***
Đối diện công viên, trong không khí cả đoàn film làm việc tất bật, phía bên đường, lại thêm một chiếc Limoushine đen sang trọng dừng lại. Trong xe, một chàng trai có mái tóc màu vàng kim, che khuất một bên mắt, óng mượt vô cùng, hàng mi cong đen rậm, chiếc mũi cao ngạo nghễ, đôi môi mỏng ánh cam, làn da trắng ngần, đôi mắt xanh thẳm như rừng đêm. Tất cả chỉ có thể diễn tả bằng hai từ: hoàn mĩ.
Một luồng hàn khí bủa quanh chàng trai. Lạnh lẽo. Sứ giả của bóng đêm đã tìm được con mồi. Chiếc blazer đen mờ ẩn trong bóng tối của xe, tay cậu cầm một ly rượu mang sắc đỏ huyền hoặc. Gương mặt lạnh như băng tảng ngàn năm khẽ nhếch môi ma quái:
_ Là cô gái ấy sao? Thật thú vị! Bạch Hàn Băng, đây sẽ là một con hậu linh hoạt. Em thật đáng yêu!
_ Thiếu gia, Deuce đã tìm ra tung tích của cô ấy. Và... Demon đã đến Malayxia. - Một người thanh niên mặc áo vest đen cách kính cẩn báo.
_ Có cả Deuce tham gia nữa sao? Vậy thì đó là nó tự chuốc lấy! Xem ra bọn chúng muốn chơi trò đấu trí với ta. Được thôi, mọi thứ thảm khốc nhất sẽ bắt đầu tại đây! - Vẫn cái nhếch mép lạnh lẽo.
Trò chơi của quỷ lại tiếp tục diễn ra. Có máu, có nước mắt, thù hận, ích kỉ… đã nhuốm lên tất cả. Vì lý do gì?
[Đã thấy bọn họ rồi phải không?]
_ Vâng, thưa chủ tịch! Còn có cả Jonny nữa! - Chàng trai nhếch mép hài lòng rồi nói chuyện điện thoại với một ai đó.
[Tốt lắm! Là do bọn chúng tự lựa chọn. Bây giờ việc của con là im lặng! Đó là điều đáng sợ hơn hết đối với họ.]
_ Còn Devil? Bao giờ cái tên này mới được xuất hiện?
[Còn sớm! Tất cả mọi chuyện đều nằm trong ván cờ “máu” của chúng ta. Chưa đến lúc cái tên ấy xuất hiện. Trò chơi ngày càng thú vị! Hahahaha!] - Một giọng cười man rợ phát ra từ người đàn ông bí ẩn như thể bắt đầu mọi chuyện. Những cơn ác mộng kinh hoàng sẽ đeo bám họ_những kẻ không biết điều chọc tức tới Quỷ Vương_lũ thiên thần ngốc nghếch!
Chàng trai nốc cạn ly rượu trên tay, đôi mắt dấy lên sự tang tóc lạ lẫm.
Đưa một lá bài trên tay săm soi. Là quân bài Jack bích. Cậu nhếch một nụ cười quỷ dị, trò chơi của quỷ sẽ bắt đầu chính thức tại nơi đã chứng kiến mọi tội lỗi của quá khứ.
[Tôi đến từ bóng đêm. Tôi là quỷ dữ. Tôi cần máu của thiên thần. Đó mới là thứ có thể giúp tôi tồn tại. Tôi sẽ lặng lẽ theo sát họ. Nhấn chìm họ! Cứu vớt họ! Chứng kiến họ đau khổ tột cùng. Bởi vì tôi là….. “Sứ giả của bóng đêm_Black Jack!”.
Mọi chuyện sẽ tiếp tục tiếp diễn! Những chuỗi ngày bình yên sẽ biến mất! Chỉ còn là máu, nước mắt, thù hận, dã tâm...
Chờ cuộc vui hay từ tôi!
Black Jack].
Chiếc áo blazer đen nhạt giọng:
_ Đi thôi, đến nơi mà Devil có thể đến.
Chiếc xe im lặng. Thói quen của kẻ tàn độc không thích sự ồn ào. Vệt bóng đen vụt mất hút khỏi con đường. Lá bài Jack lăn theo cơn gió rơi tõm vào một nắp cống.
Mùa hè của những mưu tính đầu tiên.
Chào những quân cờ đã tiến những bước đầu.
Bước tiếp đi! Mây trên trời đang đẹp lắm! Tiếc là... Nó sắp thành bão mất rồi!
Thánh đường.
Chuông ngân vang. Xa xăm. Vang vọng. Tiếng chuông đổ làm lũ bồ câu trên tháp chuông hoảng hồn bay tán loạn, đập cánh lạch phạch. Vỗ vào không gian giãn nở theo những con số rục muỗm của thời gian.
Chiều. Nắng lắng xuống nhẹ nhàng, nhường cho bầu trời chiếc áo màu xám bạc. Trời rưng rứt, suýt khóc. Mây cuộn thành một ụ chăn mềm xám đen. Những tán cây đọng vài hạt mưa đầu tiên. Mưa hanh. Nóng khét đất.
Nhà thờ trắng, cổ kính, mái nhọn treo tháp chuông cao tít. Trang nghiêm. Vắng lặng.
Bên trong thánh đường, một thiên thần lạc loài trú ngụ tâm hồn mình cạnh Chúa. Những dãy ghế gỗ nâu kê dài như những thửa ruộng bậc thang kéo dài. Không có ai. Chỉ có chàng trai đẹp như thiên sứ đan tay thành tâm trước Người. Cậu thiếu niên tĩnh lặng, đôi hàng mi cong khép kín, những ngón tay thon trắng đan lại, cánh môi cam nhạt khẽ mấp mái.
"Xin gửi linh hồn con cho Chúa.
Đấng vĩ đại của lòng con.
Xin Người hãy dang tay đón lấy con.
Vị tha cho kẻ khờ dại hèn mọn này.
Con nhỏ bé và vô định.
Dưới chân Chúa cao sang,
Xin Người hãy bảo bọc lấy con.
Và cả cho kẻ bất hối kia một cơ hội.
Đấng tối thượng của lòng con!".
Yên bình. Tinh sạch. Cậu là thiên thần. Nhưng trên đôi cánh cậu lại mang một sắc đen bất đắc ...
dĩ. Có ai chọn được số phận cho mình?
Thiên thần trắng trẻo? Cậu mang đôi cánh đen nhưng tâm sạch như băng tuyết. Không thù hận, không dã tâm. Yêu thương chân thành, không tính toán, không tranh đoạt. Bản chất cậu thế sao?
Con người thánh thiện ngồi đó, bình lặng như nước. Tâm hồn cậu trao hết cho Chúa, khoảnh khắc này duy nhất đủ khiến thâm tâm cậu bình yên.
Có tiếng bước chân lạo xạo tới gần. Người ta thường nói nghe tiếng bước chân sẽ đoán được tính cách con người. Và theo cách lắng nghe này, cậu đoán được kẻ đang tới gần là một người thích đùa bỡn, hù doạ người khác, cũng là người sẽ rất khép kín và trầm lặng bởi tiếng chân chậm, đảo quanh, thoáng ẩn, thoáng hiện.
_ Chậc, chậc, thiên thần cánh trắng của tôi, tóm được cậu rồi! - Black Jack đảo bước nhẹ nhàng tiến vào giáo đường yên ắng. Chiếc bóng cậu ập thành một vệt tối choáng ngập cánh cửa lớn trang hoàng với những phù điêu tinh xảo.
Đôi mắt ai đó rung rinh mở ra, hàng mi rợp che đôi mắt to tròn. Đồng tử mắt xanh lục xinh đẹp. Vệt môi cam nhạt cong lên nụ cười, ý nghĩa của sự khinh bạc. Tay đưa lên trán làm dấu thánh.
_ Nơi này cũng đến phiên cậu đến sao? Mùi máu bẩn thỉu trên người cậu sẽ làm ô uế giáo đường.
_ Wow! Cậu biết mỉa mai người khác từ bao giờ thế? - Vờ tỏ vẻ ngạc nhiên, chiếc áo blazer áp tới gần người thiếu niên có mái tóc đen mun. Nhỡn nhơ: - Sao thế? Khó chịu khi thấy tôi à? Thiên thần bé nhỏ?
Bình thản, cánh tay đặt xuống bàn, sống lưng vươn cao, thẳng, đôi mắt không hề in dấu về sự xuất hiện của chàng trai đội mũ lưỡi trai đen.
_ Hừ, cậu nghĩ làm thế sẽ tách tôi ra khỏi các cậu ấy sao? Ấu trĩ. Đừng lợi dụng Jonny nữa, cậu ấy là một người rất đáng sợ. Nếu cậu ép đến mức đường cùng thì cậu ấy sẽ phản kháng.
BJ nhướn mày, đồng tử lục ngọc mở to_đôi mắt giống nhau như khuôn đúc. Làn môi cam mọng cong nhẹ cười_cánh môi tương đồng như cùng một hoạ sĩ vẽ nên. Đi đến chiếc ghế dài phía trước, áo blazer ngồi đối diện với Devil, buộc chàng trai ấy phải nhìn thẳng vào mình.
_ Nhưng họ đã đào thải cậu. Vì họ tin Jonny hơn là cậu. Và cậu_đứa con của quỷ thì đừng mong cởi bỏ màu cánh đen trên người mình. Cậu và tôi...nhơ nhuốc như nhau.
_ Điều gì khiến chúng ta đối lập nhau? Môi trường sống? Cách giáo dục? Những người thân? Hay...bản chất?
Chiếc mũ lưỡi trai ngẩng mặt, đối diện cậu, hai ánh mắt đến từ rừng thẳm bắt gặp nhau, hai gương mặt như nhập lại thành một. Hoà lẫn.
_ Là quá khứ. - Đáp, BJ cười bạc bẽo.
Devil tháo chiếc mũ của người đối diện xuống, gương mặt bắt gặp nhau. Một nét thanh khiết như băng. Một nét cay độc như yêu nghiệt. Những ngón tay chạm nhẹ vào vết sẹo trắng, nổi hằn trên trán của con người kia, bị giấu sau mái tóc vàng kiểu cách.
_ Đau...sẽ khiến người ta vô cảm?
Bàn tay đó lại lướt đến mang tai của BJ, nơi một vết bỏng đã lành lặn, đã cố bị tẩy xoá, nhưng nó vẫn ngoan cố tồn tại.
_ Và tình thương bị chối bỏ sẽ khiến cậu đạp bỏ tất cả?
Gạt phăng bàn tay đang chạm trên những con dấu in hằn man rợ của quá khứ, đôi môi cam xinh đẹp cay nghiệt:
_ Số phận rất oái oăm. Tôi không biết hối hận vì những gì mình đã làm. Thứ tôi không có thì không ai được phép có. Kẻ khiến tôi đau một, tôi sẽ trả lại gấp mười lần như thế!
_ Vậy Black? Red? Và cả Hàn Băng, họ làm tổn thương cậu thế nào mà lại đối xử với họ như thế?
Đôi mắt nông, cạn khô như lòng sông mùa khô. Những móng tay ghim chặt trong lòng bàn tay sắc lẹm, đâm ngang tàn vào da. Áo blazer nhếch mép:
_ Do lũ chúng nó là một đám thiên thần ngu xuẩn. Tôi ghét chúng nó! Thánh thiện giả tạo! Chúng đáng chết!
"Chát!".
Tiếng bạt tay tàn bạo xé quặn không gian tĩnh mịch. Tát rất mạnh. Rất đau. Tát trong phẫn nộ. Cái tát muốn giết lấy con người không có quả tim ấy.
Lồng ngực phập phồng sâu, sự tức giận khiến thiên thần cũng phải phản kháng. Đôi mắt xanh lục rực lửa. Devil nhìn kẻ bị tát với sự căm phẫn không giấu giếm.
_ Điên. Đồ điên! Cút khỏi mắt tôi!
Cười ngạo nghễ, thích thú với chàng trai trong sạch cũng biết phẫn nộ, quệch vệt máu ứ trên khoé môi, đôi mắt lục này lại mang sự vô hồn, rỗng tuếch.
_ Ha ha! Cậu đánh tôi sao? Ha ha ha, Devil, cậu đang học cách đánh người à? Thiên thần của tôi biết dùng tới bạo lực rồi đây! Thú vị nhỉ?
Hàng mi nhắm, đôi mắt trốn sau lớp da mỏng trong hốc mắt, bàn tay Devil bấu vào nhau, kiềm chế.
_ Làm sao để tôi giết được cậu?
_ Đơn giản hơn! Giương súng lên vào tự bắn vào đầu mình một phát. Game over! - Trả lời mang ý đùa bỡn.
Cười cay đắng, con ngươi lục lại hiện ra, thâm sâu, mờ mịt.
_ Tôi sẽ chết. Nhưng sẽ chết thật ý nghĩa. Ít ra cũng có thể lôi được cậu xuống địa ngục.
Chúa vĩ đại ngự trị nơi cao, Ngài thấy tất cả, Ngài có thấu rằng có một linh hồn đau xót tột độ? Ngài có thể vươn tay chở che kẻ nhỏ bé dưới chân Ngài được không? Đôi khi người ta thèm chết. Nhưng liệu cái chết có thể bôi xoá được những bế tắc của cuộc đời ta?
Ngón tay dài, trắng muốt, mô da trên ngón trỏ chai sần_dấu hiệu của người quen cầm báng súng. Kẻ tàn độc đưa những ngón tay của mình vuốt ve lấy cổ tay trái của người thiếu niên, nơi mang một vết rạch dài, sợi chỉ may liền mép da đó nổi hằn trên làn da mềm, tái xanh. Vết rạch còn mới, sắc máu đỏ vẫn còn vương đọng, hình ảnh đó đập vào giác mạc của người trông thấy được sự khinh hãi tột độ vì vẻ ngạo mạn với tử thần của chàng trai. Cổ tay của thiên thần từng chứng tỏ ý định muốn kết liễu bản thân.
_ Vậy cậu nghĩ chỉ cần thì cậu sẽ thoát khỏi tôi? Ha ha ha, nhầm rồi! Nên nhớ: Mạng của cậu nằm trong bàn tay tôi. Nếu muốn, tôi sẽ giết cậu...đơn giản như bóp ngạt một con kiến. Đừng mơ đến sự giải thoát thấp hèn đó!
Môi cắn đến bật máu, cam chịu là một cực hình. Devil ngẩng mặt, tiếng răng nghiến vào nhau, căm hận.
_ Vậy cậu vĩ đại lắm sao? Tôi không muốn hỏi tại sao nữa cả, vì tôi biết cậu chỉ là một kẻ ngu muội trong những ảo tưởng và thù hằn ích kỉ. Hãy xem cậu đã làm những gì, tôi kinh tởm cậu.
BJ đứng dậy, chiếc mũ lưỡi trai đã yên vị trên tóc, che khuất mặt. Gương mặt kề sát, cảm nhận cả hơi thở nóng phả vào má của người đối diện. Cậu đanh giọng, tiếng nói của loài sói lang không lương tâm.
_ Đừng để tôi thấy cậu giao du với bọn chúng nữa. Bằng không, hãy nghĩ tới điều gì đó tồi tệ hơn cái chết đến với chúng.
Cười nhạt nhẽo. Khổ tâm. Hận. Devil chỉ biết khinh thường vết nhơ về thân phận của mình. Cậu chối bỏ nó. Bằng mọi cách phải xoá đi vết tích của nó bám trên người. Ấy thế mà bóng đen đó vẫn day dẳng ám ảnh lấy cậu, tựa như một loài kí sinh hút dần lấy nhựa sống của vật chủ. Rẻ mạt cho cái mạng của cậu. Người ta có thể bán đấu giá nó tử thần như một món hàng vô tri, vô giác. Vô tình đến tàn nhẫn.
Đường cùng. Cậu biết, phải nhượng bộ mới mong rằng loài lang báo kia mới buông tha cho những thiên thần trong sạch.
_ Hứa với tôi một điều. - Thiên thần nhân nhượng. Khổ tâm đến muốn quỵ ngã.
_ Tự nhiên.
Trầm giọng, ánh mắt hạ thấp, như thốt ra lời nói này là một điều sỉ nhục đầy xấu hổ cho cậu. Devil khó khăn nói hết câu:
_ Hãy hứa...chỉ cần tôi giúp cậu...thu thập đủ Angels...thì cậu sẽ không làm tổn thương Hàn Băng và Jonny. Họ vô tội. Đừng ép họ sa vào trò chơi này.
_ Nhưng những bộ óc thiên tài đó sẽ giúp ta tìm được bí mật của Angel. Đó là một điều kì vĩ. Hãy nghĩ tới nó, thiên thần ạ! - Bỗng dưng con người kia lại thật bình lặng, nét tàn ác bặt tăm, đó là nét mặt vờ thân thiết của quỷ khi đạt được mục đích.
_ Đó là một điều phi nhân văn. Là một người nắm giữ công thức, cậu phải là người nhìn nhận được mức độ nguy hiểm của nó.
Nhẫn tâm bác bỏ lý luận của người thiếu niên có mái tóc đen mun tinh khiết, BJ xoay bước, nụ cười quỷ dị.
_ Không cần cậu dạy đời.
_ Đi đi. Tôi không muốn thấy cậu. - Yếu ớt. Nếu cậu chọc điên đến quỷ dữ thì ắt rằng hắn sẽ như một kẻ vô cảm bẻ quặp sự sống của những sinh vật bé nhỏ trong tay. Chỉ biết căm nín nhúng nhường.
_ Nên nhớ những gì tôi đã nói. Đừng để tôi nhắc lại lần hai.
_ Và cũng phải giữ chữ tín với tôi. - Devil nhắc.
Cong môi, chỉ là một viền mỏng mang đầy tính toán, chiếc blazer bước xa dần. Tiếng bước chân vẫn ẩn hiện như lúc xuất hiện. Tan biến.
Phía sau, thiên thần gục mặt xuống bàn, nắm tay vo chặt bất lực. Nếu như cậu được phép, chắc chắn, sẽ có một phát súng ghim thẳng vào ngực kẻ vừa rời đi. Bằng sự căm hận, người ta sẽ đánh mất hết lý trí. Do dù bản thân cậu sẽ thề nguyền làm được việc đó trong một ngày không xa, chút tỉnh táo cuối cùng ép buộc cậu dừng ngay suy nghĩ táo bạo đó. Giá như...cậu là người chịu đựng tất cả cay đắng của quá khứ thay Devil, chắc rằng, anh ấy sẽ không trở nên tàn khốc như vậy.
Đôi mắt xanh lắng dịu, mệt mỏi, không dám cố biện minh cho sức ...
khoẻ đang suy kiệt trầm trọng của mình. Devil mang gương mặt trắng xanh của một người bị thiếu máu, cánh môi cam nhạt phếch, khô nẻ. Phẫn uất. Im lặng. Và cậu tin, thề danh dự trước Chúa, không ai có thể bôi nhọ phẩm chất của cậu. Và những người bạn thân nhất của cậu, họ sẽ hiểu thôi. Cậu tin thế.