_ Tại sao cậu lại làm vậy?
Nói như tự hỏi thâm tâm mình, Linh bị giày xéo trong vô vàng điều bí ẩn từ chàng trai mang tên Jonny _ kẻ chưa thể xác định là địch hay đồng minh.
Miền ký ức tua lại, thật chậm. Linh muốn phân tích thật kĩ từng hành động của Jonny. Hình như, Jonny luôn biết cách giữ một nhịp độ vô hình trong cuộc rượt bắt truy tìm sự thật từ quá khứ. Cậu ấy chất chứa quá đỗi nhiều điều bí mật, thứ mà không ai có thể khai thác được từ cậu. Nghịch lý thay, buổi chiều, Jonny lại quá thật tâm. Vẻ thật tâm đó không dễ dàng gì giả tạo nên được.
Linh bóp trán. Đắn đo, suy nghĩ. Jonny đang suy tính điều gì?
Cỗ máy thời gian bắt đầu tua lại...
***
Chiều hôm đó _ 3.00 pm.
Nghĩa trang X.
Chiều của một ngày sau cơn mưa mang theo bầu không khí dịu mát, rửa trôi đi lớp bụi bao bọc thành thị và tẩm xuống nền đất nâu ướt mềm thành những mảng tơi xốp.
Nghĩa trang heo hút. Những ngôi mộ không quy hoạch xây ngang dọc tán loạn, nhiều màu sắc
như một nét chấm phá cố che đi sự điêu tàn che giấu trong cả một không gian linh thiêng của người đã khuất.
Nguyễn Chí Linh bước men theo con đường nhỏ, tránh đôi chỗ có những ngôi mộ chen chúc nhau mọc vô khoa học. Một người có ý thức về thời gian sẽ luôn là người đúng hẹn. Cậu có một cuộc hẹn với "ai đó" tại nơi hoang vắng này. Ngẫm lại, điều này quả là kì cục. Tại sao phải gặp mặt tại nghĩa trang?
Những bước chân vang lên lạo xạo, đế giày vương mùi cỏ và đất nâu bám vào, trở thành những vết ố trên mảng da giày có gam màu tươi sáng.
Mưa quấy nhiễu sự thanh tịnh của nơi đây, bao bọc cả bãi tha ma bằng vệt sương mỏng, phảng phất mùi nước mưa có chút thành phần axit, trở thành một mùi ngai ngái, hắt vào mũi những người đang hiện diện.
Chiếc áo chemise đen đơn giản, mái tóc vàng, làn da trắng và đôi mắt xanh ngọc như nước biển _ dấu hiệu để nhìn nhận ra đối tượng mà Linh muốn tiếp cận, là chàng trai đã đứng rất lâu trước một ngôi mộ. Trên tay mang theo một bó cúc trắng, chàng trai mặc chemise đen không biết đã đứng trước ngôi mộ này bao lâu, chỉ thấy cả tóc và áo của cậu đều bị xẹp xuống, âm ẩm. Chắc rằng, đám mưa nhẹ hạt cuối cùng trước khi hạ màn một ngày ẩm ương là thứ đã gặp gỡ cậu trong một quãng thời gian dài, dấu vết của nó vẫn cố in ấn trên người chàng trai đó. Ướt đẫm.
Linh tính báo cho chàng trai biết có người ở phía sau mình. Không vội vàng để quay lại, vẻ bình thản báo hiệu rằng người phía sau không phải là một thành phần nguy hiểm.
_ Hẹn nhau tại nghĩa trang, cậu lúc nào cũng quái đản. - Nguyễn Chí Linh đứng từ phía sau mái tóc ánh vàng kia, câu nói như thay thế một câu chào hỏi.
Người trai trẻ đứng trước mộ tĩnh lặng như trụ đá, đôi mắt nhắm lại, như một cách ngủ đứng, bó cúc trắng vẫn nằm trong tay.
Tiếng nói của Chí Linh đã phá đi sự yên ắng mang phần đáng sợ đó bay lảng đi. Đưa tâm hồn chàng trai kia về với thực tại. Môi cong nhẹ, không mang vẻ quỷ quyệt bình thường vẫn cố tỏ, nụ cười hôm nay nhẹ trong như nước mưa còn đọng trên những tán lá xanh, tí tách nhiễu loang trên đất.Đôi mắt ai đó đã mở ra, đồng tử thanh khiết màu nước biển trong lành, đôi mắt cũng trong sạch như được cơn mưa gội rửa đi. Tất cả mang theo một sự thản nhiên tuyệt đối.
_ Cậu đã đến. Dragon, kẻ luôn bắt người ta đợi, hôm nay lại đến rất đúng giờ. Thực ra, không phải cậu không có ý thức về thời gian mà chỉ cố tình muốn người khác chờ đợi mình.
_ Cậu đang giễu cợt tôi? - Linh nói, trong đáy mắt tròn đầy mang theo sự đề phòng cao độ.
Giọng nói đang xoay lưng về phía cậu tư lự, như một cách ve vờn con mồi. Cậu biết, vị trí của cậu hiện giờ là người làm chủ cuộc đối thoại, và một kẻ biết điều sẽ biết cách nhún nhường, dù cậu có đề ra bao nhiêu yêu sách thì họ cũng ngậm tăm, miễn cưỡng làm theo.
_ Hình như cậu muốn hỏi tôi gì đó, điều mà cậu chắc là tôi sẽ biết rõ. Tôi cho cậu 15 phút để trình bày.
_ Jonny, hôm nay cậu thật kì lạ. Tôi phải hỏi sao đây? Và chúng ta đang làm gì ở đây? - Linh nhíu mày, bước ngang đến khi thấy rõ gương mặt của Di _ người đã cho cậu cuộc hẹn.
_ Chưa tìm được câu mở bài sao? - Khánh Di quay sang nhìn cậu, cười nhạt. - Vậy tôi khai đề trước.
Trầm ngâm, bó hoa cúc cuối cùng đã được đặt xuống một kèm theo cái cúi đầu chào người quá cố. Hành động của Di khiến Linh khó hiểu.
Hạ Khánh Di đứng thẳng người dậy, mím nhẹ sắc môi hồng. Trầm lặng. Hồi sau mới hỏi:
_ Cậu biết đây là ai không?
Linh đưa mắt nhìn bia mộ, mang theo sự thản hoặc như thường, đúng hơn là mang chút khó chịu khi nhắc đến.
_ Biết.
Di mỉm môi, nụ cười nhẹ như sương khói. Trầm giọng:
_ Nguyễn Ngọc Linh Lan, cái tên mang loài hoa xinh đẹp. Chắc cậu biết rõ về người phụ nữ này. - Ánh mắt Hạ Khánh Di vừa hướng về tấm bia mộ trước mặt.
Linh nhìn ngôi mộ tàn úa, tuy đã dọn sạch cỏ nhưng vẫn mang theo nét u ám, như là nỗi u uất của một ...
người chết không cam tâm. Hình ảnh trên tấm bia là người phụ nữ xinh đẹp đang mỉm cười nhưng ánh mắt lại đổ dồn về hai chàng trai, như mang theo thù hận bị chết oan xuống nấm mồ lạnh.
_ Là mẹ của Hoàng Thi, người vợ ngoài hôn thú của cha tôi. - Linh đáp, mang theo sự lạnh lùng, khó chịu.
Di cười nhạt, như hài lòng với đáp án của chàng trai đứng cạnh mình. Cậu muốn nghe rõ ràng mối quan hệ của Linh và người đã mất này.
Đột nhiên, ánh mắt xanh kia chợt lắng xuống, nụ cười nhạt nhẽo hoá thành chua chát. Dường như, đối mặt với người đã khuất này thì cậu chỉ là một kẻ tội đồ.
_ Tôi là con của kẻ sát nhân. - Di nói, bằng ánh mắt biểu cảm nhất, một cách thẳng thừng đối mặt sự thật.
_ Tôi nghĩ cậu nên thừa nhận điều này sớm hơn rồi chứ! - Linh nhếch môi cười châm biếm.
_ Cha tôi là người đã gián tiếp hại chết người phụ nữ này.
Chí Linh nhíu mày, cơ mặt đanh lại, biểu hiện của nỗi bất ngờ đang trào dâng.
_ Sao chứ?
Hạ Khánh Di thở dài, gương mặt u buồn, tiếng nói nhạt phếch:
_ Cậu biết gì về cái chết của bà Linh Lan?
_ Chết do ngộ độc. Hình như là ngộ độc cá nóc. Bà ta sống ở làng chài mà. Tôi nghe nói là vậy.
_ Không đâu. - Di lắc đầu. - Bà ấy chết do bị đầu độc bằng Kali Cyanua (1). - Di nói tiếp, bằng chất giọng trầm lắng nhất.
Ánh mắt thản thốt kia chòng chọc dán vào Di, như muốn ăn tươi nuốt sống cậu.
_ Cái gì? - Linh nói như muốn hét lên, sắc mặt xám đen hướng về Di. - Tại sao cậu biết bà ta bị hạ sát bởi Kali Cyanua?
Khánh Di lại thở dài, mệt nhoài, đôi mắt mệt mỏi hay sợ hãi mà nhắm nghiền. Lặng thinh. Đau khổ lắm cậu mới dám phát ra câu nói thừa nhận.
_ Vì cha tôi, tức giáo sư Hạ Vĩnh Tường, hay còn gọi là Vitor Simpson. Cái người cha đáng kính của tôi đấy. Chính là người điều chế Kali Cyanua để sát hại bà Linh Lan.
Mặt Linh dần trở nên trắng bệch, con ngươi đứng yên như chết. Cả đầu óc cậu như vừa bị một tảng đá khổng lồ đập xuống. Điều cậu nghe đúng là không thể tin được!
Dồn nét hơi thở ứ đọng tại phế quản, lồng ngực căng tức, Linh hồi hộp muốn nghe lắm câu trả lời của Hạ Khánh Di.
_ Tại sao cậu lại biết?
Khánh Di cho tay vào túi quần, mắt lại hướng về ngôi mộ, những cơ mặt héo úa vì phải thành thật thừa nhận những việc làm của quá khứ.
_ Vì tôi là người chứng kiến hết thảy sự việc. Và là người tiếp xúc cuối cùng đối với thi thể này.
Linh cau mày, không hỏi gì, cậu chờ Di nói tiếp.
_ Bảy năm trước, trong một đêm mưa bão, có một người đàn ông lạ mặt đã ghé lại nhà chúng tôi. Lúc đó rất khuya. Và tôi đã vô tình nghe thấy đoạn đối thoại giữa ông ấy và cha tôi về việc muốn "đưa tiễn" một ai đó bằng "mùi hạnh nhân vô hình". Lúc đó, tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi những câu nói mập mờ ý nghĩa đó. Nhưng tôi tin là đã có điều gì đó bất ổn xảy ra, và tôi đã nghi ngờ, rồi lén lút theo dõi. Những đêm sau, cha tôi ở suốt trong phòng thí nghiệm, ông ấy lao vào nghiên cứu gì đó. Và theo thói quen, những công thức điều chế hoá học hay chế phẩm nào đó luôn được ông ghi chép cẩn thận vào sổ tay, cất giấu kĩ càng. Tôi biết ông giấu quyển sổ đó ở đâu, ở dưới giường ngủ của ông. Nhân lúc cha tôi ra ngoài, tôi đã lén xem lại công thức điều chế, và cố gắng học thuộc nó. - Cậu kể, trôi chảy như nhớ rất sâu đậm. - Tôi biết điều đó rất nguy hiểm với tôi. Tôi không thể biết được những phương trình phản ứng đó là gì. Và nếu bị cha tôi phát hiện, tức là tôi sẽ... Khó lòng mà nói... Thời gian sau, tôi biết đó là những phương trình để điều chế ra Kali Cyanua.
Linh nghiêng đầu, đa nghi. Nửa ngờ, nửa tin. Đối với điều Di nói, có vẻ hơi hoang đường.
_ Vì sao cậu khẳng định đó là chất kịch độc KCN? Cậu không chuyên về hoá như cha cậu, và trình độ của một thằng nhóc 8 tuổi, dù là thiên tài cũng không thể khẳng định đó là Kali Cyanua. Và sẽ công có chút căn cứ nào để chứng minh rằng bà Nguyễn Ngọc Linh Lan đã bị hạ sát bằng chất độc đó. - Linh sắc bén như cố bóc mẻ ra những sai sót có phần nguỵ tạo trong câu nói của Khánh Di.
Di gật đầu đồng tình, tiếp lời:
_ Có lẽ cậu không tin tôi. Nhưng cậu nên tin chị gái của cậu, chị Candy. Chính chị ấy đã khẳng định với tôi điều này.
Linh bất ngờ, vẻ mặt hốt hoảng mà trợn to mắt.
_ SAO CHỨ???
_ Từ từ, tôi sẽ nói tiếp mà. - Di cười thích thú, như chính sự cố tình dài dòng của cậu là tác nhân khiến Chí Linh phát điên vì muốn nghe rõ ràng.
_ Tại sao? - Linh kích động, nắm chặt vai Di, lắc mạnh. - Tại sao có chị tôi dính vào việc này?
Di nhếch môi, tự mãn.
_ Sao lúc nào tôi cũng dễ dàng chọc cậu tức điên lên thế nhỉ?
Gương mặt người đối diện đỏ gay lên. Candy chính là điểm yếu nhất của Linh, người chị và cái chết không rõ ràng khiến cậu luôn bức bối khi nhắc đến. Cầu mong sao cái chết của chị không bắt nguồn từ việc chị điều tra cái chết của bà Linh Lan.
_ Khôn hồn thì nói tiếp đi! Đừng đứng câm ra đó! - Linh trừng mắt, vẻ điềm đạm mất dạng, vì Jonny quá thông minh, cậu ta biết cách chọc vào yếu điểm của cậu. Cái chết của chị Candy, một cô gái chưa qua tuổi 16 đã khiến Linh trăn trở thực sự. Động cơ gì khiến chị gái cậu bị sát hại? Đó là câu hỏi mà Linh luôn mong muốn tìm được đáp án.
Không gian cô quạnh bị hai tiếng nói xáo động, những âm thanh vang vọng va đập vào nhau trong không khí hệt như tiếng tru hú.
Di bật cười, không biết sao miễn là làm Chí Linh mất bình tĩnh là cậu lại thấy hả dạ. Có lẽ, bình thường Linh quá trầm tĩnh và sắc bén, khí chất đó dễ áp đảo được người đối diện. Điều mà Di khó lòng để bắt chước theo được. Chỉ cần Linh bị bấn loạn thì cơ may cậu mới là người lèo lái được vấn đề muốn đề cập.
_ Hình như cậu rất ghét lối nói chuyện dong dài của tôi. - Di tư lự. - Nhưng tôi thích thế.
_ Nói đi. - Linh buông tay khỏi vai của Di, thái độ hấp tấp dần bình tĩnh lại. Cậu biết mình đang quá nông nổi.
_ Nói gì?
Linh hít hơi sâu.
_ Nói cái điều dong dài vẫn đang nói.
Di lắc đầu, tinh ranh:
_ Mất hứng để kể tiếp rồi. - Cậu nghiêng đầu. - Trở lại vấn đề thôi nào, soạn xong mở bài chưa? Cậu còn 13 phút 26 giây.
Chí Linh cười khinh, như không còn biết ứng phó với kẻ quái đản kia thế nào.
_ Tôi muốn nghe cậu kể tiếp.
_ Không cần sự thật kia sao? - Di hỏi, bình thản. - Nếu nãy giờ tôi nói dối, cậu tin không?
Gương mặt của chàng trai tóc bạch trắng bệch ra. Quay cuồng. Vậy là đã đủ cơ sở để khẳng định suy đoán của cậu. Hạ Khánh Di là một nhân chứng biết rõ nhất cái chết của chị gái cậu.
_ Không. Tôi tin cậu! - Linh khẽ nhắm mắt, cố gắng bình tâm lại.
Chần chừ, và cậu nói tiếp:
_ Vì cách đây bảy năm, tôi đã từng nghe được chị bàn bạc với "ai đó" về việc tiến hành khai quật xác chết của một để chứng thực người đó bị đầu độc bởi Cyanua, nghi ngờ là loại độc KCN. Tôi cứ nghĩ chị chỉ đang làm việc. Và tôi nhớ rõ, vì đó là lần chị gặp tôi lần cuối cùng.
Di nhìn cậu, cái nhìn sâu sắc nhất. Đôi mắt đau đáu. Chất giọng nhẹ tênh:
_ "Ai đó" mà cậu nói, có phải là ...... Alex? - Di cười. - Vì lúc đó, Alex là pháp y duy nhất đồng ý giúp chúng tôi khai quật thi thể một cách bí mật. Và...mối quan hệ giữa anh ấy và chị Candy...đâu đơn thuần là bạn bè... !!!
============
(1) Kali Cyanua: Độc tính
Là tên gọi của một loại hợp chất hóa học không màu của kali có công thức KCN. Nó có mùi giống như mùi quả hạnh nhân, có hình thức bề ngoài giống như đường và hòa tan nhiều trong nước. Là một trong số rất ít chất có khả năng tạo ra các phức chất của vàng (Au) hòa tan được trong nước, vì thế nó được sử dụng trong ngành kim hoàn để mạ hay đánh bóng bằng phương pháp hóa học.
Là một chất kịch độc, gây chết người với liều lượng thấp. Chỉ cần ăn nhầm từ 300 đến 400 mg chất này thì một người khỏe mạnh có thể mất ý thức trong vòng 10 giây đến 1 phút. Sau khoảng 45 phút thì rơi vào trạng thái hôn mê và có thể tử vong sau khoảng 2 giờ nếu không có các biện pháp điều trị kịp thời. Theo phân loại trong hướng dẫn số 67/548/EEC của liên minh châu Âu thì nó là chất cực độc 0. Giới hạn phơi nhiễm tối đa (PEL) của OSHA là 5 mg/m3. Còn theo quyết định số 3733/2002/QĐ-BYT ngày 10 tháng 10 năm 2002 của Bộ Y tế Việt Nam thì giới hạn này là 3 mg/m3 trong môi trường sản xuất.
Chi tiết thú vị
Kali Cyanua thường được sử dụng để tự tử.
Ngoài ra, Kali Cyanua thường xuyên xuất hiện trong văn học, nhất là trong các truyện trinh thám.
Trong thực tế nhiều hợp chất Kali được sử dụng trong các hóa chất tẩy rửa gia dụng. Tiêu chuẩn Châu Âu thường kỹ càng hơn về các hợp chất Kali so với các nước khác. Tuy nhiên ở Việt Nam loại độc chất này không phải ai cũng biết và thường được làm chất tẩy rửa chính trong các chất tẩy rửa đang lan tràn trên thị trường Việt Nam.