_ Được! Là do mày chọn! Đừng có hối hận!
_ Để tao xem tụi bây có bản lĩnh gì? Nhưng tao nhắc lại nếu không muốn chết thì đừng manh động! - Minh vẫn chẳng có thái độ gì gọi là sợ hãi, trả lời vô cùng bình tĩnh.
Tỏ vẻ đàn anh sừng sỏ, cái đầu vuốt gel dựng đứng phất tay ra lệnh:
_ Được! Lên tụi bây!
Chiếc Jacket nhếch vòng môi đẹp hoàn hảo, chân nhích nhẹ khởi động, nụ cười tà mị đầy ma lực:
_ Là tụi bây ép tao!
Thỏi kẹo cao su cứ mãi sợ sệt mà bám víu lấy cánh tay cậu, mi mắt giật giật hoang mang:
_ Thôi, thôi! Đừng như vậy, tụi nó đông lắm cậu đánh không lại đâu!
_ Ông đừng có nhiều chuyện, không làm gì được thì nép qua một bên cho tôi rảnh tay rảnh chân, coi chừng tôi không đánh họ mà đánh ông trước đó! - Minh hăm he ông Quang Huy, kẻ luôn mang lại phiền phức cho cậu.
Đánh nhau để tự vệ và sinh chuyện để đánh nhau có phần khác biệt nhau. Không ít lần cậu đã đánh nhau, nhưng nếu muốn thâm nhập vào bóng tối của cuộc sống thì tất nhiên điều này là không tránh khỏi. Mọi tình tiết này đều nằm trong tính toán của Hoàng Hiểu Minh.
Ông Quang Huy bó tay với tên quỷ nhỏ này nên đành nép qua một bên để tránh nạn. Không dám hó hé gì thêm.
Góc đằng xa sàn nhảy, có một đôi mắt màu xanh đang dõi theo từng cử chỉ của đám đông người đang tụ như ổ mối. Đôi mắt xanh bích đó ảo não gác tay lên bàn ngao ngán, than thở:
_ Rồi à, kêu nó đi khảo sát tình hình hay là cho nó kiếm cớ đi quậy đây trời? Đúng là, mình lại sắp phải đứng sau cái mớ lộn xộn này thôi! Nhóc à, anh già rồi, cho anh an nghỉ đi mà! Sao mà em cứ thích phá phách hoài vậy? Khổ quá!
Trở về với khu vực đang hầm hầm khí chiến, trận ẩu đả đã được khai thủ, như một con sóng tràn để phủ ngập cả không khí náo loạn.
Bọn Hải xông vào Minh. Một tên giơ chai bia lên tấn công.
Nhanh thoăn thoắt, Minh dùng tay đỡ, xoạt cổ tay mình một cách thật nhẹ nhàng, chỉ nghe tiếng thét chói tai, thê thảm của tên vừa đánh cậu.
Tên Hải căm tức nhào lên yểm trợ. Người thiếu niên tóc nâu xoay người chụp nắm đấm của người tấn công, vẫn động tác nhẹ nhàng ban nãy, tiếng xương gãy rôm rốp như một lời bài trừ của quỷ dữ rạch thét vào giác quan. Tiếng Hải la chói lói, tiếng kêu thất thanh của khách vui chơi hòa làm một.
Cổ tay vẫn giản đơn xoay nhẹ. Hành động dứt khoát và cần kỹ thuật điêu luyện này Minh đã phải tập luyện hơn ba năm mới thuần thục - chiêu thức ám sát bí mật được Q đào tạo cho những sát thủ cao cấp. Tuy cậu không là sát thủ nhưng với tư cách một đội trưởng đội An ninh cậu vẫn được đặc cách học nó: Chiêu giết người vô hình chỉ bằng một cú xoay cổ tay nhẹ nhàng.
Võ thuật dùng để phòng vệ cho bản thân và bênh vực cho kẻ yếu chứ không dùng để ức hiếp, huênh hoang người. Bài học đó là điều quan trọng nhất mà bất cứ người luyện võ mới nhập môn đều phải được học và vĩnh viễn nghiêm túc tuân thủ quy tắc ấy hễ vẫn còn dùng tới võ thuật. Đối với Hiểu Minh, học võ không chỉ đơn thuần là dùng để phòng vệ. Nó còn là công cụ để cậu đạt được kế hoạch mà cậu đã vạch ra. Con người cậu vẫn ngập tràn ẩn khuất mù mịt, như một mặt hồ ố đục chưa lắng trong, thanh tịnh.
Góc bar, Alex ngồi nhấm nháp ly vodka ngon lành, mặc kệ những âm thanh tạp nham, hỗn loạn, như gào xé màng nhĩ. Cảnh quan nhốn nháo đang xé rạch thị giác. Mắt anh đăm đăm hướng về phía Minh, mặt tái nhợt kì lạ. Bóp chặt ly rượu trên tay suýt móp méo, con người thổ lộ bất ngờ, môi mấp máy run run:
_ "Ảo ảnh đoạt hồn"? Đây là chiêu thức cấm mà? Sao em lại…
Minh uy phong ung dung, vẫn dùng một tay đỡ những đòn tấn công của bọn Hải.
Cậu giơ chân lên đạp chiếc ghế đang bay đến cậu để phản lại đòn tên đã ném ghế vào mình. Theo quán tính, hắn ngã ngược về sau, bật vào chiếc bàn thuỷ tinh vỡ nát.
Tiếng thuỷ tinh vỡ sắc lạnh như cứa đứt dần hào khí của lũ bặm trợn.
Một tên khác dùng một cái vỏ chai bị đập vỡ trong lúc hỗn loạn xông vào, Minh gạt tay hắn ra rôi vặn ngược lại. Tay con người đó trẹo ngược ra sau.
Màn ẩu đả nín bặt trước sự thất thủ ê chề của phía gây chiến. Minh hạ gục cả bọn của tên Hải chỉ vỏn vẹn chưa đầy ba phút.
Bọn gây loạn nằm la liệt trên sàn nhảy. Mọi hoạt động vui chơi đều ngừng lại. Âm thanh chói tai của bar cũng tắt hẳn. Mọi người thì chạy bát nháo. Chỉ còn ánh đèn màu thì vẫn chớp nháy. Chỉ có âm thanh rên rỉ của bọn Hải là rõ nhất. Ông Huy núp dưới bàn gần đó cũng lúi húi bò ra.
Con sam nhát gan đứng nhìn bọn quậy phá lăn lê dưới sàn, cười toe toét, vỗ tay cái chát:
_ Hây da! Thật là hay quá đi! Hay quá đi! Giống phim Hồng Kông quá đi! Minh! Cậu pro quá! Cậu men-lỳ quá! Ngưỡng mộ quá đi! - Ông vừa nói vừa lắc lắc vai Hiểu Minh mừng rỡ.
Minh đẩy tay ông ra, bước từng bước đến bọn kia với ánh mắt kiêu ngạo của kẻ thắng trận.
Hải với cái miệng tèm nhem máu, sợ hãi run bật khẩn hoảng van xin:
_ Dạ, dạ em xin lỗi! Tụi em có mắt như mù! Tụi em biết lỗi rồi! Anh tha cho tụi em ạ! Ui da! Hự hự
Minh cười nhạt, vòng môi bóp méo bởi những lời doạ dẫm:
_ Tụi bây nói có mắt như mù thì để ...tao làm cho mù luôn nhé! Để mắt lại làm gì?
Con người thất thủ cùng bọn anh em lo sợ, van mếu:
_ Xin… xin anh tha cho tụi em! Em hứa là không có lần sau đâu anh! Tha cho em!
Nụ cười đông cứng phủ ngập không gian nổi loạn:
_ Biết thì tốt! Đây là tiền thuốc men cho bọn mày. Nếu còn hống hách gây sự nữa thì...
_ Vâng! Vâng! Anh cứ nói, em sẽ khắc cốt ghi tâm ạ! - Đôi mắt thảng thốt kinh sợ mà gật đầu loạn xạ.
_ Tiếc là mảnh thuỷ tinh ở đây không sắc lắm, giá như có một con dao ở đây thì tốt.
_ Sao ạ?
_ Để khắc cốt ghi tâm giúp mày. - Minh hờ hững giễu cợt.
Con người cùng bọn la liệt kia vẫn khẩn thiết cầu xin.
_ Em xin anh! Anh đừng làm vậy! Em sẽ không nói những điều vô bổ nữa! Xin anh tha cho!
Vệt môi quỷ hài lòng khi đã ngược đãi tâm lý đối phương thành công. Cậu cúi sát đầu vào người nằm dài dưới sàn, nắm chặt nắm tóc xụi gel bồm xồm, thẳng thừng gằn từng chữ:
_ Hừ. Tao sẽ tha cho mày. Nên nhớ: Đừng-bao-giờ-chọc-giận-đến-tao. Bởi tao...là DEMON.
Nói rồi, đôi bata đen nhích chân rời xa, những tờ tiền lả tả ném xuồng nền sàn đầy châm chọc. Quang Huy hếch mũi cười vui vẻ.
Bar trở lại yên ắng. Những người nép một góc chườn ra xem ngóng tình hình. Tiếng xì xào bàn tán vi vo như tiếng ổ vò vẽ.
Từ xa, một người đàn ông chừng trung niên, mặc bộ vest đen, trên tay cầm quyển sổ chạy tới cùng 4-5 người bảo an của bar. Họ kinh ngạc nhìn trận ẩu đả đã tàn cuộc, có sự tức bực gắt gỏng:
_ Gì đây? Các người muốn phá quán phải không? Muốn đánh nhau thì đi chỗ khác mà đánh. Đừng có phá bar của chúng tôi. Giờ tính gì đây?
Vẫn là giọng điệu lạnh lùng tàn khốc. Thanh âm nhẹ nhưng tỏ rõ bản thân không là kẻ bị trị:
_ Chỉ là hiểu lầm! Ẩu đả chút thôi! Còn đây là tiền bồi thường!
Gương mặt còn long lên giận dữ kia hạ xuống hoà nhã, nhận lấy số tiền bồi thường của vị khách phóng khoáng. Ông ra lệnh cho nhóm bảo an lôi đám người nằm quằn quại như thây ma rời khỏi sàn nhảy. Chào chàng trai trước mặt niềm nở như chưa xảy ra việc gì.
Nhím xù phủi tay, cất giọng mỉa mai cuộc sống, thủng thẳng bước ra khỏi quán.
_ Hết trò vui rồi. Haizz... Cuộc đời đúng là đáng chán!
Hoạt động vũ trường bình thường trở lại, âm nhạc lại bật lên để nối lại cuộc vui.
[ Khảo sát lần 1: Sunny Hot Bar bình ổn. Duyệt.]
Bóng hai con người bỏ ra ngoài bar. Thời gian họ đến và đi không hề lâu, vụt đến bí ẩn và rời đi cũng bí ẩn.
Miếng bã chewing gum léo nhéo tò tò sau lưng cậu:
_ Ủa? Vậy xong rồi hả? Giờ đi đâu?
Lại lạnh nhạt gạt phăng:
_ Không cần biết!
Khuất phía sau sàn nhảy, tên đầu trọc chứng kiến hết thảy sự tình, hắn tím mặt tức giận. Xưa nay Sunny Hot Bar vẫn do băng của hắn bảo kê, mới mấy ngày trước bị một "anh đại" hạ gục. Giờ lại có thêm một thằng ranh xấc xược dạy đời. Lòng căm tức như một mũi dao nhọn xuyên thấu đến đứa đàn em bất tài.
"Chát!" – Một cái tát giáng vào mặt Hải để hạ cơn tức tối trong lòng.
_ Một lũ ăn hại! Có một thằng nhóc ranh mà dạy dỗ cũng không xong! Được, Demon chứ gì? Mày hãy đợi đấy!
Hắn nhìn theo Minh cười man rợ. Bàn tay nắm chặt đầy căm tức. Đụng vào người của hắn thì phải trả giá thật đắt.
Người tạo ra thù hằn sẽ phải đáp trả cái thù hằn đã gây ra cho đối phương. Cứ thế, thù chất thành núi. Ân oán cứ chất ngất hoang tàn. Chưa bao giờ xoá bỏ được.
Chờ đợi sự trả thù của lũ hèn mọn!
***
Club Bar.
9.00 pm
Tiếng DJ chơi nhạc Kpop ồn ã, cả vũ trường Club đông vui đầy hứng khởi.
Góc tối, có hai vệt bóng đang trầm tư theo dõi một bóng người ngồi đối diện họ ở phía sô pha gần sàn nhảy.
Người thiếu niên có mái tóc vàng kim bắt mắt đang nâng ly ngấm nhẹ chút rượu mạnh trên môi. Cậu tỏ ra rất sành điệu khi mặc áo thun dài tay ôm sát người, cổ trái tim lộ ra vòm ngực săn chắc và đi cùng chiếc skinny màu xám bạc thời thượng. Cả người chàng trai đó toả ra một ánh hào quang kinh ngạc hấp dẫn ánh mắt si mê của biết bao phụ nữ xung quanh.
_ Chị thấy rõ rồi chứ? Thi nói sai bao giờ. Tận mắt thấy hắn lăng nhăng rồi nha! - Chàng trai xoay qua trò chuyện cùng một thiếu nữ xinh đẹp bên cạnh.
Đó là một cô gái ăn mặc theo kiểu có chút tomboy cá tính. Chiếc áo vest đen đôn vai mạnh mẽ khoác ngoài lớp áo chemise trắng ẩn bên trong đi với một caravat nhỏ xinh xắn, quần short đen cùng đôi giày cao gót cùng tông khoe ra đôi chân trắng mịn, dài tắp. Tóc cô búi cao trên đỉnh đầu và trang điểm tự nhiên nhưng vẫn cực thu hút người tiếp xúc.
Cô gái xinh đẹp hờ hững hướng mắt về phía xa, trước mắt cô, bên kia sàn nhảy. Một chàng trai tuấn mỹ đang vui vẻ bông đùa cùng ba, bốn cô nàng ăn mặc hớ hênh thiếu vải. Họ đùa cợt một cách thác loạn và ấu trĩ ngay trước mắt biết bao người trong bar.
_ Thấy rồi. Cảm ơn em, Hoàng Thi. - Cô ôm cánh tay, khép mắt hờ mệt mỏi mà cam chịu.
Làn môi đỏ hồng xinh đẹp hơn cả con gái chép miệng:
_ Sức chịu đựng của chị đúng là vĩ đại.
Nhấp nhứ ngụm Chivas bằng tư thế thanh nhã. Cô gái khẽ cười nhạt:
_ Trốn về Việt Nam để ăn chơi sa đoạ. Còn trò nào loạn hơn nữa thì cứ mời cậu ta phô diễn luôn đi.
_ A! Thì ra chị Thư cũng biết ghen! - Hoàng Thi nhướn mắt trêu chọc. - Chị định làm gì phải không?
Tiếng nhạc vẫn sôi động càn quét sự hứng thú của những vị khách. Đèn màu soi rọi loang lỗ trên những gương mặt tràn đầy sinh lực.
_ Em đoán thử đi. - Kì Thư nhoẻn môi xinh đẹp.
Ly rượu sóng sánh trong tay đảo nhẹ nhàng, cậu cất lời tiên đoán mang phần dị hợm:
_ Chị định đi đánh ghen hả?
Cô gái bật cười thành tiếng:
_ Tư cách gì? Vợ hờ tương lai của thái tử Kang Suridathik à?
Hoàng Thi cong nhẹ môi, vẻ đồng tình:
_ Ừm, cũng được đó. Nếu chị dám.
_ Haizz... Vớ vẩn.
Con người phía trước mặt cô vẫn tưng bừng mà hưởng thụ thế giới điêu tàn chết rục trong sa đoạ của cậu. Như một cơn lốc phiêu dạt vô định. Mặc nhiên sử dụng rộng rãi quỹ thời gian tuổi trẻ để chìm đắm trong những trò đùa thác loạn của mình.
Hoàng Thi nhìn chằm chằm vào bộ vest nữ tính đầy mê hoặc:
_ Chứ giờ chị tính sao? Em vô phương rồi đó!
Như một nữ thần đầy quyền lực, thanh thoát và quyến rũ, Kì Thư đưa tay lên môi, tia mắt mang sắc xanh trầm sáng lên nhã tịnh:
_ Bí mật.
_ Bao giờ mới bật mí?
_ Chưa phải lúc. - Thư nháy mắt.
Thi hạ ly rượu trên tay xuống, lắc đầu như dỗi:
_ Cuối cùng là làm gì vậy?
_ Em hơi tò mò nhiều đó Thi. Thôi, chị phải về. Em ở lại chơi nhé. - Cô gái đứng dậy di chuyển khỏi chỗ ngồi, chuẩn bị thoát khỏi môi trường tràn ngập mùi bia rượu và thuốc lá này.
Thi cười nhẹ, quan tâm:
_ Em đưa chị về.
_ Không cần đâu!
Nói rồi cô gái trẻ vẫy tay kiểu cách và len vào nhóm khách đang nhảy múa loạn xạ, nhập vào những tia đèn nhấp nháy, tan chảy vào không gian. Biến mất dạng.
Hoàng Thi vẫn ngồi đấy, mắt hướng về cô gái xinh đẹp vừa rời đi, đến khi cô hoàn toàn bị màu đèn led nhúng ngập mất hẳn. Chốc chốc, con ngươi đen láy trong hốc mắt lại linh động chuyển hướng về nhóm người vui đùa như thiêu thân trước mặt mình.
_ Nguyễn Chí Linh? Cái tên mới này sẽ mang cho anh nhiều biến động. Lớp mặt nạ trên mặt anh bao giờ mới tháo xuống được đây?
Tình yêu thật kì lạ, rượt theo nó, nó lại như một cơn gió bướng bỉnh bay mất dạng. Và khi nó đuổi theo ta, dai dẳng như một chiếc bóng thì ta lại trốn chạy nó đi. Nực cười cho kẻ tối cao thống trị thế gian đã giao phó quyền lực nắm giữ tình yêu cho tên thần Cupid ham chơi, biếng nhác. Để hắn muốn giương tên bắn vào ai thì bắn, và quên cách để bắn mũi tên thứ hai cho người còn lại. Để họ cứ xoay tròn trong một vòng lẩn quẩn của tình yêu. Cứ thế, kẻ đuổi theo cuộc tình vô vọng, kẻ lại trốn tránh nó như một món nợ nặng nề.
Thi ngán ngẫm nghĩ suy về một tình đầy rắc rối của người anh trai cùng cô gái xinh đẹp cậu yêu như chị ruột của mình. Đó là một mối quan hệ thật khó khăn và mệt mỏi nhưng lại đầy khúc mắt.
Xa xa, một người thanh niên mặc vest đen len lõi từ sàn nhảy tới bàn của cậu. Tiếng la hét phấn kích của những người vui chơi tràn ngập những ngõ cụt đang phá nát cuộc sống của họ. Đến Club Bar không đơn thuần để vui chơi.
_ Thiếu gia, chúng tôi đã làm theo cậu dặn. Đến sân bay Tân Sơn Nhất để yêu cầu xem danh sách của những chuyến bay lịch trình từ Hồng Kông sang Việt Nam. Đã tra rất kĩ khoảng thời gian dao động trong một tháng, không có bất kì cái tên nào tên Song Kyo Hye nằm trong nhóm từ Hồng Kông sang. - Người áo đen đưa tập tài liệu cho Hoàng Thi một cách cẩn mật.
Thi cau mày, chút khó hiểu:
_ Quái lạ, sao lại thế chứ?
Đôi mắt thanh niên ghim thẳng vào mảnh A4 trong tay:
_ Tuy nhiên, tên cô ấy lại có trong nhóm hành khách từ Malayxia sang.
_ Cái gì? - Thi cau trán lại, vẻ ngờ vực. - Tại sao chị Ella lại từ Malayxia sang?
Cậu cầm lấy tờ giấy, dò xét một lượt để thừa nhận. Thở hắt đầy nghĩ ngợi.
_ Tin báo bên Sunny Hot Bar, băng Tám trọc vừa bị một thằng ranh nào đó gây sự. Tên nhóc đó dám một mình chọi với 17 đứa trong băng. - Bóng áo đen tiếp tục nói.