- Trời ơi! Bỏ chân tôi ra! Ông làm cái quái gì thế? - Cậu cố sức vùng vẫy, cố lôi cái chân đáng thương của mình ra khỏi tay ông Huy.
- Không buông! Trừ khi cậu đồng ý điều kiện của tui! Nếu không thì... - Ông ôm lấy chân chàng trai như khỉ đu cột đình mà hăm he.
- Thì sao?
- Thì... Tui sẽ phone ngay cho đám con gái cuồng trai đẹp, tui có cả list dài nhằng của mấy nàng hâm mộ mấy nam tài tử đẹp trai. Chỉ cần một cú gọi thôi là nơi đây còn đông hơn cả sân vận động Tổ Chim nữa! Tin hông? Tui nghĩ là cậu hiểu rõ cảnh tượng đó mà pretty boy! Muốn không? Tui gọi à! - Ông vẫn ôm chân cậu, miệng leo lẻo không ngớt.
- Đang hăm doạ tôi à? Hừ, ông dám sao?
- Được! À lố! Trân hả? Em ra công viên Thống Nhất liền nha! Ở đây đang... Á á á! Cậu làm gì vậy! Mưu sát! Bớ người ta giết người! Bớ bà con làng nước ơi! Mỹ nam mưu sát đạo diễn! Bớ.... ! - Ông Quang Huy đang gọi cho một cô gái thì bị ngắt ngang bởi một bàn tay ai đó bịt chặt miệng mình lại. Ông cũng không vừa vặn gì hét ỏm tỏi như cái loa phát thanh giữa đồng mà rêu rao chàng trai xấu số đang bị ông ta hành hạ.
- Stop here! Tôi sợ ông quá đi! Chỉ cần tôi làm theo lời ông thì ông sẽ tha cho tui phải không? – Kevin nhíu mày, khổ sở trả lời Quang Huy.
Nắng rạn nứt thành muôn tia sáng đan xen lên nhau, quệt cam như màu nước sốt cà chua lên mặt đất cam hồng.
- Hứa nha! - Ông Huy tỉnh bơ mà nhìn cậu.
- Chỉ cần tôi đi qua đi lại là xong phải không? - Cậu đề phòng hỏi lại.
- Phải! Đồng ý nhé! - Mắt ông Huy sáng rỡ như đèn pha.
- Ừm! - Cậu gật đầu một cách chán chường.
- Yeah! Tốt quá rồi! Theo tui! - Quang Huy nhảy cẫng lên mừng, quên bén việc phải diễn cái chân đau. Kéo tay cậu trai dong tuốt đến hiện trường casting.
- Oái! Buông tay tôi ra chứ! Bỏ ra! - Cậu vùng vẫy như một nhóc con trốn nhà đi chơi bị phụ huynh bắt về, nhăn nhó khóc không ra tiếng.
Quang Huy vỗ tay tập hợp ekip lại, giới thiệu sơ qua về "lính mới", giọng nói hào sảng đầy phấn khích.
- Mọi người! Tập trung! Tôi xin giới tất cả, đây là diễn viên mới tham gia casting vai Ken. Cậu ấy tên là... Hì hì, cậu tên gì vậy nhỉ? Nãy giờ quên hỏi. - Ông xoay qua nói riêng với cậu.
- …
- Sao không trả lời?
Kevin mím môi, bực dọc. Cậu chỉ muốn đi chơi một chút, giờ hóa ra bị ép vào một cái đoàn phim có một cha đạo diễn biến thái. Quá rắc rối. Bức bối quá, Kev phán bừa cho xong:
- Minh.
- Oa, Minh hả? Cái tên đẹp. Tui giới thiệu bạn diễn cho cậu làm quen nha! - Đạo diễn Huy cảm thán rồi kéo tuột cậu đi vòng vòng khu hiện trường. Kevin chỉ biết bất lực đi theo như một bé nghé non bị xỏ mũi. Đến đâu, mọi người nhìn đó. Ai cũng xì xầm khen cậu diễn viên mới thật khôi ngô. Đạo diễn Phạm Quang Huy đưa cậu đến một góc sân, nơi có một cô bé chừng 16 tuổi cắt mái ngố, tóc cột cao. Cô bé mặc một bộ đồng phục thuỷ thủ. Đó là Sam - một diễn viên teen nổi tiếng hiện giờ trong showbiz. Cô bé xinh xắn đang chăm chú đọc kịch bản trên một ghế đá.
- Này Sam! Lại đây! - Quang Huy ngoắc tay gọi cô bé ấy đến.
Sam ngẩng đầu nhìn rồi chạy lại chụp tay đạo diễn Huy cười xán lạn:
- Đạo diễn, chú lại tìm được nam diễn viên nào để thử vai phải không? Phải handsome thì con mới chịu à nha! Cậu ấy đâu thế?
- Từ từ, đừng manh động! Diễn viên mới này siêu chuẩn cute luôn! Bảo đảm không xịt máu mũi thì tui chặt đầu xuống cho cô ngồi luôn đó! - Ông Huy cười tự tin mà nói, mắt ranh mãnh kéo tay Kev đang đứng nhìn trời, nhìn đất vu vơ.
Bị ép đẩy về phía trước, Kevin nén giận.
- Đây, xin giới thiệu với tiểu thơ, cậu ấy tên Minh, sẽ là bạn diễn của cô. Hai người làm quen đi nha! - Đạo diễn Huy hí hửng mà giới thiệu đôi bên.
Sam vừa trông thấy Minh, môi đã cong lên ý cười hài lòng. Anh chàng lai Tây trông rất đáng yêu này làm cô vô cùng vừa ý. Sam cười thật toả nắng rồi giới thiệu:
- Chào anh, em là Sam, rất vui được hợp tác! - Cô lịch thiệp đưa tay ra chào hỏi.
Kevin không buồn mà đá động, mắt vẫn vi vu khắp nơi như xem người đối diện là không khí. Sam hơi hụt hẫng vì thái độ ngạo mạn coi thường người khác của chàng trai trước mắt. Kĩ năng của một diễn viên có kinh nghiệm bảo cô rụt tay lại, vẫn cố cười duyên.
Ông Huy đứng kế bên, thấy thế liền ghịt tay Sam mà thỏ thẻ:
- Thông cảm! Tính cậu ta như thế ấy! Gắng nhịn một chút đi! Khó khắn lắm tui mới mời (đúng hơn là dụ dỗ) cậu ta vào đây được đó! Ngoan nào, nhẫn nhịn một tý lát chiều tui tăng cát sê cho!
- Đạo diễn hứa đó! Quân tử nhất ngôn nha!
- Dạ! Em cam đoan thưa chị! - Ông Huy thở dài với sự đa nghi của Sam.
- Hì hì, nói vậy thôi chứ ảnh đẹp trai như thế mà có chọc Sam tức ói máu thì Sam cũng cam lòng nữa! - Sam rù rì cười.
- Em lạy chị! Chị dại trai vừa thôi! - Đạo diễn Quang Huy chắp tay lạy cô nhóc dại trai kia. Cả hai thích thú cười lớn.
Kev vẫn đứng đó, chân mày cau lại khó chịu vì cứ bị người ta nhìn chòng chọc vào mặt. Ánh mắt đầy phiền não nhưng cứ cố tỏ ra bình thản.
Thế là, sau khi được nghe thuyết minh sơ sơ về những việc phải làm, đúng hơn là cậu nghe ông Huy nói với thái độ "nước đổ lá khoai", bỏ ra ngoài tay hết những gì ông truyền dạy. Chỉ cần cố tỏ ra không chịu khuất phục càng tốt. Vốn làm ông Huy càng ghét mình để ông tha cho mình nhưng cậu nào ngờ chính thái độ kiêu ngạo đó mới là điểm mà đạo diễn Phạm Quang Huy chấm cao nhất về cậu.
- NGƯỜI GIẤY, PHÂN ĐOẠN 34, LẦN 1. Diễn! - Tiếng hô diễn vang lên, tất cả mọi người trong trường quay đều im thinh thít để tập trung cho hai diễn viên đang quay.
Giờ đây, trên phim trường vắng lặng. Thiếu niên tựa một thiên sứ băng cô tịch đang bước đi một cách bực dọc, nét mặt lạnh cùng đôi mắt thanh tịnh mà Quang Huy đã nhận xét nó luôn toả ra một thứ hào quang đầy hấp lực.
Sau lưng cậu, Sam đang đuổi theo. Cô chuyên tâm diễn xuất theo kịch bản, dai dẳng bám lấy người con trai tên Ken mà cô yêu thương. Một cảnh tượng mãn nhãn mọi người với sự hài hoà trong diễn xuất chuyên nghiệp của Sam và sự vô tình làm người ta căm ghét của Kevin càng làm cảnh phim càng đạt yêu cầu.
Xa xa, những người tò mò đứng lại xem diễn xuất. Vài tiếng xì xầm to nhỏ bàn luận về bộ phim. Những ánh mắt thích thú mê mẩn ngắm nhìn hai diễn viên đẹp long lanh. Vài tiếng click nho nhỏ vang lên từ những máy ảnh và điện thoại. Họ bàn nhau về nội dung phim, lịch chiếu và các diễn viên tham dự. Ai cũng tỏ ra hài lòng bởi hai diễn viên chính đang quay như tiên đồng ngọc nữ. Mọi thứ quá tốt đẹp để trở thành một bộ phim ăn khách.
Quang Huy ngắm nhìn Kevin trong màn hình chiếc ti vi nhỏ, nụ cười hãnh diện hài lòng. Quả thật ông đã không sai khi chọn cậu vào vai chính. Dường như đó chính là vai diễn chỉ dành cho cậu. Chính thái độ ngang ngạnh, ương bướng thế này càng làm vai Ken của ông sống động như chưa bao giờ liên tưởng được. Ông búng tay, vui vẻ:
- Đây! Chính biểu hiện thế này mới đúng là Ken. Ken là chàng hoàng tử trong truyện tranh đến thế giới thực để tìm một cô gái yêu thương cậu thật lòng, chấp nhận dùng máu của chính bản thân vẽ nên kết cục khác cho quyển truyện tranh đó. Trong quá trình đi tìm tình yêu đích thực, cậu đã vướng phải một lời nguyền: Trong vòng 100 ngày tồn tại ở thế giới hiện thực, cậu không được phép hé răng nói nữa lời. Nếu không, cả cậu và thế giới truyện tranh đều sẽ tan biến mãi mãi. Đây là một vai không có thoại mà dùng từ chính đôi mắt của mình để biểu đạt cảm xúc. Minh có một đôi mắt buồn, toát lên một khí chất vương giả nhưng ngập tràn cảm xúc, đối nghịch hẳn với gương mặt lạnh. Rõ ràng rất khó để tìm được người có tố chất như thế. Cậu nghĩ có đúng không? - Ông gật gù bàn luận với trợ lý của mình. Người trợ lý đạo diễn tán thành mà gật đầu tấm tắc:
- Chàng trai này rất xứng đáng để nhận vai Ken. Rất phù hợp!
- Xem kìa! Ánh mắt bực dọc xa lánh đó đủ để làm người ta sợ, hơn bất kỳ tiếng quát nạt nào. Lần này thì tôi hoàn toàn tin tưởng chỉ có Minh mới diễn xuất tốt vai diễn này. Cậu ấy là một viên ngọc quý cần mài dũa cẩn thận, đó là một nhân tố mới lạ của showbiz! - Ngài Huy và các cộng sự vẫn bàn tán rôm rả, ai cũng duyệt cho Kevin đảm nhận vai chàng hoàng tử truyện tranh tên Ken - vai diễn mà chưa có diễn viên nào xứng đáng đảm nhận, vai diễn quá kén chọn diễn viên.
Trong ánh nắng vàng như mật, bóng hình chàng thiếu niên vẫn khắc rõ ràng vào quang cảnh xanh mướt của công viên. Nắng oi như một lò lửa thiêu rát buốt vào làn da trắng mềm vốn quen với cái sự lạnh buốt của ôn đới. Những giọt mồ hôi cũng tí tách rơi ướt áo Kev. Quả thật, diễn xuất không đơn thuần là phô diễn khả năng mà còn phải có sức chống chịu với ngoại cảnh để hoàn thành một vai diễn thực sự. Xem ra cậu đã mệt rồi, Kevin không chịu nổi cái nắng đổ lửa trong một ngày hè hanh khô thế này. Nhất là phải đi qua đi lại gần mấy cây số dưới mặt trời muốn thiêu sống người thế kia. Vết xăm thập tự đen sau gáy cậu sáng lên như cẩn khắc tỉ mỉ vào làn da, thấp thoáng trong cổ áo, sợi dây chuyền thập tự cũng loé lên những tia sáng đen ma quái đầy mê hoặc.
Cuối cùng, sau khi trải qua một thời gian dài chịu đựng cực hình mà ông Huy ban tặng, màn casting kết thúc với tràng vỗ tay tán dương của toàn êkip.
- Wow! Minh! Cậu giỏi quá! Cậu đúng là sinh ra để diễn xuất. Tui sẽ đào tạo cậu trở thành một diễn viên chuyên nghiệp. Cậu đồng ý chứ? - Ông Quang Huy từ trên ghế đạo diễn hớn hở mà phóng vèo ra tán thưởng Minh, háo hức như phát hiện ra một mỏ vàng lớn.
Bị khen như thế, Minh vốn đang mừng thầm vì sắp được giải thoát tới nơi. Thế mà bây giờ lại nghe ông ta muốn đào tạo cậu trở thành diễn viên. Cậu cau mày lại, chút hụt hẫng vướng ở con ngươi hổ phách. Môi mím chặt gạt phăng:
- Tôi đã nhẫn nhịn làm xong yêu cầu của ông. Giờ hãy để cho tôi được yên! Dứt nợ rồi nhé! Tôi đi đây! Không mong gặp lại!
- Ôi không! Minh! Cậu có biết cậu đang nắm trong tay một cơ hội không phải ai cũng có được đâu! Thực ra, vai diễn trên chính là vai nam chính, chúng tôi đã casting cậu qua nhiều phân đoạn và cho thấy rằng cậu hoàn toàn xứng đáng để vào vai này. Chỉ có cậu mà thôi! Tin tui đi! Nghe rõ nhé: TÔI SẼ BIẾN CẬU THÀNH NGƯỜI NỔI TIẾNG! - Ông Huy cố gắng giảng giải cho Kevin hiểu được cơ hội của cậu, bằng mọi giá ông phải thuyết phục được cậu nhận vai diễn này. Như vai Ken chỉ viết riêng cho Kevin.
- Đủ rồi! Tôi không có ý định và sẽ không bao giờ đồng ý chuyện này. Đến lúc mọi việc điên rồ ngày hôm nay nên kết thúc tại đây. Nếu ông còn tiếp tục làm phiền tôi thì có lẽ tôi sẽ nhờ đến sự can thiệp của chính quyền vì việc ông đang quấy rầy tôi. Chào ông! - Cậu cắt ngang lời chào mời hấp dẫn của ông bằng thái độ lạnh lùng, hờ hững. Gạt bàn tay đang níu lấy khuỷu tay mình, Kev rời đi trong sự tiếc nuối của Quang Huy và ngỡ ngàng của mọi người.
Khoảnh khắc đó, ông Huy không đuổi theo hay xảy ra thêm bất cứ hành động níu kéo nào, để yên cho người thiếu niên bình thản rời đi. Lúc đó, khi ông níu lấy khuỷu tay cậu, ông đã bắt gặp được một ánh mắt lạnh lẽo như vô hồn mà đầy oán giận nhìn ông. Đôi mắt hổ phách nông trơ ra, đơ lì như mắt của búp bê không tí xúc cảm. Đó là một đôi mắt như vực thẳm to lớn xoáy sâu vào người đối diện, như một bể tối không lối thoát.
Bóng Kevin khuất xa dần trên con đường dọc theo công viên. Vệt bóng kéo từ dáng dấp cao tắp của cậu chảy dài trên đất, hoà quyện trong màu nắng rám vàng vào hơn hai giờ chiều. Vệt bóng đó miên man cứ di chuyển, không vội vàng cũng không quá nhà hạ mà bước, in dài trên mặt đất kéo xa tít tắp. Đến khi nó mất hút thành chấm nhỏ ở cuối con đường dẫn vào công viên.
Ông Quang Huy thở dài, buồn bã mà nhìn theo chàng trai trẻ đang rời đi đầy luyến tiếc. Chẳng lẽ duyên số của ông và chàng trai đó chỉ tới đây thôi sao? Thực sự là quá ngắn ngủi.
Ông cúi đầu nhìn những vân gạch trải dài mà tư lự, đột nhiên, ánh mắt ông quét qua một mảnh giấy hình chữ nhật nép mình dưới chân ghế đá bên cạnh, ngay kề chân ông. Tò mò nhặt nó lên, ông lướt qua một lượt:
"NEW WORLD HOTEL
Trangbuonpk Địa Chỉ: Mỹ Tân - Ngọc Lặc - Thanh Hóa.
Số điện thoại: 01699 015 989.
Rất hân hạnh được phục vụ!".
To be continued
------------
One. Vụ đụng độ rắc rối 2
Đôi mắt ông đạo diễn chợt sáng lên như vớ được phao cứu sinh. Cầm chắc tấm danh thiếp trên tay mà cười đầy suy tính.
Phía sau, cô bé Sam đang cùng êkip xem lại cảnh phim vừa rồi, thấy ông Huy đứng một mình, cô tiến đến gần hỏi thăm:
- Đạo diễn, sao không xem lại phim? Cảnh vừa rồi đẹp lắm! Mà... Minh đâu rồi?
- Đi rồi! - Ông nói với cái thở dài thường thượt đến tận cây số.
- Vậy mai cậu ấy có đến không?
Đạo diễn Huy nắm chặt tấm danh thiếp mà cười nhẹ, như đoán được bước kế tiếp để tìm ra con người kia. Ông lắc đầu:
- Không biết.
- Hả? Cái gì? Casting cho đã giờ không biết người ta nhận vai hay là không. Mần ăn gì mà sống nhăn vậy? Đây là bộ phim cuối cùng của con trước khi lên đường đi du học. Tiến trình quay cứ lẹt đẹt kiểu này rồi sẽ ra thế nào đây chứ? - Sam ảo não mà than vãn, ngước mắt nhìn người đạo diễn đang trầm ngâm.
Ông Quang Huy không nói gì, mắt vẩn vơ suy nghĩ, chợt, trong thấy một vật kì lạ mà Sam đang cầm trên tay, ông hiếu kì:
- Cái đó... Ở đâu ra thế?
- Dạ, con nhặt được ở gần chỗ hiện trường. Đẹp chứ? Ủa, có gì sao? - Sam vô tư trả lời, tay đung đưa vật thể đó trên tay mà yêu thích. Bàn tay cô như phát sáng bởi đang chiếm giữ một nguồn sáng kì lạ.
- Ờ, tại nãy giờ kiếm muốn chết mà không ra. Ai dè, bé Sam đã nhặt mất tiêu rồi! - Ông Huy nói, mắt sáng như sao mà đang tính toán gì đó. Ông biết rõ thứ Sam đang cầm trên tay là của ai.
- Vậy cái này là của chú hả? Đẹp quá! Cho con nha! - Sam chìa vật thể ra mà xin xỏ.
- Không được! Ngoại trừ cái này là không thể bởi vì chú dùng nó để... - Đạo diễn Huy lấy lại thứ vật đầy ma lực sáng dịu trên tay Sam, đôi mắt rất thận trọng mà cười thâm.
- Hả? Dùng để làm gì? - Sam tò mò.
Ông Huy đưa tay lên miệng làm vẻ bí ẩn:
- Suỵt! Bí mật!
Bằng một sự tự tin đầy cương quyết, ông vỗ tay tập hợp mọi người lại mà tuyên bố:
- Mọi người nghe đây, nếu tôi không thuyết phục Minh nhận vai thì Phạm Quang Huy này sẽ mãi mãi từ bỏ nghề đạo diễn!
Mọi người xôn xao, nhưng chẳng ai cho là ông Huy điên rồ vì họ thừa nhận là người xứng đáng nhất vào lúc này để diễn vai Ken chỉ có Minh. Tuy có hơi mạo hiểm nhưng ai cũng tin đó là quyết định đúng đắn.
Riêng Quang Huy, ông vẫn im lặng mà vạch ra những tính toán cho kế hoạch táo bạo của mình: Kế hoạch săn lùng ngôi sao của tương lai.
Không gian hanh nóng sầm sập, nắng xiên khoan đậu trên những đoá bằng lăng tím trên những cây cao gần đó, vài chú bướm lượn lờ quanh những khóm cúc đầy màu sắc ở những bồn hoa. Thứ ánh sáng tươi vàng của mặt trời vẫn len lõi qua từng dãy cao ốc một, không trung lấp ló vào chú diều đang bay lượn trong gió do lũ nhóc đang thả ở bãi đất trống hiếm hoi trong thành phố.