Thình lình, nhớ tới mấy giọt nước mắt (cá sấu) luôn mang lại hiệu quả vượt ngoài mong đợi của tôi. Cho nên, tôi quyết định...xài lại.
_ Ai cho phép hai đứa vào đây? Con cái nhà ai mà nghịch quá trời! Nói mau đi chứ? - Mắt ổng trừng trừng nhìn bọn tôi. Dolly ơi, sao mày không nói gì hết vậy? Chẳng lẽ mày bỏ tao giữa chiến trường khói lửa mịt mù như thế sao? Đồ vô lương tâm! Được! Đã thế tao sẽ đơn thân độc mã quyết chiến tới cùng!
_ Chú ơi, đừng làm vậy mà chú ơi! Nhà tụi con nghèo lắm, hổng đủ tiền đền đâu! Hoàn cảnh nhà con hẩm hiu lắm! Mẹ đi bán vé số, cha đi đạp xích lô, cả nhà đi kêu lô tô… (???) Riêng con, sáng chăm em, chiều đi ôn thi đại học. Chú thấy nhỏ đó hôn? Nhìn mặt mũi sáng láng, xinh tươi vậy đó chứ nó bị bệnh trong người, tức là nó có vấn đề ở trên đây nè chú! Số bữa là hôm nay con tính đưa nó đi khám nhưng ai ngờ có đóng phim ở đây nên nó nằng nặc đòi vô xem. Rồi tự dưng nó lên cơn bất chợt, chắc là tại hồi sáng con quên cho nó uống thuốc nên nó mới lên cơn làm ngã cây đèn! Tụi con hổng cố ý đâu! Chú tha cho tụi con đi chú ! Hu hu…hic hic …oa … - Tôi khóc sướt mướt, tay chỉ về nhỏ Dolly, trong vai là một người chị cao thượng tôi đã biến nó trở thành một người em bị… bất bình thường. Kha kha, ai bảo mi không giúp ta, bạn bè nghĩa khí ghê nhỉ? Chơi mi một cú thế cho chừa tật bỏ bạn lúc hoạn nạn nghen cưng!
Ông Quang Huy nhìn tôi với ánh mắt cảm thông rồi quay sang con Dolly.
_ Gì? Sao lại….? - Con Dolly ngơ ngác nhìn tôi gầm gừ.
Tôi nháy mắt làm hiệu, dường như nó bắt được sóng, phối hợp với tôi (bỏ qua chuyện tôi nói nó khùng luôn!).
Nó giương đôi mắt ngây ngô, nụ cười ngây dại, ánh nhìn dáo dác như mấy mụ ở Chợ Quá_Biên Hòa rồi cất tiếng:
_ Ý hoa đẹp kìa! Hoa đẹp kìa! Bông xanh, bông trắng rồi lại vàng bông ơi bạn ơi, ý… có bướm nữa kìa! Bướm đẹp kìa! Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng, xòe đôi cánh, xòe đôi cánh, bươm bướm bay bay bay nè! Ha ha! Bay nè! - Nó múa hát như con điên dưới nắng.
Tôi nhìn nó mà suýt bật cười thành tiếng. Công nhận, nhỏ này giả điên giống thật! Nó cứ ngây ngây dại dại kiểu đó trông mắc cười quá đi! Có khi nào đây là bệnh tiềm ẩn lâu lâu tái phát của nó không ta? Có thể lắm chứ!
_ Đó, chú thấy chưa? Tội nghiệp lắm chú ơi! Tiền chữa bệnh cho nó còn hổng có, tiền đâu mà đền cho chú…. Hu hu… chú ơi… đừng nhẫn tâm như vậy mà! Làm đau những trái tim bé bỏng, mong manh, ngây thơ của tụi con lắm! Hu hu … Oa... oa… Hức hức…. - Tôi cùng nó kẻ tung người hứng, đứa giả điên, đứa khóc lóc. Ha ha, đây sẽ là một kỉ niệm nhớ đời, không biết ổng động lòng chưa nữa? Bắt tôi khóc hoài vầy nè? Ôi trời ơi!
Ông Quang Huy trân trân mắt nhìn hai đứa tôi, đôi mắt dè xét, không biết ổng nghĩ cái gì nữa? Tôi không có thiên nhãn để soi rọi nội tâm của ông ấy! Khổ ghê á!
[Ya, hai con oắt này, cũng được quá ha? Đứa giả điên, đứa diễn kịch cũng ăn ý ghê á! Nhưng cưng ơi chiêu này ông xài lâu rồi! Hiểu Minh mà còn bị ông đánh lừa, tụi cưng còn “gà” lắm! Tính dụ ông à? Ta đâu có ngu! Nhưng mà nếu là người bình thường chắc chắn sẽ bị lừa. Hai con bé này xem vậy mà cũng có năng khiếu diễn xuất ghê nhỉ? Mà mặt mũi hai đứa cũng xinh! Có triển vọng!] - Ông Huy lia mắt đầy bí hiểm.
Ông cất giọng:
_ Hic! Hai đứa làm chú xúc động quá! Thôi, chú không bắt đền tụi con nữa đâu! Nhưng… - Quang Huy rưng rưng.
Tôi vẫn sụt sùi. Mắt liêng láo xem chừng vẻ mặt của Quang Huy.
_ Hức hức… Hic! Sao chú ?...
Ông Huy kể lể, nước mắt lưng tròng nhìn rất thê lương.
_ Cái đèn này mắc lắm! Chú không đủ khả năng mua lại đâu! Chú là đạo diễn nghèo mà! Ước mơ của chú là dành dụm được một số tiền để dựng một bộ phim như ý muốn, giờ chú đang thực hiện nó đây. Nhưng túng quá, một số tiền chú phải đi làm thêm, một số thì chú phải chạy vạy để quay. Bây giờ cây đèn hỏng rồi, diễn viên thì bỏ vai, tiền bồi thường hợp đồng thì có bao nhiêu đâu? Chẳng lẽ số phận tôi khổ thế sao? Chỉ có chinh phục ước mơ cũng không làm được! Thật là vô dụng quá! Hức... hức... hức...
Oài, sao mà số phận tôi nó khốn cùng thế mà còn có người túng quẩn hơn tôi sao? Chú Huy thật đáng thương!
_ Chú ơi, con xin lỗi! Con không cố ý! Con có lỗi nhiều lắm! Con thực sự là không có tiền đâu! Nhưng mà con sẽ giúp chú bất cứ thứ gì trong sức của tụi con. Giặt đồ, rửa chén, lau nhà, hút bụi, nấu cơm, ẵm em… cái gì con cũng làm được! Chú ơi, đừng giận tụi con nha chú! - Tự dưng tôi lại mủi lòng chui đầu vô rọ, ngu thật!
Chú Huy vẫn ủy khuất mà kể lể.
_ Thôi, chú không cần đâu. Nhà con nghèo, em thì bệnh thì làm sao con phụ chú được? Thôi con về đi. Không sao đâu! Chắc chú cũng nên từ bỏ tất cả, tìm một nghề nào đó sống hết đời, chôn chặt đam mê của mình thôi. Hu hu!
Nhìn chú Quang Huy than thở mà sao tôi thấy xót xa quá, đúng là mình gây ra họa thật rồi !
Nhỏ Dolly cũng ham hố sà vô bẫy.
_ Không, không đâu chú ơi! Con có thể làm được mà. Chú cứ yên tâm, coi như là chuộc lỗi vậy.
Đây là chuyện ân hận nhất của chúng tôi. Người ta nói đúng: “Núi này cao có núi kia cao hơn”. Hôm nay, ma nữ bất bại Apple lắm chiêu nhiều kế như tôi đã bị “Gậy ông đập lưng ông”. Hic! Ngẫm lại sao mà thấy mình dại dữ vậy chứ?
_ Ủa? Không phải là con bị… - Ông chú giả bộ ngây ngô
Tôi khóc bù lu, bù loa:
_ Dạ… thực ra là tại tụi con sợ chú bắt đền nên mới nói vậy. Nó bình thường, không bị gì hết, cũng không phải em của con. Tại tụi con sợ chú méc ba mẹ nên mới nói vậy. Nhà của tụi con khó lắm. Biết hai đứa đi chơi gây chuyện là no đòn ngay. Hai đứa con đều là học sinh gương mẫu, tụi con sợ thừa nhận mà có gì chú dắt tới đồn công an là sẽ bị hạ hạnh kiểm… Oa oa oa... tụi con có lỗi! - Tôi òa khóc thật tâm, con Dolly cũng sục sịt mũi mếu máo theo.
Cả hai đứa lộ rõ hai cái mặt ăn khoai, ăn sắn… ý không… ăn năn của mình ra. Thảm bèo nhèo như bánh tráng nhúng nước.
_ Ờ… Tội nghiệp tụi con quá! Tụi con không cần quan tâm đâu! Chú sắp cháy túi rồi, không còn gì hết! Tôi phá sản rồi! Không cần quay nữa luôn. Đời là bể khổ! Sông Sài Gòn ơi! Ta tới đây!
Nguy rồi! Chú đòi tự tử sao? Hư, có cây đèn phản quang thôi mà? Sam bỏ vai thì tìm người khác quay. Làm gì mà phải bi quan ? Già đầu rồi mà sao suy nghĩ nông cạn vậy? Nhiều khi tôi cũng khâm phục mình, trong mọi hoàn cảnh vẫn yêu đời phơi phới.
Nhỏ Dolly lọt vô bẫy đầu tiên.
_ Chú ơi, đừng mà chú! Bây giờ chú muốn gì tụi con cũng giúp hết! Chú đừng tuyệt vọng mà! Hic... Chú muốn gì? Con sẽ cố gắng giúp chú!
Tôi cũng mê muội gật gật đầu đồng ý! Oái, sao lúc đó mình lại ngốc như vậy chứ???
Chú Huy ngẩng đầu, nhìn tôi.
_ Nè, cô bé. Sao chú thấy con quen quen. Hình như chú gặp con ở đâu rồi phải hông?
Tôi gật gật, thành thật:
_ Dạ, con là chị gái của diễn viên Cherry, chú gặp con hôm con đạt giải nhì Tiếng ca học đường toàn thành phố.
Chú ráo hoảnh, tỉnh bơ:
_ Ờ ha, sao giờ mới nghĩ ra ta? [Đây là cô nhóc chị của Cherry, nghe nói là thiên tài của trường Thanh Du mà! Con bé xinh quá, hợp vai Tiểu Mi hơn cả Sam. Nếu kết hợp với nhím nhỏ Hiểu Minh sẽ rất xứng đôi. Con bé đứng kế bên cũng không kém cạnh, nét ngây thơ đó rất hợp vào vai thứ Ban Mai. Ha ha, đúng rồi! Sáng suốt quá! Ngưỡng mộ mình quá! Kha kha!].
Chú Huy nhìn tôi bí hiểm, xoa cằm, im lặng. Ôi, chú muốn gì đây chứ?
Dolly nóng lòng, kéo tay áo tôi, nói nhỏ:
_ Ê, ổng đang nghĩ gì vậy?
_ Ông nội của tao lật mồ sống dậy cũng không đoán được nữa!
Chú Huy cứ đăm chiêu, rồi cúi mặt tăm tia bọn tôi:
_ Có thật là hai đứa chịu giúp chú không? Không hối hận chứ? Nếu vậy thì chú nhờ tụi con giúp một chuyện… - Đạo diễn Quang Huy chớp chớp mắt sáng rỡ.
Tôi và nó mạnh miệng đồng thanh:
_ Dạ được, bất cứ chuyện gì tụi con cũng giúp!
_ Thật không? Vậy thì...
***
_Wowwwwwww… Đẹp quá đi! Bộ đồng phục này dễ thương ghê á! Đẹp hơn bộ đồng phục Thanh Du của trường mình nữa! Thích ghê đi! - Con Dolly cười tít mắt, xoay người ngắm nghía bộ đồng phục hai đứa đang mặc.
Bộ đồ này giống với bộ đồ của Tô Hựu Tuệ trong Bí Mật Tình Yêu Phố Angel ghê. Những viền xanh thuỷ thủ chạy dọc vai áo và chân váy thật khoẻ khoắn. Thích thật!
_ Ê! Sao tao run quá à! Tự dưng lại mắc bẫy ông đạo diễn vào đóng film mà còn giao tao vào vai chính nữa chứ. Rồi biết gì đâu mà diễn? - Tôi lo lắng. Phía sau, cô hoá trang đang bới tóc tôi thành một củ tỏi nhỏ.
Nó vô tư cười nói, khi chị tạo hình đang make up cho hai đứa tôi.
_ Thôi kệ, ai bảo hai đứa mình ngu làm gì! Mà thôi, cứ xem đây là sân khấu của trường đi! Hai đứa mình cũng hay đóng kịch ở trường chắc là không khó lắm đâu. Mày là chị gái của Cherry_sao teen hàng đầu thành phố hiện nay mà, chẳng học hỏi từ nó được gì à? Hê hê, mà nghĩ lại cũng tốt! Vừa được đóng film vừa không phải đền vụ cây đèn, có thể sau vụ này tụi mình nổi tiếng lắm chứ chẳng chơi. Lo gì mày ơi! Đọc kịch bản đi! Thuộc lời thoại là diễn ok liền. Không có gì đâu!
Sau khi được phổ biến nội dung film qua lời kể của đạo diễn Quang Huy và biên kịch, chúng tôi bắt đầu diễn phần cảnh đầu tiên. Đó là cảnh nhân vật Ban Mai do Dolly thủ vai tát Tiểu Mi, người bạn thân nhất của Ban Mai, cũng là vai mà Sam đã bỏ và được giao lại cho tôi. Quá hồi hộp với một vai nặng ký như thế.
Mọi thứ cần thiết đã sẵn sàng. Cái con người hào hứng lúc nãy giờ lại run run nói:
_ Sao tao lạnh quá mày ơi! Tự dưng cảnh đầu tiên là cảnh tao tát mày, sao ...
tao làm được?
_ Yên tâm đi! Mày cứ diễn bình thường, không sao đâu! - Tôi vội trấn an.
Cả hai bước vào vị trí diễn. Rất may do tôi thường đi theo làm trợ lý của Cherry nên đã quá quen thuộc với không khí này. Chỉ là chưa thử diễn lần nào thôi.
Nắng vàng rực rỡ, mây xanh trong như ngọc. Hai cô nhóc lóng ngóng với công việc lạ lẫm.
Chú trợ lý hắng giọng:
_ OK! “Hoàng tử truyện tranh” cảnh 126, phân đoạn 5, lần 1, diễn!
Máy chạy. Nhóm đông im bặt. Tấm phản quang bắt nắng loé chói mắt tôi. Tim đập nhẹ nhàng. Tôi hít sâu. Sẳn sàng.
“Bộp!”
_ Tại sao mày… - Nhỏ Dolly tát như phủi bụi cho tôi, lập cập nói.
Cảnh hỏng. Ai cũng thông cảm. Lần đầu bị khớp là chuyện bình thường.
Tôi nhắc nhở Dolly:
_ Ngọc Linh! Tát mạnh lên! Đừng có run! Cứ xem tao là kẻ thù của mày đi!
Diễn lại thêm lần nữa.
_ OK! Diễn!
“Bốp!”
_ Tại sao mày lại làm vậy với tao chứ? - Nó hét lên phẫn nộ, tát tôi một cái muốn nổi đom đóm mắt.
OMG! Đầu óc tôi choáng váng, quay mòng mòng. Đau ứa nước mắt. Nó cũng biết hơi quá tay nên dừng lại xin lỗi tôi:
_ Xin lỗi Apple, mày có sao không? Tao không cố ý!
Tôi gượng cười.
_ Hổng sao đâu! Bình tĩnh đi!
Lại phải diễn thêm lần nữa.
_ Diễn lại! Diễn!
“Bốp”
_ Tại sao?...Xin… xin lỗi! Em quên lời thoại! - Nhỏ gãi đầu ái ngại.
Trời ạ, thêm vài lần nữa là má tôi phồng như bị ong vò vẽ đánh chứ chả chơi. Đau quá à! Hu hu!
_ Diễn lại lần 4!
_ Diễn lại lần 5!
_ Diễn lại lần 6!
_ ....
Lần n quay lại. Má đau buốt. Mọi người bực bội. Tôi mất bình tĩnh.
Đạo diễn Huy cố nhẫn nại:
_ Cắt! Bây giờ tụi con ráng nhập tâm chút nữa đi! Dolly nè, con thử tưởng tượng Apple nó giựt bạn trai con. Con rất giận nó. Còn Apple con biết diễn thế nào chứ? Nhớ diễn như lúc con gặp chú nhớ chưa? - Chú Huy ôn tồn nói.
Yes! Tôi hiểu rồi! Oa, đã có cách giúp nó rồi đây.
_ Dạ! Tụi con hiểu rồi chú! - Tôi nhanh nhảu.
Nắng vẫn oi. Cái nóng thường khiến tâm trạng người ta dễ cáu bẳng.
_ Chuẩn bị diễn lại!
_ Tao run quá à! - Nhỏ nói.
_ Tao nói với mày chuyện này mày đừng giận tao nha! - Tôi ậm ừ rồi nói khẽ vào tai nó. - Thật ra tao rất thích Vĩ An và cậu ấy cũng vậy. Tao và Vĩ An quen nhau rồi!
Nó trân mắt, giận dữ:
_ Mày…
“Bốp!!!”
_ Ý! Ý! Quay, quay nhanh lên! Chưa bảo diễn mà! Haizz! Thôi kệ! - Ông Quang Huy lúng túng.
_ Tại sao mày lại làm vậy với tao chứ? Tụi mình là bạn mà? Tình bạn của tụi mình bấy lâu nay là thế nào? Tại sao mày lại trở nên như thế? Chẳng thà mày đừng giúp tao. Mày là đứa bạn tồi. Mày không xem tình bạn bấy lâu nay của chúng ta là gì cả. Mày là đồ giả dối. Bỉ ổi. Tao ghét mày! Hu hu hu! - Nó tát tôi rồi nức nở khóc. Tuyệt quá, thành công rồi!
Well done! Hiệu quả rồi! Được trớn, tôi tung hứng theo:
_ Ban Mai! Mình thật rất xin lỗi cậu! Mình chưa bao giờ coi rẻ tình bạn của chúng ta cả nhưng… mình không thể ngăn được trái tim đã đập lỗi nhịp vì cậu ấy… Mình đã yêu Kay thật rồi và mình không biết cách nào để dừng lại cả! Mình biết mình làm vậy là rất có lỗi với cậu nhưng mình… mình không thể nào làm khác được! Mình yêu cậu ấy! Hu…hu….hu….hu… Rất yêu! - Tôi khóc nấc lên vì nhập vai, có lẽ lần này là nó dùng tất cả sức lực bình sinh ra mà tát tôi quá!
_ Im đi! Đừng nói nữa! Từ giờ về sau tao và mày sẽ không còn là bạn nữa! Chấm dứt hết đi! Mày không còn là bạn tao nữa! Tiểu Mi! - Nó bắt được nhịp diễn và tiếp tục.
_ Ban Mai! Cậu có thể ghét mình, hận mình nhưng mình sẽ luôn xem cậu là bạn của mình! Một ngày là bạn, trăm năm cũng là bạn! Mình xin lỗi!.
Phân đoạn kết thúc. Wonderful!
_ Cắt! Tuyệt cú mèo! Diễn tốt lắm! Cảnh này rất đạt! Hay lắm! Tụi con đã không làm chú thất vọng! - Chú chạy ra hết mực khen chúng tôi.
Cả êkip cũng tán thưởng và khích lệ chúng tôi bằng một tràn pháo tay rợp trời. Tôi thẹn, cúi mặt cảm ơn.
Trong lúc chuyển cảnh nhỏ Dolly quệt mấy giọt nước mắt còn đọng lại nơi khóe mi, làu bàu như oán trách:
_ Mày gài tao! Thấy ghét!
_ Hì! Mày có cho tiền tao cũng không mê nổi người như Vĩ An. Đó không phải là mẫu người của tao. Chàng tao thích không phải là một chàng lạnh lùng, đó phải là một chàng hoàng tử mang theo nắng ấm phương Nam. Mày hiểu không? - Tôi chun mũi cười, giải thích.
_ Được rồi, tụi con sẵn sàng chưa? Cảnh này nhẹ hơn lúc nãy, cảnh trước hơi khó một chút vì chú muốn cảnh đó là một vòng casting thử luôn. Tuyệt lắm! Cả êkip rất hài lòng. Tụi con chính thức được nhận vai. Vì đây là giai đoạn nghỉ hè nên chú nghĩ sẽ không ảnh hưởng gì mấy tới việc học của mấy con. Còn gia đình thì chú sẽ thuyết phục cho! - Chú Quang Huy tới gần, cười rạng rỡ.
Tôi với nhỏ cười tít mắt. Một ngày đủ có thể làm thay đổi số phận của hai con người. Một ngày chính thức gia nhập showbiz.
Ai lại không thích nổi tiếng chứ? Đó là ước mơ thầm kín của tôi.
Trong cái nắng vàng chộn rộn, từng tiếng hô “Diễn! Diễn!” đều đều vang lên. Có hai cô bé vẫn lúng túng với vai diễn đầu đời. Đó là một cơ hội. Mà cơ hội ấy chính là nhờ cây đèn phản quang ấy. Nó đã biến đổi tất cả. Biến đổi cuộc đời tôi.
[Tôi sẽ gặp lại bạch mã hoàng tử và tên ôn thần "tưởng như chưa hề quen" trong một ngày không xa. Nhớ lại câu chuyện dài đăng đẳng của tuổi thanh xuân này thật tươi đẹp. Và đến khi tôi đã trở thành một bà mẹ thì mỗi lần nhớ đến đều thấy lòng xốn xang, đau xót.Tất cả vẫn còn nằm ở phía trước...như một giấc mơ dài... Tôi muốn không bao giờ tỉnh lại... Vì trong giấc mơ đó...anh đã choáng ngập lấy tâm trí tôi... Và ai biết được...tôi chỉ là một quân cờ vô định.... Tôi và anh...mãi mãi là những quân cờ không tự chủ được mình... Câu chuyện của tôi chỉ mới bắt đầu....].