Cô nheo mắt, thiện cảm rất tốt với cậu thanh niên tóc vàng ấy. Cô vẫy tay.
_ Hi vọng lần sau tôi sẽ thấy anh vẽ thêm thiên thần trong tranh.
Bóng dáng kia đã đi hơi xa, tiếng nói líu ríu theo khiến cậu dừng bước. Một nụ cười thoáng qua như hư vô.
_ Có duyên ắt sẽ gặp lại.
Cô cười vui vẻ, nâng niu bức tranh, mắt dõi theo dáng người cao dõng kiêu ngạo được nắng vàng phủ ngập. Một chàng trai kì lạ.
Cô gái rời khỏi công viên khi thời gian đã hơi trưa. Nhịp chân chạy đều đều khoẻ khoắn.
Cô gái nào để ý rằng, anh chàng họa sĩ đã khéo viết một dòng chữ bằng tiếng Trung rất nhỏ dưới chữ ký của mình ở góc bức tranh chì tinh xảo. Tất nhiên, cô gái bé nhỏ không hề dịch được dòng chữ này - một thông điệp bí mật.
[ Chào thiên thần ngây thơ, hãy bảo quản cẩn thận con chip trên người cô. Tôi không chắc là cô được an toàn đâu!
Ký tên:
Thẩm phán của lương tâm.].
Nguy hiểm đang chờ chực với cô gái nhỏ!
***
Korea.
7 năm trước.
Trong giấc mơ ngập tràn tuyết trắng. Bóng người lang thang như cô hồn đang vẫy gọi:
_ Bell ơi! Lại đây ngoan nào! Bell ơi!
Dáng người bé con mải miết đuổi theo, tuyết lạnh cóng đôi chân nhỏ. Hai gương mặt người đang réo gọi cô bé mờ như không hề có ngũ quan.
_ Cha! Mẹ! Đợi Bell với! Đợi con với! Hic hic!
Hồn ma thúc giục, gọi rối rít. Màn trời lạnh lẽo. Giấc mơ đọng lấy một nỗi u ám bao bọc vóc dáng nhỏ thó. Cô gái bé nhỏ cứ đuổi theo hai vong hồn lởn vởn xa xăm trong màn tuyết dày đặc. Thoáng ẩn. Thoáng hiện.
_ Nhanh lên con! Nhanh nào! Hi hi! Con gái cưng, lại đây!
_ Hu hu! Cha mẹ! Đợi con đi cùng với! Đừng đi nhanh như vậy mà!
Tiếng vọng ma quái thúc giục, tiếng cười, tiếng khóc bủa ngập.
_ Ha ha ha! Bell! Bell! Belllllll!!!!
_ Cha mẹ! Hai người đâu rồi? Đừng bỏ con lại mà! Bell sợ lắm! Oa oa oa! Đừng bỏ con mà!
_ Ha ha ha...
_ CHA!!!
_ Ha ha ha...
_ MẸ!!!
Cô bé đứng sững. Khóc oà. Bóng dáng cha mẹ cô mất bặt. Tuyết trắng tinh như đầu óc cô. Lạnh giá tê tái. Một đứa trẻ đứng lạc giữa bốn bề đầy màu tuyết trắng. Môi lạnh cóng.
Khóc! Đứa bé đang khóc! Em sợ lắm phải không? Bé à, em đang tuyệt vọng lắm à? Cha mẹ em đâu? Sao chỉ có mình em?
Máu! Tuyết dưới chân em tự dưng đỏ thẫm! Máu! Máu bám lấy chân em! Đáng sợ quá! Máu đầy rẫy khắp nơi! Máu! Máu đang bám vào chiếc váy trắng, túa đến tay em! Máu ngập mọi thứ!
_ Oa! Con sợ lắm! Cứu con với! Cha mẹ đâu rồi? Máu nhiều quá! Oa oa! Bell sợ! Hu hu hu!!!
Máu tàn nhẫn nhún ngập em. Càn rỡ xâm chiếm mọi vật. Máu làm tâm hồn em thắt lại, em sợ quá!
Ngột thở! Như có ai đang bóp ngạt em. Tay chân em cứng đờ. Cô bé ú ớ. Mệt quá! Lòng ngực căng tức. Em khó thở kinh khủng. Cứu em với! Ai đó hãy kéo em rời khỏi đây! Em sợ vô cùng! Hãy cứu em!
_ Cứu!
_ Ưm... Cứu với! Ứm... Ứm...
Lồng ngực dồn dập! Cứu em! Em khó thở! Tuyết hay máu đỏ bóp thắt tim em?
***
_ Ưm... Ưm... Ưm... Cứu... Cứu với... Ưm... Ông ơi cứu con!!!
Bell ú ớ, tay chân quờ quạng. Mồ hôi em tuôn ướt khắp người. Nước mắt em sợ hãi mà lăn dài. Em bị nhốt chặt trong giấc mơ quái dị.
Sợ hãi khôn xiết! Có ai đó như đang đè ngột khiến em khó thở vô cùng. Thôi đúng rồi! Em gặp ác mộng, sau đó lại bị bóng đè. Em đang cố vùng vẫy để thoát khỏi nỗi khó chịu này. Phải chi có ai kéo em khỏi hoàn cảnh này. Tiếc là Bell phải tự xoay sở để cứu thoát mình.
_ Ứm... Ứm... Cứu... Ứm...
Khó khăn lắm Bell mới thoát khỏi sự khó chịu này. Em ngồi bật dậy, thở hồng hộc. Gương mặt nhỏ bé trắng bệch. Tóc em bết lại vì mồ hôi dù ngoài trời vẫn giăng phủ một màn tuyết rơi lất phất.
Cô bé trèo xuống giường, cơ thể nhỏ nhắn run rẫy. Không hiểu sao em lại mơ thấy giấc mơ khủng khiếp đó. Cô nhóc 8 tuổi ngồi phịch xuống nền gạch lạnh. Nhưng em không thấy lạnh. Nền gạch chỉ giúp mọi giác quan còn mê muội trong giấc ngủ trở nên tỉnh táo. Làn da em đỏ hồng. Nhìn em thật thảm hại.
Ngồi bần thần hồi lâu dưới sàn nhà lạnh giá, chốc rồi cũng khiến em choàng tỉnh. Em đưa bàn tay chống dưới mặt sàn lạnh ngắt áp lên má. Cái lạnh tái tê giờ này em mới nhận ra. Bell rùng mình, nhảy thót lên giường, quấn chăn.
Em nhớ lại mọi chuyện. Phải rồi, trước khi ngủ em vừa bị ông nội mắng. Ông em là một chính trị gia nổi tiếng của Đại Hàn Dân Quốc. Từ nhỏ em đã là cô công chúa nhỏ trong cuộc sống danh giá của gia đình. Ấy vậy nhưng Bell chưa hề thấy vui thích vì điều này bởi em luôn bị nhốt chặt trong nề nếp thượng lưu ngột ngạt, cổ hủ.
Cuộc sống quanh em có quá nhiều nguy hiểm vây quanh. Mọi thứ đều có thể là tác nhân xâm hại đến sự an toàn của em. Chính vậy mà cô thiên kim bé nhỏ luôn được bảo vệ nghiêm ngặt. Điều này làm em chán ngán vô cùng.
[ Con không được phép rời khỏi Hàn Quốc. Quên đi thằng nhóc tên Prince đó đi! Cậu bé đó không có thật đâu con! Đừng tưởng tượng hão huyền nữa mà! Đứa cháu khốn khổ của ông!]
Bell lắc đầu nguầy nguậy. Em nhớ tới lời ông đã nói. Ông nói về Prince - người bạn thuở bé thơ của em. Cậu bé đẹp như thiên thần hằng sâu trong ký ức của em, làm sao ông lại có thể nói là Prince chỉ nằm trong trí tưởng tượng của em được chứ?
Không đâu! Prince tồn tại thực sự. Cậu bé đã hứa sẽ mãi là hoàng tử của Bell mà! Em đã hứa với cậu. Thế mà giờ đây em và cậu đã mất liên lạc với nhau hoàn toàn. Bell muốn về Anh Quốc để gặp lại Prince. Em nhớ Prince rất nhiều!
_ Prince ơi! Bell nhớ Prince lắm! - Cô bé ủ dột thì thào. Ngón tay trắng nhỏ chạm vào chiếc lắc bạch kim trên tay. Trên đó, một chiếc giày thuỷ tinh nhỏ xíu vẫn rạng rỡ bung ra thứ ánh sáng nhã nhặn, tinh tế. Đó là món quà ông đã tặng cho em, cũng là kỷ vật duy nhất để em tìm ra Prince.
Chiếc lắc rung rinh trên cánh tay bé con. Nỗi nhớ của em về người bạn thuở bé càng da diết. Nỗi cô đơn đeo bám lấy em càng nhiều. Em nhớ cha mẹ nữa! Ông nói cha mẹ đã đi công tác ở một nơi rất xa. Đi lâu lắm. Không biết khi nào họ mới về. Em nhớ họ lắm lắm! Cha mẹ đi công tác ở đâu mà lâu quá? Sao họ không gửi thư hay gọi điện về cho em? Họ không nhớ em sao?
Ám ảnh bởi giấc mơ quái dị vừa rồi. Linh cảm cực kì xấu. Tự dưng em thấy lo lắng, bồn chồn vô cùng. Em thấy sợ! Một nỗi sợ len lén vô hình ngấm vào đầu óc non nớt của đứa trẻ tội nghiệp.
Cha mẹ em ở đâu? Prince ở đâu? Tất cả đâu mất rồi? Sao chỉ có mình em trong căn phòng trống trải này? Em nhớ tất cả! Em muốn gặp họ.
Bell một lần nữa bước xuống giường. Lần này em mang dưới chân một đôi dép lê dày chống lạnh. Em khoác thêm một chiếc áo len lên người. Lặng lẽ đứng trước tấm gương.
Tuyết ngoài trời rơi ngập đất, phủ lên những ngọn cây cao, để cho mọi quang ...
cảnh đều trở nên trắng toát. Không khí lạnh bốc lên mặt kính chắn với bên ngoài dần mờ đục, lốm đốm tuyết bám đầy.
Trước tấm gương bầu dục lớn hơn em, Bell đứng lặng nhìn chính bản thân em hiện lên trong gương. Đó là một cô bé cao chừng 130 cm, có làn da trắng. Tóc em dài quá lưng, đen nhánh, rất mượt. Em có một đôi mắt màu xanh lục rất giống cha em, đôi mắt xanh thẳm như bao bọc trong sắc rừng đêm hun hút. Chiếc mũi nhỏ nhỏ hồng lên, khò khè nghẹt vì lạnh. Sắc môi em vốn cam mọng giờ nứt nẻ, khô ráp, đỏ hồng vì thời tiết khắc nghiệt. Trong người em nóng bức vô cùng. Cổ họng nóng ran. Đầu đau nhức, âm ỉ nóng như phát sốt. Sắc mặt Bell phờ phạc, người rã rời. Em sắp phát bệnh rồi!
Chiếc váy trắng chấm tận gót chân, khoác ngoài chiếc áo len màu hồng phấn trang nhã ôm lấy thân thể ốm nhom. Dù là tiểu thư nhưng em rất kén ăn, kết cục trông em nhìn chẳng kém một đứa bé suy dinh dưỡng là bao nhiêu, ngoài làn da luôn trắng như tuyết là trông em khá hơn vẻ khắc khổ của mình.
Bell chải sơ sài lại mái tóc. Em lặng người trong một tâm trạng u uất của một đứa trẻ vừa bị người lớn mắng. Nhìn kĩ, mắt em vẫn còn sưng húp lên kìa.
Em đảo mắt đến bên chiếc tủ kê đầu giường, những dãy khung hình kê với nhau ngay ngắn như những binh sĩ đang duyệt binh. Cô bé đảo chân đến bên giường, mỗi bước chân của em đều run bẫy, mang nét yếu ớt đáng thương. Cô nhóc nhỏ vớ lấy khung hình đẹp nhất đặt trên bàn.
Bàn tay còm nhom nây lấy khung hình lên. Xúc giác trên tay thoáng co rút lại vì chạm phải vật thể lạnh hơn nhiệt độ cơ thể em. Căn phòng không bật máy sưởi. Chắc khung hình đã sắp đóng băng. Trông nó lạnh ngắt như khi em giơ tay chạm phải tuyết ngoài trời. Cô bé ôm chầm lấy khung hình trong lòng như muốn dùng ít hơi ấm ít ỏi của mình sưởi ấm vật đó. Gió rít qua tấm kính kêu vi vu, len lẻn quấn vào thân thể nhỏ bé. Gương mặt em chuyển sang đỏ hồng.
_ Hức! Hức! Cha ơi! Ông mắng con kìa! Mẹ ơi! Bell nhớ mẹ! Oa oa! Hức hức!
Thổn thức khóc, Bell bé nhỏ mang theo bờ vai mảnh khảnh run run. Em nhớ cha mẹ mình. Và cái điều cực kì trẻ con của bất kì đứa nhóc nào vừa bị người lớn quát nạt: em muốn mách người lớn. Cha mẹ đâu rồi? Em không có ai vỗ về cả! Chỉ có mình em thu lu trong cái phòng rộng lớn này. Em không biết mách ai. Bell đáng thương đang bị giam lỏng. Tội nghiệp thay!
Nước mắt long lanh rơi xuống mặt kính của khung hình, nhoè đi gương mặt của mẹ em. Cô bé đưa tay lau nhanh nó đi, em muốn thấy cha mẹ của mình. Trong hình, mẹ và cha cùng bế em, cả ba đứng sau ghế tựa của ông. Bốn con người trong hình mang nụ cười rạng ngời hạnh phúc - nụ cười đã lạc mất tự bao giờ.
Em khóc. Khóc cho hả. Oán giận. Em giận ông, vì ông không cho em gặp Prince. Được rồi! Em sẽ tìm cha mẹ, rồi cha mẹ sẽ dắt em tìm Prince. Cha mẹ em đang ở đâu?
Bell lấy tay chùi nước mắt trên mặt. Gương mặt tèm nhem như một chú mèo nhỏ. Mắt đỏ ngầu. Bằng cái suy nghĩ non dại thôi thúc trong lòng, em nôn nao muốn thực hiện ngay lập tức: em sẽ đi tìm cha mẹ.
Cô bé để khung hình trên giường. Chạy ù vào toilet rửa mặt. Em lôi trong tủ áo một chiếc áo lông trắng tinh, choàng thêm chiếc khăn len màu đỏ dày và đi đôi bốt cao đến gối màu xám tro. Em quấn khăn len bít đến nửa mặt. Mái tóc xõa dài.
Em quyết định: Trốn-khỏi-nhà.
Len lén hí cửa, Bell giương đôi mắt tròn xoe dáo dác nhìn ra ngoài. Ngoài phòng em, hai nữ cảnh vệ đang đứng ở góc phòng. Họ đứng như một pho tượng sáp bất động, quay lưng về phía em. Em biết, cả hai đến là để quản thúc em theo lệnh của ông. Nếu đánh lừa được họ thì em sẽ thoát khỏi khu vực này. Làm sao đánh lạc hướng họ đây?
Cô bé nhấp nhứ nhìn hai nữ cảnh vệ, e dè. Khả năng để tóm được một con nhóc 8 tuổi như em là việc quá đơn giản. Sao bây giờ?
Bell đóng cửa lại, nghĩ lung. Vò đầu bức tóc. Bell nhảy tót lên giường. Ánh mắt tinh quái sáng rỡ, em khẽ cười, hắng giọng:
_ Chị Mi Sook! Chị Mi Sook! Em đói bụng!
Bên ngoài, một nữ cảnh vệ ghé mở cửa, ân cần:
_ Sang Mi tiểu thư, em đói bụng sao? Em muốn ăn gì nào?
Bell nheo mắt cười. Tuy gạt người lớn là không tốt, mà gạt chị Mi Sook và Hye Na lại càng đáng trách hơn. Hai chị rất tốt với em. Nếu bảo vệ em không tốt thì họ sẽ bị kỉ luật. Nhưng em muốn thoát khỏi nơi đây. Đành làm vậy thôi. Thâm tâm Bell thầm áy náy.
_ Hì hì, chị mang cho Sang Mi một chút điểm tâm nhé! Em đói quá à!
Bell vừa nói vừa xoa cái bụng nhỏ. Em đói thật chứ bộ. Cả ngày em có bỏ gì vào bụng đâu.
Nữ cảnh vệ cười dịu dàng, yêu chiều nhìn em rồi nhẹ nhàng khép cửa lại. Xong! Tách được hai người đó ra rồi. Từ phòng em đến bếp cũng hơi bị xa. Đủ thời gian để em "chuồn". Việc thứ hai em phải làm là đánh lừa nữ cảnh vệ còn lại - Shin Hye Na.
Bell chần chừ, em dùng sức nhấc cái tượng đồng nặng trịch trên kệ sách xuống. Đôi mắt lém lỉnh nhăn lại. Em đang tiếc của đấy, dù sao tấm kính nhà và bức tượng này đều rất có giá trị. Vì nghĩa lớn đành hi sinh việc nhỏ thôi. Bell hít hơi sâu. Em dùng hết sức bình sinh, cong người, ném bức tượng đi.
"XOẢNG!!!"
Kính chắn giữa phòng và bầu trời bên ngoài của phòng em bị thủng một lỗ lớn. Thoạt nghe tiếng thuỷ tinh vỡ y như tiếng súng nổ. Gió lạnh ùa vào phòng em. Cô tiểu thư ranh mãnh chạy ngay đến cửa ra vào, ép sát người vào bản lề, sẵn sàng hành động.
Shin Hye Na hớt hả chạy vào phòng em, linh tính sẽ có nguy hiểm cho cô chủ nhỏ, chị đâu ngờ bản thân đang bị chính nữ chủ nhân tí hon của mình lừa bịp.
Cửa bật mở, khoảnh khắc ngàn vàng. Nữ cảnh vệ chạy vào, nhanh chóng đến bên giường của em. Ngay lúc đó, lợi dụng thời cơ, Bell chạy khỏi chỗ nấp, vụt ra khỏi phòng. Cô bé đóng sập cửa lại, nhanh chóng dùng hệ thống khoá mật khẩu để khoá chốt cửa. Như thế thì bên trong sẽ không thể mở ra được, phải chờ có người bên ngoài đến cứu.
Mặc tiếng đập cửa đòi mở của Hye Na, Bell cắn môi, chạy biến. Em chạy ra khỏi ngôi nhà rộng lớn này.
Mỗi góc cua sẽ có một camera giám sát an ninh, do ở rất lâu trong nhà, và cùng đầu óc thông minh thiên bẩm, bé con dễ dàng nhận ra điểm mù của mỗi camera. Không tốn quá nhiều thời gian để vượt khỏi đây. Tiếng chân nhỏ bé vang vang lộc cộc. Cảnh vệ chỉ quan sát qua camera, có dấu hiệu bất thường mới đi kiểm tra. Họ còn gác ở một số chốt xung quanh dinh thự. Em đã thuộc làu nơi nào sẽ có cảnh vệ gác. Cái bóng trắng nhỏ thó nhanh lẹ vụt chạy trong tích tắc. Em đi theo những lối vòng để thoát khỏi những nơi có cảnh vệ. Bên ngoài có tuyết nhẹ, lạnh đấy, mà người em lại đầm đìa mồ hôi do chạy. Mục đích duy nhất của em hiện giờ chỉ là nhanh chóng thoát khỏi đây.
Nhịp tim đập vội vã, hơi thở em phì phò. Bell ép sát người vào vách tường ở một góc khuất. Em đã lọt khỏi ngôi nhà, thoát ra bên ngoài. Ở đây em có thể thấy được cánh cổng đồ sộ phía xa, em phải thoát ra được đấy.
Nhưng mà...ở cổng có cảnh vệ, đó là lối ra duy nhất của dinh thự. Sao mà ngang nhiên ra khỏi được?
Bell lại nấn ná. Em không thể ở đây quá lâu được. Một khi chị Mi Sook đem điểm tâm về phòng thì sẽ phát hiện Hye Na đang bị nhốt. Lúc đó thì họ sẽ báo động cho toàn bộ ngôi nhà việc tiểu thư Lee Sang Mi - chính là cô bé Bell đang khó khăn suy nghĩ ở đây đã bỏ trốn. Tới lúc đó đừng mơ sẽ thoát nữa, các lối ra vào lớn nhỏ sẽ bị phong toả toàn bộ. Em phải nhanh chóng hơn thôi!
Bell mon men nhìn. Trước sân, có một chiếc xe Benz nóc trần. Em nhớ không lầm đó chính là xe giao hoa tươi đến nhà em. Cách ba ngày họ sẽ giao hoa một lần. Vì thế, các lọ hoa trong nhà luôn tươi mới. Phải lợi dụng chiếc xe đó.
Em nhìn quanh, cảnh vệ đứng xa chiếc xe khoảng 10 m. Họ rõ ràng là không để ý sự hiện diện của nó. Được rồi! Bằng mọi giá em phải leo lên xe.
Tuyết đổ trên vai em nhè nhẹ. Bell túm lấy vạt áo dài vướng víu. Chiều cao của em không thể nào leo vào đó dễ. Bell bắt trớn từ xa, dù sao em đã học Nhu đạo được 6 năm, chẳng lẽ không học được vài chiêu bay nhảy để bắt chuồn chuồn, bươm bướm. Cô bé lấy hết sức, cẩn trọng dò xét, em chạy vù ra, đạp lên bậc tam cấp cao sát chiếc xe và...
"VÙ...THÙM THỤP... PHỊCH!!!"
Cô bé đã nhảy phóc được vào thùng xe trần nóc phía sau. Giờ thì không ai phát hiện nữa! Ánh mắt tinh ranh hả hê, bụm miệng cười. Lúc nhảy lên xe dù làm chân em rách một vệt da như cô nhóc chả màng tới. Em chỉ muốn trốn.