Cất tiếng trả lời, thanh âm vô thức:
_ Không. Tôi không thích đánh nhau. Tôi học võ chỉ để tự vệ, bênh vực lẽ phải và trả th...
_ Hả? "trả" gì?
Bào chữa cho câu nói hớ hênh, nhím xù ngắt ngang:
_ Không có gì.
_ Ờ, không muốn nói thì thôi. Mà nè, mai mốt cậu đừng gọi tôi là "ông" nữa, nghe già lắm! Kêu bằng "anh" đi! Tôi chỉ mới 35 tuổi thôi. Nhìn cậu chắc không nhỏ hơn tôi bao nhiêu đâu!
Nhím phì cười nhẹ, chắp tay sau lưng, quay lại:
_ 35 tuổi? Gọi bằng ông không đúng à? Ông lớn hơn tôi những 20 tuổi, đáng tuổi cha tôi đó! Già mà còn ham trẻ!
Quang Huy mở to mắt thồ lộ, cuộn tay trong lớp vải của chiếc hoodie ấm áp.
_ Lớn… lớn hơn… 20 tuổi? Vậy… là năm nay…. Cậu… chỉ mới khoảng… 15... tuổi?
_ Đúng hơn là gần đủ 16 tuổi. - Hiểu Minh phản biện.
Phạm Quang Huy há hốc miệng bất ngờ, rêu rao:
_ Tin nổi không vậy trời? 15 tuổi mà cao hơn 1m80; 15 tuổi mà thông thạo đến 3-4 môn võ, 15 tuổi mà quậy phá tưng bừng muốn nổ tung cả cái bar của người ta; 15 tuổi và cách lái xe còn hơn dân đua xe chuyên nghiệp,.. Cậu là quỷ hả? Nhìn cái mặt của cậu chẳng ai nghĩ mà cũng chẳng có nét gì là tuổi 15 cả, trẻ lắm cũng là 17_18 tuổi.
Gương mặt điềm nhiên, đôi mắt đỏ nâu thanh tân:
_ Nè, tôi gần được 16 tuổi rồi mà! Đối với một người có thể trạng của người châu Âu, có chế độ rèn luyện và dinh dưỡng hợp lý thì sẽ có vẻ ngoài lẫn trí tuệ cao hơn người bằng tuổi. Có gì là lạ đâu.
Đồng tử mang đầy vẻ cả nể, tia thích thú lắng trong nụ cười:
_ Bái phục! Cậu là người lạ lùng nhất mà tôi từng gặp. Sợ cậu thật đó !
Minh lại hướng mặt ra biển, gió ngào ngạt mùi muối thuần chất đẫm trong khoang mũi. Sao khuê sáng đẹp như những đôi mắt biếc ngời sáng đang dùng ánh sáng bé nhỏ của mình cố soi rọi cho sinh linh bên dưới bầu trời kia.
_ Ông còn khăng khăng bắt tôi là diễn viên cho phim ông nữa chứ? Tại sao ...nhất quyết phải là tôi?
Người phía sau hướng mắt nhìn lên, vệt môi khô nứt khẽ mím lại thấm chút độ ẩm.
Sao như một bầy cừu trắng trên thảo nguyên Mông Cổ mênh mông. Những chòm sau tụ một nhóm như một "gia đình sao" trong một "xã hội sao" với muôn ngàn ngôi sao óng ánh. Mấy ai có thế đếm được hết thảy tất cả những ngôi sao trên bầu trời bao la này?
Đạo diễn Quang Huy lại trầm ngâm. Ông đã quan sát Minh rất kĩ. Từng cử chỉ, động tác của Minh đều thu vào tầm mắt của ông. Cậu giống như một thiên thần hơn là một ác quỷ, là một… Demon tàn bạo, giả tạo.
_ Vì tôi thấy được tiềm năng trong cậu. Cậu có một khuôn mặt đẹp, ngoại hình sáng, tài năng thì...hơi bị nhiều. Vừa có thể lái xe điệu nghệ, võ thuật tinh luyện, vừa có thể che giấu một nội tâm biến động như biển sâu trước mọi người mà hiếm ai phát hiện. Tôi thích nét lạnh lùng, ương bướng của cậu nhưng vẫn còn vụng về vẻ trẻ con, đáng yêu của tuổi 16. Tôi thích nụ cười của cậu. Tuy không hẳn là một nụ cười, nó chỉ là một cái nhếch mép - kiểu cười mỉa mai , thách thức, ngạo nghễ nhưng xa xăm. Nó làm cho người đối diện phải căm ghét, nể sợ nhưng luôn bị thu hút dính chặt vào. Tôi thích cái cách cậu thốt lên câu: “Cuộc đời thật là đáng chán!” bằng cái giọng lạnh tanh. Cái cách ấy làm nổi rõ sự nổi loạn, bơ vơ, lạc lõng trong cậu. Tuy đã cố che đậy, trốn tránh, nhưng điều đó chỉ làm cái cái tính trẻ con chưa đủ lớn của cậu rõ ràng hơn. Mười sáu_cái tuổi đáng ra phải hồn nhiên, vui tươi nhất lại phải dấn vào cuộc sống thác loạn, sa đọa như vậy. Liệu có tốt không? Tôi thích đôi mắt của cậu, đôi mắt buồn, lạnh nhưng đẹp tựa hồ nước mùa thu. Đôi mắt chứa đầy sự căm hờn, uất hận không thể che giấu. Đôi mắt lạnh lẽo, cô đơn vô định, như chú chim non lạc bầy, thật đẹp và cũng….thật đáng thương!
Bước xa hơn, chân đá những vỏ sò ra tít biển. Hoàng Hiểu Minh vẫn ngước mặt lên bầu trời cao thẳm. Sự im lặng không chối bỏ nhận định hoặc không tài nào chống chế với nó được.
Biển đêm cứ rì rào...rì rào...
Trên trời, một ánh sao vừa rơi đi, thay vào đó lại là một ngôi sao mới nhấp nháy tinh khôi.
_ Có một ngôi sao vừa đổi ngôi. - Minh chỉ tay lên cao.
_ Một linh hồn vừa tạ thế. - Chiếc áo hoodie thanh tịnh, làm dấu thánh lên trán.
Chút vận động lố đà của sợi dây cảm xúc khỉ gió khiến cơ mặt ai đó giãn ra thành một nụ cười nhẹ nhàng. Yếu ớt mà cố chấp nhận một sự thật cậu cố lừa dối mình.
Một ngôi sao to sáng, hiền hoà, luôn đứng ở giữa hai ngôi sao nhỏ hơn, nhưng sáng đẹp hơn bất kì ngôi sao nào khác.
_ Ngôi sao bên đó là mẹ tôi đấy.
Đôi mắt phía sau có chút bất ngờ, cảm thương:
_ Thì ra...cậu...
Không để Quang Huy nói hết câu, bằng chất giọng bình tĩnh nhất, mái tóc nâu lại chỉ tay lên trời cao mà giới thiệu:
_ Đây là anh trai của tôi. Còn ngôi sao bé tí nhưng sáng hoắc đó là em gái của tôi. Phía bên này còn có một người bạn rất thân của tôi nữa.
Cánh mũi nóng ran, muốn hít thật sâu để giảm bớt xúc động về người thiếu niên nhưng hơi thở đó vẫn cay xè mà xộc lên đôi mắt làm con ngươi đen sống động hằn lên đỏ ngầu.
_ Đừng cố bình thản mà. Cậu bé đáng thương à!
_ Không. Xin đừng thương hại tôi. Tôi sợ sự cứu rỗi ấy. Nó chỉ khiến tôi day dứt về quá khứ. Gió đã đưa mây đi xa, nép mình sau những ngọn đồi đầy sương mù. Mây thì luôn lạc loài, thang lang chờ một cơn gió đưa đẩy. Gió khiến mây tin những niềm hy vọng ở những chân trời xa tít nhưng lại dễ dàng đập tan hy vọng đó bằng một lực thổi mạnh bạo xé mây thành muôn ngàn mảnh vỡ vụn. Gió vô tình, tàn nhẫn, xấu xa. Tôi không muốn mãi là mây để nhận lấy những cơn gió vô tâm đó nữa.
Đối lập với sự xúc động của người đàn ông, cậu thiếu niên trả lời với chất giọng nhẹ tênh. Càng xa bờ, gió càng mạnh bạo mà táp rát vào mặt cậu như những bạt tay tàn nhẫn buộc một tinh linh từ bỏ vẻ thánh thiện của mình. Ai đó đã ví mình như mây. Và mây sợ gió_những tình thương len lén cho mây niềm tin rồi vội vàng thổi tan một yêu thương chưa được định thành tên của nó. Gió luôn ác ôn, vô lương tâm như thế. Gió chà đạp mây, rũ bỏ mây. Gió ve vờn làm mây xao động. Gió nhẹ nhàng cuốn mây đi xa. Gió độc địa tuôn thành bão xé nát áng mây xốp phau thành muôn đám nhỏ như đạp tan trái tim của ai thành muôn mảnh vụn vỡ.
Hiểu Minh như là mây, một áng mây trong xanh thuần khiết. Những người cậu yêu thương mãi là gió. Gió che chở, ôm ấp, bảo bọc và xoa dịu cho mây khỏi những ánh dương rát bỏng. Mây ngây ngô bay theo gió, đắm chìm trong tình yêu thương mà gió ban tặng. Rồi cơn gió vô tình bỏ mặc đám mây. Mây khô cứng, hụt hẫng hoá xám xịt. Nó đau đớn rong ruổi tìm lại những cơn gió đã qua đi. Nó điên cuồng trở nên đen đục, tàn bạo nhấn mình thành mây bão để tìm gió. Nó thèm khát tình thương nhưng cũng sợ hãi tình thương_ sợ gió, cơn gió nào đó lại bay qua cuộc đời mây.
_ Mây trắng à, tôi muốn làm gió để ráp lại trái tim vỡ vụn của cậu. Hãy cho tôi làm bạn của cậu, tôi hứa sẽ không bay đi đâu hết. Sẽ là bạn của mây mãi mãi. - Đôi mắt đen ngưng động, chân tình, thiết tha.
Mây trắng lặng tăm, mây trắng cô tịch, xa lánh:
_ Không. Xin lỗi!
_ Khép kín tim mình như thế cậu sẽ hạnh phúc?
_ Hạnh phúc? Gió cướp lấy hạnh phúc của tôi! - Giọng nói bắt đầu run bật.
Minh ngước mặt lên cao, ai đã mách cậu rằng ngửa mặt cao như thế thì nước mắt sẽ không thể rơi.
Đôi mắt vẫn đỏ ứ, đánh bật trong tâm hồn ông một chuỗi xúc động chân thật. Số phận là trò đùa oái oăm của kẻ quyền lực nắm giữ chúng sinh. Có lẽ cuộc đời sẽ thật tươi đẹp với một ai nhưng lại mang cho ai kia một bất hạnh to vời.
Tiếng rì rào đi vào đêm xa xăm. Rì rào...rì rào...
Im bặt trong thế giới u tịch của riêng nhau, họ đang sống trong những suy nghĩ khác biệt nhau, nhưng vẫn hướng về nhau.
Tiếng khàn trầm đánh vang biển yên tĩnh:
_ Sao cậu hãy thử làm một việc khác biệt, không thử tìm một cơn gió của riêng mình, buộc chặt nó bên cậu, nắm giữ nó trong tay?
_ Cơn gió đó là thứ ông gọi tên Đam Mê?
_ Phải.
Một lời khẳng định thẳng thừng:
_ Tôi sẽ không làm diễn viên cho ông đâu!
Mi mắt nhướn lên, Quang Huy dè chừng:
_ Còn sợi dây chuyền, cậu bỏ mặc nó luôn sao? Không phải nó rất quan trọng với cậu à?
Minh quay mặt lại nhìn ông. Cậu đang đứng trước mặt biển, từng cơn sóng nhẹ ập vào đế giày. Con cát dài bị sóng cuốn ra xa như muốn kéo cậu theo cùng. Bàn tay xoa xoa lên vết xăm sau gáy, vết xăm đen rõ mồn một trên làn da trắng ngần.
Mây trắng ưỡn ngực, hít hơi sâu, đầy quyết đoán:
_ Rồi thì tôi sẽ tìm ra nó. Chỉ tôi mới có thể sở hữu nó. Sớm muộn gì thì nó cũng về bên tôi.
Phạm Quang Huy bật cười khe khẽ. Nụ cười bao hàm một sự nhẫn nại chờ đợi. Sẽ có một ngày chú nhím xù xì kia sẽ chấp nhận lời đề nghị của ông.
Biển đêm lấp lánh, hiền hoà. Quang Huy ngồi trên cát, nhặt một que kem đã bỏ đi nguệch ngoạc xuống nền cát như một em bé mầm non.
Biển đêm u ám, mờ mịt. Hiểu Minh đứng lặng mà nghe những con sóng đang vỗ về dưới chân mình.
Chàng trai mang một trách nhiệm nặng nề. Mây đã biến chất. Mây hoá đen. Mây chờ thành bão. Đừng mong mây quay lại...
[Đó là con đường mà tôi đã chọn. Tôi không có quyền quay lại để hối tiếc. Trước mặt tôi là đêm đen; sau lưng tôi là hẻm cụt. Bước vào bóng tối là cách lựa chọn cuối cùng để tồn tại. Hỡi những cơn gió của tôi, hãy chờ tôi một chút! Sẽ không lâu nữa đâu. Bi kịch sẽ hết mà! Chờ tôi! Hãy chờ tôi!].
Bóng dáng cậu lẻ loi dưới bóng tối tĩnh mịch. Như là một bụi xương rồng gai lì vẫn đứng hiên ngang trước biển. Ánh sáng nhạt nhòa của ngọn hải đăng vẫn cứ lập lòe. Những cơn sóng vẫn lăn tăn ập vào giày cậu…nhẹ nhàng…nhẹ nhàng...
Áo hoodie ngước mặt nhìn cậu bé trước biển. Như một thiên sứ lạc mất đôi cánh trắng thật bơ vơ, lạc lõng, vô định trước vực tối này. Dường như tâm hồn ông cũng cảm nhận được một sự đau thương nào đó vô hình nhưng mãnh liệt từ cậu luôn ám ảnh lấy ông.
Nắm một nắm cát trong tay, thứ cát mềm chảy qua kẻ tay nhồn nhột. Trời đã khuya nhưng hơi ấm âm ỉ của những cơn nắng mùa hè vẫn còn lưu luyến ở chốn này, vương vấn trên từng hạt cát. Khẽ xoắn nhẹ ống quần kaki màu vàng đất của mình, lấy cẩn thận ra từ trong chiếc tất một thứ ánh sáng kì lạ. Ánh đen lấp lánh mị hoặc tỏa sáng giữa bầu trời đêm bừng qua khỏi những ngón tay.
Dùng que kem khẽ cào nhẹ mặt cát thành một cái hố nhỏ, thứ ánh sáng kì lạ đó mất hút trong tay người đàn ông như một màn ảo thuật.
[Suỵt! Yên lặng nhé! Ngủ yên nào!].
"Li ti một ngày tôi sinh ra kìa và li ti lớn nhanh phút chốc.
Li ti hạt bụi bay bay lạc vào đôi mắt long lanh chợt nhói đau, giọt mắt li ti rơi rụng vì bụi đời.
Nhìn lên…trên cao li ti những vì sao lung linh trôi trong ước ao được bay cao bay xa theo gió lao xao rì rào."
Đêm tăm tối thoáng dần những ánh neon trắng của những thuyền đánh cá khơi xa. Sóng dập dờn nhè nhẹ. Gọng vó chạy ùa trên mặt cát.
Bờ biển vẫn im lìm chứng kiếm tất cả, nghe hết tất cả.
Biển chẳng nói gì ngoài tiếng rì rào… rì rào…
"Bay lên trời cao, tôi nhìn xuống, thấy mọi người bé li ti.
Mọi người dưới đất ngước nhìn lên, thấy tôi cũng bé li ti.
Vì tôi là bụi trong gió, vì anh là cát biển khơi.
Chỉ là hạt mưa đất trời, em là hạt lúa đồng xanh.
Ai là giọt sương mắt tôi?
Tôi là giọt sương mắt ai?
Ai là hạt sương bé?…bé li ti, bé li ti, bé li ti."
Thời gian trôi như một thứ cát mềm chảy qua kẻ tay. Không khí đêm vẫn trong vắt. Sương giá mát mẻ phủ trên lớp kính xe.
Bọt biển vu vơ in hằn như một đoá hoa tuyết trên mặt cát. Gió vuốt quanh hai con người bị dòng bóng tối đặc quánh bao phủ.
Ý thức vì đã tiêu tốn biết bao thời gian để ngắm biển. Quang Huy chau mắt nhìn thời gian đang nhảy nhót trên màn hình điện thoại.
_ Mây trong xanh, chán chưa? Muốn về không?
Minh vẫn đứng trước biển một mình, như một pho tượng La Mã thật đẹp, thật tĩnh lặng.
Nghe ông Quang Huy gọi, vạt áo Jacket ngoảnh đầu lại, môi mím nhẹ:
_ Đừng gọi mây trắng hay mây trong xanh gì cả. Tôi chỉ là một đám mây đen từ bão tố.
Ông cười:
_ Nhưng trong mắt tôi, cậu là áng mây trong vắt, xinh xẻo nhất. Sao hả? Buồn ...
ngủ chưa? Về nhé!
Mím nhẹ môi, cái đầu khẽ gật thay cho lời đồng ý.
Vệt bóng trải dài đen ngòm bị sóng đắp lên. Hai con người bỏ lại bờ biển dài. Xa rời nơi đang ôm ấp những tâm tư sâu kín. Để cho biển ngắm nhìn. Biển lắng nghe. Biển sẽ giữ bí mật. Cứ yên tâm!
***
Chiếc xe vun vút chạy trong đêm bàng bạc. Bỏ lại bờ cát vàng và những con sóng đen vẫn cứ vỗ vào bờ.Ánh sao trên trời lặng lẽ đuổi theo hai con người trên xe.
Ở đâu đó nơi bờ cát, tận sâu lòng đất. Một thứ ánh sáng chợt lóe lên, cố gắng từng chút một vươn khỏi lớp cát dày. Lời kêu cứu của thứ ánh sáng đó như được đáp trả, con sóng thủy triều vỗ sâu vào bờ cát, từng chút, từng chút một. Đến khi ánh sáng đó lộ rõ dưới mặt cát - SÁNG LẤP LÁNH...
Quyền lực nào đó đã bị "bỏ quên".
***
0.00 am.
Phòng VIP _ Club Bar.
Đình đám trong âm nhạc sôi động thường nhật. Tiếng nhạc trào tức muốn vỡ tung lồng ngực. Ánh sáng loang lổ từ đèn màu chiếu rọi những con người vẫn cuồng nhiệt vui chơi.
Phòng VIP sang trọng, tiện nghi. Nguyễn Chí Linh ngồi trên sô pha màu vang đỏ, tay quàng lên vai những cô gái "mát mẻ" thiếu vải lượn lờ quanh mình. Họ chọc ghẹo nhau, đôi lúc có phần khiếm nhã. Nổi bật một hình ảnh trác tán của một cậu ấm chính hiệu.
Hành trình phải làm là một chuỗi ngày ẩn dật trong lớp vỏ một thiếu gia ăn chơi sa đoạ. Đó là công việc không phải dễ dàng mà làm. Nó đòi hỏi người giả dạng phải có một khả năng nhanh nhạy ứng biến trong mọi tình huống; quan sát, thu nhận mọi vấn đề thật cặn kẽ nhưng vẫn không làm bản thân bị bại lộ thân phận. Và hãy nghĩ xem điều gì sẽ tồi tệ hơn bằng việc thân phận bị lật tẩy? Kết cục của điều khủng khiếp đó sẽ khiến người ta khó lòng thoát khỏi sự trừng trị dã man của những kẻ đứng sau bức màn tăm tối của những trò chơi trá hình.
Biết thế, vẫn có những con người hăng hái xông pha vào nó. Họ cam nguyện hy sinh vì một lý tưởng mà họ cho là lẽ sống của mình_vì một cuộc sống bình yên cho nhân sinh an lạc, họ nguyện lao mình vào nguy hiểm để bảo vệ nhân loại khỏi những thế lực xấu xa, hắc ám.
Họ cống hiến tuổi thanh xuân, sức lực của một chú ve vừa thoát kén tràn trề sinh lực và cả trí tuệ, tính mạng mình vào công việc tình báo_công việc luôn bầu bạn với tên thần Chết Thanatôx man rợ. Biết nguy hiểm nhưng vẫn đam mê.