jack nhỏ nhất trong bộ quân Jack trong bộ bài. Một bức ảnh kì quặc.
_Black Jack! Là mày! - Di lầm bầm.
_Black Jack? Là gì? Tấm hình này hả? - Tôi nhỏ nhẹ hỏi nhưng vẫn bị Di tạt nguyên gáo nước lạnh bằng sự im lặng đáng nguyền rủa.
"Meaning of picture? (Bức ảnh đó có ý nghĩa gì?)". - Di lặng thinh mà gõ tiếp.
[Pretty? (Đẹp chứ?)]. - Câu đáp đầy vẻ ve vờn, không hề có ý định trả lời.
"What do you want? (Mày muốn gì?)".
[I want her. (Tôi muốn cô gái ấy.)]. - Câu trả lời kì cục. Cô gái ấy là cô gái nào mới được chứ?
"You're crazy! (Đồ điên!)" - Khánh Di bực bội gõ nghe cốc cốc, hi vọng cái bàn phím của tôi không banh tơ lông ra.
[Right. I'm crazy. (Phải, tôi là kẻ điên.). ] - Câu trả lời này mang đầy cợt nhã.
"Please! Stay away from out! (Tránh xa chúng tôi ra!) ." - Di đáp.
[I know who are you. Don't be afaid! If you obediently listen to me, I won't hurt you! (Tôi biết cậu là ai. Đừng sợ hãi! Nếu ngoan ngoãn nghe lời thì tôi sẽ không làm hại cậu!).]
"Would you like me to do, now? (Mày muốn tao làm gì?)."
[I wanted to know you are an angel or devil? (Tôi muốn biết cậu là thiên thần hay ác quỷ?).] - Lại là một câu đáp kì quái.
"Don't have something related to you! (Không liên quan tới mày!). " - Di có vẻ gắt gỏng.
[But I world love to see all angels fear! (Nhưng tôi thì thích ngắm tất cả bọn thiên thần sợ hãi!).].
"I never forgiveness those who destroy in our life. (Tôi sẽ không tha cho những kẻ phá hoại cuộc sống của chúng tôi.)." - Mặt Di sầm xuống ngã màu tái xanh, bàn tay vo lại thành nắm đấm.
Tôi đứng yên nhưng cũng đủ sởn gai ốc vì những lời lẽ bí hiểm từ hai người này. Tôi và An xoay qua nhìn nhau mà thắc mắc nhưng không dám hỏi Di, biết rõ là cậu ta có thèm trả lời đâu.
[Very interesting! (Rất thú vị!).] - Màn hình lại đáp.
"Huh, You're one bad man. (Hừ, đồ xấu xa!)." -Tôi nghe tiếng rom rớp từ những khớp đốt ngón tay gầy gầy của Di.
[Well. See you again on the day is not far! ( Tốt, hẹn gặp lại trong một ngày không xa!)].
"I hope I never see you again. Bye! (Hi vọng là sẽ không bao giờ gặp lại mày. Chào!)" - Di đáp với con mắt tức tối xen bất an mà thoát khỏi khung chat.
"Messenger Of Darkness is offline." - Nick đó cũng thoát đi như chỉ onl để tìm nick tôi. Cái quái quỷ gì thế này?
Khánh Di lững thững tắt máy, sắc mặt nhợt như thiếu máu. Cậu nhìn tôi đầy lo lắng:
_Từ nay kể về sau nếu nick này onl thì tuyệt đối không được chat. Rõ không?
_Người đó là ai vậy? Người nước ngoài hả? Sao không được chat? Hai người nói gì mà tui không hiểu gì hết. - Tôi hỏi, có phần dè chừng. Đó là ai mà trông Di lại sợ sệt như thế? Bí ẩn quá!
_Bà không cần biết, nghe lời tui đi! Thế được rồi! Nếu thấy ai theo dõi bà hay có chàng trai nào mặc blaze đen và đội mũ lưỡi trai đen bám theo bà thì lập tức báo cho tui biết liền nha! - Di nắm vai tôi mà nói, như mệnh lệnh mà bắt tôi tuân theo.
_Why? Tại vì sao mà phải báo với ông? - Tôi cứng đầu mà hỏi.
_Đã nói không cần biết mà! - Di quát tôi, mặt xám xịt đáng sợ. Tôi bị bất ngờ mà đơ cứng người, Vĩ An vuốt vuốt vai tôi xoa dịu, bực bội gắt lại Di:
_Điên hả? Làm gì mà hung dữ với Apple quá vậy?
Mẹ đang nấu ăn ở bếp, thấy bọn tôi không chí choé một khoảng cứ ngỡ là đã kết thúc chiến tranh. Ai ngờ, lát sau lại nghe tiếng quát nạt của Di và An làm mẹ lo lắng mà bước đến hỏi:
_Gì vậy tụi con? Sao lại gây nhau?
_Dạ, không...không có gì! - Di lắc lắc nhẹ đầu, ánh mắt đầy biểu cảm nhìn mẹ tôi như cố truyền tải một thông điệp nào đó.
_Thật chứ? - Mẹ nhướng mắt, nét mặt cũng trắng ra.
Khánh Di day nhẹ thái dương, mím môi khẽ khàng:
_Không sao cả! Có con rồi! Bác yên tâm! Con sẽ không để xảy ra chuyện gì đâu!
_Di, chuyện gì vậy con? - Những biểu hiện của Di thu hút ba tôi lắng nghe và vội vã bỏ công việc trên nhà trên mà xuống bếp hỏi.
Hạ Khánh Di vẫn lắc đầu, mặt trắng nhạt đến xanh xao não nề, cố gượng cười:
_Dạ, chỉ là "bóng tối sắp nuốt chửng mặt trời", con đói bụng quá rồi! Không mau "bảo vệ những thiên thần thơm phức" này thì con e rằng "nó sẽ biến mất" chưa đầy một cái chớp mắt đâu! Con ham ăn lắm đó!
"Bóng tối", "bảo vệ thiên thần","biến mất",... ? Những cụm từ quái lạ thực lòng rất khả nghi trong câu nói này. Cậu ta đang cố nhắc đến một ý nghĩa tượng trưng nào đó mà tôi không tài nào hiểu được. Là gì vậy ta?
_Rồi, rồi, bác sẽ "cất kĩ" cho con "khỏi tìm ra" luôn! Ham ăn quá đi! Thôi, "chuẩn bị khai tiệc" nào mọi người! - Ba tôi cười sảng khoái nhưng mâu quang có phần lạnh lẽo như cũng sợ hãi gì đó. Tôi thấy những giọt mồi hôi rịn ra từ huyệt thái dương của mẹ lăn dài xuống má, chắc là do nóng.
_Ờm, dọn bàn khai tiệc nào tụi con, Dolly tới rồi kìa. Đủ mặt rồi nhé! - Mẹ cố khuấy động bọn tôi bằng mấy món ăn thơm nứt mũi.
Khánh Di đang tối sầm mặt chợt nghe tới tên Dolly mặt mày đã sáng rỡ. Cậu như gạt phăng những suy nghĩ nãy giờ mà tíu tít cười:
_A! Dolly tới! Nè, sao bà với An cứ đứng thộn ra thế? Phụ dọn chén dĩa nè! - Cậu cười vui như chưa hề xảy ra chuyện gì.
_Ừm, đợi tý! Tụi này tới ngay! - An nói, vẻ cố tỏ ra tự nhiên.
Chưa quá năm phút khi off nick, không khí ngôi nhà lại ồn ào trở lại như chưa hề có sự cố nào.
_Nè, mọi người sao thế? Hình như có chuyện gì đó! Ông nghĩ có đúng hông? - Tôi đẩy vai An hỏi nhỏ, bọn tôi vẫn tựa lưng đứng ở bàn vi tính chưa rời đi.
Vĩ An đứng xoa cằm, đôi mắt trầm tư rồi gật đầu đồng tình.
_Có cái gì đó rất bất bình thường, nhưng có hai đứa mình là chả hiểu mô tê gì. - An nói.
_Khó hiểu! À, thôi, chuyện đó tính sau đi! Dọn bàn thôi! - Tôi vỗ vai Di và trở lại bếp.
Hiệp 1 Đại chiến với khỉ: Tô bún riêu.
Tỉ số: 1-0
Ma nữ Apple thắng. (nhờ giở chiêu trò mượn dao giết người.)
Thành tích: Hạ gục khỉ Khánh Di đẹp mắt.
Mức độ thiệt hại sau trận đầu:
+Một tô bún bị đổ bỏ.
+Tốn sơ sơ cả ký gia vị các loại.
+Banh xác bốn ổ bánh mỳ dùng để choảng nhau.
+Hơn một lít nước để "cứu hoả".
+Nóc nhà bị bật đinh vì tầng số âm thanh quá lớn.
Tỉ lệ thương tật:
+Khánh Di: lột da lưỡi 10.
+Bốn ổ bánh mỳ: nát bét toàn tập 100.
+Cả những người có mặt trong nhà: có dấu hiệu lãng tai, chóng mặt, hoa mắt, viêm tai giữa, điếc tạm thời vì va chạm với tầng suất âm thanh chóng mặt 20.
Kết thúc: lãng xẹt vì cái nick lạ. Chờ hiệp 2.