Hoàng Hiểu Minh ngã dài trên sô pha màu da bò, vứt chiếc áo khoác ở bên cạnh. Đảo mắt ngó nghiêng những cảnh quang chung quanh, phát hiện rõ ràng là căn phòng đã được dọn dẹp ngăn nắp như vị trí cũ, có lẽ là người dọn phòng đã dọn dẹp lại nơi đây trong lúc cậu ra ngoài. Trong đôi mắt nâu đỏ có vẻ áy náy, vì sự bừa bộn của mình lại khiến những người dọn phòng mang thêm nhiều việc. Và sau sự hổ thẹn đó là từng tế bào cảm xúc trong não đang chết dần bởi lời thông báo của Hunter.
Mệt mỏi. Rối bời. Sợ hãi.
Cậu đã bị xoáy vào những điều vừa biết được. Xoáy mạnh, như cuốn, như tuôn theo.
Gục mặt vào đầu gối, cuộn sát chặt. Mệt mỏi tiêu tan. Như chú ốc sên đã ngủ yên trong vỏ. Ký ức tuôn trào. Vỡ lẽ.
Có người gọi cậu là "mây trắng"_một áng mây trong xanh thuần khiết, áng mây luôn bay cao và hạnh phúc. Minh cười mỉa cho sự so sánh đầy tính hình tượng kia. Thuần khiết à? Xin lỗi, áng mây là mây, cậu không thuần khiết như mây trắng. Hạnh phúc à? Xin lỗi, cậu có hạnh phúc sao? Nực cười!
Hạnh phúc giống như một bông hoa từ pha lê, xinh đẹp nhưng rất mong manh. Chỉ cần sơ suất, bông hoa rơi xuống nền đất, vỡ tan, cứa vào tay người nâng niu nó hằng hà vết thương không hàn gắn được.
Đau! Tim mày đau lắm phải không? Người đánh mất tất cả hạnh phúc sẽ đau như thế nào?
Luyến tiếc. Nước mắt mày không được phép tuôn rơi. Trái tim mày đau nhưng không dám bộc lộ. Mày câm nín. Dằn vặt. Đớn đau.
Tất cả như một giấc mơ. Mơ những điều không thể khủng khiếp hơn. Mày gọi nó là ác mộng. Hoàng Hiểu Minh, mày lắng nghe cho rõ! Mày cứ u mê trong cơn ác mộng thì sao chứ? Người thân của mày sống lại à? Mày tỉnh lại đi. Đồ ngốc!
Khoé mi rung rinh hạt sương của đáy mắt bỏ quên lại trong tuyến lệ, đôi mắt nhắm nghiền, thổn thức. Quặn thắt. Mây trắng xinh đẹp trên trời; mây đen nép mình co ro trong u uất. Mây trắng tự do bay lượn; mây đen tích đau thương thành căm phẫn để giáng vào kẻ đã cướp lấy gió của mây.
Khóc sao? Kì lạ! Khóc sao nước mắt không rơi? Hay vì đôi mắt ai đó đã khô xác vì tuyến lệ đã kiệt quệ?
Bàn tay một người nào đó đặt lên vai chú nhím nhỏ đang rút mình trên ghế. Gọn gàng như một con tê tê giương vẩy sắt. Bàn tay lướt nhẹ lên mái tóc nâu mềm mượt, ân cần, thật tâm:
_ Mệt lắm phải không em?
_ Không. - Thiếu niên lắc đầu, giọng nhẹ tênh, mặt úp chặt lên đầu gối mình. - Không mệt!
Tiếng nói vẫn dịu dàng, người thanh niên quỳ xuống nền gạch lạnh lẽo, vuốt ve những sợi tơ nâu mượt mà.
_ Tại sao lại như thế, nhím xù nhỏ bé?
_ Đừng gọi em là nhím xù. Em không xù xì như nhím. Em không thuần khiết như mây. Em là quỷ. Em không phải người! - Vẫn áp chặt đầu lên đầu gối, tiếng nói nghèn nghẹt, tự như run run.
_ Tại sao lại co mình như nhím chứ? Em đang sợ gì? Anh luôn ở bên em! Anh chưa bỏ rơi em bao giờ mà!
Gương mặt trắng xanh ngẩng lên, đôi mắt như pha lê đỏ không phẳng lặng mà ồn ào cơn sợ hãi, hoang mang:
_ Em rối. Rối cực độ. Rối hơn muôn ngàn cuộn len vướng vào nhau. Rối lắm!
Ánh mắt chan chứa yêu thương, Alex vỗ về:
_ Ngoan nào! Đừng lo lắng! Đừng hoảng loạn! Rồi sẽ qua thôi!
Cơn khó chịu phơi bày, khuôn ngực dồn nén những luồn hơi phả nóng. Môi mấp mái, Minh nhíu mày:
_ Tại sao lại thế? Tại sao như vậy? Chuyện quái quỷ gì thế này?
Alex thở dài, dài như tiếng còi tàu tu lên day dứt, dai dẳng:
_ Anh nghĩ em phải sớm đoán được điều đó chứ. Em ngốc quá!
Cười tựa như kẻ loạn trí, Minh cười, cười loạn trí:
_ Không phải sự thật! Không phải sự thật mà! Jonny nói dối! Jonny dối em! Em đi tìm cậu ấy! - Rồi cậu toan đứng dậy.
Nghiêm mặt, mở to mắt, áp chặt tay vào gương mặt đang tái xanh kia:
_ Bình tĩnh nào! Nhím xù khốn khổ của anh! Em đừng như thế, anh đau lòng lắm! Ngoan nào! Em cứ tin là mình đã nghe nhầm! Cứ tin điều gì làm em thanh thản nhất! Xem như chưa biết gì! - Anh ôm lấy đầu của Minh, vuốt lưng cậu vỗ như trẻ con.
_ Em nghe nhầm! Nhầm rồi! Mai em tìm Red hỏi lại! Nhầm rồi anh à! - Cười ngô nghê như người thiểu năng nhận thức, nụ cười mang điệu bộ điên dại, nụ cười khi bị ai đó phản bội lòng tin.
Đôi mắt xanh của người thanh niên chất chứa nỗi phiền muộn không giấu giếm, đau đáu. Anh nhẹ giọng, nhưng xót xa:
_ Anh mong...ngày mai sẽ không bao giờ tới. Anh muốn em cứ đơn thuần không mưu toan. Anh muốn em thánh thiện như trước. Anh không muốn gặp em trong ngày mai hay ngày mốt, mỗi ngày, em lại tàn nhẫn với bản thân mình hơn. Em tự ruồng rẫy chính bản thân em. Em nhẫn tâm với chính cả những người thân thuộc quanh mình. Em đừng gặp Red. Nó thù hận. Em thù hận. Mối hận tìm được điểm đồng nhất sẽ tích tụ và bùng cháy tàn bạo hơn. Anh không muốn bàn tay trong sạch của nhím xù thiện lương bị vẩn máu.
Nhím co ro trên ghế, mắt không sũng nước mà ráo hoảnh. Đôi mắt xinh đẹp như loài huyết ngọc thanh nhã nhiễu động, uất ức:
_ Tại sao lại đối xử với em như thế? Em có tội lỗi gì? Tại sao con người đó làm vậy với em? Tại sao lại cướp đi tất cả những thứ thuộc về em? Tại sao? Tại sao?
Thiểu não, ưu tư, xốn xang lòng:
_ Hãy xem lời của Jonny chỉ là câu đùa bỡn, em đừng tin! Em đừng ôm ấp nó! Em đừng sợ hãi! Đừng hụt hẫng! Đừng tin tất cả điều chưa xác thực! Đừng đau lòng vì thứ không đáng để đau!
_ Em không quên được! Không thể quên! Em hụt hẫng thực sự. Tim em đau đến mức không thể duy trì nhịp đập bình thường. Hụt hẫng tột độ!
Đau đến cắt ruột, Alex đỏ ngầu mắt, thương tâm:
_ Em khóc đi! Điên lên cũng được! Em đừng như thế này! Anh không muốn em lại như một tháng trước. Hãy bộc lộ mọi xúc động của em. Nhím ngoan của anh! Khóc. Hét lên. Đập phá đồ đạc. Đánh người. Em cứ như thế để anh biết tâm lý của em vẫn còn bình ổn. Đừng để chứng trầm cảm giết chết em nữa! Đi nào!
_ Không! - Lắc đầu. - Em không được không vì điều này! Nước mắt sẽ sỉ nhục chính bản thân em. Nó sẽ trách em ngu ngốc, cả tin, nhu nhược biết nhường nào. - Minh hóng cao cổ, vươn người thẳng dậy, gượng ép.
_ Em sẽ làm gì đây?
Nụ cười bị đóng khung tê liệt trên cơ mặt, vẫn điên dại, vẫn ngô nghê:
_ Như anh nói, tất cả chưa rõ ràng mà! Em sẽ không tin đến khi nghe chính lời của người trong cuộc!
Khổ tâm đến mức không thể khóc, nước mắt hoá thành tiếng tim đang vụn vỡ:
_ Ngốc! Sao số phận em lại bi thảm đến thế này? Tại sao em không cứ như bao thằng nhóc cùng tuổi? Sao em tôi lại phải lớn hơn tuổi mình. Em vẫn trẻ con lắm! Vết tích của trẻ con vẫn in đọng trong tính cách em. Ngày mai, em phải đối diện với sự thật. Em chịu nổi không?
Cười ngoan như cún nhỏ, tóc nâu ủ mềm, rũ rượi, mi long lanh nhưng không hề khóc:
_ Dù sự thật khủng khiếp tới đâu thì em vẫn sẽ chấp nhận. Đó là bạn của em, người cùng em lớn lên, người em xem như anh em ruột thịt. ...
Cậu ấy không thể phản bội đi tìm niềm tin của em, phản bội đi hi vọng của mọi người, đập tan yêu thương thành cát bụi.
_ Nhỡ như...
_ Không có chuyện nhỡ như! Jonny nói khoác! Khoác lác trơ trẽn! Em không tin! - Ôm đầu hoảng loạn, Minh cứ cố trấn an mình bằng những phủ định mơ hồ.
Tim xé nát. Sụp đổ. Hoang tàn. Điêu đứng. Nước mắt ai đó không hề rơi. Ai đó đang tự lừa dối mình. Không căm phẫn. Không oán trách nữa.
Alex ngồi lên ghế, ôm chặt thân hình lạnh ngắc kia, vẫn ôn nhu như đang vuốt ve bộ lông mềm mịn của mèo con.
_ Em đáng thương, em hãy dũng cảm lên! Đừng gục ngã dù sự thật có phũ phàng. Đừng lãng tránh nó. Đừng rút lui vì tình cảm. Em rất giỏi! Hiểu Minh rất giỏi! Em sẽ làm được!
Không khí khô hanh, oi bức. Sao đêm tắt lịm như những linh hồn ở đó cũng đau lòng mà chết đi, rơi xuống biển khơi lạnh giá.
Minh hít hơi sâu, gật gật đầu, vùng người khỏi bàn tay đang ôm ấp mình:
_ Em sẽ ổn. Không cần lo lắng cho em. Ngày mai sẽ tốt thôi! Ngày mai sự thật sẽ phơi bày! Em sẽ đón nhận nó, bình thản, nhẹ nhàng, không chút sợ hãi! Anh yên tâm!
Bình lặng, ôn hoà như gió. Ve vờn, thoang thoảng ấp ôm mây. Gió hiu hiu xoa dịu đám mây mù. Thương yêu. Chăm sóc.
_ Ừm! Giỏi lắm! Rồi nắng sẽ lên đẹp sau những cơn bão. Em hãy là một thân cây ngoan cường. Hãy hứng chịu lấy bão. Cấm em đổ ngã đấy!
_ Vâng. Em hứa! Em sẽ vượt qua tất cả! - Đôi mắt sáng, trong, kiên cường.
Hoàng Hiểu Minh rời khỏi ghế, bước đi đến cửa dẫn đến ban công.
Rèm trắng mềm mại tung bay khe khẽ. Đêm bên ngoài yên ắng trong giấc ngủ miên man. Ánh đỏ từ tháp truyền hình xa xa chớp tắt. Mùi nước hoa xịt phòng thoảng tản vào cánh mũi hai con người.
_ Ngày mai đi Malayxia. - Cánh môi hồng mịn thốt nhẹ nhàng.
Anh nhướn mày, bất ngờ:
_ Sao chứ? Em muốn tìm ai ở đó?
_ Sự thật.
Bước theo Minh, điệu bộ vồn vã cố che đậy:
_ Không được tự ý xuất ngoại, em đang thi hành nhiệm vụ.
Gạt phắt, khẳng định:
_ Không. Em muốn lật lại bí mật của 12 năm trước, cách đã khiến 35 sinh mạng của gia tộc Bạch Hàn biến mất chỉ trong một đêm. Em đang nghi ngờ sẽ tìm được dấu tích của Angel.
_ Chắc chứ? Có nhất thiết phải truy đuổi tới cùng không?
_ Cần. Không thể để Viện trưởng Bạch ra đi trong oan ức. Cả những người vô tội. Họ không thể chết oan uổng được!
Alex nắm chặt lấy vai của thiếu niên, lắc nhẹ:
_ Vậy còn chuyện kia? Em không muốn biết à?
_ Em sẽ biết. Nhưng em muốn thanh thản tiếp nhận nó. Em đi đến nơi khiến trái tim em yên bình. Em sẽ trở về khi Red xác nhận điều đó. Em tin Red!
Alex nghiêng đầu, hỏi:
_ Malayxia? Em vì Hàn Băng?
_ Tên Red thối tha đó kín miệng kinh khủng, ngay cả em cũng không nói ra thân phận của cô ấy. Em muốn làm gì đó giúp đỡ Tiểu Bạch. Cô ấy quá thảm thương! - Tia mắt chôn kín, Minh phẳng lặng ngắm nhìn đêm khuya của phố thị qua ban công tầng 5.
Mây đêm đen đặc che khuất nền trời xanh tím. Một ngôi sao băng chảy rạch qua bầu trời. Tĩnh lặng.
Không có tiếng hỏi nữa, anh im lìm tựa lưng vào cửa đau đáu nhìn Hiểu Minh.
Nhóc con thật lạ! Đau không dám nói. Buồn không sẻ chia. Vui không mừng rỡ. Giận dữ không bùng nổ. Chai lỳ. Từ tốn gặm nhấm cảm xúc đó như than đỏ trên vĩ nướng.
Anh cười khổ, cắn rứt, lo âu. Anh sợ đứa em mà mình yêu thương như ruột thịt sẽ không gượng nổi sau điều vừa biết. Nhưng nó mạnh mẽ hơn anh tưởng. Nó cam chịu, bình tĩnh đón nhận, không nông nổi làm những điều điên rồ.
Em đau sao em không khóc? Em biết đó là bạn của em, nó phản bội em. Em tự dối mình để minh chứng là nó trong sạch. Lòng người hiểm độc, thâm sâu. Em chớ tin tất cả. Cho đi niềm tin quá nhiều thì thất vọng càng lớn. Hãy xem nó là đứa giả tạo đáng miệt khinh. Em đừng u mê trong lối suy nghĩ thánh thiện đó nữa! Anh sẽ tìm sự thật cho em!
Nhím đứng xa xăm, run lạnh. Nhím cố thật ngoan cường. Ai biết rằng tim của nhím xù xì đang vỡ tan vì điều tồi tệ nhất sẽ xảy ra.
_ Mai anh đi với em.
Cười nhẹ, lắc đầu:
_ Thôi khỏi, anh ở Việt Nam để làm chứng như em không tự ý xuất ngoại. Em về ngay mà! Malayxia đâu có xa!
Đôi mắt xanh lơ chớp chớp, có phần đồng tình. Rõ ràng anh không muốn Minh đi Malayxia.
_ Em làm mất sợi dây chuyền rồi phải không? - Mặt nghiêm, anh hỏi tiếp.
Đó là điều mà Minh sợ bị anh nhắc đến lúc này. Điều đó chả lợi lộc gì cho cậu. Mất nó, tương đương sẽ là hình phạt thoả đáng cho Minh vì tội bất cẩn. Cậu không được phép làm bảo vật đó.
Sợi dây chuyền đại diện cho quyền lực tối cao cho người đứng đầu gia tộc Stewart, và cả điều gì đó bí mật liên quan tới Angel mà cậu chưa biết được. Tồi tệ thật vì cái điều xui rủi khi đánh mất thứ quan trọng ấy lại xảy ra.
Xoa tay lên gáy, ngay vết xăm đen bí ẩn, Minh cúi mặt, ậm ừ:
_ Ờ...ừm...tại...ừ...
_ Sao? Nó đâu rồi! - Dò xét. Tính anh thích ngược tâm người khác.
Chụp tay lên cổ, xoa xoa, thói quen khi cổ bị mất đi sợi dây chuyền làm cậu bứt rứt, tay cứ chà sát vào làn da mỏng trên cổ.
_ Ờ...mất...mất rồi! - Thành thật khai nhận. Không vòng vo. Không chối biện.
Đây mới là nhím xù ngoan ngoãn mà anh luôn biết. Đứa trẻ anh đã trông giữ từ khi nó mới chào đời, nó tập đi, nó bập bẹ tập nói, nó lớn, nó biết chống đối anh. Nhưng chỉ cần anh nghiêm khắc thì nó sẽ ủ rũ như bồ câu cụp cánh.
_ Hay nhỉ? - Alex tặc lưỡi. Tất nhiên anh sẽ không phạt cậu vì anh đâu đủ quyền đánh quý tử của nhà Stewart. Người đủ quyền hạn đó là người nghe nhắc đã khiếp sợ _quản gia Steven. - Em hình dung sao nếu ngài Steven biết chuyện?
_ Anh sẽ chịu đòn thay em và bảo do anh làm mất! - Minh long lanh nhìn anh, thơ trẻ, vô cùng đáng yêu.
Trợn mắt, cười mếu chết dở, nhéo mũi tóc nâu. Alex cứng đơ người vì câu đáp vô tư của cậu. Đúng là anh luôn là người chịu đòn thế cho Minh. Tại bản tính nghịch ngợm trời phú của nhóc con bướng bỉnh đó mà anh luôn bị no đòn.
_ Vui quá, em khôn thật đấy! - Ấm ức, con người mặc veston đen dỗi. - Anh mang tội tình gì mà phải gánh lỗi cho em?
Ép sát người rút vào kẹt cửa, mắt đỏ nâu sợ bị nhéo mũi lần nữa
_ Hức, em không quỳ gối ở sân trượt băng học thuộc quyển từ điển Anh - Hàn nữa đâu! Lần đó mới làm rơi thôi mà đã thế. Lần này thì có thể tăng hình phạt nặng hơn là chết chắc!
_ Có gì đâu. Lần trước ở sân trượt băng thì lần này ông ấy cho em tắm nắng ở Sahara đến khi thuộc quyển Bách khoa toàn thư thôi mà! - Tỏ ý hù doạ, Alex nghiêm trọng vấn đề hẳn lên.
Chân mày nhíu lại khổ tâm, Hiểu Minh tròn xoe mắt:
_ Tim của ngài Steven đúc bằng bê tông cốt thép phải không? Ông ấy làm quản gia hay là giám ngục vậy?
Con người đối diện tỏ ra vô trách nhiệm:
_ Ai mà biết! Em đi mà hỏi ông ấy đi! Nói chung em làm sao miễn tìm được sợi dây chuyền lại thì thôi. Nếu không...tự biết hậu quả.
Vò đầu, bứt tóc, nghĩ loạn xạ:
_ Biết nó ở phương trời nào mà tìm!
_ Chắc là ở vòng vòng Việt Nam thôi, đâu có xa xăm gì! - Anh nheo mắt, cố chọc cho nhím vui vẻ trở lại.
Cáu gắt, Minh xụ mặt:
_ Đi chết đi! Vòng vòng Việt Nam. Kiếm tới tết Cônggô không biết đã ra chưa nữa!
_ Quang Huy lấy phải không? - Anh hỏi. - Muốn lấy lại không?
_ Tất nhiên là muốn! Hỏi thừa. - Đôi mắt nâu khẽ sáng lên lấp lánh, giọng vẫn cố tình lạnh tanh.
Gió khẽ khàng lướt vào ban công, mang theo hơi nóng nhè nhẹ của đêm hè, lả lơi chòng ghẹo đến hai chàng trai đứng nơi lang cang tầng 5.
Anh gãi gãi đầu, nhíu ấn đường, từ tốn:
_ Nhiệm vụ của một vệ sĩ cao cấp đi điều tra lai lịch của đối tượng trước cả khi thiếu gia yêu cầu đã giúp anh tổng kết được một số thông tin của ngài đạo diễn Quang Huy đó. Em muốn nghe chứ?
_ Nói đi. - Minh buồn chán trả lời. Nỗi đau trong tim dần lắng xuống, cậu hiểu, Alex rất thương cậu. Nếu cậu cứ ủ dột, khủng hoảng tiếp tục thì anh ấy sẽ rất lo lắng. Vì anh, cậu cứ cười, dù dối lừa nỗi đau như bị móng vuốt sắc nhọn của một chú mèo khó ưa đang cào cấu tâm can mình. Cứ thật ổn định. Thật bình thản.