Alex đưa tay vào trong túi, lấy chiếc điện thoại ra. Dữ liệu được anh lưu trong ấy.
Hoàng Hiểu Minh tựa lưng vào lang can. Bóng tối vuốt nhẹ hình hài cậu trở nên sậm đen. Tóc nâu lất phất trong gió hanh. Có một rặng mây đang tản dần ở chân trời, để lộ ra vài ngôi sao Mai chớp loé.
_ Ứm...ừm...ưm... - Anh hắng giọng, giơ điện thoại đọc thông tin. - Anh đọc nhá!
_ Dạ. - Tiếng thở hắt ngao ngán.
_ Tên: Phạm Quang Huy.
Birthday: ngày cô hồn các đãng 15-7
Tên thường gọi: Cu Tũn.
Tốt nghiệp: Viện Cao học Nghệ thuật California.
Nghề nghiệp: Director.
Phim đã từng đoạt giải thưởng quốc gia, quốc tế: Á! Có ma! ; Vợ tui té giếng ; Đứt thắng, văng răng ; Công chúa lòi sỉ và Hoàng tử răng hô ;...
Tên cha: Phạm Văn Lượm.
Tên mẹ: Lê Thị Mót.
Nguyên quán: dưới chân cầu Ba Cẳng. (Đối diện khách sạn Cõi Lãng Mạn, bên trái là quán ăn Cõi Phiêu Diêu, bên phải là bệnh viện Cõi Mơ Hồ, sau lưng là nghĩa trang Cõi An Lạc).
Tiền sử bệnh án: từng bị lác lang ben, lác đồng tiền, trĩ nội, trĩ ngoại, mề đai, quáng gà,..
Tiểu sử phát triển: lúc mới sinh nặng 2.3 kg, trên đầu có 567 sợi tóc, mắc hội chứng biếng nói, chỉ bất ngờ nói được vào năm 3 tuổi sau khi nghe tiếng rao của ông bán cà rem,...
_Stop. Làm ơn đừng đọc nữa!... Phì... Ha ha! - Minh không nín cười được, ôm bụng lăn lộn. -... Ha ha ha... Hì hì hì... Ha ha... - Cậu bụm miệng cười ngất.
Alex ngẩng đầu, ngơ ngác:
_ Hả? Sao thế? Anh đang đọc mà! - Nhìn thấy vẻ thoải mái của nhím bé nhỏ mà anh cũng lúm liếng vui lây.
- Hơ hơ, chịu cười rồi hả nhóc?
Minh vẫn cười, thanh nhã và trong trẻo như đoá bồ công anh tan trong nắng hạ, mặt đỏ gay, xua xua tay:
_ Xin anh! Buồn cười chết! Ha ha! Tha cho em!
Gương mặt tiu nghỉu, đôi mắt xanh biếc như biển dỗi nhưng thấp thoáng niềm vui nho nhỏ.
_ Có sao thì anh đọc vậy thôi mà!
_ Lão Huy mà nghe xong thì anh die chắc. Dám lôi chuyện từ thời lão còn ngồi bô ra kể, anh cũng hay thật!
Khoanh tay vào vào nhau, Alex bị hấp lực của nụ cười sáng lạn kia làm tâm hồn phơi phới. Ít ra anh biết cậu vẫn còn là mây trắng xinh xẻo, mây trắng hồn nhiên, mây chưa biến chất hoàn toàn.
_ Hờ hờ, em còn cười được ư? Cứ tưởng cu ...
cậu nhà mình bị liệt mặt rồi chứ!
_ Liệt con khỉ! - Bĩu môi, phụng phịu. - Anh cố tình trêu em!
Bật cười thành tiếng không kiềm chế, chiếc veston véo má của nhóc bướng. Thâm tâm anh ấm áp lạ kì. Từ nhỏ, là cô nhi. Không gia đình, không người thân, không tài sản. Nếu như chủ tịch Ryan không nhận anh là con nuôi thì e rằng anh đã không sống được tới ngày hôm nay. Anh đã hứa với ông sẽ chăm sóc cho nhím con thật tốt, yêu thương cậu như em trai của mình. Thấy nhím đau anh cũng xót, thấy nhím buồn anh cũng lo, nhím vui thì anh hạnh phúc, còn nhím tức giận anh sẽ là gối cho nhím xả tức. Ấy vậy mà nhím nhỏ chỉ thích làm anh lo lắng hơn hạnh phúc. Nhóc con cứ ưu tư như một ông cụ non. Có lẽ, già đời quá sớm khiến em ấy đã mất đi niềm vui thơ trẻ của mình. Nhiệm vụ của anh là níu kéo lại chút hồn nhiên còn vương, để cậu bé thật bình ổn, thật giống một người bình thường.
_ Thôi, làm ơn. Đưa profile đây em tự xem. Nghe anh đọc nữa thì sẽ đứt ruột mất! - Nguầy nguậy lắc đầu, cậu đưa điện thoại của mình cho anh truyền dữ liệu.
Xa xăm ở chân trời đang hửng lên sắc tím trong hơn. Trên trời không nhiều sao bằng những ánh đèn không tắt của thành thị. Có tiếng gõ lốc cốc của một thằng nhóc rao bán hủ tiếu gõ, cả tiếng lanh lảnh của người gánh hàng rong len lõi trong màn đêm.
_ Em còn một tội nữa, em biết không? - Anh vừa truyền dữ liệu, vừa thông báo.
Hiểu Minh quay mặt sang, chớp chớp:
_ Sao ạ?
_ Ở Sunny Hot em đã làm gì? Bao nhiêu vi phạm kể ra, bằng tư cách một trinh sát nhá!
_ Ờ... Đua xe trái phép, tổ chức cả cược phi pháp, phá hoại tài sản công cộng, đánh người gây thương tích, gây mất trật tự nơi công cộng,...và... - Tuôn một lèo, vanh vách.
Anh trả điện thoại lại cho Minh, chống hông:
_ Và gì nữa? Tự thú trước bình minh đi!
_ Và...và... - Minh chần chừ, bứt bứt ngón tay đắn đo. - Và...sự dụng... "Ảo ảnh đoạt hồn".
Alex liếc nhìn Minh, chút phẫn nộ gắt gỏng:
_ Em thừa biết đó là chiêu thức cấm chỉ được huấn luyện cho sát thủ. Nó nguy hiểm thế nào em hiểu rõ mà. Không chỉ gây nguy hiểm cho nạn nhân mà nết sử dụng không đúng kĩ thuật thì chính em cũng bị thương không?
Đôi mắt nâu đỏ vò vò tóc, ái ngại:
_ Tại lâu rồi không tập nên mới mượn họ thử nghiệm tí thôi mà!
_ Thử nghiệm! - Anh cốc đầu nhím xù. - Thử nghiệm thế hả? Em muốn giết người à?
_ Ái da! - Nhím xoa đầu, nói. - Em biết lỗi rồi mà. Đừng đánh em!
Anh chống hông, õm ờ:
_ Tại lâu rồi không đánh người nên mới mượn em thử nghiệm tí thôi mà!
Thua với giọng điệu đốp chát của Alex, Hoàng Hiểu Minh chỉ biết cúi đầu hối lỗi, lặng im nghe anh giảng giải đạo lý. Chỉ có anh mới quan tâm cậu như thế. Chỉ có anh mới trừng mắt vẫn làm cậu sợ hãi thế đến vậy. Dù trước giờ cậu vẫn thường bị trách phạt từ tổng quản gia Steven nhưng điều đó vẫn không làm cậu khuất phục. Đòn roi đối với một đứa trẻ chỉ làm nó thêm lỳ lợm. Cái đau ngoài xác thịt có hề hấn gì. Đau thì rưng rưng một chút, hết đau thì thôi. Cắn răng chịu vài roi thì có nề gì. Dần dà, sẽ không còn biết đau. Da sẽ chai cứng. Da bướng bỉnh như tâm hồn. Cái tê tái, tím bầm trên da sợ không còn nghĩa lý gì nữa. Và trái tim con người ta cũng xơ cứng thành đá. Đá thì không biết đau.
Như đá khô cằn, chỉ có cơn mưa đủ mát lành để mòn dần sắc cạnh của đá. Liệu cơn mưa nào đủ sức tưới mát tâm hồn cậu?
_ Em chuẩn bị hành lý để mai đi chưa?
Minh gật đầu:
_ Quần áo em vẫn giữ trong vali một ít.
Anh vỗ vai, trìu mến:
_ Thôi, nghỉ ngơi đi. Dù không ngủ được thì cũng để cho mắt nghỉ một chút. Em không được dùng thuốc an thần nữa đâu. Anh đã tịch thu lọ thuốc của em rồi.
_ Hả? Sao lại tịch thu? Em sẽ không ngủ được đâu.
Chàng trai Tây Dương cho tay vào túi, đi vào trong phòng:
_ Thuốc an thần không tốt cho trẻ em, không nên lạm dụng.
_ Em vị thành niên rồi mà! - Cậu lẽo đẽo theo sau. - Nè, Alex, trả đi mà!
_ Never. Đi ngủ, nhanh! - Alex lúc lắc ngón trỏ, không hài lòng. Anh đẩy Hiểu Minh về phía giường.
Nhím xù nài nỉ, mặt nhăn nhó:
_ Em sẽ hạn chế dùng mà! Trả cho em đi mà!
_ No. - Vẫn cương quyết. - Ngày mai anh sẽ đưa em đến sân bay, kiểm tra visa và vé cẩn thận đi.
Bất mãn. Dỗi hờn. Giận lẫy. Nhím đuổi anh:
_ Thấy ghét, đi ra ngoài đi! Không cần anh lo nữa! Đi đi!
Đôi mắt xanh ấm ức:
_ Phũ phàng quá vậy? Nè, mai em muốn ăn sáng gì nào? Mì ý? Trứng ốp la? Bò kho? Pizza? Bít tết? Hay Noodle Soup?
_ Phiền quá! Đi ra! - Minh ra sức đuổi người vệ sĩ lôi thôi của mình ra ngoài.
Alex bị đẩy ra tới cửa, líu ríu réo lại:
_ Này, này, anh chưa nói xong mà! Em muốn ăn gì? Nè!
Cửa đóng. Khoá trái. Sự mạnh bạo của âm thanh cửa đóng va vào không khí thành âm thanh khô khốc.
Nhím vùng vằng xua đuổi anh ra ngoài. Nếu không có những liều thuốc an thần thì chắc rằng đêm nay cậu sẽ thức trắng. Như nghiện nó, vì chỉ có nó giúp cậu chìm vào giấc ngủ thật an bình. Sẽ không có ác mộng, không trằn trọc. Điều mà cậu luôn hứng chịu hằng đêm.
Gương mặt trở về một nét lạnh thân thuộc. Các cơ mặt giãn ra, phẳng lì. Đôi mắt nâu mệt mỏi tựa lưng vào tấm cửa gỗ, nặng nề thở.
Giả tạo vẻ tự nhiên thật khó khăn. Phải cười, phải mang chút nhí nhảnh, phải tỏ ra nhỏ bé, phải cố đậy đi cơn u ám trong lòng.
Điên mất thôi. Cậu sẽ điên về cả mọi chuyện của tối nay. Dòng tin nhắn lúc 0 giờ 30 phút của người bạn cũ đã khiến cậu chết lặng trong bàng hoàng.
Nếu như người ta tin tưởng nhất lại là kẻ dối lừa ta; người ta tín nhiệm nhất là kẻ bán đứng ta; người ta quý trọng nhất lại là kẻ thù của ta thì lúc đó ta phải làm sao? Tại sao lại ép nhau đứng trên hai thái cực đối lập nhau như thế? Tại sao phải tàn sát, lợi dụng nhau thế này? Tại sao lại giả vờ bảo bọc cậu trong một tình cảm cứ nghĩ bền đẹp như keo sơn rồi lại tàn nhẫn phá huỷ nó không chút ân hận? Tại sao lại tặng cậu những viên kẹo ngọt ngào rồi vụt chốc quay lưng hất tung nó và chà đạp không tiếc thương?
Tình bạn là thế ư? Thân thiết và mưu tính? Nghĩa khí và bán đứng? Tin tưởng và lợi dụng? Đó là bạn? Là đứa-bạn-tốt-của-cậu.
Niềm tin bị sỉ vả tới cùng cực. Hi vọng bị đạp bỏ dưới những vết giày của đứa mang tên "bạn tốt". Cố biện minh để giữ lại quan niệm tin tưởng nó không phản bội thì chỉ thấy bản thân mình phủ ngập một màu dối trá.
Minh mỏi mệt trở vào trong phòng. Soát lại những thứ cần chuẩn bị cho chuyến đi.
Mở tủ quần áo, kéo vali ra kiểm tra lần cuối. Trong hành lý của cậu rất ít quần áo. Vali nhẹ tênh chứng tỏ chuyến đi chỉ ngắn ngày.
Ánh mắt lại vô tình gặp lại chiếc hộp carton màu xám bạc, vuông vức, cũ kỹ. Nó nằm khuất trong góc, cô đơn, u uất một mình_như chủ của nó.
Dũng khí không biết từ đâu dồn đầy trong huyết quản của Minh. Không chần chừ, không lo sợ, cậu nhấc chiếc hộp ra khỏi tủ.
Mở nhanh nắp hộp với vẻ quả quyết tự nhiên ùa ngập lòng. Bỗng nhiên cậu muốn thấy sợi ren lụa màu thiên thanh_kỉ vật của mẹ cậu.
Lại đặt chiếc hộp lên giường. Hơi thở nhè nhẹ. Đôi mắt cậu trân trân dán vào chiếc hộp.
Trời tối. Phòng không bật đèn. Ánh đèn ngủ vàng hắt vào gương mặt Minh nổi lên những góc cạnh sắc nét. Chiếc hộp trở hoá thành màu xám sậm.
Mở hộp. Mạnh dạn, không e dè. Dường như đã suy nghĩ thấu đáo con người ta sẽ trở nên mạnh mẽ hơn. Cách để đối mặt với sợ hãi là hãy cứ nhìn thẳng vào nó. Cứ ngang nhiên mà nhìn vào thứ mà mình thấy sợ nhất, dần dần, nỗi hoảng sợ sẽ tiêu biến_tan đi nhờ sự dũng cảm và nhìn nhận vào điểm yếu nhất của bản thân mình. Điều đó sẽ giúp ta khắc phục được nhược điểm lo sợ một điều gì đó.
Hiểu Minh đối mặt với nỗi sợ của mình: quá khứ. Mím nhẹ môi, cậu đưa tay vào chiếc hộp bám đầy mùi không khí cũ kĩ.
Sợi ren lộ diện ngay trong cái nhìn đầu tiên, thanh thoát, dịu dàng, ấm mềm như hơi thở của mẹ.
Đưa tay nâng niu nó khỏi hộp, trân trọng, nhẹ nhàng. Tay còn lại đóng nhanh nắp hộp như nhốt chặt những mảng ký ức còn lại ngoan ngoãn ngủ yên. Sợi ren nhu mì quấn quanh tay Minh. Đôi khi những vật vô tri gắn liền với ký ức lại cho cảm giác như chúng là hiện thân của những linh hồn thân quen đang náu ngụ.
Đôi mắt chứa chan yêu thương, trầm lắng âu yếm hướng tới kỉ vật. Áp sợi ren xanh lên má, bóng tối làm nó trở thành màu xanh tối như nước biển đêm. Vệt máu đen xỉn ở cuối đuôi sợi ren cứng đờ.
Ngoài màn đêm, gió lay nhẹ, thổi dạt những ụ mây to lớn tan tác. Những ánh sao lại mọc lên, nhấp nháy. Ngôi sao "Mẹ" sáng rõ, tinh anh, toả ánh sáng dịu hiền từ vũ trụ đến soi rọi cho sinh linh đang dõi theo nó.
Trầm lặng trong màn không khí u tịch, đôi mắt màu pha lên đỏ chất chứa nỗi đau thương không che giấu. Tim đau, quặn lên từng hồi.
Ai đã nghĩ rằng nước mắt như mạch nước ngầm, cứ chảy, và sẽ có ngày khô cạn?
Không đâu!
Nước mắt là đặc ân của tạo hoá dành cho con người. Không ai lại không biết khóc. Không ai mất nó được. Tuyến lệ ai đó suy kiệt vì đã khóc quá nhiều, ai nghĩ là sẽ không còn nước mắt để khóc nữa? Ai bảo thế?
Sai rồi!
Chỉ do người ta giỏi ngụy tạo. Người ta chỉ khóc khi cô đơn, khi người ta thấy mình nhỏ bé nhất.
Nước mắt tuôn giàn giụa, không cần giấu giếm, kiềm nén, không cần cố tỏ ra lạnh nhạt. Nước mắt của thiên sứ thuần khiết đang tuôn rơi, ướt đẫm thấm vào sợi ren mặn đắng.
Yếu mềm. Bất lực. Rối bời. Nhím khóc. Khóc không cần quan tâm đến gì. Nhím đã kiềm chế quá lâu. Nhím mệt lắm rồi. Nhím phải khóc.
Nhím thốt khe khẽ trong cổ họng, run rẫy khóc, tiếng nói nhỏ xíu chỉ đủ mình cậu nghe:
_ Hức...hức...mẹ ơi! Con nhớ mẹ lắm! Sao mẹ lại mất chứ? Sao mẹ lại bỏ rơi con mà đi? Mẹ không thương Edwart sao? Mẹ ghét Edwart lắm sao? Con hứa con sẽ ngoan mà! Con sẽ nghe lời mẹ mà! Con sẽ không bướng bỉnh mà! Đừng bỏ con!
Đau. Đau lắm. Điều gì đau bằng tình mẫu tử bị chia lìa? Tại sao cậu phải hứng chịu nỗi đau đó khi còn bé nhỏ như thế? Mảnh tâm hồn non nớt suy sụp, tan vỡ, khép kín, chôn vùi đi đau thương luôn hành hạ tâm can cậu trong dằn vặt, xót xa.
Nhím run giọng, đáy mắt ngập tràn nước. Ánh nhìn hướng ra cửa sổ xa xăm. Nơi ngôi sao của Mẹ vẫn tinh khôi chiếu rọi, sáng dịu như ánh mắt mẹ hiền.
Vũ trụ lặng im, mênh mông như ...
một chiếc củi sắt kiềm *** chúng sinh trong ở đó. Chia li tình thâm, giở trò đùa ghẹo số phận của con người.
Vũ trụ xấu xa, nó đã mang đi những linh hồn treo tít ở những chân trời xa xôi. Bắt chúng là những ngôi sao để mãi mãi cô quạnh một mình.
Tàn nhẫn thế thôi vũ trụ ơi! Mi không thấy bản thân mình quá ác độc sao? Chia rẽ con người ta thì mi sẽ được lợi ích gì? Sao mi không trả lời? Sao mi mãi im lặng? Mi đang cười mỉa mai loài người khốn khổ đang bị mi nắm giữ đó ư? Phải, mi giỏi lắm, mi đã thành công rồi đấy. Mi cứ kiêu hãnh cười trong nỗi đau khổ của người khác đi. Loài người sẽ nguyền rủa mi suốt đời là kẻ đơn độc. Rồi mi sẽ chết rục trong cằn cỗi, chết trong chính sự tàn độc của mi. Cứ cười nữa đi! Mi chỉ là kẻ chiến bại. Có một thứ mi mãi mãi thua con người, mi biết không? Đó là Tình yêu. Mi có không?
Cười nữa đi hỡi những linh hồn tàn lụi. Rền la nữa đi đến nơi sâu thẳm trong lòng đất có thể nghe thấy. Một thiên thần chấp nhận đổi đi đôi cánh trắng để hoà mình vào vũ trụ. Nó thề sẽ giết sạch kẻ phá nát cuộc đời nó. Hãy kêu la để tiếng kêu đó vọng đến tai của thiên thần nhỏ bé. Vì có ai chắc rằng...đã là bóng tối, liệu có quay trở lại được?
Ngôi sao lặng lẽ chiếu mình xuyên qua ô cửa, ánh sáng chảy dài như nước mắt đang lăn trên nền trời tối đen, tê tái ghim vào giác mạc của người thiếu niên một vết hằn rạn nứt.
Ký ức như sao băng chảy vội, rạch ngang tâm trí phũ phàng đến toé máu. Những kỉ niệm càng đẹp, càng êm đềm khi hồi ức lại chỉ càng thêm tiếc nuối, thêm đớn đau lòng.
_ Hức...Mẹ ơi, giúp con với! Con phải làm sao đây? Sao cậu ấy lại như thế? Mẹ tin không? Không tin phải không? Con cũng vậy! Con không tin đâu! Không đâu! Mẹ biết cậu ấy hiền như thế mà! Cậu ấy còn là em trai của con nữa mà! Sao thế? Sao chớp mắt lại là kẻ thù của con? Tại sao cậu ấy lại dính dán tới cái chết của mẹ? Mẹ ơi, nói cho con biết đi! Con điên mất mẹ ơi! Hức...hức...hu...
Điên rồ. Kẻ điên là cậu. Cậu đang van xin gì thế? Phải chăng cậu lại muốn phủ nhận sự thật này? Sao cậu mềm yếu vậy? Hay do cậu quá trân trọng kỉ niệm? Cậu là người hoài niệm. Cậu thích sống với những ký ức. Và cậu sẽ như thế nào nếu biết ký ức kia chỉ là một màn kịch đã sắp đặt từ lâu của gã vũ trụ không có trái tim?