***
Vệt môi hồng hào bị day đỏ, những tiềm thức sâu xa ùa về. Linh nhìn vào trong mắt xanh biển kia, có gì đó ánh lên từ: "Phải!".
Chiếc áo chemise đen ẩm nước phập phồng hơi thở, những cơ mặt linh động đang bị buộc nẹp trong một luồn ...
cảm xúc vô hình mà áp đặt gương mặt cậu trở nên phẳng lì.
_ Lúc đó, tôi đã nhờ chị xác định dãy phương trình đã được tôi phục hồi trong bản nháp. Sau nhiều lần bị chị gặng hỏi, tôi mới dám thú nhận. - Di cúi mặt, mang theo nỗi khổ tâm chôn giấu.
_ Cậu gia nhập Q sớm hơn tôi một năm, và đã từng học tập ở khu pháp chứng, nơi chị tôi làm việc. Tôi biết chị rất thân với cậu. - Linh vẫn nhìn Di, ánh mắt xoáy sâu, chực trào.
Di thở dài, mái tóc đã khô phồng lên. Bầu trời không nắng nổi, mang màu trắng xám buồn vợi.
_ Kể đi Jon, đừng giấu tôi. Xin cậu! Đừng để chị tôi, cả người phụ nữ này chết trong oan ức. Làm vậy, cậu sẽ có lỗi với chị tôi, và cả Thi.
_ Không ai tin tôi cả! Vì tôi luôn lừa gạt họ! Và tôi không muốn nói, vì tôi không muốn mang bí mật này trở thành một trò bịp bợm.
Con ngươi đen lay nhẹ, trong suốt, phảng phất ánh buồn.
_ Tôi tin cậu.
Hạ Khánh Di ngẩng mặt:
_ Thật sao? - Cười - Tôi đáng tin?
_ Tôi biết cậu không rãnh rỗi đến mức bịa ra chuyện phiếm để bóp ngạt quỹ thời gian của mình. Cậu vốn là một người bận rộn.
Im lặng. Dường như mọi trạng thái cảm xúc của cả hai đều trở về con số 0. Trống rỗng. Và họ tái tạo lại mọi cảm xúc tăng cấp dần bằng câu chuyện sắp được kể ra.
_ Tôi có nghe trong cuộc đối thoại giữa cha tôi và bóng người lạ một cái tên Việt, là chữ "Lan". Nghe là vậy thôi!
_ Và cậu đã đem mọi sự thành thật của đứa bé 8 tuổi tọc mạch với chị tôi?
_ Chị ép tôi nói. Tôi không tọc mạch. - Mái tóc vàng chối cãi.
Nguyễn Chí Linh tiếp sau:
_ Chúng tôi nhiều lần gặp bà Lan khi cố thuyết phục cha tôi trở về hoàng cung. Bà ấy rất hiền. Nhưng ngoan cường. Sẵn sàng đấu tranh vì hạnh phúc của bản thân. Nhưng tôi không hiểu động cơ gì khiến bà ấy bị sát hại.
_ Và chính sự ngoan cường đó là hung thủ trừ khử bà ấy.
_ Tại sao? Người đàn ông lạ cậu nói là ai? Sao lại phải giết bà ấy? Alex và Candy tại sao phải nhảy vào vụ này?
Linh đưa ra quá nhiều câu hỏi dồn dập. Cậu muốn nghe Di nói lập tức. Cậu bực tức với vẻ cố tình dong dài của Di. Điều đó phát rồ đến nỗi cậu muốn dùng một mũi dao sắc lẹm để tách cái vỏ não của người đối diện ra. Cậu muốn moi hết ra những ký ức của người đó, phải biết thật tinh tường. Sao mà Di cứ thích mập mờ như thế?
Di day trán, mái tóc xoà nhẹ xuống phủ hờ trên chân mày. Khe khẽ cơn gió lạnh thổi tới, lạnh lẽo, buốt giá như cái ôm xiết vô hình của người quá cố.
_ Động cơ gì khiến chị Candy lại lao vào việc này? Cậu không biết? Hay cố tình không hiểu?
Chí Linh trân mắt nhìn, làn môi mang nét tím lạnh. Có vẻ, điều nhạy cảm nhất đối với cậu chính là mối quan hệ phức tạp của gia đình cậu. Và đáng sợ nhất, chính là cậu đang buộc phải nhắc tới điều này.
_ Chị tôi... chị lao vào việc này... vì... Tôi... tôi...
_ Nói không được sao? Để tôi nói giúp cậu. - Di nói, đáy mắt như xiên khoan tới tận ruột gan của Linh - Phải chăng do chị ấy cắn rứt vì biết được bí mật nào đó về người chủ mưu của vụ sát hại này?... Và... chắc rằng... cậu cũng là người biết rõ kẻ đứng sau tất cả sự việc này.
Đồng tử rỗng tuếch, cái nhìn của Linh nông trơ đến nỗi chỉ thấy một màu đen tuyền long lanh. Ai ngờ trong đôi mắt đó là sự hoảng sợ luôn ám ảnh lấy tâm trí của cậu. Lời Di nói chẳng sai ở đâu cả.
_ Ý cậu muốn đề cập rằng: lý do chị tôi bị ám sát là vì biết quá rõ sự thật?
_ Phải. Và tôi sẽ là người bị trừ khử thứ hai, hoặc là Alex, nếu chúng tôi bép xép.
_ Có phải... là... tôi không muốn tin! - Linh ôm lấy đầu, khổ sở. Cậu muốn chết nếu phải tin cái sự thật khủng khiếp này.
_ Là sự thật! Cậu nghĩ đi, bà Linh Lan đã đắc tội với ai nhiều nhất? Một bác sĩ tình nguyện hiền lành, nhu mì sao lại phải bị giết chết theo cách tàn độc như vậy? Ai là người có động cơ muốn khử bà ta nhiều nhất?
Đôi chân của Linh muốn quỵ ngã, trào dâng nỗi chua xót xen lẫn kinh tởm đến vô cực. Đáng sợ thật! Sự thật mà cậu luôn dối mình! Sự thật bị tẩy trần quá tàn bạo! Sao Di lại buộc cậu tin chắc cái điều vẫn không dám tin thế này?
Bằng chất giọng nhẹ run như một chiếc lá cằn cỗi rụng rơi xuống mặt đất, thanh âm phát ra cũng chính là lúc tim Linh vỡ vụn vì đau xót.
_ Là mẹ của tôi, Hoàng hậu Victoria cao quý. Ghen tuông khiến con người ta hồ đồ mất rồi!
_ Bà ấy không đáng là một bà mẹ. Không có người mẹ nào tàn độc với chính con ruột với mình như vậy. Bà ta là một con quỷ!
Linh run giọng, cậu muốn khóc, nhưng khóc không thành.
Đôi lúc, cậu muốn chết vì nhớ tới điều này. Lạ lẫm thay sao cậu lại có một người mẹ như vậy.
_ Candy - cô công chúa bị thất sủng của hoàng gia. Lí do chỉ vì cô không phải là một thái tử, để hoàn thành tham vọng của người mẹ cao quý của mình. - Di bước vòng đến sau lưng cậu - Và bằng mọi giá... cậu được sinh ra đời chỉ là một công cụ nhằm đạt được mục đích của bà ấy. - Cậu cười - Tôi nói có phải không nào?
_ Tôi đã hiểu. - Tròng mắt ai đó đã ngập nước. Nhưng, cậu đã kịp lau khô mắt trước khi có giọt lệ nào đó tuôn rơi. - Những gì cậu muốn nói tiếp theo, gần như tôi đã tự tìm hiểu toàn bộ. - Vệt môi hồng nhuận chợt khẩy lên - Nhưng... cậu lầm rồi! Tôi-không-hề-đau-khổ-vì-điều-này. - Cậu cười loạn, tiếng cười man rợ vang lên lại nghĩa trang quỷ dị - Ha ha ha! Nực cười! Ha ha ha!
Hạ Khánh Di cau mày, cậu không hiểu vì sao Linh lại cười điên loạn như thế.
Im lặng. Chỉ có tiếng cười là mãi u uẩn vương vã.i trong không gian rùng rợn.
_ Cậu... chỉ biết được một phần của sự thật. - Linh trợn mắt, gương mặt táo tợn. - Đừng nghĩ cậu rất tài giỏi, Jonny à, không, sai rồi! Hừm, tôi nói cho cậu biết, - Linh kề môi đến tai Di, man trá - Trò chơi đâu đơn giản như thế! Và... đó chỉ là một tình tiết để trò chơi thêm thú vị.
_ Sự thật cứ như là một bức màn quá dày kín, làm sao để vén nó lên?
Chí Linh bước tới bên ngôi mộ.
_ Dùng bàn tay của tất cả chúng ta. - Cậu cúi đầu chào người phụ nữ đã mất.
_ Còn 10 phút 15 giây. - Di đưa tay nhìn đồng hồ.
_ Chỉ còn một câu hỏi duy nhất. Về Devil.
_ Tôi biết ngay mà! - Khánh Di cười trừ.
_ Vậy thì xin cậu hãy nói rõ.
_ Sự thật là... không phải! - Di nhìn Linh, thẳng vào con ngươi đen láy đó. - Tôi và Devil như nhau, đều bị lệ thuộc vào hắn, Black Jack. Nhưng tôi cam đoan một điều, Devil là nhược điểm lớn nhất của BJ, xâm hại đến Devil cũng chính như tổn thương đến BJ. Nhớ rõ điều này. - Hạ Khánh Di bấu chặt vào bả vai của Linh, như bắt Linh khắc sâu dữ kiện này.
Mái tóc bạch kim lao xao rung trong gió chiều. Ánh mắt cậu mơ hồ như cố hình dung hết những gì Di đã nói.
Chiếc áo đen đột nhiên làm một hành động quái dị.
_ Xin cậu! Dragon! Xin hãy giúp tôi! - Khánh Di quỳ xuống trước chân Linh, cầu khẩn thành tâm làm ánh mắt ai ngơ ngẩn.
Linh cúi thụp người, khó xử.
_ Này, cậu làm cái quái gì thế? Tại sao lại quỳ? Muốn tôi giúp gì?
_ Đây là cơ hội duy nhất để tôi giao cho cậu thứ này. Xin hãy giúp tôi!
Gương mặt người đang đứng đanh lại, Hạ Khánh Di muốn gì đây?
_ Nói đi. - Cậu kéo Di đứng dậy. - Đừng quỳ dưới chân tôi, chướng mắt lắm!
_ Cậu biết cái này chứ? - Di vừa nói, vừa đưa tay vào túi, nâng lên một vật, là một con búp bê bằng sứ.
Mắt Linh mở to như suýt trượt khỏi hốc mắt, lắp bắp:
_ Là... Angel! Không phải là...
_ Đây là món quà duy nhất tôi có thể gửi tặng lại cho Angel Hunters, trước khi tôi hoàn toàn trở thành kẻ đối đầu của các cậu. - Di đưa con búp bê cho Linh - Hãy nhận lấy nó, trước khi tôi bị Black Jack giết chết.
Đáy mắt Chí Linh mang nỗi xốn xang.
_ Vậy sao lúc tôi van cậu trở lại, giao nộp Angel, cậu lại khước từ?
_ Phải, tôi từng chối từ. Nhưng... hắn đã thực sự động đến Hàn Băng. Lúc sáng, cậu biết rõ ràng là Hàn Băng đã bị đe doạ. Nếu tôi khư khư trốn tránh thì Băng Nhi sẽ gặp nguy hiểm.
_ Đúng là cậu chưa tiêu huỷ Angel.
_ Vốn đã thế. Nếu không bị Devil ngăn cản. - Di lại cầm lấy con búp bê thiên thần bằng sứ - Và chỉ có thế tôi mới hiên ngang phục hồi lại một Angel thứ hai để giao cho BJ mà không bị nghi ngờ. Tôi cá là giờ hắn đã đi đón tiếp "một vị khách" bí mật. Tôi không bị giam lỏng trong khoảng 60 phút. Đủ cho cuộc hẹn này.
Linh nuốt một ngụm nước bọt, rửa trôi khoang miệng khô đắng, tiếp tục lắng nghe Di.
_ Hãy giữ lấy nó, "Angel 2" sẽ "mới mẻ" hơn nhiều. Nên nhớ đây chính là bản gốc duy nhất. Tôi chỉ vì Hàn Băng. - Di giơ tay, vật trong tay văng xuống đất, bể nát.
Từ trong những mảnh vụn có một vật hình thánh giá trắng.
Là Angel - chiếc USB hình thập tự trắng được giấu khéo léo bên trong lõi rỗng của con búp bê sứ xinh xắn. Những mảnh sứ vỡ vụn cào vào nền xi măng xám cứng ngắc, rạch xé vào không khí, bén ngót.
_ Tôi không hiểu nổi điều cậu đang làm. - Chí Linh lắc đầu. Xoa trán. - Quá mâu thuẫn. Lố bịch đến nỗi ...
tôi chỉ muốn bật cười. Giờ đây, Jonny Simpson đang cầu khẩn tôi giữ lấy nó, hay đơn thuần chỉ vì ai có nó cũng sẽ gặp nguy hiểm? Cậu đang bảo vệ bản thân và Hàn Băng? Quái lạ!
Di giơ Angel ngang mặt, nghiêm túc.
_ Đây là cơ hội duy nhất. Nếu không muốn giữ lại, 5 phút sau nó cũng nát nhừ như con búp bê này. Tôi chỉ có ba điều muốn trối, nếu tôi chết. Như cậu đã nghe từ nãy giờ:
+ Một là cái chết của chị cậu, chỉ có hai người duy nhất biết được. Và không phải là chỉ có mẹ cậu là người chủ mưu cho vụ án mạng ở làng chài. Người thứ hai... nếu quá tài giỏi thì hãy tự điều tra lấy.
+ Hai là việc của Devil, cậu có thể tin là không. Nhưng tuyệt đối không được đề cập việc gặp tôi với Demon. Nếu cậu muốn đẩy tôi xuống địa ngục nhanh hơn. Devil và Demon dù rất thân, nhưng họ vốn đã ngấm ngầm mâu thuẫn với nhau. Với cá tính của Demon, cậu ấy liệu có để yên? Cậu ấy sẽ làm những chuyện điên rồ.
+ Cuối cùng, Angel chỉ là giấc mộng hư vô. Dù tôi có giao cho cậu, thì vẫn chỉ là một phế phẩm, mảnh ghép cuối cùng, cũng là phần quan trọng nhất vẫn đang nằm trong tay Băng Nhi. Thề rằng cậu và BJ sẽ không biết được nó ở đâu! Tôi giao cho cậu, vì tôi vẫn còn nhân tính. Tôi không muốn đóng vai phản diện. Cậu đủ thông minh để biết bước đi tiếp theo của tôi.
Di nói, mang sự nghiêm túc nhất. Linh phải tiếp thu đầy đủ. Vì Di sẽ không bao giờ được gặp lại Linh, đây là lần trao đổi cuối cùng.
_ Cậu... đang liều mình... Liệu... giao Angel cho tôi, cậu sẽ xoay sở được?
Không trả lời bằng lời nói, tròng mắt xanh biển chỉ mang màu lam của mây trời, lang thang, bí ẩn.
Hai chàng trai. Hai cá tính. Tương đồng trong số phận. Cả hai đều như một thợ săn. Lẩn quẩn bên con mồi. Đùa giỡn. Vờn quanh. Khiến con mồi hoảng loạn và... 1, 2, 3... Lên đạn. Bóp cần.
Mục đích chỉ là thế?
Nếu ván cờ thực sự đơn giản thì cần gì người ta chết vì nó?
Chỉ là những tình tiết vụn vặt, xây đắp với nhau thành một ma trận. Hạ Khánh Di, Nguyễn Chí Linh, thợ săn thì không hề có tính nhân đạo. Kế hoạch của cả hai đều đã vạch ra. Giải quyết gọn ghẽ mọi việc và tàn tích của nó sẽ mất rất nhiều thời gian.
Vệt chemise lướt trong gió, đôi mắt thản hoặc trầm bình.
Mái tóc bạch nhìn theo, nụ cười trên khoé môi mang theo điềm báo bất ổn.
Đồng hồ trên tay Di quay đều, cánh tay ai đó giơ ngang mặt.
_ Hết 15 phút. Ngoại trừ bảo vệ Hàn Băng, tôi sẽ không để cho ai tiếp cận cô ấy.
_ Tôi nhớ.
Chiếc môi hồng như cánh hồng phấn cong nhẹ. Rõ ràng một suy nghĩ tinh quái trong đáy mắt.
[ Cậu có kế hoạch của cậu, tôi có kế hoạch của tôi. Xin lỗi đã lợi dụng cậu, Dragon. Tiếc là chúng ta không có duyên đứng cùng chí tuyến. Nhưng... mọi thứ tôi đã nói đều là 100% sự thật. Đa nghi sẽ giết cậu! Tiếc tại vì cậu không tin tôi. Cái giá cậu trả đắt hơn là thế!].
Sau nền mây là bão tố đang chực chờ. Mặt trời bị đè bẹp dí sau lớp mây xám đặc.
Tiếng giày sneaker nện dưới nền đất. Chiếc áo chemise đen xa dần.
Nghĩa địa là cõi của người chết. Nếu đến, phải gửi lại một linh hồn trong đó. Nếu không, linh hồn đó chính là người đến nhưng không có vé khứ hồi để trở về. Xin hãy để lại một hồn ma trước khi đi.
Đôi mắt đen xinh đẹp loé sáng sắc sảo. Quỷ dị. Thâm độc. Mẫn cảm như tia nắng. Tia nắng là kẻ thiêu nướng những người khoái rình rập. Diệt ngay nó! Thứ tò mò!
Cánh tay trắng gầy giương thẳng. Người đứng phía sau lạnh lùng thực hiện chuỗi hành động tàn nhẫn.
Trước mặt là chàng trai tóc vàng đang xa dần.
Nhắm mục tiêu. Đạn rục rịc trong nòng súng. Cần súng khai đạn:
" Pằng!!!".
***
Từng phân tử không khí đứt gãy vụn vỡ xé toạt bởi luồng đạn bay. Nòng súng vương khói nồng nặc.
Ánh mắt lạnh lẽo xuyên tạc khoảng không.
Có vóc người ngã quỵ trên đất, máu loang chảy trên áo. Đôi mắt mở trân.
_ Cẩn thận. Xung quanh cậu toàn là nguy hiểm.
Tiếng Linh điềm đạm vang, khiến bước chân người ra đi cứng đờ.
Màn nhĩ mỏng manh rát buốt vì âm thanh tàn bạo khoan tận óc. Ù ù. Mặt Di trắng hơn màu của khổ giấy A4.
_ Cảm ơn, tôi sẽ nhớ. - Không quay đầu nhìn lại, Di lạnh lùng đạp qua xác chết đang ngán trước chân mình, bước chân tiếp tục. Sau cơ mặt vẫn cố bình thản là những tế bào thần kinh đang nhảy loạn xạ.