Có ai biết là, có một đôi mắt đen láy đang dõi từng bước đi của Kang. Một cậu bé chừng 14 tuổi đang lấm lét nấp một góc nhìn theo cậu. Đến khi chiếc bóng của Kang đã khuất hẳn, cậu mới thở phào bước ra.
“Sao hả? Hắn trốn về Việt Nam sao?”
- Ừ, tạm thời thì không rõ bây giờ anh ấy muốn làm gì nhưng theo thông tin chính xác thì anh Kang sẽ đáp chuyến bay sang Việt Nam vào mấy ngày nữa. Chị nhớ những gì đã hứa nha! – Cái miệng nho nhỏ nhanh nhảu mách lẻo. Thi là em trai cùng cha khác mẹ của Kang, dạo này cậu đang kiêm chức vụ “tai mắt” cho vị hôn thê của anh mình ở Hàn Quốc.
“Hi hi, tốt lắm, em rể ngoan, chị cũng phải chuẩn bị về Việt Nam đây, hẹn gặp lại em sau nha!”
- Bye chị dâu! Đi tìm “anh yêu” vui nha!
“Tút... tút ..tút ...”
Cúp điện thoại, cái dáng bé nhỏ đang định quay đi bất chợt từ sau lưng cậu vang lên chất giọng trầm trầm:
- Thi! Khuya rồi, con còn đứng đấy làm gì?
Thi nheo mắt, trước mặt cậu, người đàn ông cao hơn mình một cái đầu. Gương mặt tuy đã có những dấu vết của thời gian nhưng vẫn còn rất phong độ. Ông nhướn mày nhìn Thi, đôi mắt đen cứ chằm chằm vào cậu như muốn moi móc ra hết thảy những điều mà cậu muốn che giấu.
- Á! Cha! Người làm con hết hồn. – Mặt Thi thảng thốt, vuốt ngực thở phào khi thấy đó là cha mình.
James quét mắt đảo quanh xét nét cậu nhóc làm mặt thằng nhỏ cứ trắng chạch ra. Ông chắp tay sau lưng, tằng hắng, lôi đứa con út ra chỗ sáng đèn để hỏi chuyện.
Dưới ánh đèn sáng tỏ, Thi rụt rè cúi gầm mặt, vân vê ngón tay.
- Kang đâu rồi? – Người đàn ông nghiêm nghị cất giọng, sự uy nghiêm đó làm vai nhóc Thi run run lên âu lo.
Cậu đáp:
- Ơ… ai… ai biết đâu! Con đâu có biết!
- Vậy con đứng đây làm gì?
- Đêm hè nóng bức, Thi đi hóng mát. Cha yêu, sao cha chưa ngủ?
James hừ lạnh, ông đưa tay trỏ vào trán Thi.
- Cử chỉ mờ ám, thái độ mập mờ, cha rất nghi ngờ con! Khai mau lên! Nếu không thì….
Cậu nhóc con hoảng sợ co rụt đầu, môi nó dẩu ra, đưa tay ra ôm đầu:
- Cha ơi đừng đánh Thi. Thi hổng biết gì hết! Anh Kang trốn nhà đi không phải lỗi của Thi đâu!
Sắc mặt người đàn ông đen sạm, chân mày cau lại, gằn giọng:
- Hử? Nó lại trốn đi đâu?
- Nghe đồn là đi giữ trẻ. – Thi đáp.
- Giữ trẻ?
- Vâng. – Thi bé nhỏ ngây thơ gật đầu. – Một đứa trẻ già đầu lớn xác mà không nên thân – anh Kevin.
Trên khuôn mặt của người đàn ông từng trải có nhiều nét đắn đo. Thời gian trau chuốt cho gương mặt ông thêm những đường nét già dặn. Thi đúng là một bản sao hoàn hảo của ông thời trẻ, từ ánh mắt, sống mũi lẫn nét môi vẫn như khuôn tạc. So với Kang, dù cũng là con, nhưng thằng bé đó lại có nét lai châu Âu khác hẳn cha mình. Cũng không quá bất ngờ, nhưng Kang và Thi chỉ là anh em cùng cha khác mẹ, bởi vậy nhìn hai đứa cứ trái tính, trái nết nhau, gặp nhau, trò chuyện đôi chút ắt lại có chiến tranh.
James cau mày nghĩ ngợi, ôm cánh tay, ông trầm giọng:
- Kevin nó thật đáng thương. Nó cô đơn từ nhỏ. Nhưng nói nó không nên thân thì phải suy xét lại nhé. Cha thấy nó chững chạc hơn anh con nhiều, hình như Kang nó lợi dụng việc này mà trốn đi chơi thì đúng hơn. Ơ, nhưng mà Kevin nó không ở Anh sao? Lại đi đâu nữa?
Thi lắc đầu, tinh nghịch nheo mắt, cậu trả lời bằng giọng tỉnh bơ.
- Về Việt Nam.
- Việt Nam? Tại sao phải đến nơi đó? – Ông James đăm chiêu.
Trong ngôi biệt thự yên tĩnh, hai cha con đi dọc phía hành lang dài hun hút.
- Không biết.
Thi dừng chân, có chút chần chừ, vẻ hờ hợt bắt đầu thay thế bằng chất giọng trầm hơn, nó nói như một người từng trải.
- Cha, con muốn về Việt Nam thăm mộ mẹ. Bảy năm rồi, lúc mẹ mất, cha đưa con sang đất Thái này, rồi đẩy con tới Mĩ học, lâu lắm rồi con chưa trở về quê hương. Con muốn theo dõi anh Kang, sẵn về thăm quê hương. Dạo này con thấy Kang hành tung bí ẩn lắm, cứ hay liên lạc với ai, mà bí mật lắm cơ. Hình như… có gì đó không bình thường. Cha, cho con về Việt Nam đi mà! Cha!!! – Từ nghiêm túc, nhóc con chuyển sang nũng nịu, cậu làm bộ mặt mè nheo để lay chuyển núi Thái Sơn trước mặt. Ông James day trán, nhìn cậu mà thở dài.
Con với cái, Kang và Thi cứ như chim trời, hết đứa này đi lại tới đứa kia đi. Lúc nào hai thằng nhóc đó cũng muốn bỏ mặc ông, làm ông ủy khuất đến mức phải chạy sang châu Phi xa xôi để theo đoàn bác sĩ từ thiện chăm sóc cho những người dân ở xứ sở nghèo nàn.
Kang có tính cách vô cùng giống ông, thích tự do và không có ai có thể ràng buộc đôi chân của nó. Từ nhỏ, lần đầu tiên gặp mặt nó, ông đã nhìn thấy một thời tuổi trẻ của ông trong đôi mắt sáng long lanh kia. Càng lớn, suy nghĩ của Kang lại một thêm quái đản, hệt như ông, chả muốn cậy nhờ ai, Kang làm freelancer kiếm tiền ăn học và đầu tư vào mấy cái dự án nghiên cứu ấp ủ của riêng nó.
Nó giống ông ngày trước vô cùng: có tố chất bẩm sinh trở thành một nhà khoa học. Kang từ bé đã tỏ ra là đứa cực kì sáng dạ về Hóa học, nó đầu tư thời gian nghiên cứu cách chế tạo súng, các chất hóa học, công nghệ di truyền – những thứ mà ngày xưa ông một thời say mê.
Nhưng nó cũng giống ông ở cái vẻ lãng tử đa tình. Và mối tình đầu tiên của Kang, cũng như mối tình đầu tiên của ông, tất cả đều khép lại bằng nước mắt và cái chết.
Từ ngày Jenny mất, ông không còn thấy Kang yêu ai, nó chỉ đang hủy hoại trái tim nó bằng những cuộc tình vội vàng, chóng vánh. Cũng như ông sau bao năm tồn tại trong hồi ức, hình như vẫn chưa quên được mối tình đầu. Ông yêu bà ấy, nhưng người phụ nữ đó và ông không duyên phận. Giá như, Kang là con của bà ấy, ông sẽ yêu nó vô ngần, tiếc thay, Kang là kết tinh bởi rắp tâm, đố kị của người đàn bà kia. Dù đã cố thuyết bản thân sẽ yêu thương nó như Thi, vậy mà ông vẫn không làm được. Ông căm ghét người đàn bà đó – kẻ đã khiến người ông yêu phải chết.
Chúa trời xui khiến sao cho ông gặp được Kevin, cậu bé có đôi mắt nâu đỏ tĩnh lặng hệt như cô ấy. Năm đó ông gặp cậu bên bờ hồ, đôi mắt đó đã làm xáo động một mảng kí úa tàn mà ông đã cố đã chôn chặt từ lâu. Dù Kevin chỉ là cháu họ của cô ấy, nhưng chính đôi mắt thanh tịnh như nước hồ đó đã làm nỗi nhớ da diết về cuộc tình năm ấy trở về.
Chính vậy, ông yêu quý Kevin chẳng khác gì con trai mình, nhất là khi nó và Kang lại là bạn thân. Sau cái chết của em gái không cùng huyết thống, tâm trạng Kevin vẫn chưa hồi phục. Nó nên đi đâu đấy để khuây khỏa, có thêm Kang an ủi, chắc nó cũng sẽ ổn hơn.
Nhưng quan trọng là ông đang lo cho cả hai thằng bé đó, dường như chúng nó đang bí mật tiến hành một việc gì đó. Chúng nó trẻ tuổi, ắt hẳn sẽ có ngông cuồng. Trong lòng James dấy lên cảm giác bất an vô hình.
- Cha! Nãy giờ cha có nghe con nói gì không?
Chuỗi suy nghĩ đột nhiên bị đứt đoạn bởi âm thanh cáu gắt của cậu con trai. Thi nhăn mặt, phụng phịu nhìn ông.
- Cha, cho Thi theo Kang về Việt Nam đi mà! Cha!!!
Ông tặc lưỡi, cười nhẹ nhàng, xoa đầu con trẻ:
- Ngoan, về phòng ngủ đi, mai cha sẽ quyết định.
- Cha không được thất hứa đó!
- Ừ, ta nhớ mà!
- Con về phòng đây! Cha ngủ ngon! Nhớ quyết định nhanh nha cha!!!
Nói rồi thì nhóc con lanh chanh cũng chịu ngoan ngoãn trở về phòng. James nhìn theo cậu, thoáng cười hiền.
Con trai ông, vẫn trẻ con như thế!
Cửa sổ mở toang, gió lạnh lùa vào, James hững hờ đôi mắt nhìn vào khoảng không bất định tối mịt bên ngoài, tâm trạng đột nhiên trở nên u buồn vô cớ.
Vì Kang lại trốn đi như bao lần ông không giữ nó được?
Vì ông đang nghĩ về Kevin nhỏ bé, đáng thương với một tuổi thơ xót xa, oan trái ?
Hay ông đang nhớ đến cô ấy – người suốt đời suốt kiếp ông không thể quên được?
Màn đêm lả lướt nhấn chìm suy nghĩ của James.
Miên man…
Rất lâu trong tĩnh lặng, người đàn ông bắt đầu một cuộc gọi quốc tế với ai đó.
- Ryan, Kevin sao rồi?
Bên đầu dây có tiếng thở dài, rồi đáp:
“Nó đi rồi. Đi và mang theo đôi cánh thiên thần của nó cống nạp cho quỷ. ”
James mím môi, những vết hằn trên làn da trán sâu hoắm, tiếng nói như rít lại:
- Sao cậu lại cho nó làm điều đó?
Sắc trời về đêm càng thêm tối. Tĩnh mịch bao trùm cả không gian.
Rất lâu sau, người đàn ông tên Ryan mới trả lời:
“Đến lúc nó phải biết tất cả, những gì của quá khứ cần được cho lớp trẻ biết. Và chỉ có lật lại chuyện xưa, những tai họa này mới có thể dừng lại. James, đừng cố chấp nữa! Đừng để những sai lầm của quá khứ là tai họa cho con cháu chúng ta. Kang và Kevin chúng đã lớn rồi! Đã đến lúc chúng thay ta đảm nhận trách nhiệm phá hủy Angel – con ác ma đã gây bao nhiêu thù hận, nước mắt. Và câu chuyện hơn 20 năm trước, tất cả phải được lật lại. Cho những kẻ qua cố… được nhắm mắt buông xuôi!”
Tiếng thở dài u uẩn giữa đêm đen, trên mái tóc phảng phất màu sương có hương thảo mộc nhè nhẹ. Ánh trăng khuyết sắp tàn ngoài cửa sổ. Màu trăng nhạt nhòa.
- Tôi không muốn Kang dấn thân vào chuyện này.
“Đủ rồi! Nó biết nhiều hơn cậu nghĩ! Chúng ta hãy cùng nhau viết lên cái kết cho tấn bi kịch này thật hoàn hảo. Cho Hàn Phong, Lucas, Victorya, Sun Wook,… và cho bao nhiêu người đã vì nó vong thân.”
James nhắm mắt, vệt da nhăn và dấu chân chim sau đuôi mắt trở thành nét khắc khổ cho gương mặt. Ông thở dài, hình như bên đầu dây cũng có tiếng thở đầy phiền muộn, sâu lắng tận đêm dài.
- Tôi sẽ sang Anh.
“Tôi chờ cậu.”
Trong căn phòng trống, ông đứng một mình bên cửa sổ. Đơn độc. Ngày mai, nắng sẽ lên hay là bão dữ sẽ đến?
Những đứa trẻ thiên thần sắm vai quỷ dữ…
Tại ai?
Tại ông!
Tại Ryan!
Tại Lucas!
Tại Hàn Phong!
Tại tất cả con người từng nằm trong dự án Angel!
“Khi một thiên thần được sinh ra là bi kịch sẽ bắt đầu!”
Đến khi nhận ra thì đã quá muộn. Có kịp quay đầu nữa không? Thiên thần có thật sự thánh thiện? Hay nó làm bao nhiêu dã tâm thèm khát phải trỗi dậy?
Cho ác quỷ đi tìm lại Angel. Phải rồi! Khắc tinh của ThiênThần là Ác Quỷ mà!
Cứ chờ đi, Angel. Ngươi sẽ không thể chạy thoát được nữa đâu.
Three. Một nơi chưa có "Bão"
Seoul – Korea.
Một cô gái có mái tóc nâu xõa dài ngang eo, khoác lên mình một chiếc váy màu tím nhạt, gương mặt thanh tú, làn da trắng mịn, sắc môi hồng tươi tắn. Cả con người toát lên vẻ thanh tao, dịu dàng của một vị đài các tiểu thư. Cô ngồi bó gối bên cạnh một hòn non bộ lớn, đôi mắt sáng lấp lánh lặng nhìn những đàn cá bơi lượn quanh hồ.
Cô đang ở trong ngôi nhà lớn có lối kiến trúc như ngôi nhà Hàn truyền thống với thiết kế hiện đại được bày trí vô cùng khéo léo. Những thảm cây tươi mát xung quanh như càng điểm tô cho không gian nơi đây muôn phần thanh nhã.
Có tiếng bước chân sột soạt và cả tiếng gậy gõ trên nền đất lộc cộc, thân ảnh của một người đàn ông lớn tuổi xuất hiện sau cánh cổng dẫn ra vườn. Người đó chậm rãi bước lại gần phía cô gái đang ngồi.
- Sang Mi, có chuyện gì mà con buồn thế? Lại nhớ đến Kang à? - Người đàn ông đấy tuổi ngoài lục tuần có gương mặt phúc hậu, đuôi mắt nheo lại hiện rõ vết chân chim theo năm tháng qua đi. Ánh mắt ông vẽ lên những tia yêu thương trìu mến khi nhìn vào cô cháu gái.
- Ơ, ông, con… đâu có đâu ông… - Cô gái ngẩng mặt ngước nhìn ông Lee ngượng ngùng, ánh mi long lanh chớp chớp.
Ông xoa đầu cháu gái trêu chọc.
- Chối sao? Ta là ông của con, chỉ cần con nghĩ gì ông cũng có thể nắm rõ trong lòng bàn tay. – Ông Lee mỉm cười hiền hậu nhìn cháu ông - Lee Sang Mi – Đứa cháu gái duy nhất của nhà họ Lee.
Sang Mi rất yêu Kang, nó bảo với ông rằng Kang chính là Prince – cậu bé mà nó đã tìm kiếm hơn mười năm nay. Ông từng nghĩ rằng Prince của cô chỉ là một người bạn tự tưởng tượng ra, hoặc là một cậu bé đã mất tích từ lâu.
Không ngờ, con trai của James, bạn học của Sun Wook năm xưa lại là Kang mà con bé kể.
Trái đất thật nhỏ bé. Đi đến đâu cũng có thể tìm ra điều diệu kì.
Ông không còn biết nói sao, với nhà của James, hôn ước của hai đứa bé đã được người ông quá cố của Kang cùng ông quyết định. Và hai đứa trẻ thật xứng đôi. Tiếc là Kang vẫn còn ham chơi, cậu bé chưa muốn chấp nhận hôn sự này. Riêng Sang Mi, con bé vô cùng hài lòng, vì hôn phu của nó là Prince.
- Ông trêu con kìa! Phải! Con đang nhớ Kang đấy! Ông ơi, Kang sắp về Việt Nam rồi! - Cô gái tên Sang Mi nũng nịu đáp trả, đầu dựa vào lòng ông mình sủng nịnh.
- Ha ha, mà sao nó lại đến đó? - Ông Lee nghiêng đầu nhìn.
- Con cũng không biết nữa, nghe nói là muốn đi du lịch một thời gian. Tính Prince luôn hoang dã như vậy, bất định như một cơn gió, rất khó nắm bắt.
Nhưng con một bắt được cơn gió đó!
Người ông già đăm chiêu suy nghĩ được ý tứ trong lời nói của cô cháu gái yêu quý.
- Thế ý con là…
- Phải, ông cho con theo về Việt Nam nhé ông! - Sang Mi nắm tay ông mình hỏi khẽ, ánh mắt ánh lên tia hi vọng.
- Về đó? Nhưng làm sao con sống nổi ở đó một mình? - Ông Woo Sub chau mày đắn đo.
- Sao không được hả ông? Lúc nhỏ con sống ở Anh một mình có sao đâu!Con sẽ lo cho thân mình được mà ông! - Sang Mi mạnh dạn nói, đứng thẳng người tạo lòng tin trước ông mình.
Ông Lee nhìn cháu của mình, trong đôi mắt là vô vàng những trăn trở, ngổn ngang. Sang Mi mồ côi cha mẹ từ bé, con bé quá thiếu thốn tình thương. Ông thì đã tuổi xế chiều, sẽ không còn ở bên Sang Mi lâu nữa. Ông chỉ hi vọng Sang Mi có một chỗ dựa bình yên, và Kang là sự lựa chọn tốt nhất. Ông mong muốn Sang Mi và Kang sẽ hạnh phúc suốt đời, cho ông thanh thản an dưỡng tuổi già.
- Con quyết tâm như thế sao? Vì Kang chính là Prince của con?
- Vâng, con đã phải chờ đợi suốt 12 năm nay, lần này con quyết không bao giờ để lạc mất cậu ấy nữa đâu! - Sang Mi gật đầu trả lời, ngữ khí vô cùng quả quyết. Cô đã chờ một người suốt 12 năm, bây giờ đã tìm được người con trai ấy! Cô sẽ không bao giờ dám đánh mất cậu ấy nữa vì… cậu và cô còn một lời hứa…
- Thôi được! Thấy con nặng tình như thế thì ông đành chịu, ông đã chứng kiến con khổ sở tìm kiếm cậu bé ấy bao nhiêu năm nay rồi. Bây giờ đã tìm được thì con nhớ phải giữ kĩ lấy! Con không được bỏ cuộc đấy! Ông luôn ủng hộ con. - Ông Lee Woo Sub đặt tay lên vai cháu gái mình căn dặn, ấn đường sáng lên tia ấm áp. Ông chỉ có độc nhất một cô cháu gái là người thân. Chỉ cần thấy nó vui ông cam lòng làm tất cả mọi chuyện vì nó.
- Thật chứ? Con cảm ơn ông! Con vui lắm! - Cô gái mỉm cười rạng rỡ, ôm chặt lấy ông mình sung sướng.
- Rồi! Con mèo nhỏ của ông, mong con tìm lại được hạnh phúc của chính mình! Cố lên cháu gái! - Ông vuốt nhẹ mái tóc Sang Mi hiền hòa cười.
- Ôi, thế còn gì bằng, con vô cùng cảm ơn ông.
Hàn Quốc bình yên không chút sóng gió, chỉ một tháng sau thì cô gái này đã trở thành một quân cờ trong bàn cờ với bao nhiêu tính toán đã bày ra trước đó. Cô sẽ phải làm sao? Và tình yêu của cô liệu có được con người đó chấp nhận? Hi vọng cô sẽ không phải là một con tốt thí để tiêu diệt được vua của đối phương, cô chỉ là người vô can.